Chương 52: Nuốt
Bàn tay Tần Mạc nắm lại giữa không trung, cách Ôn Sứ cả chục trượng, và Câu Hồn ấn chín cánh — không cần chạm — chộp lấy dòng đạo hạnh của Ôn Sứ.
Không có giằng co. Ôn Sứ là Nguyên Anh — cao hơn Kim Đan của Tần Mạc mấy bậc — nhưng đóa sen chín cánh không đo bằng cảnh giới. Nó đo bằng đói. Và đêm nay nó đói theo một cách mà không tu vi nào cản nổi. Sợi ấn cắm vào giữa đan điền Ôn Sứ, và dòng đạo hạnh ba trăm năm tu luyện của vị Sứ quân bắt đầu chảy ngược ra, chảy vào Tần Mạc, như nước vỡ đê.
Ôn Sứ gào lên. Lần đầu tiên, cái gương mặt nhã nhặn ấy méo đi vì kinh hoàng thật sự — không phải sợ tầng trên, mà sợ cái chết đang bị hút khỏi chính mình. Ông ta vùng vẫy, đánh ra đủ thứ pháp thuật, nhưng chúng tan hết vào luồng đen. Ông ta lùi, chạy — và cậu đi theo, không nhanh, không cần nhanh, vì sợi ấn đã cắm vào rồi, và cái gì đã cắm thì không gỡ được.
“Ngươi… ngươi không dám…” Ôn Sứ khạc ra, tu vi cạn dần. “Ta là Sứ quân… giết ta thì tầng trên…”
“Tầng trên không thèm nhìn ta.” Tần Mạc nói, và giọng cậu giờ đã lẫn cái âm trầm cổ xưa của Sát Đạo, hai giọng chồng lên nhau, một giọng của thằng bé quét bậc thang, một giọng của cái mầm gieo từ tầng trời. “Ngài nghĩ ta còn sợ nó phạt vì giết ngài à? Nó lấy nàng đi mà chẳng buồn liếc ta. Ngài, với nó, còn nhỏ hơn ta. Giết ngài, nó cũng chẳng thèm nhìn.”
Ôn Sứ dốc toàn lực. Vị Sứ quân ba trăm năm không phải hạng tầm thường — ông ta xé toạc không gian quanh mình bằng những phù văn chói lòa, dựng một tường lực trắng, rồi phóng thẳng cái ấn ngọc đen vào giữa ngực Tần Mạc, cú đánh mạnh nhất một Nguyên Anh có thể tung ra khi cùng đường. Cú đánh ấy, ban ngày, có thể san phẳng nửa quả núi.
Nó chạm vào luồng đen quanh Tần Mạc, và chìm nghỉm, như một hòn đá ném xuống mặt hồ nhựa. Không dội lại. Không nổ. Chỉ chìm, và tắt. Luồng đen của đóa sen chín cánh không đỡ đòn theo cách người ta vẫn đỡ — nó ăn đòn, nuốt cả lực lẫn phù văn, và dày thêm một chút. Ôn Sứ trợn mắt nhìn cú đánh cả đời mình biến mất không tăm tích, và lần đầu, ông ta hiểu: ông ta không đối mặt một tu sĩ Kim Đan. Ông ta đối mặt một cái miệng.
Và cậu nuốt.
Không phải cắn, không phải rứt — nuốt, theo đúng nghĩa của Câu Hồn ấn khi được thả trọn: cậu không lấy một phần, cậu lấy tất, lấy cạn, lấy tới đáy. Ba trăm năm đạo hạnh của Ôn Sứ đổ vào đóa sen chín cánh, và Tần Mạc — hay cái gì đang mặc lấy Tần Mạc — ngửa cổ đón lấy nó.
Cậu đã chờ khoảnh khắc này để thấy cái ghê tởm quen thuộc. Lần đầu nuốt một con yêu thú, cậu nôn cả buổi. Giết Trương Lục, cậu tê dại. Ngay cả cái đêm ở lòng chảo, ăn đạo hạnh chết của người đi trước, cậu vẫn còn khóc được. Cái ghê ấy, dù mỏng dần, vẫn luôn tới — nó là bằng chứng cuối rằng cậu còn là người. Cậu chờ nó, ngay trong cơn cuồng, như một người chờ một cái phao giữa dòng.
Nó không tới.
Cái tới, thay vào đó, là khoái cảm.
Dòng đạo hạnh của một Nguyên Anh ba trăm năm chảy vào cậu, ấm, dày, giàu có ngoài sức tưởng, và nó không chỉ làm cậu mạnh — nó làm cậu sướng. Một sự thỏa mãn sâu, trọn, lan khắp từng đường kinh mạch, cái sướng của một cơn đói cả đời cuối cùng được ăn no đúng thứ nó thèm. Cậu nghe chính mình thở ra một hơi dài, run rẩy, gần như một tiếng rên — cái tiếng của kẻ vừa được thứ mình khao khát nhất.
Và không chỉ có sức. Cùng dòng đạo hạnh, những mảnh vụn của Ôn Sứ tràn vào cậu: ba trăm năm ký ức, những cái tế lão từng chủ trì, những khuôn mặt lão từng dâng lên khe tối, những tầng trời lão từng thoáng thấy khi cửa đá đen mở. Tần Mạc nuốt cả những cái đó — và trong một chớp, cậu thấy mình biết nhiều hơn hẳn: biết cửa đá đen dẫn đi đâu, biết cái tế này chỉ là một trong hàng trăm cái đang chạy khắp các tầng, biết lơ mơ về những kẻ đứng trên Ôn Sứ. Nuốt một người, hóa ra, không chỉ được sức người ấy, mà được cả cái người ấy biết.
Trong mớ ký ức Ôn Sứ, có một hình ảnh Tần Mạc chộp lấy giữa cơn cuồng và ghim lại: một lần, đứng trước cửa đá đen mở, Ôn Sứ từng thoáng thấy cái tầng ngay trên cõi người — không phải thiên đường, mà một nơi khác, xám và lạnh, nơi những “sứ” như Ôn Sứ đi lại, nơi các cái tế từ hàng trăm cõi người dồn về, và nơi ấy cũng chỉ là một bậc, dưới một bậc nữa, dưới nữa. Và quan trọng hơn cả: Ôn Sứ biết cách mở một cánh cửa đá đen — biết cái khẩu quyết, cái nghi thức, cái giá để cạy một khe lên tầng trên mà không cần đợi bảy sao chụm.
Cái biết ấy, giờ, là của Tần Mạc.
Con thú vừa dạy cậu một điều mới về chính nó: nuốt không chỉ cho sức, mà cho đường — đường lên các tầng, nơi những mảnh hồn Tô Vãn đang bị rải. Và cái điều ấy vừa hữu ích một cách đáng sợ, vừa là một cái móc: vì nếu nuốt cho cậu cả sức lẫn đường tới nàng, thì con thú vừa biến việc đi tìm nàng và việc ăn người thành cùng một con đường.
Ôn Sứ khô quắt lại dưới tay cậu. Cái gương mặt trung niên hiền hậu — cái gương mặt từng khiến cậu rợn hơn cả cái nhạt của Huyền Sứ — nhăn nhúm, hõm vào, tóc bạc trắng trong vài hơi thở, da bọc lấy xương như một quả táo héo cả mùa đông. Tới cuối, cái nhìn trong mắt ông ta không còn là nhã nhặn, cũng không là kinh hoàng, mà là một sự hiểu ra muộn màng: ông ta, kẻ cả đời dâng người khác lên bàn tế, cuối cùng bị chính một trong những “cái cây” mình chăm nuốt sống. Vòng tuần hoàn của cỗ máy khép lại trên chính một mắt xích của nó. Rồi ông ta thành một cái xác như vỏ ve, rơi xuống mặt đài, nhẹ bẫng, cái nhẹ của một thứ đã bị rút hết cái làm nó nặng.
Không ai trên đài dám động đậy. Cả một vòng trưởng lão Nguyên Anh, cả đám chấp sự, đứng chôn chân nhìn một Sứ quân — kẻ họ vừa quỳ rạp dưới quyền — bị hút cạn thành vỏ trong vài hơi thở, bởi một đứa ngoại môn. Nỗi khiếp của họ, Tần Mạc ngửi thấy, thơm như đạo hạnh. Con thú trong cậu quay đầu về phía họ.
Và Tần Mạc đứng đó, no, mạnh hơn bao giờ, và sướng — sướng tới mức, trong một khoảnh khắc, cậu quên mất Tô Vãn, quên mất Chu Bình, quên mất cả cái đau đã kéo cậu tới đây. Cả vũ trụ rút lại còn đúng cái vị ngọt của ba trăm năm đạo hạnh đang tan trong người cậu.
Chính cái quên ấy — cái khoảnh khắc cậu quên cả nàng vì một bữa ăn ngon — mới là thứ kéo cậu về.
Vì khi cơn khoái cảm dịu xuống một nhịp, và Tô Vãn trở lại trong đầu cậu, cậu nhận ra cái cậu vừa làm: cậu vừa, trong vài hơi thở, hạnh phúc.
Hạnh phúc. Đó là từ đúng, dù cậu ghê tởm nó. Suốt mấy tháng hắc hoá, cậu đã mất dần khả năng thấy vui — bánh nếp của Chu Bình chỉ còn nhạt, nụ cười Tô Vãn chỉ còn là cái cậu biết là đẹp mà không thấy đẹp. Cậu tưởng mình đã mất luôn cả cái khả năng sung sướng. Hóa ra không. Nó vẫn còn — chỉ là nó đã đổi chỗ. Cậu không còn sướng được vì tình thương, vì một bữa cơm chung, vì một nụ cười. Cậu chỉ còn sướng được vì nuốt. Con thú đã lấy đi mọi nguồn vui của con người trong cậu, và thay tất cả bằng đúng một nguồn vui của nó.
Đêm nàng tan, đứng trên tro tàn của nàng, cậu vừa nếm cái hạnh phúc trọn vẹn nhất đời mình — không phải vì nàng, mà vì một cái xác đạo hạnh. Nếu có một cách nào để đo cậu đã trượt xa tới đâu khỏi thằng bé chia nửa bát cháo, thì đó là cách này: đo bằng việc cái gì làm cậu vui.
Cái nhận thức ấy làm cậu lạnh toát từ trong xương. Không phải vì cậu vừa giết người. Cậu đã giết trước đây. Mà vì cậu vừa thích nó, thích tới mức quên nàng — và đó chính xác là điều Diệp Chẩn cảnh báo, điều Tô Vãn dặn, điều cậu sợ nhất: không phải chết, mà là tới lúc cậu thôi cả muốn cứu nàng, chỉ còn muốn ăn.
Cậu nhìn cái xác vỏ ve của Ôn Sứ dưới chân, rồi nhìn hai bàn tay mình — hai bàn tay vừa run lên không phải vì sợ, mà vì sung sướng — và lần đầu trong đời, Tần Mạc sợ chính mình theo một cách còn sâu hơn cả sợ cái chết. Cái chết chỉ lấy mạng cậu. Cái này lấy mất cậu, mà để cái xác cậu tiếp tục đi lại, ăn, và thích ăn.
Cậu cố gọi Tô Vãn về lại trong đầu, làm cái phanh như mọi khi. Nhưng lần này, khi cậu tìm nàng, cái hiện lên trước không phải gương mặt nàng, không phải nụ cười — mà là cái vị ngọt của đạo hạnh Ôn Sứ còn vương trong người cậu. Con thú đã chen vào giữa cậu và ký ức về nàng, đứng đó, liếm mép. Cậu phải gạt cái vị ngọt sang bên mới thấy lại được nàng, mờ, xa, sau một tấm màn đói. Và cái việc phải gạt con thú đi mới nhớ nổi nàng ấy làm cậu kinh hoàng hơn tất cả: nàng dặn cậu đừng thành con mắt, mà con mắt đã bắt đầu che mất chính nàng khỏi cậu.
Trong đan điền, con thú chín cánh reo lên, no nê, mãn nguyện, và nó thì thầm cái câu ngọt nhất, nguy hiểm nhất: thấy chưa. Dễ chịu hơn đau nhiều. Còn cả một đài người kia. Ăn nữa đi.
Và cái phần Tần Mạc còn lại — cái phần vừa kịp nhớ ra Tô Vãn — biết rằng nếu cậu nghe theo thêm một lần nữa, chỉ một lần, thì sẽ không còn Tần Mạc nào để mà nhớ ra nàng lần sau.
Cậu cố dừng lại. Cậu ra lệnh cho chân mình đứng yên. Nhưng chân cậu không nghe — hoặc nghe một tiếng nói khác, tiếng của con thú, và con thú thì muốn tới chỗ đám đông thơm nức kia. Cậu quay đầu tìm cái mỏ neo cuối — Chu Bình, dưới chân trụ — và cậu thấy, kinh hoàng, rằng cậu đã bước cách gã ba trượng về phía đám đông đang tháo chạy, mà chính cậu không nhớ mình đã nhấc chân. Cậu quờ tay lên ngực, tìm tấm thanh y; nó còn đó, sát tim, nhưng cái ấm của nó đã nguội, và một tấm vải nguội thì níu không lại một con thú đang no đà.
Con thú đã bắt đầu tự đi. Và nó đang đi về phía bữa tiệc.
Cái phần Tần Mạc còn lại đứng nhìn thân mình bước, bất lực, như một kẻ ngồi sau lưng một cỗ xe không cương, nhìn con ngựa lồng về phía vực. Cậu thử mọi cách một người thử để giành lại thân mình: cậu gọi tên Tô Vãn — con thú che mất nàng. Cậu níu lời nàng dặn — lời nằm trong đầu, không đủ sức. Cậu bấu lấy tấm thanh y — vải đã nguội. Từng cái phanh cậu dựng suốt mấy tháng, lần lượt, tuột.
Đám đông trước mặt gần lại. Cậu thấy rõ từng gương mặt trưởng lão đang tháo chạy, thấy đạo hạnh của họ sáng lên như những ngọn đèn, và con thú đã chọn xong con mồi đầu — một lão trưởng lão Kim Đan chạy chậm nhất. Tay cậu giơ lên.
Và trong cái khoảnh khắc cuối trước khi sợi ấn phóng đi, cái phần Tần Mạc còn lại — bị dồn vào góc, sắp bị nuốt chửng bởi chính con thú trong mình — làm cái điều duy nhất nó còn làm được: nó không gọi Tô Vãn, người đã ở quá xa. Nó gọi cái tên gần hơn, cái tên của kẻ đang thở khò khè sau lưng, kẻ đã hứa sẽ giữ giùm cậu con người cũ, kẻ mà cậu vừa gỡ tay ra để bước tới đây.
“Chu Bình—” cậu bật ra, khản đặc, một tiếng cầu cứu mà chính cậu không chắc là gọi bạn tới cứu, hay cảnh báo bạn chạy đi trước khi cậu nuốt cả gã.
Tiếng gọi ấy tan vào cái luồng đen phủ đài, và trong một khoảnh khắc, không có gì đáp lại — chỉ có con thú, và bữa tiệc, và một cái tay đang giơ lên. Cái phần Tần Mạc còn lại nhắm mắt, chờ nghe tiếng gào của lão trưởng lão sắp bị nuốt, chờ nghe cả cái tiếng rên khoái cảm của chính mình mà nó biết sẽ đi kèm.