Chương 63: Người vá hồn
Quán giấy mã cuối trấn treo một tấm biển viết sai chữ.
Chữ “vãng” trong “Vãng Sinh” thiếu một nét, chữ “hồn” lại bị viết thừa một móc, nhìn xa giống như một người đang cúi lưng kéo thứ gì dưới nước. Tần Mạc đứng trước biển một lúc lâu. Trong trấn, các cửa hiệu liên quan tới người chết đều mở hé, không đóng hẳn, không mở hẳn. Người nghèo vẫn cần mua giấy tiền, nhưng không ai muốn bị thấy bước vào quá lâu khi cáo thị Thương Lan còn dán ở đầu phố.
Chu Bình được hắn đưa theo.
Không phải vì an toàn hơn, mà vì để lại nhà trọ càng nguy hiểm. Buổi chiều có hai đệ tử Thương Lan tới hỏi khách mới, chủ trọ nói phòng cuối chỉ có người bệnh hôi mùi thuốc, không đáng nhìn. Lời ấy giữ được một lần, không giữ được lần thứ hai. Tần Mạc bọc Chu Bình trong áo cũ, để gã dựa vào vai mình như một người say, từng bước kéo tới quán giấy mã. Chu Bình sốt đến mức môi khô nứt, nhưng lúc đi ngang hàng bánh vẫn lẩm bẩm:
“Không hành…”
“Không ai mua cháo cho ngươi.”
“Bánh cũng được.”
“Ăn cơm cúng không?”
Chu Bình mở mắt một đường, không biết tỉnh hay mê. “Có thịt không?”
“Không.”
“Vậy thôi.”
Câu nói ấy làm Tần Mạc yên tâm một chút. Người còn kén ăn thường chưa chết.
Trong quán giấy mã, mùi hồ dán, tro lạnh và rượu thuốc trộn vào nhau. Trần nhà thấp. Bùa dẫn hồn treo từ xà xuống, tờ nào cũng rẻ, nét mực chỗ đậm chỗ nhạt. Trên kệ có thuyền giấy, ngựa giấy, áo giấy, nhà giấy. Có cả một cái bếp giấy nhỏ, nồi giấy méo, mấy bát giấy to bằng đầu ngón tay. Những thứ ấy vụng về đến buồn cười. Nhưng người làm chúng hẳn đã từng nghĩ người chết qua bên kia cũng cần bếp, cần nồi, cần áo, cần chỗ ngủ. Vụng về không có nghĩa là vô tình.
Đạo sĩ già ngồi sau bàn, đang cắt giấy thành hình giày.
“Đóng cửa.” Lão nói mà không ngẩng đầu.
Tần Mạc làm theo.
“Chốt dưới nữa. Có khe. Người trẻ các ngươi luôn nghĩ đóng cửa là xong. Gió nghe được qua khe.”
Tần Mạc chốt cửa dưới.
Đạo sĩ già đặt kéo xuống, nhìn Chu Bình. “Bạn ngươi sắp rơi nửa hồn.”
“Ta biết.”
“Biết mà còn để hắn đi?”
“Ở nhà trọ có người lục soát.”
“Vậy là ngươi chọn kéo người bệnh ra đường thay vì giết người lục soát?”
Tần Mạc nhìn lão.
Lão đạo nhấc bình rượu thuốc trên bàn, rót ra một chén nhỏ, đẩy tới. “Đừng nhìn ta như thế. Ta đang khen ngươi. Ma tu trên cáo thị thường chọn cách thứ hai.”
Tần Mạc không uống. “Ông tên gì?”
“Tề. Người trong trấn gọi ta là Tề lão đạo. Trước kia có tên dài hơn, bị tông môn cũ gạch khỏi sổ, lâu rồi không dùng.”
“Tông môn nào?”
“Một nơi cũng thích áo trắng và sổ sạch.” Lão cười khan. “Không phải Thái Huyền, nhưng học theo Thái Huyền. Cả thiên hạ này, tông môn nhỏ học tông môn lớn, học trước cửa sạch, học sau cửa khóa, học cả cách nói người nghèo tự nguyện chịu khổ.”
Tần Mạc đặt Chu Bình xuống chiếc ghế tre bên cạnh. Ghế kêu răng rắc như sắp gãy. Tề lão đạo đứng dậy, lấy từ hộc bàn một cuộn chỉ đỏ, một cây kim bạc, và một tấm bùa đã dùng nhiều lần tới nhăn mép.
“Không chữa miễn phí.” Lão nhắc.
“Bao nhiêu?”
“Một sự thật đổi một sự thật. Ta giúp bạn ngươi giữ hồn một đêm. Ngươi nói ta biết: Trấn Hồn Đài trên núi rốt cuộc đã tế thứ gì?”
Không khí trong quán đặc lại.
Bên ngoài có tiếng người đi qua, tiếng guốc gỗ dẫm nước, tiếng một đứa trẻ bị mẹ mắng vì chạy gần hàng hương. Những âm thanh bình thường ấy làm câu hỏi của Tề lão đạo càng lạnh. Tần Mạc nhìn lão, thấy trong mắt lão không chỉ có tò mò. Có sợ. Có hận cũ. Có cái nhìn của người từng thấy một hệ thống vận hành dưới lớp giấy đẹp.
“Một người.” Tần Mạc nói.
Tề lão đạo im.
“Tên nàng là Tô Vãn.”
Lão đạo cúi đầu nhìn cuộn chỉ đỏ. “Không phải thánh nữ?”
“Không.”
“Không phải Ngưng Đạo Thể?”
Tần Mạc nói chậm: “Đó là thể chất của nàng. Không phải tên nàng.”
Tề lão đạo thở ra rất dài. “Được. Câu này tính một sự thật.”
Lão bắt đầu khâu hồn cho Chu Bình.
Tần Mạc từng dùng Câu Hồn Ấn đảo chiều để giữ Chu Bình sống, nhưng cách của hắn thô, giống lấy tay bịt miệng vết thương. Tề lão đạo thì khác. Lão không kéo, không ép. Lão dùng kim bạc châm vào bốn điểm quanh cổ tay, lấy chỉ đỏ vòng qua bóng hồn mờ trên da Chu Bình, vừa làm vừa lẩm bẩm những câu không giống chú văn tông môn. Chúng giống lời dỗ trẻ con ngủ hơn: về nhà, ăn cơm, đừng đi nhầm bến, chó nhà còn đợi, nồi cháo chưa tắt.
Chu Bình nhíu mày.
“Cháo không hành…” gã lẩm bẩm.
Tề lão đạo dừng kim, liếc Tần Mạc. “Bạn ngươi chấp niệm rất thấp.”
“Thấp mới sống lâu.”
“Có lý.”
Chỉ đỏ dần thấm máu đen từ vết thương của Chu Bình. Mỗi khi máu chạm chỉ, Câu Hồn Ấn trong tay Tần Mạc lại nóng lên, như không vui vì có người khác động vào việc của nó. Tần Mạc nắm chặt ấn, ép nó nằm yên. Sen đen trong linh đài cũng động một cái. Nó không thích cách Tề lão đạo khâu từng chút. Nó thích cách nhanh hơn: cắt phần hỏng, nuốt phần rơi, lấy phần còn lại vá vào. Đúng, gọn, hiệu quả.
Nhưng Chu Bình sẽ mất gì?
Một đoạn sợ hãi? Một bữa cháo? Một tiếng cười? Một câu hỏi ngu làm hắn dừng tay?
Tần Mạc không biết, nên hắn không cho sen đen chọn.
“Ngươi nghe thấy không?” Tề lão đạo vừa khâu vừa hỏi.
“Gì?”
“Thứ trong người ngươi đang bảo ta làm chậm.”
Tần Mạc không đáp.
“Nó không sai hoàn toàn.” Lão đạo nói. “Nhiều lúc chậm là chết. Người bệnh nghèo không có tiền thuốc, ngươi bảo họ chờ đúng lễ, họ chết. Người bị yêu khí cắn, ngươi bảo phải xin phép từng điện, họ chết. Đại tông thường dùng cái đó để bắt đầu làm bẩn. Họ nói: vì cứu người, phải tạm lấy tuổi thọ; vì ổn định, phải tạm khóa hồn; vì đại cục, phải tạm gạch tên vài kẻ. Chữ tạm ấy dùng lâu thành luật.”
“Ông từng ở đại tông?”
“Từng làm tạp dịch ngoài rìa.” Tề lão đạo cười. “Không oai đâu. Ta quét sân, nấu nước, dán bùa rẻ cho người không đủ tiền mời đệ tử nội môn. Sau ta vá hồn cho một đứa trẻ không có công đức. Người ta bảo ta làm loạn sổ âm, đuổi xuống núi. Đứa trẻ sống thêm ba năm. Vậy là lời đuổi cũng không lỗ.”
Kim bạc rút ra. Chu Bình thở đều hơn một chút.
Tần Mạc đặt tay lên trán gã. Sốt vẫn còn, nhưng hồn không trượt nữa. Một đêm. Tề lão đạo chỉ hứa một đêm, nhưng một đêm lúc này quý hơn cả pháp bảo.
“Đến lượt ngươi hỏi.” Lão đạo thu kim.
Tần Mạc lấy thanh y ra.
Không lấy hết. Chỉ mở một góc vải. Màu xanh đã khô máu, nhưng vệt máu không ngả nâu như máu thường. Nó đỏ sẫm, chỗ rìa có ánh lạnh như sợi nước bị đông giữa lúc chảy. Tề lão đạo nhìn một cái, lập tức đứng bật dậy, ghế đổ sau lưng.
“Cất vào.”
Tần Mạc cất lại.
Lão đạo thở dốc, tay run. “Ngươi mang thứ đó đi khắp trấn?”
“Nó là của nàng.”
“Ta không hỏi của ai. Ta hỏi ngươi có biết nó kéo cái gì không?”
“Nhân quả.”
“Không chỉ nhân quả.” Tề lão đạo hạ giọng. “Đồ của người chết thường kéo hồn quanh nhà. Đồ của người vào luân hồi kéo nước. Nếu nước cạn, chỉ là mộng. Nếu nước sâu, sẽ có thứ trong đại tông nhìn thấy gợn.”
“Luân Hồi Giám?”
Tề lão đạo nhìn hắn lâu. “Ai nói với ngươi?”
“Một người bán hương.”
“Bà ấy còn sống à.” Lão đạo ngồi xuống, như tự nói với mình. “Đúng. Thái Huyền có Giám. Nhưng đừng nghe lời đồn rằng soi Giám là thấy người mình nhớ đứng trong gương. Người chết bình thường, nếu chưa vào sâu, có thể còn dấu nhà, dấu cơm, dấu giọng gọi. Người bị thiên mệnh kéo xuống thì khác. Nước sâu hơn, lạnh hơn, rửa nhanh hơn. Ngươi nhìn bằng lòng tham, Giám sẽ trả cho ngươi một bóng giống nàng nhất, không chắc là nàng.”
Tần Mạc thấy cổ họng khô đi. “Nếu muốn biết nàng còn hay không?”
“Biết để làm gì?”
“Để…” Hắn ngừng.
Kéo về? Cứu? Đoạt? Tất cả chữ ấy bỗng trở nên thô trong quán giấy mã đầy áo giấy vụng về. Hắn nhớ câu Chu Bình hỏi trong mê: quán cháo. Nhớ Tô Vãn nói nếu nàng quên hắn thì đừng hận. Nhớ chiếc đèn trắng không tên ở bãi mộ.
“Để không gọi sai.”
Tề lão đạo nhìn hắn bằng ánh mắt khác đi một chút.
“Câu ấy đỡ đáng sợ hơn.”
“Đỡ thôi?”
“Người ôm thứ như ngươi không thể không đáng sợ.” Lão đạo cầm bình rượu thuốc uống một ngụm. “Ngươi muốn hỏi luân hồi, phải mạnh hơn bây giờ rất nhiều. Cảnh giới Luyện Khí của ngươi chỉ đủ nghe tiếng nước rò qua đá. Kim Đan nhìn dòng nông còn đau mắt. Dòng sâu thì ngay cả người giữ Giám cũng phải dùng hồn lực sạch, công đức, hoặc thứ bẩn được gọi bằng tên sạch.”
“Hồn lực sạch là gì?”
“Hồn lực đã qua sổ.” Lão đạo nhếch môi. “Người tự nguyện hiến, công đức chuyển đổi, tuổi thọ ký tên, oán khí tẩy qua Cấm Viện. Bẩn hay sạch là do ai cầm bút.”
Tần Mạc nghĩ tới hồ sơ Diệp Chẩn.
Tự nguyện rời tông.
Về phụng dưỡng song thân.
Chữ bút có thể làm người chết biến thành người đi xa. Chữ bút cũng có thể làm cướp đoạt biến thành tự nguyện.
“Có cách nào không dùng hồn người khác?”
“Có.” Tề lão đạo nói. “Tự ngươi đủ mạnh. Hoặc dùng thứ trong người ngươi nuốt kẻ vận trận, nuốt yêu khí, nuốt oán đạo. Nhưng đường đó sẽ làm ngươi càng ngày càng giống cái móc câu hơn là người thả đèn.”
Sen đen trong linh đài rung rất nhẹ.
Nó thích câu ấy.
Không phải thích cảnh báo. Nó thích chữ “đủ mạnh”.
Tần Mạc đặt tay lên ngực, cách lớp áo chạm vào thanh y. “Nếu ta không đi Thái Huyền?”
“Thương Lan truy ngươi. Thái Huyền sẽ tới, vì họ ngửi được cấm tế. Ngươi không đi, họ cũng tìm.” Tề lão đạo cười mệt. “Đại tông sạch thích nhất là thu dọn rác của đại tông bẩn. Vừa có công đức, vừa có lý do.”
“Ông sợ họ?”
“Sợ chứ.” Lão đạo chỉ vào quán. “Ta còn muốn sống bán giấy mã. Ta còn nợ bà bán rượu đầu phố ba vò. Ta không phải cao nhân chờ người hữu duyên. Ta chỉ là lão già bị đuổi khỏi núi, biết chút vá hồn, sợ chết, tham tiền, nhưng ghét nhìn người ta gọi người thành thể chất.”
Câu cuối làm Tần Mạc cúi mắt.
Tề lão đạo lấy từ ngăn kéo một tấm bùa cũ, đưa cho hắn. Trên bùa không vẽ chú công kích, chỉ vẽ một con thuyền nhỏ bằng mực nhạt.
“Dán lên thanh y khi ngươi ngủ. Nó không che được Giám, nhưng giảm gợn. Đừng dùng Câu Hồn Ấn gọi nàng nữa. Muốn gọi, dùng tên. Muốn tìm, trước hết học phân biệt nàng với bóng nàng.”
“Bao nhiêu tiền?”
“Đắt.”
Tần Mạc lấy túi linh thạch vụn ra.
Tề lão đạo cầm một nửa, đẩy lại một nửa. “Phần còn lại mua thuốc cho bạn ngươi. Người sống tiêu tiền nhanh hơn người chết.”
Bên ngoài bỗng có tiếng bước chân dừng trước cửa.
Tề lão đạo lập tức vơ giấy tiền phủ lên kim bạc, đá bình rượu thuốc vào gầm bàn. Tần Mạc bế Chu Bình lên, tay kia đặt lên Câu Hồn Ấn. Một giọng đệ tử trẻ vang lên ngoài cửa:
“Tề lão, mở cửa. Hình Đường hỏi hôm qua ông có làm lễ cho người lạ không.”
Tề lão đạo nhìn Tần Mạc, môi không động nhưng mắt chỉ vào tấm vách sau. Vách gỗ có một khe hẹp dẫn ra sân phơi giấy.
Tần Mạc không đi ngay. “Ông sẽ bị liên lụy.”
“Ta bị liên lụy từ lúc viết sai chữ trên biển rồi.” Lão đạo thấp giọng. “Đi.”
Tần Mạc cõng Chu Bình chui qua khe vách. Trước khi ra ngoài, hắn nghe Tề lão đạo kéo cửa, giọng già khàn lập tức biến thành giọng làm ăn bực bội:
“Đêm hôm đập cửa tiệm tang, các ngươi muốn ta bán quan tài cho ai?”
Một đệ tử ngoài cửa mắng lão bất kính. Tề lão đạo lập tức ho sặc sụa, vừa ho vừa đòi tiền khám vía vì bị dọa. Tiếng ho ấy thô, giả một nửa thật một nửa, nhưng vẫn che được tiếng Chu Bình va nhẹ vào ván sau. Tần Mạc dừng một nhịp trong bóng tối, ghi thêm một món nợ không có giấy: một lão già tham tiền đã dùng chính cái tham tiền của mình để kéo thời gian cho họ sống.
Tần Mạc đứng trong sân sau, mưa bụi rơi lên mặt. Trên dây phơi, hàng trăm áo giấy trắng lay động. Có áo cho nam, áo cho nữ, áo cho trẻ con, áo cho người chưa kịp lớn. Chúng đều không có người mặc, nhưng khi gió thổi qua, tay áo giấy khẽ nâng lên như những người rất mỏng đang chỉ đường.
Hắn ôm Chu Bình đi qua giữa những tay áo ấy.
Trong ngực, thanh y được tấm bùa thuyền giấy chạm vào, lạnh dịu xuống.
Nhưng từ rất xa, như dưới lòng đất, tiếng nước chảy bỗng rõ hơn một chút.