Chương 63: Giá của một mảnh
Tô Vãn nhìn ra khỏi cái khám, và cái tháp Vọng Hương thôi hát.
Cả chín tầng, mấy trăm mảnh hồn đang khe khẽ ru mình trong ký ức đẹp nhất của chúng, cùng lúc khựng — như một dàn đồng ca có một giọng vừa lạc nhịp, và cái lạc ấy lan ra, làm cả dàn quên mất lời. Vì một mảnh vừa làm cái điều không mảnh nào ở đây làm: nó quay đầu ra. Nó nhìn ra khỏi cái buổi chiều được cho, và nhớ ra rằng ngoài buổi chiều ấy, từng có một thế giới, và trong thế giới ấy nó từng chọn, từng đau, từng là ai đó chứ không phải một trái cây ngồi cười.
Dưới chân tháp, Các chủ áo trắng bước lên bậc, không vội, nhưng nụ cười thương hại đã tắt hẳn.
Bà hiện ở tầng chín, giữa Tần Mạc và cái khám, không qua bậc — ở trong tháp của mình, bà không cần đi.
“Ngươi gọi được nó quay đầu.” Bà nói, và giọng không còn cái điềm nhiên ban nãy; có một sợi gì căng dưới đó. “Bốn trăm năm ta giữ vườn này, chưa mảnh nào tự quay đầu ra. Ta cho mỗi mảnh cái nó khát nhất, và cái khát, một khi được cho, thì không ai muốn rời. Đó là cái khóa hoàn hảo: kẻ bị nhốt tự giữ mình trong ngục, vì ngục là thiên đường của nó.” Bà nhìn cái khám, nơi Tô Vãn đang nhìn ra, cái ký ức buổi chiều quanh nàng đã rạn như mặt hồ có sỏi ném. “Ngươi làm hỏng một trái trong vườn ta. Ta phải xử — không phải vì giận. Vì nếu một trái quay đầu được, những trái khác sẽ học.”
“Vậy thả nó ra.” Tần Mạc nói. “Nó đã không muốn ở. Bà giữ một mảnh không muốn ở lại thì được cái gì?”
“Được cái khí của nó.” Các chủ đáp, thẳng. “Ta đã nói ở dưới rồi: cái cỗ máy này thèm nhất là lòng người còn biết thương. Một mảnh thiết tha như nó — nhớ ngươi tới mức cỗ máy phải nhốt riêng — tỏa ra cái khí ấy đặc hơn cả trăm mảnh khác cộng lại. Thả nó, ta mất một mùa. Ta không thả.” Bà đưa tay, và quanh cái khám, lớp pha lê dày thêm, đặc lại, và cái ký ức buổi chiều bên trong sáng rực lên — bà đang tăng liều, ép cái thiên đường giả đậm hơn để kéo Tô Vãn về lại trong nó. “Nhìn đi. Ta không cần đánh ngươi. Ta chỉ cần cho nó cái nó khát, đậm hơn, cho tới khi nó quên ngươi lần nữa. Rồi ngươi sẽ đứng đây, nhìn nàng cười với một buổi chiều không có ngươi, và tự đi xuống. Ai cũng tự đi xuống.”
Bà nói, và cả tháp Vọng Hương hưởng ứng bà. Mấy trăm mảnh hồn ở tám tầng dưới, nãy còn khựng vì Tô Vãn lạc nhịp, giờ được Các chủ vỗ về, đồng loạt hát trở lại — nhưng lần này hát to hơn, ngọt hơn, một biển ru êm ái dội ngược lên tầng chín, tất cả cùng dụ: ở lại, ở lại, ngoài kia đau lắm, trong này đẹp mãi. Cả cái tháp trắng trở thành một cái nôi khổng lồ ru một đứa con vừa cựa mình.
Trong khám, Tô Vãn bắt đầu mờ đi — cái phần tỉnh vừa quay đầu ra bị cái ký ức đậm lên và biển ru dội xuống kéo ngược vào, và nàng, mảnh nàng, chớp mắt, như một người vừa tỉnh dậy đã bị ru ngủ lại. Cái cười cũ dâng lên trên môi nàng, cái nhìn hướng cậu nhạt dần, và bàn tay nàng — trong khám — lại đưa lên, chậm, như sắp cầm lại thanh kiếm trong cái buổi chiều được cho.
Tần Mạc áp cả hai tay lên khám, dồn chín cánh. Chín cánh sen đen bùng lên quanh cậu, cả tầng chín rung, và cậu đẩy tất cả vào lớp pha lê — thứ pháp lực đã nứt cầu đá, đã hạ sứ giả, đã luồn qua cả một Thủ Vệ mấy vạn hồn.
Pha lê không vỡ. Nó thậm chí không rạn. Sức cậu dội vào nó, trượt đi, tản mất, như đấm vào nước sâu. Vì nó không phải vật — không phải đá, không phải băng, không phải một cái khóa để phá. Nó là cái khát của chính nàng, đúc thành tường: cái muốn-ở-lại-buổi-chiều-đẹp của mảnh hồn Tô Vãn, kết tinh thành trong suốt. Và cái khát của một người thì không ai đập vỡ được từ bên ngoài — càng đập, tường càng dày, vì đập từ ngoài chỉ làm kẻ bên trong sợ mà bám cái khát chặt hơn. Mỗi cú của cậu, cậu nhận ra với một nỗi kinh hoàng lạnh, đang khiến Tô Vãn co về phía buổi chiều nhanh hơn — cậu đang tự tay đẩy nàng vào sâu cái ngục.
Cậu buông tay ra, thở dốc. Sức không phải chìa khóa ở đây. Lần đầu, cái đóa sen chín cánh — thứ đã giải quyết mọi chướng ngại bằng cách đủ mạnh — trở nên vô dụng, và cậu phải tìm một thứ khác, thứ không nằm trong sức.
Con thú trong cậu gào một giải pháp: nuốt Các chủ. Bà ta là cái đang tăng liều. Nuốt bà, cái khám thôi dày, mảnh được thả. Và lần này con thú không sai về cơ chế — Các chủ đúng là nguồn. Nhưng cậu vừa học ở Thủ Vệ rằng nuốt không phải lúc nào cũng là qua, và cậu ngờ Các chủ — “cái biết nghĩ” — không dễ nuốt như một cỗ máy câm. Cậu thử một sợi Câu Hồn ấn, thăm dò đạo hạnh bà.
Sợi tơ chạm vào Các chủ, và trượt — không phải trượt như trượt trên vỏ cứng, mà trượt như tay thò vào nước: không có gì để bám. Bà không có một khối đạo hạnh để hút. Bà là gì đó khác — không phải một hồn mạnh, không phải một tu sĩ, mà một chức năng của cỗ máy mang hình người, một kẻ giữ vườn được cỗ máy dựng nên và cắm vào đây, rỗng ở giữa. Nuốt bà cũng vô ích như nuốt một cái chức danh.
“Ngươi vừa thử nuốt ta.” Các chủ nói, không giận, gần như buồn cười. “Ai lên tới đây cũng thử. Ta không có gì cho ngươi nuốt, đóa sen. Ta không phải mồi. Ta là luật của cái tháp này, mặc một cái áo cho ngươi dễ nói chuyện. Nuốt cái áo thì được gì? Cái tháp vẫn đứng, cái khám vẫn dày, và cái luật vẫn chạy — chỉ khác là không còn ai đứng đây tử tế giải thích cho ngươi nữa.”
Tần Mạc bỏ tay khỏi khám, lùi một bước, và cậu buộc mình nghĩ — không bằng cơn đói, mà bằng cái đầu lạnh mà cả đời trốn chạy đã mài cho cậu.
Các chủ giữ mảnh bằng cái khát của chính mảnh. Cái khát ấy là buổi chiều đẹp. Cậu không phá được cái khát từ ngoài. Nhưng cái khát ấy — cậu chợt thấy — có một điểm yếu mà chính Các chủ vừa nói ra: nó là buổi chiều không có cái mất mát sau đó. Cỗ máy cho Tô Vãn cái ngày đẹp nhất, và cắt đi tất cả những gì đến sau — cắt đi cái đài tế, cái nàng bị xé, cái nàng cười lần cuối rồi vỡ. Nó cho nàng thiên đường bằng cách xóa cái địa ngục. Mà một con người không phải là cái ngày đẹp nhất của họ. Một con người là cả cái đẹp lẫn cái đã mất, và cắt cái mất đi thì cái còn lại không phải người — chỉ là một bức tranh biết cười.
Cậu không cần phá cái khám. Cậu cần trả lại cho nàng cái nàng đã mất — trả lại buổi chiều ấy trọn vẹn, cả cái đến sau nó, để nàng nhớ rằng mình không phải một trái cây, mà là một người đã sống hết cả nó.
Và cái đó, cậu có. Cậu đã ở đó. Cậu là cái “đến sau”.
Nhưng làm thế, cậu hiểu ngay khi vừa nghĩ ra, là tự rạch lại vết thương sâu nhất của chính mình. Cái đêm hợp Thiên là cái ký ức cậu chôn kỹ nhất, cái cậu không dám chạm — vì mỗi lần chạm là một lần thấy lại nàng vỡ. Trả nó cho nàng nghĩa là cậu phải sống lại nó, trọn vẹn, cùng nàng, ngay lúc này. Cậu do dự đúng một nhịp — con thú thì thầm rằng có cách khác dễ hơn, ít đau hơn, cứ nuốt cái tháp mà thử — rồi cậu gạt nó đi. Cái đau này là cái giá, và cậu trả.
Tần Mạc áp trán vào lớp pha lê, nhắm mắt, và cậu không dồn pháp lực nữa. Cậu mở ký ức của chính mình — cái đêm hợp Thiên, cái đêm nàng ngã bên đài — và cậu thả nó qua tấm thanh y, cái la bàn nối cậu với nàng, vào trong khám. Cả cái đêm ấy tràn qua sợi vải: cái đài đá lạnh, những cái kim xé hồn, tiếng nàng đếm nhịp giùm cậu qua kẽ răng, cái khoảnh khắc nàng cười lần cuối rồi vỡ thành trăm đốm sáng bay lên. Cậu không giữ lại gì, không làm nhẹ đi chỗ nào. Không phải để làm nàng đau. Để trả nàng về đủ — cả cái đẹp lẫn cái đã giết nàng.
Và trả nàng cái đêm ấy, cậu cũng lãnh lại nó, lần thứ hai, sắc như lần đầu. Trán áp pha lê, cậu run lên, nước mắt — thứ cậu tưởng đã cạn từ đêm ấy — ứa ra, nhỏ xuống mặt khám. Cậu đang khóc cái đêm cậu chưa từng cho phép mình khóc.
“Tô Vãn.” Cậu nói khẽ, trán áp pha lê. “Buổi chiều đó có thật. Anh cũng nhớ nó. Nhưng nó không phải hết. Sau nó, em còn mài kiếm thêm bao nhiêu chiều nữa. Sau nó, em theo anh xuống đài tế. Sau nó, em đếm nhịp cho anh khi người ta xé em ra. Sau nó, em cười với anh một lần cuối rồi vỡ. Em không phải cái chiều đẹp này. Em là cả cái sau nó — kể cả cái đau. Người ta cho em cái chiều này để em quên cái đau, mà quên cái đau thì em cũng thôi là em. Nhớ đi. Nhớ cả cái đau. Đau là của em. Đừng để nó lấy nốt cái đau của em.”
Trong khám, cái ký ức buổi chiều đang sáng rực bỗng chững lại. Rồi, từ rìa nó, những hình khác thấm vào — cái đài tế, cái đêm đen, cái lạnh. Cái ký ức đẹp bắt đầu lớn lên, ôm cả cái đến sau, và nó không còn là một buổi chiều đứng yên nữa; nó thành một dòng, chảy từ chiều mài kiếm tới đêm bên đài, trọn vẹn, cả ngọt lẫn máu.
Và Tô Vãn — mảnh nàng — ngừng cười.
Nàng nhớ. Cậu thấy nàng nhớ: gương mặt trong khám đổi, từ cái tĩnh vô ưu của một trái cây, sang cái gì đó động, đau, và vì đau mà sống — cái nét của một người, không phải một bức tranh. Nước mắt hiện trong khám, bên nàng, đối lại nước mắt cậu bên ngoài, hai giọt trên hai mặt của một lớp pha lê sắp tan. Nàng ngẩng lên nhìn cậu, và lần này cái nhìn không mờ, không bị kéo lại; nó tỉnh, và nó nhận ra cậu, và trong nó có cả nỗi đau của cái đêm bên đài lẫn cái mừng của việc cậu đến thật.
Môi nàng động, trong khám, và lần này không phải “chàng tới thật rồi” nữa. Lần này cậu đọc được ba tiếng khác, ba tiếng nàng chưa kịp nói ở đài tế: Đừng thành nó. Cùng ba tiếng ấy, cả biển ru của tám tầng dưới, cả cái ký ức buổi chiều được cho, tất cả những gì Các chủ dựng để giữ nàng — trở nên vô nghĩa. Nàng đã chọn. Nàng chọn cái đau thật hơn cái cười giả, chọn được là nàng hơn được yên.
Lớp pha lê quanh nàng rạn. Không phải vì Tần Mạc đập. Vì cái khát giữ nó — cái khát muốn ở lại trong buổi chiều đẹp — đã tan: nàng không còn muốn ở lại một buổi chiều cắt xén nữa. Cái ngục mở, vì tù nhân thôi muốn ở.
“Không—” Các chủ, lần đầu, mất giọng điềm nhiên. Bà đưa tay ép khám dày lại, nhưng đã trễ: một cái khám giữ hồn bằng khát, khi khát tan, thì không pháp lực nào của người giữ vườn níu lại được. “Ngươi… ngươi không phá khóa. Ngươi làm nó thôi muốn cái khóa. Bốn trăm năm chưa ai—”
Lớp pha lê vỡ. Không nổ tung — nó tan, thành sương sáng, và mảnh hồn Tô Vãn, lần đầu tự do khỏi cái buổi chiều, bay ra — một đốm sáng ấm, đậm hơn mọi mảnh hồn cậu từng thấy, đủ đậm để mang cả dáng nàng trong một khắc — và sà thẳng vào tấm thanh y nơi ngực Tần Mạc, cái vải đã chờ nó qua không biết bao tầng trời.
Ngực cậu — cái ngực khuyết, cái ngực lạnh từ đêm hợp Thiên — ấm bừng lên, đau nhói, và lần đầu kể từ cái đêm ấy, cậu cảm được, rất khẽ, như một nhịp tim vọng từ xa, một cái gì đó của nàng đập trong lồng ngực rỗng của mình.
Các chủ đứng đó, nhìn cái đốm sáng tan vào ngực cậu, và bà không đuổi theo, không ra tay. Bà chỉ đứng, tay còn giơ nửa chừng trong cái động tác ép khám đã trễ, gương mặt trắng lần đầu trong bốn trăm năm mang một nét cậu không đọc được — không phải giận, không phải thua, mà một cái gì gần với tò mò, như một kẻ giữ vườn vừa thấy một luật mình tưởng tuyệt đối bị một kẻ phàm bẻ cong.
Cậu có mảnh đầu tiên.