tinbc tinbc

Chương 73: Giấc mơ đẹp nhất

Cậu không nhớ mình đã ngất đi lúc nào — chỉ nhớ ánh sáng cõi đẹp của Từ Quân lóa lên một cái, rồi tối, rồi Tần Mạc mở mắt, và cậu đang ở tông môn.

Không phải Trung Thiên. Không phải cõi đẹp của Từ Quân. Tông môn — cái Thương Lan Tông cũ, cái sân đá cậu quét mỗi sáng hồi còn là đệ tử ngoại môn, cái gốc cây già nơi nàng vẫn ngồi mài kiếm. Nắng chiều xuyên qua tán lá, rơi lốm đốm. Tiếng ve. Mùi thuốc từ Dược phong bay sang. Cậu đứng giữa sân, và mọi thứ thật tới mức từng viên sỏi dưới chân cũng có sức nặng của nó.

Cậu đưa tay lên ngực. Ngực cậu lành. Không khuyết. Không có con thú trong đan điền. Không có chín cánh sen đen. Cậu là Tần Mạc mười tám tuổi, một đệ tử ngoại môn tầm thường, chưa từng bị đẩy lên đài tế, chưa từng nuốt ai, chưa từng thành thứ gì.

“Sao đứng thần ra đấy?”

Cậu quay lại. Và tim cậu — cái tim cậu tưởng đã chai từ đêm hợp Thiên — đập một nhịp đau tới mức cậu suýt khuỵu.

Tô Vãn. Không phải một mảnh. Không phải một đốm sáng. Nàng, trọn vẹn, đứng đó, tay chống thanh kiếm vừa mài, tóc buộc cao, mặt hơi cau vì nắng, sống, thở, thật. Nàng nhìn cậu, cái nhìn quen thuộc pha giữa trách và cười, và nàng nói, cái giọng cậu chỉ vừa nghe được ba câu qua ba mảnh trong ngực, giờ nói cả một câu tròn trịa, gần, ấm: “Quét sân xong chưa mà đứng mơ? Sư phụ thấy lại phạt bây giờ.”


Tần Mạc không đáp được. Cậu đứng đó, nhìn nàng, và cả người cậu run.

Cậu biết. Một phần trong cậu — cái phần đã đi qua Thủ Vệ, Các chủ, cái lò, cõi đẹp — biết đây là gì. Đây là Từ Quân. Đây là “giấc mơ đẹp nhất” ông ta dọa. Ông ta không đánh cậu. Ông ta cho cậu đúng cái cậu khao khát hơn tất cả: cái thế giới trước đài tế, cái thế giới nàng còn sống, cậu còn là người, chưa có gì xảy ra. Ông ta trả cậu về cái ngày trước khi mọi thứ vỡ.

Cậu biết nó giả.

Cậu thử tìm cái sai, cái kẽ hở, như cậu vẫn làm — nhìn quanh sân tìm một chi tiết lệch, một cái bóng đổ sai hướng, một âm thanh lặp. Không có. Nắng đổ đúng góc chiều. Bóng cây ngả đúng phía. Tiếng ve đủ loạn để thật, không lặp một khuôn. Con thú trong đan điền cậu — cậu thử gọi nó, cái con thú vẫn cảnh báo cậu mọi hiểm — nhưng ở đây không có con thú, vì ở đây cậu chưa bao giờ lên đài tế, chưa bao giờ mang sen. Cái cõi lấy đi luôn cả cái giác quan cậu dùng để phát hiện cái giả, bằng cách trả cậu về thời cậu chưa có nó.

Và cậu không nhấc chân đi được.

Vì biết một thứ là giả, và rời được nó, là hai việc khác nhau — cậu đã học điều đó ở tháp Vọng Hương, nhìn những mảnh hồn không chịu rời buổi chiều đẹp của chúng. Giờ cậu là mảnh hồn ấy. Cậu đứng trong cái sân, nhìn nàng sống, và cái phần cậu biết-đây-là-giả mỗi lúc một nhỏ đi, mỗi lúc một xa, dưới sức nặng của cái thật trước mắt: nàng, thật, đang cau mày chờ cậu đáp.

“Tô Vãn.” Cậu nói, khản. “Em… em còn sống.”

“Thì tất nhiên.” Nàng bước tới, cốc nhẹ lên trán cậu, cái cốc thật, ấm, đau nhẹ. “Nắng quá làm anh lú rồi. Vào bóng mát đi. Em mài xong kiếm rồi, ra suối không? Anh hứa chỉ em câu cá mà mãi chưa chỉ.”

Quanh họ, tông môn sống dậy đúng như cậu nhớ. Một đám đệ tử ngoại môn khiêng nước qua sân, cãi nhau về phiên trực. Từ Dược phong, một tiếng chày giã thuốc đều đều — và cậu suýt gọi tên Chu Bình, rồi khựng lại: trong cái mơ này chưa có Chu Bình, vì Chu Bình cậu quen là ở về sau, ở chỗ khác. Cái cõi chỉ dựng được cái Tần Mạc từng biết tới thời điểm này. Chi tiết ấy lẽ ra phải cảnh báo cậu. Nhưng nó trôi qua, vì nàng đang kéo tay cậu, và bàn tay nàng ấm, và cậu không muốn nghĩ tới cái gì có thể phá cái ấm ấy.


Cậu đi theo nàng ra suối.

Cậu tự nhủ: chỉ một lúc. Chỉ nhìn nàng thêm một lúc. Rồi cậu sẽ tỉnh, sẽ đi. Rồi “một lúc” ấy trôi qua, và cậu lại tự nhủ thêm một lúc nữa, và một lúc nữa — mỗi lần cậu đều thật lòng định đứng dậy, và mỗi lần cái vai nàng tựa vào cậu lại giữ cậu ngồi thêm.

Họ ngồi bên suối — một dòng suối có cá quẫy thật, có tiếng nước thật, khác hẳn dòng suối giả phẳng lì cậu vừa thấy ở cõi đẹp. Ở đây, khi cậu thò tay xuống, nước lạnh cắt da; một con cá cọ vào ngón tay cậu rồi vụt đi. Không một chi tiết nào hở. Từ Quân, với cậu, không dựng một thiên đường sơ sài như cho những hồn thường — ông ta dựng một cái không kẽ hở.

Và ông ta thả vào đó những chi tiết chỉ để giết cậu bằng cái ngọt. Nàng ngồi tết lại bím tóc, vừa tết vừa kể một chuyện vặt ở tông môn — chuyện một con mèo hoang cắn trộm cá của lão hỏa đầu — cái loại chuyện chẳng đâu vào đâu mà chỉ hai người thân mới kể nhau nghe, cái loại chuyện cậu đã quên là mình từng có. Nàng kể, cười, ngón tay vẫn tết bím tóc, và cậu ngồi nghe, và một cái gì trong lồng ngực cậu — chỗ mà ở cõi mơ này đã lành lại — mềm ra, ấm, chực vỡ. Suốt từ đài tế, cậu chỉ có nàng qua nỗi đau, qua ba mảnh câm, qua những câu dặn nặng như trăng trối; cậu đã quên mất nàng cũng từng là một người con gái kể chuyện mèo cắn cá cho cậu nghe chỉ để được nghe cậu bật cười.

Không phải cái đẹp lớn lao dụ được cậu. Là cái tầm thường ấm áp này.

Nàng dạy cậu buông câu — dù chính cậu mới là người hứa dạy nàng, cái cõi lộn cả chi tiết ấy lại cho ngọt. Nàng cười khi cậu giật hụt một con cá. Nàng tựa vai vào vai cậu, và cái vai ấy có sức nặng, có hơi ấm, có mùi tóc. Cậu ngồi đó, bên nàng, dưới nắng chiều, ở một thế giới chưa có đài tế, và cậu cảm được cái phần mình biết-đây-là-giả tan dần như đường trong nước.

Và cậu nghĩ, lần đầu kể từ đêm hợp Thiên, cái ý nghĩ mà Từ Quân gieo: hay là ở lại?


Hay là ở lại. Ý nghĩ ấy không tới như một cám dỗ thô. Nó tới như một lẽ phải, êm ru, đầy lý.

Cậu đã đi được bao xa? Bốn mảnh, trong một trăm. Còn chín mươi sáu mảnh, rải khắp các tầng trời cao hơn, mỗi mảnh một cái giá, mỗi mảnh một lần cậu tha hóa thêm. Cứ cho là cậu nhặt đủ — thì cái cậu ghép lại là một nàng mang trăm cái khổ, và cái cậu trở thành là một con quái. Đường ấy, cuối cùng, cho cậu cái gì? Một nàng rạn nứt trong tay một kẻ đã hết là người.

Còn đây — đây là nàng, trọn vẹn, cười, sống, ngay bên cậu. Không phải ghép từ trăm mảnh. Nguyên. Cậu chỉ cần thôi đi. Chỉ cần ngồi lại bên suối này, buông cái lời thề nặng như cối đá, và nhận lấy cái đang có. Ai trách được cậu? Cậu đã trèo qua địa ngục. Cậu xứng đáng được nghỉ. Nàng xứng đáng được sống, dù chỉ trong một cõi. Ở lại, và cả hai được yên.

Cái lý ấy đẹp tới mức Tần Mạc thấy mắt mình cay. Vì nó cho cậu cái cậu chưa dám cho mình từ đêm hợp Thiên: quyền được dừng.

Bàn tay cậu, đang cầm cần câu, lỏng dần. Cái phần biết-đây-là-giả chỉ còn là một tiếng vo ve rất xa, dễ dàng bỏ qua.

Và cái cõi, cảm được cậu đang xuôi, dịu dàng dựng thêm. Bóng chiều nghiêng xuống ấm hơn. Từ đâu đó vọng lại tiếng chuông chiều của tông môn, cái tiếng cậu từng nghe mỗi ngày suốt tuổi trẻ. Nàng ngả đầu lên vai cậu, và nói, khẽ, đúng cái giọng cậu vẫn mơ được nghe lại: “Ở đây với em. Đừng đi đâu nữa. Em mệt rồi. Em chỉ muốn ngồi thế này. Với anh. Mãi.” Và cậu biết — cái phần vo ve rất xa biết — rằng đó không phải nàng nói, mà là Từ Quân nói qua miệng nàng, dùng chính khao khát của cậu làm lời. Nhưng biết thế cũng không làm câu ấy bớt ngọt. Ngược lại. Nó ngọt tới mức cậu muốn tin dù biết ai đang nói.

Cậu nhắm mắt lại, tựa đầu vào tóc nàng, và cậu gần như buông. Gần như nói . Gần như để cái lời thề nặng như cối đá kia rơi khỏi vai, và ở lại, và thôi.


Rồi nàng — cái nàng bên suối — làm một việc.

Nàng với tay gỡ một con cá mắc câu, và trong lúc với, tay áo nàng vén lên, để lộ cổ tay. Trắng. Lành. Không một vết.

Và cái phần cậu tưởng đã tắt chợt bùng lên, vì nó thấy cái sai — cái sai duy nhất Từ Quân không dựng nổi, vì ông ta không biết nó.

Cổ tay Tô Vãn thật, cái Tô Vãn cậu biết, có một vết sẹo nhỏ — vết nàng tự cứa hồi mười bốn tuổi trong một lần luyện kiếm hỏng, vết nàng vẫn giấu dưới tay áo, vết chỉ cậu biết, vì chỉ cậu là người nàng cho xem. Cái cõi này dựng lại nàng từ cái nó vắt được của mảnh hồn — dáng, giọng, nết, cả cái cách nàng cốc trán cậu. Nhưng nó không có vết sẹo ấy, vì vết sẹo ấy không nằm trong ký ức mảnh hồn; nó nằm trong ký ức cậu, cái ký ức Từ Quân không chạm tới được.

Nàng-giả không có vết sẹo. Nàng-thật có.

Cậu chồm dậy, nắm lấy cổ tay nàng — nàng-giả — và lật nó lên, nhìn kỹ, tim đập loạn, cầu cho mình nhìn lầm. Không lầm. Cổ tay trắng, mịn, lành, đẹp — và trống. Không có cái vết cứa nhỏ hình lưỡi liềm mà cậu đã hôn lên không biết bao lần, cái vết nàng ghét mà cậu thương. Nàng-giả nhìn cậu lật tay mình, ngơ ngác, hỏi “Anh làm gì thế?” bằng đúng giọng nàng — nhưng giờ cậu nghe ra, dưới cái giọng ấy, cái rỗng, cái thiếu, cái một-chỗ-sai.

Và cái chi tiết nhỏ xíu ấy — một vết sẹo không có trên một cổ tay — kéo cả cậu ra khỏi cơn mê, lạnh toát, như một xô nước đá dội vào một kẻ đang chìm vào giấc ngủ đông.

Đây không phải nàng. Đây là một bức chân dung khéo tới mức gần hoàn hảo — nhưng “gần hoàn hảo” nghĩa là có một chỗ sai, và cái chỗ sai ấy, hóa ra, lại là bằng chứng chua chát nhất rằng nàng thật có tồn tại, rằng nàng thật khác cái này, rằng nàng thật đang bị xé thành trăm mảnh ở đâu đó ngoài kia — chứ không phải ngồi câu cá bên cậu.

“Em không phải nàng.” Cậu nói với nàng-giả, và giọng cậu vỡ, vì dù biết là giả, nói câu ấy vào mặt một khuôn mặt là mặt nàng vẫn như tự tay đâm mình. “Em giống nàng tới chín phần mười. Nhưng em thiếu một vết sẹo, và cái vết sẹo ấy là chỗ nàng thật đau, chỗ nàng thật giấu, chỗ nàng thật chỉ cho một mình ta. Em không có nó, vì kẻ dựng em không biết nó — nó là của riêng ta với nàng, và trời cao không với tới được cái riêng ấy.” Cậu lùi lại một bước, khỏi cái vai ấm, khỏi dòng suối, khỏi cả buổi chiều. “Nàng thật đang bị xé thành trăm mảnh ngoài kia. Ta không được ngồi đây câu cá với cái bóng của nàng trong lúc nàng thật bị vắt. Đó mới là phản bội nàng — không phải bỏ đi, mà là ở lại.”

Nàng-giả nhìn cậu, và cái cõi bắt đầu rạn. Nắng chiều gợn. Tiếng ve méo đi. Nàng-giả, cảm được cậu sắp tỉnh, làm cái điều Từ Quân dạy nó làm ở phút cuối: nàng khóc. Nàng níu tay cậu, khóc, cầu xin bằng đúng giọng nàng thật — “Đừng bỏ em, đừng bỏ em một mình nữa” — và cái đó, cái nước mắt ấy, gần như thắng, vì nó đúng là cái Tần Mạc sợ nhất: bỏ nàng lại một mình.

Nhưng cậu đã tìm được cái mỏ neo. Cậu áp tay lên ngực — cái ngực lành giả — và cậu gọi bốn mảnh thật, ở đâu đó bên ngoài cái mơ, đang đập dồn. “Nàng thật của ta ở đây.” Cậu nói, không phải với nàng-giả, mà với chính mình. “Trong ngực ta. Bốn mảnh. Đang gọi ta về. Cái khóc trước mặt ta không phải nàng — nàng thật không cầu ta ở lại, nàng thật đã bảo ta đi tiếp mà nghe nàng. Cái này cầu ta ở lại, nên cái này không phải nàng.”

Tần Mạc buông cần câu. Và trong ngực cậu — cái ngực mà ở cõi mơ này lành lặn, nhưng cậu vẫn cảm được — bốn mảnh thật của nàng đập rộn lên, hoảng, gọi cậu về.

Cậu nhắm mắt, bám lấy cái nhịp gọi ấy, và bắt đầu kéo mình ra khỏi buổi chiều.

Cái cõi rùng lên chống lại. Nắng méo đi, gốc cây nhòe, và nàng-giả níu lấy tay cậu, khóc. Rồi, xuyên qua tất cả, một giọng khác vọng vào — không phải giọng nàng, mà giọng Từ Quân, êm ái, ở khắp nơi, ở trong chính cái mơ, buồn hơn là giận:

Cậu đi ra làm gì, khách quý? Ngoài kia có gì cho cậu, ngoài một cái ngực khuyết và chín mươi sáu mảnh nữa? Ở lại đi. Ta xây cái này cho cậu. Cậu ra khỏi đây, ta hứa với cậu, cậu sẽ ước gì mình đã ở lại — vì cái ta cho cậu tiếp theo, ngoài kia, sẽ không đẹp như thế này đâu.

Và cậu hiểu, ngay khi cái mơ bắt đầu vỡ quanh mình: cự tuyệt món quà của Từ Quân không phải là hết. Đó chỉ là lý do để ông ta thôi làm kẻ tặng quà.