tinbc tinbc

Chương 69: Một đêm không ngủ

Đêm thứ ba trên quan đạo, Chu Bình không thở được.

Ban đầu chỉ là ho. Một tiếng, rồi hai tiếng, bị gã cố nuốt xuống vì sợ đánh thức người khác. Sau đó tiếng ho chuyển thành tiếng rít mỏng, như có ai kéo dây qua cổ họng. Tần Mạc tỉnh ngay. Hắn đặt tay lên ngực Chu Bình, cảm thấy vết Thiên Luật dưới da gã sáng lên từng nét, một chữ không thành chữ, nhưng đủ sức khóa phổi. Thuốc của An Sinh Đường đã dùng hết nửa. Chỉ đỏ của Tề lão đạo sẫm lại gần đen. Phù tĩnh mạch Lâm Tịnh Dao để trong túi cũng chỉ còn một lá.

Đoàn xe ngủ bên một bãi đất tránh gió. Chủ xe Mã buộc ngựa dưới cây dẻ. Trần thị ôm A Lạc ngủ trong khoang xe, búp bê rách kẹp giữa hai mẹ con. Thư sinh cụt tay nằm cạnh đống lửa tàn, ống đơn ôm trong ngực. Hai người bán gà úp lồng bằng áo mưa, vẫn có con gà thỉnh thoảng kêu khẽ như mơ thấy cáo. Thế gian bình thường đang ngủ quanh Tần Mạc, còn người bạn duy nhất biết tất cả sự thật của hắn đang bị một chữ luật vô hình bóp cổ.

“Chu Bình.”

Gã mở mắt, con ngươi mờ. “Đừng… bỏ hành…”

“Tỉnh.”

“Ta tỉnh.” Chu Bình cố cười, môi tím. “Chỉ là câu đó dễ nói.”

Tần Mạc lấy lá phù cuối cùng dán lên ngực gã. Phù sáng lên, rồi lập tức bị vết luật hút tối một nửa. Hắn dùng Câu Hồn Ấn giữ mép hồn, nhưng luật thương không phải hồn lệch. Nó là một mệnh lệnh nằm trong thương tích, bắt thân thể tin rằng mình nên đóng lại. Càng giữ, nó càng siết. Tần Mạc nghe thấy tiếng bút viết trong đầu: trọng thương, phản đồ đồng phạm, hồn mạch bất ổn, tự suy.

Tự suy.

Lại là tự.

Hắn cắn răng, rút tay về trước khi mình dùng ấn xé chữ ấy ra cùng một phần hồn Chu Bình.

Trong bóng tối ngoài bãi đất, có yêu khí.

Rất nhẹ, từ rừng thấp phía tây trôi tới. Có lẽ là tàn khí của ruộng nhiễm yêu chưa đốt hết, có lẽ là một con yêu nhỏ bám theo đoàn xe vì ngửi thấy người bệnh. Tần Mạc đã cảm thấy nó từ chiều, nhưng tránh không động. Sau lần ở tiệm thuốc, hắn biết nuốt yêu khí không vô hại. Nó làm cơn đói trong sen đen học thêm một vị. Nó làm hắn nhìn thanh y bằng nỗi sợ mới: sợ một ngày mình đói tới mức thứ gì có nhân quả cũng thành thức ăn.

Nhưng Chu Bình lại ho.

Máu trào ra khóe miệng gã, đen vì luật khí.

Sen đen mở ra.

Yêu khí ngoài rừng như nghe lời mời, lặng lẽ bò tới. Nó không có trí lớn, chỉ có bản năng tìm chỗ yếu. Tần Mạc đứng dậy, bước ra khỏi vòng lửa tàn. Trời không trăng. Cỏ ướt quệt qua ống quần. Mùi đất đêm, mùi phân ngựa, mùi khói tắt, mùi thuốc đắng trên tay hắn trộn lại thành một thứ mùi rất nhân gian. Hắn quay đầu nhìn thanh y đang được gói trong áo, đặt xa chỗ Chu Bình nằm.

“Không chạm vào nàng.” Hắn nói với sen đen.

Sen đen không đáp bằng lời.

Nó chỉ đói.

Tần Mạc đi tới rìa rừng. Một con yêu nhỏ nấp trong bụi gai, hình như vốn là chồn bị yêu khí ăn hỏng, nửa thân lở loét, mắt đỏ. Nó nhìn hắn, nhe răng, rồi chợt run lên như gặp thứ đáng sợ hơn mình. Tần Mạc không rút kiếm. Hắn đưa tay. Yêu khí quanh con chồn bị hút ra từng sợi, đen và tanh. Con vật đau quá cào đất, nhưng khi yêu khí rời thân, mắt nó dần bớt đỏ. Nó chỉ còn là một con thú bệnh, gầy và sợ.

Sen đen muốn nuốt cả sinh khí còn lại.

Không.

Tần Mạc chỉ lấy yêu khí.

Việc ấy khó hơn giết. Yêu khí bám vào thịt, vào máu, vào bản năng sống sót của con vật. Muốn tách mà không nuốt sinh khí, hắn phải chậm. Chậm làm cơn đói có thời gian nói chuyện. Nó nhắc hắn Chu Bình sắp chết. Nhắc hắn một con chồn không đáng so với bạn. Nhắc hắn sinh khí thú vật không phải người vô tội. Nhắc hắn nếu muốn đi tới Luân Hồi Giám, chút mềm lòng này chỉ là đá buộc chân.

Tần Mạc nghĩ tới Tô Vãn kéo tạp dịch đứng dậy.

Nàng không hỏi người đó đáng bao nhiêu.

Hắn cắn đầu lưỡi, tách sợi cuối cùng ra khỏi con chồn. Con vật ngã vào bụi, thở dốc, rồi lết đi. Nó không cảm ơn. Thú vật không biết lễ. Tốt. Tần Mạc lúc này không chịu nổi thêm một ánh mắt biết ơn.

Yêu khí vào người hắn.

Cơn lạnh chạy từ lòng bàn tay lên cánh tay, chui vào linh đài. Sen đen khép lại quanh yêu khí như miệng khép quanh thức ăn. Lần này vị đậm hơn. Có mùi máu thú, mùi đất ẩm, mùi sợ hãi. Tần Mạc thấy cảnh rừng ban đêm qua mắt con chồn: bẫy sắt, lửa đuổi, chó săn, rồi yêu khí từ một ruộng đốt dở tràn tới. Những ký ức vụn không phải người, nhưng vẫn là cảm giác sống. Khi hắn nuốt, chúng trôi qua hắn như bùn.

Hắn quay về bên Chu Bình, quỳ xuống, đặt tay lên vết luật.

Yêu khí bị sen đen luyện thành một dòng lực thô, không sạch, nhưng mạnh. Tần Mạc dẫn nó vòng quanh chữ luật, không phá, chỉ ép chữ ấy nhả cổ họng Chu Bình trước. Chu Bình cong người, ho ra máu đen. Tiếng ho đánh thức Trần thị. Nàng ôm A Lạc ngồi bật dậy, nhìn thấy mắt Tần Mạc trong bóng tối có ánh đen, suýt kêu.

Tần Mạc không nhìn nàng.

“Nước.” Hắn nói.

Trần thị run rẩy đưa túi nước.

Nàng sợ. Lần đầu tiên nàng thấy hắn thật sự giống ma tu trên cáo thị. Không phải vì hắn giết ai. Vì khi hắn cứu Chu Bình, bóng sen đen sau lưng hắn mở ra như thứ có thể ăn cả đêm. A Lạc cũng tỉnh, ôm búp bê, mắt tròn. Đứa trẻ không hiểu hết, nhưng trẻ con nhận ra khi người lớn sợ. Nó chui vào lòng mẹ, búp bê rơi xuống đất.

Tần Mạc thấy.

Tay hắn khựng lại.

Chu Bình lập tức rít lên vì luật khí siết lại. Tần Mạc nhắm mắt, tiếp tục dẫn lực. Cứu người trước. Sợ hãi trả sau.

Một canh giờ trôi qua.

Khi chữ luật cuối cùng nhạt xuống khỏi phổi, Chu Bình thở được. Không khỏi. Chỉ thở được. Đó đã là thắng lợi nhỏ đến mức làm Tần Mạc kiệt sức. Hắn rút tay, nôn ra một ngụm máu đen. Máu rơi xuống đất, cỏ quanh đó héo một vòng bằng miệng bát.

Trần thị càng ôm con chặt hơn.

Tần Mạc lau miệng, giọng khàn: “Xin lỗi.”

Nàng không biết đáp gì.

Người vừa cứu bạn mình trước mặt nàng cũng là người có thể làm cỏ chết bằng máu. Nàng không phải người xấu vì sợ. A Lạc không phải người vô ơn vì trốn vào lòng mẹ. Người phàm sống bằng bản năng tránh thứ có thể hại mình. Tần Mạc hiểu, nhưng hiểu không làm lòng nhẹ hơn.

Chu Bình mở mắt. “Dọa người rồi?”

“Ừ.”

“Tốt.” Gã thở mệt. “Ít nhất họ biết ngươi không phải thầy thuốc bán cháo.”

“Ngươi im được không?”

“Không. Ta vừa sống lại, phải dùng.”

Tần Mạc đỡ gã uống nước. Chu Bình uống được hai ngụm, rồi nhìn sang Trần thị và A Lạc. Gã cố nâng tay, vẫy rất yếu. “Đừng sợ. Hắn xấu từ trước, không phải mới tối nay.”

A Lạc nhìn gã, rồi nhìn Tần Mạc. Một lúc sau, cô bé bò ra nhặt búp bê, phủi đất, nhưng không tới gần. Khoảng cách ấy rất thật. Tần Mạc không ép nàng vượt qua.

Hắn đứng dậy, lấy thanh y đang đặt xa bên cạnh xe.

Vừa chạm vào, hắn lập tức rụt tay.

Thanh y lạnh đến mức đầu ngón tay đau buốt. Không phải lạnh phản kháng. Là lạnh vì sợ. Hoặc vì hắn tưởng nó sợ. Ý nghĩ ấy làm hắn không thở nổi. Hắn vừa dùng sen đen nuốt yêu khí, máu còn đen, mắt chắc chưa trở lại bình thường. Nếu Tô Vãn đứng trước mặt, nàng có lùi như Trần thị không? Nếu nàng không lùi, có phải vì nàng tin hắn, hay vì nàng đã quen bị những thứ mạnh hơn ép không được lùi?

Hắn đặt thanh y lên một cành cây thấp, cách mình ba bước.

Chu Bình nhìn thấy. “Ngươi làm gì?”

“Hong.”

“Đêm không có nắng.”

“Có gió.”

Chu Bình im một lúc. “Ngươi sợ nó bị ngươi ăn mất?”

Tần Mạc không đáp.

Gió đêm thổi qua thanh y. Vạt áo khô vốn không cần hong, nhưng vẫn lay động. Vệt máu trên áo không nhạt đi. Dưới ánh than đỏ, nó như một con đường nhỏ đi vào màu đen.

Tần Mạc ngồi cách thanh y ba bước, không ngủ.

Trong đầu hắn vẫn còn ký ức con chồn: bẫy sắt, chó săn, ruộng cháy. Chúng không phải ký ức người, nhưng cũng làm hắn khó chịu. Nuốt không phải chỉ nhận lực. Nuốt là để thứ bị nuốt đi qua mình, dù chỉ một khoảnh khắc. Hắn bỗng hiểu vì sao sau này nếu nuốt hồn người, hắn sẽ không thể nói mình không biết họ là ai. Chỉ cần một nhịp ký ức cũng đủ thành nợ.

Gần sáng, chủ xe Mã tỉnh dậy, thấy cỏ héo, thấy máu đen, nhưng không hỏi. Ông chỉ lặng lẽ chuyển xe ra xa hơn một chút, rồi lại đặt một bát nước bên cạnh Tần Mạc. Người phàm có nhiều cách nói sợ. Có người chạy. Có người đặt nước rồi tránh mắt.

Tần Mạc nhận bát nước.

“Cảm ơn.”

Chủ xe gãi ria. “Đừng làm chết ngựa của ta là được.”

Nói xong ông đi buộc dây xe, tay hơi run.

Mặt trời lên rất chậm.

Ánh sáng đầu tiên rơi lên thanh y. Tần Mạc nhìn vệt máu trên áo, định cất lại thì thấy có gì đó khác. Vệt máu không nhạt đi, nhưng từ mép vạt áo hiện ra một sợi chỉ lạnh, rất mảnh, hướng về phía bắc. Không phải ánh sáng. Không phải đường dẫn rõ. Chỉ là một hướng, như tóc bị gió kéo.

Tần Mạc nín thở.

Chu Bình chống tay ngồi dậy, mặt trắng như giấy. “Thấy gì?”

“Phía bắc.”

“Thái Huyền?”

“Có lẽ.”

“Hoặc bẫy.”

“Ừ.”

Chu Bình nhìn hắn. “Đi không?”

Tần Mạc chạm tay vào sợi chỉ lạnh. Lần này nó không đau. Nó chỉ co lại, như nhắc hắn đừng nắm quá chặt. Hắn rút tay về.

“Đi.”

“Vẫn câu cũ?”

“Câu nào?”

“Chỉ muốn biết nàng còn không.”

Tần Mạc nhìn thanh y, rồi nhìn Trần thị đang lặng lẽ tránh mắt, nhìn A Lạc ôm búp bê nhưng không dám tới gần, nhìn cỏ héo quanh vết máu mình. Cái giá của một lần nuốt yêu khí đã nằm khắp bãi đất này, không cần ai giảng.

“Ừ.” Hắn nói. “Chỉ biết. Không kéo.”

Chu Bình gật đầu, nhắm mắt lại. “Ghi vào sổ nợ.”

“Ngươi cứ nói sổ.”

“Vì ngươi hay quên khi đói.”

Tần Mạc lấy một tấm vải, xé thành dải nhỏ. Trên đó hắn viết vài chữ bằng than: Lý Phúc, bà chủ cháo, Tề lão đạo, chủ tiệm thuốc, mẹ con A Lạc, con chồn yêu khí, Chu Bình không hành. Viết xong, hắn gấp lại cất bên thanh y.

Danh sách rất lộn xộn.

Nhưng lộn xộn mới giống người sống.

A Lạc nhìn thấy hắn viết tên mình, lưỡng lự rất lâu mới hỏi: “Ca ca cũng ghi tên búp bê được không?”

Trần thị vội kéo con lại. “Đừng phiền.”

Tần Mạc nhìn con búp bê rách một mắt. Nếu là trước kia, hắn sẽ thấy câu hỏi đó trẻ con quá. Sau trang sổ trắng ở miếu, hắn không còn thấy vậy. Hắn lấy than, viết lên góc vải thêm hai chữ nhỏ: búp bê. Nghĩ rồi lại hỏi: “Nó có tên không?”

A Lạc ôm búp bê, lí nhí: “A Mộc.”

Hắn sửa lại: A Mộc.

Chữ than rất xấu, nhưng A Lạc nhìn nó hồi lâu, rồi bỗng không còn lùi xa như trước nữa. Nàng vẫn sợ hắn, nhưng nỗi sợ có một đường chỉ nhỏ nối sang điều khác. Trần thị nhìn cảnh ấy, mắt đỏ lên. Nàng không cảm ơn. Cảm ơn một người vừa làm cỏ chết bằng máu quá khó. Nàng chỉ kéo chăn phủ thêm cho Chu Bình khi gió lạnh.

Tần Mạc ghi cả việc ấy vào lòng, dù không viết thêm lên vải. Có những món nợ ghi bằng chữ, có những món nợ ghi bằng động tác người sợ mình vẫn làm.

Chủ xe Mã kiểm lại bánh xe, thấy vệt cỏ chết thì nhổ một nắm đất phủ lên. “Đường quan không thích vết lạ.”

“Ông sợ bị hỏi?”

“Ta sợ bị chậm.” Ông đáp thật thà. “Chậm một canh, tiền xe mất một nửa. Người tu các ngươi đánh nhau, người kéo xe chúng ta trả tiền cỏ.”

Tần Mạc lấy túi tiền, định đưa thêm.

Chủ xe Mã nhìn một cái rồi xua tay. “Giữ đi. Trông ngươi nghèo đến mức đưa tiền làm ta áy náy.”

Chu Bình đang nửa mê nửa tỉnh vẫn bật ra một tiếng cười khàn. Tiếng cười nhỏ ấy làm bãi đất bớt lạnh. A Lạc cũng cười theo một chút rồi lập tức mím môi, như sợ mình cười sai người.

Tần Mạc không biết phải làm gì với khoảnh khắc ấy. Hắn chỉ cúi xuống, phủ đất cùng chủ xe. Vết cỏ chết không biến mất, nhưng ít nhất ngựa sẽ không giẫm thẳng lên máu hắn khi lên đường.

Khi đoàn xe lên đường, không ai nói chuyện nhiều. Trần thị vẫn cho A Lạc uống thuốc hắn chia, nhưng mỗi lần đưa bát, nàng để cách hắn một khoảng. Tần Mạc không trách. Hắn ngồi cuối xe, thanh y đặt trên đầu gối, mắt nhìn sợi chỉ lạnh hướng bắc.

Đến trưa, cột mốc quan đạo đổi màu.

Từ đá xám thành đá trắng.

Trên đỉnh núi rất xa, giữa mây, hiện ra một vệt sáng như cổng ngọc.

Thái Huyền Chính Tông đã vào tầm mắt.