Chương 66: Không ai tin phản đồ
Nhà trọ bị lục soát vào lúc nồi cháo sáng vừa sôi.
Chủ trọ còn đang cầm muôi thì đệ tử Thương Lan đã đá cửa bước vào. Khác với Thái Huyền, người Thương Lan không xin, không báo, không đỡ dân ra khỏi đường. Họ mang theo bức họa Tần Mạc, một cái la bàn tìm ma khí, và vẻ giận dữ của những kẻ biết mình đang dọn phần việc bẩn cho tông môn nhưng vẫn muốn làm ra dáng đúng luật. Muôi cháo rơi xuống đất. Cháo loãng bắn lên chân bàn. Một khách buôn ngồi ở góc vội giấu túi tiền vào ngực, rồi lại nhận ra đệ tử tông môn hôm nay không tới cướp tiền, bèn càng sợ hơn.
Tần Mạc đứng trên mái nhà đối diện, nhìn qua khe ngói.
Hắn đã rời nhà trọ trước bình minh. Không phải vì đoán giỏi, mà vì Chu Bình nửa đêm tỉnh lại bảo phòng ấy có mùi quá sạch. Tần Mạc không hiểu. Chu Bình nói người làm nghề trọ rẻ không bao giờ lau hành lang sạch đến mức không còn vết bùn; chắc chắn có người vừa tới kiểm. Gã nói xong lại ngất, nhưng câu ấy cứu họ một mạng. Họ hiện trốn trong nhà kho bỏ sau giếng cũ, cách nhà trọ hai mái nhà và một bức tường nứt.
Chu Bình nằm dưới lớp bao gai, tay ôm túi thuốc, môi vẫn trắng. Tần Mạc đặt một lá bùa của Tề lão đạo lên ngực gã, dặn nhỏ:
“Nếu ta không về trong nửa canh giờ, cắn nát bùa.”
Chu Bình mở mắt. “Bùa làm gì?”
“Gọi lão đạo.”
“Lão thu tiền.”
“Ta còn nợ.”
“Vậy chắc lão tới.”
Nói xong, gã lại nhắm mắt. Đến lúc này vẫn đùa được, nhưng tiếng thở đã yếu hơn hôm qua. Thuốc nghèo kéo được mạng, không chữa được luật thương. Tần Mạc không còn nhiều thời gian để vòng quanh trấn.
Dưới nhà trọ, đệ tử Thương Lan lật từng phòng.
Một người kéo chủ trọ tới trước quầy, dí bức họa vào mặt. “Kẻ này có ở đây không?”
Chủ trọ run như lá. “Khách qua đêm nhiều, tiểu nhân không nhớ.”
“Không nhớ?” Đệ tử kia tát một cái. “Ma tu mang người trọng thương, cả trấn đều biết có người lạ. Ngươi không nhớ?”
Chủ trọ ngã vào nồi cháo, tay bị bỏng đỏ. Bà chủ quán cháo hôm qua đứng bên ngoài xem, môi mím chặt. Không ai dám lên tiếng. Đó là điều làm Tần Mạc muốn nhảy xuống nhất: không phải cái tát, mà là cảnh mọi người tự ép mình không nhìn cái tát. Sợ hãi làm cổ người ta cứng lại theo cùng một hướng.
Sen đen trong ngực hắn lại mở mắt.
Giết hắn.
Nhanh, sạch, đỡ phiền.
Không.
Tần Mạc nhìn la bàn trong tay đệ tử khác. Kim la bàn không chỉ về nhà kho. Tấm bùa thuyền giấy trên thanh y giúp che gợn, nhưng không che được mãi. Nếu hắn giết người ở đây, Thương Lan sẽ có chứng cứ mới. Nếu hắn không làm gì, chủ trọ có thể bị đánh chết. Lựa chọn nào cũng cắt vào một phía.
Hắn lặng lẽ nhảy xuống sân sau.
Sân nhà trọ có một cái giếng cạn, miệng giếng phủ gỗ mục. Bên cạnh giếng chất chậu vỡ, than ẩm và mấy cây sào phơi áo. Tần Mạc lấy từ túi ra thẻ Diệp Chẩn, tấm thẻ gỗ bị hắn giữ từ kho bình hồn, trên đó còn vết sửa hồ sơ. Hắn đã định giữ nó cho Thái Huyền xem. Nhưng nếu giữ mọi chứng cứ tới lúc mình an toàn, người trong trấn sẽ bị ép chết trước.
Hắn cắn đầu ngón tay, viết lên mặt sau thẻ một dòng:
Diệp Chẩn không về phụng dưỡng song thân. Hắn không có song thân.
Sau đó hắn ném thẻ xuống giếng cạn, dùng linh lực rất mỏng đánh vào thành giếng.
Tiếng vang rỗng dội lên.
Đệ tử Thương Lan trong nhà trọ lập tức quay đầu. “Sân sau!”
Tần Mạc lùi vào bóng tường. Khi hai đệ tử chạy tới, hắn đã nhảy lên mái. Họ mở nắp giếng, thấy thẻ gỗ nằm dưới đáy. Một người biến sắc.
“Đây là thẻ ngoại môn.”
“Cất đi.”
“Nhưng trên này…”
“Ta bảo cất đi!”
Tiếng quát ấy không chỉ Tần Mạc nghe. Trên mái nhà đối diện, một bóng áo trắng cũng nghe.
Lâm Tịnh Dao đứng dưới bóng ống khói, tay đặt lên chuôi kiếm, mắt nhìn xuống giếng. Nàng không nên ở đây. Đệ tử Thái Huyền sáng nay rút khỏi trấn để truy dấu yêu khí, nhưng nàng quay lại một mình. Có lẽ vì thẻ Diệp Chẩn. Có lẽ vì nửa lệnh bài nàng đã ném cho hắn, nàng muốn biết mình có vừa giúp một ma tu thật không.
Tần Mạc không lên tiếng.
Nàng cũng không.
Dưới sân, hai đệ tử Thương Lan tranh nhau nhặt thẻ. Một người định bẻ đôi, người kia giữ tay hắn lại. “Không được. Nếu là vật chứng, bẻ rồi bị Hình Đường hỏi…”
“Hình Đường hỏi cái gì? Lệnh trên là ma tu giết người, không phải điều tra Diệp Chẩn.”
“Nhưng Diệp Chẩn mất tích ba năm trước.”
“Câm miệng.”
Một cái tên bị nói ra giữa sân sau nhà trọ.
Không lớn, nhưng đủ.
Tần Mạc thấy Lâm Tịnh Dao nghiêng đầu, như vừa nghe một nốt lệch trong bản nhạc nàng luôn tin là đúng. Nàng không lao xuống cướp thẻ. Nàng đứng yên, ghi nhớ mặt hai đệ tử, ghi nhớ cái giếng, ghi nhớ câu “lệnh trên”. Người tin luật khi bắt đầu nghi luật sẽ không lập tức phản bội. Họ ghi lại trước.
Trong nhà, chủ trọ lại bị hỏi. Đệ tử Thương Lan không tìm thấy người, tức giận dồn lên khách. Một người đá đổ bàn cháo. Cháo tràn ra sàn, chảy qua chân khách. Bà chủ trọ khóc, nhưng không dám khóc lớn. Đệ tử cầm la bàn bỗng cau mày.
“Có mùi thuốc.”
Hắn đi về phía kho sau.
Tần Mạc lập tức động.
Hắn không đánh người. Hắn lấy một viên than ướt, ném vào con gà trong chuồng sau nhà. Gà hoảng, bay loạn, đạp đổ cả giàn phơi. Ba cây sào rơi xuống, áo ướt phủ lên đầu đệ tử cầm la bàn. Người kia chửi ầm lên. La bàn rơi vào chậu nước bẩn. Kim quay loạn.
“Ai!”
Tần Mạc đã biến mất sang mái bên.
Nhưng một luồng kiếm khí áo trắng chặn trước mặt hắn.
Lâm Tịnh Dao đứng trên mái, kiếm chưa rút hết. “Thẻ Diệp Chẩn là thật?”
“Ngươi tự nghe.”
“Ta hỏi ngươi.”
“Thật.”
“Ngươi lấy ở đâu?”
“Kho bình hồn dưới Trấn Hồn Đài.”
Tay nàng siết chuôi kiếm. “Thương Lan có kho bình hồn?”
“Ngươi tin hay không, kho vẫn ở đó.”
“Nếu ta tin, ta phải bắt ngươi để lấy lời khai.”
“Nếu ngươi bắt, Chu Bình chết. Thẻ kia cũng bị bẻ.”
“Ngươi đang ép ta bỏ luật.”
“Không.” Tần Mạc nhìn nàng. “Ta đang cho ngươi thấy luật đang bị người khác bỏ trước.”
Lâm Tịnh Dao im lặng.
Dưới sân, đệ tử Thương Lan đã gom thẻ. Một người nói phải đưa cho chấp sự Tống Nghiêm. Người kia bảo đưa lên trên sẽ tự tìm phiền. Cái giằng co ấy chỉ kéo dài vài nhịp, nhưng vài nhịp đủ để một người trên mái quyết định.
Lâm Tịnh Dao rút một tấm phù trắng, phóng xuống.
Phù rơi vào sân sau, nổ thành luồng sáng rất sạch. Không làm ai bị thương. Chỉ làm tất cả dấu chân trên bùn hiện rõ. Dấu chân của đệ tử Thương Lan quanh giếng, dấu chân kéo từ nhà trọ tới kho, dấu chân người bị đánh ngã. Và cả dấu giày của Tần Mạc dẫn sang hướng ngược với nhà kho.
Đệ tử Thương Lan ngẩng đầu.
“Ai dùng phù Thái Huyền?”
Lâm Tịnh Dao đã lùi vào bóng mái. Nàng không nhìn Tần Mạc nữa, chỉ thấp giọng: “Mang bạn ngươi đi. Trước giờ ngọ, cầu bắc chưa phong.”
“Vì sao giúp?”
“Ta chưa giúp ngươi.” Nàng đáp. “Ta giữ vật chứng khỏi bị xóa.”
“Khác nhau sao?”
“Khác.” Nàng nhìn hắn, mắt rất lạnh mà cũng rất trẻ. “Nếu ngươi nói dối, ta sẽ tự tay bắt ngươi. Nếu Thương Lan nói dối, ta cũng muốn biết.”
Tần Mạc gật đầu.
Hắn quay về kho bằng lối mái sau, cõng Chu Bình lên. Chu Bình vừa được kéo khỏi bao gai đã mở mắt.
“Lại cô áo trắng?”
“Ừ.”
“Nàng thích ngươi?”
“Ngậm miệng.”
“Không thích thì tốt.” Chu Bình ho. “Người tin luật thích ai khổ lắm. Cãi nhau toàn trích điều khoản.”
Tần Mạc không nhịn được, muốn mắng, nhưng dưới nhà lại vang tiếng la. Đệ tử Thương Lan phát hiện dấu giả hướng ngược, đuổi sai đường. Bà chủ quán cháo đứng ở cửa sau nhà bên, lén chỉ về cầu bắc. Tần Mạc cõng Chu Bình chạy qua mái thấp, nhảy xuống con hẻm hẹp.
Ở đầu hẻm, đứa bé bán hương hôm qua đang ngồi bó hương. Nó thấy hắn thì giật mình, suýt làm rơi bó hương. Sau đó nó cắn môi, nhặt một nắm tro bếp rắc lên vết máu sau lưng hắn.
“Bà ngoại bảo dấu máu mới phải rắc tro.”
“Đừng giúp ta.”
“Ta giúp đường sạch.” Đứa bé nói nhanh, học theo giọng bà lão. “Khách đi qua làm bẩn, ta dọn.”
Tần Mạc nhìn nó, đặt một đồng xuống bên bó hương.
“Không phải mua hương.”
“Vậy là gì?”
“Tiền dọn đường.”
Đứa bé cầm đồng, mắt đỏ lên không rõ vì sợ hay vui. “Ca ca, người trong áo xanh nói vị Tô tiên tử tự làm hại mình. Có thật không?”
Tần Mạc dừng bước.
Trẻ con hỏi những câu người lớn không dám hỏi.
“Không.”
“Vậy vì sao không ai nói?”
Tần Mạc nhìn đầu hẻm. Nắng xuyên qua mái tôn rách, rơi xuống đám bụi tro đang bay. “Vì nói thật cũng cần người sống sót.”
Đứa bé ôm bó hương chặt hơn. “Vậy ca ca sống đi.”
Một câu cầu phúc quá nhỏ, không có linh lực, không có công đức được ghi sổ. Nhưng nó làm thanh y trong ngực hắn ấm lên một nhịp rất mỏng. Không phải ấm như lửa. Như có người từng được Tô Vãn đỡ dậy, từng được nàng cho thuốc, từng được nàng nhớ tên, đang qua miệng đứa trẻ này nhắc hắn đừng chết dễ như một dòng cáo thị muốn.
Tần Mạc đi tiếp.
Cầu bắc nằm sau chợ cá. Nước dưới cầu đục, rác treo vào chân cọc. Dân buôn cá đang tranh thủ dọn hàng trước khi tông môn phong trấn. Mùi tanh che được mùi máu trên người hắn. Ở cuối cầu có hai đệ tử Thương Lan canh, nhưng họ đang cãi nhau với một lão đánh cá vì lão không chịu bỏ mẻ cá mới kéo. Tần Mạc định vòng xuống gầm cầu thì Chu Bình vỗ vai hắn rất nhẹ.
“Không qua đó.”
“Vì sao?”
“Áo trắng.”
Tần Mạc nhìn theo mắt gã.
Bên kia cầu, một lá phù Thái Huyền dán trên cột đá, chỉ người có lệnh bài mới thấy. Nửa lệnh bài Lâm Tịnh Dao đưa đang nóng trong áo hắn. Trên phù hiện một mũi tên nhỏ, chỉ xuống bãi lau ven sông.
Chu Bình cười khàn. “Nàng đúng là thích luật. Giúp người cũng phải dán biển chỉ đường.”
Tần Mạc đi xuống bãi lau.
Ở đó buộc sẵn một chiếc thuyền nhỏ. Không có người chèo. Trong khoang thuyền đặt một túi thuốc, hai cái bánh khô, và một tờ giấy. Tần Mạc mở ra. Chữ trên giấy ngay ngắn:
Ngoại viện Thái Huyền tiếp nhận đơn oan vào ngày mười sáu. Nếu muốn sống tới đó, đi đường quan đạo phía bắc. Đừng vào rừng Tây, Thương Lan quen địa hình.
Không ký tên.
Chu Bình nhìn giấy. “Có bẫy không?”
“Có thể.”
“Đi không?”
Tần Mạc nhìn về phía trấn. Tiếng lục soát vẫn vang, nhưng xa dần. Ở một nơi nào đó trong trấn, Tề lão đạo có thể đang bị hỏi. Bà chủ quán cháo có thể đang lau cháo đổ. Đứa bé bán hương có thể đang giấu đồng tiền trong áo. Những người ấy giúp hắn không phải vì tin hắn hoàn toàn, mà vì họ thấy lời giả của tông môn có khe. Nếu hắn bị bắt ngay tại đây, khe ấy sẽ bị lấp bằng máu.
“Đi.”
Hắn đặt Chu Bình vào thuyền, tự mình cầm sào. Thuyền rời bờ, đẩy qua đám bèo và rác nổi. Khi đi ngang dưới cầu, hắn nghe hai đệ tử Thương Lan vẫn cãi với lão đánh cá. Lão đánh cá chửi rất to, chửi cá chết, chửi cầu trơn, chửi người tu tiên không biết giá mắm. Chính tiếng chửi ấy che tiếng thuyền.
Ra khỏi trấn, Chu Bình bỗng hỏi:
“Ngươi để thẻ Diệp Chẩn lại, tiếc không?”
“Tiếc.”
“Sao vẫn để?”
“Vì chứng cứ giữ trong tay ta thì chỉ cứu ta. Chứng cứ rơi vào mắt người tin luật có thể làm luật tự cắn mình.”
Chu Bình im một lúc, rồi cười. “Nghe thông minh quá. Chắc không phải ngươi nghĩ.”
“Tô Vãn từng nói người thấp cổ muốn sống phải biết để sự thật ở nơi người cao cổ không tiện cúi xuống nhặt.”
“Nàng nói vậy thật à?”
“Không. Ta tự nghĩ.”
“Biết ngay.”
Chu Bình ho một tiếng, rồi nói nhỏ hơn: “Nhưng câu ấy vẫn dùng được. Ghi vào sổ đi. Sự thật ném xuống giếng, bà chủ cháo, đứa bé rắc tro, lão đánh cá chửi hộ. Sau này ngươi thành thứ gì đó ghê gớm, đừng kể công một mình.”
Tần Mạc chống sào chậm lại. Gió từ mặt nước thổi vào vạt áo, mang mùi cá và bùn. Hắn không có sổ giấy. Hắn chỉ có tấm vải cũ trong ngực, bên cạnh thanh y. Nhưng hắn nhớ từng cái tên, từng việc nhỏ. Chính những việc nhỏ ấy đang làm đường trốn của hắn khác đường của một ma tu chỉ biết phá vây.
Tần Mạc chống sào, thuyền trôi về phía bắc. Sau lưng, trấn dưới núi nhỏ dần. Trước mặt là quan đạo dẫn tới Thái Huyền, nơi ánh sáng có luật, có người tốt, có giấy sạch, và có thể có một cái Giám nhìn xuống dòng luân hồi.
Trong ngực hắn, thanh y nằm yên.
Nhưng nửa lệnh bài Ngoại viện bắt đầu nóng lên như một câu hỏi chưa tới lượt trả lời.