tinbc tinbc

Chương 72: Người không qua xét duyệt

Cửa phụ sau kho rác thuốc mở vào giờ Dần.

Không có chuông báo. Không có bảng gỗ. Chỉ có hai tạp dịch áo xám kéo màn trúc lên, một đệ tử áo trắng đi trước cầm đèn phù, và năm người dân bị buộc dây xám ở cổ tay lần lượt bước xuống bậc đá. Sân ngoại viện lúc ấy còn ngủ. Lều bệnh chỉ còn tiếng ho thưa, kho thuốc chỉ còn mùi rễ đắng âm ỉ. Đèn phù trên cao giảm sáng, để tiết kiệm linh lực. Những gì không muốn nhiều người thấy thường đi qua vào lúc ánh sáng cũng được phép mệt.

Tần Mạc đi sau nhóm bằng một thùng nước bẩn.

Hắn không lẻn như thích khách. Hắn học cách đi như tạp dịch: cúi đầu, không nhìn thẳng, tay bận việc, bước đều theo nhịp người khác. Đêm qua hắn đã đổi việc với một tạp dịch rửa thùng thuốc, trả bằng nửa gói thuốc hạ sốt còn lại. Người kia hỏi hắn có ngu không, việc đổ nước bẩn xuống hầm vừa thối vừa dễ bị mắng. Tần Mạc nói hắn cần chỗ ngủ gần kho rác. Tạp dịch kia lập tức hiểu theo hướng rất đời: muốn tránh quản sự kiểm người. Hắn không hỏi nữa.

Bậc đá dưới cửa phụ ẩm.

Càng xuống, mùi thuốc sạch bên trên càng mất, thay bằng mùi vôi, mùi mồ hôi cũ, mùi nước ngầm. Tường hai bên khắc phù hiệu Thái Huyền, nhưng không trắng. Phù bị hơi ẩm làm xám đi, vài nét có rêu. Đây là đường ruột của ngoại viện, nơi ánh sáng phía trên không chịu xuống đủ.

Người đầu tiên bị đưa xuống là ông lão tìm con hôm qua.

Ông vẫn hỏi: “Mệnh xấu là gì? Ta không cầu thuốc, ta chỉ tìm người.”

Tạp dịch dìu ông không trả lời. Có lẽ không biết. Có lẽ biết trả lời cũng không thay đổi gì. Người thứ hai là một phụ nữ trẻ ôm bụng, không phải sắp sinh, mà bị ghi “hồn mạch lệch”. Người thứ ba là một thiếu niên cụt hai ngón tay, mắt luôn nhìn xuống đất. Người thứ tư là một người đàn ông say, miệng lẩm bẩm mình có tiền hương. Người thứ năm là một bà mẹ không biết chữ, trên tay cầm giấy tự nguyện hiến thọ.

Tần Mạc nhìn tờ giấy.

Chữ trên đó đẹp, thẳng, sạch.

Bà mẹ cầm giấy ngược.

Đệ tử áo trắng dẫn đường dừng trước một phòng đá. Trên cửa treo biển nhỏ: “Phòng xét duyệt mệnh sai.” Chữ khắc nhỏ hơn nhiều so với bảng ngoài sân. Bên trong có ba bàn, ba người ghi, một cái cân đồng, một chậu nước trong và một giá gỗ treo dây xám. Không có dụng cụ tra tấn. Không có máu. Chính vì vậy càng lạnh.

“Từng người vào.” Đệ tử dẫn đường nói.

Ông lão tìm con được đưa vào trước. Tần Mạc đặt thùng nước ở góc, cúi đầu lau sàn. Không ai để ý tạp dịch lau sàn nếu sàn đủ bẩn. Hắn nghe rõ từng câu.

“Tên?”

“Ngô Đắc.”

“Việc cầu?”

“Tìm con trai Ngô Nhị. Nó lên đại tông nhỏ làm tạp dịch, ba năm không về.”

“Đã nộp đơn ở khu tìm người?”

“Nộp rồi. Họ bảo ta mệnh xấu, phải xuống đây.”

Người ghi sổ chấm bút. “Mệnh xấu nghĩa là thân nhân của ông có khả năng liên quan việc nhiễu sổ. Muốn mở sổ tìm, ông cần nộp công đức âm để tránh ảnh hưởng người khác.”

“Công đức âm là gì?”

“Công đức tương lai. Ông ký giấy, sau khi chết hương khói của ông chuyển cho kho công đức tới khi đủ mức.”

Ông lão ngơ ngác. “Ta không có con khác đốt hương.”

“Vậy có thể chuyển tuổi thọ còn lại.”

Tần Mạc đang lau sàn dừng tay.

Người ghi sổ nói câu ấy như nói đổi đồng tiền lẻ.

Ông lão càng không hiểu. “Ta chỉ muốn biết con ta sống hay chết.”

“Muốn biết phải mở sổ. Mở sổ cần giá.” Người ghi sổ đẩy một tờ giấy ra. “Nếu đồng ý, điểm chỉ.”

Ông lão nhìn tờ giấy. “Ta không biết chữ.”

“Ta đọc.” Người ghi sổ đọc rất nhanh, giọng đều. Trong câu có những chữ như tự nguyện, chuyển nhượng, không khiếu lại, công đức bổ sung. Ông lão nghe được vài chữ, bỏ mất phần còn lại. Đến cuối, người ghi sổ hỏi: “Hiểu chưa?”

Ông lão nhìn cửa. “Nếu không ký thì không tìm được?”

“Đúng quy trình là vậy.”

Ông lão đặt ngón tay lên mực đỏ.

Tần Mạc gần như bóp gãy cán lau.

Sen đen trong ngực hắn động.

Giết người ghi sổ, xé giấy, mang ông lão đi.

Dễ.

Nhưng trên bàn có ba người ghi. Ngoài cửa có đệ tử áo trắng. Trên lầu có chuông. Nếu hắn làm loạn, năm người dưới này bị ghi là liên quan ma tu. Ông lão có thể sống, cũng có thể bị đưa vào chỗ sâu hơn. Cứu một người bằng cách khiến năm người rơi xuống vực khác có phải cứu không?

Ngón tay ông lão sắp chạm giấy.

Một giọng nữ vang lên ngoài cửa:

“Dừng.”

Lâm Tịnh Dao bước vào.

Áo trắng của nàng không dính ẩm. Tay cầm sổ trực, mắt nhìn thẳng người ghi sổ. “Theo luật ngoại viện, người không biết chữ phải được đọc chậm hai lần, có người chứng kiến không thuộc phòng xét duyệt. Ai chứng?”

Người ghi sổ cau mày. “Lâm sư muội, phòng xét duyệt có quy trình riêng.”

“Quy trình riêng không được trái luật chung.”

“Ngươi mới trực ngoại viện, chưa hiểu việc dưới này.”

“Vậy dạy ta bằng văn bản.” Nàng đặt sổ trực lên bàn. “Ghi tên người phụ trách, điều khoản áp dụng.”

Không khí trong phòng cứng lại.

Tần Mạc cúi đầu lau sàn, che ánh mắt. Hắn thấy tay người ghi sổ khựng trên bút. Lâm Tịnh Dao không rút kiếm. Nàng chỉ yêu cầu ghi tên và điều khoản. Một câu rất đúng luật, nhưng trong nơi quen làm việc khuất, nó giống một nhát dao sáng.

Người ghi sổ cuối cùng cười nhạt. “Được. Đọc lại.”

Lần này hắn đọc chậm hơn.

Ông lão nghe tới chữ “chuyển tuổi thọ còn lại” thì rút tay về như bị bỏng. “Không. Ta còn phải sống chờ nó về.”

“Vậy không mở sổ.”

Ông lão ôm giấy, mắt đỏ nhưng không khóc. “Không mở thì thôi. Ta tự tìm.”

Lâm Tịnh Dao nhìn ông. “Ông có thể nộp đơn khiếu nại việc phân loại mệnh xấu. Không thu phí.”

“Có ai đọc không?”

Câu hỏi ấy làm nàng im.

Tần Mạc nhìn nàng. Đây là khe nứt của người tin luật: nàng biết có đường giấy, nhưng không chắc giấy đi tới đâu. Ông lão cũng nhìn nàng, không oán, chỉ mệt. Người già đã đi quá nhiều cửa, họ nhận ra khi một người trẻ tốt bụng đang đưa mình một con đường dài hơn sức chân.

“Ta sẽ đọc.” Lâm Tịnh Dao nói.

Người ghi sổ cười. “Lâm sư muội ôm hết việc thiên hạ?”

“Không.” Nàng đáp. “Ta ôm việc ta vừa thấy.”

Tần Mạc bỗng nhớ Tô Vãn từng nói không thích ai quỳ trước mình. Không phải nàng sửa được tông môn. Nàng chỉ đỡ người trước mặt đứng dậy. Có lẽ người tốt trong hệ thống cũng bắt đầu từ việc rất nhỏ và rất yếu như thế.

Nhưng người tốt nhỏ không đủ lấp hầm.

Người thứ hai vào, phụ nữ trẻ hồn mạch lệch. Nàng được hỏi có từng mơ thấy người chết không, có nghe tiếng nước không, có đồ vật của người mất không. Mỗi câu hỏi làm Tần Mạc lạnh hơn. Những dấu hiệu của luân hồi, của nhân quả chưa dứt, ở đây được phân loại như bệnh. Người phụ nữ nói chồng chết trận yêu, nàng mơ thấy chồng gọi về nhà. Người ghi sổ kết luận: nguy cơ bị tà gọi, đề nghị khóa mộng bảy ngày.

“Khóa mộng là gì?” nàng hỏi.

“Không mơ nữa.”

“Nhưng ta muốn mơ thấy chàng.”

“Mơ nhiều hại hồn.”

“Vậy khóa xong ta còn nhớ giọng chàng không?”

Người ghi sổ không đáp ngay.

Lâm Tịnh Dao nhìn hắn. Hắn nói: “Có thể mờ.”

Người phụ nữ ôm ngực, lùi lại. “Không khóa.”

“Không khóa thì không được ở khu bệnh thường.”

“Ta về.”

“Đã vào phòng xét duyệt, phải ký tự rời.”

Tờ giấy khác được đẩy ra.

Tần Mạc thấy cả hệ thống vận hành bằng giấy. Cứu cũng giấy. Từ chối cứu cũng giấy. Rời đi cũng giấy. Người nghèo tới đây với một nỗi đau, ra về với một dấu đỏ chứng minh họ tự chọn nỗi đau tiếp.

Hắn muốn đốt bàn.

Sen đen cũng muốn.

Nhưng Lâm Tịnh Dao đang đứng đó, dùng từng điều luật nhỏ chặn vài nét bút. Nàng chặn không hết. Nàng thậm chí không biết dưới cùng còn gì. Nhưng nếu hắn đốt tất cả, cả phần nàng đang cố giữ cũng cháy.

Đến lượt bà mẹ cầm giấy hiến thọ.

Nàng nói con mình được lều cấp cứu đưa thuốc, người ta bảo ký thêm để chuyển cấp thuốc. Nàng không biết đã ký gì ở trên. Người ghi sổ kiểm giấy, gật đầu.

“Mười năm thọ.”

Bà mẹ ngơ ngác. “Mười năm gì?”

“Con ngươi nhận thuốc cấp hai. Giá là mười năm thọ tương lai của người bảo hộ.”

Nàng tưởng mình nghe sai. “Ta tưởng là công đức.”

“Công đức không đủ, chuyển thọ bù.”

“Nhưng không ai nói.”

Người ghi sổ chỉ vào dấu đỏ. “Đã điểm chỉ.”

Bà mẹ nhìn ngón tay mình. Mực đỏ còn dính trong kẽ móng. Nàng bỗng chà ngón tay vào áo, như có thể chà mất mười năm đã ký. “Ta không biết chữ.”

“Đã có người đọc.”

“Lúc đó con ta sắp chết.”

“Thuốc đã dùng.”

Phòng đá im phăng phắc.

Tần Mạc nghe tiếng nước dưới nền. Không phải nước thật, có lẽ là mạch ngầm, có lẽ là sổ hồn, có lẽ là chính máu hắn đập trong tai. Hắn hiểu vì sao Thái Huyền sạch. Máu không chảy trên sàn. Nó chảy trong những năm sống bị lấy đi, trong những giấc mơ bị khóa, trong những dòng “đã đọc” khi người nghe không còn đủ hồn để hiểu.

Lâm Tịnh Dao cầm tờ giấy lên. “Ai đọc?”

Người ghi sổ nói tên một đệ tử.

“Gọi người đó.”

“Không cần. Dấu đã điểm.”

“Gọi.”

“Lâm Tịnh Dao.” Người ghi sổ lần đầu gọi cả tên nàng. “Ngươi muốn làm loạn phòng xét duyệt?”

Nàng nhìn thẳng hắn. “Ta muốn biết luật có được thi hành hay không.”

Tần Mạc đặt thùng nước xuống.

Tiếng thùng chạm đất không lớn, nhưng cả phòng nhìn sang. Hắn cúi đầu. “Nước bẩn đầy.”

Người ghi sổ bực bội: “Đổ rồi đi.”

Tần Mạc nhấc thùng, đi tới cửa sau phòng. Cửa sau hé mở dẫn xuống sâu hơn. Trong một nhịp, hắn thấy hành lang tối, những dây xám treo hai bên, và một bảng gỗ nhỏ ghi: “Công Đức Âm, lối xuống.”

Thanh y trong ngực lạnh buốt.

Không phải vì bà mẹ.

Vì dưới hành lang sâu hơn có tiếng nước giống tiếng hắn nghe trong sổ trắng.

Hắn đổ nước bẩn vào rãnh. Nước chảy xuống tối, kéo theo cặn thuốc và mùi vôi. Từ dưới vọng lên một tiếng người rất nhỏ, không rõ nam nữ, đang lặp lại một cái tên bị đứt:

“A… Vãn…”

Tần Mạc suýt buông thùng.

Không phải nàng.

Hắn tự nói ngay, trước khi tim kịp lao xuống.

Không phải nàng.

Phía sau, Lâm Tịnh Dao vẫn đang đối chất với người ghi sổ. Bà mẹ khóc, nhưng lần này có người nghe. Ông lão tìm con ôm tờ đơn khiếu nại chưa biết có ai đọc. Người phụ nữ mất chồng cầm giấy tự rời, không ký. Năm người không qua xét duyệt vẫn chưa được cứu hoàn toàn, nhưng ít nhất trong giờ Dần này, có vài nét bút bị buộc chậm lại.

Tần Mạc bước ra khỏi phòng đá.

Lâm Tịnh Dao nhìn hắn đi qua, nhận ra mặt hắn trắng hơn lúc vào. Nàng không hỏi ngay. Đợi tới khi hắn lên gần hết bậc đá, nàng mới theo ra.

“Ngươi nghe thấy gì dưới đó?”

Tần Mạc dừng.

“Một người gọi nhầm.”

“Gọi ai?”

Hắn quay đầu nhìn nàng. “Một cái tên ngươi không được dùng để lập án.”

Lâm Tịnh Dao nhíu mày. “Ta lập án bằng chứng cứ, không bằng tên ngươi giấu.”

“Tốt.”

“Tốt?”

“Vì có những cái tên bị dùng sai còn đau hơn không được ghi.”

Nàng không hiểu hết, nhưng không ép. Bên trên, trời ngoại viện bắt đầu sáng. Tiếng chuông sớm vang lên, trong trẻo, phủ xuống sân đá trắng. Dân xếp hàng mới lại vào cổng, mắt đầy hy vọng sau một đêm ngủ dưới mái hiên. Không ai trên sân biết dưới chân họ vừa có một bà mẹ suýt mất mười năm thọ vì một dấu đỏ.

Tần Mạc nhìn ánh sáng tràn qua cửa phụ.

Ánh sáng không xuống sâu.

Khi hắn bước hẳn lên sân, bà mẹ kia đang ngồi trên bậc đá, ôm con đã bớt sốt. Nàng chưa dám khóc lớn. Nàng chỉ chạm vào trán con, rồi chạm vào tờ giấy Lâm Tịnh Dao giữ lại, như sợ tờ giấy tự chạy đi ký thay nàng.

Người ghi đơn trẻ đứng cách đó một đoạn. Hắn cầm bút, do dự rất lâu rồi đi tới, đọc lại từng chữ trên giấy bằng giọng khàn. Đọc xong, hắn hỏi: “Ngươi hiểu chưa?”

Bà mẹ không hiểu hết. Nhưng lần này nàng biết có mười năm trong đó, biết thuốc đã dùng, biết còn đường xin xét lại. Nàng gật đầu rồi lại lắc đầu, cuối cùng nói: “Ta hiểu là ta vừa suýt bán thứ ta không biết mình có.”

Người ghi đơn trẻ cúi đầu.

Lâm Tịnh Dao đứng dưới mái, ghi thêm vào sổ trực một dòng: người điểm chỉ khi thân thuộc nguy cấp cần đọc lại sau khi cấp cứu. Dòng chữ ấy nhỏ tới mức có thể bị cấp trên gạch bất cứ lúc nào. Nhưng nó đã tồn tại trên giấy.

Tần Mạc nhìn dòng ấy, bỗng thấy việc nhỏ cũng có tiếng động. Nó không vang như kiếm, nhưng nếu đủ nhiều người viết, có lẽ đá trắng cũng nứt.

Nhưng nó làm lối xuống trông càng giống thứ không tồn tại.