Chương 69: Nàng nói
Đêm thứ ba sau cái bãi vỏ lọ, khi dòng hồn Trung Thiên rút xuống thấp nhất, ba mảnh trong ngực Tần Mạc cộng hưởng đủ mạnh để nàng nói được một câu.
Cậu không cầu điều đó. Cậu chỉ đang ngồi tựa vách khe đá, tay áp lên tấm thanh y theo cái thói đã thành, mắt lơ đãng nhìn viên linh thạch Mục nhóm đang cháy mờ, thì cậu cảm được nó bắt đầu — một cái ấm khác thường dâng từ ngực, và ba mảnh, mảnh cốt, mảnh Đàm, mảnh kẻ-ăn, tự nhiên xoay về cùng một điệu, như ba nhạc công rời rạc chợt bắt được nhịp của nhau.
Tấm thanh y trước ngực cậu ánh lên — một quầng sáng ấm, đỏ nhạt, đủ rõ để Chu Bình bên kia đống lửa ngẩng lên, để Mục đang mài một mẩu pháp khí cũng dừng tay. Ba đốm sáng, qua lớp vải, hiện lên: ba mảnh của nàng, lần đầu đủ gần và đủ đồng điệu để cùng phát sáng một lượt. Và giữa cái ấm dâng ấy, một tiếng hình thành — không phải trong tai cậu, mà trong lồng ngực, ngay chỗ ba mảnh đập:
Anh gầy đi.
Tần Mạc cứng người. Cả cơ thể cậu đông lại giữa động tác, như một kẻ đang đi chợt nghe gọi tên mình ở một nơi không thể có ai biết tên. Cậu biết tiếng ấy. Kể từ đêm hợp Thiên, cậu không nghe nó — chỉ nghe nó vọng trong những giấc mơ cậu tỉnh dậy là quên — nhưng cậu nhận ra nó nhanh hơn nhận ra mặt mình trong nước. Không phải một ký ức. Không phải một mảnh câm rỉ nỗi nhớ. Là nàng, thật, đủ ba mảnh để ghép thành một giọng, đang nói với cậu, ngay lúc này, trong lồng ngực này.
Tay cậu run lên. Hai chữ nàng nói — anh gầy đi — đơn giản tới mức tàn nhẫn: không phải một lời trách thiên đạo, không phải một câu về lời thề hay các tầng trời, mà đúng cái câu một người thương một người sẽ nói đầu tiên sau bao lâu xa cách. Nàng, sau khi bị xé trăm mảnh, rải khắp các tầng, giam trong tháp, trong người lạ, trong một cái lò — câu đầu tiên nàng gom đủ sức để nói, là lo cho cậu gầy. Chính cái đó làm cậu vỡ ra, hơn bất cứ điều gì lớn lao nào nàng có thể nói.
“Tô Vãn?” Cậu thì thào, và cả người cậu chồm dậy khỏi vách đá, hai tay ôm lấy tấm thanh y như sợ cái quầng sáng ấy tắt mất. Chu Bình đứng bật lên, định tới, nhưng Mục — hiểu chuyện gì đang xảy ra trước cả Chu Bình — nắm tay gã kéo lại, lắc đầu. Gã đã từng thấy cái này: một đóa sen, đủ mảnh, nghe được người mình tìm nói lần đầu. Gã biết không được cắt ngang, và gã biết nó ngắn tới mức nào. Mặt gã, trong ánh sáng đỏ nhạt hắt từ ngực Tần Mạc, mang một vẻ vừa thương vừa ganh — cái ganh của kẻ bốn mươi năm chưa từng được nghe người của mình nói lấy một câu.
Chu Bình ngồi thụp xuống, im, tay bụm miệng, để bạn mình được cái khoảnh khắc ấy.
Đừng nói to. Giọng trong ngực cậu yếu, đứt quãng, như một người nói qua cơn sốt. Em không giữ được lâu. Ba mảnh… chỉ đủ cho em một lúc. Em phải nói cái cần nói trước khi tan lại.
Cậu nuốt xuống cả một biển điều muốn nói — anh tìm em khắp các tầng, anh giết, anh ăn, anh cho đi từng buổi chiều, anh thành thứ này vì em — và cậu hỏi, khản: “Em… em có đau không? Ba chỗ em vừa ở. Cái tháp. Thằng Đàm. Cái lò. Em có đau không?”
Có. Nàng không nói dối cậu, chưa bao giờ. Đau. Nhất là cái lò. Ở trong nó, em tưởng em tan mất rồi. Rồi em thấy anh tới. Và em… giọng nàng ngừng, và cậu cảm được cái ngừng ấy nặng, cảm được cả cái khó khi nàng gắng giữ ba mảnh lại với nhau để nói tiếp — như một người kiệt sức gắng nâng một vật quá nặng. Và em sợ anh. Em xin lỗi. Cái mảnh ấy thấy anh nuốt, và nó sợ. Em không ngăn được nó sợ.
Tần Mạc cúi đầu xuống sát tấm thanh y, gần cái quầng sáng, như thể ghé sát lại thì nghe nàng rõ hơn, giữ nàng lâu hơn. Cậu thấy, qua lớp vải, ba đốm sáng đang rung — không đều, một đốm mờ hơn hai đốm kia: mảnh kẻ-ăn, mảnh vừa sợ cậu, vẫn còn yếu, vẫn còn dè. Chính cái đốm ấy đang tốn của nàng nhiều sức nhất để hòa vào hai đốm kia thành giọng.
“Em không phải xin lỗi.” Cậu nói, và cậu thấy mắt mình nóng. “Anh đáng sợ thật. Em sợ là đúng.”
Không. Giọng nàng, dù yếu, chợt sắc lại — cái sắc cậu nhớ, cái sắc của người con gái mài kiếm không cho ai cãi. Nghe em. Em không sợ vì anh đáng sợ. Cả cõi này đầy thứ đáng sợ, em không sợ chúng. Em sợ vì em thấy anh sắp thôi khổ vì nó. Cái khoảnh khắc bên bờ vực ấy — anh suýt thấy nhẹ nhõm. Đó là cái em sợ. Không phải con thú của anh. Mà cái ngày anh thôi đánh nhau với nó.
Cậu ngồi im rất lâu. Ngoài khe đá, dòng hồn xám trôi đều, những gương mặt mờ dưới lớp băng-hồn xuôi qua, chậm, vô tận, dửng dưng với hai kẻ đang nói chuyện qua một tấm áo. Đống linh thạch cháy khẽ. Chu Bình và Mục ngồi bất động ở rìa sáng, hai cái bóng lặng, cho cậu cái riêng tư này giữa một cõi không có gì riêng tư.
Cái sắc trong giọng nàng — cái sắc mài kiếm — làm cậu vừa đau vừa mừng: đau vì nó nhắc cậu nàng đã từng sống động thế nào, mừng vì nó chứng minh cái nàng trong ngực cậu vẫn là nàng, chưa bị ba chỗ giam giữ mài mòn thành một cái bóng ngoan ngoãn. Cậu áp trán vào đầu gối một lúc, lấy lại giọng.
“Anh đang đi nhặt em về.” Cuối cùng cậu nói. “Từng mảnh. Anh đã có ba. Còn chín mươi bảy. Anh sẽ đi hết các tầng trời, anh sẽ—”
Em biết. Nàng cắt lời, dịu hơn. Em cảm được anh tính gì, khi ba mảnh em ở gần nhau thế này. Và em phải hỏi anh một câu, câu mà em giữ để nói khi đủ giọng. Cái ấm trong ngực cậu run lên, như nàng đang lấy sức. Anh nhặt em về, để làm gì?
Câu hỏi đơn giản tới mức làm cậu chựng. Cậu đã đi qua bao nhiêu chướng ngại — Thủ Vệ, Các chủ, cái lò — mà chưa ai hỏi cậu câu ấy; chỉ có nàng, cái người cậu đi cứu, hỏi cậu cứu em để làm gì. Và cậu nhận ra cậu chưa từng thật sự trả lời nó, kể cả với chính mình. Cậu chỉ đi, chỉ nhặt, chỉ trả giá, như một kẻ chạy không dám dừng vì sợ dừng lại sẽ phải nhìn.
“Để… để em sống lại. Để em là em. Để anh không phải sống trong một thế giới không có em.”
Cái nào? Giọng nàng nhẹ, nhưng không tha. Để em là em — hay để anh không phải sống thiếu em? Hai cái đó không giống nhau, anh biết mà. Cái thứ nhất là vì em. Cái thứ hai là vì anh. Nàng ngừng. Em hỏi, vì em vừa đi qua ba chỗ, và em thấy cái con đường anh đang đi làm gì với anh. Anh cho đi từng buổi chiều với em để cứu người lạ. Anh nuốt cả một cái lò và suýt thấy nhẹ nhõm. Mỗi mảnh anh nhặt, anh mất thêm một phần chính anh. Nếu anh nhặt đủ trăm mảnh em, mà tới lúc đó anh đã thành cái lò — thì em sống lại để làm gì? Để nhìn cái người em yêu đã thành thứ hắn thề đạp đổ, cho em?
Tần Mạc không đáp được. Cậu mở miệng, rồi ngậm lại. Vì đó đúng là câu hỏi cậu vẫn tránh, đêm nào nằm trong khe đá cậu cũng tránh, và nàng — cái nàng chỉ vừa đủ ba mảnh để nói — đã đi thẳng vào nó, không vòng vo, đúng cái cách nàng ngày xưa vẫn chọc thẳng vào chỗ cậu giấu.
Cậu nhìn xuống ba đốm sáng qua lớp vải. Cái đốm mảnh-kẻ-ăn giờ sáng đều hơn — như thể chính việc nàng dám hỏi cậu câu khó ấy đã làm cái mảnh từng sợ cậu vững dạ hơn: nó thấy cậu không nổi giận, không chối, chỉ ngồi chịu câu hỏi. Cậu để cái im lặng kéo dài, vì cậu nợ nàng một câu trả lời thật, và câu thật thì không tới nhanh.
Em không bảo anh dừng. Nàng nói tiếp, và giọng nàng giờ chỉ còn thều thào, ba mảnh sắp hết sức giữ nàng. Em ích kỷ. Em cũng muốn sống lại. Em cũng muốn về với anh. Em không thánh thiện tới mức bảo anh bỏ em cho yên. Nhưng em xin anh một điều, và anh phải hứa, vì em sắp tan lại rồi:
“Nói đi.” Cậu ghì lấy ngực, như thể giữ được nàng lâu thêm một khắc.
Đừng nhặt em bằng mọi giá. Nếu có một mảnh nào đòi anh trả bằng chính cái làm anh là anh — cái phần anh còn đánh nhau với con thú, cái phần còn khổ, còn hỏi “vì cần hay vì thèm” — thì bỏ mảnh ấy lại. Thà em thiếu một mảnh, ghép lại còn rạn, còn hơn anh đủ sức nhặt em mà không còn là người em yêu. Em thà làm một cái bình rạn trong tay người em yêu, còn hơn làm một cái bình lành trong tay một con quái mang mặt anh.
Cái ấm trong ngực cậu bắt đầu nhạt. Nàng đang tan.
Hứa với em. Nhặt em tới chừng nào anh còn là anh. Tới chỗ anh phải chọn giữa em và chính anh — thì chọn anh. Vì cái anh, cái còn khổ ấy, mới là cái em đi tìm suốt, chứ không phải ngược lại.
“Anh…” Cậu nghẹn. Bàn tay cậu siết lại trên tấm thanh y, và cậu muốn nói anh hứa, muốn cho nàng cái nàng xin, nhưng cái từ ấy không ra khỏi cổ cậu. Vì cậu biết, nếu tới cái ngày phải chọn giữa nàng và chính mình, cậu sẽ chọn nàng, cậu sẽ trả bất cứ giá nào, kể cả chính mình, kể cả thành cái lò. Cậu biết mình sẽ nuốt lời ngay khi vừa hứa. Và hứa một điều mình biết sẽ nuốt, với nàng, người chưa bao giờ nói dối cậu, thì tệ hơn cả không hứa. Nàng, hiểu cậu hơn cậu hiểu mình, đọc được cả cái im lặng ấy.
Anh không hứa nổi. Giọng nàng, đang tan, có một tiếng cười khẽ — buồn, và thương. Em biết. Anh lì thế mà. Thôi thì… thì em sẽ tự giữ giùm anh cái lằn ranh ấy. Mỗi mảnh anh nhặt về, em sẽ nhắc anh, chừng nào em còn đủ mảnh để nói. Em sẽ là cái phanh của anh. Được không?
“Được.” Cậu nói, nước mắt rơi xuống tấm thanh y, thấm vào chỗ ba đốm sáng đang mờ dần. “Được. Em giữ giùm anh. Cái đó anh hứa được — không phải hứa sẽ chọn đúng, mà hứa sẽ nghe em, mỗi lần, kể cả khi anh không muốn nghe. Anh hứa được cái đó.”
Cậu cảm được, qua ba mảnh, một cái gì như nhẹ nhõm — nàng nhận cái hứa ấy, cái hứa vừa sức cậu, thay cho cái hứa nàng biết cậu không giữ nổi.
Ừ. Cái ấm gần tắt, giọng nàng mỏng như sợi khói cuối của một nén hương. Đi tiếp đi. Nhặt em về. Nhưng nghe em, mỗi lần. Em ở đây. Trong ngực anh. Ba mảnh rồi. Em không đi đâu nữa. Và anh này… một khoảng ngừng, cái ngừng cuối cùng nàng còn giữ được, …anh nhớ ăn. Đừng để con thú ăn thay anh. Anh ăn cơm. Người ta ăn cơm. Cái đó cũng là một cách anh còn là người.
Cái quầng sáng trên tấm thanh y mờ dần, ba đốm tách nhau ra, thôi cùng điệu, và cái ấm rút xuống thành cái ấm khẽ quen thuộc. Và nàng tan lại — về ba mảnh câm, ấm, đập khẽ, không còn thành giọng.
Tần Mạc ngồi giữa khe đá, hai tay khum lấy tấm thanh y đã tối lại, như giữ hơi ấm cuối của một viên than sắp nguội. Và lần đầu kể từ đêm hợp Thiên, cậu khóc — không phải vì mất nàng, mà vì vừa được nghe nàng, dù chỉ một lúc. Không phải cái khóc rũ rượi của đêm ấy; một cái khóc lặng, gần như biết ơn.
Chu Bình bò tới, ngồi xuống cạnh, không hỏi cậu nghe được gì — gã sẽ hỏi sau, hoặc không bao giờ hỏi. Gã chỉ đặt một tay lên vai cậu, cái tay chai của một gã Dược phong quê mùa, và để yên đó. Mục, xa hơn, quay mặt vào bóng tối, và Tần Mạc biết gã đang giấu cái gì trên mặt — có lẽ là câu hỏi bốn mươi năm: giá mà, chỉ một lần, gã cũng gom đủ mảnh để nghe người của gã nói một câu như thế.
Ngoài kia, Trung Thiên xám lạnh trôi. Trong ngực cậu, ba mảnh của nàng đập — và giờ cậu biết, chúng không chỉ là mảnh để gom. Chúng là nàng, đang từng chút một, làm cái phanh giữ cậu khỏi thành cái cậu sợ. Cậu không đi tìm một cái xác để ghép nữa. Cậu đang cõng, trong ngực, một người còn sống đủ để cãi cậu, để phanh cậu, để sợ cho cậu — và đó, cậu hiểu ra khi ngồi trong khe đá đêm ấy, mới là điều đáng để đi hết các tầng trời.