Chương 68: Sổ hồn bị khóa
Trang trắng trong sổ hồn không chịu khép lại.
Gió đêm đã ngừng, lửa trước miếu chỉ còn than đỏ, vậy mà trang giấy vẫn mở, góc giấy khẽ rung như có ai thở từ bên dưới. Tần Mạc ngồi dậy trước khi ông coi miếu tỉnh. Chu Bình nằm bên cạnh, tay vẫn đặt lên túi thuốc, ngủ không sâu. A Lạc trong lòng mẹ ho một tiếng rồi im. Đám người đi đường mệt tới mức tiếng sổ lật nhỏ như vậy cũng không kéo họ khỏi giấc ngủ.
Tần Mạc bước vào miếu.
Tượng Thành Hoàng trong bóng tối nhìn xuống bằng hai con mắt sơn lệch. Ban ngày trông tượng có phần buồn cười. Ban đêm, cái lệch ấy lại giống như một mắt nhìn người sống, một mắt nhìn nơi khác. Trên bàn, bát hương tàn còn âm ấm. Quyển sổ giấy mở ở trang cuối. Ký hiệu nhạt ở góc giấy rõ hơn khi Tần Mạc tới gần: sáu nét cong ôm lấy một điểm rỗng ở giữa, giống sáu trụ hồn quanh phiến trung tâm Trấn Hồn Đài, nhưng bị một vòng tròn Thái Huyền khóa ngoài.
Hắn không chạm ngay.
Tề lão đạo đã nói gọi to quá làm nước đau. Sổ hồn cũng là một loại tiếng gọi. Hắn không biết trang giấy này mở vì Tô Vãn, vì thanh y, hay vì thứ gì trong pháp lực Thái Huyền nhận ra cấm tế. Hắn ngồi xuống trước bàn, đặt hai tay trên đầu gối, ép Câu Hồn Ấn nằm im.
“Ta không kéo.” Hắn nói trong lòng. “Ta chỉ nhìn.”
Trang giấy không đáp.
Nhưng thanh y trong ngực lạnh xuống, đều và sâu.
Ông coi miếu ho một tiếng sau lưng. “Đêm hôm nhìn sổ người chết, dễ bị người chết nhìn lại.”
Tần Mạc không quay đầu. “Trang này là gì?”
Ông già ôm áo khoác cũ, tóc bạc rối, mặt còn dấu chiếu. Ông nhìn trang giấy, vẻ buồn ngủ biến mất. Ông lập tức ra cửa nhìn quanh, thấy mọi người còn ngủ mới quay lại, kéo cửa miếu khép hờ.
“Ai mở?”
“Nó tự mở.”
“Sổ nhỏ không tự mở.” Ông già nói, rồi lại nhìn thanh y trong ngực hắn. “Trừ khi có thứ bên ngoài sổ gọi nó.”
“Tôi không gọi.”
“Có khi người sống không gọi, đồ vật gọi.”
Ông coi miếu lấy từ dưới bàn một đôi găng vải, cũ đến mức đầu ngón đã mỏng. Ông đeo vào rồi mới chạm trang giấy. Động tác ấy làm Tần Mạc chú ý. Một người coi miếu nghèo, cả ngày đếm tiền hương một đồng, nhưng khi chạm sổ thì cẩn thận như chạm da người.
“Sổ hồn không phải giấy.” Ông nói như biết hắn đang nhìn. “Giấy chỉ là mặt nổi. Người phàm tưởng viết tên lên là xong. Thật ra mỗi tên kéo theo hơi nhà, ngày sinh, người báo, một chút đường đi. Ghi sai tên, người nhà đốt hương có khi gọi nhầm.”
“Có ai cố tình ghi sai không?”
Ông già cười chua. “Ngươi hỏi như người chưa từng thấy sổ quan.”
Tần Mạc nghĩ tới Diệp Chẩn.
Ông già thấm nước hương lên ngón tay, bôi nhẹ cạnh ký hiệu. Vòng ấn Thái Huyền hiện lên rõ hơn. Bên trong vòng, điểm rỗng ở giữa không có chữ, nhưng có một vệt đỏ rất mảnh, như sợi chỉ máu bị kéo xuống dưới.
Tần Mạc nín thở.
“Đừng chạm.” Ông già nói ngay. “Chạm là nó biết ngươi.”
“Nó là ai?”
“Không phải ai. Là khóa.” Ông chỉ vòng ấn. “Thái Huyền đặt khóa trên các tên bị cho là nhiễu sổ. Có người bị tà tu gọi hồn thật, khóa để bảo vệ. Có người bị đại tông mượn danh bảo vệ để không cho thân nhân hỏi. Miếu nhỏ như ta không phân biệt được. Ta chỉ thấy trang trắng.”
“Có mở được không?”
“Ta mà mở được thì đã không ngồi đây bán nước giếng.”
Tần Mạc nhìn điểm rỗng. “Nếu người không chết thường?”
“Thì sổ càng trắng.” Ông già ngồi xuống bên cạnh, lưng còng hơn trong bóng tối. “Người chết quanh nhà còn có hơi cơm. Người chết đường xa còn có bụi đường. Người bị yêu ăn còn có mùi yêu. Người bị thiên mệnh kéo, hoặc bị cấm tế, rơi thẳng xuống dòng sâu. Miếu nhỏ nghe nước, không nghe tên. Đại tông có pháp khí lớn, có thể thấy hơn. Nhưng thấy hơn không nghĩa là nói thật hơn.”
“Luân Hồi Giám.”
Ông già run tay.
“Đừng nói tên ấy trong miếu nhỏ.”
“Vì sao?”
“Vì có thứ nghe.” Ông nhìn tượng Thành Hoàng, giọng thấp hơn. “Thái Huyền quản sổ vùng này. Họ không xấu với chúng ta. Nói công bằng, nhờ họ mà ba năm nay yêu dịch ít, cướp đường ít, thế gia không dám bắt dân ký nợ bừa. Nhưng chính vì họ thật sự làm được việc tốt, người ta càng không dám hỏi việc họ khóa.”
Tần Mạc im lặng.
Đó là điều khó nhất từ khi hắn rời Thương Lan. Với Thương Lan, cái bẩn đã hiện ra trong máu. Với Thái Huyền, ánh sáng có bằng chứng. Đứa trẻ được cứu. Ruộng nhiễm yêu được đốt. Người già được đỡ qua bùn. Sổ nợ của dân nghèo từng được xử. Nếu hắn nói đại tông này cũng có ruột mục, người nghe không chỉ sợ, họ sẽ đau vì phải nghi thứ từng cứu mình.
“Ông từng thấy khóa này mở chưa?”
“Một lần.” Ông già nói. “Một cô nương tìm cha. Cha nàng bị ghi mất tích trong trận yêu. Sổ trắng. Nàng quỳ ba ngày, ta thương tình gửi đơn lên thành. Một tháng sau có người Thái Huyền tới, mở khóa trước mặt nàng. Trong sổ hiện cha nàng đã chết, hồn qua dòng nông, được ghi nhận. Nàng khóc, nhưng sau đó đốt hương được. Từ ấy cả vùng càng tin Thái Huyền.”
“Đó là việc tốt.”
“Ừ. Việc tốt thật.” Ông già xoa mặt. “Nhưng cùng năm ấy, một bà mẹ tìm con trai đi tạp dịch cho đại tông nhỏ. Sổ cũng trắng. Ta gửi đơn. Không ai tới. Sau đó trên sổ hiện bốn chữ: tự nguyện hiến thọ. Bà mẹ không biết chữ, hỏi ta con mình còn sống không. Ta không trả lời được.”
Tần Mạc nhìn trang giấy.
Tự nguyện.
Hai chữ ấy như nấm mốc mọc từ Thương Lan sang Thái Huyền, từ hồ sơ đệ tử sang sổ hồn phàm nhân.
Trong sân, A Lạc khóc mơ. Trần thị vỗ lưng con, miệng lẩm bẩm câu ru. “Ngủ đi, tới đại tông là khỏi. Ngủ đi, tới đại tông là khỏi.”
Niềm tin ấy mỏng, nhưng là thứ giữ Trần thị đi tiếp. Nếu có người giật nó khỏi tay nàng giữa đường, nàng sẽ lấy gì ôm con? Tần Mạc bỗng hiểu vì sao Tề lão đạo vẫn tham tiền, vì sao ông coi miếu vẫn đếm đồng hương, vì sao bà chủ quán cháo chỉ dám mắng chứ không dám nói thật. Người nhỏ không thể sống bằng chân tướng trần trụi. Họ cần một mái hiên, dù mái ấy dột.
“Nếu ta mang chứng cứ tới Thái Huyền, họ sẽ xét không?”
Ông coi miếu nhìn hắn. “Ngươi muốn nghe lời thật hay lời giúp ngủ ngon?”
“Thật.”
“Nếu chứng cứ của ngươi không đụng tới nền của họ, họ sẽ xét rất công bằng. Nếu đụng tới thứ làm họ sạch, họ sẽ xét rất đúng quy trình.”
“Khác nhau?”
“Công bằng nhìn người. Quy trình nhìn sổ.”
Câu ấy làm Tần Mạc nhớ Huyền Thanh Tử trên Trấn Hồn Đài, nhớ Tống Nghiêm ghi hiện trường, nhớ Lâm Tịnh Dao nói tin chứng cứ hơn cáo thị. Không phải ai trong hệ thống cũng giống nhau. Có người dùng sổ để giết. Có người tin sổ để cứu. Có người bị sổ lừa mà không biết. Để phá được lời giả, hắn không thể chỉ chém một cái biển chính đạo. Hắn phải biết từng tay đang cầm bút.
Ông coi miếu bỗng kéo từ dưới bàn ra một hộp gỗ nhỏ. Trong hộp có những thẻ tên chưa ai nhận, thẻ nào cũng cũ, chữ phai gần hết. “Đây là người qua đường chết mà không có thân nhân tới hỏi. Ta giữ lại một năm. Hết năm, nếu không ai nhận, phải đốt để trống chỗ cho tên mới.”
“Vì sao cho ta xem?”
“Để ngươi biết sổ không tự ác.” Ông già vuốt lên một thẻ tên nứt. “Nó chỉ quá nhỏ. Người chết nhiều, giấy ít, tay người ghi mỏi, tiền hương thiếu. Đại tông bảo gom sổ về một chỗ thì sạch hơn, đúng hơn. Chúng ta cũng mừng. Nhưng khi sổ lớn quá, người cầm bút không còn ngửi thấy mùi áo ướt của người tới hỏi tên. Lúc đó một dòng trắng có thể nhẹ như bụi.”
Tần Mạc cầm một thẻ lên. Tên trên đó chỉ còn chữ “A…” rồi mất. Có thể là A Lạc, A Khê, A gì đó trong vô số người nhỏ. Hắn đặt thẻ xuống cẩn thận, không dám đoán tiếp. Đoán tên người khác khi không biết cũng là một loại nhận nhầm.
Trang giấy bỗng lạnh.
Điểm rỗng trong ký hiệu sáng lên một chớp. Không thành chữ, chỉ thành một vệt nước đen chảy qua mặt giấy. Tần Mạc thấy trong vệt nước ấy có một bóng tay áo xanh. Rất nhanh. Nhanh tới mức hắn không biết là Tô Vãn hay ký ức của mình đập vào mắt.
Câu Hồn Ấn trong tay nóng lên.
Kéo.
Chỉ một chút.
Hắn gần như đưa tay ra.
Ông coi miếu đập mạnh cây thước gỗ xuống bàn.
“Không!”
Tiếng thước làm mọi người ngoài sân trở mình. Vệt nước trên giấy tắt. Tần Mạc rút tay về, móng tay cắm vào lòng bàn tay. Mồ hôi lạnh chảy dọc lưng.
Ông coi miếu thở hổn hển. “Ngươi muốn kéo cả miếu này xuống nước à?”
Tần Mạc cúi đầu. “Ta xin lỗi.”
“Đừng xin lỗi ta. Xin lỗi người ngươi suýt gọi nhầm.” Ông già giận tới run. “Ngươi thấy tay áo xanh là muốn kéo? Trên đời này có bao nhiêu áo xanh? Người sống nhớ người chết dễ thành tham. Người vào luân hồi sợ nhất là bị người trên bờ nhận nhầm.”
Câu mắng ấy đâm thẳng.
Tần Mạc ngồi im rất lâu. Trong đầu hắn, bóng tay áo xanh vừa rồi lặp lại nhiều lần. Mỗi lần lặp, nó càng giống Tô Vãn hơn. Chính vì vậy hắn càng sợ. Ký ức của hắn đang tự đắp mặt nàng lên một vệt nước không tên. Nếu không có tiếng thước, hắn đã dùng Câu Hồn Ấn làm gì?
“Tô Vãn.” Hắn gọi trong lòng, rất chậm. “Nếu đó không phải nàng, ta không kéo.”
Thanh y không đáp.
Nhưng lạnh trên ngực dịu xuống.
Ông coi miếu khép sổ lại, dùng ba tấm giấy vàng ép lên. “Đi đi. Trời sáng, sẽ có người Thái Huyền kiểm miếu. Trang này mở, ta còn phải nghĩ cách nói dối.”
“Ông sẽ bị phạt?”
“Cùng lắm cắt tiền hương, ghi lỗi trông sổ. Ta già rồi, lỗi nhiều thêm một dòng không chết.” Ông nhìn hắn. “Nhưng ngươi nhớ: đại tông không phải chỉ có kẻ ác. Nếu ngươi coi ai mặc áo trắng cũng là địch, ngươi sẽ tự biến mọi người tốt thành chứng cứ chống ngươi.”
Tần Mạc đứng dậy. “Tôi nhớ.”
“Nhớ thì trả tiền xem sổ.”
Tần Mạc khựng lại.
Ông già chìa tay. “Ba đồng ban nãy là ban ngày. Đêm mở khóa tính thêm.”
Tần Mạc nhìn ông, cuối cùng lấy tiền đặt vào tay. Ông già cầm rất nhanh, vẻ nghiêm trọng biến mất một nửa. “Sống cũng cần tiền. Đừng nhìn ta như thần.”
Tần Mạc quay ra sân.
Trời phía đông đã trắng. Chủ xe Mã đang buộc lại dây xe. Trần thị xin thêm nước nóng. A Lạc tỉnh, chìa búp bê đã buộc chỉ đỏ khoe với Chu Bình. Chu Bình nghiêm túc khen đường chỉ đẹp, dù đường chỉ thật ra xấu. Cảnh ấy bình thường tới mức Tần Mạc phải đứng lại một nhịp.
Chu Bình thấy hắn, hỏi: “Đi đâu về?”
“Xem sổ.”
“Có tên nàng không?”
“Không.”
Chu Bình không hỏi nữa. Gã chỉ dịch sang một bên, chừa chỗ cho hắn ngồi trên mép xe. Tần Mạc ngồi xuống. Rất lâu sau, gã mới nói:
“Không có trong sổ nhỏ không phải là không có.”
“Ta biết.”
“Biết với tin khác nhau.”
Tần Mạc nhìn đường phía bắc. “Ta đang học.”
Xe bắt đầu lăn bánh. Miếu Thành Hoàng lùi lại phía sau. Ông coi miếu đứng trước cửa, vừa ngáp vừa quét sân, như đêm qua không có gì xảy ra. Nhưng khi xe đi ngang cột mốc đầu tiên của Thái Huyền, thanh y trong ngực Tần Mạc lạnh lên, còn nửa lệnh bài Ngoại viện nóng xuống cùng một lúc.
A Lạc bò tới mép xe, nhìn cột mốc sáng hơn mọi cột đường nàng từng thấy. “Mẹ, tới tiên môn rồi có phải cha cũng tìm được đường về không?”
Trần thị ôm con chặt hơn. Nàng không biết trả lời. Cuối cùng nàng chỉ lấy tay áo lau mũi cho A Lạc, nói: “Tới nơi rồi hỏi người biết chữ.”
Người biết chữ.
Tần Mạc nhìn mấy tấm giấy trong tay Trần thị. Tờ nào cũng được gấp cẩn thận, góc giấy đã mềm vì bị mở ra gấp vào quá nhiều lần. Một đời người phàm nhiều khi chỉ có thể đặt số phận vào người biết chữ. Nếu người ấy đọc sai, hoặc đọc đúng nhưng giấu một dòng, nỗi đau sẽ mang dấu điểm chỉ của chính họ.
Chủ xe Mã quất roi nhẹ cho ngựa đi chậm. “Qua mốc này đừng cãi nhau. Đệ tử tuần đạo thích yên tĩnh.”
“Có ai từng bị bắt vì nói lớn à?” Chu Bình hỏi.
“Không.” Chủ xe Mã đáp. “Nhưng người ta đã quen nói nhỏ trước nơi sạch sẽ.”
Tần Mạc nhớ câu ấy. Quen nói nhỏ cũng là một loại khóa.
Trên cột mốc, dưới phù hiệu vòng tròn ôm chữ Luật, có một ký hiệu rất nhỏ giống hệt ký hiệu trên trang trắng.
Không chỉ miếu.
Con đường này cũng bị khóa.