tinbc tinbc

Chương 59: Tông môn đóng cửa

Sáng hôm sau, Thương Lan Tông treo lệnh phản đồ trên cổng sơn môn.

Bảng cáo thị mới tinh, mực còn ướt. Giấy trắng, chữ đen, đóng ba dấu đỏ: Chưởng môn, Hình Đường, Tế Nghi ty. Dân trấn dưới núi chưa được lên, nhưng đệ tử trong tông đã tụ quanh quảng trường từng tổ chức tỷ thí. Nơi Tần Mạc từng thắng một trận dưới ánh mắt Tô Vãn, giờ treo tranh vẽ mặt hắn.

Hai đệ tử phụ trách dán bảng vẫn còn dính hồ trên tay. Một người dán lệch góc trái, lập tức bị chấp sự mắng phải bóc ra dán lại cho ngay. Tần Mạc nhìn cảnh đó, bỗng thấy buồn cười đến phát lạnh: lời dối có thể viết trong một canh giờ, nhưng góc giấy phải thật thẳng, dấu đỏ phải thật tròn, bảng phải thật sạch. Chính đạo không sợ dối. Chính đạo sợ dối mà nhìn cẩu thả.

Dưới bảng, vài đệ tử mới nhập môn đọc lệnh với vẻ mặt hoang mang. Họ chưa từng gặp Tô Vãn, chỉ nghe nàng là thánh nữ trong khu cấm; chưa từng nói chuyện với Tần Mạc, chỉ biết hắn từng thắng tỷ thí. Đối với họ, sự thật bắt đầu từ tờ giấy vừa dán. Tần Mạc nhận ra nếu hắn không sống đủ lâu để xé cái hệ thống viết giấy ấy, chỉ qua một mùa, cả tông môn sẽ thật sự tin rằng đêm qua chỉ có một ma tu phát điên.

Trong tranh, hắn không giống người.

Mắt đen, khí đen quanh thân, một tay cầm vật cấm, một tay dính máu. Dưới tranh ghi: Tần Mạc, ma tu nghịch đạo, sát hại Tô Vãn, cướp cấm vật, phá Trấn Hồn Đài, trọng thương đồng môn.

Tranh vẽ rất khéo.

Người vẽ không bịa hoàn toàn. Mắt hắn đêm đó thật sự đen. Khí quanh thân hắn thật sự có sen đen. Tay hắn thật sự dính máu, Câu Hồn Ấn thật sự là vật cấm trong mắt tông môn, Chu Bình thật sự trọng thương vì hắn không có đủ tay. Chính vì từng nét đều có một phần thật, cả bức tranh mới độc. Nó không tạo một lời dối từ hư không. Nó lấy sự thật, cắt bỏ nguyên nhân, đổi thứ tự, rồi đóng dấu đỏ lên phần còn lại.

Tần Mạc nhìn bức tranh, lần đầu hiểu hồ sơ giả của Diệp Chẩn được tạo ra thế nào. Không cần viết rằng người chết chưa từng tồn tại. Chỉ cần viết vài điều có vẻ thật: hắn từng xin nghỉ, từng bệnh, từng rời phòng một đêm. Sau đó bỏ đi phần hắn bị kéo xuống hầm. Người đọc sẽ tự nối phần còn lại theo hướng tiện nhất.

Ở dưới tranh, một đệ tử mới nhập môn thì thào: “Nếu là Hình Đường đóng dấu, chắc không sai đâu.”

Một người khác đáp: “Tần Mạc trước kia nhìn đã âm trầm. Ta từng bảo hắn không giống người tốt.”

Tần Mạc không biết người đó. Có lẽ chỉ từng đi ngang qua nhau ở nhà ăn. Vậy mà sau một tờ cáo thị, người kia đã tìm được ký ức phù hợp để chứng minh lời dối. Hóa ra con người cũng giúp hệ thống sửa hồ sơ trong đầu mình. Họ thích một câu chuyện rõ ràng hơn một sự thật làm họ khó xử.

Không có chữ nào về cấm tế.

Không có chữ nào về luân hồi.

Không có chữ nào nói Tô Vãn từng không thích người khác quỳ.

Tần Mạc đứng trên mái nhà kho cũ cạnh quảng trường, nhìn bảng cáo thị qua màn mưa bụi. Chu Bình tựa vào tường sau hắn, mặt xanh xám, nhưng nhất quyết không nằm.

“Vẽ ngươi xấu hơn thật.” Gã thở khò khè.

“Ừ.”

“Mũi không giống.”

Tần Mạc quay đầu nhìn gã.

Chu Bình nhếch môi. “Ta đang cố làm ngươi đừng lao xuống xé bảng.”

Tần Mạc nhìn lại quảng trường.

Hắn đúng là muốn xé.

Không phải vì mặt hắn bị vẽ thành ma. Hắn đã không còn quan tâm người ta gọi mình là gì. Điều làm hắn đau là dòng chữ “sát hại Tô Vãn”. Tông môn dùng tên nàng làm dao đâm hắn, đồng thời dùng chính tên ấy để chôn chuyện chúng đã dâng nàng lên trời.

Trên đài quảng trường, Tống Nghiêm bước ra đọc lệnh. Giọng hắn đều và rõ:

“Từ giờ Dậu hôm nay, sơn môn đóng ba tầng trận. Tất cả đệ tử từng tiếp xúc với Tần Mạc, Chu Bình, Tô Vãn phải chờ Hình Đường tra hỏi. Ai giấu báo, xử đồng phạm.”

Tống Nghiêm đọc không sai một chữ.

Nhưng khi đọc tới tên Tô Vãn, mắt hắn hạ xuống sổ nhanh hơn nửa nhịp. Tần Mạc thấy. Có lẽ trong đầu vị chấp sự ấy vẫn còn bình hồn Diệp Chẩn, vẫn còn câu hỏi vì sao kho dưới Trấn Hồn Đài có quá nhiều thẻ “tự nguyện”. Nhưng nghi ngờ trong hắn bị kẹp giữa các dòng lệnh, giống một lá cây khô kẹp trong sách luật. Nó còn hình, nhưng không còn tiếng.

Sau lưng Tống Nghiêm, hai đệ tử Hình Đường kéo ra một bàn gỗ. Trên bàn đặt mực đỏ, danh sách người cần tra hỏi, dây trói linh lực, và một chậu nước sạch để rửa tay sau khi điểm chỉ. Mọi thứ gọn gàng, sáng sủa. Người bị gọi tên bước lên, đặt tay vào mực, điểm chỉ dưới lời khai đã viết sẵn: không biết, không thấy, Tần Mạc có dị trạng, Tô Vãn bị ma khí xâm hại. Có người run. Có người khóc. Có người thở phào vì lời khai ngắn, ký xong có thể về.

Không ai ở đó giống ác nhân.

Chính điều ấy làm Tần Mạc thấy lạnh.

Trong đám người có tiếng khóc nén lại. Một tạp dịch bị kéo ra vì từng làm việc ở khu cấm. A Khê đứng trong hàng cuối, mặt cúi thấp. Khi Tống Nghiêm đọc tới chữ “Tô Vãn”, đầu ngón tay cậu run một cái rất nhỏ.

Tần Mạc thấy.

Hắn cũng thấy một đệ tử thế gia bên cạnh A Khê thì thầm: “Thánh nữ gì đâu, hóa ra bị ma tu luyện chết.”

A Khê cắn môi tới bật máu, nhưng không dám cãi.

Một bà bếp đứng gần đó lặng lẽ kéo A Khê ra sau lưng mình. Bà giả vờ mắng cậu đứng chắn đường, giọng rất to, tay rất mạnh, nhưng thân người lại che đúng ánh mắt của chấp sự đang nhìn quanh. A Khê cúi đầu, nước mắt rơi xuống nền quảng trường, bị mưa bụi làm tan ngay. Bà bếp không nhìn cậu, chỉ nhét vào tay cậu một miếng cơm cháy nhỏ. Một động tác rất nhanh, vụng về, thậm chí thô lỗ. Nhưng Tần Mạc nhận ra: đây là cùng một kiểu can đảm với cơm nguội trong giỏ tre.

Thương Lan đang đóng cửa, nhưng trong khe cửa vẫn có vài bàn tay nhỏ cố giữ người khác khỏi bị kẹp nát.

Chu Bình cũng thấy. Gã nắm tay thành quyền, rồi ho sặc sụa.

“Đi.” Tần Mạc nói.

“Không xé bảng?”

“Xé bảng không trả tên nàng lại.”

“Thế làm gì?”

Tần Mạc nhìn về phía nội điện, nơi hôm qua Tô Vãn còn là một cái tên không ai dám gọi bừa. “Có hồ sơ. Có vật chứng. Có thứ chúng muốn thu hồi.”

Như để đáp lời hắn, một tiếng chuông lạnh vang từ nội điện. Ôn Sứ xuất hiện trên bậc cao, mặt nhợt nhạt hơn đêm qua, nhưng giọng vẫn đủ vang khắp quảng trường:

“Bắt sống Tần Mạc. Thanh y trên người hắn là vật cấm tế, phải thu về. Sen đen trong người hắn, nếu không thu được, hủy.”

Không ai hỏi vì sao phải thu một tấm áo.

Đó là điều làm Tần Mạc hiểu thanh y còn quan trọng hơn hắn tưởng. Nếu nó chỉ là di vật, tông môn đã có thể để nó trong lời cáo thị như bằng chứng ma tu điên loạn. Nhưng Ôn Sứ muốn thu về. Nghĩa là trên áo còn thứ gì đó mà bọn họ sợ thất lạc: máu nàng, nhân quả nàng, dấu của luân hồi, hoặc chỉ đơn giản là một vật chứng quá thật để lời dối đứng vững.

Tống Nghiêm ngẩng lên khi nghe chữ “thanh y”. Lần này, cái khựng của hắn rõ hơn. Trong lệnh vừa đọc, Tần Mạc sát hại Tô Vãn. Nếu vậy, thanh y là di vật của nạn nhân, sao lại gọi là vật cấm tế? Vì sao không niêm phong trước mặt Hình Đường mà giao thẳng cho Ôn Sứ? Câu hỏi ấy hiện lên trong mắt hắn, rồi bị hắn ép xuống. Nhưng ép xuống không phải xóa.

Tần Mạc nhìn thấy.

Một vết nứt nữa.

Ngay sau lệnh của Ôn Sứ, Huyền Thanh Tử cũng xuất hiện.

Chưởng môn Thương Lan vẫn mặc đạo bào xanh nhạt, tóc búi chỉnh tề, gương mặt mệt nhưng không loạn. Ông ta không cần quát. Chỉ đứng đó, quảng trường đã tự yên. Đó là uy thế của người nhiều năm phân phát tài nguyên, xử án môn quy, mở đại lễ, cứu vài trấn khỏi yêu khí thật. Tần Mạc ghét ông ta, nhưng không thể phủ nhận dân dưới núi và đệ tử trong tông có lý do để tin. Một kẻ chỉ biết ác sẽ không đáng sợ bằng một người từng làm đủ việc tốt để lời dối của mình có nền đứng.

“Tô Vãn là đệ tử Thương Lan.” Huyền Thanh Tử nói chậm rãi. “Nàng gặp nạn, tông môn đau như mất một cánh tay. Nhưng càng đau, càng phải giữ chính đạo. Không được vì một ma tu mà nghi kỵ lẫn nhau.”

Trong đám đông, nhiều người cúi đầu. Có người thật sự khóc.

Tần Mạc siết tay. Câu ấy quá khéo. Ông ta nhận Tô Vãn là đệ tử, nhưng chỉ sau khi nàng không còn có thể phản bác việc mình bị dùng làm tế phẩm. Ông ta nói đau, nói chính đạo, nói đừng nghi kỵ, biến mọi câu hỏi thành một loại bất kính với người chết. Nếu ai lên tiếng hỏi Trấn Hồn Đài đêm qua tế gì, người đó lập tức giống kẻ phá tang lễ.

Một nữ đệ tử trẻ bật khóc: “Chưởng môn, thánh nữ thật sự bị hắn hại sao?”

Huyền Thanh Tử nhắm mắt một nhịp. “Hình Đường sẽ tra. Nhưng hiện chứng đều chỉ về Tần Mạc.”

Hiện chứng.

Tần Mạc suýt bật cười. Hiện chứng do chính họ giữ, chính họ viết, chính họ đọc. Một cái vòng tròn đẹp tới mức người đứng trong đó tưởng mình đang nhìn sự thật.

Chu Bình chửi thề. “Chúng còn muốn lấy áo?”

Tần Mạc đặt tay lên ngực.

Thanh y nằm dưới áo, im lặng.

Một lúc sau, hắn nói: “Chúng lấy được nàng một lần rồi.”

Chu Bình nhìn hắn.

“Lần này thì không.”

Từ xa, Tống Nghiêm như cảm thấy điều gì, ngẩng đầu nhìn về phía mái kho.

Tần Mạc đã cõng Chu Bình lùi vào bóng tối.

Trước khi đi, hắn liếc lại võ đài.

Hắn nhớ Tô Vãn từng đứng ở rìa bên trái, chỗ có bóng cây, vì nàng nói nơi đó có gió.

Bây giờ nơi ấy treo lệnh truy sát hắn.

Gió vẫn thổi qua.

Chỉ không còn ai đứng đó nữa.

Trước khi rời mái kho, Tần Mạc nhìn thấy A Khê bị gọi lên bàn điểm chỉ.

Cậu bước rất chậm. Bà bếp phía sau muốn kéo lại nhưng không dám. Tống Nghiêm hỏi vài câu, giọng vẫn đều. A Khê cúi đầu đáp, hai tay giấu trong tay áo. Khi được hỏi có thấy Tần Mạc sau biến cố không, cậu im một nhịp. Nhịp im ấy dài đến mức Tần Mạc gần như đã chuẩn bị lao xuống.

Rồi A Khê nói: “Không.”

Một chữ nhỏ, run, không anh hùng chút nào.

Tống Nghiêm nhìn cậu. “Nghĩ kỹ.”

A Khê run hơn. “Con chỉ lau đài. Con sợ nên không nhìn gì.”

Đó là một lời nói dối vụng. Nhưng nó dùng chính cái hèn mà người trên luôn gán cho tạp dịch để che can đảm. Tống Nghiêm ghi lại. Không biết hắn tin hay tạm bỏ qua. Nhưng A Khê được đẩy xuống khỏi bàn, mặt trắng như vừa chết một lần.

Tần Mạc lùi vào bóng tối.

Xé bảng không trả tên Tô Vãn lại. Nhưng sống đủ lâu để một ngày khiến những lời khai run rẩy kia không bị chôn, có lẽ có thể.

Chu Bình dựa vào vai hắn, thở nặng. “Ngươi đang nghĩ chuyện ngu đúng không?”

“Chuyện nào?”

“Ở lại lấy hồ sơ.”

Tần Mạc không đáp.

Chu Bình nhắm mắt. “Không phải hôm nay. Hôm nay ta kéo chân ngươi, ngươi kéo áo nàng, cả hai cùng chết thì hồ sơ vui lắm.”

Lời thô nhưng đúng. Tần Mạc nhìn nội điện thêm một lần, ép mình ghi nhớ vị trí, số cửa, đường tuần, tiếng chuông, rồi quay đi. Không phải bỏ qua. Là để sống đủ lâu quay lại.

Khi hắn quay lưng, quảng trường phía sau đồng loạt hô hai chữ chính đạo. Tiếng hô không đều. Có người tin, có người sợ, có người chỉ há miệng theo để khỏi bị nhìn thấy im lặng. Tần Mạc nghe trong đó có tiếng A Khê rất nhỏ, gần như không có. Cậu cũng phải hô để sống. Điều ấy không làm lời hô sạch hơn, nhưng làm cơn giận của Tần Mạc khó chém xuống hơn.

Hắn ghét cái khó ấy.

Nhưng chính cái khó ấy chứng minh đám đông không phải một bức tường để phá. Trong đó có người ném đá, có người cúi đầu, có người giấu cơm cháy trong tay áo. Nếu một ngày hắn trở lại chỉ để giết hết người đã hô, hắn sẽ giết cả những người từng run rẩy nói dối giúp mình.

Vậy nên hắn phải nhớ mặt. Nhớ giọng. Nhớ ai đứng ở đâu. Công lý, nếu có ngày hắn còn xứng đáng dùng chữ đó, không thể lười như thù hận.