Chương 52: Máu chưa khô
Lối hầm dưới Trấn Hồn Đài hẹp hơn Tần Mạc nhớ.
Hoặc vì hắn đang cõng Chu Bình.
Lối hầm này hắn từng đi qua một lần khi còn làm việc vặt cho Dược phong. Khi đó nó chỉ là một đường phụ bẩn, dùng để chuyển vôi, dầu đèn và những dụng cụ mà đệ tử chính thức không muốn tự tay mang. Hắn nhớ mình đã cúi đầu đi sau một chấp sự, vai đeo sọt nặng, trong lòng chỉ nghĩ bao giờ mới xong để về ăn cơm. Hầm khi ấy cũng tối, cũng ẩm, nhưng không đáng sợ. Người ta không sợ một nơi khi chưa biết nó dùng để làm gì.
Bây giờ từng phiến đá như có mắt.
Trên tường còn những vết trầy rất thấp, ngang tầm tay người bị kéo lê. Có vết cũ đã bị vôi lấp một nửa, có vết mới đến mức bột đá còn trắng. Tần Mạc đi qua, vai cõng Chu Bình, thanh y trong ngực lạnh dần. Hắn không dám tưởng tượng có bao nhiêu người từng đi qua lối này theo chiều ngược lại: còn thở khi vào, thành thẻ tre hoặc bình hồn khi ra.
Chu Bình vốn to, nặng, xương cốt lại mềm đi vì thương thế. Mỗi bước Tần Mạc đi, máu từ ngực gã lại thấm thêm qua vải băng vội. Hơi thở của gã phả vào cổ Tần Mạc, nóng rồi lạnh, lúc có lúc không. Tiếng ấy khiến hắn không dám đi nhanh, nhưng tiếng bước trên đầu khiến hắn không được đi chậm.
Hầm cất dụng cụ tế có mùi dầu cũ và sắt rỉ. Hai bên tường treo móc đồng, chậu đá, dao tế, bình hồn phủ bụi. Có những thứ mới dùng đêm qua chưa rửa. Máu đọng trong khe khắc chữ “tự nguyện hiến đạo”, khô lại thành màu nâu.
Ở góc hầm còn có một rổ thẻ tre chưa kịp đốt. Trên thẻ ghi tên người bằng nét bút đều tăm tắp, bên cạnh là những lý do rất sạch: bệnh nặng xin về quê, phạm lỗi tự rời núi, xuống trấn làm nhiệm vụ chưa về. Một thẻ rơi úp dưới chân Tần Mạc. Hắn lật lên, thấy mặt sau có vết móng tay cào, bốn nét đứt quãng như ai đó từng cố khắc chữ “oan” trước khi bị kéo đi.
Chu Bình thở hắt sau lưng hắn. Tiếng thở ấy kéo Tần Mạc khỏi cái rổ thẻ. Hắn không có thời gian đọc hết người chết. Chính điều đó mới làm hắn nghẹn: ở đây có quá nhiều sự thật, nhiều tới mức một người đang cứu bạn mình không thể cúi xuống nhặt từng cái. Thương Lan Tông mục không phải vì một nghi thức đêm qua. Nó mục vì đã biến sự thật thành vật quá nhiều tới nỗi người sống giẫm lên mà không biết.
Tần Mạc đặt Chu Bình xuống sau một thùng vôi.
“Đừng ngủ.”
Chu Bình không đáp.
Hắn vỗ vào mặt Chu Bình, rất nhẹ lúc đầu, rồi mạnh hơn khi gã không phản ứng. Máu trên môi Chu Bình đã chuyển sang màu thẫm. Hơi thở đi vào lồng ngực gã nghe như kéo qua một cái ống vỡ. Tần Mạc từng thấy người bị thương nặng ở ngoại môn, từng đứng cạnh Dược phong xem người ta cầm máu. Khi ấy hắn chỉ thấy phiền vì mùi thuốc hắc và tiếng người rên. Bây giờ từng tiếng rên không có lại làm hắn sợ.
“Chu Bình.”
Không đáp.
“Quán cháo của ngươi còn chưa mở.”
Mi mắt Chu Bình run rất nhẹ, nhưng vẫn không mở.
Tần Mạc nhìn quanh. Hầm toàn đồ để tế người, không có thứ gì đúng nghĩa cứu người. Dao tế sắc, móc đồng lạnh, bình hồn treo ngay ngắn, vôi trắng để xóa dấu, bùa phong để chặn tiếng. Cả căn hầm này được xây để làm người ta biến mất gọn gàng. Tìm một cuộn băng sạch trong đó giống như tìm lòng thương trong sổ án.
Cuối cùng hắn lục được một túi vải ở góc, bên trong có chỉ bạc dùng buộc thẻ bình hồn. Chỉ sạch, vì dùng để ghi người chết cho đẹp. Tần Mạc cười khàn một tiếng, xé nó ra làm dây buộc vải quanh ngực Chu Bình. Đồ dùng để đánh dấu tàn hồn, giờ miễn cưỡng giữ một người sống khỏi chảy hết máu. Hắn không biết đó là mỉa mai hay báo ứng.
Tần Mạc đặt tay lên ngực gã. Hắn muốn truyền linh lực. Nhưng vừa chạm vào, Câu Hồn Ấn trong lòng bàn tay tự sáng lên, như gặp một cánh cửa quen thuộc. Hắn lập tức rụt tay.
Hắn biết cách rút hồn.
Không biết cách khâu lại.
Sự thật đó nằm giữa hắn và Chu Bình như một con dao.
Khâu hồn không phải truyền linh lực vào là xong. Vết rách trên ngực Chu Bình không chỉ nằm ở da thịt; nó kéo theo một đường trắng mảnh chạy từ tim lên cổ họng, giống sợi chỉ bị ai đó giật quá mạnh. Muốn ép nó khép lại, Tần Mạc phải dùng Câu Hồn Ấn móc vào mép rách, rồi kéo ngược về phía thân thể.
Ấn vốn sinh ra để kéo ra ngoài.
Khi hắn bắt nó kéo vào trong, những móc hồn trong lòng bàn tay liền cắn ngược vào mạch hắn.
Sen đen trong người khẽ động. Nó ngửi thấy trong hầm có tàn hồn. Rất nhiều. Những cái bình treo trên tường không rỗng. Có thứ còn mắc lại sau nghi thức, không đủ nguyên vẹn để đi, không đủ tan để hết đau. Chúng thở bằng những tiếng rì rầm rất nhỏ, như nhiều người nói mớ trong một gian nhà kín.
Nuốt đi.
Không phải giọng nói. Là một cơn đói có lý.
Nuốt chúng, có lực cứu Chu Bình.
Tần Mạc nhìn những bình hồn.
Một cái bình gần nhất dán thẻ đã ố. Chữ trên thẻ được viết rất ngay ngắn: Diệp Chẩn, ngoại môn, tự nguyện rời tông dưỡng bệnh.
Bên dưới dòng ấy có một vết mực bị cạo.
Tần Mạc cạy lớp giấy.
Dòng thật hiện ra, mảnh và run: không thân thích.
Hắn nhớ cái tên này. Một tàn hồn trên đài đã từng gọi. Hắn còn tưởng đó chỉ là tiếng nhiễu của trận. Hóa ra không phải. Hóa ra tông môn có cả một căn phòng để giữ những tiếng nhiễu như vậy, dán lên chúng vài chữ sạch sẽ, rồi quên.
Trong bình, một tiếng thì thào vọng ra:
“Ta… không tự nguyện…”
Tần Mạc nhắm mắt.
Sen đen lại động.
Không nuốt thì Chu Bình chết.
Lần này, hắn không thể mắng nó sai.
Hắn nghĩ tới Tô Vãn.
Không phải khoảnh khắc nàng ngã bên đài, mà là một chuyện cũ hơn: lần nàng nhìn thấy một con chim nhỏ gãy cánh dưới mái Vân Mộ. Chu Bình khi ấy bảo thôi, chim rừng sống chết tự chịu, đem vào còn bẩn phòng. Tô Vãn không cãi, chỉ lấy khăn bọc nó lại, nhờ Dược phong cho ít thuốc thừa. Con chim cuối cùng vẫn chết. Nàng chôn nó dưới gốc cây, nói rất bình thường: “Không cứu được không có nghĩa khỏi cứu.” Lúc đó Tần Mạc thấy câu ấy hơi ngốc. Bây giờ nó trở thành thứ duy nhất giúp hắn đặt tay lại lên ngực Chu Bình.
Không cứu được không có nghĩa khỏi cứu.
Không biết khâu hồn không có nghĩa được phép rút hồn.
Sen đen không hiểu kiểu lý lẽ này. Nó hiểu kết quả, hiểu mạnh yếu, hiểu trao đổi. Nó không hiểu vì sao một việc có thể thất bại mà vẫn phải làm. Chính vì không hiểu, nó càng cồn cào hơn, càng thúc hắn chọn cách chắc ăn: mở một bình, nuốt một tàn hồn, lấy lực. Người trong bình đã chết. Chu Bình còn sống. Một đổi một phần tàn dư để cứu một mạng, nghe còn nhân từ hơn nhiều điều chính đạo từng làm.
Tần Mạc ghét nhất là lần này hắn không thể nói chắc mình đúng.
Trên hầm có tiếng cửa đá mở. Người của Hình Đường đã xuống tới bậc đầu tiên. Một giọng khàn đọc danh sách: “Kiểm bình hồn. Thu người sống sót. Tìm Tần Mạc. Bắt sống nếu có thể, giết nếu chống.”
Tần Mạc mở mắt.
Hắn đặt tay lại lên ngực Chu Bình, nhưng lần này không để Câu Hồn Ấn rút. Hắn ép nó đi ngược, như ép một con dao học cách làm kim. Linh lực đi vào vết thương, bị pháp lực trắng trong đó đẩy bật ra, cắt tay hắn rỉ máu.
Chu Bình co giật.
“Đừng kéo hồn ta…” Gã mê man lẩm bẩm. “Ta còn phải… nấu cháo…”
Tần Mạc bật cười khàn một tiếng.
Rồi nước mắt trào ra ngay sau đó.
“Không kéo.” Hắn nói. “Ta học.”
Học bằng cái giá rất thật.
Câu Hồn Ấn vừa đi ngược, một mảng ký ức không thuộc về hắn lập tức dội vào. Không phải ký ức của Chu Bình, mà là ký ức của những người từng bị cái ấn này kéo ra trước đó, những vệt đau còn dính trên móc hồn như mùi máu dính dao. Một cô gái cào cửa bình hồn tới bật móng. Một ông già gọi tên con. Một đệ tử ngoại môn không hiểu vì sao mình “tự nguyện”. Tần Mạc cắn chặt răng, ép những tiếng đó lùi xuống. Hắn không được để chúng kéo lệch tay. Chu Bình đang nằm dưới tay hắn, không phải bình hồn trên vách.
Linh lực của hắn luồn vào vết thương, chạm phải pháp lực trắng của Ôn Sứ. Thứ đó lạnh và sạch, sạch tới mức buồn nôn. Nó không phá bừa; nó đóng từng nút nhỏ quanh hồn Chu Bình, để vết thương không chảy hết ngay mà kéo dài đủ lâu làm con tin. Ôn Sứ không đánh Chu Bình để giết. Lão đánh để Tần Mạc phải chọn. Nhận ra điều ấy, cơn giận trong hắn lại trào lên.
Sen đen lập tức nắm lấy cơn giận.
Tần Mạc thở ra, rất chậm.
“Không phải bây giờ.” Hắn lặp lại, như lặp một câu chú đã rách. “Không phải bằng hắn.”
Hắn dùng Câu Hồn Ấn móc từng nút trắng ra. Mỗi nút đi qua lòng bàn tay lại kéo theo một vệt máu của hắn. Đến nút thứ ba, hắn bắt đầu không phân biệt được máu trên tay là của mình hay Chu Bình. Đến nút thứ năm, mùi ngọt trong hầm dày lên, từ các bình hồn vọng lại như mùi cơm với người đói.
Một bình gần đó khẽ lăn.
Tiếng thì thào trong bình Diệp Chẩn lại vang lên, nhỏ hơn trước:
“Đừng…”
Không rõ là đừng kéo hồn hắn, đừng nuốt, hay đừng để Chu Bình chết. Nhưng chỉ một chữ ấy làm tay Tần Mạc dừng lại đúng lúc Câu Hồn Ấn sắp trượt sang vùng hồn ấm của Chu Bình.
Hắn kéo tay về.
Tiếng bước Hình Đường gần hơn.
Ở đầu hầm, ánh đèn dầu bắt đầu lắc lư trên tường. Không phải một ngọn. Nhiều ngọn. Người tới không vội, vì họ tin con mồi bị nhốt trong hệ thống đường hầm do chính họ quản. Tiếng giày giẫm qua bậc đá đều đặn, tiếng giáp da cọ vào nhau, tiếng ai đó mở sổ đọc số bình cần kiểm. Tất cả nghe như một buổi kiểm kho bình thường hơn là truy sát.
Tần Mạc nhìn Chu Bình, rồi nhìn các bình hồn.
Nếu hắn chạy ngay, Chu Bình có thể chết trong mười bước. Nếu ở lại khâu tiếp, Hình Đường sẽ tới. Nếu mở bình, có lực. Nếu không mở bình, có đạo lý. Cái khó là đạo lý không cầm máu, còn lực thì biết nói dối bằng kết quả.
Hắn bỗng nhớ tới câu Tô Vãn từng nói ở bờ luân hồi: “Đừng lấy việc không làm được để trốn việc làm được.” Việc hắn không làm được lúc này là cứu tất cả tàn hồn trong hầm. Việc hắn làm được là không ăn họ. Việc hắn làm được nữa là kéo Chu Bình khỏi cửa chết thêm một đoạn.
Vậy thì làm hai việc đó.
Hắn xé một dải vải, buộc Chu Bình vào lưng mình để gã khỏi trượt xuống, rồi đặt tay lại lên ngực gã. Câu Hồn Ấn run như một con dao bị bắt luồn chỉ. Tần Mạc cúi sát tai Chu Bình, nói rất khẽ:
“Ngươi nợ ta một nồi cháo. Đừng quỵt.”
Không biết Chu Bình có nghe không. Nhưng hồn gã, thứ đang lệch khỏi tim, khẽ giật về một chút, như người ngủ nghe tiếng gọi quen.
Tần Mạc lập tức bắt lấy nhịp đó.
Không kéo. Chỉ đỡ.
Hắn tưởng tượng hồn Chu Bình như một người say rượu sắp ngã, không thể túm cổ áo lôi mạnh, chỉ có thể đưa vai cho tựa. Câu Hồn Ấn trong tay hắn không quen kiểu dịu này, nên mỗi lần hắn thả lực nhẹ đi, nó lại suýt trượt thành móc. Hắn phải dùng chính máu mình làm lớp đệm giữa ấn và hồn Chu Bình. Máu nóng thấm vào linh lực, làm đường đi bớt sắc.
Việc đó ngu ngốc về mặt tu hành. Máu là căn cơ. Dùng máu làm đệm chẳng khác nào lấy thịt bọc dao. Nhưng hắn không nghĩ ra cách nào khác, mà Chu Bình không có thời gian đợi hắn thông minh hơn.
Các bình hồn trên tường rung nhè nhẹ, như hàng trăm người chết cùng nín thở xem một kẻ vừa mất người yêu học cách cứu người bạn còn sống.
Trong cái rung ấy, Tần Mạc nghe thấy rất nhiều âm tiết không thành lời. Không ai đủ sức nói trọn một câu, nhưng nỗi chờ thì rõ. Họ không chờ hắn thành anh hùng. Có lẽ họ chỉ chờ xem một người còn sống, khi bị ép tới đường cùng, có chọn ăn họ như bao kẻ khác không.
Ở cuối hầm, một giọng đàn bà già cất lên, khàn khàn:
“Muốn cứu hắn thì mở bình đi, tiểu tử.”
Tang Cô đứng trong bóng tối, một tay ôm vết thương, mắt đục đi vì thua trắng.
“Không nuốt.” Lão nói. “Không cứu kịp đâu.”