Chương 53: Kẻ kéo tay
Cậu gọi “Chu Bình”, và cậu chờ — không rõ chờ gì, có lẽ chờ chính gã ngăn cậu, như gã vẫn ngăn cậu cả đời.
Không phải một tiếng gọi đáp lại cậu. Là một tiếng ho.
Sau lưng Tần Mạc, dưới chân trụ đá, Chu Bình ho — một tiếng ho ướt, đầy máu, cái tiếng của một lá phổi đang hỏng. Gã không gọi tên cậu. Gã không đủ hơi. Gã chỉ ho, và cái tiếng ho ấy, giữa tất cả những thứ đang gào trong đầu Tần Mạc — con thú, cơn đói, tiếng thì thầm Sát Đạo — lọt vào như một cái gai nhỏ mà mọi thứ khác không át nổi.
Bàn tay cậu, đang giơ về phía lão trưởng lão sắp bị nuốt, khựng lại.
Con thú không hiểu vì sao cậu khựng. Nó thúc cậu tiếp: kệ nó. Ăn cái lão kia trước. Ăn xong quay lại ăn luôn cả cái đốm yếu kia cũng được. Với con thú, Chu Bình không phải một người bạn — chỉ là một món tráng miệng chẳng bõ để tâm.
Nhưng với cái phần Tần Mạc còn lại, cái tiếng ho ấy xé qua mọi thứ khác.
Vì cái tiếng ho ấy không phải của một ngọn đèn đạo hạnh. Nó là của Chu Bình. Của thằng bạn chia nửa bát cháo. Của kẻ đêm nay đã lấy thân chắn một đòn Nguyên Anh cho cậu. Con thú trong cậu không nhận ra cái tiếng ho — với nó, Chu Bình cũng chỉ là một đốm sáng đạo hạnh yếu ớt, chẳng đáng ăn. Nhưng cái phần Tần Mạc còn lại thì nhận ra, và cái tiếng ho ấy kéo cậu, dù chỉ một sợi, về phía cái phần ấy.
Cái tiếng ho ấy nhỏ, yếu, chẳng có chút uy lực nào — nó không dọa được con thú, không cản được luồng đen. Nó chỉ làm đúng một việc: nhắc cậu rằng sau lưng cậu có một người. Và đôi khi, một người là đủ.
Cậu quay đầu lại.
Chu Bình đã lết được nửa trượng khỏi chân trụ.
Gã bò — bằng một tay, tay kia gập theo cái góc gãy mà mỗi lần chống xuống lại làm gã nghẹn một tiếng — kéo lê cái thân nát về phía cậu, để lại một vệt máu dài trên mặt đài. Mỗi lần nhích lên được một tấc, gã lại dừng, thở, rồi nhích tiếp. Cái thân to bè từng chắn cho cậu bao lần, giờ chỉ còn là một đống nặng nề gã lôi đi bằng ý chí, vì cơ thể gã đã cạn.
Gã không bò để cứu ai; gã yếu tới mức một đứa trẻ cũng quật ngã, nói gì tới một đóa sen chín cánh vừa nuốt một Nguyên Anh. Gã bò về phía Tần Mạc vì đó là điều duy nhất gã còn làm được: có mặt. Cả đời gã, gã chỉ giỏi đúng một việc — có mặt bên cạnh bạn khi bạn cần — và giờ, khi thân thể đã hỏng, khi chẳng còn giúp được gì, gã vẫn cố làm nốt cái việc duy nhất ấy: lết tới, để cậu không phải một mình trên cái đài đầy tro.
Bò được thêm một quãng, gã hụt hơi, cả người sụp xuống, mặt áp vào mặt đá lạnh. Cậu tưởng gã ngất. Nhưng rồi bàn tay lành của gã lại nhích lên, bấu vào một khe đá, và gã lại kéo mình lên trước một tấc. Cứ thế, tấc một, về phía cậu. Và chính cái sự vô-dụng-mà-vẫn-lết-tới ấy, không hiểu sao, lại là thứ có sức nặng nhất đêm nay.
“Ngươi… ngươi đi đâu đấy…” Gã khạc ra, mỗi chữ một ngụm máu. “Cái đám kia… không đáng để ngươi… đuổi theo…”
Gã tưởng cậu đang đuổi đám đông vì giận. Gã không thấy con thú. Gã không thấy luồng đen. Với đôi mắt sắp lịm của gã, gã chỉ thấy bạn mình đang bỏ đi về phía một đám người, và cái bản năng cả đời của gã — chắn giữa bạn và nguy — kéo gã bò theo, dù nguy lần này là chính cậu.
“Chu Bình.” Tần Mạc nói, và giọng cậu — cái giọng đang lẫn âm trầm Sát Đạo — vỡ ra ở cái tên ấy. “Nằm yên. Đừng lại gần ta.”
“Sao lại… không lại gần…” Gã vẫn bò. “Ta canh cửa cho ngươi… cả đời… giờ tự nhiên bảo ta… đừng lại gần…”
Và Chu Bình, bằng cái bản năng của kẻ chậm nhưng không mù, làm cái điều đúng nhất mà không hề biết mình đang làm điều đúng.
Gã không đánh con thú. Gã không cầu xin nó. Gã không nhắc nàng, không nhắc lời thề, không nhắc bất cứ thứ gì lớn lao. Gã bò tới, nắm lấy gấu quần Tần Mạc bằng bàn tay còn lành, cái bàn tay to bè dính máu, và gã nói cái câu mà gã vẫn nói từ hồi hai đứa còn quét bậc thang, cái câu chẳng có sức mạnh gì ngoài việc nó là của gã:
“Ăn miếng gì chưa… Mặt xanh lét rồi kìa… Về ăn bát cháo đã rồi muốn làm gì thì làm.”
Về ăn bát cháo đã.
Nói xong câu ấy, gã lại ho, một tràng dài, máu ứa ra khóe miệng, và cái đầu to bè gục xuống mặt đài, kiệt sức vì cái nỗ lực nói trọn một câu càu nhàu. Nhưng bàn tay gã vẫn nắm gấu quần cậu, không buông.
Nàng đã dặn cậu “đừng thành con mắt”. Cậu đã thề “đạp đổ các tầng trời”. Những lời ấy to, và con thú nuốt được lời to — nó lớn lên bằng chính những tham vọng lớn. Nhưng “về ăn bát cháo đi, mặt xanh lét rồi” thì nó không nuốt nổi. Cái thứ vừa hút cạn một Nguyên Anh, không sợ pháp thuật, không sợ tầng trên — con thú không biết phải làm gì với một bát cháo.
Tần Mạc quỳ sụp xuống.
Cái luồng đen quanh cậu run lên, khựng lại.
Trong đan điền, con thú chống cự. Nó vừa được thả trọn lần đầu, vừa nếm một bữa Nguyên Anh, và nó không muốn bị nhốt lại. Nó gào, nó ép, nó dụ: đám kia đang chạy kìa, chỉ một lát nữa thôi, ăn nốt rồi lui cũng được. Tần Mạc quỳ đó, một tay nắm bàn tay đầy máu của Chu Bình, và cậu vật lộn với nó — không phải bằng sức, cậu không đủ sức, mà bằng cách cứ lặp đi lặp lại trong đầu cái câu ngớ ngẩn nhất: về ăn bát cháo. Về ăn bát cháo. Mặt xanh lét rồi.
Và cứ mỗi lần cậu lặp cái câu tầm thường ấy, luồng đen lại lui thêm một chút, chậm rãi, khó nhọc, như một cơn thủy triều bị gọi lui bằng một tiếng ru.
Cuộc giằng ấy kéo dài bao lâu, cậu không biết. Với người ngoài, có lẽ chỉ vài hơi thở. Với cậu, nó dài như cả một đêm nữa — một đêm cậu vật nhau với chính cái đói trong máu mình, tay này nắm bàn tay Chu Bình như nắm một sợi dây thừng cuối trên vách đá, tay kia run run hạ dần xuống, cái tay đã giơ về phía đám đông. Mỗi tấc cái tay ấy hạ xuống là một tấc cậu giành lại được thân mình khỏi con thú.
Cậu túm lấy cổ tay mình bằng bàn tay kia, ghì nó xuống — thân này chống lại thân này, cánh tay muốn giơ lên nuốt ghì với cánh tay muốn hạ xuống buông tha. Gân nổi cuộn. Cả người cậu run bần bật vì cái nỗ lực chống lại chính mình. Cuối cùng, cái tay chạm xuống mặt đá. Cậu thắng — lần này. Luồng đen rút hẳn vào đan điền, để lại cậu quỵ xuống bên Chu Bình, mồ hôi đầm đìa, kiệt sức như vừa đánh một trận còn mệt hơn trận với Đồ Cửu.
Lão trưởng lão Kim Đan, thấy luồng đen rút, không tin vào may mắn của mình, quay đầu chạy bán sống bán chết cùng đám còn lại. Cả đài, trong chớp mắt, sạch bóng người — chỉ còn Tần Mạc quỳ giữa phiến, Chu Bình nắm gấu quần cậu, và xác Ôn Sứ.
Cậu thở, từng hơi dài, run. Con thú đã lui, nhưng nó không ngủ — nó chỉ nằm xuống, no nê sau bữa Ôn Sứ, và chờ. Cậu biết lần sau nó sẽ dễ dậy hơn, đòi to hơn, và cái câu “về ăn bát cháo” sẽ mòn dần sức giữ, như mọi cái neo khác. Nhưng đêm nay, nó đủ. Đêm nay, một thằng bạn sắp chết và một bát cháo tưởng tượng đã làm cái việc mà cả chín cánh sen, cả lời thề, cả ký ức Tô Vãn không làm nổi: kéo cậu lại lằn ranh.
Cậu cúi xuống, gỡ bàn tay đầy máu của Chu Bình khỏi gấu quần, nắm lấy nó — lần này không gỡ ra để bỏ lại, mà nắm lấy để giữ — và cậu nói, khản đặc, câu thật lòng đầu tiên sau khi nàng tan:
“Rồi. Về ăn cháo. Nhưng ngươi phải sống đã, đồ ngốc. Ngươi mà chết thì ai nhắc ta ăn.”
Chu Bình nhe răng — cái nhe răng đầy máu quen thuộc — rồi lịm đi, tay vẫn trong tay cậu. Còn thở. Chỉ còn thở.
Tần Mạc kiểm lại vết thương gã: lồng ngực lõm một mảng nơi hứng đòn Ôn Sứ, mấy xương sườn gãy, một tay gãy, và cái gì đó vỡ bên trong mà cậu chưa dò ra. Với một Trúc Cơ, những vết ấy là án tử — gã đáng lẽ đã chết mấy lần trên đường bò tới cậu. Cái giữ gã lại, cậu nghĩ, cũng chính là cái vừa giữ cậu lại: một sự ương ngạnh ngu ngốc, từ chối buông, dù buông là dễ hơn nhiều. Hai thằng bạn, đêm nay, đều sống bằng cách cùng từ chối cái dễ.
Cậu xé áo ngoài của mình, băng chặt lồng ngực gã, nẹp cái tay gãy bằng một mảnh gỗ nhặt trên đài. Rồi cậu đặt lòng bàn tay lên ngực gã và dồn một luồng chân khí ấm vào — thứ chân khí sạch cậu còn giữ được, không lẫn Sát Đạo. Cậu dò từng đường: chỗ nào máu còn chảy trong thì ép cầm, chỗ nào khí huyết loạn thì vuốt cho xuôi. Không chữa lành được — cậu chưa đủ tài, và vết thương quá nặng — nhưng cầm cự được, đủ để gã không tắt thở trên đường.
Làm xong, cậu ngạc nhiên nhận ra tay mình vẫn còn giữ được thứ chân khí sạch ấy để mà cho đi — rằng con thú chưa nuốt hết cái phần cậu dùng để cứu, chỉ mới ăn cái phần cậu dùng để yêu. Cậu ghi nhận điều đó, lạnh lùng, như ghi một món còn sót trong túi trước một chặng đường dài.
Cậu xốc Chu Bình lên lưng — cẩn thận, tránh cái tay gãy — cột gã vào lưng mình bằng dải vải xé từ áo, rồi đứng dậy.
Đài đã vắng, nhưng cậu biết cái vắng ấy không kéo dài. Đám trưởng lão năm tông tháo chạy sẽ về, sẽ báo. Tin sẽ lan: một đêm hợp Thiên hỏng, một Sứ quân bị nuốt cạn thành vỏ, và thủ phạm là một đóa sen chín cánh ngoại môn của Thương Lan. Tới sáng, cả Đông Vực sẽ săn cậu — không phải để bắt một phản đồ, mà để diệt một con quái vật, hoặc tệ hơn, để cướp một báu vật. Cậu không còn tông môn, không còn chỗ dung thân, không còn gì ngoài một người bạn hấp hối trên lưng và một tấm thanh y trong ngực.
Cậu buộc Chu Bình vào lưng bằng dải vải xé từ vạt áo, thắt nút trước ngực mình, thử giật hai cái xem có chắc không. Cái thân to bè của gã trĩu xuống, ép cả người cậu chùng theo — cái sức nặng ấy, lạ thay, làm cậu vững hơn, như một vật dằn giữ cậu ở lại mặt đất, ở lại phía con người, khi mà không có nó cậu có thể nhẹ bẫng trôi theo con thú. Rồi cậu cúi xuống bên xác khô của Ôn Sứ, lục trong người lão — không phải vì tham, mà vì tính toán sinh tồn đã trở lại cùng cái phần người: một túi trữ vật của Sứ quân, hẳn có đan dược, linh thạch, thứ cần để chạy trốn và để cứu Chu Bình. Cậu nhặt nó, giắt vào người. Rồi cậu nhìn lần cuối cái xác vỏ ve — kẻ mấy tháng trước còn là cả một bầu trời đè lên đầu cậu, giờ nhẹ tới mức gió thổi cũng lật — và cậu không thấy đắc thắng, cũng không thấy hối. Cậu chỉ thấy một sự trống rỗng, và bên dưới nó, con thú đang ngủ, no.
Cậu quay lưng, bước xuống những bậc đá của Trấn Hồn Đài, mỗi bước một nặng vì cái thân Chu Bình trên lưng và cái đêm sau lưng. Mỗi bước xuống bậc, cái thân Chu Bình trên lưng lại xóc một cái, gã lại rên khẽ, và cậu lại chậm nhịp chân cho gã đỡ đau — cái chậm nhịp ấy, giữa lúc đáng lẽ phải chạy trốn, là một thứ xa xỉ mà chỉ một kẻ còn giữ được chút người mới cho phép mình. Phía đông, trời đã bắt đầu hửng — một đường sáng xám mỏng ở chân trời, cái sáng đầu tiên của ngày đầu tiên trong một đời mới mà cậu chưa hình dung nổi. Sau lưng cậu là tro tàn của đêm hợp Thiên, xác một Sứ quân, và tất cả những gì cậu từng có: một tông môn, một cái tên “quán quân”, một người con gái. Trước mặt cậu là bóng tối chưa tan của rừng núi, và đâu đó rất cao trên kia, trăm mảnh hồn nàng rải khắp những tầng trời cậu chưa biết đường lên.
Cậu bước về phía trước, vì phía sau đã không còn gì, và vì trên lưng cậu còn một người cần được đưa về ăn bát cháo.