Chương 68: Mảnh biết sợ
Tần Mạc ngồi xuống ngay giữa bãi vỏ lọ ngổn ngang, và cậu không đuổi theo mảnh thứ ba đang nép ở góc nữa.
Bãi trống, sau khi cái lò tan, ngổn ngang hàng trăm cái vỏ đựng hồn rỗng, lăn lóc trong gió xám, thi thoảng một cái khẽ lăn, kêu một tiếng lạo xạo cô độc. Đây là chỗ một kẻ mang sen đã ngồi ăn không biết bao lâu, cho tới khi quanh hắn chỉ còn vỏ. Tần Mạc nhìn cái đống vỏ ấy, và cậu buộc mình nhìn kỹ — vì đó là cái cậu vừa nuốt vào, và nếu cậu không cẩn thận, đó là cái cậu sẽ thành: một kẻ ngồi giữa một bãi vỏ những người mình đã ăn.
Con thú trong cậu, no cái bữa vừa rồi, vẫn chưa thôi. Nó không đói — lần đầu từ lâu nó không đói — nhưng cái no ấy làm nó bạo hơn, nói to hơn: thấy chưa, dễ mà. Một bữa, hết khổ. Còn mấy chỗ như thế này nữa, cứ ăn là xong. Cậu phải ghì nó xuống ngay cả khi nó đã no, và cậu hiểu ra cái no của Sát Đạo còn nguy hơn cái đói: đói thì còn biết mình thiếu, no thì tưởng mình đủ tư cách.
Cậu đã học được, qua ba mảnh, ba cách một mảnh hồn từ chối về: mảnh ở tháp không về vì không muốn rời thiên đường; mảnh ở Đàm về được nhưng đòi cậu trả một buổi chiều; mảnh này không về vì sợ. Và cậu biết, với cái sợ, đuổi theo chỉ làm nó chạy xa hơn. Cậu thu chín cánh sen lại — cái chín cánh đen mà mảnh vừa thấy bùng lên lúc cậu nuốt cái lò — ghì cả cái khí Sát Đạo xuống đáy đan điền, để trước mặt mảnh chỉ còn một người ngồi giữa bãi vỏ, hai tay đặt trên gối, không phải một cái miệng.
“Anh biết em vừa thấy gì.” Cậu nói, khẽ, với cái đốm sáng đang nép run ở góc. “Em thấy anh ăn hắn. Em thấy anh, trong một khắc, suýt thích nó. Em sợ. Em có quyền sợ.”
Cái đốm không lại gần. Nhưng nó thôi lùi, dừng lơ lửng ở khoảng giữa, sáng lên một chút, như một kẻ vừa nghe thấy điều mình không ngờ được nghe từ một cái miệng.
“Anh sẽ không nói với em rằng anh không đáng sợ.” Tần Mạc nói tiếp. “Anh đáng sợ. Cái anh vừa làm — nuốt một kẻ đã nuốt hàng trăm người — là một việc kinh khủng, và anh làm nó không chớp mắt, vì trong hắn có em. Anh sẽ làm lại, nếu lại có một cái lò nuốt một mảnh của em. Anh không hứa với em rằng anh sẽ hiền. Anh không hiền. Con đường anh đi không cho phép anh hiền.”
Chu Bình, đứng sau, khẽ động, như muốn ngăn — vì cậu đang tự nhận hết cái tệ của mình trước một mảnh đang sợ, cách chắc chắn nhất để nó sợ thêm. Gã há miệng định gọi. Nhưng Mục giơ tay chặn gã lại, nắm lấy vai gã, lắc đầu khẽ: cứ để cậu nói. Gã nói nhỏ, chỉ đủ Chu Bình nghe: “Ta bốn mươi năm nói dối những mảnh ta gom — bảo chúng ta hiền, ta tốt, ta tới cứu. Chúng không tin, vì chúng ngửi được cái dối. Thằng này không dối. Để xem cái thật làm được cái mà cái dối của ta không làm được không.” Và Chu Bình, nghe vậy, ngậm miệng lại, lùi về.
Đúng lúc ấy, từ đống vỏ lọ tan của cái lò, một mảnh hồn vụn — một trong hàng trăm mảnh kẻ ăn mảnh chưa tiêu hết, giờ được thả — trôi dạt ngang qua, mờ, thoi thóp, đủ gần để con thú trong Tần Mạc giật mình vươn tới: một mảnh nữa. Ăn đi. Bàn tay cậu, bản năng, đã nhấc lên nửa chừng.
Và cậu dừng nó lại. Trước mắt mảnh thứ ba đang nhìn, cậu hạ tay xuống, và cậu đưa cái mảnh vụn ấy — không nuốt — về hướng nó tự do trôi, thả nó đi, như cậu đã thả bà hồn-lõi ở Thủ Vệ. Cậu để cái mảnh vụn lạ trôi khỏi tầm với, không ăn, dù nó ngay đó, dù con thú gào. Cậu làm việc ấy chậm, rõ, để mảnh thứ ba thấy từng động tác: đây, anh đói, anh có thể ăn, và anh không ăn. Không phải vì anh không thèm. Vì có em đang nhìn.
Cái đốm sáng, thấy cảnh ấy, ấm lên một sắc — không phải sợ, mà một cái gì khác, cái động của kẻ vừa được cho một bằng chứng thay vì một lời hứa.
“Có một điều anh hứa.” Tần Mạc nói, và giọng cậu, lần đầu từ khi nuốt cái lò, không còn cái lạnh Sát Đạo, mà một cái gì trần trụi, mệt, thật. “Cái khoảnh khắc anh suýt thích nó — em thấy đúng, nó có thật. Nhưng em thấy nửa đầu. Em không ở lại xem nửa sau. Nửa sau là anh không nhận nó. Anh đứng bên bờ vực ấy, và cái kéo anh lại không phải ý chí anh — ý chí anh lúc ấy cũng muốn nhảy. Cái kéo anh lại là em. Là hai mảnh của em trong ngực anh đập hoảng lên. Anh nghe tiếng em sợ, và anh không nhảy. Em cứu anh, ngay lúc em tưởng anh sắp thành cái em sợ nhất.”
Cái đốm sáng động. Nó dịch ra khỏi cái góc nó nép, lơ lửng giữa hai người một quãng, vẫn giữ khoảng cách, nhưng không còn núp. Nó ngả tới rồi lại ngập ngừng lui, ngả tới rồi lại lui, cái nhịp của một kẻ đang cân — và Tần Mạc hiểu cái nhịp ấy: nó đang nghe, đang đắn đo, y như cách cậu vẫn cân mọi thứ. Một mảnh hồn của nàng, ngay cả khi chỉ còn là một đốm, vẫn giữ cái nết cân nhắc của nàng trước khi tin ai.
Lần đầu, nó nhích — một chút — về phía cậu.
“Anh không kể em nghe cái này để em bớt sợ.” Tần Mạc nói. “Anh kể vì nó là sự thật, và anh nợ em sự thật. Đây là cái anh đã thành: một kẻ làm những việc kinh khủng để đi tìm em, và mỗi lần làm, chỉ có em — cái ý nghĩ về em, cái nhịp của em trong ngực anh — giữ anh không thành hẳn cái kẻ làm những việc ấy mà thấy vui. Anh cần em, không phải để em an ủi anh. Anh cần em để anh còn biết sợ chính mình. Cái ngày anh thôi cần em, là ngày anh thành cái lò anh vừa nuốt.”
Một cơn gió xám lùa qua bãi trống, cuốn mấy cái vỏ lọ rỗng lăn một tràng dài, tiếng lạo xạo vọng vào cái im. Cái đốm sáng chờ cho tiếng lăn tắt hẳn, rồi mới lại yên, như thể ngay cả nó cũng cần cái im mới nghe tiếp được. Tần Mạc đợi cùng nó, không hối.
Rồi cậu chìa thần thức ra, mở, không giấu gì — cả cái đói của con thú, cả cái chín cánh đen, cả cái khoảnh khắc bên bờ vực, cậu để mảnh thứ ba nhìn thấy hết, trần trụi, không tô vẽ. “Đây là anh. Cả cái tốt lẫn cái kinh khủng. Anh không giấu em phần nào. Nếu em vẫn sợ, anh không ép. Anh sẽ mang em về trong tấm áo, để em ở cạnh hai mảnh kia, và anh sẽ không đụng vào em cho tới khi nào em thôi sợ — dù có là trăm năm. Nhưng anh muốn em biết: anh thà em sợ anh mà là em, còn hơn em yên mà là một bức tranh trong tháp. Anh chọn cái em thật, kể cả khi cái em thật sợ anh.”
Và mảnh thứ ba, nghe hết, nhìn hết cái cậu vừa phơi ra, làm cái điều mà không một cái khóa, không một sức mạnh nào ép được nó làm: nó tự bay tới.
Chậm. Ngập ngừng. Nó tiến từng chút, dừng, lùi nửa nhịp, rồi lại tiến — cái do dự của một kẻ đưa tay ra bắt tay một người mình vừa thấy làm điều đáng sợ, nhưng bắt, vì tin — không phải tin rằng kẻ ấy hiền, mà tin rằng kẻ ấy thành thật về việc mình không hiền. Tần Mạc ngồi im, không đưa tay, không dồn thần thức kéo, để mặc nó tự quyết từng thước một; cậu biết chỉ cần một cử động vội của cậu là nó lùi lại cái góc cũ.
Chu Bình nín thở. Mục đứng chết trân, mắt gã — cái gã bốn mươi năm gom mảnh bằng cách giật — dán vào cảnh một mảnh hồn tự nguyện bay tới, cái cảnh gã chưa từng thấy, chưa từng đạt được. Cái đốm sáng lại gần, run run lướt qua mặt Tần Mạc một vòng, như ngửi, như nhận mặt, rồi cuối cùng chạm vào tấm thanh y, và sà vào — về với hai mảnh kia.
Và khi nó nhập vào, Tần Mạc cảm được, cùng cái ấm và cái đau quen thuộc, một điều mới: một chút do dự của nàng. Mảnh này về với cậu không phải vì yên tâm, mà vì chọn tin dù không yên tâm — và cái do dự ấy ở lại trong ngực cậu, cạnh nhịp đập, như một lời nhắc rằng nàng đã thấy phần tệ nhất của cậu và vẫn về, nhưng về với mắt mở, không nhắm.
Ba mảnh, giờ, trong ngực cậu. Và cái “nàng” hiện ra ở khoảng giữa ba mảnh — cái cậu thoáng thấy khi hai mảnh chạm nhau ở chỗ Đàm — giờ rõ thêm một chút, đậm thêm một chút. Nhưng trong cái rõ thêm ấy có cả cái do dự mới. Nàng đang thành hình lại trong ngực cậu, từng mảnh một — và nàng thành hình lại không phải như cái nàng ngày xưa, mà như một nàng đã đi qua cả cái bị xé lẫn cái thấy người mình yêu hóa thành thứ đáng sợ.
Đêm ấy — hay cái mà ở Trung Thiên tạm gọi là đêm, khi dòng hồn rút xuống thấp nhất và cái xám ngả sang một màu chì sẫm hơn — ba người nghỉ trong một khe đá, xa cái bãi vỏ lọ. Mục nhóm một viên linh thạch mờ, chia mỗi người một mẩu gì đó khô cứng gã gọi là lương — thứ gã tích được ở cõi không có cơm. Chu Bình nhai, nhăn mặt, càu nhàu về cái vị như nhai đá, và cái càu nhàu quê mùa ấy, giữa một cõi vừa chứng kiến một cái lò người bị nuốt, nghe lạc lõng mà ấm — như một sợi dây nhỏ nối cả ba về phía cái bình thường của người sống.
Tần Mạc không ăn. Cậu ngồi tựa vách đá lạnh, hai tay buông trên gối, mắt nhìn viên linh thạch cháy khẽ, mặt không đọc được. Chu Bình để cậu yên một lúc, rồi tới ngồi cạnh, và gã hỏi cái điều gã đã nén cả ngày: “Ngươi làm được cái ta tưởng không ai làm được — lấy lại lòng tin của một mảnh đang sợ. Nhưng ta thấy mặt ngươi không mừng. Sao thế?”
Tần Mạc nhìn vào cái xám của Trung Thiên rất lâu trước khi đáp. “Vì ta vừa hiểu cái ta đang ghép lại là gì.” Cậu nói. “Ta cứ tưởng nhặt đủ trăm mảnh thì ghép lại được nàng — cái nàng ngày xưa, cái nàng cười dưới gốc cây mài kiếm. Nhưng mỗi mảnh ta nhặt, nó không về nguyên như lúc bị xé. Mảnh ở tháp về mang cái đau. Mảnh này về mang cái sợ ta. Mỗi mảnh, trên đường bị giam, bị ăn, bị giày vò, đã đổi. Ta ghép trăm mảnh đã đổi lại, thì ta không được cái nàng ngày xưa. Ta được một nàng mới — một nàng mang trong mình cả trăm cái khổ của trăm chỗ nàng bị rải, và mang cả cái ký ức rằng kẻ đi cứu nàng đã phải thành một con quái để cứu.”
Gã im. Rồi Mục, từ góc khe đá, nói vọng ra, giọng của kẻ đã ghép rồi và biết: “Vậy ngươi vẫn ghép chứ?”
“Vẫn.” Tần Mạc đáp, không do dự. “Vì một nàng mang trăm cái khổ mà là thật, vẫn hơn không có nàng. Và vì…” cậu đặt tay lên ngực, nơi ba mảnh, cả ba cái do dự, đang đập, “…vì nàng đã chọn về với ta dù sợ ta. Nàng không bỏ ta, kể cả khi thấy ta thành thế này. Thì ta không có quyền bỏ nàng, kể cả khi nàng về không còn như xưa. Ta ghép nàng lại, cả trăm cái khổ, cả cái do dự. Rồi ta sống với cái nàng ấy. Đó là cái ta đổi được, sau tất cả. Không phải nàng ngày xưa. Là nàng bây giờ. Ta nhận.”
Đêm ấy, trước khi thiếp đi, Tần Mạc cảm được ba mảnh trong ngực khẽ động cùng nhau — không mạnh như lần cộng hưởng ở chỗ Đàm, chỉ một gợn — và trong cái gợn ấy, cậu thoáng thấy, mờ như qua một lớp sương dày: nàng, không cười, không mài kiếm, mà chỉ ngồi, nhìn cậu, một cái nhìn cậu không đọc trọn được — có thương, có đau, có cả cái do dự mới, và một câu hỏi câm mà cậu chưa dám tự trả lời hộ nàng. Rồi cái hình tan, để lại cậu với ba nhịp đập và cái xám.
Cậu đặt tay lên ngực, giữ lấy ba nhịp ấy, và nhắm mắt. Ngoài khe đá, cái xám Trung Thiên trôi, lạnh, vô tận, những dòng hồn rút xuống thấp như hơi thở của một con vật khổng lồ đang ngủ. Trong ngực cậu, ba mảnh của một người con gái bị xé trăm phần đập khẽ — ấm, đau, và do dự — trên đường về, từng chút một, thành một ai đó vừa quen vừa lạ. Còn chín mươi bảy mảnh nữa. Chín mươi bảy nỗi khổ nữa để gánh, chín mươi bảy lần nữa để nàng nhìn thấy cậu thành cái gì. Cậu ôm lấy cái ý nghĩ ấy như ôm một tảng đá, và ngủ.