Chương 58: Kẻ dẫn đường
Nuốt viên sứ tuần tra chưa kịp giúp cậu đi xa, thì cả Trung Thiên đã biết có người sống.
Viên sứ ấy, hóa ra, không cần truyền tin xong mới báo động. Cái chết của một mắt xích, ở nơi này, tự nó là một tín hiệu: một sứ tuần tra biến mất khỏi sổ, và cỗ máy — vốn không phí một hạt, không sót một chỗ trống — lập tức nhận ra khoảng khuyết.
Cả Trung Thiên đổi nhịp. Những dòng hồn treo trên trời, nãy giờ chảy đều về các tháp, khựng lại một cái, rồi một phần trong chúng đổi dòng, xoáy về phía triền đá nơi cậu đứng — như máu một cơ thể dồn về vết thương. Trên đỉnh những cái tháp đen xa xa, những điểm sáng lạnh bừng lên, và từ chúng, những bóng xám bắt đầu hiện ra trên các triền đá quanh cậu — không đi tới, mà hiện, mỗi lúc một chỗ, ba, rồi năm, rồi cả chục, khép một vòng vây câm lặng. Không kẻ nào vội. Chúng không cần vội. Ở cái dạ dày này, con mồi không có đường ra; cỗ máy chỉ đơn giản khép lại quanh chỗ thức ăn đi lạc, thong thả, chắc chắn.
“Chạy được không?” Chu Bình hỏi, dù cả hai đều biết câu trả lời. Gã chống gậy, chân còn run; và ngay cả nếu gã khỏe, ở một nơi mà sứ giả hiện thay vì đi, chạy là vô nghĩa.
Tần Mạc dồn chín cánh, chuẩn bị cho một trận mà cậu biết mình sẽ không thắng — không phải vì cậu yếu, mà vì ở đây, đối thủ là cả một cỗ máy, và một con thú dù đói tới đâu cũng không nuốt nổi cả một cái dạ dày.
Vòng vây khép dần. Tần Mạc đã sẵn sàng cho một trận cuối cùng, tính xem nuốt được mấy tên trước khi bị áp đảo, thì một giọng nói vang lên, ngay bên cạnh, từ một chỗ mà một khắc trước không có ai — không phải giọng lạnh cơ giới của sứ, mà một giọng người, khàn, sống, có cả chút giễu cợt:
“Đứng đực ra đấy thì thành bữa tối cho chúng. Theo tôi, nếu còn muốn sống. Nhanh.”
Kẻ vừa nói không giống một sứ.
Hắn cũng khoác đồ xám — ở Trung Thiên, mọi thứ đều xám — nhưng đồ hắn rách, vá chằng, bụi bặm, không phải cái xám phẳng phiu của quan lại cỗ máy. Hắn gầy, mắt sâu, tóc bạc quá nửa dù gương mặt chưa già, và trên cổ hắn có một vòng sẹo tròn, nhẵn, như dấu của một cái ách từng đeo rất lâu. Quan trọng nhất: hắn đi tới, bằng chân, thở bằng phổi, tim đập — hắn sống, như cậu, một đốm sống giữa cái cõi của người chết. Và cái đạo hạnh tỏa ra từ hắn, khi chạm tới thần thức Tần Mạc, làm cậu giật mình: nó không thuần là đạo hạnh người. Trong nó có cái vị lạnh quen thuộc — cái vị của Sát Đạo, của một đóa sen. Mờ, cũ, như tro của một đám cháy đã tắt từ lâu, nhưng có.
Kẻ này từng mang một đóa sen. Như cậu.
“Ông cũng là người sống.” Tần Mạc nói.
“Từng là. Giờ thì… lưng chừng.” Hắn nhếch mép, và không đợi hỏi thêm, hất đầu về một khe đá. “Giảng giải để sau. Đám kia không đợi ta với ngươi làm quen. Hang tôi ở dưới kia, có trận che khí tức. Đi hay ở, quyết trong ba nhịp thở.”
Tần Mạc cân — nhanh, như cậu vẫn cân. Một kẻ lạ, hiện ra đúng lúc, giữa vòng vây: có thể là bẫy. Nhưng một kẻ lạ biết đường trốn ở Trung Thiên, một người sống sót được ở cái cõi cấm này — đó cũng chính là thứ cậu cần nhất lúc này: một kẻ dẫn đường. Và con thú, ngửi thấy đạo hạnh lạ của hắn, lại thì thầm — nhưng lần này Chu Bình đã kịp huých cậu một cái, đúng phần việc của gã.
Cậu chọn tin, tạm thời. “Đi.”
Mục không chờ. Gã xoay người, và cái cách gã di chuyển làm Tần Mạc hiểu ngay vì sao gã sống được ở đây: gã không chạy theo lối cõi dưới, mà luồn — men theo những “góc chết” giữa các dòng hồn, những chỗ mà tầm quét của sứ giả không với tới, như một con chuột thuộc lòng từng kẽ tường trong một cái nhà đầy mèo. Gã ra hiệu, và Tần Mạc cõng Chu Bình bám theo, đặt chân đúng chỗ gã đặt, nín cả khí tức chín cánh lại theo cách gã ra dấu.
Hai lần, một bóng sứ hiện ngay trên đầu họ, và cả ba nép vào một khe đá, im tới mức Tần Mạc nghe rõ tim Chu Bình đập. Viên sứ quét mắt qua — cái nhìn lạnh, cơ giới — rồi bỏ đi, không thấy gì, vì Mục đã dẫn họ vào đúng cái điểm mù. Tần Mạc, kẻ cả đời tự hào về tài trốn, lần đầu thấy có người trốn giỏi hơn mình — và cái đó, ở Trung Thiên, đáng giá hơn mọi thần thông.
Tới lần thứ ba, khi một toán sứ dồn quá gần, Mục làm một việc lạ: gã móc từ trong áo ra một cái lọ ngọc, mở nắp, thả ra một đốm sáng đỏ nhạt — một mảnh hồn — và hất nó về hướng ngược lại. Đám sứ, như đàn cá ngửi thấy mồi, lập tức đổi hướng đuổi theo cái đốm sáng ấy. “Phí một mảnh.” Mục lẩm bẩm, tiếc, “nhưng còn hơn phí cả ba cái mạng.” Rồi gã dẫn hai người luồn qua khe hở vừa mở.
Cái hang của gã lạ mặt nằm sâu dưới một triền đá, sau ba lớp trận khí tức mà Tần Mạc, dù có ký ức Ôn Sứ, cũng phải công nhận là khéo — trận giấu người sống giữa một cõi chuyên đánh hơi người sống. Vào trong, gã thắp một viên linh thạch mờ, và dưới ánh sáng ấy, Tần Mạc thấy một cái hang của kẻ đã ở lâu tới mức biến nơi ẩn náu thành một thứ gần như nhà: một ổ rơm khô, một bếp đá nhỏ, những giá gỗ thô xếp đủ thứ nhặt nhạnh suốt bao năm — pháp khí sứ hỏng, mảnh áo xám, những cuộn da ghi chép chằng chịt bản đồ Trung Thiên. Trên vách, khắc bằng vật nhọn, là hàng nghìn vạch đếm — đếm ngày, hay đếm năm, Tần Mạc không dám nghĩ.
Và ở một góc riêng, trang trọng hơn cả, trên một cái giá phủ vải sạch, là mấy cái lọ ngọc. Trong mỗi lọ, một đốm sáng đỏ nhạt đang khẽ đập, đều, như những nhịp tim tí hon bị nhốt trong thủy tinh. Cậu khựng lại. Cậu biết những đốm ấy là gì — cậu đã thấy chúng bốc lên trời đêm nàng tan.
Mảnh hồn. Gã lạ mặt này giữ những mảnh hồn.
“Đừng nhìn thế.” Gã nói, thấy ánh mắt cậu. “Ta không phải sứ đi thu hồn. Ngược lại. Ta là kẻ đi ăn trộm hồn — trộm lại từ cái cỗ máy, trước khi chúng bị xếp lên bậc thang.” Gã đặt viên linh thạch xuống, ngồi phịch, và nhìn hai người bằng đôi mắt sâu mệt mỏi. “Tên ta là Mục. Hay ít nhất, đó là cái tên ta còn nhớ là của mình — ở đây lâu, người ta quên dần cả tên. Ta ở Trung Thiên này đã lâu hơn ta muốn nhớ. Và ta đoán — nhìn cái tấm vải trong ngực ngươi đang kéo về hướng tháp Vọng Hương kìa — ngươi cũng tới đây để trộm lại một mảnh hồn của ai đó. Phải không, đóa sen chín cánh?”
Tần Mạc cứng người. Gã biết cậu chín cánh. Gã biết cả tấm thanh y. Kẻ này, dù là ai, đã quan sát cậu kỹ hơn nhiều so với một kẻ tình cờ.
“Ông biết về tôi.” Cậu nói, tay đặt hờ lên dấu triện.
“Ta biết về mọi đóa sen bước lên Trung Thiên.” Mục đáp, và lần đầu, giọng gã mất cái nhẹ nhõm, chùng xuống thành một thứ gì đó cũ và đau. “Vì ta từng là một trong số các ngươi. Ta cũng từng mang một đóa sen. Ta cũng từng lên đây, cõng theo một lời thề y hệt lời trong mắt ngươi bây giờ, đi tìm một người bị xé.”
Gã đưa tay sờ cái vòng sẹo trên cổ, cái vòng mà giờ Tần Mạc đoán ra là gì: dấu của một cái ách phong ấn, thứ người ta dùng để khóa một đóa sen lại.
“Ngươi muốn biết ta tìm được người của ta không?” Mục hỏi, không đợi trả lời. “Tìm được. Sau bốn mươi năm. Bốn mươi năm trèo, trộm, trốn, nuốt. Ta gom đủ từng mảnh hồn của nàng — cái người của ta — nhét vào những cái lọ như kia.” Gã hất đầu về mấy cái lọ ngọc đỏ đập khẽ trong góc hang. “Rồi ta ghép chúng lại.”
Gã ngừng. Và cái ngừng ấy dài, nặng, tới mức Tần Mạc biết phần tiếp theo sẽ không phải một kết có hậu.
“Ghép xong, ta được gì, ngươi biết không?” Mục cười, một tiếng cười không có đáy. “Ta được một cái… hình dạng của nàng. Đủ mảnh. Đúng mảnh. Nhưng ghép trăm mảnh vỡ lại thì ra một cái bình rạn, không ra cái bình cũ. Nàng — cái nàng ghép lại — nhìn ta, và không nhận ra ta. Không phải vì thiếu mảnh. Mà vì bốn mươi năm ta đi nhặt nàng, ta đã thành một thứ mà nàng, cái nàng nguyên vẹn ngày xưa, hẳn sẽ bỏ chạy. Ta nhặt đủ nàng về, đúng lúc ta không còn là kẻ nàng từng yêu. Hai cái đó, hóa ra, không thể cùng tồn tại: nhặt đủ nàng, thì mất mình; giữ được mình, thì không đủ mạnh để nhặt nàng.” Gã nhìn thẳng vào Tần Mạc. “Đó là cái bẫy của con đường ngươi đang bước, đóa sen. Và ta chưa gặp ai thoát được nó.”
Tần Mạc ngồi lặng. Cậu vừa nghe, từ miệng một kẻ đã đi hết con đường, đúng cái nỗi sợ mà Chu Bình và Tô Vãn đã cảnh báo — nhưng lần này không phải như một lời khuyên, mà như một bản án đã có tiền lệ. Bốn mươi năm trước có một kẻ như cậu, thề như cậu, và cái kết là một cái bình rạn không nhận ra người ghép nó.
Chu Bình, nãy giờ im, chợt lên tiếng — giọng gã khàn, nhưng cái nhìn gã dành cho Mục không phải sợ, mà một thứ gần với thương: “Ông ghép được nàng về, mà nàng không nhận ra ông. Rồi ông làm gì nàng? Cái… cái người ghép lại ấy, giờ đâu?”
Mục im rất lâu. Rồi gã đưa mắt về mấy cái lọ, và Tần Mạc hiểu ra câu trả lời nằm ở đó: gã đã tháo nàng ra lại. Ghép về không thành nàng, nên gã tách nàng thành mảnh lần nữa, cất vào lọ, để giữ ít nhất cái khả năng rằng một ngày nào đó, một cách nào đó, có kẻ ghép khéo hơn gã. Gã không giữ được nàng, cũng không nỡ buông — nên gã treo nàng lơ lửng giữa hai cái, trong những cái lọ, suốt bao năm.
“Nên ông ở đây.” Tần Mạc nói khẽ. “Không về được cõi dưới. Ở lưng chừng. Với những cái lọ.”
“Ta ở đây,” Mục đáp, “để nói với những đứa như ngươi cái ta vừa nói. Đa số không nghe — chúng đói quá rồi, chúng lao lên tháp, và ta không gặp lại. Vài đứa nghe, rồi vẫn lao lên, chỉ khác là lao lên với con mắt mở. Ta chưa biết ngươi thuộc loại nào.” Gã chỉ vào Chu Bình. “Nhưng ngươi có cái ta không có, hồi đó: một kẻ đi cùng còn dám cãi ngươi. Ta đi một mình. Có lẽ vì thế ta thành cái bình rạn. Giữ lấy nó, cái thằng dám cãi ấy. Nó đáng giá hơn cả trăm mảnh hồn.”
Tần Mạc nhìn Mục — không phải một nạn nhân như Diệp Chẩn, không phải một tá điền như Tang Cô, mà một đóa sen khác, đã đi trọn con đường cậu vừa bắt đầu, và sống sót ở cái giá này: một kẻ lưng chừng giữa người và thú, giữa cõi dưới và trời cao, canh giữ những cái lọ đựng một người mình đã nhặt về mà không giữ nổi.
Cậu nhìn Mục, và cậu thấy — rõ tới mức không chối được — một trong những phiên bản của chính mình sau bốn mươi năm nữa.
“Ông kể tôi nghe cái này,” Tần Mạc nói, chậm, “để tôi bỏ cuộc, hay để tôi đi tiếp mà biết mình đang đổi cái gì?”
Mục nhìn cậu hồi lâu, rồi lần đầu, một tia gì đó không phải mệt mỏi lóe trong đôi mắt sâu. “Đứa nào hỏi được câu đó,” gã nói, “thì ta kể để nó đi tiếp. Ngồi lại đi, đóa sen. Ăn với ta bữa cơm của người sống — thứ hiếm ở cái cõi này. Rồi ta chỉ ngươi đường lên tháp Vọng Hương, và cái giá của từng bậc. Ngươi vẫn sẽ trèo. Ta biết. Nhưng ít nhất, khác ta ngày xưa, ngươi sẽ trèo mà đếm được cái mình mất.”
Ngoài hang, cả Trung Thiên xám lạnh vẫn lùng sục hai đốm sống đi lạc. Trong hang, dưới ánh một viên linh thạch mờ, ba con người — một đóa sen mới, một đóa sen cũ, và một gã Dược phong dám cãi — ngồi lại quanh cái đói và những cái lọ đựng một người bị xé, ở bậc thang đầu tiên của một tòa trời cao không thấy nóc. Tần Mạc nhìn Mục, nhìn những cái lọ, nhìn cái vòng sẹo trên cổ gã, và cậu nghe rõ, không cần ai nói, cái mà cả căn hang này thì thầm: đây là cái ngươi có thể thành. Giờ chọn đi.