tinbc tinbc

Chương 64: Một, trong trăm

Cái nhịp đập trong lồng ngực rỗng của Tần Mạc kéo dài đúng ba hơi thở, rồi cậu ngã quỵ.

Không phải vì kiệt pháp lực. Vì cùng mảnh hồn nhập vào tấm thanh y, một thứ khác nhập theo: cái nàng đã chịu. Mảnh này là mảnh thiết tha nhất, mảnh nhớ dữ nhất — và nhớ dữ nghĩa là nó giữ nguyên vẹn không chỉ cái chiều mài kiếm, mà cả cái đêm bên đài. Khi nó vào ngực cậu, cả cái đêm ấy vào theo, nhưng lần này không phải cậu nhìn nàng chịu từ bên ngoài — cậu chịu nó từ bên trong nàng.

Cậu cảm được cái kim xé hồn từ phía nàng — không phải nghe kể, không phải nhìn thấy, mà chịu nó, như chính thân mình bị hàng trăm mũi kim luồn vào và kéo ra từng sợi. Cảm được cái lạnh khi từng mảnh mình bị tước đi, cái cảm giác một con người bị tháo rời trong lúc còn tỉnh, còn biết mình đang mất cái gì. Cả người cậu co rúm trên nền tháp, tay cào vào ngực, và một tiếng rên bật ra khỏi cổ cậu — tiếng rên của nàng, ba mươi năm trước, vọng qua một mảnh hồn vào một cái miệng khác.

Và cậu cảm được — đây là cái làm cậu quỵ hẳn — rằng ở phút cuối, cái nàng nghĩ không phải nỗi đau của chính mình, mà là cậu: sợ cậu nhìn thấy, sợ cậu thành con mắt, tiếc chưa kịp dặn cậu thêm một câu. Giữa lúc bị xé, cái chiếm hết tâm trí nàng vẫn là lo cho kẻ đứng nhìn. Nàng đau, và giữa cái đau ấy nàng vẫn thương cậu — và giờ cái thương đau đớn ấy nằm trong ngực cậu, thật như của chính cậu, không phải một kỷ niệm mà một vết thương sống, đập cùng nhịp với cái mảnh hồn vừa nhập.

Chu Bình, vừa lết được lên tới tầng chín — mỗi bậc một lần chống gậy, chân còn chưa lành từ đêm hợp Thiên — thấy bạn quỵ thì quăng cả gậy, bò tới đỡ lấy, tay run lần khắp người cậu tìm vết thương mà không thấy. “Tần Mạc! Cái gì— ngươi bị gì? Con thú à? Nó phản ngươi à?”

“Nàng…” Tần Mạc nói, giọng vỡ, bàn tay nắm chặt vạt thanh y đến trắng khớp. “Nàng đau. Ta cảm được nàng đau. Cái đêm đó — nàng đau thế mà vẫn… vẫn lo cho ta.” Cậu cúi gằm, và một giọt gì đó rơi xuống nền tháp — nước mắt, thứ mà cậu tưởng đã cạn từ đêm hợp Thiên. “Ta tưởng nhặt được mảnh của nàng là niềm vui. Không ai nói với ta rằng nhặt nàng về là nhặt cả cái đau của nàng vào ngực mình.”


Các chủ đứng đó, nhìn cậu quỵ, và trên gương mặt trắng của bà không có đắc thắng — chỉ có cái nhìn của một kẻ đã thấy cảnh này nhiều lần tới mức nó thành buồn.

“Giờ thì ngươi biết.” Bà nói khẽ. “Vì sao ta gọi cái này là thương xót — giữ chúng trong buổi chiều đẹp. Không phải để vắt chúng. Hay không chỉ để vắt chúng. Mà vì cái ngươi vừa làm — trả lại cho nó cái đau — là cái ta không nỡ. Ngươi nghĩ ta ác. Ta để chúng cười. Ngươi thì lôi chúng ra để chúng đau lại, và bắt chính mình gánh cái đau ấy. Ai thương hơn ai, đóa sen? Ta chưa chắc.”

Tần Mạc ngẩng lên, mắt đỏ, và cậu trả lời — chậm, chắc, dù giọng còn run: “Bà cho nàng cười, nhưng cái cười ấy không phải của nàng — nó là cái bà cho. Ta trả nàng cái đau, nhưng cái đau ấy của nàng. Thà nàng đau mà là nàng, còn hơn cười mà là một bức tranh bà treo. Nàng — cái nàng thật — sẽ chọn đau. Ta biết, vì ta vừa ở trong nàng. Nàng không muốn cái chiều bà cho. Nàng muốn được là người đã sống hết cả nó.”

Các chủ nhìn cậu rất lâu. Rồi bà làm cái điều làm cả Chu Bình sững: bà lùi lại, và cúi đầu — khẽ, một cái cúi đầu của kẻ giữ luật trước một ngoại lệ mình không cãi được.

“Bốn trăm năm,” bà nói, “ngươi là kẻ đầu tiên lấy được một trái khỏi vườn ta mà không phải trộm, không phải cướp — mà bằng cách làm cho chính cái trái ấy muốn đi. Ta không níu được cái đó. Luật của ta chỉ giữ được kẻ còn muốn ở.” Bà ngẩng lên. “Đi đi. Ta không chặn. Nhưng ta nói ngươi một điều, để ngươi đi mà mở mắt.”


Bà khoát tay, và bức tường tầng chín hóa trong suốt, cho nhìn ra cả Trung Thiên — và xa hơn.

“Ngươi vừa lấy được một.” Các chủ nói. “Ngươi cảm được cái giá của một rồi đấy — quỵ xuống, khóc, gánh cái đau của một mảnh vào ngực. Giờ nhìn đi.” Bà chỉ ra ngoài, lên cao, nơi cái xám của Trung Thiên nhạt dần vào một cái gì đó còn cao hơn, mờ hơn, tầng chồng lên tầng, khuất trong sương. “Hồn của nàng bị xé thành hơn trăm mảnh. Ta giữ một. Những mảnh khác — rải khắp. Có mảnh ở các tháp khác của Trung Thiên. Có mảnh đã bị đẩy lên tầng trên Trung Thiên, tầng mà từ đây nhìn lên chỉ thấy sương. Có mảnh, ta e, đã bị một cái miệng nào đó nuốt mất, không còn để mà nhặt. Ngươi vừa gánh cái đau của một mảnh. Còn hơn trăm mảnh nữa. Hơn trăm lần quỵ. Hơn trăm cái đau của nàng, chồng vào một cái ngực. Ngươi chịu nổi không, tới mảnh thứ trăm?”

Tần Mạc nhìn lên cái cầu thang trời cao khuất trong sương. Cái mảnh trong ngực cậu đập một nhịp — đúng một nhịp, đau — như một cái vạch tính tiền vừa gõ xuống, và cái xám mờ trên kia trải dài tới mức mắt cậu không đếm được nó cần bao nhiêu nhịp như vậy nữa. Cậu để cái im lặng ấy nói thay con số.

Chu Bình, đỡ cậu, nhìn theo lên cái cầu thang sương, và gã nói ra không phải con số — Các chủ đã nói con số rồi — mà cái con số ấy làm gì với một con người. “Ta không biết một người chịu được bao nhiêu lần đau như thế trước khi cái đau nó thành một thứ khác — thành chai, thành lì, thành không còn thấy đau nữa. Mà cái ngày ngươi nhặt mảnh của nàng mà không thấy đau nữa…” Gã bỏ lửng, siết vai cậu, không nói hết.

“Chịu nổi hay không,” cậu nói, sau một lúc, giọng đã lấy lại được chút vững, “ta cũng không có đường khác. Bỏ giữa chừng thì cái ta gánh tới giờ thành vô nghĩa, mà nàng thì vẫn rải khắp trời. Đi tiếp thì có thể gãy dọc đường. Nhưng gãy trên đường đi nhặt nàng, ta chịu được. Chỉ có bỏ nàng lại, ta không chịu được.” Cậu đứng dậy, chậm, dựa vào Chu Bình. “Cảm ơn bà đã cho ta thấy cái hóa đơn. Ta vẫn ký.”


Mục, nãy giờ đứng lặng ở lối lên, cuối cùng lên tiếng — và giọng gã lạ, nghẹn.

“Ta ở đây bốn mươi năm,” gã nói, “gom trăm mảnh, ghép lại thành một cái bình rạn. Ta chưa từng làm cái ngươi vừa làm — trả lại cho nàng cái đau để nàng thành nàng. Ta gom nàng như gom đồ, nhét đầy lọ, rồi lắp lại, và tưởng đủ mảnh là đủ nàng. Ta chưa từng… trả lại cho nàng cái quyền được đau.” Gã nhìn về mấy cái lọ tưởng tượng ở cái hang xa của mình. “Có lẽ vì thế cái ta ghép ra không nhận ra ta. Ta cho nó đủ mảnh, nhưng ta cho nó cái chiều đẹp, không cho nó cái đau.”

Tần Mạc nhìn gã — cái gã bốn mươi năm gom mảnh, giờ đứng đây với hai tay trống — và không thấy ở gã một tấm gương đáng sợ nữa.

“Về lấy nàng ra khỏi lọ đi, ông Mục.” Cậu nói khẽ. “Trả lại cho bà ấy cái đau. Có thể bà ấy sẽ nhận ra ông. Có thể không. Nhưng ít nhất bà ấy sẽ lại là bà ấy, chứ không phải một cái bình ông giữ cho đỡ cô độc.”

Mục không đáp ngay. Gã quay mặt đi, vai run, và một lúc lâu sau mới nói, giọng khàn đặc: “Bốn mươi năm… ta cứ tưởng ta chưa đủ mạnh, chưa đủ mảnh. Hóa ra ta thừa mảnh. Ta chỉ thiếu cái can đảm trả lại cho nàng cái đau. Ta sợ nhìn nàng đau tới mức ta thà giữ nàng trong một cái lọ mà cười.” Gã đưa tay quệt mặt, cái cử chỉ vụng về của một kẻ đã lâu không khóc. “Ta trách cái tháp này giam nàng trong buổi chiều đẹp. Mà ta thì giam nàng trong mấy cái lọ, cũng cho nàng cười, cũng cắt cái đau. Ta với Các chủ, hóa ra, cùng một nghề.”

Gã nói xong thì quay hẳn về phía lối xuống, không đợi ai đáp, và bước — bước nhanh, như một kẻ vừa tìm ra chỗ để đi sau bốn mươi năm chỉ biết ở lại.


Trước khi ba người xuống, Các chủ làm một việc cuối.

Bà đưa tay về phía tầng tám, nơi một mảnh hồn khác đang hát ru mình trong cái khám của nó, và bà dừng lại — bàn tay bà, cái bàn tay bốn trăm năm chỉ biết ép khám dày thêm, lần này chững giữa không trung. “Ngươi vừa gieo vào ta một câu hỏi, đóa sen.” Bà nói, không quay lại. “Bốn trăm năm ta tin ta thương chúng — cho chúng cười, che chúng khỏi cái đau. Ngươi vừa cho ta thấy ta chỉ đang vắt chúng tử tế hơn cỗ máy một chút. Giờ ta nhìn cái khám nào cũng thấy một kẻ bị ta cắt mất cái đau của nó.” Bà hạ tay xuống, không ép khám nữa. Quanh bà, ở tầng tám, cái khám bà vừa định vỗ về khẽ mờ đi một chút — mảnh hồn trong đó, không bị ép dày thêm, hát chậm lại, như một kẻ ngủ vừa được ai nới lỏng cái chăn quấn quá chặt. “Ta không thả chúng — ta là luật, ta không tự cãi được cả cái luật dựng nên ta. Nhưng ta sẽ thôi ép chúng dày thêm. Đó là cái một kẻ giữ vườn như ta làm được, sau khi bị một kẻ hái vườn dạy cho một điều.”

Tần Mạc nhìn cái khám vừa mờ đi ấy, rồi cúi đầu với bà — một cái cúi đầu cậu không định trước — và quay đi.

Họ xuống tháp Vọng Hương khi — theo cách Mục đếm — một con nước vừa rút.

Xuống tới lưng chừng, cái nhịp đập trong ngực cậu bỗng đổi điệu — và cậu nghe, rất khẽ, như từ đáy một giếng sâu, một tiếng. Không phải tiếng nói. Một hơi thở, một cái gì đó của nàng, ở rất xa, sau một tấm màn dày, cựa mình. Cậu khựng lại giữa bậc, một tay chống vào vách đá lạnh cho khỏi ngã, tim đập loạn — nàng còn ở đó, một mảnh của nàng, và nó biết cậu đang mang nó. Rồi cái hơi thở ấy lặn mất, để lại cậu đứng giữa bậc thang, run, vừa mừng vừa sợ: mừng vì nàng còn đó, sợ vì cậu vừa hiểu mỗi mảnh nhặt về sẽ không im lặng — nó sẽ nói, sẽ nhớ, sẽ đau, trong ngực cậu, suốt quãng đường còn lại.

Chu Bình đỡ cậu qua chỗ khó, không hỏi. Gã chỉ nói, khẽ: “Nàng đấy à?” Và khi Tần Mạc gật, gã thở ra, cái thở của một kẻ vừa mừng cho bạn vừa sợ giùm bạn.

Ra khỏi cửa tháp, ba người lại đi vào cái kho hồn vòng trong — những khối pha lê xếp thành tường, thành cột, mỗi khối một gương mặt. Lúc tới, những gương mặt ấy quay theo Tần Mạc, dõi. Lúc về, cậu bắt gặp mình làm cái điều mà lúc tới cậu không làm: cậu nhìn lại chúng. Từng khối. Từng gương mặt bị đông trong một khoảnh khắc. Và cậu hiểu, không cần ai nói, rằng mỗi khối ấy cũng là một kẻ bị cắt mất cái đau của mình, giữ trong một buổi chiều nào đó, cho một cái tháp nào đó vắt. Cậu chỉ cứu được một. Cậu đi qua hàng vạn cái mình không cứu, và mỗi bước là một lần cậu phải dằn cái thôi thúc dừng lại — vì dừng lại vì tất cả thì cậu sẽ không tới được mảnh thứ hai của nàng. Con thú, lạ thay, im. Cái đói của nó, trước một kho hồn thế này, lẽ ra phải gào. Nhưng nó im, no cái ấm mới trong ngực cậu, và cái im ấy vừa là ơn vừa là điều làm cậu sợ nhất: một ngày con thú thôi đói, là một ngày cậu không còn phải cưỡng nó nữa — và cậu chưa biết cái ngày đó cậu sẽ còn là ai.

Ra tới chân tháp trắng, Tần Mạc dừng lại, đưa tay lên ngực, nơi tấm thanh y giờ ấm một cái ấm mới: không phải cái ấm la bàn chỉ đường nữa, mà cái ấm của một mảnh hồn thật, đập khẽ, cùng cái đau của nó. Cậu đã đổi. Trước khi lên tháp, cậu mang một tấm vải và một lời thề. Xuống tháp, cậu mang một mảnh của nàng, thật, trong ngực — và cùng nó, một nhịp đau sẽ không bao giờ rời cậu nữa.

Cậu ngẩng nhìn lên, qua cái xám Trung Thiên, lên cái cầu thang trời khuất trong sương, nơi hơn trăm mảnh nữa của nàng đang rải. Con thú trong cậu, no cái ấm mới ấy, im lặng một cách lạ. Và cậu bước — bước đầu tiên của một con đường mà giờ cậu đã biết đúng cái giá: mỗi bậc một mảnh, mỗi mảnh một lần gánh cái đau của nàng, cho tới mảnh thứ trăm, hoặc cho tới khi cậu gãy.

Một, trong trăm. Cậu siết tấm thanh y có nhịp đập, quay lưng lại cái tháp trắng — nơi một Các chủ vừa thôi tin việc mình làm là thương xót — và bước về phía cái xám mênh mông, chỗ la bàn đã bắt đầu kéo nhẹ về một hướng mới. Đâu đó ngoài kia, một mảnh nữa của nàng đang chờ, và cùng nó, một cái giá nữa cậu chưa biết hình thù. Cậu đi tìm mảnh thứ hai, mang theo mảnh thứ nhất đập đau trong ngực như một lời nhắc: đây là cái ngươi đang cứu, và đây là cái nó tốn.