tinbc tinbc

Chương 71: Ngoại viện Thái Huyền

Nhóm đưa thuốc qua cổng thứ hai bằng một hàng áo xám cúi đầu.

Tần Mạc đi ở giữa hàng, tay ôm thùng dược liệu, vai trái còn đau dưới lớp vải băng. Áo xám của ngoại viện rộng hơn người hắn, mùi nắng và bồ kết, chắc vừa lấy từ kho phát cho tạp dịch tạm. Trước cổng, chuông kiểm treo thành ba tầng. Tầng thấp kiểm yêu khí, tầng giữa kiểm vật cấm, tầng cao kiểm lời thề phản tông. Lâm Tịnh Dao nói rất nhanh trước khi hắn trà trộn: đừng để thanh y chạm chuông, đừng dùng Câu Hồn Ấn, đừng nhìn lâu vào mắt người giữ cổng, vì người có tội thường nhìn quá lâu hoặc quá nhanh.

Hắn làm theo.

Thanh y được hắn quấn trong tấm bùa thuyền giấy, đặt giữa hai bó rễ thuốc mùi nồng. Mỗi bước qua cổng, sợi nhân quả lạnh trong áo lại co lại. Chuông tầng thấp rung một tiếng, vì trong người hắn còn yêu khí đã nuốt. Người giữ cổng nhìn sang. Tần Mạc hạ mắt, để thùng thuốc che nửa mặt.

“Yêu khí từ ruộng đông?” người giữ cổng hỏi.

Người dẫn đội đưa thuốc đáp ngay: “Dạ. Hàng này lấy từ trạm dịch. Có ba người rút yêu khí sáng nay, thùng thuốc bị ám mùi.”

Người giữ cổng gật đầu, không hỏi thêm. Quy trình tin người có thẻ đúng hơn tin cảm giác bất an. Tần Mạc bước qua tầng thấp.

Tầng giữa mới là chỗ thanh y lạnh đến buốt.

Chuông không rung. Nhưng dây chuông đung đưa rất nhẹ, như bị gió dưới nước kéo. Một giọt mồ hôi trượt sau gáy Tần Mạc. Hắn nghe tiếng trẻ con ngoài trạm hỏi vật cấm tế là gì. Nghe Chu Bình nói còn đau thì còn biết chữ đó sai. Nghe Tô Vãn trong ký ức nói nàng muốn xem chợ đêm. Tất cả chen vào đúng lúc hắn cần bước thật bình thường.

Hắn bước qua.

Chuông tầng giữa im.

Đến tầng cao, một đệ tử áo trắng ngồi sau bàn bắt từng người đọc câu tạm thệ: không mang tà vật hại dân, không phá kho thuốc, không tráo dược liệu. Tần Mạc đọc theo. Câu thề lướt qua lưỡi hắn như dây gai. Hắn đúng là có tà vật. Hắn đúng là sẽ vào kho thuốc không chỉ vì dược liệu. Nhưng hắn không hại dân, không phá kho thuốc, không tráo dược liệu. Lời thề một nửa thật một nửa né làm chuông tầng cao rung rất khẽ.

Đệ tử giữ bàn ngẩng đầu.

“Tên?”

Tần Mạc đáp: “Tần.”

“Một chữ?”

“Nhà nghèo, cha mẹ đặt gọn.”

Người kia nhìn hắn, rồi nhìn hàng dài phía sau, cuối cùng đóng dấu qua. Đại tông sạch cũng phải chạy theo số người quá đông. Không phải lỗ hổng nào cũng do ác ý. Có lỗ hổng sinh ra từ việc mỗi ngày có quá nhiều khổ đau xếp hàng.

Bên trong cổng thứ hai là ngoại viện Thái Huyền.

Nó rộng hơn cả một trấn nhỏ. Sân đá trắng chia thành nhiều khu bằng dây xanh: cầu thuốc, cầu án, cầu nhập môn, cầu an táng, cầu tìm người, cầu xin miễn thuế công đức. Mỗi khu có bảng gỗ, bàn ghi, người phát số. Tiếng chuông phân giờ vang đều. Mùi thuốc, mùi cháo, mùi mực đỏ, mùi vải sạch và mùi người bệnh nằm lâu trộn vào nhau. Đệ tử áo trắng đi lại nhanh nhưng không chạy. Tạp dịch áo xám đẩy xe thuốc, gánh nước, thay chiếu, gom bát. Không ai đứng yên để làm nền. Mỗi người có việc, có tuyến đường, có người quát nhỏ khi trễ.

Tần Mạc đặt thùng thuốc vào kho ngoài theo hàng.

Một quản sự áo xám kiểm thẻ, giọng khàn vì nói cả ngày. “Thuốc hạ sốt sang kho hai. Rễ thanh nhiệt sang kho ba. Dược liệu nhiễm yêu khí đặt riêng, đừng để gần khu trẻ nhỏ. Ai mới tới thì ghi tên nhận việc, làm đủ ba canh được một bữa cháo và một chỗ ngủ dưới mái.”

Một tạp dịch trẻ hỏi: “Không nhận tiền ạ?”

Quản sự nhìn hắn như nhìn kẻ chưa từng nghèo. “Ngươi muốn nhận tiền thì ra ngoài làm thuê. Ở đây nhận cháo. Cháo không làm ngươi bị trộm trên đường về.”

Tần Mạc nghe, không biết nên gọi đó là tốt hay lạnh.

Hắn nhận một thẻ tạm, được phân đi đưa thuốc vào lều số bảy. Nhờ vậy hắn trở lại chỗ Chu Bình mà không bị hỏi nhiều. Chu Bình nằm sau rèm, mặt đỡ tím hơn nhưng mắt mở. Trên thẻ cuối giường ghi: “Nam, không rõ tên, luật thương lạ, chờ chuyển.”

“Không rõ tên?” Chu Bình nhìn thẻ, bất mãn. “Ta nói tên rồi.”

“Họ không tin người mê.”

“Ta mê mà còn đúng hơn nhiều người tỉnh.”

Tần Mạc đặt thuốc xuống. “Tỉnh được bao lâu?”

“Đủ để thấy ngươi mặc áo xám rất hợp.”

“Muốn chết?”

“Không. Vừa nãy nghe y tu nói ta chưa được chết trước khi ký thẻ chuyển viện.” Chu Bình nghiêng đầu, nhìn ra ngoài rèm. “Nơi này… không giống Thương Lan.”

“Ừ.”

“Sạch thật.”

“Ừ.”

“Cho nên bẩn sẽ khó thấy hơn.”

Tần Mạc ngồi xuống cạnh giường. Bên ngoài, một y tu mắng tạp dịch vì rửa bát thuốc không sạch. Một phụ nhân chuyển dạ được bốn người nâng qua lối riêng, đệ tử áo trắng đi trước dẹp đường, không ai bắt nàng chờ số. Một ông lão không biết chữ được người ghi đơn đọc lại từng chữ. Một thiếu niên thế gia chen hàng bị phạt quét sân. Những việc ấy diễn ra thật, không phải màn kịch dựng cho hắn.

“Nếu tất cả đều giả thì dễ.” Tần Mạc nói.

Chu Bình cười yếu. “Dễ cho ngươi chém.”

“Ừ.”

“Vậy đừng mong dễ.”

Tần Mạc lấy thuốc cho gã uống. Thuốc Thái Huyền ít đắng hơn thuốc An Sinh Đường, nhưng mùi sạch quá, như đã lọc hết cả đất. Chu Bình uống xong nhăn mặt. “Thuốc cũng nghiêm.”

Tần Mạc im lặng.

Chu Bình nhìn hắn. “Đi đi. Ngươi đứng đây lâu, người ta sẽ hỏi vì sao tạp dịch đưa thuốc cứ nhìn bệnh nhân như nhìn cha.”

“Ta không có cha.”

“Vậy nhìn như chủ nợ.”

Tần Mạc đứng dậy. Trước khi đi, hắn kéo chăn phủ kín vai Chu Bình. Động tác ấy bị một y tu già nhìn thấy. Bà không nói gì, chỉ ghi thêm vào thẻ: “Có người chăm.” Ba chữ ấy làm Tần Mạc dừng lại. Có người chăm, trong sổ bệnh, có nghĩa nếu chuyển viện sẽ gọi người chăm đi theo hoặc ký nhận. Một dòng nhỏ có thể giữ Chu Bình khỏi bị hỏi hồn khi hắn vắng mặt.

Hắn cúi đầu với y tu già.

Bà phẩy tay. “Tạp dịch mới thì đi kho bốn lấy nước. Đừng đứng chắn lối.”

Ngoại viện không cho hắn nhiều thời gian cảm động.

Kho bốn nằm cạnh khu cầu án. Tần Mạc đẩy xe nước đi ngang hàng người nộp đơn. Ở đó, khổ đau được buộc thành cuộn giấy. Người mất ruộng cầm bản đồ. Người bị thế gia đánh cầm áo máu. Người tìm con cầm vòng tay. Người không biết chữ cầm miệng mình, lặp đi lặp lại cùng một câu cho người ghi đơn nghe. Đệ tử ghi đơn không chế nhạo. Họ hỏi rõ ngày, giờ, nhân chứng, vật chứng. Mỗi câu trả lời được viết xuống, đóng dấu nhận.

Tần Mạc bỗng nghĩ nếu Tô Vãn từng có cơ hội đứng ở hàng này, nàng sẽ nộp đơn thế nào.

Tên: Tô Vãn.

Việc cầu: xin được coi là người, không phải Ngưng Đạo Thể.

Vật chứng: một đời bị gọi sai.

Ai sẽ nhận đơn ấy?

Ai có thẩm quyền xét?

Xe nước của hắn dừng lại vì phía trước có người ngã. Một bà mẹ ôm đứa con khoảng bốn tuổi quỳ trước bàn ghi đơn, khóc tới không thở nổi. Đứa bé mắt nhắm, môi trắng. Đệ tử ghi đơn lập tức đứng dậy gọi y tu. Nhưng quản sự khu cầu thuốc chạy tới, nhìn thẻ số, cau mày:

“Người này không ở hàng cấp cứu.”

Bà mẹ khóc: “Nó vừa còn thở bình thường. Xin tiên sư cứu.”

Y tu đã tới, bắt mạch, sắc mặt đổi. “Đưa vào lều.”

Quản sự nói: “Theo quy trình phải ghi chuyển khu.”

Y tu già từ lều số bảy đi ra, giọng lạnh: “Theo quy trình cấp cứu, người sắp chết đi trước.”

Quản sự ngậm miệng.

Đứa bé được đưa đi. Bà mẹ chạy theo, vừa chạy vừa làm rơi giấy tờ. Tần Mạc cúi xuống nhặt giúp. Trên giấy có dấu điểm chỉ đỏ. Người mẹ không biết chữ. Trong đơn ghi: tự nguyện xin chuyển một phần công đức tương lai để đổi thuốc cấp hai.

Tự nguyện.

Lại hai chữ ấy.

Nhưng lần này, trước mắt hắn, hệ thống cũng thật sự đang cứu đứa bé.

Một tay kéo người khỏi chết. Một tay chuẩn bị giấy thu giá. Cùng một bàn, cùng một mực đỏ.

Tần Mạc đưa giấy cho người ghi đơn. Người ghi đơn trẻ nhận, nhìn dòng chữ, mặt hơi áy náy. “Ta sẽ đọc lại cho nàng ấy trước khi điểm chỉ lần nữa.”

“Lần nữa?”

“Chuyển cấp thuốc phải ký lại.”

“Nàng không biết chữ.”

“Ta đọc.”

“Nếu nàng đang khóc?”

Người ghi đơn im lặng. Sau đó hắn đặt tờ giấy sang một bên, lấy tờ khác. “Vậy chờ nàng nghe được rồi ký.”

Đó là một việc rất nhỏ. Một người ghi đơn trẻ, chưa đủ quyền sửa luật, chỉ đổi thứ tự giấy. Nhưng nó làm Tần Mạc nhìn hắn lâu hơn.

Người kia bị nhìn thì mất tự nhiên. “Tạp dịch, ngươi nhìn gì?”

“Không có gì.”

Tần Mạc đẩy xe nước đi tiếp.

Cuối sân ngoại viện có một cửa phụ dẫn xuống dưới đất.

Cửa ấy không nổi bật. Nó nằm sau kho rác thuốc, bên cạnh bức tường rêu, được che bằng màn trúc. Nhưng cứ một lúc lại có tạp dịch áo xám đưa người qua đó. Không phải người bệnh nặng được đưa vào lều, mà là những người bị phân loại riêng: mắt đờ, tay cầm giấy vàng, cổ tay buộc dây xám. Có người tự đi, có người bị dìu, có người không hiểu mình đang đi đâu.

Tần Mạc đẩy xe chậm lại.

Một ông lão bị đưa tới cửa phụ níu tay tạp dịch. “Ta chỉ xin tìm con, sao không cho ta ngồi hàng tìm người?”

Tạp dịch tránh mắt. “Thẻ của ông ghi mệnh xấu. Phải xét dưới viện trước.”

“Mệnh xấu là gì?”

“Xuống dưới sẽ có người giải thích.”

Ông lão nhìn quanh cầu cứu. Dân trong sân thấy, nhưng ai cũng đang giữ số của mình, giữ người bệnh của mình, giữ đơn của mình. Không ai dám rời hàng. Trong một nơi quá nhiều khổ đau, lòng tốt cũng phải xếp số.

Tần Mạc đặt tay lên xe nước.

Cửa phụ tối, bên trong có mùi ẩm và một tiếng nước rất xa.

Thanh y trong ngực lạnh lên.

Không mạnh như lúc đi qua trang sổ trắng. Nhưng đủ để hắn biết: ngoại viện sạch sẽ này có đường dẫn xuống nơi không đặt bảng cho dân đọc.

Một tạp dịch sau lưng quát: “Áo xám kia, đẩy nước đi! Đứng đó làm gì?”

Tần Mạc đẩy xe đi tiếp.

Hắn không thể lao xuống ngay. Chu Bình còn ở lều số bảy. Thanh y còn cần qua cổng chuông. Thái Huyền chưa lộ hết. Nhưng hắn đã thấy khe đầu tiên trong nền đá trắng.

Đến cuối ngày, ngoại viện lên đèn.

Đèn ở đây không dùng dầu khét. Mỗi lồng đèn có phù sáng, treo thẳng hàng, soi sân như ban ngày. Dân được phát cháo tối, tạp dịch được phát cháo loãng hơn. Tần Mạc ngồi ở góc kho bốn, bát cháo trên tay, nhìn cửa phụ sau kho rác thuốc. Người ra vào ít dần. Màn trúc buông xuống.

Chu Bình ở lều số bảy chưa ngủ. Khi Tần Mạc lén quay lại, gã hỏi ngay:

“Thấy gì?”

“Một cửa xuống dưới.”

“Chỗ tốt thường có hầm xấu.”

“Ngươi nói như từng biết.”

“Ta từng giấu rượu dưới gầm giường Dược phong. Trên giường sạch, dưới gầm bẩn. Đạo lý đơn giản.”

Tần Mạc đặt nửa bát cháo cho gã. “Ăn.”

Chu Bình nhìn cháo. “Có hành không?”

“Không.”

“Đại tông còn có cứu.”

Ngoài lều, chuông đêm vang ba tiếng. Lâm Tịnh Dao đứng ở đầu sân, đang ghi gì đó vào sổ trực. Ánh đèn phù làm áo nàng trắng đến lạnh. Nàng ngẩng đầu, nhìn về phía cửa phụ, rồi nhìn sang Tần Mạc.

Nàng cũng thấy.

Nhưng nàng chưa đi xuống.

Trước giờ tạp dịch tắt đèn, kho bốn phát chăn. Chăn sạch, nhưng mỏng. Mỗi người nhận một miếng thẻ tre ghi số chỗ nằm, một nửa bánh khô, một câu dặn: không tự ý vào kho rác thuốc, không hỏi người bị dây xám đưa xuống đâu, không dùng nước nóng của lều bệnh nếu chưa xin.

Người phát chăn là một tạp dịch già tên Quý bá, lưng còng, tay đầy vết bỏng thuốc. Ông nhìn Tần Mạc mới tới, hạ giọng: “Ở ngoại viện muốn sống yên thì nhớ ba thứ. Thứ nhất, đồ sạch không phải đồ của mình. Thứ hai, người mặc áo trắng cũng có người đói ngủ. Thứ ba, cửa nào treo màn trúc mà không ghi tên thì coi như không có.”

“Nếu bên trong có người cần cứu?”

Quý bá nhìn hắn như nhìn một đứa nhỏ vừa hỏi vì sao trời cao. “Người cần cứu ở đây nhiều tới mức cứu ai trước cũng là lỗi. Ngươi mới tới, giữ mạng đã.”

Ông đưa cho hắn thêm một miếng bánh vỡ, rất nhanh, như sợ ai thấy. “Đừng cảm ơn. Bánh vỡ trong sổ là đồ bỏ.”

Tần Mạc cầm miếng bánh, không ăn. Hắn cất vào tay áo, cạnh tấm vải ghi nợ.

Đêm đầu tiên trong ngoại viện, Tần Mạc ngủ dưới mái kho thuốc, thanh y đặt trong thùng rễ đắng, tay nắm Câu Hồn Ấn. Trong mơ rất nông, hắn nghe tiếng nước dưới đất chảy qua cửa phụ, tiếng bút ghi đơn trên sân, và tiếng Tô Vãn rất xa:

Đừng nhận nhầm ta.