Chương 56: Không giết người đưa cơm
Đệ tử trẻ quay lại lúc trời gần sáng.
Hắn không mặc áo ngoài Hình Đường nữa, chỉ khoác một tấm áo tạp dịch màu xám, tay ôm một giỏ tre. Khi đẩy cửa miếu, hắn giơ hai tay lên trước, giọng run:
“Ta không dẫn người tới.”
Tần Mạc xuất hiện sau tượng vỡ, Câu Hồn Ấn đã sáng trong lòng bàn tay.
Đệ tử trẻ nuốt khan, đặt giỏ xuống. Trong đó có một ấm nước, hai nắm cơm nguội, một gói thuốc cầm máu và một bộ áo tạp dịch cũ.
Giỏ tre ấy nhìn nghèo tới mức buồn cười. Cơm nguội vón thành từng cục, chắc lấy từ đáy nồi nhà bếp. Gói thuốc cầm máu chỉ là loại tạp dịch dùng khi bị bỏng lò, không đủ trị vết thương của Chu Bình. Bộ áo cũ còn mùi mồ hôi và khói bếp. Nhưng A Khê đặt từng thứ xuống rất cẩn thận, như đặt lễ trước bàn thờ. Với cậu, gom được những thứ này đã là phản tông. Cậu phải lấy cơm lúc người quản bếp quay đi, trộm thuốc từ ngăn hỏng, nhặt áo trong sọt đồ phế, rồi đi một đường vòng qua chuồng linh thú để tránh đội tuần.
“Có người thấy ngươi không?” Tần Mạc hỏi.
A Khê lắc đầu, rồi lại gật, rồi mặt càng trắng hơn. “Một bà cô ở bếp thấy. Nhưng bà ấy không nói. Bà ấy bảo cơm nguội để lâu cũng phí.”
Một câu rất bình thường. Nhưng chính sự bình thường ấy làm Tần Mạc im lặng. Trong một tông môn đang khóa núi, sửa hồ sơ, truy ma, có một bà bếp dùng lý do cơm nguội để thả cho một tạp dịch mang thức ăn đi. Không phải ai cũng dám làm anh hùng. Có người chỉ dám giả vờ tiếc cơm. Nhưng nhờ vậy, người trong miếu có thêm một ấm nước.
“Ta tên A Khê.” Hắn nói rất nhanh, như sợ nói chậm sẽ chết. “Ta chỉ đưa cơm. Ta không biết gì hết. Ta cũng không muốn biết.”
Tần Mạc nhìn hắn.
A Khê run tới mức cái ấm trong giỏ kêu lách cách.
Cậu không nhìn thẳng vào Tần Mạc. Ánh mắt cậu cứ rơi xuống đôi tay mình, như sợ chính hai tay ấy sẽ tố cáo mình đã từng lau máu trên đài. Dưới móng tay A Khê còn vệt đỏ rửa chưa sạch. Có lẽ cậu đã kỳ cọ rất lâu, kỳ tới bật da, nhưng máu trong kẽ móng vẫn không chịu đi. Người tạp dịch quen với bẩn, nhưng có những thứ bẩn không nằm trên tay.
Tần Mạc thấy vệt máu ấy và không hỏi. Hỏi là ép A Khê nói lại điều cậu vừa liều mạng để im. Từ đêm qua tới giờ, hắn bắt đầu học được rằng giữ một người không vỡ đôi khi không phải kéo họ về phía mình, mà là để họ có một khoảng im lặng đủ nhỏ để thở.
“Vì sao?”
A Khê cúi đầu. “Vị sư tỷ áo xanh từng cho ta thuốc. Năm ngoái ta bị chấp sự đánh vì làm đổ linh than, đầu gối sưng không đi được. Nàng đặt thuốc ngoài phòng, còn bảo… bảo đừng quỳ ngoài trời lạnh.” Hắn nói tới đó thì nghẹn. “Sáng nay họ nói không có sư tỷ nào chết ở đây.”
Trong miếu im rất lâu.
Tần Mạc thu Câu Hồn Ấn lại.
A Khê như sống lại, đầu gối mềm đi. Hắn vội đẩy giỏ về phía trước. “Đường xuống núi bị khóa. Nhưng sau nghĩa địa có khe nước cũ. Người chết không ghi tên chôn ở đó, ít ai canh. Đi theo khe, tới rừng trúc thì rẽ trái.”
Nói xong, cậu lấy một mẩu than từ túi áo, vẽ lên nền miếu một bản đồ méo mó. Nơi nào có đội tuần, cậu đánh dấu bằng ba vạch. Nơi nào có chó truy linh, cậu vẽ một cái đầu chó xấu tới mức Chu Bình nhìn thấy cũng phải khẽ cười. A Khê vẽ rất nhanh, vừa vẽ vừa xóa bằng tay áo, như sợ bản đồ tồn tại quá lâu sẽ thành tội.
“Ở đây có một khe đá,” cậu chỉ vào góc bản đồ, “người lớn đi khó, nhưng huynh cõng người chắc vẫn qua được nếu nghiêng vai. Sau khe là bãi mộ không tên. Họ ít canh vì… vì người ở đó không có ai tới thăm.”
Câu cuối nói ra, A Khê cúi đầu thấp hơn.
Tần Mạc nhìn bản đồ than. Nó không đẹp, không đúng tỷ lệ, không có linh quang dẫn đường. Nhưng nó là thứ mà mọi kế hoạch của trưởng lão không tính tới: tri thức của người thấp nhất, người đi đường bếp, đường giặt, đường đổ tro, đường chôn người không tên. Đại tông có trận pháp tầng tầng, nhưng nó vận hành nhờ những bàn chân nhỏ biết các lối sau. Đêm nay, một bàn chân như vậy chọn lệch đi một chút.
“Ngươi dẫn đường?”
A Khê mặt trắng hơn. Nhưng hắn gật.
Tần Mạc nhìn hắn thật lâu. “Ngươi biết ta là ma tu trong lệnh truy sát.”
“Biết.”
“Ngươi không sợ?”
“Sợ.” A Khê đáp thật. “Nhưng người đưa cơm mà cũng không được sống, thì tông môn này còn ai sống nổi?”
Chu Bình nằm trong góc miếu, mắt mở một khe, bỗng bật ra tiếng cười khàn. “Câu này… có lý hơn khối trưởng lão.”
A Khê giật mình, rồi thấy Chu Bình không chết, mặt hơi thả lỏng.
Họ rời miếu khi sương còn dày. Tần Mạc cõng Chu Bình, A Khê đi trước, tay cầm liềm cắt cỏ để giả làm người lên núi hái thuốc. Đường sau núi lầy lội, đá trơn. Mỗi bước Tần Mạc đi qua, thanh y dưới áo lại cọ vào ngực, nhắc hắn rằng có một người không còn bước được nữa.
Sương che họ, nhưng cũng làm mọi âm thanh gần hơn. Tiếng chuông khóa sơn vọng từ trên cao xuống như nắp hộp khép dần. Tiếng chó truy linh sủa ở xa. Tiếng người gọi nhau qua rừng trúc. A Khê đi trước, thỉnh thoảng cố ý đá vào bụi cỏ để làm chim bay lên hướng khác. Cậu run, nhưng không loạn. Có những người yếu đuối vẫn có một kiểu can đảm rất nhỏ: vừa sợ vừa làm.
Đi được một đoạn, A Khê dừng trước một bụi gai thấp.
“Qua đây.”
Tần Mạc nhìn lối đó. Bụi gai gần như bịt kín, bên dưới chỉ có một khe bùn hẹp. “Ngươi gọi đây là đường?”
“Đường của người gánh tro.” A Khê đáp. “Đệ tử chính thức không đi. Bẩn áo.”
Câu ấy hóa ra là một thứ bảo đảm. Thương Lan có nhiều trận pháp, nhiều cổng khóa, nhiều đường tuần, nhưng luôn có vài lối bẩn dành cho người đổ tro, gánh phân linh thú, chôn đồ hỏng. Những lối ấy không được ghi trên bản đồ sạch. A Khê chui qua trước, áo xám bị gai cào rách mấy đường. Tần Mạc cõng Chu Bình theo sau, phải nghiêng người để thanh y không bị vướng. Có gai quệt qua mặt hắn, rạch một đường nhỏ. Máu nóng chảy xuống cằm. Hắn không lau.
Ở bên kia bụi gai là một con mương cạn. Trong mương có tro bếp, lá mục và mấy mảnh bùa hỏng. A Khê nhảy xuống, lấy tro xoa lên dấu máu trên đất.
“Chó truy linh ghét mùi tro bếp cũ.” Cậu nói. “Bọn con hay dùng để trốn việc.”
Chu Bình thều thào: “Trốn việc… cũng có ngày cứu mạng.”
A Khê đỏ mặt, không biết là vì bị lộ hay vì được khen. “Không phải con hay trốn. Chỉ là… việc nhiều quá.”
Tần Mạc nhìn cậu, bỗng hiểu thêm một điều về tông môn mình từng muốn bám lấy: nó sáng ở đại điện, nhưng sống nhờ vô số con đường bẩn mà người trên không thèm nhìn. Hôm nay chính những đường bẩn ấy đang cứu họ khỏi bàn tay sạch.
Chu Bình trên lưng Tần Mạc tỉnh được một chút, thấy A Khê đi trước thì thều thào: “Nhóc kia.”
A Khê giật mình quay đầu.
“Cơm nguội… cảm ơn.”
A Khê ngẩn ra. Có lẽ từ lúc đưa giỏ tới giờ, cậu chỉ chờ bị nghi ngờ, bị đe dọa, bị kéo vào chuyện lớn. Một câu cảm ơn vì cơm nguội khiến mắt cậu đỏ lên rất nhanh. Cậu quay phắt đi, giả vờ nhìn đường.
“Không có gì.” Cậu nói. “Cơm nguội thôi.”
“Cơm nguội cũng cứu mạng.” Chu Bình lẩm bẩm.
Tần Mạc không nói, nhưng ghi câu đó lại. Sau này nếu hắn còn sống đủ lâu, có lẽ hắn phải nhớ không chỉ ai đánh hắn, ai hại nàng, mà cả ai cho một nắm cơm nguội.
Giữa rừng trúc, họ gặp ba truy binh.
Không phải Hình Đường chính thức. Chỉ là đệ tử ngoại môn bị kéo đi lục núi, mắt đỏ vì thiếu ngủ. Một người nhận ra A Khê, mắng: “Ngươi dẫn ai đó?”
A Khê cứng người.
Tần Mạc đặt Chu Bình xuống sau thân trúc.
Sen đen mở ra rất nhanh. Ba người này yếu. Nuốt không tốn sức. Ăn xong, hắn còn có lực đi xa hơn.
Người đi đầu rút kiếm, nhưng tay run. “Tần Mạc, ngươi… ngươi bỏ vật cấm xuống, bọn ta có thể…”
Hắn chưa nói hết. Tần Mạc đã tới trước mặt.
Không dùng Câu Hồn Ấn.
Hắn đánh vào cổ tay, gối, huyệt ngủ. Ba đệ tử ngã xuống bùn, bất tỉnh, còn thở. A Khê nhìn cảnh ấy, mặt vẫn trắng, nhưng mắt có thêm thứ gì đó ngoài sợ.
Tần Mạc ra tay rất nhanh, nhưng không dễ.
Dễ là giết. Dễ hơn nữa là nuốt. Đánh cho người còn thở trong khi đang cõng Chu Bình, trong khi sen đen đói, trong khi truy binh phía sau có thể tới bất cứ lúc nào, mới khó. Đệ tử thứ hai ngã xuống còn cố nắm lấy chuông báo động ở thắt lưng. Tần Mạc đạp lên cổ tay hắn, nghe xương kêu rắc, rồi lập tức dừng trước khi lực đi quá. Đệ tử ấy đau tới ngất. Còn sống.
A Khê nhìn bàn chân Tần Mạc dừng lại đúng lúc, như nhìn một điều không khớp với tranh truy nã. Ma tu trong cáo thị sẽ không chừa lại đoạn lực cuối đó. Người vừa mất người yêu cũng có lý do để không chừa. Nhưng Tần Mạc đã chừa. Chính khoảng dừng nhỏ ấy làm A Khê hiểu lời Tô Vãn từng nói không phải nàng nhìn nhầm người.
“Sao không giết?” A Khê hỏi nhỏ.
Tần Mạc cõng lại Chu Bình. “Bọn họ cũng chỉ bị đẩy đi đưa mạng.”
Chu Bình trên lưng hắn lẩm bẩm: “Vậy còn người đưa cơm?”
Tần Mạc liếc A Khê.
“Người đưa cơm càng không giết.”
A Khê cúi đầu thật sâu. Không phải quỳ. Tô Vãn từng không cho cậu quỳ, nên cậu chỉ cúi.
Tới bìa nghĩa địa sau núi, A Khê dừng lại. “Ta chỉ đưa tới đây. Đi nữa, họ biết ta phản.”
“Về đi.”
A Khê do dự, rồi tháo khỏi cổ một sợi chỉ xanh rất nhỏ, đặt lên phiến đá bên đường. “Sáng nay ta nhặt được. Nếu… nếu huynh dựng bia cho nàng, để cái này dưới bia. Nàng từng có thật.”
Tần Mạc nhìn sợi chỉ xanh.
Rất lâu sau, hắn nói: “Ta nhớ tên ngươi.”
A Khê cười buồn. “Ở tông môn này, được ai nhớ tên cũng đã là phúc rồi.”
Cậu quay đi, bóng nhỏ mất dần trong sương.
Tần Mạc cầm sợi chỉ xanh trong tay. Nó nhẹ đến không đáng kể. Vậy mà hắn thấy mình không dám nắm mạnh.
Sau khi A Khê đi, Chu Bình mở mắt một khe.
“Ngươi thật sự nhớ tên nó chứ?”
“Nhớ.”
“Sau này mạnh quá… đừng quên.”
Tần Mạc nhìn sợi chỉ trong lòng bàn tay. “Nếu ta quên?”
Chu Bình thở khò khè, nhưng vẫn cố đáp: “Ta nhắc.”
“Nếu ngươi không ở đó?”
Gã im một lúc. Sốt làm mặt gã đỏ lên, môi khô nứt. Nhưng câu trả lời của gã vẫn rất Chu Bình: “Thì ngươi viết lại. Người thông minh như ngươi, việc gì cũng ghi kế được, ghi tên người chắc không khó.”
Tần Mạc khép tay lại, lần này rất nhẹ.
“Được.”
Đó không phải lời thề lớn. Chỉ là một việc nhỏ khác: nhớ tên A Khê, nhớ Diệp Chẩn, nhớ người đưa cơm, nhớ cả ba truy binh hắn không giết nếu sau này có thể. Nhưng những việc nhỏ đang bắt đầu thành sợi dây buộc hắn lại với phần người còn sót.
Phía sau, tiếng chó truy linh bỗng gần hơn.
A Khê tái mặt. “Chúng phát hiện mùi máu.”
Tần Mạc quay đầu. Trong sương, hai đốm mắt xanh đang lướt qua rừng trúc. Chó truy linh không phải thú thường, đánh ngất người dẫn đường cũng không làm chúng dừng. Sen đen lập tức mở ra, đưa cho hắn cách nhanh nhất: nuốt yêu khí trong chó, hoặc giết cả chó lẫn người giữ dây. Không ai vô tội hoàn toàn trong truy sát. Lý do lại tới, rất đúng giờ.
A Khê run giọng: “Có thể… có thể dùng cơm nguội.”
Chu Bình mở mắt: “Phí.”
“Cứ dùng.” Tần Mạc nói.
A Khê ném nắm cơm còn lại vào mương tro, rồi rắc gói thuốc cầm máu lên trên. Mùi thuốc và cơm chua bốc lên, lẫn với tro bếp. Hai con chó truy linh lao tới, dừng lại hít, rồi sủa loạn về hướng khác. Người giữ dây chửi ầm lên, bị chó kéo lệch xuống sườn dốc.
Chu Bình đau lòng nhắm mắt. “Cơm…”
“Sống rồi kiếm cơm khác.” Tần Mạc nói.
Lần này, cả A Khê cũng khẽ cười.
Tiếng cười vừa bật ra, cậu lập tức bịt miệng, như sợ núi rừng cũng đi tố cáo. Nhưng Tần Mạc đã nghe thấy. Một tiếng cười rất nhỏ của người đang phản tông vì một sợi chỉ xanh. Hắn ghi nó cạnh tên A Khê trong lòng, để sau này nếu chỉ nhớ cậu là “tạp dịch đưa đường”, hắn còn biết mình đã nhớ thiếu.