tinbc tinbc

Chương 60: Rời núi

Đường núi cũ nằm sau rừng trúc, bị cỏ dại che gần kín.

Ngày Tần Mạc nhập môn, hắn từng đi qua con đường này ở phía dưới, ngẩng nhìn bậc đá lên sơn môn như nhìn một cái thang dẫn tới đời khác. Khi ấy hắn nghĩ chỉ cần bước lên được, chịu nhục được, sống sót được, đời hắn sẽ khác.

Đời hắn đúng là khác.

Chỉ là không theo cách hắn cầu.

Giờ hắn đi xuống cùng con đường ấy, cõng Chu Bình, ngực giấu thanh y, sau lưng là một tông môn đang gọi hắn là ma. Những bậc đá hắn từng quét qua dưới chân. Có bậc hắn còn nhớ vết nứt, nhớ chỗ rêu mọc, nhớ hôm đầu tiên bị Triệu Nguyên đá đổ thùng nước. Những thứ nhỏ như vậy, lạ thay, vẫn còn. Tông môn có thể sửa hồ sơ, xóa tên người chết, treo lệnh giả, nhưng không xóa được vết rêu trên bậc đá.

Bên đường, cái giếng đá nơi ngoại môn từng múc nước vẫn phủ một lớp rêu xanh. Sợi dây gàu bị mòn ở chỗ tay người nắm nhiều nhất. Tần Mạc nhớ có lần Tô Vãn đứng rất xa nhìn hắn gánh nước, không bước tới giúp vì nàng biết giúp công khai sẽ khiến hắn bị ghét hơn, chỉ lặng lẽ để một viên thuốc trị bầm trên nắp giếng. Khi ấy hắn tức, nghĩ nàng thương hại. Sau này mới biết đó là cách duy nhất nàng có thể làm mà không biến hắn thành bia.

Những ký ức nhỏ như vậy bỗng hiện lên rất nhiều khi hắn rời núi. Không cái nào đủ lớn để viết vào sử tông. Nhưng chính chúng mới là đời hắn ở Thương Lan: một viên thuốc giấu, một thùng nước đổ, một bát cháo không hành, một người đứng ở chỗ có gió. Rời nơi này, hắn không chỉ mất tông môn. Hắn mất cả những góc nhỏ từng chứng minh mình đã sống qua những ngày chưa thành ma trong miệng người khác.

Chu Bình tỉnh được nửa đường.

“Ta nặng không?”

“Rất nặng.”

Thật ra không chỉ nặng vì thân thể.

Chu Bình mỗi lúc một sốt, lúc tỉnh lúc mê. Có lúc gã bám vai Tần Mạc rất chặt, miệng gọi tên Dược phong, bảo nồi cháo sắp trào. Có lúc gã lại tưởng mình còn ở Trấn Hồn Đài, cả người co cứng, lẩm bẩm đừng buông, đừng buông. Mỗi lần như vậy, Tần Mạc phải dừng lại, đặt tay lên lưng gã, ép Câu Hồn Ấn nằm yên, không được thuận thế kéo phần hồn đang lệch. Cứu một người không kết thúc ở khoảnh khắc người đó còn thở. Nó kéo dài qua từng bậc đá, từng cơn mê, từng lần tay hắn suýt làm việc quen.

Đường núi sau mưa trơn. Có đoạn bùn lấp kín bậc, Tần Mạc phải dùng mũi chân dò trước. Một tay hắn giữ Chu Bình, một tay giữ thanh y dưới áo. Không còn tay nào cho chính mình. Vài lần hắn trượt, đầu gối đập vào đá, máu thấm qua quần. Hắn không dừng lại xem. Đau của mình lúc này đơn giản nhất, không cần xử lý ngay.

“Nói dối cũng được mà.”

“Nặng.” Tần Mạc đáp. “Còn hay nói.”

Chu Bình cười yếu. “Vậy là ngươi còn nhận ra ta.”

Câu ấy làm Tần Mạc im lặng.

Gió núi thổi qua, mang theo tiếng chuông khóa sơn xa dần. Trước mặt họ, trời dưới núi mở ra màu xám nhạt. Sau lưng, trận pháp Thương Lan từng lớp khép lại, như một cái miệng đóng sau khi nhai xong.

Tần Mạc đi tới bậc cuối thì dừng.

Ở đó có một vết khắc nhỏ trên đá. Năm xưa, Chu Bình từng dùng dao khắc một đường, bảo sau này hai người giàu rồi sẽ quay lại xây một quán cháo dưới chân núi, chuyên bán cho đệ tử nghèo không có linh thạch. Tần Mạc khi ấy mắng gã rảnh. Tô Vãn nghe chuyện, nghiêm túc hỏi cháo có bỏ hành không.

Chu Bình trên lưng hắn cũng thấy vết khắc.

“Quán cháo…” Gã lẩm bẩm.

“Chưa chết thì sau này tự xây.”

“Ngươi góp tiền.”

“Ừ.”

“Không được nuốt chủ quán khác để cướp mặt bằng.”

Tần Mạc bật ra một tiếng cười rất khẽ.

Tiếng cười ấy đi qua ngực hắn, chạm vào thanh y, rồi tắt. Nhưng nó từng tồn tại. Chừng ấy đủ để Chu Bình yên tâm nhắm mắt lại.

Dưới chân núi có một người bán hương đang dọn gánh. Bà lão tóc bạc, lưng còng, thấy hai kẻ đầy máu thì giật mình suýt làm rơi bó hương. Nhưng bà không la. Bà nhìn thanh y lộ một góc dưới áo Tần Mạc, rồi nhìn mặt hắn.

Gánh hương của bà rất nghèo: hương gãy, giấy tiền ẩm, vài tượng đất nhỏ vẽ mắt lệch, mấy túi muối trừ tà đã vón cục. Trên tấm vải trải dưới đất có ghi giá từng món bằng than, chữ to chữ nhỏ không đều. Một bên gánh treo những mảnh gỗ khắc tên người chết thuê, nét dao vụng nhưng sạch. Đây là chỗ người dưới núi tìm tới khi không đủ tiền mời đạo sĩ, không đủ công đức gửi tên lên điện lớn. Họ mua một nén hương gãy, một mảnh gỗ rẻ, rồi tự gọi người nhà về ăn bữa cuối.

Bà lão nhìn Tần Mạc không giống nhìn ma tu.

Bà nhìn như người từng thấy quá nhiều kẻ ôm áo máu xuống núi, mỗi người đều mang một câu chuyện mà tông môn phía trên sẽ không ghi. Có lẽ bà không biết chuyện Trấn Hồn Đài. Có lẽ bà biết một ít, vì người bán hương dưới chân núi thường nghe nhiều hơn đệ tử nội môn tưởng. Nhưng bà không hỏi ngay. Người nghèo có một lễ tiết riêng: thấy người khác đau quá thì đừng bắt họ kể để thỏa trí tò mò.

“Người nhà mất à?”

Tần Mạc không biết trả lời thế nào.

Người nhà.

Hai chữ ấy quá nhỏ, mà cũng quá lớn.

Bà lão thở dài, lấy trong gánh ra một nén hương gãy nửa. “Không lấy tiền. Hương gãy thần không chê đâu, chỉ người sống chê thôi.”

Tần Mạc nhận nén hương.

Mùi hương rẻ tiền, khói mỏng, hơi hắc. Hắn cắm nó xuống khe đá bên đường, trước khi bước ra khỏi ranh giới Thương Lan.

“Ta không biết nàng ở đâu.” Hắn nói với làn khói. “Ta cũng chưa biết hỏi ai. Nhưng ta sẽ hỏi.”

Bà lão nghe thấy, tay khựng lại. “Hỏi người chết thì tới miếu nhỏ. Hỏi người vào luân hồi thì miếu nhỏ không đủ. Ở phía bắc có Thái Huyền Chính Tông. Nghe nói họ có một mặt Giám soi được vãng sinh. Nhưng chỗ đó…” Bà nhìn hắn một lát. “Sạch quá. Người như ngươi đi vào, dễ bị họ rửa thành tội.”

Bà cúi xuống nhặt bó hương rơi, nói nhỏ hơn: “Mặt Giám ấy không soi miễn phí. Người giàu trả bằng công đức. Người nghèo trả bằng thứ trên sổ không gọi là mạng.”

Tần Mạc cõng Chu Bình đứng trong gió sớm.

Phía sau là cổng núi đóng kín.

Phía trước là đường phàm lầy bùn, trấn nhỏ, miếu thấp, và xa hơn nữa là một đại tông sáng sạch mà hắn chưa từng thấy.

Tần Mạc nhìn bà.

Bà lão thở dài, kéo một cái ghế gỗ thấp từ sau gánh ra, ra hiệu cho hắn đặt Chu Bình xuống một lát. Tần Mạc không động. Bà cũng không ép, chỉ tự ngồi xuống, lấy dao nhỏ gọt lại đầu mấy nén hương gãy. Dao đi rất chậm, như lời bà sắp nói cũng phải gọt bớt cạnh.

“Con trai ta từng lên Thái Huyền.” Bà nói. “Không phải làm đệ tử. Nó đưa vợ đi cầu thuốc. Vợ nó bệnh phổi, ho ra máu, trấn dưới này không ai chữa được. Thái Huyền cứu thật. Cho thuốc thật. Người của họ áo trắng sạch sẽ, nói năng nhẹ, không nhận bạc thô. Họ bảo nhà ta công đức mỏng, có thể ký giấy trả bằng hương hỏa mười năm.”

Bà cười một tiếng không vui.

“Mười năm sau, con dâu ta sống. Con trai ta già như người sáu mươi dù mới ba mươi. Trên giấy không gọi là lấy tuổi thọ. Gọi là ứng công đức tương lai. Nghe sạch hơn nhiều.”

Chu Bình trên lưng Tần Mạc mở mắt một khe.

“Vậy bà hận họ?”

“Hận sao được?” Bà lão nhét nén hương đã gọt vào bó. “Nếu không có họ, con dâu ta chết từ năm đó. Nhờ họ, nó sống thêm, sinh được một đứa con. Nhưng mỗi lần nhìn con trai ho như ông già, ta lại muốn đốt cái bảng công đức của họ. Người cứu ngươi một nửa rồi lấy một nửa khác, ngươi cảm ơn hay ngươi hận? Khó nói lắm.”

Tần Mạc im lặng.

Đây là thứ hắn cần nghe trước khi tới Thái Huyền. Không phải một ổ ác nhân để chém cho sướng. Một nơi thật sự cứu người, nên người ta mới tin. Một nơi thật sự lấy giá, nên người yếu mới bị nghiền mà vẫn không dám phủ nhận ơn. Chính đạo đại tông không mục vì nó hoàn toàn giả. Nó mục vì nó có phần thật đủ sáng để che phần bẩn.

Hắn buộc lại thanh y dưới áo, sát tim hơn.

“Ta không cầu họ rửa tội.”

“Vậy cầu gì?”

Tần Mạc nhìn làn khói hương gãy tan trong gió.

“Một cái gương.”

Bà lão không hiểu. Chu Bình trên lưng hắn cũng không hỏi. Có lẽ gã ngủ rồi. Có lẽ gã nghe, nhưng biết có những câu trả lời cần để yên.

Tần Mạc bước xuống đường núi.

Không thề lớn.

Không ngoảnh lại.

Sau lưng hắn, bà lão cắm một nén hương gãy khác xuống khe đá, cạnh nén hương hắn vừa cắm. Bà không biết tên Tô Vãn, nên không gọi. Chỉ lẩm bẩm theo thói quen bán hương: “Người đi xa, đường đừng lạnh.”

Tần Mạc nghe thấy.

Hắn không quay lại, nhưng bước chân chậm đi một nhịp. Một người xa lạ vừa cho Tô Vãn một câu tiễn rất nhỏ. Không đúng nghi thức, không có tên, không có công đức, không có chuông. Nhưng sau một đêm bị gọi là tế phẩm, vật cấm, người chết trong sổ, câu “người đi xa” ấy làm ngực hắn đau dịu hơn một chút. Ít ra dưới chân núi, có người phàm không biết gì vẫn dùng chữ người.

Chu Bình khẽ nói sau lưng hắn: “Nghe không?”

“Nghe.”

“Nhớ cả bà ấy.”

“Ừ.”

“Sổ tên… bắt đầu dài rồi đấy.”

Tần Mạc nhìn con đường bùn trước mặt. “Dài thì ghi dài.”

Chu Bình im một lúc, rồi khàn giọng: “Ghi ta đầu tiên.”

“Ngươi còn sống.”

“Sống cũng ghi. Để lỡ sau này ngươi mạnh quá, nhìn ta thành một cục linh lực biết nấu cháo, còn có sổ nhắc.”

Tần Mạc dừng bước. Câu nói ấy thô, buồn cười, nhưng không hoàn toàn là đùa. Sau khi đã thấy mình nhìn đệ tử Hình Đường trẻ như mầm cây dễ bẻ, hắn không còn dám chắc một ngày nào đó mình sẽ không nhìn Chu Bình bằng con mắt đáng sợ hơn. Người thân cận nhất thường là người ta tự cho phép mình quên họ là người, vì quá quen.

“Ta ghi.” Hắn nói.

“Ghi Tô Vãn nữa.”

Tần Mạc im.

Chu Bình thở dài sau lưng hắn. “Không phải trên bia. Trong sổ của ngươi. Ghi mấy chuyện nhỏ. Ghét thuốc. Không thích quỳ. Muốn xem chợ đêm. Nấu cháo dở. Ghi hết. Ngươi tìm nàng mà chỉ cầm hận đi, gặp cũng không nhận ra đâu.”

Gió dưới núi thổi qua, mang theo mùi bùn và khói bếp của trấn phàm. Tần Mạc nhìn những mái nhà thấp xa xa, nơi người ta đang nhóm lửa nấu bữa sáng, không biết trên núi vừa có một thánh nữ bị xóa tên. Đời sống dưới đó vẫn tiếp tục, thô và ấm. Tô Vãn từng muốn xem chính thứ này.

“Ừ.” Hắn nói. “Ghi hết.”

Chỉ một bước rời khỏi nơi từng là nhà, mang theo một người bạn cần cháo, một tấm thanh y nhuốm máu, một sợi nhân quả gần như tắt, và câu hỏi đầu tiên trong đời hắn không còn gửi lên trời:

Luân hồi ở đâu?

Và ngay sau câu hỏi ấy là một câu khác, nhỏ hơn, khó hơn, nhưng Tần Mạc biết mình không được quên:

Nếu tìm thấy nàng, ta có còn đủ là ta để hỏi nàng muốn gì không?

Hắn bước vào con đường bùn.

Sau lưng, Thương Lan Tông khuất dần sau màn sương núi. Trước mặt, khói bếp phàm nhân bay thấp, rồi xa hơn nữa là phương bắc nơi Thái Huyền Chính Tông sáng sạch trong lời đồn. Tần Mạc không biết ở đó chờ hắn là gương, luật, công đức hay một cái miệng khác tinh vi hơn Trấn Hồn Đài. Hắn chỉ biết mình sẽ đi, nhưng không đi như người cầu cứu.

Hắn đi như một người mang theo tên của rất nhiều người nhỏ.

Con đường dưới chân không dẫn thẳng tới Thái Huyền. Nó dẫn qua trấn phàm trước, qua thuốc men cho Chu Bình, qua cơm nóng nếu còn mua nổi, qua một đêm ngủ mà không bị Hình Đường gõ cửa. Tần Mạc biết vậy. Trước khi hỏi luân hồi, hắn phải giữ người trên lưng sống qua hôm nay.

Vì người muốn nghịch thiên mà không giữ nổi một người bạn khỏi chết đói trên đường, thì mọi lời hỏi trời đều rỗng.

Chu Bình trên lưng hắn khẽ ừ, không rõ tỉnh hay mê.

Tần Mạc bước tiếp. Bùn bám lên giày, nặng dần sau mỗi bước. Hắn không phủi. Cứ để nó nặng. Một người vừa rời tiên sơn nên mang theo chút bùn phàm dưới chân, để nhớ đường mình sắp đi không bắt đầu từ trời, mà bắt đầu từ đất.

Đất giữ người.