Chương 74: Thiên Luật Điện
Thiên Luật Điện không nằm trên đỉnh núi.
Nó nằm giữa ngoại viện và nội sơn, như một cái khóa đặt giữa người cầu cứu và nơi giữ quyền trả lời. Từ xa nhìn lại, điện không cao, không lộng lẫy, chỉ có mái ngói trắng, bậc đá trắng, tường trắng, và mười hai cây chuông đồng treo trước hiên. Mỗi khi có gió, chuông không kêu loạn. Chúng chỉ ngân một âm rất nhỏ, như nhắc người bước vào rằng mọi tiếng nói ở đây sẽ được nghe, ghi, cân, rồi cất.
Tần Mạc không được vào cửa chính.
Hắn đi theo lối giao thuốc phía sau, áo xám, vai gánh hai thùng dược liệu cho kho trực điện. Thẻ Lâm Tịnh Dao đưa đủ để qua ba chốt, không đủ để hắn ngẩng đầu nhìn lâu. Nhưng một người từng sống ở ngoại môn hiểu việc của tạp dịch: càng cúi, càng thấy chân người; càng thấy chân người, càng biết điện vận hành thế nào.
Chân người ở Thiên Luật Điện rất sạch.
Đệ tử vào điện phải đổi giày ở hiên. Giày bẩn đặt bên trái, giày sạch lấy bên phải. Tạp dịch lau bậc đá mỗi canh giờ. Khăn lau dùng xong được bỏ vào sọt xám có phù tẩy. Trước cửa kho sổ có một đệ tử chuyên lau mặt ấn đỏ. Hắn lau rất chậm, rất kỹ, như chỉ cần ấn sạch thì việc đóng xuống giấy cũng sạch.
Tần Mạc nhìn chiếc khăn trắng trong tay người kia.
Khăn càng lau càng đỏ.
Nhưng người lau luôn gấp mặt đỏ vào trong, để mặt ngoài vẫn trắng.
“Áo xám, thuốc đặt bên kia.” Quản sự kho trực điện chỉ vào giá gỗ. “Đừng chắn lối án.”
Tần Mạc đặt thùng thuốc xuống. Từ chỗ kho, hắn có thể nhìn qua một khung cửa hẹp vào chính đường. Nơi đó đang xét một vụ nhỏ: người mẹ hôm qua ký giấy thuốc cấp hai. Nàng đứng giữa điện, tay ôm con đã hạ sốt. A Lạc và Trần thị không phải mẹ con này; đây là người khác, nhưng dáng ôm con giống tới mức Tần Mạc thấy tim mình thắt lại. Bên cạnh nàng là người ghi đơn trẻ ở ngoại viện, mặt căng. Đối diện là quản sự phòng xét duyệt, tay áo thẳng, giọng bình.
Một chấp sự Thiên Luật ngồi trên ghế cao, không già, không trẻ. Trên bàn có ba thứ: tờ giấy tự nguyện, thẻ thuốc đã dùng, và một cái cân đồng nhỏ.
“Ngươi khiếu nại vì không hiểu giấy?” chấp sự hỏi.
Người mẹ run giọng: “Lúc đó con ta sắp chết. Họ đọc nhanh. Ta không biết mười năm thọ là của ta.”
Quản sự phòng xét duyệt đáp: “Đã đọc theo quy trình.”
Người ghi đơn trẻ bước lên. “Đệ tử làm chứng, lúc chuyển cấp thuốc, người mẹ đang khóc, không thể xác nhận đã hiểu.”
Chấp sự nhìn hắn. “Vì sao ngươi không ghi ngay?”
Người ghi đơn cúi đầu. “Đệ tử… sợ chậm thuốc.”
“Vậy thuốc cấp hai có cứu đứa bé không?”
Y tu bên cạnh đáp: “Có. Nếu chậm nửa khắc, đứa bé nguy.”
Chấp sự gật đầu, rồi nhìn người mẹ. “Thuốc đã dùng, mạng đã cứu. Giá không thể xóa hết. Nhưng quy trình đọc không đủ rõ, giảm từ mười năm thọ còn ba năm công đức tương lai. Người ghi đơn phạt ba tháng trực đọc chậm. Phòng xét duyệt sửa điều khoản: khi cấp cứu, đọc lại sau khi người nhà ổn định. Án đóng.”
Chuông đồng ngân một tiếng.
Người mẹ ngơ ngác. Nàng không biết nên khóc vì mất ba năm công đức, hay nên mừng vì không mất mười năm thọ. Người ghi đơn trẻ thở phào. Quản sự phòng xét duyệt mặt khó coi, nhưng chắp tay nhận. Dân đứng xem ngoài hiên thì xì xào: Thiên Luật Điện công bằng thật, có sai có sửa.
Tần Mạc đứng sau khung cửa, lòng nặng như đá.
Đúng là có sửa.
Đúng là đứa bé được cứu.
Đúng là người mẹ được trả lại bảy năm.
Nhưng vì sao mạng một đứa trẻ phải đặt lên cân với tuổi thọ mẹ nó ngay từ đầu?
Luật ở đây không phải hoàn toàn giả. Nó sửa những vết rách nhỏ để tấm vải lớn tiếp tục trắng. Người trong điện có thể không ác. Có thể họ thật sự tin đây là cách ít đau nhất để cứu nhiều người nhất. Chính vì vậy cái lạnh của Thiên Luật Điện không giống Thương Lan. Nó không thúi mùi máu. Nó có mùi mực, mùi khăn sạch, mùi cân đồng.
Quản sự kho trực điện thấy hắn đứng lâu, quát: “Áo xám kia, hết việc thì xuống kho dưới lấy thẻ thuốc.”
Tần Mạc cúi đầu đi.
Kho dưới của Thiên Luật Điện nằm sau chính đường. Bậc đá xuống không sâu như phòng xét duyệt, nhưng tường dày hơn. Trong kho xếp hàng trăm ngăn thẻ án. Mỗi ngăn có nhãn: đất, thuốc, yêu, hôn, thọ, hồn, tông môn, ngoại lệ. Chữ “ngoại lệ” làm Tần Mạc dừng mắt.
Một tạp dịch già cùng đi thấp giọng: “Đừng nhìn ngăn đó. Nhìn lâu bị hỏi.”
“Vì sao?”
“Ngoại lệ là việc người trên xem. Người dưới nhìn chỉ thêm mỏi cổ.”
Tần Mạc tiếp tục bước.
Hắn được giao lấy một bó thẻ thuốc đã xét. Trong lúc quản kho quay đi, hắn lướt mắt qua ngăn “tông môn”. Trên một thẻ mỏng, hắn thấy bốn chữ: Trấn Hồn Đài. Tim hắn ngừng một nhịp.
Thẻ bị che bằng giấy niêm.
Trên giấy niêm ghi: chuyển cấp xử lý.
Không phải không có.
Thái Huyền có ghi Trấn Hồn Đài.
Chỉ là không để ngoại viện xem.
Tần Mạc đưa tay rất chậm.
Một cây thước gỗ chặn trước ngón tay hắn.
Quản kho không biết từ lúc nào đã đứng sau lưng. “Áo xám, thẻ đó không thuộc việc của ngươi.”
Tần Mạc cúi đầu. “Nhìn nhầm.”
“Người nhìn nhầm thường nhìn bằng mắt. Ngươi nhìn bằng sát khí.”
Không khí đông lại.
Quản kho là một ông lão gầy, áo trắng không thêu hoa, mắt đục nhưng sắc. Ông không rút kiếm. Ông chỉ đặt thước gỗ lên thẻ Trấn Hồn Đài. “Ngươi là người của Lâm Tịnh Dao?”
“Tạp dịch chuyển thuốc.”
“Tạp dịch chuyển thuốc không quan tâm thẻ tông môn.” Ông lão nhìn hắn. “Nói với Lâm Tịnh Dao, tay nàng chưa đủ dài để chạm ngăn này.”
“Nếu ngăn này giấu án oan?”
“Án nào vào ngăn tông môn đều có người cao hơn xét.”
“Cao hơn thì đúng hơn?”
Ông lão im một nhịp. “Cao hơn thì chịu hậu quả lớn hơn nếu sai.”
Tần Mạc suýt cười. Huyền Thanh Tử cao hơn Diệp Chẩn. Ôn Sứ cao hơn Tô Vãn. Con mắt trên trời cao hơn tất cả. Cao hơn chưa từng làm họ đau hơn khi sai.
Nhưng hắn không nói. Hắn chưa thể phá kho này. Chu Bình còn nằm ở lều số bảy. Lâm Tịnh Dao mới bắt đầu nghi. Thẻ Trấn Hồn Đài nằm trước mắt như một miếng thịt treo ngoài tầm cắn của sen đen.
Trong kho thẻ, một đệ tử áo trắng trẻ đang lau bụi trên các ngăn thấp. Hắn lau rất kỹ, đến mức từng chữ trên thẻ mộc hiện rõ. Khi thấy Tần Mạc nhìn, hắn cười gượng: “Bụi vào chữ thì dân tra sai mục. Tra sai mục thì chạy thêm một vòng. Có người từ dưới núi lên chỉ đủ tiền ăn một bữa.”
Tần Mạc hỏi: “Ngươi tin các thẻ này?”
“Tin chứ.” Đệ tử trẻ đáp ngay. “Năm ngoái nhà ta bị thế gia chiếm ruộng, chính Thiên Luật Điện trả lại. Không có thẻ, không có đơn, cha ta chết ở ngoài cổng cũng không ai biết.”
Ông lão quản kho nghe vậy, sắc mặt dịu đi một chút. “Cho nên mới phải giữ kho sạch.”
Tần Mạc nhìn hàng thẻ ngay ngắn. Ở đây có người thật sự được cứu nhờ sổ. Có người lau bụi vì sợ người nghèo đi nhầm. Có người dùng chính sự sạch sẽ ấy để niêm mất Trấn Hồn Đài. Cái mục ruỗng của Thái Huyền không nằm ở chỗ nó chỉ biết làm ác. Nó ruỗng vì việc tốt và việc bẩn dùng chung một kệ, chung một con dấu, chung một giọng nói đúng quy trình.
Đệ tử trẻ đưa cho hắn một bó thẻ mốc. “Phơi nắng nhẹ. Đừng phơi gắt, chữ nứt.”
Tần Mạc nhận lấy. Một tấm trong bó ghi: “hồ sơ mất tích, cần thân thuộc xác nhận.” Chữ rất thường, nhưng tay hắn lạnh.
Hắn hỏi đệ tử trẻ: “Nếu thân thuộc chết hết thì sao?”
Đệ tử trẻ khựng tay. “Thì tìm người cùng làng, cùng tông, cùng đơn vị tạp dịch. Không có nữa thì chuyển mục vô chủ.”
“Vô chủ nghĩa là không ai được hỏi?”
“Nghĩa là phải chờ người có quyền hỏi.” Đệ tử trẻ nói nhỏ hơn. “Nhưng chờ lâu thì giấy mủn.”
Ông lão quản kho ho một tiếng. Đệ tử trẻ lập tức cúi đầu lau tiếp. Một câu thật bị tiếng ho đẩy trở lại trong cổ.
Tần Mạc đặt ngón tay lên mép tấm thẻ. Gỗ đã mục ở góc, chỉ cần bóp mạnh là vỡ. Một hồ sơ cũng có thân xác của nó. Người bị quên không chỉ mất tiếng, còn mất cả vật chứa tiếng mình. Hắn bỗng hiểu vì sao Thái Huyền sợ kho bẩn: bụi có thể giết người lần thứ hai mà không cần kiếm.
Hắn nhận bó thẻ thuốc, quay đi.
Ông lão quản kho nói sau lưng: “Tà khí trên người ngươi nặng. Thiên Luật Điện không phải nơi cho ngươi tìm công bằng riêng.”
Tần Mạc dừng lại. “Công bằng riêng là gì?”
“Vì một người mà muốn lật sổ chung.”
“Nếu sổ chung được viết bằng máu một người?”
“Sổ nào cũng có máu.” Ông lão nói. “Vấn đề là máu ấy giữ được bao nhiêu người không chảy máu thêm.”
Tần Mạc quay đầu. “Ai được quyền chọn người chảy máu?”
Ông lão nhìn hắn rất lâu, không đáp.
Câu hỏi ấy rơi xuống kho thẻ như một hòn đá rơi vào giếng sâu, không nghe tiếng chạm đáy.
Khi Tần Mạc rời kho, hắn thấy Lâm Tịnh Dao đứng dưới mái hiên bên ngoài. Nàng không nhìn hắn, nhưng khi hắn đi ngang, nàng hỏi nhỏ:
“Thấy gì?”
“Có thẻ Trấn Hồn Đài. Bị niêm chuyển cấp.”
Tay nàng khựng trên sổ trực. “Ai giữ?”
“Kho tông môn.”
“Không dễ lấy.”
“Ta biết.”
“Ngươi có động không?”
“Không.”
Nàng nhìn hắn. “Vì sao?”
“Vì động bây giờ chỉ chứng minh ta là ma tu tới cướp án.”
“Ngươi học nhanh.”
“Ta từng bị người ta dạy bằng máu.”
Nàng không nói nữa.
Một lát sau, nàng đưa cho hắn một tờ giấy. “Danh mục Vạn Pháp Các công khai. Ta lấy được theo quyền trực ngoại viện. Luân Hồi Giám không nằm trong danh mục công khai, nhưng có mục dẫn: pháp khí nhân quả, tầng cấm ba, xem theo lệnh Thiên Luật Điện.”
“Điều kiện?”
“Công đức sạch, hồn lực sạch, hoặc lệnh cấp điện.”
“Hồn lực sạch là gì?”
Lâm Tịnh Dao đọc như trong sách: “Hồn lực đã được xác nhận tự nguyện, không oán, không nhiễm tà, không tranh chấp thân thuộc.”
Tần Mạc nhớ bà mẹ cầm giấy ngược.
“Tự nguyện do ai xác nhận?”
Nàng mím môi. “Thiên Luật Điện.”
Câu trả lời quẩn một vòng về đúng nơi họ đang đứng.
Ngoài chính đường, vụ án tiếp theo bắt đầu. Một người phàm bị thế gia chiếm đất được xử thắng. Khi chấp sự đóng ấn trả ruộng, cả nhà người ấy quỳ khóc. Lâm Tịnh Dao nhìn cảnh đó, ánh mắt dịu đi. Tần Mạc cũng nhìn. Đó là một việc tốt thật. Một gia đình có thể về ruộng nhờ cái ấn đỏ kia.
Rồi hắn nhìn chiếc khăn lau ấn.
Khăn trắng lại gấp mặt đỏ vào trong.
“Nếu ngươi phá điện này,” Lâm Tịnh Dao nói, như đọc được suy nghĩ của hắn, “những người kia mất nơi đòi ruộng.”
“Nếu không phá, những người dưới phòng xét duyệt mất tuổi thọ.”
“Cho nên phải sửa.”
“Sửa được không?”
Nàng nhìn cái ấn đỏ. “Phải thử.”
“Trong lúc ngươi thử, người bị cuốn xuống nước thì sao?”
Nàng không đáp.
Tần Mạc biết câu hỏi này không công bằng. Nhưng thiên hạ vốn không chờ người tốt chuẩn bị đủ. Tô Vãn đã không chờ được tới ngày ai sửa Trấn Hồn Đài. Diệp Chẩn đã không chờ được tới ngày ai đọc lại hồ sơ. Dưới hành lang Công Đức Âm, có người gọi nhầm A Vãn ngay lúc này.
Chuông Thiên Luật Điện vang giờ Ngọ.
Tần Mạc ôm bó thẻ thuốc rời điện. Trên đường ra, hắn đi ngang người mẹ vừa được giảm án. Nàng bế con đứng dưới hiên, nhìn tờ giấy mới, không hiểu hết nhưng biết mình vừa giữ lại bảy năm. Nàng thấy hắn áo xám đi qua, tưởng tạp dịch, bèn nhờ:
“Tiểu huynh đệ, chữ này đọc là gì?”
Tần Mạc nhìn chữ nàng chỉ.
“Ba năm công đức.”
“Công đức là hương sau khi chết phải không?”
“Ừ.”
Nàng thở ra. “Vậy còn sống thì chưa đau.”
Nói xong, nàng ôm con đi.
Tần Mạc đứng yên rất lâu.
Với người phải chọn giữa con chết hôm nay và công đức sau khi mình chết, ba năm công đức quả thật chưa đau. Luật biết điều đó. Luật sống bằng điều đó.
Hắn trở về ngoại viện khi trời chiều ngả trắng. Chu Bình nghe hắn kể xong, không đùa ngay. Gã chỉ hỏi:
“Ngươi có muốn phá điện không?”
“Có.”
“Có phá chưa?”
“Chưa.”
“Tốt. Muốn phá mà chưa phá, tức là còn nghĩ.”
“Nếu nghĩ quá lâu thì người chết.”
“Nếu không nghĩ thì người sống cũng chết.” Chu Bình ho, rồi nhăn mặt. “Đưa cháo. Hôm nay nói nhiều quá, đói.”
Tần Mạc đưa cháo cho gã. Cháo Thái Huyền vẫn không hành.
Đêm ấy, hắn mở tờ danh mục Vạn Pháp Các dưới ánh đèn nhỏ. Dòng chữ “pháp khí nhân quả, tầng cấm ba” nằm trên giấy sạch, cách hắn mấy ngọn núi quyền lực.
Sợi chỉ lạnh trong thanh y hướng về phía đó.
Không kéo.
Hắn tự nhắc.
Trước hết, phải nhìn thấy dòng nước mà không biến nàng thành thứ mình muốn kéo lên.