tinbc tinbc

Chương 53: Diệp Chẩn trong bình

Tang Cô không còn giống kẻ săn mồi.

Lão đứng tựa vào giá bình hồn, vai trái rũ xuống, áo xám rách toạc từ cổ tới hông. Đêm qua lão còn có vẻ như một cái bóng biết tính toán, luôn đứng ngoài bàn rồi thò tay lấy phần. Giờ lão giống một người đào mộ già vừa phát hiện cái quan tài mình canh ba mươi năm hoàn toàn trống.

“Đừng nhìn ta như thế.” Lão khàn giọng. “Ta không tới giết ngươi. Nếu muốn giết, ta đã gọi bọn Hình Đường ngoài kia.”

Tần Mạc không đáp. Hắn vẫn đặt tay trên ngực Chu Bình, ép Câu Hồn Ấn đi ngược từng chút. Mỗi lần linh lực chạm vào vết thương trắng, tay hắn lại đau như bị dao mài xương. Nhưng hắn không rút tay.

Tang Cô nhìn vậy, cười khẽ.

“Ngươi đúng là thứ kỳ lạ. Học cách cứu người ngay trong kho bình hồn.”

“Câm.”

“Ta câm thì bạn ngươi chết nhanh hơn.” Tang Cô nghiêng đầu về phía các bình. “Trong đó có lực. Lực sạch không nhiều, nhưng đủ để kéo hắn khỏi cửa chết.”

Lão nói như một người bán thuốc chỉ vào ngăn tủ.

Tần Mạc nghe mà dạ dày cuộn lên. Với Tang Cô, những bình hồn kia là “lực sạch”, là vật liệu, là phần còn dùng được sau khi người đã bị tông môn dùng xong. Lão không ác kiểu Ôn Sứ, không khoác áo thiên mệnh, không nói lời độ đời. Chính sự trần trụi của lão làm người ta lạnh hơn: lão biết mình đang đứng trong bùn, nên không buồn giả sạch. Nhưng biết bùn là bùn không khiến bàn tay lão bớt bẩn.

“Ngươi canh nơi này bao lâu?” Tần Mạc hỏi.

Tang Cô nhếch môi. “Đủ lâu để biết người trong bình không có ai tới nhận.”

“Nên ngươi thấy có quyền dùng?”

“Không có người nhận thì thành đồ vô chủ. Tu tiên giới vẫn vậy.” Tang Cô liếc Chu Bình. “Bạn ngươi sắp thành đồ vô chủ đấy. Ngươi muốn giữ hắn là người, hay giữ đạo lý của ngươi là người?”

Câu ấy cắm rất sâu.

Tần Mạc nhìn Chu Bình. Nếu gã chết ở đây, Thương Lan sẽ viết gì? Chu Bình, đệ tử Dược phong, đồng phạm ma tu, bị xử trong lúc truy bắt? Hay Chu Bình, phản đồ cấu kết Tần Mạc, tự gây thương thế rồi bỏ mạng? Chỉ cần gã chết, bọn họ sẽ lấy bút viết lại. Người sống còn tự cãi được đôi câu. Người chết chỉ còn miệng người khác.

Sen đen thì thầm không lời: cứu hắn trước, sau đó muốn ghi tên ai thì ghi.

Tần Mạc nhìn lên.

Những bình hồn treo thành từng hàng. Mỗi bình có thẻ bài, mỗi thẻ một câu chuyện đã bị viết lại. “Tự nguyện rời tông.” “Phạm quy, trục xuất.” “Xuống núi không về.” “Đi làm nhiệm vụ xa.” Có thẻ còn dán phong đỏ của chưởng sự nhân sự, sạch sẽ tới mức buồn nôn.

Có một thẻ ghi “về quê cưới vợ”, nét mực còn mới, mà bình bên dưới chỉ còn một giọng thiếu niên khóc gọi mẹ. Có một thẻ ghi “đổi sang phong khác”, nhưng mặt bình bị cào chi chít từ bên trong, như người bị nhốt từng cố gắng chứng minh mình chưa từng được đổi đi đâu cả. Càng nhìn, Tần Mạc càng hiểu sự dối trá đáng sợ nhất không phải lời dối lớn. Là những lời dối rất đời, rất hợp lý, đủ nhỏ để không ai buồn kiểm.

Tang Cô nhìn theo ánh mắt hắn, cười không nổi nữa. “Đừng tưởng chỉ Thương Lan làm thế,” lão nói khàn. “Đại tông nào cũng cần chỗ để giấu phần bẩn. Chỉ khác tên phòng, khác mùi hương, khác nét chữ trên thẻ.”

Tần Mạc không đáp. Hắn không muốn tin câu ấy. Nhưng từ sau Trấn Hồn Đài, thứ hắn không muốn tin thường lại là thứ giống thật nhất.

Hắn cầm bình Diệp Chẩn lên.

Bên trong có một đốm hồn mờ như than sắp tắt.

“Diệp Chẩn.” Hắn gọi.

Đốm hồn run.

Một giọng rất nhỏ vang ra: “Ta không có nhà để về… sao ghi ta về phụng dưỡng song thân…”

Tần Mạc siết bình.

Một câu nói dối tồi đến vậy, vậy mà qua được sổ tông môn, qua được mắt trưởng lão, qua được tiếng chuông chính đạo mỗi sáng.

Hắn tưởng tượng Diệp Chẩn lúc còn sống.

Không phải như một tàn hồn mờ trong bình, mà như một đệ tử ngoại môn bình thường: có thể từng xếp hàng nhận cơm, từng bị chấp sự mắng vì chậm, từng giấu vài viên linh thạch dưới chiếu, từng nghĩ nếu cố thêm một năm biết đâu được vào nội môn. Một người như thế biến mất, hẳn phải có ai đó từng hỏi. Bạn cùng phòng? Người mượn hắn nửa cuốn công pháp? Một tạp dịch từng nhận của hắn cái bánh? Câu hỏi ấy chắc đã được trả lời bằng một tấm thẻ: về phụng dưỡng song thân. Lời dối không cần hoàn hảo. Nó chỉ cần đủ để người hỏi lần sau ngại hỏi tiếp.

Trong bình, đốm hồn của Diệp Chẩn run run. Tần Mạc bỗng thấy xấu hổ vì mình chỉ nhớ cái tên này sau khi cần lực cứu Chu Bình. Nếu Chu Bình không bị thương, nếu sen đen không đói, hắn có dừng lại đọc thẻ này không? Hay cũng sẽ chạy qua như chạy qua cái rổ thẻ trong hầm, mang theo một câu “không có thời gian” rất hợp lý?

Không phải chỉ tông môn mới dễ quên người như Diệp Chẩn.

Người đang đau cũng dễ quên.

Không phải vì chúng ngu.

Vì không ai cần sự thật của Diệp Chẩn.

Từ trên hầm vọng xuống tiếng người mở khóa. Tống Nghiêm, chấp sự Hình Đường, đi đầu. Giọng hắn khác những kẻ quát tháo thường thấy: thấp, đều, ghi nhận từng việc như đang đọc một biên bản.

“Dấu máu mới. Hai người. Một nặng, một còn đi được. Không đốt đèn. Có kẻ quen đường hầm.”

Tang Cô nhíu mày. “Tên này phiền đấy. Hắn không mạnh nhất, nhưng hắn ghi hết.”

Tần Mạc cúi nhìn Chu Bình. Môi gã bắt đầu tím.

Sen đen mở ra thêm một cánh bên trong hắn.

Nuốt đi.

Một bình thôi.

Diệp Chẩn không còn sống.

Lý lẽ lần này còn sắc hơn trước.

Tần Mạc mở nắp bình.

Đốm hồn trong bình co rúm lại.

Ngay khi nắp hé ra, hơi lạnh trong bình tràn lên tay hắn. Không phải cái lạnh của luân hồi, mà là cái lạnh của một căn phòng đóng kín quá lâu. Trong hơi lạnh ấy có mùi ẩm mốc, mùi giấy cũ, và một chút mùi cơm cháy rất nhạt. Ký ức của Diệp Chẩn, tàn đến mức chỉ còn vài mẩu vụn, vậy mà vẫn cố giữ lại một mùi cơm. Tần Mạc thấy một gian bếp ngoại môn, thấy một thiếu niên cạo đáy nồi cháy, cười với ai đó rằng cháy cũng thơm, miễn no là được.

Sen đen lập tức vươn tới.

Tần Mạc cảm thấy nó chạm vào mẩu ký ức ấy trước khi chạm vào tàn hồn. Cơm cháy, tiếng cười, cái đói, cái nghèo, tất cả trong mắt sen đen đều có thể hóa thành lực. Không phải nó ghét Diệp Chẩn. Nó không biết Diệp Chẩn là ai. Đó mới là điều đáng sợ. Nó không có ác ý, nên cũng không có dừng lại. Với nó, mọi thứ chỉ là thứ có thể nuốt hoặc chưa cần nuốt.

Tần Mạc đóng nắp bình lại một chút.

“Tên ngươi là Diệp Chẩn.” Hắn nói.

Đốm hồn run mạnh hơn, như rất lâu rồi mới nghe được một người gọi tên mình không kèm hồ sơ giả.

Hắn nghe thấy tiếng Diệp Chẩn khóc. Không phải tiếng khóc lớn. Là tiếng khóc của một người đã bị nhốt quá lâu, thấy nắp mở mà không biết đó là cửa ra hay miệng thú.

Tần Mạc dừng tay.

“Ta không dùng ngươi.”

Tang Cô bật cười. “Vậy bạn ngươi chết.”

“Ta dùng cái trận.”

Tần Mạc đặt bình xuống, quay sang vách đá sau giá bình. Ở đó có vô số đường khắc dẫn khí, kéo tàn lực từ các bình về trung tâm Trấn Hồn Đài. Đây mới là thứ ăn người. Bình chỉ là răng. Hắn không nuốt người trong răng. Hắn nhắm vào cái hàm.

Câu Hồn Ấn đâm vào đường trận.

Lần này sen đen không phản đối. Đạo hạnh mục ruỗng của trận pháp ùa vào hắn, lạnh, tanh, ngọt một cách ghê tởm. Tần Mạc suýt rên vì nhẹ nhõm. Suýt thích nó.

Đó là phần đáng sợ nhất.

Không phải đau. Đau thì dễ ghét. Không phải tanh. Tanh thì dễ nôn. Mà là nhẹ nhõm. Đạo hạnh mục ruỗng của trận tràn vào kinh mạch hắn, lập tức lấp những chỗ rách vì khâu hồn Chu Bình, làm mắt hắn sáng hơn, tay hắn vững hơn, hơi thở Chu Bình dưới tay hắn đều hơn. Nó có tác dụng thật. Cứu người thật. Nếu chỉ nhìn kết quả, đây là một lựa chọn đúng.

Và trong cái đúng ấy, vị ngọt hiện ra.

Tần Mạc bỗng hiểu vì sao rất nhiều kẻ đi xa rồi không quay lại. Không phải vì ngay lần đầu họ đã muốn thành ma. Có thể lần đầu cũng giống hắn: không còn đường, có người phải cứu, có một thứ mục ruỗng đáng bị ăn hơn tàn hồn vô tội. Ăn xong, người được cứu thở lại. Tay mình mạnh hơn. Thế là lần sau, khi đường lại hẹp, cái miệng trong người sẽ nói: ngươi thấy chưa, lần trước đúng mà.

Đúng một lần có thể thành thói quen.

Thói quen có thể thành đạo.

Vị ngọt vừa dâng lên, cái tên Diệp Chẩn trong đầu hắn bỗng mờ đi một nét. Không mất hẳn. Chỉ như chữ trên thẻ bài gặp hơi nước, nhòe nhẹ ở phần cuối.

Đúng lúc đó, bình Diệp Chẩn lăn một vòng, đốm hồn bên trong chạm vào thành bình như một người ôm lấy thẻ bài cũ.

Tần Mạc cắn chặt răng.

Ngọt là của nó.

Không phải của ta.

Hắn lặp câu ấy ba lần trong lòng.

Lần đầu còn chắc. Lần thứ hai đã run. Lần thứ ba, chính hắn cũng không biết mình đang nói thật hay đang cố biến nó thành thật. Vị ngọt vẫn ở đó, nằm dưới lưỡi, dụ hắn nuốt thêm một đoạn trận nữa. Trên vách còn rất nhiều đường khắc. Mỗi đường đều ăn người. Mỗi đường đều đáng bị phá. Chỉ cần hắn phá bằng cách nuốt, vừa cứu được các bình hồn khỏi bị hút tiếp, vừa có thêm lực chạy. Lý lẽ đẹp tới mức gần như không có khe hở.

Nhưng bình Diệp Chẩn đang chạm nhẹ vào thẻ bài.

Đốm hồn ấy không biết hắn đang tranh đấu gì. Nó chỉ ôm lấy cái tên còn sót như một người ôm cửa nhà sau bão. Tần Mạc nhìn nó, và nhớ lời Tô Vãn: đừng chỉ nhớ ta chết thế nào. Nếu hắn muốn nhớ nàng như một người, hắn cũng phải học cách nhớ những người khác như người. Diệp Chẩn không phải cột mốc đạo đức cho hắn. Diệp Chẩn là Diệp Chẩn.

Vậy là hắn dừng ở đúng phần trận cần phá để cứu Chu Bình.

Không thêm.

Hắn nuốt trận, không nuốt hồn.

Đường khắc trên vách tắt phụt từng đoạn. Các bình hồn rung lên, không phải vì bị hút nữa, mà như những người bị bóp cổ bỗng được thở.

Chu Bình hít mạnh một hơi.

Đổi lại, vệt trắng trong vết thương của gã chui vào cổ tay Tần Mạc một đường mảnh như tóc. Tần Mạc đau tới mức trước mắt tối sầm, nhưng bàn tay trên ngực Chu Bình không rời ra.

Từ đầu hầm, Tống Nghiêm dừng bước.

“Có người phá trận phụ.” Giọng hắn vẫn đều. “Không phải ma tu chỉ biết giết. Ghi lại.”

Tang Cô nghe câu ấy, sắc mặt khẽ đổi.

Tần Mạc bế Chu Bình lên.

Sau lưng hắn, bình Diệp Chẩn vang một tiếng rất nhỏ:

“Cảm… ơn…”

Tần Mạc không quay đầu. Nếu quay, hắn sợ mình sẽ không đi nổi.

Nhưng hắn vẫn dừng một nhịp ở cửa.

Không quay đầu, hắn dùng Câu Hồn Ấn đánh vào then đá cạnh tường. Không phải để phá hầm. Chỉ để làm lệch đường dẫn khí nối từ giá bình về phiến trung tâm thêm một đoạn. Những bình hồn vừa được thở không vì thế mà được tự do. Chúng vẫn bị nhốt, vẫn yếu, vẫn có thể bị Hình Đường thu lại. Nhưng ít nhất trong vài canh giờ tới, trận phụ không hút được họ nữa.

Tang Cô thấy động tác ấy, im lặng một lúc rồi bật cười.

“Ngươi cứu được mấy canh giờ thì làm gì?”

“Mấy canh giờ cũng là thời gian.”

“Với người chết?”

“Với người còn đau.”

Tang Cô không cười nữa.

Tần Mạc bế Chu Bình bước qua cửa. Sau lưng hắn, những bình hồn rung rất nhẹ. Không phải tiếng cảm ơn. Không ai yếu tới mức chỉ còn tàn hồn lại phải lịch sự với người vừa suýt nuốt mình. Nhưng trong cái rung ấy có một thứ khác: hàng trăm người bị ghi thành tự nguyện, lần đầu sau rất lâu không bị hút tiếp trong một vài nhịp. Chừng đó không cứu rỗi ai. Nhưng Tần Mạc cần học rằng không phải việc nào không đủ lớn cũng vô nghĩa.

Khi hắn đi khỏi, giọng Diệp Chẩn lại vang lên, nhỏ tới mức gần như lẫn vào tiếng nước trong đá:

“Ta từng… thích cơm cháy…”

Tần Mạc khựng vai.

Hắn không biết nên đáp gì với một người chỉ còn tàn hồn mà vẫn nhớ cơm cháy.

Cuối cùng hắn nói: “Ta nhớ.”

Hai chữ ấy rất nhẹ. Không cứu được Diệp Chẩn, không phá được Thương Lan, không trả người chết về nhà. Nhưng bình hồn phía sau hắn yên lại một chút, như một người nằm đau được ai đó gọi đúng tên. Tần Mạc bỗng thấy lời hứa lớn với trời quá xa. Trước mắt, hắn chỉ có thể hứa những việc nhỏ thế này: nhớ một người từng thích cơm cháy.

Lần này hắn không quên.