tinbc tinbc

Chương 55: Bánh nếp nguội

Miếu nhỏ sau núi không thờ vị thần nào còn nguyên mặt.

Người dưới trấn vẫn thỉnh thoảng lên đây đặt hương rẻ vào ngày mưa, không phải vì tin thần còn linh, mà vì miếu này ở chỗ khuất gió. Bên vách có những nét than nguệch ngoạc của dân phàm trú mưa: tên con, ngày mất trâu, lời cầu người bệnh bớt sốt. Những điều cầu ấy nhỏ tới mức không một đại tông nào ghi vào sổ công đức, nhưng chúng làm gian miếu này giống chỗ của người sống hơn mọi điện thờ sáng sạch trên núi.

Tần Mạc đặt Chu Bình xuống dưới những dòng than ấy. Một dòng viết: “Mẹ hết đau.” Chữ xấu, chắc do trẻ con viết. Hắn nhìn bốn chữ đó, rồi nhìn vết thương của Chu Bình, bỗng thấy việc cứu người không hề cao cả. Nó chỉ là mong một người bớt đau, càng sớm càng tốt, bằng đôi tay vụng nhất cũng phải làm.

Tượng đất bị mưa xói mất nửa gương mặt, chỉ còn một con mắt sứt nhìn xuống gian chính. Trên bàn thờ có ba chân hương lạnh, một bát nước mưa đục, và mấy vỏ bánh nếp cũ ai đó bỏ lại từ mùa lễ trước. Gió lùa qua mái ngói thủng, làm tấm rèm vải mốc phất lên từng nhịp như người hấp hối thở.

Tần Mạc đặt Chu Bình xuống nền miếu.

Gã nóng hầm hập. Vết thương trên ngực không còn chảy ồ ạt, nhưng pháp lực trắng của Ôn Sứ vẫn bò dưới da như những con giun sáng, mỗi lần bò qua tim là Chu Bình co giật một lần.

Tần Mạc lục giỏ thuốc cướp vội từ hầm, chỉ tìm được vài thứ vô dụng: bột cầm máu đã ẩm, hai viên hoàn đan dùng cho ngoại thương nhẹ, một cuộn chỉ buộc bình hồn, và một mảnh gương đồng vỡ. Dược phong từng dạy đệ tử phân loại thương thế bằng ba màu trên môi, bốn kiểu mạch, sáu điểm ấn quanh tim. Tần Mạc nhớ mang máng, vì khi đó hắn chỉ học để biết lúc nào mình có thể đứng dậy đánh tiếp. Bây giờ hắn hận cái sự học hời hợt ấy.

Hắn đặt hai ngón tay lên cổ Chu Bình.

Mạch lúc có lúc không. Nóng trên da, lạnh ở đầu ngón. Pháp lực trắng trong ngực gã không phải vết thương thường; nó giống một cái lệnh nhỏ cắm vào thân thể, cứ đúng một nhịp lại siết hồn gã lệch khỏi tim. Nếu để lâu, Chu Bình không chết vì mất máu mà chết vì hồn bị kéo lệch từng chút, như một cánh cửa bị xô khỏi bản lề.

“Ngươi béo thế này mà hồn nhẹ vậy à?” Tần Mạc nói khàn, cố kéo miệng mình thành một câu mắng.

Chu Bình không nghe.

Tần Mạc ghét sự im lặng ấy. Gã bình thường quá ồn. Ăn cũng nói, đi cũng nói, bị đánh cũng cố mắng một câu. Một Chu Bình không đáp làm gian miếu rộng hẳn ra, lạnh hơn hẳn, như tượng thần vỡ trên bàn thờ cũng đang nín thở chờ xem người sống có giữ nổi người sống không.

Tần Mạc xé thanh y ra một chút để lấy vải băng.

Tay hắn dừng giữa chừng.

Không.

Hắn không xé tấm áo ấy.

Hắn xé áo mình.

Vải thô không sạch, nhưng đó là thứ duy nhất hắn dám dùng. Hắn cắn tay, lấy máu làm dẫn, ép Câu Hồn Ấn đi ngược. Lần này không có bình hồn, không có trận mục để nuốt. Chỉ có hắn, một người bạn đang chết, và con dao trong lòng bàn tay phải học cách trở thành kim.

Khâu hồn khó hơn rút hồn.

Rút chỉ cần tìm chỗ yếu, kéo mạnh. Khâu thì phải biết cái gì thuộc về người kia, cái gì là pháp lực địch nhân, cái gì là phần đau không được chạm vào. Tần Mạc không biết. Hắn học bằng cách làm sai. Mỗi lần sai, Chu Bình lại co người, móng tay cào xuống nền đất.

“Xin lỗi.” Tần Mạc nói.

Lần sai thứ nhất, Chu Bình ngừng thở nửa nhịp.

Tần Mạc lập tức rút tay, mồ hôi lạnh túa ra sau gáy. Câu Hồn Ấn trong lòng bàn tay sáng lên, thèm được làm việc quen thuộc: kéo phần hồn đang lệch ra hẳn, tách khỏi chỗ đau. Với người sắp chết, rút hồn đôi khi còn dễ hơn cứu, giống mở một cái nút thắt bằng cách cắt phăng sợi dây. Nhưng cắt xong thì không còn dây để buộc lại.

Hắn ép mình đặt tay trở lại.

Lần sai thứ hai, một mảng ký ức của Chu Bình bật ra trong thần thức hắn: căn bếp Dược phong, khói cay mắt, Chu Bình vừa đảo cháo vừa chửi cái nồi bé quá. Trong ký ức ấy có Tô Vãn đứng ở cửa, nghiêm túc hỏi người bệnh có được ăn cay không. Chu Bình đáp người bệnh ăn cay thì chết nhanh hơn, nàng liền gạch chữ cay khỏi mảnh giấy nhỏ trong tay. Ký ức đó ấm tới mức sen đen lập tức ngửi thấy.

Tần Mạc hoảng hốt che lại.

Hồn ấm của Chu Bình không được động.

Lần sai thứ ba, chính tay hắn bị móc ngược. Một đoạn đau trắng từ ngực Chu Bình chui vào mạch hắn, cắm dưới cổ tay như gai. Hắn không rút ra. Nếu rút, đoạn đau lại quay về tim Chu Bình. Vậy thì để nó ở lại tay hắn một lúc. Tần Mạc không biết y thuật cao siêu, nhưng hắn hiểu trao đổi đơn giản này: bạn mình bớt đau một phần, hắn chịu một phần. Thứ này ít ra không cần nuốt ai.

Chu Bình mê man. “Bánh…”

Tần Mạc cúi xuống. “Gì?”

“Bánh nếp…” Gã lẩm bẩm, môi khô nứt. “Chia đôi… phần to của ta…”

Tần Mạc sững ra.

Hắn nhớ buổi tối đó. Vân Mộ mưa, ba người ngồi quanh bếp. Chu Bình mua được hai cái bánh nếp đã nguội, nói chia đều, rồi lén đẩy phần to hơn về phía Tần Mạc. Tô Vãn nhìn thấy, bèn cắt phần của nàng thành ba, làm như mình ăn không hết. Khi đó hắn chỉ thấy buồn cười. Giờ ký ức ấy như một tay người kéo hắn khỏi miệng sen đen.

Sen đen đang đói.

Nó muốn phần hồn ấm nhất của Chu Bình. Không cần lấy hết. Chỉ một chút. Một chút thôi cũng đủ làm vết thương khép nhanh hơn.

Tần Mạc run tay.

Chu Bình trong mê vẫn lẩm bẩm: “Đừng bỏ hành…”

“Ngươi phiền thật.” Tần Mạc khàn giọng.

Hắn rút tay khỏi vùng hồn ấm của Chu Bình, nhắm vào vết pháp lực trắng. Cắt nó ra từng sợi. Việc ấy chậm, đau, tốn sức gấp mười. Sen đen tức giận, cào trong kinh mạch hắn. Hắn mặc kệ.

Ngoài trời, tiếng mưa đập lên mái ngói thủng thành từng nhịp loạn. Nước nhỏ xuống ngay cạnh mặt Chu Bình, đọng thành một vũng nhỏ. Tần Mạc nghiêng người che lại, để nước rơi lên lưng mình. Động tác ấy rất vụng, rất thừa, vì Chu Bình đang sốt tới không biết mưa là gì. Nhưng hắn cần làm một việc cụ thể. Cần che một giọt nước, buộc một mảnh vải, cắt một sợi pháp lực. Nếu không, đầu hắn sẽ lại quay về Trấn Hồn Đài, về tấm thanh y rơi vào tay, về dòng nước đen.

Trên vách, dòng than “Mẹ hết đau” bị nước mưa làm nhòe. Chữ “đau” chảy dài xuống như nước mắt đen. Tần Mạc nhìn nó, bỗng hiểu vì sao người phàm tới miếu vỡ này cầu những điều nhỏ. Đại tông cầu phi thăng, cầu công đức, cầu thiên đạo chứng giám. Người phàm chỉ cầu bớt đau. Đêm nay, hắn cũng chỉ cầu được như người phàm.

“Bớt đau đi.” Hắn nói với Chu Bình, không biết là cầu ai.

Ngoài miếu có tiếng cành khô gãy.

Tần Mạc lập tức ôm Chu Bình lăn vào sau bàn thờ. Cửa miếu bị đẩy hé. Một người mặc áo Hình Đường cúi xuống nhìn vệt máu trước thềm.

Không phải Tống Nghiêm.

Chỉ là một đệ tử trẻ, mặt còn non, tay cầm bùa truy dấu run run. Hắn nuốt nước bọt, rõ ràng sợ hơn là hung.

Sau lưng hắn có tiếng người hỏi: “Thấy gì không?”

Đệ tử trẻ nhìn vào miếu. Ánh mắt lướt qua tượng thần vỡ, bàn thờ, nền đất.

Tần Mạc nín thở.

Bùa truy dấu trong tay đệ tử trẻ sáng lên.

Hắn thấy.

Nhưng cùng lúc đó, mắt hắn rơi xuống tấm thanh y Tần Mạc ôm sát trong ngực. Mặt hắn trắng bệch. Hắn như nhận ra điều gì, hoặc nhớ tới lời đồn nào đó mà người thấp cổ không được nói.

“Không.” Hắn quay ra ngoài. “Chỉ có vết máu cũ. Chắc chạy xuống khe rồi.”

Tiếng bước rời đi.

Tần Mạc đợi rất lâu mới thở ra.

Chu Bình mở mắt được một khe. “Có… người tốt à?”

Tần Mạc nhìn cửa miếu trống.

“Có người sợ.”

“Sợ mà vẫn tha…” Chu Bình nhắm mắt lại. “Cũng được.”

Tần Mạc nhìn xuống tay mình. Vết pháp lực trắng cuối cùng đã bị kéo ra khỏi tim Chu Bình, cuộn trong lòng bàn tay hắn như một sợi giun chết.

Sen đen muốn ăn nó.

Lần này, Tần Mạc cho nó ăn.

Vị rất nhạt. Không ngon như trận pháp.

Ăn xong, sen đen im lặng một lát.

Nó không thỏa mãn. Pháp lực trắng của Ôn Sứ bị kéo ra khỏi tim Chu Bình chỉ là một mẩu lạnh, không đủ lấp cơn đói đang mở sau lần nuốt trận. Nhưng chính cái không thỏa mãn ấy làm Tần Mạc nhẹ đi. Hắn sợ mình thích vị ngọt. Hắn sợ một ngày nào đó mọi thứ vào miệng sen đen đều ngon như nhau: trận mục, pháp lực địch nhân, tàn hồn vô tội, phần hồn ấm của bạn. Ít ra lúc này, vẫn có khác biệt. Ít ra hắn vẫn thấy nhẹ nhõm vì một thứ không ngon.

Chu Bình thở đều hơn một chút.

Không phải khỏi. Còn lâu mới khỏi. Vết thương trước ngực gã vẫn đỏ rực, sốt chưa hạ, hồn vẫn lệch. Nhưng gã đã qua khỏi cái nhịp chết sát nhất. Tần Mạc ngồi phịch xuống nền miếu, lúc đó mới nhận ra hai chân mình run. Hắn đã đối mặt Ôn Sứ, Tang Cô, luân hồi, Hình Đường, mà chưa thứ gì làm hắn mệt như việc giữ một người bạn thở thêm vài nhịp.

Chu Bình hé mắt, mơ màng: “Bánh đâu?”

Tần Mạc nhìn vỏ bánh nếp cũ bên chân tượng.

“Mốc rồi.”

“Cạo mốc… vẫn ăn được…”

“Im.”

Chu Bình nhếch môi rất yếu. “Vậy… ngươi còn biết chê đồ mốc. Tốt.”

Tần Mạc cúi đầu, không để gã thấy mắt mình đỏ.

Hắn lấy hai nắm cơm khô còn sót trong túi, bóp vụn với nước mưa thành thứ cháo sống lổn nhổn. Chu Bình nuốt không nổi, ho bật ra hơn nửa. Tần Mạc kiên nhẫn đút lại từng chút bằng mảnh sành, vụng về tới mức ba lần làm nước chảy xuống cổ gã. Nếu Chu Bình tỉnh hẳn, chắc chắn sẽ mắng hắn phí cơm. Bây giờ gã chỉ nhăn mặt, môi mấp máy một câu không rõ.

“Ta biết.” Tần Mạc nói, dù không nghe được. “Không bỏ hành.”

Nói xong, hắn khựng lại. Từ lúc Tô Vãn đi, hắn bắt đầu nói với người không đáp nhiều hơn. Nói với thanh y. Nói với Chu Bình mê man. Nói với chính mình. Trước đây hắn cho rằng lời nói không thay đổi được gì, nên thường im. Nhưng trong gian miếu vỡ này, giữa thuốc đắng và cháo sống, hắn nhận ra lời nói đôi khi không phải để thay đổi thế cục. Nó để người còn sống biết mình chưa bị bỏ lại một mình.

Ngoài cửa, tiếng truy binh đã xa. Đệ tử trẻ vừa tha họ chắc đang nói dối thêm vài câu để kéo đội tuần đi lệch. Người đó tên gì, Tần Mạc không biết. Hắn bỗng thấy khó chịu vì không biết. Trước kia một kẻ vô danh tha hắn một mạng, hắn sẽ chỉ ghi nhớ ân. Bây giờ hắn muốn biết tên. Không có tên, ân cũng dễ bị thời gian nuốt mất.

Hắn lấy mảnh vải buộc ở cổ tay ra, bên cạnh chữ A Khê và chữ đá, thêm một vệt ngắn: người miếu. Chưa phải tên, nhưng là một chỗ trống để sau này nếu gặp lại còn điền vào. Chu Bình hé mắt nhìn thấy, thở ra một tiếng như cười.

“Sổ… xấu.”

“Ừ.”

“Nhưng có sổ… tốt.”

Tần Mạc buộc mảnh vải lại. Sen đen trong người không thích việc này. Nó không phản đối bằng lời, chỉ làm những chữ máu trên vải hơi nóng lên, như muốn nhắc rằng nhớ quá nhiều thứ nhỏ sẽ làm dao cùn. Tần Mạc đặt tay lên vải, ép cái nóng xuống.

“Cùn thì cùn.” Hắn nói.

Chu Bình đã ngủ lại, nhưng khóe miệng gã như nhếch lên.

Hắn thấy nhẹ đi vì điều đó.

Ngoài trời, mưa sớm rơi dày hơn. Trên nền miếu, cạnh chân tượng vỡ, một vỏ bánh nếp cũ bị nước thấm mềm, dính vào đất như một ký ức không chịu mục.

Tần Mạc nhặt vỏ bánh ấy lên, đặt sang một bên khô hơn.

Hắn biết việc đó vô nghĩa. Vỏ bánh cũ không phải vỏ bánh năm xưa của ba người. Nhưng đêm nay hắn đã làm quá nhiều việc vô nghĩa mà vẫn cần làm: rót thuốc cho người không uống, nói chuyện với người mê man, giữ lại một tấm áo không còn chủ. Có lẽ con người sống sót qua mất mát bằng cách làm những việc nhỏ vô nghĩa ấy, từng việc một, cho tới khi trời sáng.

Ngoài hiên, trời thật sự bắt đầu sáng. Ánh sáng lọt qua mái thủng, rơi lên mặt Chu Bình thành một vệt nhạt. Gã còn thở. Chừng ấy, trong buổi sáng đầu tiên không có Tô Vãn, đã là một việc lớn.