Chương 54: Con thú có lý
Cửa hầm vỡ ra sau lưng họ.
Tiếng vỡ không lớn, nhưng trong đường hầm chật hẹp, nó vang như sấm. Bụi đá rơi lả tả xuống vai Tần Mạc. Chu Bình trên lưng hắn khẽ co người, hơi thở vừa được kéo về lại rối loạn. Mỗi lần gã thở hụt, vệt trắng trong cổ tay Tần Mạc lại nhói lên, như pháp lực của Ôn Sứ đã tìm được một chỗ trú tạm trong mạch hắn và đang nhắc rằng món nợ cứu người chưa trả xong.
Tần Mạc muốn chạy ngay.
Nhưng đường hầm trước mặt chia ba. Một lối dẫn về Dược phong, chắc chắn đã bị khóa. Một lối dẫn xuống kho vôi, không có cửa ra. Lối còn lại là đường xả nước cũ, hắn chỉ biết vì Chu Bình từng khoe hồi mới vào Dược phong gã lén chui xuống bắt cá mù, bị phạt rửa nồi ba ngày. Ký ức ngu ngốc ấy giờ thành bản đồ cứu mạng. Đời người đôi khi được giữ lại bằng những chuyện từng tưởng vô dụng.
Tống Nghiêm không lao xuống trước. Hắn để hai đệ tử Hình Đường mở trận soi dấu, rồi mới bước vào, tay cầm sổ gỗ. Đèn dầu trong hầm chiếu lên gương mặt hắn: không hung dữ, không giận, thậm chí không vội.
Chính sự không vội ấy làm Tần Mạc khó chịu.
Người nóng giận còn có khe hở. Người không vội thì giống một cánh cửa đã được đóng bằng luật. Tống Nghiêm bước qua những vũng máu mà không né, nhưng mỗi dấu chân đều đặt vào chỗ không phá hiện trường. Hắn nhìn bình hồn, nhìn đường trận tắt, nhìn Chu Bình trên lưng Tần Mạc, và trong mắt có một thoáng rất nhỏ: hắn biết chuyện này không giống một vụ ma tu giết người thông thường.
Nhưng thoáng đó không đủ để hắn dừng lại. Với Tống Nghiêm, nghi ngờ là thứ phải ghi vào sổ, không phải thứ được phép làm trái lệnh ngay tại hiện trường. Hắn tin rằng nếu sự thật có trọng lượng, Hình Đường sẽ cân được sau. Tần Mạc nhìn hắn và thấy một kiểu nguy hiểm khác Ôn Sứ: kẻ này không cần ác để làm chuyện ác. Hắn chỉ cần tin rằng quy trình sẽ tự rửa sạch tay mình.
“Tần Mạc.” Tống Nghiêm nói. “Theo lệnh Hình Đường, ngươi bị nghi can dự cấm tế, sát hại thánh nữ Tô Vãn, cướp vật cấm, phá kho bình hồn. Bỏ người trên lưng xuống, giao Câu Hồn Ấn, còn đường sống.”
Tần Mạc nghe tới chữ “sát hại” thì bước chân khựng lại.
Thanh y dưới áo hắn lạnh đi.
Tống Nghiêm nhìn thấy phản ứng ấy. Hắn ghi một nét vào sổ.
“Có phản ứng với tên người chết.”
“Nàng không phải người chết trong sổ của các ngươi.”
“Vậy càng cần về Hình Đường nói rõ.” Tống Nghiêm đáp. “Nếu ngươi có oan, sổ án sẽ ghi.”
Tần Mạc nhìn quyển sổ gỗ trong tay hắn.
Trên bìa sổ có khắc hai chữ “minh chính”. Chữ được mài nhẵn vì dùng lâu, mép gỗ sẫm màu bởi mồ hôi tay người cầm. Đây không phải một món đồ giả tạo. Tống Nghiêm chắc đã tin nó nhiều năm. Tin rằng chỉ cần ghi đủ kỹ, thế gian sẽ bớt oan. Tin rằng từng vệt máu, từng dấu chân, từng lời khai đi vào sổ thì sự thật sẽ có chỗ đứng. Một niềm tin như vậy vốn không đáng cười.
Điều đáng sợ là niềm tin ấy đang đứng chắn trước hắn.
“Sổ của ngươi có ghi Diệp Chẩn không?” Tần Mạc hỏi.
Tống Nghiêm khựng rất nhẹ. “Diệp Chẩn nào?”
Tang Cô cười khàn phía sau. “Thấy chưa? Người chết không vào đúng sổ thì coi như chưa từng chết.”
Tống Nghiêm liếc lão, rồi nhìn lại Tần Mạc. “Nếu có hồ sơ, ta sẽ tra.”
“Hồ sơ nằm trên bình hồn sau lưng ngươi.”
Lần này, ánh mắt Tống Nghiêm thật sự dao động. Nhưng phía trên hầm, một đệ tử Hình Đường quát xuống: “Chấp sự, lệnh trên là bắt người trước!”
Dao động biến mất.
Tống Nghiêm nâng tay. “Bắt người.”
Tang Cô sau lưng Tần Mạc cười khàn. “Nghe kìa. Hắn tin thật đấy.”
Tần Mạc không muốn nói nữa.
Chu Bình trên lưng hắn nặng dần. Hơi thở gã yếu lại sau cú hồi quang vừa rồi. Đạo hạnh mục ruỗng của trận trong người Tần Mạc chưa tiêu hết, ngọt và tanh, nằm ngay dưới lưỡi như một miếng đường độc. Chỉ cần hắn quay lại, nuốt thêm hai đệ tử Hình Đường, nuốt cả một phần đạo hạnh Tống Nghiêm, hắn có thể mở đường.
Không nuốt thì Chu Bình chết.
Lần này, không chỉ sen đen nói.
Thân thể Chu Bình cũng nói. Máu trên lưng hắn nói. Tiếng bước Hình Đường nói. Lối hầm hẹp nói.
Mọi thứ đều có lý.
Tần Mạc bắt đầu ghét hai chữ đó.
Có lý khi nuốt Ôn Sứ để trả thù cho Chu Bình. Có lý khi dùng tàn hồn Diệp Chẩn để cứu người sống. Có lý khi giết vài đệ tử Hình Đường đang truy bắt mình. Có lý khi đạp qua Tống Nghiêm, vì hắn đại diện cho cái sổ sẽ viết sai tên Tô Vãn. Mỗi bước trượt xuống đều có một viên đá lót chân tên là “có lý”. Nếu chỉ cần lý, hắn đã có thể thành ma ngay lúc này mà vẫn tự thấy mình sạch hơn Thương Lan.
Nhưng sạch hơn Thương Lan không đủ.
Tô Vãn không bảo hắn trở thành kẻ ít bẩn hơn kẻ thù. Nàng bảo hắn đừng thành con mắt kia. Con mắt kia cũng có lý của nó: dòng chảy phải chảy, tế phẩm phải tế, luật phải vận hành. Nó không cần hận ai. Nó chỉ làm điều nó cho là đúng từ trên cao. Tần Mạc nếu quay lại nuốt những kẻ trước mặt chỉ vì việc ấy hợp lý, hắn sẽ học cùng một kiểu lạnh, chỉ đổi màu từ trắng sang đen.
Tang Cô nhìn hắn, như nhìn một kẻ sắp hiểu ra điều lão hiểu từ lâu. “Đạo lý trên đời là thứ người còn đường mới dùng. Hết đường rồi thì chỉ còn ăn hoặc bị ăn.”
Tần Mạc nhắm mắt một nhịp.
Trong bóng tối sau mí mắt, hắn thấy Tô Vãn trước miệng luân hồi. Nàng không bảo hắn đừng giết. Nàng chỉ bảo đừng thành con mắt kia.
Con mắt kia không chọn. Nó chỉ lấy.
Tần Mạc mở mắt.
Hắn không quay sang Tống Nghiêm.
Hắn đạp vào giá bình hồn bên cạnh, kéo cả hàng bình đổ xuống. Không phải đập vỡ. Hắn dùng Câu Hồn Ấn cuốn những bình còn tàn hồn lại, ném về phía Tống Nghiêm. Đám Hình Đường theo bản năng dừng tay đỡ bình, vì theo luật tông môn, bình hồn là vật chứng, không được phá.
Khoảnh khắc ấy, chính luật cứu hắn.
Không phải vì luật công bằng. Vì luật cũng có quán tính. Những đệ tử Hình Đường được dạy từ ngày đầu rằng vật chứng không được hủy, bình hồn phải niêm phong, hồ sơ phải nguyên trạng. Họ chưa kịp nghĩ xem tàn hồn trong bình là người hay vật, chỉ phản xạ đưa tay đỡ. Một người ôm hai bình ngã nhào xuống đất để không làm vỡ. Một người khác dùng thân che cái bình khỏi va vào tường. Tần Mạc nhìn cảnh ấy, trong lòng lạnh lẽo: bọn họ bảo vệ bình hồn tốt hơn bảo vệ người trong bình khi còn sống.
Tống Nghiêm cũng đưa tay đỡ một bình.
Trong nửa nhịp, hắn nhìn thấy thẻ bài trên đó. Chữ đã nhòe, nhưng còn đọc được: “Mạc Hà, tạp dịch, tự ý xuống núi.” Tống Nghiêm nhíu mày rất nhẹ, như cái tên đó từng lướt qua đâu đó trong sổ của hắn. Rồi Tần Mạc đã lao đi. Cái nhíu mày ấy không cứu được ai ngay lúc này, nhưng nó là một vết xước nhỏ trên cánh cửa đóng bằng luật.
Một nhịp.
Tần Mạc cần đúng một nhịp.
Cửa phụ cuối hầm vốn là lối xả nước cũ của Dược phong, nửa bị bịt bằng đá, nửa bị rễ cây nuốt. Tần Mạc lao vào đó, vai đập vào mép đá tới tóe máu. Tang Cô không chạy theo. Lão đứng lại giữa hầm, nhìn bóng hắn biến mất, rồi bật cười.
“Tiểu tử, ngươi chọn khó đấy.”
Tần Mạc không đáp.
Hắn cõng Chu Bình chạy trong đường tối. Đạo hạnh vừa nuốt cào trong bụng hắn, đòi thêm. Hắn nghe tiếng Tống Nghiêm phía sau ra lệnh rất bình tĩnh:
“Không bắn vào bình. Chặn cửa dưới. Kẻ này biết dùng luật giữ mạng.”
Đường xả nước thấp tới mức Tần Mạc phải cúi gập người. Chu Bình trên lưng hắn va vào trần đá mấy lần, mỗi lần đều rên khẽ. Nước bẩn ngập tới mắt cá, lạnh buốt, kéo theo vôi, máu loãng và những mẩu giấy thẻ bị xé. Trong bóng tối, mùi ngọt của trận pháp trong miệng hắn càng rõ. Nó không bị nước bẩn át đi. Ngược lại, càng chạy, càng mệt, hắn càng thấy thèm cái nhẹ nhõm vừa rồi.
Một đệ tử Hình Đường chặn ở khúc ngoặt.
Người đó còn rất trẻ, có lẽ được phái xuống chặn đường dưới mà không biết thứ gì đang lao tới. Khi thấy Tần Mạc, hắn tái mặt, giơ kiếm lên theo bản năng. Kiếm run. Tần Mạc có thể nuốt hắn trước khi mũi kiếm kịp sáng. Sen đen cũng biết, lập tức đưa cảm giác đạo hạnh non mới tu ra trước mắt hắn, trong trẻo, dễ bẻ như mầm cây.
Tần Mạc đập chuôi Câu Hồn Ấn vào gáy người đó.
Đệ tử trẻ ngã xuống nước, bất tỉnh, còn thở.
Chu Bình trên lưng hắn thều thào: “Đừng… ăn trẻ con…”
“Hắn không phải trẻ con.”
“Với ngươi giờ… ai cũng nhỏ.”
Câu ấy làm Tần Mạc sững một nhịp giữa đường nước. Đúng vậy. Sau khi nuốt tàn trận, sau khi chạm vào luân hồi, những kẻ Luyện Khí thấp trước mắt hắn bắt đầu có vẻ nhỏ đi. Nếu không cẩn thận, một ngày nào đó hắn sẽ nhìn người khác như Ôn Sứ nhìn tạp dịch: nhỏ, tiện, có thể dùng. Nghĩ tới đó, vị ngọt trong miệng hắn bỗng tanh hơn.
Tần Mạc suýt cười.
Đúng.
Hắn chưa sạch.
Nhưng chưa tới mức bẩn như chúng muốn.
Cuối đường hầm là cửa thoát nước cũ, bị rễ cây che gần kín. Hắn dồn vai phá ra, cả người lăn xuống triền bùn sau núi. Mưa sớm rơi lất phất, lạnh và thật.
Chu Bình rên một tiếng trên lưng.
“Cháo…”
“Biết rồi.” Tần Mạc thở dốc. “Không hành.”
Hắn đi thêm ba bước thì quỳ sụp xuống.
Một búng máu đen trào khỏi miệng hắn, rơi xuống bùn rồi tan ra thành những vệt mảnh như rễ cây. Trong tai hắn, giọng Diệp Chẩn thoáng vọng lại, nhỏ đến gần như không có:
Ta không tự nguyện.
Tần Mạc chống tay xuống bùn, thở dốc.
Mưa sớm rơi lên gáy hắn, lạnh tới mức tỉnh người. Sau lưng là cửa xả nước vừa bị hắn phá, bên trong đã vang tiếng truy binh quát nhau. Trước mặt là triền bùn sau núi, cỏ dại, đá nhọn, mùi đất thật. Hắn đã ra khỏi hầm, nhưng hầm chưa ra khỏi hắn. Vị ngọt vẫn ở đó. Tiếng bình hồn vẫn ở đó. Cái tên Diệp Chẩn vừa suýt nhòe vẫn ở đó, như một chiếc gai cắm trong trí nhớ.
Chu Bình trượt khỏi lưng hắn, rơi nghiêng xuống bùn. Tần Mạc vội đỡ. Gã mở mắt, đồng tử tan một chút vì sốt.
“Ra chưa?”
“Ra rồi.”
“Ngươi… ăn ai không?”
Câu hỏi ấy đâm thẳng hơn mọi lời trách.
Tần Mạc nhìn bạn mình. Hắn có thể nói không. Hắn không ăn người. Hắn không nuốt Diệp Chẩn, không nuốt truy binh. Nhưng hắn đã nuốt trận, và trận ấy mục ruỗng vì ăn người. Nói hoàn toàn không, nghe sạch quá. Mà hắn lúc này không sạch.
“Ta ăn trận.” Hắn đáp.
Chu Bình nhắm mắt một lúc, như đang cố hiểu qua cơn sốt. “Có ngon không?”
Tần Mạc im.
Chu Bình mở mắt nhìn hắn. Dù sắp ngất, gã vẫn nhìn rất kỹ.
“Có ngon không?” Gã hỏi lại.
“Có.”
Nói ra chữ ấy còn khó hơn thừa nhận bị thương. Nhưng nói xong, vị ngọt trong miệng hắn lập tức bớt quyền lực đi một chút. Bí mật là đất tốt cho cơn đói. Nói thật kéo nó ra ánh mưa, làm nó xấu đi, thật đi, khó giả làm đạo lý hơn.
Chu Bình thở ra. “Vậy sau này… mỗi lần ngon… nói ta biết.”
“Ngươi lo sống trước đi.”
“Sống để nghe ngươi khai ăn cái gì…” Gã lẩm bẩm. “Khổ thân ta…”
Tần Mạc bật ra một tiếng cười khàn, rồi ho ra máu.
Tiếng cười ấy ngắn và xấu, lẫn bùn, máu, mưa, nhưng nó làm cơn đói trong người hắn khựng lại. Sen đen không hiểu tiếng cười kiểu này. Nó hiểu khoái trá khi nuốt, hiểu lạnh lùng khi thắng, nhưng không hiểu hai kẻ thất bại nằm trong bùn còn có thể cười vì một câu nói dở. Chính cái không hiểu ấy tạo ra một khe hở nhỏ giữa hắn và nó.
Tần Mạc vịn vào khe hở đó để đứng dậy.
Hắn xé thêm vải buộc Chu Bình chặt vào lưng. Phía sau, tiếng Hình Đường đã gần cửa xả. Phía trước là rừng sau núi, miếu hoang, nghĩa địa, những nơi hắn chưa từng nghĩ sẽ thành đường sống. Hắn không biết mình đi được bao xa. Nhưng ít nhất, sau khi thừa nhận vị ngọt là ngon, hắn thấy mình còn có thể ghét nó.
Trong miệng hắn, vị ngọt của trận pháp vẫn còn.
Hắn sợ nhất không phải nó đắng.
Hắn sợ nó ngon.
Vì thứ ngon, người ta sẽ nhớ đường quay lại. Và hắn vừa học được một con đường.