tinbc tinbc

Chương 65: Truy binh mặc áo trắng

Chuông trên thắt lưng đội trưởng Thái Huyền chỉ rung ba tiếng.

Ba tiếng rất nhỏ, trong hơn tiếng chuông Thương Lan, không có sát ý, không có quát tháo, chỉ như một chiếc thìa ngọc gõ nhẹ vào miệng chén. Nhưng cả con phố lập tức đổi hơi thở. Người bán đậu hũ kéo con vào lòng. Bà chủ quán cháo đang múc cháo cũng dừng tay. Đệ tử áo trắng không rút kiếm ngay. Họ tản ra theo hàng đã luyện nghìn lần, một người chặn đầu cầu, hai người đứng cạnh hàng hương, một người đỡ ông lão đang run để ông khỏi ngã vào vũng bùn.

Chính sự ngăn nắp ấy làm Tần Mạc thấy lạnh.

Thương Lan khi truy người, bẩn và vội. Hình Đường đạp cửa, hất bàn, mắng người thấp cổ. Thái Huyền thì khác. Họ làm phố xá yên lại trước, giữ dân ra khỏi đường kiếm trước, rồi mới nhìn hắn. Nếu không có thanh y lạnh trong ngực, nếu không có Chu Bình thở nóng sau lưng, Tần Mạc có lẽ cũng sẽ tin những người áo trắng này đúng là ánh sáng của chính đạo.

Đội trưởng bước tới.

Hắn khoảng hai mươi bảy hai mươi tám tuổi, mắt sáng, áo trắng không dính bùn dù vừa đi qua ruộng nhiễm yêu khí. Trên cổ tay có vòng đồng khắc chữ “Luật”. Hắn không nhìn Tần Mạc như nhìn ma. Hắn nhìn như nhìn một bài toán nguy hiểm cần giải sao cho ít người bị thương nhất.

“Đạo hữu.” Đội trưởng chắp tay. “Trong người ngươi có yêu khí vừa bị nuốt, sau lưng có người trúng luật thương, trước ngực có vật mang mùi cấm tế. Xin theo ta về điểm cứu trị để kiểm tra.”

Không phải bắt.

Xin theo ta.

Lời mềm hơn kiếm, nhưng bốn lối đi đã bị chặn.

Tần Mạc đáp: “Người sau lưng ta cần thuốc, không cần kiểm tra.”

“Ta có dược tu đi cùng.” Đội trưởng quay đầu ra hiệu. Một nữ đệ tử áo trắng lập tức bước tới, tay cầm hòm thuốc gỗ. “Nếu hắn vô tội, chúng ta sẽ chữa.”

Nếu.

Chữ ấy nằm rất sạch giữa câu.

Chu Bình trên lưng Tần Mạc bỗng tỉnh một chút. Gã mở mắt, nhìn áo trắng quanh phố, khàn giọng: “Lại đổi màu áo truy sát à?”

Tần Mạc thấp giọng: “Im.”

“Áo này sạch hơn.” Chu Bình ho. “Khó chửi.”

Đội trưởng nghe thấy, không giận. “Nếu hai vị bị Thương Lan oan, Thái Huyền có thể tiếp nhận đơn tố.”

Dân quanh phố xôn xao rất nhẹ. Tiếp nhận đơn tố. Đối với người dưới chân núi, bốn chữ ấy có sức nặng. Thái Huyền là đại tông chính đạo phía bắc, nổi tiếng xử án sạch. Một tiệm thuốc bị thế gia cướp ruộng từng nhờ họ lấy lại ruộng. Một làng bị yêu dịch từng được họ cứu. Lời đội trưởng nói không phải hoàn toàn rỗng.

Tần Mạc nhìn vào mắt hắn. “Nếu đơn tố đụng tới Trấn Hồn Đài?”

Đội trưởng khựng lại rất nhỏ.

Rất nhỏ thôi. Nhỏ tới mức dân thường không thấy. Nhưng Tần Mạc thấy. Người kia đã nghe tên ấy, hoặc ít nhất nghe qua mật lệnh.

“Trấn Hồn Đài thuộc Thương Lan.” Đội trưởng nói. “Nếu có chứng cứ, Thiên Luật Điện sẽ xét.”

“Chứng cứ ở trong áo ta. Ngươi muốn ta giao?”

Đội trưởng nhìn ngực áo hắn. Chuông đồng lại rung một tiếng.

Nữ đệ tử cầm hòm thuốc đứng phía sau đội trưởng bỗng lên tiếng: “Sư huynh, người bệnh sau lưng hắn thật sự sắp không chịu được.”

Đội trưởng không quay đầu. “Lâm sư muội, chuẩn bị phù tĩnh mạch.”

Nữ đệ tử họ Lâm mở hòm thuốc. Động tác của nàng nhanh, chắc, không giống làm bộ. Nàng lấy ra ba lá phù trắng, một lọ thuốc, một cuộn vải sạch. Tần Mạc nhìn bàn tay nàng, thấy móng tay cắt ngắn, đầu ngón có vết chai do luyện kiếm và bốc thuốc. Đây không phải kẻ chỉ biết đọc luật từ xa. Nàng đã thật sự chữa người sáng nay. Đứa bé được buộc dép ở đầu phố còn đang nắm góc áo một đệ tử Thái Huyền, nhìn họ bằng ánh mắt tin cậy.

Thế gian không đơn giản.

Sen đen trong ngực Tần Mạc lại động.

Nếu nuốt đội trưởng, phá vòng vây rất dễ.

Không.

Nếu làm một đệ tử áo trắng chảy máu giữa phố này, mọi người vừa được họ cứu sẽ nhớ gì? Họ sẽ nhớ ma tu trên cáo thị tấn công người phát phù. Họ sẽ nhớ đội Thái Huyền đang giúp dân bị đánh. Tô Vãn sẽ lại bị chôn sâu hơn dưới một lời giả mới.

Tần Mạc lùi nửa bước, không phải chạy, mà để lưng Chu Bình khỏi chạm vào luồng kiếm khí trước mặt.

“Ta không theo các ngươi.”

Đội trưởng thở dài. “Vậy ta phải cưỡng chế.”

“Ngươi có thể thử.”

Không khí căng lên. Một con gà từ sân sau quán cháo chạy ra đúng lúc, bị bà chủ túm cổ kéo về. Động tác ấy rất đời, rất buồn cười, nhưng không ai cười. Dân hai bên đường lùi thêm. Đệ tử áo trắng rút kiếm một nửa, ánh thép hiện dưới trời mưa nhạt.

Tần Mạc đặt rổ đậu hũ xuống bậc hiên.

Động tác ấy làm nữ đệ tử họ Lâm nhìn hắn. Trong lúc bị vây, hắn vẫn đặt rổ đậu hũ xuống để khỏi vỡ. Một chi tiết nhỏ, không đủ chứng minh vô tội, nhưng đủ làm người có mắt nghi ngờ bức họa ma tu trên cáo thị.

Đội trưởng xuất kiếm trước.

Kiếm Thái Huyền không hung. Nó thẳng, sáng, đường kiếm đi vào cổ tay, đầu gối, vai, toàn là chỗ khóa người mà không giết. Nếu Tần Mạc là kẻ điên khát máu, hắn đã có ba nhịp để bị bắt sống. Nhưng hắn từng sống qua Trấn Hồn Đài. Hắn biết thế nào là luật khí chui vào hồn. Hắn nghiêng người tránh mũi kiếm, dùng vỏ Câu Hồn Ấn đập nhẹ vào sống kiếm, không dùng sát lực. Tiếng kim loại vang lên trầm, làm chuông ở thắt lưng đội trưởng rung loạn.

Đệ tử áo trắng hai bên lập tức đổi trận.

Một người ném phù trói xuống đất. Bùn dưới chân Tần Mạc hóa thành vòng sáng. Hắn không phá vòng bằng lực. Hắn đá một cái thùng nước bên cạnh, nước bẩn đổ qua phù, làm nét mực nhòe nửa nhịp. Nửa nhịp ấy đủ để hắn bước ra. Một người khác phóng kiếm tới lưng Chu Bình. Tần Mạc xoay người chịu bằng vai trái. Máu bắn ra, nhưng hắn không phản kích vào cổ họng người kia. Hắn chỉ dùng khuỷu tay đánh trúng cổ tay, khiến kiếm rơi xuống bùn.

Người dân thấy rõ.

Ma tu trên cáo thị có rất nhiều cơ hội giết người, nhưng không giết.

Điều ấy nguy hiểm không kém việc giết. Vì nó làm lời cáo thị có khe.

Đội trưởng cũng thấy. Ánh mắt hắn nặng hơn.

“Ngươi đang cố chứng minh gì?”

“Không chứng minh cho ngươi.”

“Vậy cho ai?”

Tần Mạc không đáp.

Cho một người không còn đứng trong phố này. Cho một cái tên đang bị cáo thị bôi bẩn. Cho chính hắn, để sau này nếu có ngày gặp lại nàng trong một dòng nước nào đó, hắn có thể nói rằng ít nhất từ trấn dưới núi, hắn đã bắt đầu học không dùng giết để giải mọi câu hỏi.

Nữ đệ tử họ Lâm bỗng ném một lá phù.

Không phải về phía Tần Mạc.

Lá phù rơi xuống trước mặt một đứa trẻ đang sắp chạy vào giữa đường nhặt con quay gỗ. Phù dựng lên một vách sáng, chặn đứa trẻ khỏi luồng kiếm khí của đồng môn. Nàng quát: “Dân lùi lại!”

Tần Mạc nhìn nàng trong một nhịp.

Nàng cũng nhìn hắn.

Trong mắt nàng không có thương hại. Có cảnh giác, có nghi ngờ, và một thứ bướng bỉnh rất giống người tin rằng luật vẫn có thể cứu được việc sai nếu người cầm luật đủ tỉnh.

Đội trưởng nhân nhịp ấy áp sát. Vòng đồng trên cổ tay hắn sáng lên, một chữ “Định” hiện giữa không trung, đè xuống vai Tần Mạc. Vai hắn nặng như bị núi ép. Chu Bình sau lưng ho ra máu. Câu Hồn Ấn nóng lên, đòi cắt chữ ấy khỏi hồn bằng cách thô nhất.

Sen đen mở một cánh.

Nuốt chữ luật.

Đúng. Nếu nuốt chữ “Định” này, hắn sẽ hiểu một phần pháp lực Thái Huyền, có thể tháo vết thương cho Chu Bình. Đội trưởng sẽ bị phản phệ, nhưng chưa chắc chết. Đây là cơ hội. Đây là cái giá hợp lý.

Tần Mạc gần như nghe thấy mình đồng ý.

Đúng lúc ấy, rổ đậu hũ trên bậc hiên bị một luồng khí hất nghiêng. Đậu hũ trắng trượt ra, vỡ trên nền bùn. Người mẹ bán đậu hũ kêu lên một tiếng rất nhỏ, không phải vì tiếc tiền, mà vì đó là thứ duy nhất nàng dùng để trả ơn cứu mạng con.

Tiếng kêu ấy kéo Tần Mạc khỏi cánh sen.

Hắn không nuốt chữ luật.

Hắn dùng vai chịu áp lực, đầu gối khuỵu xuống bùn, rồi lấy thanh y trong ngực ra một góc, để tấm bùa thuyền giấy của Tề lão đạo chạm vào vòng sáng. Không phải công kích. Chỉ là gợn nhân quả. Chữ “Định” gặp gợn ấy thì khựng lại như bút chạm nước. Đội trưởng biến sắc.

“Cấm tế…”

Tần Mạc đứng bật dậy, máu từ vai trái chảy xuống tay. Hắn không đánh đội trưởng, chỉ phóng Câu Hồn Ấn vào cây cột treo biển quán cháo. Biển gỗ rơi xuống giữa đường, bụi và nước bắn lên, che mắt mọi người một nhịp. Hắn ôm Chu Bình, nhặt túi thuốc, lao vào ngõ bán than.

“Đuổi!”

Đệ tử áo trắng lập tức đuổi theo, nhưng ngõ hẹp, dân trốn trong đó nhiều. Tần Mạc chạy qua đống than ướt, qua sân sau nhà trọ, qua chuồng lợn hôi đến mức Chu Bình tỉnh hẳn một hơi.

“Mùi gì vậy?”

“Cứu mạng.”

“Thối quá.”

“Còn chê được là tốt.”

Sau lưng có kiếm khí cắt qua mái tranh. Một nhà dân la lên. Tần Mạc lập tức đổi hướng, không dẫn truy binh vào nhà nữa. Hắn nhảy qua tường thấp, rơi xuống sân phơi vải của tiệm nhuộm. Vải trắng treo đầy sân, bị máu hắn quệt qua một đường đỏ. Người thợ nhuộm há miệng định chửi, thấy kiếm khí áo trắng phía sau thì nuốt lại, ôm đầu chui xuống gầm bàn.

Tần Mạc dừng trước một ngã ba.

Bên trái là đường ra cầu đá, đông dân. Bên phải là lối tới miếu hoang, ít người nhưng dễ bị chặn. Phía trước là nhà kho cũ của hàng hương. Trong một nhịp, hắn thấy trên vách kho có ký hiệu than nhỏ: hình con thuyền giấy.

Tề lão đạo.

Hắn lao vào kho.

Cửa sau kho mở sẵn. Bên trong đầy hương gãy và giấy tiền ẩm. Một bà lão bán hương ngồi bên cửa, chính là người hắn gặp dưới chân núi. Bà không nhìn hắn, chỉ tiếp tục bó hương.

“Đi thẳng. Đừng đạp thùng bên phải, có chuột.”

Tần Mạc đi thẳng.

“Bà giúp ta lần hai.” Hắn nói khi lướt qua.

“Ta giúp hương của ta khỏi bị kiếm chém cháy.” Bà đáp. “Người già không làm việc nghĩa lớn.”

Chu Bình yếu ớt nói: “Nói dối.”

Bà lão liếc gã. “Người bệnh câm miệng giữ hơi.”

Cửa sau dẫn ra bờ mương ngoài trấn. Tần Mạc nhảy xuống mương cạn, bùn ngập tới gối. Hắn cõng Chu Bình chạy dọc theo mương, đến khi tiếng kiếm khí xa dần. Vai trái đau buốt. Vết chữ “Định” không biến mất, chỉ bị gợn nhân quả làm lệch. Nó nằm trong da hắn như một cái móc lạnh.

Đến một bụi lau, hắn dừng lại.

Chu Bình tuột xuống đất, ho một lúc lâu mới thở được. “Ngươi vừa không nuốt cái chữ kia.”

Tần Mạc nhìn gã.

“Ta mê nhưng không mù.” Chu Bình nhắm mắt, cười mệt. “Có ngon không?”

“Ta chưa nuốt.”

“Ta hỏi lúc ngươi muốn nuốt.”

Tần Mạc im lặng rất lâu. “Có.”

Chu Bình mở mắt. “Vậy ghi vào sổ.”

“Sổ nào?”

“Sổ ngươi nợ ta quán cháo, nợ bà bán hương, nợ đậu hũ, nợ cả cái rổ bị vỡ.” Chu Bình thở khò khè. “Ghi hết. Để sau này ngươi thèm quá thì đọc. Người nợ nhiều không được chết sớm, cũng không được thành thứ không biết trả.”

Tần Mạc cúi đầu nhìn tay mình. Máu, bùn, mùi yêu khí, vị luật chưa nuốt. Hắn lấy từ túi áo một tấm vải cũ, định băng vai, lại thấy tấm vải đã dính tro hương. Hắn bỗng bật cười khẽ.

“Ngươi tỉnh rồi phiền hơn mê.”

“Đương nhiên.”

Xa xa, tiếng chuông Thái Huyền lại vang lên. Không dồn dập. Họ không lục tung trấn như Thương Lan. Họ phong cầu, hỏi dân, cứu người bị thương do trận truy đuổi, ghi chép thiệt hại. Đúng quy trình. Sạch sẽ. Khó ghét.

Một lúc sau, có tiếng bước chân rất nhẹ trên bờ mương.

Tần Mạc nắm Câu Hồn Ấn.

Nữ đệ tử họ Lâm xuất hiện giữa bụi lau, không rút kiếm. Áo trắng của nàng dính bùn ở gấu, tay áo rách một đường vì vừa chắn đứa trẻ. Nàng nhìn Tần Mạc, rồi ném xuống một vật nhỏ.

Một nửa lệnh bài gỗ.

“Ngoại viện Thái Huyền ba ngày nữa tiếp nhận người cầu trị và người nộp đơn.” Nàng nói rất nhanh. “Nếu ngươi thật sự có chứng cứ Trấn Hồn Đài, đừng chết trước lúc đó.”

Tần Mạc không nhặt ngay. “Vì sao?”

Lâm Tịnh Dao mím môi. “Vì ngươi có ba lần có thể giết người của ta mà không giết. Và vì thẻ Diệp Chẩn ngươi làm rơi lúc chạy, trên đó có dấu sửa hồ sơ.”

“Ngươi tin ta?”

“Không.” Nàng đáp. “Ta tin chứng cứ hơn cáo thị.”

Sau đó nàng quay đi.

Đi được vài bước, nàng dừng lại, giọng thấp hơn: “Đội trưởng nói vật trong áo ngươi có mùi cấm tế. Thái Huyền sẽ không bỏ qua. Chạy khỏi trấn trong đêm.”

Bóng áo trắng biến mất sau lau.

Chu Bình nhìn nửa lệnh bài dưới bùn. “Sạch quá nhỉ.”

Tần Mạc nhặt lệnh bài lên.

Trên gỗ khắc hai chữ: Ngoại viện.

Phía sau, có một vết máu rất nhỏ của Lâm Tịnh Dao, chắc từ tay áo rách. Máu ấy đỏ như máu người thường.

Tần Mạc cất lệnh bài, nhìn về phía bắc.

Hắn vẫn chưa tin ánh sáng.

Nhưng ánh sáng này biết chảy máu.