Chương 70: Bóng cổng ngọc
Cổng Thái Huyền nhìn từ xa giống một vầng trăng dựng đứng trên núi.
Nó không cao kiểu Thương Lan. Thương Lan dựa vào đá xanh, mây dày, tiếng chuông cũ, khiến người dưới chân núi ngẩng đầu đã thấy mình thấp. Thái Huyền thì khác. Núi của họ trắng, đường của họ thẳng, cầu treo bắc qua thung lũng như một nét bút kéo từ nhân gian lên trời. Hai trụ cổng bằng ngọc nhạt đứng giữa mây, không chói, không khoe, chỉ sạch tới mức làm bụi đường trên áo người tới cầu xin trở nên rõ ràng.
Đoàn xe dừng ở trạm kiểm đầu tiên trước khi vào địa giới đại tông.
Trạm kiểm không có lính quát tháo. Có mái che, có nước nóng, có bàn ghi danh, có đệ tử áo trắng phân hàng: người cầu thuốc sang trái, người nộp đơn sang phải, hàng hóa đi giữa, người bệnh nặng lên cáng tre. Một đệ tử trẻ kiên nhẫn giải thích cho bà cụ lãng tai ba lần, lần nào giọng cũng không đổi. Một đệ tử khác thấy xe của chủ Mã chở người bệnh thì tự tới đỡ Chu Bình xuống.
Tần Mạc đặt tay lên Câu Hồn Ấn.
Chu Bình khẽ nói: “Để họ đỡ. Ngươi cõng ta thêm nữa, ta chưa chết ngươi đã gãy lưng.”
“Họ sẽ kiểm.”
“Họ kiểm thì ngươi nghĩ cách. Đừng làm người tốt mất mặt trước.”
Người tốt.
Hai chữ ấy làm Tần Mạc khó chịu như hạt cát trong mắt. Nhưng đệ tử trẻ đỡ Chu Bình thật sự rất cẩn thận. Hắn không biết họ là ai, không biết trên cáo thị có gì, chỉ thấy một người bệnh và một người cõng người bệnh. Hắn đặt Chu Bình lên cáng, kê áo dưới gáy để gã đỡ đau, còn hỏi:
“Vị huynh đài này có dị ứng thuốc gì không?”
Chu Bình yếu ớt đáp: “Hành.”
Đệ tử trẻ sững sờ.
Tần Mạc nói: “Không có.”
Đệ tử trẻ ghi vào bảng: không rõ dị ứng.
Chu Bình thở dài. “Đại tông không tôn trọng bệnh nhân.”
Đệ tử trẻ bật cười, rồi vội nghiêm mặt vì đang trực. Nụ cười ấy rất bình thường. Tần Mạc nhìn nó, bỗng nhớ ngày mình mới vào Thương Lan, cũng từng gặp vài đệ tử ngoại môn không ác, chỉ bận, nghèo, sợ bị phạt. Một tông môn mục ruỗng không có nghĩa mọi người trong đó sinh ra đã mục. Có khi chính vì nhiều người nhỏ còn sạch, cái mục bên trong mới có thứ để che.
Trần thị dẫn A Lạc xuống xe. A Lạc nắm búp bê, mắt sáng lên khi thấy trạm phát cháo miễn phí. Cháo ở đây không khét. Nồi đồng lớn, gạo trắng, có cả ít rau xanh. Một bảng gỗ treo bên cạnh ghi: “Người bệnh, người già, trẻ nhỏ ăn trước.” Một đệ tử thế gia áo gấm định chen lên, lập tức bị một nữ đệ tử áo trắng quát lui. Người dân xung quanh nhìn cảnh ấy bằng vẻ hả hê kín đáo.
Tần Mạc cũng nhìn.
Nữ đệ tử kia chính là Lâm Tịnh Dao.
Áo nàng đã thay, sạch, nhưng tay áo bên phải còn vết vá rất mảnh, nơi hôm trước bị rách khi chắn đứa trẻ. Nàng đang đứng ở bàn phân đơn, trên tay cầm thẻ gỗ, giọng bình ổn:
“Người cầu thuốc không chen hàng. Người có giấy nộp giấy. Người không biết chữ nói rõ việc, chúng ta ghi thay. Ai thu tiền ngoài bảng, báo trực tiếp cho ta.”
Một ông già run rẩy hỏi: “Không có tiền hương có được ghi không?”
“Được. Ngoại viện ghi đơn không thu tiền.”
“Vậy sao dưới thành có người bảo phải đưa trước hai lượng?”
Lâm Tịnh Dao quay sang đệ tử phụ trách trật tự. “Ghi lại. Sau giờ ngọ kiểm người môi giới dưới thành.”
Ông già rối rít cảm ơn. Nàng không để ông quỳ, dùng thẻ gỗ chặn trước đầu gối ông rất nhanh. “Không cần quỳ. Nói việc.”
Tần Mạc đứng giữa đám đông, thấy tay mình hơi siết lại.
Tô Vãn cũng từng chặn người khác quỳ.
Không giống. Lâm Tịnh Dao làm vì luật của nàng nói người nộp đơn không cần quỳ. Tô Vãn làm vì nàng không chịu được người khác thấp xuống trước mình. Động cơ khác, động tác giống. Chỉ một nhịp giống ấy cũng đủ làm ký ức trong Tần Mạc đau lên. Hắn ép mình nhìn kỹ Lâm Tịnh Dao: mắt nàng sắc hơn Tô Vãn, giọng cứng hơn, khi căng thẳng không vuốt mép tay áo mà gõ ngón tay lên thẻ gỗ. Không phải nàng. Không được nhận nhầm bất cứ ai chỉ vì một cử chỉ tốt.
Lâm Tịnh Dao thấy hắn.
Ánh mắt nàng dừng rất ngắn, rồi chuyển sang Chu Bình trên cáng. Nàng không gọi tên hắn trước đám đông. Chỉ lấy một thẻ khám bệnh, đưa cho đệ tử trẻ.
“Người này chuyển sang lều số bảy. Vết thương luật khí, không dùng thuốc nóng.”
Đệ tử trẻ ngạc nhiên. “Sư tỷ biết bệnh?”
“Nhìn màu môi.” Nàng đáp. “Đi.”
Tần Mạc đi theo cáng. Khi lướt qua bàn của nàng, nửa lệnh bài Ngoại viện trong áo hắn nóng lên. Lâm Tịnh Dao hạ giọng, không nhìn hắn:
“Đừng để vật trong ngực ngươi chạm chuông kiểm.”
“Chuông nào?”
“Cổng thứ hai.”
“Vì sao nhắc?”
“Vì nếu chuông vang, dân ở đây loạn. Ta không muốn người bệnh trong hàng bị giẫm.” Nàng gõ thẻ gỗ xuống bàn. “Đừng tự đa tình.”
Chu Bình nằm trên cáng cười sặc. “Ta thích cô này.”
Lâm Tịnh Dao liếc gã. “Người bệnh giữ hơi.”
“Ai cũng nói vậy.”
“Vì ngươi phí hơi.”
Chu Bình nghiêm túc gật. “Có lý.”
Tần Mạc suýt muốn bỏ gã lại.
Y tu trẻ kiểm xong còn đưa cho Tần Mạc một tấm khăn sạch. “Lau máu trên tay đi. Trạm có trẻ nhỏ.”
Khăn trắng, gấp vuông, còn mùi nắng. Tần Mạc cầm mà không động. Máu trên tay hắn không chỉ là máu. Có yêu khí, có luật khí lệch, có bùn từ mương trốn chạy. Lau bằng khăn trắng của Thái Huyền giống như một trò đùa tàn nhẫn.
Y tu trẻ tưởng hắn ngại, nói thêm: “Khăn trạm phát, không thu tiền. Dùng xong bỏ vào sọt xám để giặt bằng phù tẩy. Đừng vứt xuống đất, người sau trượt.”
Không thu tiền. Có quy trình. Có sọt giặt. Có lý do vì người sau không trượt. Cái tốt ở đây không bay trên trời, nó nằm trong khăn sạch và sọt xám. Tần Mạc lau tay. Khăn lập tức loang đen một góc. Hắn gấp góc bẩn vào trong, đặt đúng sọt. Việc nhỏ ấy làm hắn khó chịu hơn một trận đánh, vì nó chứng minh đại tông này biết cách làm người ta tự thấy mình bẩn.
Lều số bảy nằm sau trạm kiểm, dùng cho người bệnh chờ phân loại. Bên trong sạch, nền rải cỏ khô mới, mỗi giường tre cách nhau một tấm rèm vải. Có người bị yêu khí cắn, có người gãy chân, có một phụ nhân ôm bụng chờ sinh, có một ông lão nằm thở bằng phù. Đệ tử y tu đi qua từng giường, ghi tình trạng lên thẻ gỗ treo cuối giường. Không ai bị bỏ mặc ngay. Tần Mạc không muốn thừa nhận, nhưng cách vận hành này hơn hẳn Thương Lan.
Y tu kiểm Chu Bình xong, nhíu mày.
“Luật khí lạ. Không phải của Thương Lan.”
Tần Mạc nhìn nàng.
Y tu trẻ không biết mình vừa nói gì nguy hiểm. Nàng chỉ ghi theo chuyên môn. “Cần chuyển lên ngoại viện nếu muốn tháo. Ở trạm chỉ hạ sốt.”
“Có chuyển được không?”
“Phải qua cổng thứ hai, ghi thân phận, giao vật nguy hiểm, rồi chờ xét.”
Giao vật nguy hiểm.
Tần Mạc chạm ngực áo.
Thanh y không phải vật nguy hiểm. Nhưng với chuông kiểm, với sổ luật, với người không biết tên nàng, nó chỉ là vật mang mùi cấm tế.
Bên ngoài lều, tiếng trống nhỏ vang lên. Một đội đệ tử Thái Huyền từ cầu treo đi xuống, áp giải ba người bị trói bằng phù trắng. Người dân né sang hai bên. Ba người kia mặc áo xám, mặt lem, có lẽ là tán tu cướp đường. Một đệ tử đọc tội ngay trước trạm:
“Cướp thuốc cứu dịch, hại hai người bệnh chậm trị. Theo luật ngoại viện, phạt giam ba tháng, bồi thuốc gấp ba, cấm vào hàng cầu trị một năm.”
Dân xung quanh xì xào. Một phụ nhân nói nhỏ: “Đáng. Hôm qua con nhà ta suýt không có thuốc vì bọn này.”
Tần Mạc nghe, lòng càng nặng. Luật ở đây không chỉ nghiền người. Nó cũng thật sự bảo vệ người yếu trong nhiều khoảnh khắc. Nếu sau này hắn phá luật này, hắn sẽ phá cả phần từng bảo vệ họ. Nếu không phá, những trang trắng bị khóa sẽ mãi trắng.
Chu Bình mở mắt. “Ngươi đang nghĩ nhiều.”
“Ừ.”
“Nghĩ ít thôi. Trước mắt cứu ta.”
“Ngươi cũng biết mình cần cứu?”
“Biết chứ.” Gã thở mệt. “Ta còn phải xem đại tông trắng thế này có bán cháo không hành không.”
Tần Mạc kéo rèm cho gã nghỉ. Khi quay ra, Lâm Tịnh Dao đã đứng ngoài lều.
“Có hai đường.” Nàng nói thẳng. “Một, ngươi nộp vật trong ngực, khai thân phận, xin xét. Khả năng bị giữ ngay. Hai, ngươi dùng lệnh bài ta đưa, trà trộn vào nhóm người đưa thuốc lên ngoại viện. Qua cổng thứ hai phải tránh chuông kiểm. Nếu bị bắt, ta không bảo lãnh.”
“Vì sao cho ta đường thứ hai?”
“Vì thẻ Diệp Chẩn bị người Thương Lan thu rồi.” Nàng lấy từ tay áo ra một miếng gỗ nhỏ cháy cạnh. “Ta chỉ lấy được bản dập vội. Đủ để thấy hồ sơ có sửa, không đủ để lập án. Ngươi nói có kho bình hồn. Ta cần chứng cứ hơn.”
“Ngươi cần?”
“Luật cần.”
Tần Mạc nhìn bản dập. Nét chữ “song thân” nhòe, nhưng còn thấy. Diệp Chẩn, một người đã chết trong bình hồn, đang làm một nữ đệ tử đại tông nghi ngờ luật bằng chính luật. Đây có thể là bẫy. Cũng có thể là khe hở hiếm hoi.
“Nếu chứng cứ đụng tới Thái Huyền?”
Lâm Tịnh Dao ngẩng mắt. “Đưa chứng cứ trước rồi nói.”
“Ngươi không trả lời.”
“Vì ta chưa biết.” Nàng nói. “Ta không hứa thứ ta chưa biết.”
Câu ấy đáng tin hơn lời thề lớn.
Tần Mạc cầm bản dập, trả lại. “Ta đi đường thứ hai.”
“Giờ thân.”
“Chu Bình?”
“Ta chuyển hắn vào lều số bảy danh nghĩa bệnh nhân chưa rõ thân phận. Trong một ngày không ai đưa xuống. Sau một ngày, nếu ngươi không có thuốc hoặc cách tháo luật khí, hắn sẽ bị chuyển lên Thiên Luật Điện thẩm nguồn thương.”
“Thẩm nguồn thương là gì?”
“Hỏi xem vết luật từ đâu. Nếu hắn mê, họ hỏi hồn.”
Câu ấy làm Câu Hồn Ấn trong tay Tần Mạc nóng lên.
Lâm Tịnh Dao thấy ánh mắt hắn đổi, lập tức nói: “Không phải xé hồn. Là dẫn ký ức.”
“Khác nhau bao nhiêu?”
Nàng im.
Tần Mạc cười rất nhạt. “Ít nhất ngươi còn biết im.”
Lâm Tịnh Dao không giận. “Giờ thân. Nhóm đưa thuốc mặc áo xám. Đừng mang kiếm lộ ra. Và nhớ, nếu ngươi làm dân bị thương ở trạm này, ta sẽ bắt ngươi trước khi hỏi chứng cứ.”
“Ta nhớ.”
Nàng quay đi.
Tần Mạc trở vào lều. Chu Bình đang nhìn hắn.
“Nghe hết?”
“Một nửa. Nửa còn lại đoán.” Gã nhắm mắt. “Đi đi. Ta ở đây làm con tin.”
“Không phải con tin.”
“Ngươi nói với lòng mình ấy.” Chu Bình cười mệt. “Nhưng Tần Mạc, nếu họ chữa ta thật, ngươi cũng phải ghi. Nợ xấu ghi, nợ tốt cũng ghi.”
Tần Mạc im lặng một lúc, rồi lấy tấm vải ghi sổ nợ ra, thêm một dòng: lều số bảy, y tu không biết tên, Lâm Tịnh Dao chưa hứa.
“Chưa hứa cũng ghi?”
“Ừ.”
“Khó tính.”
Tần Mạc cất vải. Hắn kéo thanh y ra một chút, nhìn vệt máu dưới ánh sáng lọt qua rèm. Sợi chỉ lạnh vẫn hướng về phía bắc, qua cổng ngọc, qua lớp chuông kiểm, qua những bàn ghi đơn sạch sẽ.
Ngoài trạm, một bảng gỗ mới được treo lên.
Dòng chữ trên đó khiến cả hàng người xôn xao:
Ma tu mang vật cấm tế, nếu tự giao ra, được giảm tội. Che giấu, tội liên đới.
Tần Mạc đứng trong bóng lều, nhìn chữ “vật cấm tế”.
Trong ngực hắn, thanh y lạnh đi.
Không ai ở đây biết đó là áo của một người từng muốn xem chợ đêm.
Với họ, nàng lại biến thành vật.
Một đứa trẻ trong hàng cầu thuốc chỉ vào bảng, hỏi mẹ: “Vật cấm tế là gì?”
Người mẹ bịt miệng con rất nhanh. “Đừng đọc chữ xấu.”
Đứa trẻ không hiểu. Nó chỉ thấy chữ trên bảng được viết rất đẹp, mực đen đều, nét nào cũng thẳng. Tần Mạc nhìn hai mẹ con ấy, bỗng nhận ra chữ xấu nhất trên đời không phải chữ viết lệch ở quán giấy mã, cũng không phải tên sai trong sổ nhỏ. Chữ xấu nhất có thể được viết bằng tay rất đẹp, treo trên bảng rất sạch, đọc bằng giọng rất đúng luật, và biến một người thành đồ vật ngay giữa nơi phát cháo cứu dân.
Một y tu trẻ đi ngang, đưa cho người mẹ chiếc khăn sạch để lau miệng con. “Trẻ con hỏi chữ là tốt. Chỉ là có chữ lớn quá, để người lớn đọc trước.”
Người mẹ run run nhận khăn, cúi đầu cảm ơn. Y tu trẻ không nhìn bảng cáo thị lâu, nhưng khi quay đi, bàn tay nàng siết khay thuốc chặt hơn. Nàng không phản bác bảng. Nàng cũng không hùa theo. Ở Thái Huyền, rất nhiều lòng tốt chỉ dám tồn tại bằng một chiếc khăn đưa ngang.
Tần Mạc ghi thêm một dòng trong lòng: y tu khăn trắng. Hắn chưa biết tên nàng. Nhưng người không tên cũng có thể giữ một đứa trẻ khỏi bị tiếng “vật cấm” làm nghẹn.
Hắn kéo rèm lều xuống.
Phía sau rèm, Chu Bình khẽ hỏi: “Đau à?”
Tần Mạc đáp: “Ừ.”
“Tốt. Còn đau thì còn biết chữ đó sai.”
Ngoài kia, chuông cổng thứ hai vang một tiếng dài, báo nhóm đưa thuốc sắp qua cầu.