tinbc tinbc

Chương 66: Cho đi một buổi chiều

Tần Mạc đứng giữa bãi đá vụn một lúc lâu, nhìn Đàm ôm túi ấm, nhìn hai mảnh của nàng đang gọi nhau qua lồng ngực hắn và ngực mình, cân cái không cân nổi. Rồi cậu quyết.

“Có một cách.” Cậu nói, và cả Đàm lẫn Chu Bình đều quay lại nhìn cậu. “Ta lấy mảnh của nàng ra khỏi ngươi. Nhưng ta không để ngươi trống. Ta thay vào đó một cái ấm khác — của ta.”

Đàm nhíu mày, không hiểu. Chu Bình thì hiểu ngay, và mặt gã đổi. “Ngươi định cho nó một mảnh của ngươi?”

“Không phải mảnh hồn ta.” Tần Mạc lắc đầu. “Ta không xé hồn mình được — ta chỉ có một hồn, xé là chết. Ta cho cái khác. Ta cho một ký ức. Một buổi chiều của ta với nàng. Đủ ấm, đủ thiết tha, để giữ hắn tỉnh — vì cái giữ hắn tỉnh không cần là hồn nàng, chỉ cần là một cái ấm biết thương. Ký ức của ta về nàng thì thừa thương.”

Đàm nhìn cậu như nhìn một kẻ điên. “Ngươi cho tôi một cái nhớ của ngươi? Cái đó cho được à? Tôi tưởng cái nhớ nó ở trong đầu, ai móc ra được.”

“Ở cõi ngươi, không ai móc được.” Tần Mạc đáp. “Ở đây thì khác. Đạo hồn ta luyện chuyên làm một việc: xé một phần khỏi một hồn, mang sang chỗ khác. Cả đời ta dùng nó để cướp. Giờ ta thử dùng nó để cho — cũng cái động tác ấy, chỉ ngược chiều.” Cậu nhìn xuống bàn tay mình, cái bàn tay đã hút không biết bao nhiêu đạo hạnh, bao nhiêu ký ức của người khác vào mình. “Ta chưa cho ai bao giờ. Ta chỉ toàn lấy. Không biết cái ấn có chịu chạy ngược không. Nhưng ta muốn thử — với ngươi.”

“Sao lại với tôi?” Đàm hỏi, giọng vẫn ngờ, nhưng đã bớt lùi. “Ngươi thừa sức giật mảnh của nàng khỏi tôi. Tôi non, tôi yếu, tôi biết. Ngươi giật một cái là xong, tôi thành con vật mót rác trong một con nước. Ngươi tính rồi mà. Sao không giật?”

Tần Mạc im một nhịp. Rồi cậu nói thật, cái sự thật cậu vừa cãi nhau với chính mình về nó: “Vì ta suýt giật. Con thú trong ta bảo giật. Cái đầu ta tính rằng ngươi đằng nào cũng tàn, mảnh của nàng đáng hơn. Cái tính ấy đúng. Và đúng chỗ ấy là chỗ ta sợ nhất — vì nếu ta cứ làm cái đúng kiểu đó, từng mảnh một, thì tới cuối đường ta thành đúng cái ta thề đạp đổ. Nên ta không giật. Ta trả giá, để ta còn là ta. Ngươi là cái ta trả giá cho, dù ngươi không biết.”


Chu Bình nắm tay cậu, kéo cậu ra một quãng, hạ giọng.

“Ngươi biết ngươi đang nói gì không?” Gã nhìn cậu, và trong mắt gã không phải ngăn cản, mà một nỗi lo cụ thể. “Ký ức của ngươi về con bé — đó là cái ít ỏi ngươi còn giữ được của nó nguyên vẹn. Mọi thứ khác của nó bị xé thành mảnh, rải khắp trời. Chỉ có cái ngươi nhớ là còn liền, còn của riêng ngươi, không ai xé được. Giờ ngươi định tự tay xé nó ra, cho một thằng ngươi mới gặp?”

“Ta biết.” Tần Mạc nói khẽ.

“Cho một ký ức là cho hẳn.” Chu Bình nói tiếp, tàn nhẫn vì thương. “Không như cho một vật, còn nhớ là mình từng có. Ngươi cho đi buổi chiều nào, thì buổi chiều ấy biến khỏi ngươi cả cái nhớ rằng mình từng có nó. Ngươi sẽ không tiếc, vì ngươi sẽ không biết mình đã mất. Đó mới là cái đáng sợ: ngươi đi tìm nàng khắp trời, mà mỗi lần cứu một kẻ dọc đường, ngươi lại tự xóa một phần nàng khỏi chính mình — và ngươi còn không biết mình đang mỏng dần đi. Tới cuối đường, có khi ngươi ghép đủ trăm mảnh nàng, mà trong đầu ngươi chẳng còn một buổi chiều nào để mà nhận ra nàng.”

Câu ấy làm Tần Mạc lặng đi thật lâu. Vì nó đúng. Cái giá không phải một lần đau rồi thôi, như gánh cái đau của mảnh thứ nhất. Cái giá này là một sự mất mà cậu sẽ không cảm thấy — mất chính cái vốn liếng nàng trong đầu cậu, từng chút, mỗi lần cậu tử tế.

“Vậy ta phải chọn.” Cậu nói, chậm. “Giữ trọn cái nàng trong đầu ta, và để thằng bé này tàn. Hoặc cứu nó, và tự mỏng đi một buổi chiều.” Cậu nhìn về phía Đàm, cái dáng gầy đang ôm túi ấm mót nhặt cả đời. “Nếu ta giữ cái nàng cho riêng ta mà để một kẻ sống tàn đi, thì cái nàng ta giữ ấy có còn là nàng không? Nàng — cái nàng thật — sẽ bảo ta cứu thằng bé. Ta biết, vì ta vừa ở trong nàng ở tháp. Nàng không phải loại người để một đứa mười sáu tuổi tàn đi cho mình được vẹn.”

Chu Bình nhìn cậu lâu, rồi thở ra, buông tay. “Ừ. Nàng sẽ bảo thế thật.” Gã quay đi, giọng nghèn nghẹn. “Cái khốn nạn của con bé là nó tốt tới mức ngay cả khi chỉ còn là mảnh, nó vẫn bắt ngươi tốt theo. Làm đi. Nhưng ta nói trước: chọn cái buổi chiều mà cho. Đừng để con thú chọn hộ — nó sẽ xui ngươi cho cái đắt nhất, để ngươi đau nhất, để ngươi chai đi nhanh nhất.”


Tần Mạc quay lại chỗ Đàm, ngồi xuống ngang tầm hắn.

“Ta cho ngươi một cái ấm.” Cậu nói. “Đổi lấy mảnh của nàng trong ngươi. Ngươi giữ cái ấm ấy, ngươi tỉnh như cũ — có khi tỉnh hơn, vì cái ta cho liền hơn mấy mảnh vụn ngươi mót. Chịu không?”

Đàm ngờ vực. “Sao ngươi cho không tôi cái gì? Ở cõi này không ai cho không.”

“Ta không cho không.” Tần Mạc đáp thật. “Ta đổi. Ta cần mảnh của nàng. Ngươi cần cái ấm. Ta có dư một thứ ấm, ngươi có cái ta cần. Sòng phẳng.” Cậu không nói cho hắn biết cái “dư” ấy, với cậu, không dư chút nào — vì nói ra thành gánh nặng cho một đứa trẻ, mà cậu không muốn nó gánh.

Rồi cậu nhắm mắt, và cậu làm cái điều cậu chưa từng làm: cậu đảo Câu Hồn ấn.

Cả đời, cái ấn ấy chỉ biết một chiều: xé, hút, lấy vào. Giờ cậu bắt nó chạy ngược — không móc ra, mà khâu vào; không lấy, mà cho. Cậu lần trong ký ức mình, và cậu chọn — cẩn thận, không để con thú chọn hộ. Không chọn buổi chiều đẹp nhất (con thú xui cái đó). Cậu chọn một buổi chiều thường: một chiều mưa, hai đứa trú dưới mái hiên tông môn, nàng chia cho cậu nửa cái bánh nếp nguội, và họ không nói gì nhiều, chỉ ngồi nhìn mưa. Một buổi chiều nhỏ, không biến cố, gần như cậu đã quên. Nhưng chính cái nhỏ ấy làm nó quý theo cách khác: nó là cái bình thường mà cậu sẽ không bao giờ có lại — cái bình thường của hai người còn sống, còn bên nhau, chưa biết trời sẽ làm gì họ.

Đảo cái ấn không dễ như cậu tưởng. Cả đời con thú được dạy một chiều: mở miệng, hút vào, nuốt. Bắt nó nhả ra là bắt nó làm cái ngược với bản năng, và nó chống — nó gào, nó co, nó không hiểu vì sao chủ nó lại tự móc ruột mình cho đi khi lẽ ra phải lấy vào. Điên à? Cái ấm ấy là của ngươi. Giữ lấy. Thằng bé này là ai? Tần Mạc phải ghì con thú xuống bằng cả ý chí, cùng lúc giữ cho sợi ký ức không đứt giữa chừng — vì một ký ức bị xé nửa vời thì không cho được, mà cũng không giữ lại được, chỉ thành một vết rách. Mồ hôi rịn trán cậu. Sợi ấm run trong tay thần thức cậu như một sợi tơ sắp đứt.

Cậu tách buổi chiều ấy ra khỏi mình, trọn vẹn, thành một sợi ấm, và khâu nó vào Đàm — cái mũi Câu Hồn ấn, thứ cả đời chỉ biết đâm để rút, lần đầu đâm để gửi.


Đàm rùng mình, cả người cứng lại một nhịp, rồi mắt hắn dịu ra — cái ấm mới lan trong hắn, liền, đậm, hơn tất cả những mảnh vụn hắn mót cả đời. Mặt hắn, cái mặt gầy hốc của một kẻ mót rác, giãn ra, và trong một khắc hắn trông đúng tuổi mình — mười sáu, mười bảy — như một đứa trẻ vừa được ai đắp cho cái chăn giữa mùa đông. “Ấm…” Hắn thì thào, hai tay khum lại trước ngực như đang giữ một ngọn lửa nhỏ khỏi gió, mắt rưng rưng. “Ấm thật. Chưa bao giờ tôi có một hớp ấm liền như thế này. Toàn mảnh vụn, chắp vá, chập chờn — như húp nước lã cho đỡ đói. Cái này… cái này liền, như một bát cháo nóng.” Hắn ngước lên, và trên mặt hắn, cái sợ mòn mỏi của một kẻ mót rác cả đời giãn ra, nhường chỗ cho một thứ Tần Mạc lâu rồi không thấy ai có ở Trung Thiên: sự yên.

Và cùng lúc, cái mảnh của Tô Vãn trong hắn, được cởi khỏi việc phải giữ hắn tỉnh, tách ra — không giật, không đau, mà nhẹ nhõm, như một kẻ gác đã tới phiên đổi ca — bay về phía Tần Mạc, sà vào tấm thanh y. Mảnh thứ hai, về với mảnh thứ nhất. Trong lồng ngực cậu, hai nửa câu hát lại liền một khúc, và cái ấm trong ngực cậu đậm thêm, cùng với nó, cái đau cũng đậm thêm — vì mảnh thứ hai cũng mang phần ký ức của nó, phần nàng đã chịu, và giờ cả hai phần cùng đập trong cậu.

Và Tần Mạc quên.

Cậu không thấy mình quên — đó là cái Chu Bình nói đúng. Cậu chỉ thấy, một khắc, một khoảng trống mơ hồ, như bước hụt một bậc thang trong bóng tối, một cảm giác vừa có cái gì đó ở đây mà giờ không còn. Cậu cố nhớ xem mình vừa cho đi cái gì. Cậu biết — vì cậu vừa quyết định nó vài khắc trước — rằng đó là một buổi chiều mưa, có bánh nếp. Cậu biết cái nhãn của ký ức ấy. Nhưng cái ruột của nó, cái hình, cái mùi, cái cảm giác ngồi bên nàng nhìn mưa — cậu thò tay vào chỗ đáng lẽ nó nằm, và chạm phải trống không. Như một kẻ nhớ tên một bài hát mà không hát lại được lấy một câu. Cậu biết mình từng có nó. Cậu không còn nó.

Và cái tệ nhất, đúng như Chu Bình cảnh báo, là nó không đau. Mất một mảnh hồn của nàng thì đau, quỵ xuống, khóc. Mất một buổi chiều của nàng thì chỉ hẫng một cái, rồi thôi — vì cái phần trong cậu lẽ ra biết tiếc nó, thì cũng đi cùng nó rồi. Cậu vừa nghèo đi mà không thấy xót.

Cậu đứng đó, sờ soạng trong trí nhớ mình như một kẻ về nhà quờ tay tìm cái đèn quen ở chỗ cũ mà không thấy, và cái không-thấy ấy không làm cậu hoảng — nó chỉ làm cậu lạnh, một cái lạnh bình thản đáng sợ hơn cả hoảng.

“Ngươi vừa cho đi cái gì đó.” Chu Bình nói khẽ, nhìn cậu. “Ta thấy mặt ngươi trống một cái. Ngươi nhớ ngươi cho cái gì không?”

Tần Mạc lắc đầu, chậm. “Không. Ta biết ta vừa cho một buổi chiều với nàng. Ta không nhớ nổi buổi chiều nào.” Cậu đặt tay lên ngực, nơi giờ có hai mảnh đập cùng nhau, ấm hơn. “Ta được thêm một mảnh của nàng. Ta mất một buổi chiều với nàng. Ta không biết ta vừa lời hay lỗ.”

“Ngươi lỗ.” Chu Bình nói thẳng. “Mảnh hồn thì ghép lại được. Buổi chiều thì không. Nhưng…” gã nhìn Đàm, giờ đang đứng thẳng hơn, mắt sáng hơn, một đứa trẻ vừa được cho lại một chút người — “…nhưng ngươi lỗ cái đúng. Ta không cãi.”


Đàm tiễn ba người ra tới tận rìa bãi đá vụn.

Trước khi đi, hắn ngập ngừng, rồi nói: “Cái ấm ngươi cho tôi — tôi thấy trong nó một chiều mưa, một mái hiên, và… nửa cái bánh nếp. Tôi không biết đó là của ai, của ngươi hay của nàng. Nhưng nó ấm lắm. Tôi sẽ giữ.” Hắn nhìn Tần Mạc. “Ngươi cho tôi cái ngươi không nhớ nữa. Vậy để tôi nhớ hộ ngươi. Nếu một ngày ngươi quay lại đây mà quên mất mình từng tử tế, ghé tôi. Tôi kể lại cho ngươi cái chiều mưa ấy. Tôi giữ nó giùm ngươi rồi.”

Câu ấy làm Tần Mạc khựng. Một đứa trẻ mót ấm ở cái bãi rác của cỗ máy, vừa nhận cái cậu cho, đã lập tức nghĩ tới việc giữ nó giùm cậu — trả lại cho cậu cái nhân tính cậu vừa xé của chính mình để cứu nó. Ở một cõi mà ai cũng lấy, có một đứa vừa được cho đã nghĩ tới cho lại.

“Ta sẽ ghé.” Tần Mạc nói, và lần này cậu nói thật, không phải để an ủi. “Nếu ta quên mất mình từng tử tế, ta sẽ ghé ngươi.” Cậu nhìn thằng bé một lúc, rồi thêm, khẽ: “Và nếu một ngày ta ghé mà ánh mắt ta không còn giống người nữa — thì ngươi đừng kể. Chạy đi. Vì lúc ấy kẻ ghé ngươi không phải ta.”

Cậu quay đi, hai mảnh của nàng đập trong ngực, một buổi chiều của nàng đã rời khỏi đầu cậu mãi mãi, và một đứa trẻ ở lại phía sau, giữ giùm cậu cái cậu đã cho. Cậu bước tiếp về hướng la bàn kéo — mảnh thứ ba, đâu đó xa hơn, cao hơn — mang theo một câu hỏi mới, lạnh hơn cả câu “vì cần hay vì thèm”: tới mảnh thứ trăm, cậu sẽ còn lại bao nhiêu buổi chiều của nàng trong đầu, để mà biết cái mình ghép lại đúng là nàng?