tinbc tinbc

Chương 50: Nàng ngã bên đài

Nụ cười ấy là thứ cuối cùng còn nguyên vẹn của nàng.

Rồi đường nứt chạm tới nó, và cả gương mặt Tô Vãn — cái gương mặt mà cỗ máy chừa lại sau chót để nàng còn kịp nhìn cậu — vỡ ra thành ánh sáng.

Không có tiếng động. Cái chết của nàng, như cả nàng suốt đêm nay, lặng lẽ.

Hình hài trong suốt giữa sáu trụ tan ra — không phải vỡ như thủy tinh, không phải cháy như củi, mà rã thành trăm nghìn hạt linh quang li ti, mỗi hạt bằng một đốm đom đóm, mỗi hạt mang một chút nàng. Tần Mạc, qua sợi ấn còn nối, cảm được từng hạt trước khi nó bay: hạt này là tiếng nàng cười bên suối Vân Mộ; hạt kia là cái cách nàng nghiêng đầu khi giận; hạt nọ là một buổi chiều thơ ấu nàng tập viết dưới mắt phụ thân, một ký ức cậu chưa từng được kể mà giờ chạm vào đúng lúc mất nó. Cả một đời người, tháo rời thành những đốm sáng.

Rồi chúng bốc lên. Cùng lúc, êm ru, như một đàn đom đóm cùng rời một tán cây, trăm nghìn hạt sáng cuốn theo cột sáng, chui vào cái khe tối trên trời. Tới miệng khe, chúng tản ra — mỗi hạt một hướng, theo những dòng lực khác nhau, lên những tầng trời khác nhau — và trong một nhịp thở, cái từng là Tô Vãn giăng ra khắp cả một vòm trời, thành những chấm mờ lẫn giữa muôn sao, không còn phân biệt được đâu là sao trời, đâu là nàng.

Hồn nàng phi tán.

Cậu vươn cả chín cánh, cả hai tay, cả tiếng gào vỡ trong cổ, chộp lấy.

Cậu chộp được không khí.

Những mảnh sáng luồn qua kẽ tay cậu như nước, như cát, như chính thời gian — không gì níu được. Cậu đã níu được cổ tay nàng lúc nãy; giờ chẳng còn cổ tay nào để níu, chỉ còn ánh sáng, và ánh sáng thì không có chỗ cho bàn tay bám. Cậu vươn theo một hạt sáng đang bay, hạt mà cậu biết mang tiếng cười của nàng, vươn tới mức cả thân bật khỏi mặt phiến — và hạt ấy vẫn cứ lên, thản nhiên, ngoài tầm với nửa gang, rồi một gang, rồi một trời.

Cậu đứng giữa phiến đá, ngửa mặt, hai tay còn giơ lên trời trong cái tư thế của kẻ dâng lễ — trớ trêu thay, đúng cái tư thế mà cỗ máy muốn ở một bó đuốc — nhìn người con gái mình yêu rải thành những chấm sáng khắp một bầu trời cậu không với tới. Cậu đã tới đủ sớm. Cậu đã đủ mạnh để lật hai cái bàn. Và cậu đứng đây, hai tay giơ lên, chộp hụt từng mảnh của nàng, học ra rằng “đủ sớm” và “đủ mạnh” của cậu, gộp lại, vẫn thiếu đúng cái khoảng cách giữa bàn tay một con người và một bầu trời.


Trên cả đài, không ai động đậy. Hàng trưởng lão Nguyên Anh, các chấp sự, Ôn Sứ, Tang Cô — tất cả đứng lặng nhìn dòng sáng phi tán, mỗi kẻ với một nỗi khác nhau: kẻ tiếc vụ mùa, kẻ sợ bề trên, kẻ chỉ thấy một nghi thức quen thuộc vừa hỏng theo cách chưa từng hỏng. Không một ai trong số họ nhìn cái điều thật sự đang xảy ra ở rìa phiến — một thằng con trai đang vói tay chộp lấy trời. Với cả đài, đêm nay là một cái tế lỡ. Chỉ với đúng một người, nó là ngày tận thế.

Cái lồng linh quang giữa sáu trụ tắt.

Và từ chỗ nàng vừa treo, một thứ rơi xuống — cái duy nhất của nàng không hóa thành ánh sáng bay lên. Tấm thanh y.

Nó rơi chậm, phất phơ, mất hết cái dáng người từng mặc nó, chỉ còn là một mảnh vải xanh nhạt — nhẹ hẫng, như một cánh bướm chết. Và trên nền xanh ấy, loang một vệt đỏ — máu, từ chỗ băng thể lõi bị phá lúc cuối, thấm vào vải trước khi thân nàng tan. Thanh y nhuốm máu. Ba chữ ấy, trong một bài thơ cũ nào đó cậu chưa từng đọc, hóa ra đã chờ sẵn đêm nay để có nghĩa. Tấm áo xanh của người thiếu nữ đầu tiên nhìn cậu như một con người, giờ rơi xuống bên đài, nhuốm đỏ, rỗng không.

Tần Mạc buông cả chín cánh. Cái luồng lực đen chín cánh — cái sức mạnh cậu đổi chín phần người để có, cái sức mạnh mà nửa canh giờ trước còn khiến hai bậc trưởng lão biến sắc — giờ tắt lịm, vô nghĩa, chẳng níu nổi một mảnh vải đang rơi. Cậu quỳ sụp xuống, đưa hai tay ra, và hứng lấy tấm thanh y trước khi nó chạm mặt đá bẩn.

Nó nhẹ. Nhẹ tới mức đáng sợ — cái tấm áo mấy tháng qua cậu vẫn thấy trên vai nàng, cái tấm áo có sức nặng của cả một con người, giờ chỉ còn là một dúm vải xanh nhuốm đỏ, nhẹ như một hơi thở. Cậu ôm nó vào ngực, và cái ấm cuối cùng của nàng còn vương trong sợi vải truyền vào cậu — cái ấm ấy đang nguội đi, từng chút, ngay trong vòng tay cậu, và cậu không có cách nào giữ nó lại, y như cậu không giữ được nàng.

Cậu gục đầu lên tấm thanh y, giữa đổ nát của Trấn Hồn Đài, giữa những trụ đá rạn, giữa máu của Chu Bình và bụi của cái tế vỡ. Mùi của nàng còn trên vải — mùi dược liệu của Dược phong, thoảng chút hương lạnh của băng thể — và cậu hít lấy nó, sâu, tham lam, như hít cái hơi cuối của một thứ sắp không còn hơi để mà hít.

Cậu không khóc thành tiếng. Cái đau này lớn hơn tiếng khóc. Nó rút hết mọi âm thanh ra khỏi cậu, để lại một sự im lặng đặc, trắng, trong đó cả thế giới bỗng xa và mỏng như vẽ trên giấy. Cậu từng nghĩ mình đã quen mất mát — mất linh căn, mất tuổi thơ, mất từng mảnh nhân tính. Nhưng những cái đó cậu mất dần, quen dần. Cái này mất trong một đêm, trọn vẹn, và nó cho cậu biết mọi mất mát trước đó chỉ là tập dượt.


Cậu ngẩng lên nhìn quanh, và cậu thấy tam giới hóa thành hư vô.

Không phải thế giới biến mất. Nó vẫn đó — sáu trụ, đài đá, sao trời, hai con thú thất thế, người bạn thoi thóp. Nhưng trong mắt cậu, tất cả đồng loạt mất hết sức nặng. Cái tông môn cậu từng liều mạng để trụ lại — giờ là gì? Cái sức mạnh cậu đổi chín phần người để có — để làm gì? Những tầng trời cậu định trèo, những kẻ trên cao cậu định lật — chúng còn nghĩa lý gì, khi cái cậu leo vì nó đã rải thành trăm chấm sáng không gom lại nổi?

Suốt đời cậu, mọi thứ đều có trọng lượng vì được đo bằng một cái cân: giữ được nàng, hay mất nàng. Cái cân ấy giờ gãy. Và không còn cái cân, mọi thứ trên đời — vàng hay bùn, sống hay chết, tông môn hay tro bụi — đều nhẹ như nhau, nhẹ như hư vô.

Cậu nhìn hàng trụ đá rạn: chúng chỉ là đá. Cậu nhìn hai kẻ trưởng lão từng là cả bầu trời đè lên đầu cậu — Ôn Sứ, Tang Cô — giờ chỉ là hai lão già thất thế đứng trong đống đổ nát, nhỏ, nhạt, như hai con rối đã đứt dây; cậu không còn thấy chúng đáng sợ, cũng chẳng thấy đáng giết. Cậu nhìn tấm bài “quán quân ngũ tông” còn giắt bên hông — cái vinh dự mà nửa năm trước nằm mơ cũng không dám mơ — và thấy nó chỉ là một mảnh kim loại. Cậu nhìn cả cái chí nghịch thiên của chính mình, và ngay nó, đêm nay, cũng rỗng.

Tam giới, trong mắt cậu, hóa thành hư vô. Không phải biến mất — mà mất hết trọng lượng, cùng một lúc, như một bức tranh bị ai đó rút cạn màu, chỉ còn lại những nét chì xám vô hồn. Cậu ngồi giữa cái bức tranh xám ấy, và lần đầu trong đời, cậu không muốn gì cả — không muốn sống, không muốn chết, không muốn mạnh, không muốn trả thù. Muốn, cũng cần một cái cân để đo; mà cái cân ấy, đêm nay, đã gãy.

Trừ một thứ. Cái cân gãy để lại đúng một vật còn nguyên trọng lượng: tấm thanh y nhuốm máu trong tay cậu, và những chấm sáng trên trời. Chừng nào hai thứ ấy còn, thì tam giới dù hóa hư vô, vẫn còn đúng một lý do để cậu ngẩng lên.


Trên khe tối, con mắt đã thôi kéo. Nó gom đủ mảnh nó cần, dửng dưng như lúc đến, và cái khe bắt đầu khép lại, bảy ngôi sao rời nhau ra, ánh sáng lạnh rút đi. Với nó, đêm nay là một vụ thu hoạch hơi lộn xộn nhưng vẫn đủ dùng. Nó không buồn liếc xuống Tần Mạc lấy một lần nữa — cậu, với nó, chỉ là con sâu đã phủi khỏi quả.

Chính cái sự không-thèm-liếc ấy, hơn mọi thứ khác, gieo vào Tần Mạc hạt mầm đầu tiên của một điều mới.

Cậu cúi nhìn tấm thanh y nhuốm máu, rồi ngẩng lên nhìn cái khe tối đang khép — cái tầng trời đã lấy nàng mà không thèm nhìn kẻ nó cướp của.

Cả đời cậu, cậu leo vì bị bóp. Bị Tang Cô bóp, bị Ôn Sứ bóp, bị cả một tông môn coi khinh bóp. Cậu leo để thoát khỏi những bàn tay ấy, để không còn ai bóp được mình. Đó là nghịch thiên của thằng bé quét bậc thang: leo để được buông tha.

Nhưng cái con mắt vừa khép kia không bóp cậu. Nó còn không thèm nhìn cậu. Nó lấy nàng đi như người ta gỡ một trái chín, phủi cậu đi như người ta phủi một con sâu, và cái sự không-thèm ấy dạy cậu một thứ mà cả đời bị bóp chưa dạy nổi: có những tầng trời cao tới mức, với chúng, cậu thậm chí chưa đủ tư cách để bị coi là kẻ thù. Muốn chúng nhìn cậu, cậu phải leo tới ngang tầm chúng. Muốn đòi lại nàng, cậu phải trèo hết những tầng mà mỗi mảnh hồn nàng đang bị rải lên.

Và trong cái im lặng trắng của một kẻ vừa mất tất cả, một thứ bắt đầu đông lại trong ngực cậu — không phải cái sợi người cuối cùng, cái đó đã đứt đêm nay; mà một thứ khác, cứng hơn, lạnh hơn, và bền hơn cả Sát Đạo: một lời thề chưa thành hình, mới chỉ là hình dạng của một lời thề, nhưng đã đủ để cậu, lần đầu sau khi nàng tan, thôi run. Nghịch thiên, từ đêm nay, không còn là leo để được buông tha. Nó thành leo để đòi nợ — đòi từng mảnh hồn nàng, từ từng tầng trời, kể cả cái tầng trên cùng không mặt kia.

Nhiều năm sau, khi cái tên cậu đủ để cả các tầng trời kia phải rùng mình, người ta sẽ kể rằng con đường của ma đế bắt đầu từ một đài đá vỡ, một tấm thanh y nhuốm máu, và một thằng con trai quỳ giữa tro tàn ngửa mặt hỏi trời. Nhưng đêm nay, ở đây, chưa có ma đế nào cả. Chỉ có Tần Mạc, ôm tất cả những gì còn lại của Tô Vãn trong hai tay, học cách thở trong một thế giới vừa hóa hư vô.

Cậu đứng dậy. Chân cậu run, nhưng cậu đứng dậy.

Cậu bước tới chỗ Chu Bình đang thoi thóp dưới chân trụ — bước qua những mảnh đá vỡ, qua vũng máu đã bắt đầu sẫm lại, tấm thanh y ôm chặt trước ngực bằng một tay. Cậu quỳ xuống bên người bạn duy nhất còn lại, xé một mảnh vạt áo mình, ép lên vết thương đang chảy trên ngực gã — cái cử chỉ vụng về của một kẻ chưa từng học băng bó cho ai, chỉ học cách rút đạo hạnh ra khỏi người ta. Gã còn thở, yếu, nhưng còn — và mắt gã, hé mở, nhìn cậu, rồi nhìn tấm thanh y trong tay cậu, và trong đôi mắt sắp lịm ấy có cả một câu hỏi lẫn một nỗi sợ: sợ rằng đêm nay đã lấy đi không chỉ Tô Vãn, mà cả cái phần người cuối cùng của bạn gã.

Tần Mạc thấy nỗi sợ ấy. Và cậu nhớ hai lời hứa mình cho hai người đêm nay — Chu Bình “giữ giùm ta con người cũ”, Tô Vãn “đừng thành con mắt kia”. Cậu đặt một tay lên vai người bạn, cái cử chỉ mà mấy tháng nay cậu đã quên không làm, và cậu để cho Chu Bình thấy — dù chỉ một thoáng — rằng dòng nước mắt trên mặt cậu vẫn còn đó, chưa khô.

“Ta còn ở đây.” Cậu nói với gã, khẽ, để trấn an cái nỗi sợ trong mắt gã trước. “Chưa thành cái đó đâu. Ta hứa hai người rồi, ta nhớ.” Cậu không chắc câu ấy đúng được bao lâu. Nhưng đêm nay nó còn đúng, và cậu nói nó ra để cả gã lẫn chính cậu cùng nghe.

Rồi cậu ngẩng lên, nhìn lần cuối cái khe tối đã khép trên trời, và cậu nói — khẽ, khàn, nhưng rõ — câu đầu tiên của cái người cậu sắp trở thành:

“Ta sẽ đi nhặt nàng về. Từng mảnh. Dù phải trèo hết những tầng trời kia và đạp đổ từng cái một.” Cậu siết tấm thanh y trong tay, máu nàng và nước mắt cậu thấm vào nhau trên nền vải xanh. “Và cái đêm nay — cái con mắt không thèm nhìn ta đêm nay — ta thề, sẽ có ngày ta bắt nó phải nhìn.”