tinbc tinbc

Chương 67: Đường tới đại tông

Quan đạo phía bắc không giống đường trốn.

Nó rộng, bằng, có cột mốc đá mỗi mười dặm, trên cột khắc phù hiệu Thái Huyền rất nhỏ: một vòng tròn ôm lấy chữ Luật. Xe hàng đi qua nhiều tới mức mặt đường bị nén cứng. Dân chạy nạn, thương nhân, người cầu thuốc, người đưa đơn oan, người bán bùa rẻ, người cõng mẹ già, người dắt trẻ bệnh, tất cả cùng đi về một hướng. Không ai gọi đó là hành hương, nhưng dáng họ gần giống hành hương: mệt, sợ, và vẫn tin phía trước có một nơi sáng hơn chỗ mình vừa rời.

Tần Mạc thuê được một chỗ trên xe chở vải.

Chủ xe họ Mã, ria mép xám, nói nhiều, sợ phiền nhưng thương người bệnh. Ông không hỏi tên, chỉ hỏi có trả tiền không. Khi Tần Mạc đưa linh thạch vụn, ông cắn thử, gật đầu, rồi chỉ vào cuối xe. “Người bệnh nằm đó. Đừng để máu dính vải trắng. Vải này đưa lên ngoại viện Thái Huyền may áo cho tạp dịch, dính máu là họ trả lại, ta lỗ.”

Chu Bình nằm giữa các cuộn vải, nghe vậy mở mắt. “Áo tạp dịch cũng phải trắng?”

Chủ xe cười. “Thái Huyền mà. Đến khăn lau bàn cũng trắng. Người ta bảo trắng thì dễ thấy bẩn, dễ sửa.”

Tần Mạc ngồi ở mép xe, nhìn bụi đường bám lên bánh. “Thấy rồi có sửa không?”

Chủ xe vung roi, không đánh ngựa, chỉ tạo tiếng. “Cái đó phải hỏi người có quyền giặt.”

Trên xe còn có một bà mẹ ôm con ho, một thư sinh cụt tay đi nộp đơn, và hai người bán gà giống. Mỗi người có một lý do tới Thái Huyền. Đứa trẻ ho tên A Lạc, ôm một con búp bê vải rách mất một mắt. Mẹ nó, Trần thị, không biết chữ. Nàng mang một túi giấy tờ được hàng xóm viết hộ, buộc bằng dây đỏ, cứ vài bước lại sờ xem còn không. Thư sinh cụt tay cười nàng quá lo, rồi chính hắn cũng sờ cái ống tre đựng đơn của mình mỗi lúc xe xóc.

“Các ngươi đều đi cầu Thái Huyền?” Chu Bình hỏi.

Chủ xe đáp thay: “Ai đi đường này mà không cầu cái gì. Cầu thuốc, cầu án, cầu phù, cầu cho con được nhận làm tạp dịch, cầu cho đất nhà mình khỏi bị thế gia lấn. Đại tông lớn, lòng người cũng gửi lớn.”

“Đã ai thất vọng chưa?”

Chủ xe im một nhịp. “Có người được cứu. Có người chờ chưa tới lượt. Người chưa tới lượt hay nói thất vọng. Người tới lượt hay bảo đại tông linh.”

Trần thị ôm A Lạc chặt hơn. “Con ta sẽ tới lượt.”

Không ai phản bác.

Tần Mạc nhìn A Lạc. Cô bé sốt nhẹ, nhưng mắt còn sáng. Búp bê trong tay nàng được may rất vụng, đầu nghiêng, miệng chỉ thêu lệch. Tô Vãn nếu nhìn thấy, có lẽ sẽ hỏi ai may, rồi lén sửa lại đường chỉ rách mà không để đứa trẻ biết. Nàng thích những thứ vụng về được người ta giữ lâu, vì trong viện cấm mọi thứ đều hoàn hảo đến lạnh.

Thanh y trong ngực hắn nằm im.

Đường càng xa trấn, tin tức càng méo.

Ở quán nước mười dặm đầu, người ta nói Thương Lan có ma tu giết thánh nữ vì không được đáp tình. Ở quán nước hai mươi dặm, câu chuyện biến thành ma tu luyện tà pháp bằng máu nữ tu. Đến trạm nghỉ thứ ba, một người bán bùa đã thề rằng chính mắt thấy Tần Mạc mọc ba mắt, nuốt cả Trấn Hồn Đài. Chu Bình nghe tới đó suýt sặc thuốc.

“Ba mắt?” Gã nhìn Tần Mạc. “Giấu đâu?”

“Trong sọt.”

“Lần sau mọc thêm tay nhớ cõng ta đỡ mỏi.”

Trần thị nghe hai người nói chuyện thì bật cười, rồi vội che miệng như cười trước chuyện ma tu là thất lễ. A Lạc cũng cười theo, ho một trận. Tần Mạc lấy gói thuốc chủ tiệm An Sinh đưa, chia một chút bột hạ sốt cho nàng. Trần thị lập tức lắc đầu.

“Không được. Thuốc của công tử để cho bằng hữu.”

“Trẻ con dùng ít.”

“Ta không có tiền.”

“Không tính tiền.”

Trần thị càng sợ. Người nghèo sợ nhất thứ không tính tiền, vì thường sau đó mới biết giá. Tần Mạc nhìn nàng, hiểu nỗi sợ ấy, bèn nói: “Đổi bằng nước nóng.”

Trần thị lập tức gật đầu. Có trao đổi, lòng người mới yên. Nàng chạy xuống quán xin nước nóng, còn A Lạc nhìn Tần Mạc bằng đôi mắt đen láy.

“Ca ca là thầy thuốc?”

“Không.”

“Vậy là tiên sư?”

“Không hẳn.”

“Vậy là gì?”

Chu Bình nằm giữa vải trắng, khàn giọng: “Chủ quán cháo tương lai.”

A Lạc nghiêm túc gật đầu. “Vậy cháo có bỏ hành không?”

Chu Bình mở mắt, như gặp tri âm. “Không.”

Tần Mạc quay mặt đi, khóe môi động rất nhẹ. Một câu trẻ con vô tình kéo quán cháo chưa tồn tại trở lại giữa quan đạo. Không biết có ngày nào thật sự xây được không. Nhưng có người hỏi cháo bỏ hành hay không, nghĩa là thế gian vẫn còn những chuyện nhỏ chưa bị thiên mệnh nghiền nát.

Chiều xuống, xe dừng bên một miếu Thành Hoàng nhỏ.

Miếu nằm dưới gốc đa, tường vôi bong tróc, cửa gỗ nghiêng. Trước miếu có một cái bàn đá để khách đường xa đặt hương. Tượng Thành Hoàng bên trong sơn đã phai, một mắt đen một mắt nhạt, tay cầm sổ. Người coi miếu là một ông già gầy, tóc bạc, đang đếm tiền hương rẻ. Thấy đoàn xe tới, ông lập tức bày bát nước, không hỏi ai có công đức nhiều.

“Uống đi. Nước giếng sau miếu, không lấy tiền. Ai có lòng thì để một đồng hương.”

Chủ xe Mã cười. “Lão lại nói không lấy tiền rồi nhìn người ta để đồng.”

Ông coi miếu đáp tỉnh queo: “Ta không lấy. Thành Hoàng nhìn.”

Mọi người cười. Tiếng cười ở miếu nhỏ nhẹ hơn ở trấn, vì đường xa làm người ta dễ thân hơn một chút. Trần thị đặt một đồng hương, rồi dẫn A Lạc vào lạy. Thư sinh cụt tay cũng vào, đặt ống đơn trước tượng, khấn xin lên Thái Huyền có người chịu đọc. Người bán gà hỏi Thành Hoàng có phù hộ gà khỏi dịch không, ông coi miếu nói Thành Hoàng giữ sổ người, không giữ sổ gà, làm cả xe cười thêm lần nữa.

Tần Mạc không cười.

Hắn đứng trước tượng, nhìn quyển sổ đá trong tay Thành Hoàng. Sổ đá chỉ là vật thờ, nhưng trên đó có vết khắc nhỏ rất giống ký hiệu hắn thấy quanh Trấn Hồn Đài. Không hoàn toàn giống, như chữ cùng gốc bị giản lược. Câu của Tề lão đạo vang lại: Miếu nhỏ chỉ ghi được người chết nông.

Ông coi miếu nhìn hắn. “Khách muốn hỏi sổ?”

“Sổ ở đây ghi người chết?”

“Ghi ai đi qua địa giới, ai mất, ai sinh, ai còn nợ hương.” Ông già cười. “Nói cho oai vậy thôi. Miếu nhỏ như ta, chỉ giữ bản sao. Sổ thật do trên quản.”

“Trên là ai?”

“Thành lớn, Ty Mệnh, rồi các đại tông có quyền xem. Gần đây Thái Huyền quản vùng này, nên sổ nhỏ cũng đóng ấn họ.”

Tần Mạc bước vào miếu.

Bên trong mùi hương rẻ và bụi. Trên bàn có một quyển sổ giấy thật, bìa đã sờn. Ông coi miếu thấy hắn nhìn thì không giấu, còn đẩy tới. “Tên người mất quanh đây năm nay. Nếu tìm thân nhân thì xem. Ba đồng một lần, tìm không thấy trả một đồng.”

Người phàm biến mọi thứ thành giá nhỏ để sống. Tần Mạc đặt ba đồng.

Hắn không viết tên Tô Vãn. Hắn hỏi: “Nếu người bị trời lấy thì sổ có ghi không?”

Ông coi miếu đang lật sổ dừng tay.

“Ai dạy ngươi hỏi câu đó?”

“Một người vá hồn.”

“Vậy hắn nên dạy tiếp: hỏi nhỏ thôi.” Ông coi miếu liếc ra cửa, hạ giọng. “Người chết bình thường qua cầu nhỏ, miếu nghe tiếng dép. Người bị trời lấy rơi xuống dòng sâu, miếu chỉ nghe nước. Có khi sổ trắng.”

Tim Tần Mạc nặng xuống. “Trắng nghĩa là không có?”

“Không. Nghĩa là miếu nhỏ không ghi nổi.”

Ông lật sổ tới cuối. Những trang giấy có rất nhiều tên: Lý Phúc, thợ giày; Ngô Đại, chết đuối; Trần Nhị Nương, sốt; một đứa trẻ chưa đặt tên. Mỗi tên có tuổi, ngày, người báo. Chữ xấu đẹp khác nhau, nhưng đều có chỗ nằm. Tần Mạc nhìn từng dòng, bỗng ghen tị với cả người chết đuối. Ít nhất họ được ghi là ai, chết thế nào, ai báo.

Không có Tô Vãn.

Không thể có.

Ông coi miếu lấy từ ngăn bàn một tấm giấy vàng nhỏ, trên đó in ấn Thái Huyền. “Mấy năm nay có một số tên bị khóa. Ta chỉ thấy dấu, không thấy chữ. Đại tông bảo để tránh tà tu gọi hồn. Cũng có lý. Nhưng người nhà tới hỏi, ta không biết trả lời sao.”

Tần Mạc nhìn tấm giấy vàng. Ấn trên đó là vòng tròn ôm chữ Luật, giống cột mốc quan đạo.

“Có ai từ Thương Lan gửi tên xuống không?”

“Sau đêm qua?” Ông coi miếu thở dài. “Có lệnh không nhận tên từ hướng Thương Lan ba ngày. Bảo là ma khí nhiễu sổ.”

Ma khí nhiễu sổ.

Một câu sạch sẽ để không ghi người đã chết.

Trần thị dẫn A Lạc ra khỏi miếu. Cô bé hỏi ông coi miếu: “Thành Hoàng gia gia có ghi tên búp bê không?”

Ông già cười. “Búp bê không chết, chỉ rách.”

“Rách cũng đau mà.”

Ông già nghẹn một chút, rồi lấy sợi chỉ đỏ trên bàn buộc vào cổ tay búp bê. “Vậy ghi tạm bằng chỉ. Khi nào tới Thái Huyền, xin thầy thuốc vá cho.”

A Lạc vui vẻ cảm ơn.

Tần Mạc nhìn sợi chỉ đỏ ấy, nghĩ tới chỉ đỏ trên tay Chu Bình. Những thứ giữ người lại ở nhân gian đôi khi rất mỏng: một sợi chỉ, một dòng tên, một bát cơm, một câu không hành. Luân hồi nghiền ký ức, nhưng người sống cứ bướng bỉnh buộc tên vào đồ vật, vào búp bê, vào sổ nhỏ, vào đèn trắng, như thể nói với dòng nước rằng hãy chậm một chút.

Đêm đó, đoàn xe nghỉ bên miếu.

Chủ xe nhóm lửa nấu cháo. Trần thị đổi nước nóng lấy thuốc, rồi chia cho mọi người ít đậu rang. Thư sinh cụt tay đọc đơn của mình cho ông coi miếu nghe, sửa hai chữ sai. Người bán gà ngủ ôm lồng, gà kêu cục cục mỗi khi lửa nổ. Thế giới trên quan đạo nhỏ và mệt, nhưng vận hành.

Trước khi ngủ, chủ xe Mã lấy một quyển sổ dầu mỡ từ trong áo ra, ghi từng người đã lên xe. Ông không biết chữ nhiều, tên dài thì nhờ thư sinh cụt tay viết hộ. Đến lượt Tần Mạc, ông ngẩng lên hỏi: “Ghi thế nào?”

Tần Mạc im một nhịp. Tên thật của hắn đang dán trên cáo thị. Tên giả thì rất dễ. Một chữ bịa ra, một nét mực, thế là qua. Nhưng cả ngày hôm nay hắn vừa nhìn sổ nhỏ ghi tên người chết, vừa nghe người sống sợ tên bị khóa. Bỗng nhiên việc bịa tên không còn nhẹ nữa.

“Ghi Tần.” Hắn nói.

Chủ xe Mã chờ. “Tên một chữ?”

“Ừ.”

“Người bệnh?”

Chu Bình mở mắt. “Ghi Chu Bình. Bình trong bình an, dù ta hiện không bình an lắm.”

Chủ xe cười, ghi rất chậm. Chữ “Bình” bị ông viết lệch, thư sinh cụt tay phải sửa lại. Chu Bình nhìn cái tên của mình trên sổ dầu mỡ, bỗng yên lặng. Một người bị truy sát, một người trọng thương, được ghi vào sổ xe như khách thường. Chuyện ấy nhỏ đến buồn cười, nhưng cũng giống một sợi dây buộc họ lại với người sống trên đường.

Tần Mạc lấy tấm vải sổ nợ ra, thêm tên chủ xe Mã. Hắn không giải thích. Chu Bình thấy, chỉ hừ một tiếng, rồi bảo: “Nhớ ghi ông ấy không cho ta ăn hành.”

Chu Bình tỉnh lúc nửa đêm, nhìn lửa.

“Ngươi định tới Thái Huyền thật?”

“Ừ.”

“Cầu họ giúp?”

“Không.”

“Vậy làm gì?”

Tần Mạc lấy nửa lệnh bài Ngoại viện ra. Ánh lửa soi chữ khắc. “Tìm Luân Hồi Giám.”

Chu Bình im một lúc. “Nếu tìm thấy rồi, phát hiện nàng đã có kiếp mới thì sao?”

Lửa nổ một tiếng.

A Lạc trở mình trong lòng mẹ, búp bê rách áp vào má. Ông coi miếu ngáy nhẹ trong hiên. Gió đêm làm giấy vàng có ấn Thái Huyền trên bàn thờ rung lên. Tần Mạc nhìn thanh y trong ngực, rất lâu không đáp.

Chu Bình không ép. Gã chỉ nói tiếp, giọng mệt nhưng tỉnh: “Ta không hỏi để ngươi đau thêm. Ta hỏi vì nếu ngươi không nghĩ trước, tới lúc thấy một người giống nàng, ngươi sẽ kéo.”

“Ta chỉ muốn biết nàng còn không.”

“Hôm qua ngươi nói vậy với lão đạo?”

“Ừ.”

“Giữ câu đó.” Chu Bình nhắm mắt. “Người đói hay đổi lời.”

Chủ xe Mã tưởng đã ngủ, bỗng ho khan sau đống bao tải. “Người đói không chỉ đổi lời. Người đói còn bán cả lời mình từng nói.”

Chu Bình mở mắt. “Ông nghe lén?”

“Xe của ta, tai của ta.” Chủ xe Mã trở mình, kéo áo che bụng. “Năm trước ta chở một người đi tìm vợ chết trận. Lúc lên xe, hắn nói chỉ muốn biết mộ ở đâu. Tới Thái Huyền, nghe đồn có cách gọi về, hắn bán ruộng, bán cả áo cưới vợ để lại. Sau cùng không biết gọi được ai, chỉ thấy hắn về một mình, cứ ôm cái chuông nhỏ nói nàng đang trong đó.”

Trần thị ôm A Lạc sát vào người hơn. “Thật à?”

“Thật hay không thì ta không biết. Ta chỉ biết người đau dễ tin tiếng chuông.” Chủ xe Mã nhắm mắt lại. “Các ngươi nếu tới đó hỏi người chết, nhớ ăn no trước. Bụng rỗng nghe tiếng gì cũng giống người mình nhớ.”

Tần Mạc không đáp. Nhưng câu ấy nhập vào sổ nợ trong lòng hắn trước cả khi than chạm vải.

Sen đen trong linh đài yên lặng như nghe.

Tần Mạc nắm lệnh bài. Ở mặt sau, vết máu nhỏ của Lâm Tịnh Dao đã khô. Hắn nhìn vết máu ấy, nhìn ấn Thái Huyền trên giấy khóa sổ, rồi nhìn con đường phía bắc chìm trong đêm.

Ngày mai họ sẽ đi tiếp.

Cuối miếu, quyển sổ nhỏ tự lật một trang vì gió. Trang trắng không có chữ, nhưng ở góc giấy hiện lên một ký hiệu rất nhạt, giống ký hiệu Trấn Hồn Đài bị nhốt trong vòng ấn Thái Huyền.

Thanh y lạnh lên một nhịp.