tinbc tinbc

Chương 64: Thuốc cho Chu Bình

Tiệm thuốc nghèo nhất trấn phơi rễ cây trên mái ngói vỡ.

Tần Mạc tìm tới đó lúc trời vừa sáng. Chu Bình nằm trên lưng hắn, hơi thở đã đều hơn đêm trước nhưng sốt không lui. Chỉ đỏ của Tề lão đạo buộc quanh cổ tay gã thấm đen. Nó giữ hồn một đêm, không giữ được máu, không đẩy được thứ pháp lực lạ đang gặm trong vết thương. Mỗi lần Chu Bình thở mạnh, dưới da lại hiện một đường sáng mờ, vuông vức như nét bút trong sổ án, lạnh và cứng, không giống linh lực Thương Lan.

Tề lão đạo gọi đó là vết Thiên Luật.

Một thứ pháp lực được luyện để khóa, ghi, định tội. Nó không giết ngay. Nó làm hồn người bị thương tự tin rằng mình đã bị ghi vào một dòng nào đó, rồi ngoan ngoãn yếu đi theo dòng ấy. Tần Mạc không hiểu hết, nhưng hắn thấy Chu Bình mê man vẫn thỉnh thoảng nói “không phải hắn”, “ghi sai rồi”, như đang cãi với một quyển sổ vô hình. Vậy là đủ để hắn ghét thứ lực ấy.

Tiệm thuốc tên An Sinh Đường, nhưng chữ “An” trên biển đã rơi mất nửa mái. Bên trong không có mùi linh dược đắt tiền, chỉ có mùi rễ phơi ẩm, vỏ quýt khô, thuốc đắng và khói bếp. Một cô gái mười sáu mười bảy tuổi đang ngồi giã thuốc, tay áo xắn cao, cổ tay dính bột vàng. Cha nàng, chủ tiệm, ho sau quầy, mỗi cơn ho kéo dài tới mức người nghe cũng đau phổi theo.

“Mua gì?” Cô gái hỏi, mắt liếc Chu Bình rất nhanh. Nàng thấy người bệnh nặng thì môi mím lại, không đuổi, nhưng cũng không mời ngồi. Người làm nghề thuốc nghèo sợ nhất là người bệnh không có tiền chết trong tiệm.

Tần Mạc đặt túi linh thạch vụn lên quầy. “Thuốc hạ sốt, cầm máu, giữ hồn.”

Chủ tiệm ngẩng đầu sau cơn ho. “Giữ hồn thì sang tiệm bùa.”

“Đã sang.”

“Vậy sang tông môn.”

“Không sang được.”

Cô gái giã thuốc chậm lại. Chủ tiệm nhìn hắn lâu hơn, rồi nhìn chỉ đỏ trên tay Chu Bình. “Ai buộc?”

“Tề lão đạo.”

“Lão già ấy lại xen chuyện.” Chủ tiệm mắng khẽ, nhưng giọng không có oán. “Đặt người xuống giường sau. Đừng chạm vào tủ thuốc bên trái, trong đó có độc.”

Sân sau tiệm thuốc rất nhỏ. Rễ cây phơi trên nia tre, có rễ bị mưa làm mốc, cô gái phải nhặt từng cái bỏ đi. Một con mèo gầy nằm trên nắp thùng nước, thấy người lạ thì lười biếng mở mắt. Tần Mạc đặt Chu Bình lên giường gỗ. Giường thấp, chiếu cũ, dưới chân giường có một đôi giày trẻ con đã sờn. Có lẽ nhà này từng có người nhỏ hơn, hoặc từng chữa cho đứa trẻ nào không trả nổi tiền, để lại giày làm cọc.

Chủ tiệm bắt mạch Chu Bình.

Vừa chạm vào, tay ông run lên.

“Đây không phải thương thường.”

“Ta biết.”

“Biết?” Chủ tiệm cười lạnh. “Ngươi biết nó đang bị luật khí cắn hồn không? Mỗi canh giờ trôi qua, nó sẽ tự khóa thêm một phần mạch. Thuốc thường chỉ làm người bệnh tỉnh táo hơn để cảm nhận mình chết chậm.”

Cô gái phía sau nghe vậy, mặt trắng đi. “Cha.”

“Im. Người ta hỏi thuốc, phải nói thật.” Chủ tiệm buông tay Chu Bình, nhìn Tần Mạc. “Có hai cách. Một là dùng linh dược mở mạch, giá đủ mua nửa con phố này. Hai là dùng thuốc nghèo kéo sốt xuống, rồi tìm người có pháp lực cùng loại tháo luật khí. Cách hai chậm, đau, chưa chắc sống.”

“Ông có thuốc nghèo.”

“Có. Nhưng ta không bán cho người bị Hình Đường truy nếu người đó không nói ta biết bệnh từ đâu ra.”

Tần Mạc nhìn thẳng ông. “Biết nhiều sẽ hại ông.”

“Không biết cũng hại.” Chủ tiệm kéo tay áo lên. Trên cánh tay ông có một dấu đỏ cũ, hình như ấn phạt. “Mười năm trước, con trai ta lên Thương Lan làm tạp dịch hái thuốc. Ba tháng sau, tông môn gửi thư nói nó tự nguyện chuyển phong. Từ đó không có tin. Ta bán thuốc dưới chân núi, ngày nào cũng nghe người trên núi nói tự nguyện. Nghe nhiều quá, ta muốn đổi món.”

Tần Mạc im lặng.

Tự nguyện chuyển phong.

Về phụng dưỡng song thân.

Dưỡng bệnh.

Những lời nói dối có họ hàng với nhau. Chúng không cần sáng tạo. Chúng chỉ cần đủ sạch để người sống không dám bới.

“Trấn Hồn Đài.” Tần Mạc nói. “Chu Bình chắn một đòn khi họ tế Tô Vãn.”

Cô gái làm rơi chày giã thuốc.

Chủ tiệm nhắm mắt. Cơn ho lại kéo tới, nhưng lần này ông dùng tay bịt miệng, không để tiếng ho át lời Tần Mạc. “Tô Vãn là cô nương trên cáo thị?”

“Là người bị họ gọi bằng rất nhiều tên, trừ tên của nàng.”

Chủ tiệm mở mắt. Trong mắt ông không có nước mắt, chỉ có một thứ mệt mỏi sâu. “Thuốc ta có. Nhưng không đủ một vị.”

“Vị nào?”

“Huyết liên căn. Không phải linh dược quý, chỉ là rễ sen mọc ở ruộng bị yêu khí nhiễm. Thứ đó rút sốt luật khí tốt. Nhưng sáng nay Thái Huyền tới trấn trừ yêu, đã thu hết ruộng nhiễm khí để đốt sạch.”

Thái Huyền.

Cái tên ấy lần đầu bước vào đời Tần Mạc không phải bằng cổng ngọc hay Luân Hồi Giám, mà bằng một vị thuốc bị thu đi.

“Ở đâu?”

Cô gái đáp trước cha: “Ruộng phía đông. Nhưng không vào được. Đệ tử áo trắng canh ở đó. Họ không phải Thương Lan. Họ thật sự cứu người bị yêu khí cắn. Sáng nay có ba nhà thoát chết nhờ họ.”

Giọng nàng vừa biết ơn vừa sợ.

Tần Mạc nghe ra điều ấy. Sợ Thương Lan khác. Sợ Thái Huyền là sợ làm sai trước một thứ có vẻ đúng. Người ta có thể ghét kẻ cướp thuốc của mình. Nhưng nếu kẻ ấy vừa cứu con nhà bên, lòng ghét sẽ mắc trong cổ.

“Ta đi lấy.”

Chủ tiệm nắm cổ tay hắn. “Cướp của họ, cả trấn sẽ bị tra.”

“Ta không cướp.”

“Vậy mua?”

“Đổi.”

Chủ tiệm nhìn hắn như nhìn kẻ điên. “Ngươi có gì đổi với đại tông?”

Tần Mạc nhìn sân sau. Một đứa trẻ nằm trên ghế dài dưới mái hiên, lúc này hắn mới thấy. Đứa bé khoảng tám tuổi, môi tím, cổ có vết yêu khí đen như rễ cây bò. Cô gái thấy ánh mắt hắn thì lập tức chắn trước ghế.

“Không.”

Tần Mạc nói: “Ta có thể rút yêu khí.”

“Không cần.” Cô gái run giọng. “Thái Huyền nói chiều sẽ phát phù. Nó sẽ khỏi.”

Chủ tiệm không nói. Mắt ông dừng trên vết đen ở cổ đứa trẻ. Vết ấy đang lan rất chậm, nhưng có lan. Phù chiều có thể tới kịp, cũng có thể không. Đại tông cứu nhiều người, nhưng không thể tới từng cổ họng đúng lúc. Người nghèo quen chờ. Chờ thuốc, chờ phù, chờ tên mình được gọi trong hàng. Có người sống qua lượt chờ. Có người không.

Sen đen trong ngực Tần Mạc động.

Yêu khí không phải hồn người.

Nuốt đi.

Đổi thuốc.

Cứu Chu Bình.

Lý lẽ của nó lần này sạch đến đáng sợ. Đứa trẻ sẽ được cứu. Chu Bình có thuốc. Tiệm thuốc nợ hắn, có thể che hắn. Không ai vô tội bị nuốt. Chỉ có yêu khí, thứ vốn đang giết người. Tần Mạc bước tới một bước.

Cô gái lùi lại, mắt đầy sợ. “Ngươi là ma tu trên cáo thị?”

Tần Mạc dừng.

Hắn thấy mình trong mắt nàng: một kẻ áo vải, mặt trắng vì mất máu, lưng mang người trọng thương, trong tay có cấm ấn. Hắn nói mình cứu người, nhưng ánh mắt khi sen đen động có lẽ không giống thầy thuốc. Tô Vãn nếu đứng đây, nàng có nhận ra hắn đang muốn cứu, hay chỉ thấy một con dao tìm lý do rời vỏ?

Hắn hạ tay xuống.

“Ta không chạm nếu ngươi không đồng ý.”

Cô gái ngơ ngác.

Chủ tiệm nhìn hắn rất lâu, rồi quay sang con gái. “A Nhược, nó là con của thím Lưu. Nếu chiều phù chưa tới, nó chết. Ta là thầy thuốc, ta không thể chỉ sợ.”

“Nhưng hắn…”

“Hỏi mẹ nó.” Chủ tiệm nói. “Người bệnh không phải đồ trong tiệm.”

Câu ấy làm Tần Mạc nhìn ông.

Một lát sau, mẹ đứa trẻ được gọi tới. Người phụ nữ bán đậu hũ, tay còn dính nước đậu, nghe xong mặt cắt không còn máu. Nàng nhìn Tần Mạc, nhìn chủ tiệm, nhìn con mình, rồi quỳ xuống theo thói quen cầu người cứu mạng. Tần Mạc lùi nửa bước.

“Đứng lên.”

Người phụ nữ tưởng hắn chê lễ ít, vội dập đầu.

Tần Mạc nhớ Tô Vãn từng kéo một tạp dịch đứng dậy trước khi trưởng lão thấy. Khi đó hắn không hiểu vì sao nàng mạo hiểm vì một cái quỳ. Bây giờ hắn hiểu hơn. Một khi để người khác quỳ vì mạng sống, tay mình rất dễ tưởng rằng mạng ấy đã được đặt vào lòng bàn tay.

Hắn cúi xuống, đỡ người phụ nữ dậy.

“Ta chỉ rút yêu khí. Không lấy hồn, không lấy tuổi thọ. Nếu ngươi không đồng ý, ta không làm.”

Người phụ nữ khóc. “Làm. Xin ngươi làm.”

Tần Mạc đặt hai ngón tay lên cổ đứa trẻ.

Yêu khí lạnh và tanh, như bùn đen dưới ao tù. Sen đen mở ra trong linh đài. Lần này Tần Mạc không để nó tự cắn. Hắn dẫn từng sợi yêu khí ra khỏi cổ đứa trẻ, ép chúng qua kinh mạch mình, rồi nhốt vào một cánh sen. Cơn đói lập tức bùng lên. Yêu khí không ngon như đạo hạnh mục ruỗng của tàn trận, nhưng nó có vị mạnh. Nó làm mắt hắn tối đi, làm tiếng người trong sân xa dần. Đứa trẻ ho sặc, phun ra một ngụm máu đen. Mẹ nó kêu lên. A Nhược che miệng. Chủ tiệm giữ vai đứa trẻ, không cho nó cắn lưỡi.

Tần Mạc muốn nuốt nhanh hơn.

Không phải vì cần.

Vì thèm kết thúc cái đau này bằng sức mạnh.

Hắn bỗng nghe Chu Bình trong nhà rên: “Đừng bỏ hành…”

Một câu mê sảng ngu xuẩn kéo hắn lại.

Tần Mạc cắn đầu lưỡi. Máu tan trong miệng, át đi vị yêu khí. Hắn rút sợi cuối cùng ra, đóng cánh sen lại, không cho nó liếm thêm chút sinh khí nào quanh vết thương. Đứa trẻ thở bật ra, khóc òa. Màu tím trên môi nhạt đi.

Người mẹ lại muốn quỳ.

Tần Mạc giơ tay chặn. “Bế nó.”

Nàng ôm con, khóc không thành tiếng. A Nhược nhìn Tần Mạc như nhìn một thứ không biết gọi là gì. Sợ vẫn còn, nhưng bên cạnh sợ có một vết nứt nhỏ của cảm kích. Vết nứt ấy làm Tần Mạc khó chịu hơn bị ghét. Bị ghét thì dễ giữ khoảng cách. Được biết ơn khiến người ta dễ quên cái giá trong mắt mình.

Chủ tiệm đi vào kho, lấy ra một túi thuốc lớn.

“Huyết liên căn không có, nhưng ta có rễ cũ phơi từ năm trước. Kém hơn, nhưng dùng với máu yêu khí vừa rút ra thì đủ.”

“Máu yêu khí?”

“Ngươi vừa phun ra sân.” Chủ tiệm chỉ xuống đất.

Tần Mạc mới phát hiện dưới chân mình có một vũng đen. Yêu khí bị hắn ép ra không tan hết, còn một phần lẫn máu. Chủ tiệm lấy tro thuốc phủ lên, cạo từng chút cho vào bình.

“Thuốc của người nghèo là thế.” Ông nói. “Cái gì cũng dùng lại được, kể cả thứ vừa suýt giết mình.”

Tần Mạc ngồi xuống bậc cửa. Cơn đói sau khi nuốt yêu khí không biến mất. Nó chỉ đổi hình. Trong đầu hắn hiện lên hình ảnh thanh y bị cánh sen chạm vào rồi đen dần. Hắn lập tức đứng dậy, đi tới chỗ Chu Bình, lấy thanh y từ trong áo ra đặt xa mình trên bàn thuốc.

A Nhược thấy vậy, hỏi rất khẽ: “Đó là áo của người trên cáo thị?”

“Là áo của Tô Vãn.”

“Nàng thật sự bị ngươi hại sao?”

Chủ tiệm quát: “A Nhược.”

Tần Mạc không tức. Câu hỏi ấy cả trấn đang nghĩ, chỉ cô gái này nói ra.

“Không.” Hắn đáp.

“Vậy vì sao họ viết vậy?”

Tần Mạc nhìn nồi thuốc đang sôi. Hơi thuốc đắng bốc lên, làm mắt hắn cay. Hắn nhớ Tô Vãn ghét thuốc đắng nhưng luôn uống rất nhanh, như sợ người đưa thuốc đứng lâu sẽ bị trách. Có lần nàng uống xong mặt trắng bệch, vẫn cười nói không đắng. Chu Bình lúc ấy đứng bên cạnh lén bảo: nói dối cũng phải có tài, mặt cô nương xanh như rau úa rồi. Nàng cười thật sự, rất nhẹ.

“Vì người chết không tự sửa cáo thị.” Tần Mạc nói.

A Nhược im lặng.

Thuốc nấu mất hai canh giờ. Chủ tiệm cho Chu Bình uống từng thìa, vừa uống vừa dùng kim châm mở mạch. Vết Thiên Luật trên da Chu Bình nhạt đi một chút, không biến mất. Ông nói muốn tháo hẳn phải tìm pháp lực cùng nguồn hoặc linh dược tốt hơn. Cái tên Thái Huyền lại nằm trong câu ấy, như một cánh cửa sáng buộc họ phải đi tới.

Trước khi Tần Mạc rời tiệm, chủ tiệm đưa thêm một gói thuốc.

“Mang theo. Ba ngày. Đắng.”

“Bao nhiêu?”

“Đứa trẻ kia trả rồi.”

Người mẹ bán đậu hũ đứng ở cửa, tay ôm con, bên cạnh là một rổ đậu hũ trắng. Nàng không quỳ. Có lẽ A Nhược đã nói. Nàng chỉ cúi người rất thấp, đặt rổ đậu hũ xuống.

“Ta không có linh thạch.” Nàng nói. “Cái này ăn trong ngày. Để lâu chua.”

Tần Mạc nhận.

Đậu hũ mềm, trắng, rất dễ vỡ. Hắn cầm rổ bằng cả hai tay, bỗng thấy mình đang cầm một thứ còn khó hơn kiếm.

Khi hắn đi ra đầu phố, phía đông trấn vang lên tiếng chuông trong.

Một đoàn đệ tử áo trắng Thái Huyền đi qua cầu đá. Họ dẫn theo ba người bị yêu khí cắn đã tỉnh, phát phù cho dân, đỡ một bà cụ qua vũng bùn, còn phạt một thiếu niên thế gia chen hàng. Dân hai bên đường tự động cúi đầu, không chỉ vì sợ. Nhiều người thật sự biết ơn.

Tần Mạc đứng trong bóng mái hiên, lưng cõng Chu Bình, tay cầm thuốc.

Hắn muốn ghét họ ngay.

Nhưng trước mắt hắn, một đệ tử áo trắng đang cúi xuống buộc lại dép cho một đứa bé.

Cái khó chịu trong ngực hắn không phải hận.

Là việc thế gian không chịu đơn giản cho hắn chém.

Đúng lúc ấy, đội trưởng áo trắng ngẩng đầu. Ánh mắt người kia lướt qua đám đông, dừng lại một nhịp rất ngắn ở chiếc áo vải của Tần Mạc, rồi rơi xuống thanh y được bùa thuyền giấy che trong ngực hắn.

Chuông trên thắt lưng đội trưởng khẽ rung.

Không lớn.

Nhưng đủ để tất cả đệ tử áo trắng quay đầu.