Chương 73: Nữ đệ tử áo trắng
Lâm Tịnh Dao không hẹn gặp hắn ở chỗ khuất.
Nàng chọn sân thuốc ngoại viện lúc mặt trời lên cao, nơi tạp dịch phơi rễ cây, y tu cân dược liệu, người bệnh đi qua đi lại, và ít nhất mười đôi mắt có thể làm chứng rằng nàng không lén thả ma tu. Tần Mạc hiểu ngay: người tin luật ngay cả khi nghi luật cũng cần ánh sáng. Không phải vì nàng ngây thơ. Vì nếu bước đầu tiên đã đi trong bóng tối, nàng sẽ không biết mình khác gì người dưới phòng xét duyệt.
Hắn mặc áo xám, tay cầm nia phơi thuốc. Thanh y giấu trong thùng rễ đắng ở góc sân. Chu Bình vẫn ở lều số bảy, sốt hạ một chút, miệng đủ sức chê cháo Thái Huyền quá thanh đạm. Tần Mạc muốn ở cạnh gã, nhưng tiếng “A… Vãn…” dưới hành lang Công Đức Âm cứ bám vào tai hắn. Hắn cần biết lối đó dẫn tới đâu. Và muốn biết, phải qua người đang đứng trước mặt.
Lâm Tịnh Dao kiểm từng nia thuốc như một quản sự thật sự.
“Rễ này phơi quá nắng sẽ mất tính lạnh.” Nàng nói với tạp dịch bên cạnh. “Đổi sang mái hiên.”
Tạp dịch vội làm theo.
Một thiếu niên thế gia áo gấm đi qua sân, thấy nàng bèn cười: “Lâm sư tỷ, việc phơi thuốc cũng cần người nội môn quản à?”
“Cần.” Nàng đáp. “Hôm qua kho thuốc vì rễ hỏng mà thiếu ba thang hạ sốt. Người bệnh không phân biệt thuốc hỏng do tạp dịch hay nội môn.”
Thiếu niên mất mặt, cười gượng. “Sư tỷ nghiêm quá.”
“Luật không nghiêm với người trên thì chỉ còn là roi cho người dưới.”
Sân thuốc im một nhịp.
Tần Mạc nhìn nàng. Đây là khoảnh khắc texture ledger từng đòi: Lâm Tịnh Dao phải có lúc đáng kính trước khi nghi luật. Nàng có. Nàng không phải cái miệng của đại tông. Nàng là người dùng chính những chữ đại tông dạy để đánh vào thói quen lười và kiêu của người trong đại tông.
Thiếu niên áo gấm bỏ đi.
Lâm Tịnh Dao quay sang Tần Mạc. “Ngươi phơi ngược rễ.”
Tần Mạc nhìn nia thuốc. “Khác gì?”
“Đầu rễ giữ dược tính. Phơi ngược, phần cần dùng khô quá nhanh.” Nàng cúi xuống lật một rễ lên, động tác gọn. “Ngươi không phải tạp dịch thuốc.”
“Ngươi mới biết?”
“Ta biết từ lúc ngươi cầm nia như cầm khiên.”
Tần Mạc im.
Nàng đặt rễ xuống. “Theo ta.”
Nàng dẫn hắn tới kho thảo dược. Không đóng cửa. Chỉ đứng giữa hai kệ thuốc cao, nơi người ngoài nhìn thấy bóng nhưng không nghe rõ lời. Trên kệ có nhãn rất tỉ mỉ: hạ sốt, dưỡng mạch, trấn hồn, tĩnh mộng, thanh yêu. Mỗi ngăn có thẻ số, số lượng, người nhận. Thái Huyền biến cả cỏ cây thành mục lục.
“Tên ngươi.” Nàng nói.
“Tần.”
“Đừng thử sự kiên nhẫn của ta.”
“Tần Mạc.”
Nàng không tỏ vẻ bất ngờ. Có lẽ đã biết. Có lẽ chỉ cần nghe chính miệng hắn nói để đặt câu hỏi sau đúng chỗ. “Trên cáo thị, ngươi giết Tô Vãn.”
“Không.”
“Trên cáo thị, ngươi phá Trấn Hồn Đài vì tà pháp.”
“Ta phá dây kéo nàng xuống luân hồi.”
Nàng nhíu mày. “Luân hồi?”
“Ngươi không biết?”
“Ta biết luân hồi là sinh tử vận chuyển. Ta không biết Trấn Hồn Đài của Thương Lan có quyền mở miệng luân hồi.”
“Nó không có quyền. Nó bị dùng như dao cắt người để đổi thứ gì đó từ trên.”
Lâm Tịnh Dao im lặng lâu hơn. Ngoài kho, tiếng tạp dịch lật nia thuốc xào xạc. Một y tu gọi thiếu một cân rễ thanh nhiệt. Đời thường tiếp tục, mặc cho hai người trong kho đang nói về một việc có thể làm đại tông rạn.
“Chứng cứ.” Nàng nói.
Tần Mạc lấy từ trong áo ra bản dập thẻ Diệp Chẩn mà nàng đã trả lại, cùng một mẩu vải dính tro hầm. “Thẻ này lấy từ kho bình hồn. Mẩu vải này là dây niêm bình. Trên đó có ấn Thương Lan và vết Câu Hồn Ấn đảo chiều.”
Nàng nhận, không chạm tay hắn. “Chưa đủ.”
“Ta biết.”
“Muốn lập án với Thương Lan, cần bản gốc, nhân chứng sống, hoặc vật chứng có thể truy nguồn.”
“Bản gốc bị Thương Lan thu. Nhân chứng sống đang bị họ truy. Vật chứng…” Tần Mạc đặt tay lên ngực áo, không lấy thanh y ra. “Có, nhưng không giao.”
“Vì sao?”
“Vì đó không phải vật.”
Lâm Tịnh Dao nhìn hắn. “Trong án, mọi chứng cứ đều là vật.”
“Vậy án của ngươi chưa đủ để chứa nàng.”
Câu ấy làm nàng cau mày. Không phải vì giận, mà vì nó chạm vào chỗ nàng chưa có ngôn ngữ. Nàng tin luật, nhưng luật của nàng cần đặt tên cho mọi thứ: người, vật, thương, tội, chứng. Nếu một chiếc áo là phần còn lại của một người đã nhập luân hồi, nó nằm ở mục nào?
“Ngươi muốn gì ở Thái Huyền?” nàng hỏi.
“Luân Hồi Giám.”
Lần đầu tiên, vẻ bình tĩnh của nàng nứt rõ. “Ngươi điên rồi.”
“Có lẽ.”
“Luân Hồi Giám thuộc Vạn Pháp Các, chỉ mở khi có lệnh Thiên Luật Điện. Ngay cả nội môn bình thường cũng không được tới gần. Ngươi là phản đồ bị truy, trong người có tà lực, mang vật cấm tế, cảnh giới Luyện Khí. Ngươi định làm gì, gõ cửa xin soi?”
“Nếu gõ cửa được thì tốt.”
“Ngươi không hiểu.” Nàng hạ giọng. “Giám không phải gương tìm người thân. Nó soi vệt nhân quả trong dòng tái sinh. Người nhìn không đủ cảnh giới sẽ bị dòng nước cuốn ký ức. Người muốn can thiệp càng mạnh, Giám hút càng sâu. Thiên Luật Điện dùng nó để xác nhận án sinh tử, không phải để thỏa tình riêng.”
“Tô Vãn không phải tình riêng để thỏa.”
“Vậy là gì?”
Tần Mạc không trả lời ngay. Nếu nói nàng là người hắn yêu, câu ấy đúng nhưng nhỏ. Nếu nói nàng là người bị tế, đúng nhưng lạnh. Nếu nói nàng là người còn ở đâu đó trong luân hồi, hắn lại sợ mình biến nàng thành mục tiêu.
“Là người đã bị tất cả các sổ gọi sai.” Hắn nói cuối cùng. “Ta muốn biết nàng còn không, trước khi cả thiên hạ chỉ còn nhớ nàng bằng tên sai.”
Lâm Tịnh Dao nhìn bản dập Diệp Chẩn trong tay. “Ngươi nói giống người vô tội.”
“Ta không vô tội.”
“Vậy giống người không muốn nói dối.”
“Ngươi tin?”
“Không.” Nàng cất bản dập. “Nhưng ta muốn kiểm.”
Tần Mạc nhận ra nàng nói thật. Nàng không tin hắn, không đứng về phía hắn, không thương câu chuyện của hắn. Nàng muốn kiểm. Với một người tin luật, đó đã là cửa mở lớn nhất.
Ngoài kho bỗng có tiếng ồn.
Một tạp dịch bị quản sự mắng vì làm đổ thuốc. Dược liệu rơi đầy sân. Người quản sự giơ roi tre. Lâm Tịnh Dao lập tức đi ra. Tần Mạc theo sau, đứng giữa đám đông. Tạp dịch kia chỉ khoảng mười bốn tuổi, mặt tái, tay run. Nia thuốc đổ vì một thiếu niên áo gấm lúc nãy cố ý đá vào chân hắn, nhưng không ai dám nói.
Quản sự quát: “Một cân rễ thanh nhiệt mất nửa dược tính, ngươi trả thế nào?”
Tạp dịch quỳ xuống. “Tiểu nhân…”
Roi tre vung lên.
Lâm Tịnh Dao bắt lấy roi.
“Ai thấy hắn tự làm đổ?” nàng hỏi.
Không ai đáp.
Nàng nhìn quanh sân. Ánh mắt dừng ở thiếu niên áo gấm. “Ta hỏi lần nữa.”
Thiếu niên cười: “Sư tỷ, tạp dịch vụng là chuyện thường.”
“Thường tới mức ngươi đá chân hắn?”
Mặt hắn đổi. “Sư tỷ có chứng cứ?”
Lâm Tịnh Dao chỉ xuống nền. “Dấu bùn trên giày ngươi và trên ống quần hắn cùng hướng. Nếu cần, ta gọi Hình Đường ngoại viện.”
Thiếu niên tức đỏ mặt, nhưng xung quanh đã có quá nhiều người nhìn. Cuối cùng hắn ném một túi linh thạch xuống. “Ta đền.”
Lâm Tịnh Dao không nhặt. “Đền kho thuốc, xin lỗi người bị ngươi hại.”
“Hắn là tạp dịch.”
“Hắn là người đang làm việc của ngoại viện.”
Tần Mạc đứng trong đám đông, bỗng thấy thanh y trong ngực rất yên.
Tạp dịch nhỏ run đến mức không dám nhận lời xin lỗi. Thiếu niên áo gấm nói rất nhanh, rất nhỏ. Lâm Tịnh Dao bắt hắn nói lại đủ lớn. Đây không phải đại sự. Không phải Trấn Hồn Đài. Không phải Luân Hồi Giám. Nhưng một người bị ép quỳ được kéo đứng dậy trước mặt đám đông. Tần Mạc không thể phủ nhận điều đó.
Sau khi đám đông tản, Lâm Tịnh Dao quay lại kho. “Ngươi thấy rồi. Luật có thể bảo vệ người dưới.”
“Ta thấy.”
“Vậy đừng nghĩ phá luật là cứu tất cả.”
“Ta chưa nói phá tất cả.”
“Ngươi mang ánh mắt của người sắp làm vậy.”
Tần Mạc im lặng.
Nàng cũng im một lúc, rồi lấy từ kệ thuốc một thẻ gỗ cũ. Trên thẻ ghi: Vạn Pháp Các, kho thẻ thấp, cần tạp dịch chuyển thuốc ngày mai.
“Đây là đường vào gần nhất.” Nàng nói. “Từ kho thẻ thấp có lối giao dược cho thư các. Không lên được tầng cấm, nhưng có thể xem danh mục công khai. Nếu Luân Hồi Giám thuộc Vạn Pháp Các, danh mục sẽ có vị trí, quy trình xin mở, và điều kiện hồn lực.”
“Ngươi cho ta?”
“Ta cho một tạp dịch tên Tần được phân việc chuyển thuốc.” Nàng nhìn hắn. “Nếu ngươi dùng nó giết người, ta chịu tội vì cấp thẻ sai, rồi tự tay truy ngươi.”
“Ngươi luôn nói tự tay truy.”
“Để ngươi nhớ ta không phải đồng minh.”
Tần Mạc cầm thẻ. Gỗ lạnh. Trên đó có mùi thuốc và mực.
“Vì sao không giao ta?”
Lâm Tịnh Dao nhìn ra sân, nơi tạp dịch nhỏ đang nhặt lại rễ thuốc, lần này có hai người khác giúp. “Vì nếu ta giao ngươi ngay, thẻ Diệp Chẩn sẽ thành vật của một án ma tu, không phải vật của một án người mất tích. Và vì phòng xét duyệt dưới kia có vài giấy ta cần đọc lại.”
“Ngươi bắt đầu nghi Thái Huyền?”
“Ta bắt đầu nghi người thi hành.” Nàng đáp rất nhanh, như đã chuẩn bị câu ấy để giữ mình khỏi rơi xa hơn.
Tần Mạc không ép.
Nàng chưa sẵn sàng nghi cái nền mình đứng. Ép nàng lúc này chỉ làm nàng lùi về luật cũ.
Tạp dịch nhỏ ngoài sân nhặt xong nia thuốc, ôm tới trước kho. Một nửa rễ đã dính bùn, không dùng cho người bệnh được nữa. Hắn quỳ xuống định nhận phạt, nhưng Lâm Tịnh Dao bảo đứng. Hắn đứng không vững, mắt đỏ mà không dám khóc.
“Tên?” nàng hỏi.
“Đinh Tiểu Khánh.”
“Có người nhà ở ngoại viện?”
“Không. Con bán thân ba năm đổi thuốc cho mẹ. Mẹ ở trấn dưới núi.”
Một câu ngắn làm sân thuốc yên hẳn. Thiếu niên áo gấm lúc nãy quay mặt đi. Quản sự kho thuốc cầm sổ, giọng bớt gắt: “Dược hỏng vẫn phải ghi hao.”
Lâm Tịnh Dao lấy túi linh thạch thiếu niên áo gấm ném xuống, đếm trước mặt mọi người. “Hao do kẻ gây ra trả. Tiểu Khánh mất nửa canh nhặt dược, ghi bù công.”
Quản sự muốn nói gì đó, rồi lại thôi. Hắn ghi.
Đinh Tiểu Khánh nhìn dòng “bù công” như nhìn một món đồ xa xỉ. Tần Mạc nhớ câu Tề lão đạo nói: người nhỏ cần mái hiên dù mái dột. Với Đinh Tiểu Khánh, hôm nay mái hiên ấy chỉ là nửa canh công không bị nuốt mất.
Khi đi ngang Tần Mạc, đứa nhỏ nói rất khẽ: “Huynh mới tới thì đừng đắc tội áo gấm. Họ thua một câu, mình thua ba năm.”
“Ngươi vẫn nhắc ta?”
“Huynh nhìn giống người sẽ đánh.” Đinh Tiểu Khánh ôm nia chạy đi.
Tần Mạc nhìn theo, không biết nên giận ai trước.
Lâm Tịnh Dao cũng nhìn theo. “Năm đầu ta vào Thái Huyền, sư phụ bảo luật không phải để làm người tốt thấy mình tốt hơn. Luật là để người yếu biết khi nào mình bị cướp.”
“Giờ hắn biết không?”
“Biết một chút.” Nàng khép sổ. “Nhưng nếu ta không ở đây, hắn vẫn bị cướp.”
Câu ấy không giống lời tự hào. Nó giống một người vừa nhìn thấy cái tay mình đưa ra quá ngắn. Tần Mạc không an ủi. Hắn biết mọi an ủi lúc này đều rỗng.
“Ngươi vẫn tin luật?”
“Tin.” Lâm Tịnh Dao nói. “Vì nếu ta bỏ, người như Tiểu Khánh chỉ còn roi.”
Tần Mạc nhớ A Khê trong Thương Lan, nhớ đệ tử tạp dịch lặng lẽ sống dưới chân người khác. Chính đạo đại tông nào cũng có những người dưới cùng cần một cái gì đó để bám. Nếu hắn chỉ phá mà không thấy họ, hắn sẽ lại biến người sống thành nền cho cơn giận của mình.
Trước khi hắn rời kho, nàng hỏi: “Tô Vãn… nàng có từng nói muốn gì không?”
Câu hỏi ấy làm hắn dừng lại.
“Có.”
“Muốn gì?”
“Xem chợ đêm phàm nhân.”
Lâm Tịnh Dao không ngờ câu trả lời đó. Nàng tưởng sẽ nghe đại đạo, oan khuất, lời thề. Một cô nương bị tế phẩm hóa trong lời kể của Tần Mạc lại muốn xem chợ đêm. Chính sự nhỏ bé ấy làm nàng im rất lâu.
“Vậy nàng là người.” Nàng nói.
“Ừ.”
“Luật dễ xử người chết hơn người sống.” Nàng cất bản dập Diệp Chẩn vào sổ trực. “Người sống có mong muốn lặt vặt.”
Tần Mạc nhìn nàng. “Nhớ câu đó khi ngươi viết tên nàng.”
“Ta chưa có quyền viết.”
“Rồi sẽ có ngày ngươi phải chọn viết thế nào.”
Lâm Tịnh Dao không đáp.
Tiếng chuông chiều vang lên. Sân thuốc lại bận. Tần Mạc cầm thẻ Vạn Pháp Các đi về phía lều số bảy. Chu Bình nghe xong, chỉ hỏi một câu:
“Nàng ấy biết cháo không hành chưa?”
“Ngươi sắp chết còn hỏi cháo?”
“Vì người muốn cứu ta là ngươi. Người giữ ngươi khỏi thành quái vật có khi là cháo.”
Tần Mạc nhìn thẻ gỗ trong tay.
Ngày mai, hắn sẽ vào Vạn Pháp Các bằng thân phận tạp dịch chuyển thuốc.
Ngoài sân, Lâm Tịnh Dao bắt đầu kiểm lại toàn bộ giấy tự nguyện của phòng xét duyệt.
Ở rất xa dưới đất, tiếng nước vẫn chảy.