Chương 72: Nàng đang cười
Ngọn đồi có cây hoa lớn nhất cõi, hoa trắng rụng lả tả xuống thảm cỏ như một cơn mưa chậm, và dưới gốc cây, là nàng.
Tần Mạc dừng lại cách gốc cây mấy chục bước, và cả người cậu cứng lại. Vì mảnh thứ tư của Tô Vãn, ở cõi này, không phải một đốm sáng câm trong khám, không phải một hồn mờ trong người lạ. Nó đủ đậm — Từ Quân đã nuôi nó đủ đầy — để mang trọn dáng nàng. Nàng ngồi dưới gốc cây hoa, trong một tấm áo trắng lành lặn, tóc buông, và nàng đang cười.
Không phải cười một mình. Cạnh nàng, dưới gốc cây, có một cậu — một Tần Mạc khác, cái Tần Mạc của ngày xưa, cái cậu chưa mang sen, chưa mất ngực, chưa thành thứ này. Hai người ngồi bên nhau, và cái Tần Mạc-ngày-xưa ấy đang nói gì đó, và nàng cười, ngả cả người, cái cười cậu tưởng đã quên. Cõi này không cho nàng một buổi chiều cũ như tháp Vọng Hương. Nó cho nàng cả một tương lai không bao giờ có: nàng và cậu, sống, bên nhau, ở một nơi đẹp, không đài tế, không xé, không trời cao nuốt người.
Từ Quân đứng cạnh cây, tay chắp sau lưng, nhìn cậu bằng ánh mắt hiền từ. “Đấy.” Ông ta nói khẽ. “Cậu thấy chưa. Ta không cho nàng một cái buổi chiều rồi vắt. Ta cho nàng cái nàng khao khát nhất trong tất cả: một cuộc đời với cậu, cái cuộc đời trời cao đã cướp của hai người. Nàng có nó đây. Mỗi ngày. Không đau. Không sợ. Chỉ có cậu, và một buổi chiều không bao giờ tắt.” Ông ta ngừng. “Giờ cậu tới. Định kéo nàng ra khỏi cái này. Để đưa nàng về đâu? Về một cái ngực rỗng của một kẻ đã thành nửa quái, đi qua các tầng địa ngục, để nàng chịu tiếp cái nàng đã chịu? Cậu gọi cái đó là cứu?”
Tần Mạc không đáp được ngay. Ở tháp Vọng Hương, cái nàng bị nhốt là một buổi chiều đã qua — cậu chỉ cần nhắc nàng còn cái đến sau. Ở đây, cái nàng đang sống là cái không bao giờ có được: một đời hạnh phúc với cậu. Và cậu, lần đầu, không có gì thật hơn để trả lại — vì cái thật cậu có, cậu vừa nhìn xuống nó: một lồng ngực đã mất một nửa, và một con đường đầy máu phía sau. Ở đây, cái giả đẹp hơn cái thật cậu cho được.
Cậu bước tới, chậm, và nàng — mảnh nàng — không quay lại nhìn cậu. Nàng đang mải cười với cái Tần Mạc-ngày-xưa. Cậu tới đủ gần để nghe cái cậu-giả ấy nói, và cậu nghẹn: nó nói đúng cái giọng cậu từng có, kể một chuyện vụn về, và nàng cười vì nó. Cậu đứng đó, cái Tần Mạc-thật, tàn tạ và lạnh, nhìn một cái Tần Mạc-giả, lành lặn và ấm, đang cho nàng cái cậu không bao giờ cho được nữa.
Đừng.
Tiếng ấy, trong ngực cậu. Ba mảnh — mảnh cốt, mảnh Đàm, mảnh kẻ-ăn — cộng hưởng, yếu, nhưng đủ. Tô Vãn, cái phần nàng cậu đã nhặt, đang nói.
Đừng nhìn lâu. Giọng nàng trong ngực, gấp, lo. Em cảm được anh đang lung lay. Nghe em. Cái con bé dưới gốc cây kia — nó là em, một mảnh của em, và nó đang được cho cái em muốn nhất, em không chối. Nhưng nó không biết nó đang bị vắt. Nó cười, và mỗi cái cười là một hớp cỗ máy hút đi. Nó là em bị lấy mất cái phần biết rằng cái này không thật.
“Nếu…” Tần Mạc thì thào, chỉ đủ ba mảnh nghe. “Nếu để em ở đây thì sao? Em được sống với anh — cái anh ngày xưa, cái anh tốt hơn anh bây giờ. Em cười. Em không đau. Có khi… có khi đó là cái tốt nhất anh cho em được. Anh kéo em ra, anh chỉ đưa em về một địa ngục khác, mang mặt anh.”
Cái ấm trong ngực cậu lặng đi một nhịp dài, và khi nàng nói lại, giọng nàng không giận, mà buồn — cái buồn của một người thấy người mình thương sắp phạm một sai lầm vì thương mình.
Anh vừa làm đúng cái Từ Quân muốn. Nàng nói. Hắn không cần nhốt anh bằng cỏ và hoa. Hắn nhốt anh bằng lòng tốt của chính anh — bằng cái ý nghĩ “để nàng yên là thương nàng”. Nghe em, vì em là cái mảnh anh đã cho quyền cãi anh: em không muốn cái buổi chiều không tắt kia. Em thà đau mà biết mình đang sống thật, còn hơn cười mà là một cái đèn bị vặn nhỏ cho hắn hứng khói. Anh hỏi em ở tháp rồi — em chọn cái đau. Em vẫn chọn thế. Đừng thương em tới mức cướp của em cái quyền được chọn cái khó.
“Cậu nghe thấy nàng.” Từ Quân nói — và giọng ông ta lần đầu có một sợi sắc. Ông ta cảm được cái cộng hưởng, dù không nghe được lời. “Ba mảnh trong ngực cậu. Chúng đang giục cậu kéo cái mảnh thứ tư ra, phải không? Đánh thức nó. Cho nó biết sự thật.” Ông ta lắc đầu, hiền từ trở lại, nhưng dưới cái hiền có một cảnh cáo. “Cậu chắc chứ? Cậu đánh thức nàng, cậu cho nàng biết đứa ngồi cạnh là giả, biết cả đời hạnh phúc này là giả — thì cậu cho nàng cái gì thay thế? Cậu cho nàng lại nỗi đau. Cậu cho nàng lại cái biết rằng mình đã chết, đã bị xé, đang bị mang trong ngực một con quái đi khắp trời. Cậu gọi cái đó là quà à? Ta cho nàng thiên đường. Cậu cho nàng địa ngục. Và cậu tự nhủ cậu mới là kẻ yêu nàng.”
Đúng lúc ấy, một cánh hoa trắng từ cây rụng xuống, chạm mặt suối trước chân họ — và Tần Mạc thấy nó không tạo một gợn sóng nào. Mặt suối phẳng lì, giả, như vẽ. Cái chi tiết nhỏ ấy, giữa cả một biển lời trơn tru của Từ Quân, kéo cậu về: cả cái cõi này, tới từng cánh hoa rơi, đều là một bức tranh khéo, và một bức tranh thì không có quyền dạy cậu điều gì về cái thật. Cậu bám lấy cái nàng vừa nói, và cái cánh hoa không gợn sóng ấy, như bám hai sợi dây thật giữa biển lời.
“Ngài nói đúng gần hết.” Cậu nói với Từ Quân, giọng đã lấy lại được sự vững. “Tôi kéo nàng ra, tôi cho nàng lại nỗi đau. Cái đó thật. Nhưng ngài quên một điều, vì ngài chưa bao giờ hỏi cái người ngài ‘chăm’. Ngài quyết hộ họ rằng cười thì hơn đau, yên thì hơn thật — và ngài không bao giờ hỏi họ có muốn cái ngài quyết hộ không. Tôi hỏi rồi. Nàng trả lời rồi. Nàng chọn cái đau. Không phải vì đau là tốt. Vì cái đau là của nàng, cái chọn là của nàng, và ngài không có quyền lấy đi cái quyền chọn của nàng rồi gọi việc ăn cắp ấy là lòng từ.”
Chu Bình, đứng sau, nắm lấy cánh tay cậu — không phải để ngăn, mà để cậu biết gã ở đó. “Ta canh Từ Quân cho.” Gã nói khẽ, dù gã biết một gã Dược phong chân còn khập khiễng thì canh nổi cái gì ở cái cõi này. “Ngươi cứ làm cái ngươi phải làm với con bé. Ta đứng đây.” Cái câu vô dụng ấy, lạ thay, làm tay Tần Mạc vững hơn — vì nó nhắc cậu cậu không làm việc này một mình, không như Mục ngày xưa.
Cậu bước tới gốc cây, tới sau lưng cái mảnh nàng đang cười, và cậu đặt tay lên tấm thanh y.
“Xin lỗi em.” Cậu nói khẽ với cái lưng nàng. “Anh sắp trả lại cho em nỗi đau. Vì em bảo anh làm thế. Vì đó là cái em thật muốn. Tha lỗi cho anh nếu, một khắc, anh đã suýt để em cười.”
Cậu không dùng sức. Cậu đã học ở tháp Vọng Hương rằng không đập vỡ được cái khát của một người từ bên ngoài, và ở đây cái khát còn êm hơn: cái khát được sống một đời với người mình thương. Đập vào nó là vô ích.
Cậu làm cái cậu đã làm ở tháp: cậu trả lại cho nàng cái đã bị cắt. Cậu áp trán vào lưng mảnh nàng, và qua tấm thanh y — qua ba mảnh đã ở trong ngực cậu, ba mảnh đã biết sự thật — cậu để sự thật chảy sang cái mảnh thứ tư đang mê. Không phải cậu ép nó tỉnh. Cậu để ba chị em của nó, ba mảnh cùng một hồn, thì thầm với nó cái chúng biết: đây là giả. Đứa ngồi cạnh em là giả. Cả đời này là giả. Sự thật đau hơn — nhưng sự thật là của em.
Cái mảnh thứ tư khựng cười. Dưới bàn tay Tần Mạc, qua tấm thanh y, cậu cảm được nó giãy — không phải giãy vì đau, mà giãy như một kẻ đang ngủ ngon bị lay dậy, níu lấy giấc mơ, không muốn tỉnh. Cậu không ép. Cậu chỉ giữ tay ở đó, để ba mảnh kia tiếp tục thì thầm, kiên nhẫn, cho tới khi cái mảnh thứ tư tự nó chọn mở mắt.
Dưới gốc cây, cái Tần Mạc-giả đang nói dở một câu, chợt nhòe đi — vì nó chỉ tồn tại chừng nào nàng còn tin nó. Nàng quay đầu lại, chậm, ra khỏi cái cậu-giả, và lần đầu nhìn thấy cái đứng sau lưng mình: không phải cậu-ngày-xưa lành lặn, mà Tần Mạc-bây-giờ, ngực khuyết, mắt mang con thú, gương mặt hằn cả một con đường máu. Nàng nhìn cái thật, sau khi vừa sống trong cái giả, và mặt nàng — cái mặt vừa còn cười — vỡ ra: đau, hoang mang, và rồi, nhận ra.
Cái cõi đẹp quanh họ rùng lên. Cỏ, hoa, dòng suối, bầu trời xanh — tất cả gợn như một mặt hồ bị ném đá, vì một hồn vừa thức tỉnh giữa lòng nó, và một hồn tỉnh thì thôi tỏa cái khí an lạc để vắt.
“Không—” Từ Quân bước tới, và lần đầu cái vẻ hiền từ của ông ta nứt, để lộ bên dưới một cái gì cứng và lạnh. “Cậu vừa làm gì? Cậu vừa cho nàng nhớ. Cậu có biết cậu vừa lấy đi của nàng cái gì không? Nàng đang có cả một đời với cậu — cậu vừa đổi nó lấy cái này.” Ông ta chỉ vào chính Tần Mạc, từ đầu tới chân. “Nhìn mặt nàng đi. Nàng vừa hạnh phúc. Giờ nàng đau. Cậu làm đấy. Không phải ta.”
Tần Mạc chịu lời ấy như chịu một nhát dao, vì nó thật, vì nó là do tay cậu. Nhưng mảnh nàng, giữa cơn đau, nhìn cậu, và môi nàng mấp máy — không phải trách. Cậu đọc được, vì cậu đã học đọc: cảm ơn. Nàng cảm ơn cậu vì đã trả nàng về làm người, kể cả khi làm người nghĩa là đau.
Rồi mảnh thứ tư tan khỏi cái dáng người, thành một đốm sáng, và bay về phía cậu — sà vào tấm thanh y, về với ba mảnh kia. Trong ngực Tần Mạc, bốn mảnh giờ đập cùng nhau, và cái “nàng” hiện ở khoảng giữa chúng đậm thêm một bậc, rõ thêm một nét.
Bốn mảnh. Còn chín mươi sáu mảnh nữa, rải khắp các tầng trời cao hơn nữa.
Từ Quân đứng đó, nhìn đốm sáng tan vào ngực cậu, và cái vẻ hiền từ của ông ta không trở lại nữa. Thay vào đó là một sự điềm tĩnh còn đáng sợ hơn — cái điềm tĩnh của một kẻ vừa quyết định sẽ không tử tế nữa.
“Ta đã cho cậu một cơ hội.” Ông ta nói, giọng vẫn êm, nhưng cái êm giờ là băng. “Ta để cậu tự tới, tự nhìn, tự quyết. Ta tưởng cậu là kẻ hiểu chuyện. Nhưng cậu vừa đánh thức một hồn trong cõi của ta, làm nó thôi cho khí, và cậu định làm thế với từng mảnh cậu tìm thấy ở đây. Cậu không phải một vị khách. Cậu là một mầm bệnh.” Ông ta chắp tay sau lưng, và cả cõi đẹp quanh ông ta bắt đầu đổi — cỏ hơi sạm, ánh sáng ấm hơi gắt, cái thiên đường lộ ra chút xương dưới lớp da. “Cậu tưởng ta không chặn được ai. Ta không chặn, vì trước cậu chưa ai cần chặn — cái cõi tự giữ chân họ. Cậu là kẻ đầu tiên ta phải đích thân xử. Và ta nói cho cậu biết, đóa sen: ở dưới Trung Thiên, cái tệ nhất chúng làm là nghiền cậu. Ở đây, ta có thể làm cậu hạnh phúc — hạnh phúc tới mức cậu tự nguyện thôi đi tìm nàng. Chạy đi, khách quý. Chạy khỏi cõi của ta trước khi ta cho cậu cái giấc mơ đẹp nhất của cậu, và cậu ở lại trong nó mãi mãi, mỉm cười.”
Tần Mạc ôm lấy Chu Bình — gã nãy giờ đứng lặng, chân run, chịu sức nặng của cả cái cõi đang đổi — và cậu lùi về phía dòng suối, mắt không rời Từ Quân, bốn mảnh nàng đập gấp trong ngực như cùng cậu cảnh giác.
“Chạy thì chạy.” Cậu nói. “Nhưng tôi còn quay lại. Cõi này còn giữ mảnh nào của nàng, tôi còn tới. Ngài dựng được một thiên đường đẹp tới mức người ta quên mình đang bị vắt — nhưng ngài vừa gặp một kẻ có bốn mảnh của người ấy trong ngực để nhắc mình đừng quên. Ngài cho tôi giấc mơ đẹp nhất của tôi à? Giấc mơ đẹp nhất của tôi là nàng, đủ trăm mảnh, đứng đây, tự do. Ngài cho tôi cái đó được không? Không. Vậy cái ngài cho chỉ là một cái bẫy hình giấc mơ. Và tôi thì đã học cách bước qua bẫy hình giấc mơ rồi.”