Chương 51: Người dọn đài
Bình minh lên trên Trấn Hồn Đài bằng một màu xám bẩn.
Không có ánh vàng. Không có tiên khí. Chỉ có sương mỏng bám trên sáu trụ đá nứt, máu khô trong rãnh trận, và tiếng chổi tre cào từng nhát trên nền đá như cào lên xương.
Đệ tử tạp dịch được gọi lên trước khi chuông sáng vang.
Họ cúi đầu đi thành hàng, mỗi người ôm một thùng nước, một bó giẻ, một túi vôi trắng. Không ai hỏi đêm qua đã xảy ra chuyện gì. Ở Thương Lan Tông, biết lúc nào không nên hỏi là một phần của tu hành. Người hỏi nhiều thường bị điều xuống núi, hoặc biến mất vào những hồ sơ ghi “tự nguyện rời tông”.
A Khê là người nhỏ nhất trong nhóm. Cậu ôm thùng nước to quá nửa người, vừa bước vừa liếc những vệt máu chưa khô. Tới gần phiến trung tâm, cậu khựng lại.
Ở đó có một dấu người quỳ.
Không phải vết máu rõ ràng. Chỉ là chỗ bụi và tro bị ép xuống, hai đầu gối in trên đá, ở giữa có vệt nước nhỏ đã khô một nửa. A Khê không biết đó là nước mưa hay nước mắt. Trời đêm qua không mưa.
“Nhìn gì?” Chấp sự giám dọn vung roi tre vào lưng cậu. “Lau.”
A Khê vội cúi xuống. Nước lạnh đổ ra, hòa vào máu, kéo thành dòng đỏ nhạt chạy xuống rãnh trận. Cậu lau tới chỗ gần chân trụ thứ ba thì thấy một sợi chỉ xanh dính trong kẽ đá. Xanh nhạt. Màu thanh y của vị sư tỷ từng lén đặt thuốc trước phòng tạp dịch khi cậu bị đánh vì làm đổ lò linh than.
Cậu nhớ nàng.
Không nhớ như người lớn nhớ thánh nữ. Cậu nhớ nàng cúi xuống, kéo cậu đứng dậy, nói nhỏ: “Đừng quỳ ngoài trời lạnh, đầu gối hỏng thì sau này leo bậc đau lắm.”
A Khê đưa tay nhặt sợi chỉ.
Roi tre lại vụt xuống.
“Thứ trên đài là vật cấm tế, ai cho ngươi chạm?”
“Vật cấm tế” là một cụm từ rất tiện.
Nó không cần nói người đó là ai, từng ăn gì, từng ghét thuốc ra sao, từng cúi xuống đỡ ai đứng dậy. Nó chỉ cần đặt mọi thứ còn lại của nàng vào một cái tên đủ lạnh, đủ đúng quy định, thế là người thấp cổ không dám hỏi nữa. A Khê nghe cụm ấy mà tay cứng lại. Cậu không hiểu hết nghi thức, không hiểu thiên mệnh, nhưng cậu hiểu khi một người bị đổi tên thành “vật”, người khác có thể làm bất cứ điều gì với phần còn lại của người ấy mà không thấy mình tàn nhẫn.
Cậu nhìn sợi chỉ xanh trên đầu ngón tay. Nó nhỏ tới mức một giọt nước bẩn cũng có thể cuốn đi. Vậy mà trong đầu A Khê, sợi chỉ ấy nặng hơn cả thùng nước cậu đang ôm. Vì nó chứng minh sáng nay không phải cậu mơ. Đêm qua thật sự có một vị sư tỷ áo xanh ở đây. Nàng không phải vật cấm tế. Nàng từng cúi xuống ngang tầm một tạp dịch, đưa thuốc, và nói đầu gối đau thì sau này leo bậc sẽ khổ.
“Con…” A Khê run. “Con tưởng… có cần đốt áo cho vị sư tỷ kia không…”
Không khí quanh đài im phăng phắc.
Chấp sự tát cậu ngã dúi. “Không có sư tỷ nào chết ở đây. Nghe rõ chưa?”
A Khê ôm má, gật liên tục. Máu trong miệng có vị tanh. Cậu cúi xuống lau tiếp, không dám nhìn sợi chỉ xanh nữa. Nhưng lúc chấp sự quay đi, cậu dùng đầu ngón tay đẩy sợi chỉ vào khe giày rách của mình.
Ở rìa phiến trung tâm, dưới một lớp đá nứt, Tần Mạc tỉnh lại.
Hắn đã nằm đó từ lúc nào không rõ. Chu Bình đè nặng trên vai hắn, hơi thở yếu, nóng, đứt quãng. Tấm thanh y được hắn cuộn dưới áo, sát tim. Mỗi nhịp tim đập qua lớp vải là một nhát đau.
Hắn nghe hết.
Không có sư tỷ nào chết ở đây.
Một câu ấy làm Trấn Hồn Đài lạnh hơn cả khe tối đêm qua.
Câu ấy được lặp lại rất nhanh. Chấp sự nói với tạp dịch. Tạp dịch nói với nhau. Một đệ tử trẻ vừa khóc vừa lẩm bẩm “không có sư tỷ nào” như tụng chú để tự bảo toàn mạng. Mỗi lần câu đó vang lên, cái dấu người quỳ trên phiến trung tâm như bị lau mỏng thêm một lớp.
Bên cạnh A Khê, một ông tạp dịch già lặng lẽ gom những mảnh đá dính máu vào túi vôi. Ông làm rất thuần thục, thuần thục tới đáng sợ. Đây không phải lần đầu ông dọn thứ không được phép gọi tên. Khi chấp sự quay đi, ông nhét một mảnh đá nhỏ vào tay A Khê, không nhìn cậu, chỉ nói bằng môi: “Đất mềm hơn đá.” A Khê hiểu: nếu còn sống qua hôm nay, hãy chôn nó xuống, đừng để vôi ăn hết.
Những người thấp nhất trong tông môn không có quyền cứu ai. Họ chỉ có thể giữ lại một sợi chỉ, một viên đá, một câu nhớ thầm. Nhưng chính những thứ nhỏ ấy là phần đầu tiên chống lại việc Tô Vãn bị xóa sạch.
Tô Vãn bị luân hồi nuốt, nhưng trước khi luân hồi rửa tên nàng, tông môn của nàng đã bắt đầu rửa trước.
Tần Mạc nằm im thêm một nhịp, không phải vì không muốn đứng dậy, mà vì hắn sợ mình vừa đứng lên sẽ giết người đầu tiên nói câu đó. Chấp sự giám dọn chỉ là một cái miệng. Sau cái miệng ấy còn có Hình Đường, có Huyền Thanh Tử, có Ôn Sứ, có cả một hệ thống đã chuẩn bị sẵn từ ngữ để biến người thành vật. Giết cái miệng này không làm câu nói biến mất. Nó chỉ cho sen đen một bữa dễ.
Nhưng im cũng khó.
Mỗi nhát chổi tre cào trên nền đá lại như cào vào ngực hắn. Người ta lau máu Tô Vãn bằng nước lạnh, rắc vôi lên chỗ nàng đứng, thay một viên đá nứt ở chân trụ. Làm như chỉ cần thay đủ đá, rửa đủ máu, sáng mai nơi này lại là Trấn Hồn Đài thanh tịnh. Một đệ tử tạp dịch trẻ nôn ra sau trụ, lập tức bị kéo đi súc miệng để khỏi để lại dấu. Mùi vôi trắng dày lên, át dần mùi máu. Tần Mạc ghét thứ mùi sạch đó. Nó không sạch. Nó chỉ là mùi của che giấu.
Chu Bình khẽ rên trên vai hắn.
Âm thanh ấy cứu một mạng người trên đài.
Tần Mạc nhắm mắt, đếm một hơi thở. Tô Vãn nói: cứu việc còn cứu được. Việc trước mắt không phải giết chấp sự. Việc trước mắt là đưa Chu Bình ra khỏi cái đài đang biến mọi người sống sót thành vật chứng cần xử lý.
Tần Mạc chống tay ngồi dậy. Cơ thể hắn đau tới mức như bị nghiền qua cối đá. Sen đen im lặng trong người, không phải ngủ, mà là im như một con thú đang đợi chủ nhân mệt hẳn.
Trên đài, chấp sự giám dọn mở một cuộn lệnh.
“Theo lệnh Hình Đường: người biết việc đêm qua, bất kể đệ tử hay tạp dịch, tạm giữ trong nội điện. Không được rời núi. Không được truyền tin. Ai chống, xử như đồng phạm ma tu.”
Một tạp dịch già làm rơi thùng nước. Nước đổ lên máu, loang ra như một cái miệng đỏ.
Không ai đỡ ông.
Ông tạp dịch già quỳ xuống nhặt thùng, tay run tới mức mép thùng gõ lạch cạch vào đá. Tần Mạc nhận ra ông: người từng quét sân ngoài khu cấm, lưng lúc nào cũng còng, mỗi lần Tô Vãn đi ngang đều lùi sang một bên rất xa. Có lần Tô Vãn dừng lại hỏi chân ông có đau không, ông sợ tới mức quỳ sụp xuống. Nàng không nhận lễ, chỉ bảo sau này đừng quỳ trên nền lạnh. Câu ấy chắc ông còn nhớ, vì lúc này đầu gối ông chạm đá mà mặt trắng bệch, như không biết mình đang phạm lời nàng hay đang giữ mạng mình.
Chấp sự giám dọn đá vào thùng nước. “Già rồi thì tay chân sạch sẽ chút. Muốn bị ghi tên à?”
Ông già vội lắc đầu.
“Tên?” Một tạp dịch trẻ bên cạnh buột miệng, giọng nhỏ như muỗi. “Bọn con… có được ghi tên sao?”
Không khí quanh đó cứng lại.
Chấp sự quay phắt sang. Tạp dịch trẻ lập tức cúi đầu, môi run. Một roi vụt xuống vai cậu, không quá mạnh, nhưng đủ để cậu ngã vào vũng nước đỏ. Chấp sự lạnh lùng nói: “Muốn có tên thì vào Hình Đường khai. Khai xong có tên trong án.”
Cả hàng tạp dịch im phăng phắc.
Tần Mạc nhìn cảnh ấy, ngực như bị đá đè. Ở đây, có tên cũng là một loại nguy hiểm. Không tên thì bị xóa. Có tên thì bị ghi án. Một người thấp cổ sống giữa hai cách biến mất, vậy mà sáng nay A Khê vẫn nhặt sợi chỉ xanh. Sự can đảm ấy nhỏ hơn kiếm quang, nhưng không hề nhẹ hơn.
A Khê tái mặt.
Tần Mạc nhìn đám người đang lau máu của Tô Vãn bằng tay run, rồi nhìn Chu Bình trên vai mình.
Hắn không còn thời gian để quỳ.
Tông môn bắt đầu diệt khẩu.
Đúng lúc ấy, A Khê ngẩng đầu.
Cậu không biết vì sao mình lại nhìn về phía rìa đài. Có lẽ vì sợi chỉ xanh trong giày nóng lên như than. Có lẽ vì trong lòng cậu vẫn không tin người ôm vị sư tỷ kia đã chết. Ánh mắt cậu chạm phải Tần Mạc.
Trong một nhịp, cả hai đều đứng yên.
A Khê thấy một người đầy máu, mắt đen tới đáng sợ, trên vai cõng một người sắp chết. Lệnh trong tai cậu nói đó là ma tu, đồng phạm cấm tế, kẻ phải báo ngay. Nhưng cậu cũng thấy một góc thanh y dưới áo người kia, được giữ sát tim chứ không vứt như vật cấm. Thứ đó làm lời lệnh lệch đi một chút.
Chấp sự quay lại. “A Khê! Lau chân trụ thứ tư!”
A Khê giật mình cúi đầu. Thùng nước trong tay cậu nghiêng đi, đổ xuống rãnh trận. Nước chảy qua chỗ Tần Mạc đang nấp, che đi vệt máu mới từ Chu Bình nhỏ xuống. Không nhiều. Chỉ vừa đủ làm dấu máu loang ra, khó nhận ra hướng.
Tần Mạc nhìn dòng nước bẩn ấy.
A Khê không ngẩng đầu nữa.
Một người tạp dịch nhỏ bé vừa dùng cách duy nhất của mình để giúp: làm đổ thùng nước như một kẻ vụng về.
Tần Mạc ghi lại cái tên ấy trong lòng.
Hắn không biết mình có nhớ nổi bao lâu.
Đêm qua luân hồi đã cho hắn thấy tên người có thể bị rửa. Sáng nay Thương Lan cho hắn thấy tên người có thể bị sửa. Còn trong chính hắn, sen đen đang mở ra từng chút, và mỗi lần mở, những thứ nhỏ nhất sẽ bị ăn trước: một nét mặt, một câu nói, một cái tên tạp dịch. Nếu một ngày hắn thật sự mạnh tới mức đủ hỏi trời, liệu hắn còn nhớ vì sao mình muốn hỏi không? Hay chỉ còn nhớ hận?
Tần Mạc xé một mảnh vải từ áo mình, dùng máu viết hai chữ rất nhỏ lên mặt trong cổ tay áo: A Khê.
Chữ xấu, máu nhòe ngay khi thấm vào vải. Nhưng có còn hơn không. Hắn viết tiếp một chữ nữa: đá. Để nhớ viên đá dính máu ông tạp dịch già nhét cho A Khê. Viết xong, hắn thấy mình gần như buồn cười. Giữa truy sát, cõng một người sắp chết, ôm một tấm áo người yêu, hắn lại ngồi ghi tên một tạp dịch và một viên đá.
Nhưng nếu không bắt đầu từ những thứ nhỏ, sau này hắn sẽ chỉ còn biết ghi tên kẻ thù.
Tần Mạc cắn đầu vải, buộc chặt lại quanh cổ tay.
Trước khi đi, hắn nhìn lại Trấn Hồn Đài một lần cuối.
Chỉ mới qua một buổi sáng, nơi này đã khác. Những rãnh máu được rắc vôi, các mảnh đá nứt bị khiêng đi, một tấm màn trắng được kéo qua phiến trung tâm. Màn trắng rất lớn, phủ kín chỗ Tô Vãn từng đứng. Trên màn thêu biểu tượng Thương Lan: mây xanh nâng kiếm bạc. Nếu người ngoài lên đây lúc hoàng hôn, có lẽ sẽ chỉ thấy một nghi lễ thất bại cần sửa chữa, một cấm địa bị phong, một tông môn nghiêm cẩn xử lý biến cố.
Tần Mạc thấy bên dưới màn trắng.
Hắn thấy vết đầu gối mình quỳ. Thấy sợi chỉ xanh A Khê giấu. Thấy viên đá ông tạp dịch già giữ lại. Thấy một đám người thấp cổ đang cố không khóc vì sợ tiếng khóc bị ghi thành chứng cứ. Những thứ ấy không hiện trong mắt người tới sau, nhưng chúng đã ghim vào hắn.
Sen đen rất ghét những thứ nhỏ. Nó thích cơn hận lớn, mục tiêu lớn, lời thề lớn. Những thứ nhỏ không đủ no, lại dễ làm bước chân chậm. Tần Mạc biết từ giờ về sau, muốn giữ những thứ nhỏ sẽ là một trận chiến riêng, dai dẳng hơn cả đánh với trưởng lão.
Rồi hắn vác Chu Bình lên, men theo mép nước A Khê vừa vô tình cố ý đổ ra, lẩn vào lối hầm tối dưới Trấn Hồn Đài.
Sau lưng hắn, tiếng chổi tre lại vang lên. Cào, cào, cào. Như thể chỉ cần cào đủ lâu, đá sẽ quên máu. Tần Mạc không quay đầu, nhưng âm thanh ấy đi theo hắn xuống hầm, trở thành nhịp đầu tiên của một thứ hận mới: không bùng lên, không gào, chỉ cào mãi vào trí nhớ, bắt hắn đừng để nơi này sạch quá dễ dàng.