tinbc tinbc

Chương 57: Mộ không tên

Nghĩa địa sau núi không có bia ghi tên.

Chỉ có những phiến đá trắng cắm thành hàng, mỗi phiến khắc một số nhỏ ở mặt sau. Mưa làm bùn nhão ra quanh chân bia. Cỏ mọc cao tới đầu gối, vàng úa vì quanh năm không ai dọn. Ở nơi chôn đệ tử chính thức, chuông siêu độ vang ba ngày. Ở đây, gió thổi qua đá trắng nghe như tiếng người thở dài mà không dám thành tiếng.

Ở mép nghĩa địa có một chòi nhỏ cho người coi mộ. Cửa chòi khóa bằng dây gai, bên trong chỉ có một cái cuốc gãy cán, mấy bó hương rẻ ẩm mốc và một sổ gỗ mục. Tần Mạc đẩy cửa, sổ lập tức rơi xuống, bung ra vài trang. Trên trang không ghi tên, chỉ ghi số bia, ngày chôn, và một cột “lý do”: bệnh, ngã núi, phạm lỗi, không rõ. Có những chữ được viết cùng một nét tay, cùng một loại mực, đều tới mức giống chép bài. Người chết khác nhau, lý do giống nhau, nét chữ giống nhau.

Cuối sổ có vài trang không giống phần trước.

Chữ ở đó xấu hơn, xiêu vẹo, như người viết lén trong lúc tay run. Bên cạnh vài con số, ai đó đã thêm những ghi chú rất nhỏ: “hay hát”, “có em gái”, “sợ sấm”, “nợ ta hai đồng”, “chôn lúc mưa”. Những dòng ấy bị gạch đi bằng mực đen, nhưng gạch vội nên vẫn đọc được. Tần Mạc nhìn rất lâu. Người coi mộ, hoặc một tạp dịch nào đó, từng cố trả lại cho vài con số một chút đời sống. Rồi ai đó phát hiện và gạch bỏ.

Chu Bình nhìn qua vai hắn, khàn giọng: “Ai viết?”

“Không biết.”

“Nhớ cả người đó.”

Tần Mạc gật. Trên mảnh vải cổ tay hắn, sổ tên lại dài thêm một chỗ trống: người viết sau bia.

Hắn không biết người ấy còn sống không. Có thể đã bị phạt. Có thể chính người ấy nằm đâu đó dưới một phiến đá trắng khác, cũng chỉ còn số. Nhưng một dòng “sợ sấm” bị gạch vẫn làm nghĩa địa này bớt giống kho đồ hỏng. Nó nói rằng từng có người biết người chết không chỉ là lý do chết.

Chu Bình nhìn sổ, môi mấp máy: “Không rõ… nhiều thế.”

Không rõ là một cái hố tiện lợi. Không rõ ai giết. Không rõ ai ký. Không rõ vì sao chết. Không rõ nên không cần ai chịu trách nhiệm. Tần Mạc đóng sổ lại, nhưng mùi giấy mục vẫn bám vào tay. Hắn bỗng thấy kho bình hồn dưới Trấn Hồn Đài và nghĩa địa này là hai mặt của cùng một thứ: người còn dùng được thì treo trong bình, người không dùng được nữa thì cắm số sau bia. Cả hai đều không cần tên.

Tần Mạc đi giữa các hàng bia, cõng Chu Bình, tay giữ thanh y dưới áo.

“Đây là chỗ người không được ghi tên.” Chu Bình khàn giọng. “Ta nghe Dược phong nói… tưởng dọa người lười thôi.”

Tần Mạc không đáp.

Hắn nhìn từng phiến đá. Số một trăm bảy mươi ba. Hai trăm mười chín. Ba trăm bốn mươi. Không tên. Không nguyên quán. Không ngày chết. Chỉ là số, như thẻ bình hồn, như người tạp dịch bị gọi bằng số việc.

Tô Vãn còn không có một con số.

Nàng không được phép chết.

Nếu tông môn thừa nhận nàng chết, phải thừa nhận nàng từng sống. Nếu thừa nhận nàng từng sống, phải trả lời vì sao một người sống lại thành tế phẩm.

Tần Mạc đặt Chu Bình ngồi tựa vào gốc cây, rồi tìm một phiến đá vỡ cạnh mương nước. Hắn lau bùn bằng tay áo, đặt nó dưới một gốc thông thấp, nơi gió có thể lùa qua.

Gốc thông ấy nghiêng về phía đông, tán lá thưa, phía dưới có một khoảng đất khô hơn chỗ khác. Có lẽ vì rễ cây hút bớt nước, cũng có lẽ vì gió lùa qua thường xuyên. Tần Mạc chọn nó không vì phong thủy. Hắn chọn vì Tô Vãn từng nói thích chỗ có gió. Đến cả một tấm bia rỗng hắn cũng chỉ biết chọn theo thói quen nàng từng nói, như một kẻ mù lần đường bằng một sợi chỉ gần đứt.

Chu Bình tựa vào cây, nhìn hắn loay hoay với phiến đá vỡ. “Xấu quá.”

“Ừ.”

“Nàng mà thấy chắc chê.”

“Nàng không chê thẳng.”

“Nàng sẽ im một lúc, rồi hỏi có cần ta giúp không.” Chu Bình thở khó nhọc mà vẫn cố nói. “Cái đó còn đau hơn chê.”

Tần Mạc cúi đầu lau bùn trên phiến đá, khóe miệng giật rất nhẹ. Đúng là Tô Vãn sẽ làm vậy. Nàng ít khi làm người khác mất mặt trước đám đông. Nàng chỉ dùng một câu rất nhẹ khiến người ta tự biết mình làm dở. Nghĩ tới đó, phiến đá vỡ trong tay hắn bỗng không còn chỉ là đá. Nó là cuộc đối thoại với một người không đứng đó nữa.

Chu Bình nhìn hắn. “Khắc tên không?”

Tần Mạc cầm sợi chỉ xanh A Khê đưa, đặt dưới phiến đá.

“Không.”

“Sợ trời nghe?”

“Sợ ta khắc sai.” Tần Mạc nói.

Chu Bình im.

Câu ấy đau hơn câu “sợ trời nghe”. Tên nàng còn trong hắn, nhưng sau khi tận mắt thấy luân hồi rửa tên người, hắn bỗng không dám viết. Như thể một nét bút sai, một chữ run tay, cũng là một lần hắn làm nàng mờ thêm.

Hắn lấy tay đào đất. Móng tay bật máu rất nhanh. Chu Bình nhìn không nổi, vươn tay muốn cản.

“Dùng kiếm.”

“Không.”

Kiếm quá sắc.

Đào bằng kiếm sẽ nhanh, sạch, gọn. Nhưng nhanh sạch gọn là cách Thương Lan xử lý mọi thứ đêm qua. Tần Mạc không muốn cái hốc đất đầu tiên dành cho nàng được mở ra như một vết chém. Hắn dùng tay, chậm và vụng, để bùn chui vào móng, để da bật máu, để mình nhớ rằng đây không phải một thao tác trong trận pháp. Đây là chôn một sợi chỉ người khác liều mạng giữ lại.

Chu Bình nhìn một lúc, cuối cùng không cản nữa. Gã nhặt một cành cây gãy, cố với tới kéo bớt cỏ quanh phiến đá. Động tác rất nhỏ, làm xong gã thở hổn hển. Nhưng gã vẫn làm. Hai người, một người đào bằng tay, một người kéo cỏ bằng cành cây, dựng cho Tô Vãn một chỗ không tên giữa nghĩa địa không tên. Nếu có người ngoài nhìn, có lẽ sẽ thấy buồn cười. Nhưng đó là tang lễ duy nhất họ có thể cho nàng lúc này.

Không chuông.

Không kinh.

Không áo quan.

Chỉ có bùn, mưa, một sợi chỉ xanh, một người bạn sốt cao và một người yêu không dám khắc tên.

Tần Mạc đào bằng tay cho tới khi có một hốc đất đủ nhỏ để đặt sợi chỉ xanh vào. Hắn chôn nó xuống, lấp lại, đặt phiến đá vỡ lên trên.

Không tên.

Không ngày.

Không lời thề.

Hắn từng nghĩ bia mộ phải có chữ mới là bia. Giờ nhìn hàng đá trắng quanh mình, hắn hiểu có những nơi chữ chỉ dùng để tiếp tục nói dối. Nếu hắn khắc “Tô Vãn” lên đây, ngày mai Hình Đường có thể tới mài đi, hoặc tệ hơn, khắc thêm hai chữ “ma hại” phía dưới. Một cái tên bị viết sai trên đá còn đau hơn không viết.

Vậy nên hắn để phiến đá rỗng. Rỗng không phải vì quên, mà vì chưa ai trên đời này, kể cả hắn, có quyền chốt lại nàng bằng một dòng chữ. Nàng đang ở trong luân hồi, đang bị nước rửa, đang đi tới một nơi hắn chưa hiểu. Bia này không phải điểm kết thúc của nàng. Nó chỉ là chỗ để người ở lại thừa nhận: đã có một người tên Tô Vãn từng bị đối xử như vật, và có người không chịu gọi nàng là vật.

Chỉ một chỗ để tấm thanh y trong ngực hắn biết rằng có người trên đời này từng muốn chôn nàng như một người, không phải tiêu hủy nàng như vật chứng.

Mưa nặng hạt hơn. Nước chảy trên mặt đá vỡ, làm nó sạch dần.

Tần Mạc ngồi trước bia rỗng.

Hắn không biết nên nói gì. Người phàm khi chôn người chết sẽ gọi hồn, sẽ nói đường xa đi cẩn thận, sẽ đốt tiền giấy, đặt bát cơm. Hắn không có gì trong tay ngoài máu, bùn và một người bạn đang sốt.

Cuối cùng hắn nói: “Nàng từng muốn xem chợ đêm.”

Nói ra rồi, ký ức mở thêm.

Đêm đó Tô Vãn hỏi chợ đêm phàm nhân có thật sự nhiều đèn như trong sách không. Chu Bình lập tức khoe mình từng xuống trấn, nói có đèn đường, có kẹo kéo, có người bán mặt nạ quỷ xấu tới mức trẻ con khóc. Tô Vãn nghe rất chăm chú, chăm chú hơn cả lúc trưởng lão giảng kinh. Nàng hỏi kẹo kéo có dính răng không, hỏi người phàm có mặc cả vì một đồng tiền không, hỏi nếu nàng đứng giữa chợ có ai nhận ra nàng là thánh nữ không. Chu Bình cười nói nàng mặc áo vải vào thì ai rảnh nhận. Tần Mạc khi ấy ngồi bên cạnh, nói sau này đưa nàng đi.

Một lời nói nhẹ như hơi.

Giờ thành vật nặng đặt trước bia rỗng.

Tần Mạc nhìn phiến đá, bỗng thấy mình không chỉ nợ nàng một mạng. Hắn nợ nàng một chợ đêm, một bát cháo không bị nấu cháy, một lần đi giữa người phàm mà không ai quỳ. Những món nợ ấy không lớn bằng luân hồi, nhưng chính chúng làm hắn biết mình muốn tìm ai. Không phải tìm một thánh nữ. Không phải tìm Ngưng Đạo Thể. Tìm người từng muốn biết kẹo kéo có dính răng không.

Chu Bình cúi đầu.

“Sau này…” Tần Mạc dừng lại. Cổ họng hắn nghẹn cứng. “Sau này nếu ta tìm thấy nàng, ta không biết nàng còn muốn không.”

Chu Bình im một lúc rồi nói: “Hỏi.”

Tần Mạc nhìn gã.

“Hỏi nàng.” Chu Bình thở khó, từng chữ như kéo qua ngực vỡ. “Ngươi hỏi ta cháo có bỏ hành không còn được. Chuyện lớn vậy… không hỏi à?”

Tần Mạc cúi đầu, bật ra một tiếng cười rất nhỏ, rồi im.

Đúng là đạo lý của Chu Bình luôn thô đến mức khó phản bác. Nếu một bát cháo còn phải hỏi người ăn, vậy một đời người càng không thể tự quyết thay. Tô Vãn đã nói điều đó ở bờ luân hồi, nhưng nghe Chu Bình nói bằng chuyện hành, nó bỗng gần với đời hơn, dễ nhớ hơn. Có lẽ sau này khi đau quá, hắn sẽ quên những lời đẹp. Nhưng hắn có thể nhớ: cháo còn phải hỏi.

“Nếu nàng bảo không?” Tần Mạc hỏi.

Chu Bình nhắm mắt. “Thì ngươi về… mở quán cháo với ta.”

“Ngươi nghĩ dễ quá.”

“Khó thì… bán đắt hơn.”

Tần Mạc không cười nổi nữa, nhưng ngực bớt nghẹn một chút. Trước bia rỗng, giữa nghĩa địa không tên, Chu Bình vừa đặt một con đường rất nhỏ bên cạnh con đường nghịch thiên: nếu không kéo được nàng, vẫn phải sống sao cho không phụ điều nàng dặn. Tần Mạc không biết mình làm nổi không. Nhưng có đường nhỏ còn hơn chỉ có vực.

Hắn không nói hết được.

Ngay lúc đó, thanh y trong ngực lạnh lên.

Không phải lạnh như xác. Là cái lạnh của một sợi dây rất xa bị gảy nhẹ. Tần Mạc lập tức áp tay lên ngực. Sợi nhân quả kia, thứ từ sau khi nàng đi gần như chìm hẳn, sáng lên một nhịp yếu tới mức nếu hắn thở mạnh sẽ bỏ lỡ.

Từ dưới đất, nơi sợi chỉ xanh vừa được chôn, có tiếng nước rất xa vọng lại.

Chu Bình cũng nghe thấy. Gã ngẩng đầu, mặt trắng bệch.

“Đó là gì?”

Tần Mạc nhìn phiến đá không tên.

“Không phải hồn nàng.”

Câu ấy tự hắn nói ra, như dùng dao cắt ảo tưởng.

Không phải hồn nàng.

Chỉ là nhân quả còn đau khi có người nhớ đúng cách.

Nhưng chừng ấy cũng đủ để hắn đứng dậy.

Trước khi đứng hẳn lên, hắn lấy mảnh vải cổ tay ra, mở phần đã viết bằng máu. A Khê. Đá. Người miếu. Diệp Chẩn. Người viết sau bia. Chữ nào cũng nhòe, chữ nào cũng xấu. Hắn thêm vào một dòng không tên: bia rỗng.

Chu Bình nhìn, không hỏi vì sao không viết Tô Vãn. Gã hiểu. Có những cái tên phải giữ trong tim trước khi dám đặt lên giấy. Nhưng “bia rỗng” thì có thể viết. Nó nhắc hắn rằng tình yêu nếu không có chỗ đặt xuống sẽ biến thành lửa đốt hết mọi thứ. Một phiến đá không tên, một dòng chữ lệch trên vải, một người bạn còn thở: chừng đó là cái neo rất thô, nhưng neo thô vẫn hơn để thuyền trôi thẳng vào cơn hận.

“Sau này mua sổ thật đi.” Chu Bình nói.

“Ừ.”

“Đừng dùng áo nữa. Bẩn.”

Tần Mạc nhìn mảnh vải đầy máu, lần đầu không phản bác.

Hắn gấp mảnh vải lại, cất vào lớp áo ngoài, không để chạm thanh y. Đến cả ký ức cũng cần phân chỗ: máu của người sống, áo của người đi, tên của người bị xóa. Nếu trộn hết vào nhau, hắn sẽ chỉ còn một khối đau không phân biệt nổi ai với ai.

Chu Bình thấy hắn làm vậy, gật rất nhẹ, như một ông thầy khó tính miễn cưỡng cho qua.

Gió thổi qua phiến đá rỗng, làm cỏ quanh đó nghiêng xuống. Trong một nhịp, Tần Mạc gần như thấy Tô Vãn đứng ở chỗ có gió, không nói gì, chỉ nhìn cái bia xấu xí ấy bằng ánh mắt vừa buồn vừa bất lực. Hắn cúi đầu, xem như nhận lời chê chưa thành tiếng.

Ở xa, trên sườn núi, tiếng chuông Thương Lan vang lên. Không phải chuông tang. Chuông khóa sơn.

Tông môn đã đóng cửa.