tinbc tinbc

Chương 50: Thanh y rơi

Tô Vãn ngã bên đài.

Không có tiếng nổ. Không có ánh sáng bùng lên. Không có trăm ngàn đốm linh quang rải khắp trời như một cảnh đẹp độc ác để người ta nhớ mãi. Chỉ có thân nàng, mỏng như sương cuối canh, bị dòng nước đen phía sau kéo qua một ranh giới không nhìn thấy.

Tần Mạc chộp lấy.

Hắn chộp được vạt áo xanh.

Trong đúng một nhịp, hắn tưởng mình giữ được nàng. Vải trong tay hắn còn ấm. Mùi dược liệu nhàn nhạt vẫn ở đó, thứ mùi Tô Vãn mang theo từ Dược phong, từ những bát thuốc nàng ghét mà vẫn uống cạn. Hắn siết chặt, siết tới mức các khớp tay trắng bệch.

Rồi vạt áo trượt khỏi vai nàng.

Không phải bị xé.

Chỉ là người mặc nó đã bị luân hồi lấy đi.

Tấm thanh y rơi vào tay hắn, nhẹ như một lời xin lỗi không kịp nói. Trên nền vải xanh có máu, máu nàng, máu Chu Bình, máu trận pháp không biết của bao nhiêu người trước đó đã khô trong các rãnh đá. Tần Mạc ôm nó vào ngực, cúi xuống, gọi một tiếng:

“Vãn.”

Hắn gọi rất nhỏ.

Nhỏ tới mức ngay cả những trưởng lão đứng gần cũng chưa chắc nghe thấy. Nhưng với Tần Mạc, tiếng gọi ấy đã dùng hết phần còn lại trong lồng ngực. Hắn từng gọi nàng nhiều lần: gọi trong sân Vân Mộ khi nàng đứng ở chỗ có gió; gọi trong đêm mưa khi nàng giả vờ không nghe để khỏi phải uống thêm thuốc; gọi trong lòng khi không dám gọi thành tiếng vì khoảng cách thánh nữ và đệ tử ngoại môn. Chưa lần nào tiếng gọi lại rỗng như lúc này.

Thanh y trong tay hắn vẫn còn nếp gấp ở vai. Một chỗ đường may bị lệch rất nhỏ. Tần Mạc nhận ra đường may ấy. Có lần Tô Vãn tự sửa áo sau khi bị cành gai cào rách, đường kim vụng hơn hẳn thợ may trong tông. Hắn từng nhìn thấy, từng định trêu nàng thánh nữ mà may áo xấu, cuối cùng không nói. Giờ cái đường may lệch ấy nằm trong tay hắn, thật hơn mọi lời thề. Người bị luân hồi cuốn đi không phải một bóng xanh mơ hồ. Nàng từng ngồi dưới đèn, cúi đầu xâu kim, may lệch một đường.

Hắn áp ngón tay lên đường may đó.

Một mùi rất nhạt vương lại trên vải: thuốc đắng, giấy cũ, và một chút hương cỏ khô từ Vân Mộ. Dòng nước đen có thể rửa tên nàng khỏi luân hồi, Thương Lan có thể sửa hồ sơ, nhưng tấm áo này vẫn cố chấp giữ vài thứ nhỏ không ai coi trọng. Chính vì nhỏ, chúng thoát khỏi mắt những kẻ chỉ biết tìm đại đạo và công đức.

Không ai đáp.

Sáu trụ hồn im lặng. Khe tối trên trời khép lại từng chút một, như một con mắt hết hứng thú. Vòng nước đen biến mất trước, rồi tới sợi dây thiên mệnh trong tay hắn. Câu Hồn Ấn rỗng đi. Một thứ rất mảnh, mảnh hơn tóc, lạnh hơn băng, bỗng co lại trong ngực hắn.

Sợi nhân quả.

Nó không sáng. Không dẫn đường. Không chỉ về bất cứ nơi nào. Nó chỉ run một cái, đủ để Tần Mạc biết nàng chưa hết, rồi lịm xuống sâu tới mức gần như không còn.

Chưa hết.

Nhưng đã ở bên kia.

Tần Mạc quỳ giữa Trấn Hồn Đài, hai tay ôm thanh y, và trong mắt hắn, tam giới rỗng đi.

Không phải vì thế giới biến mất. Ôn Sứ vẫn ở đó, mặt trắng như giấy. Tang Cô vẫn ngồi kia, cười không ra tiếng. Các trưởng lão, chấp sự, đệ tử giữ trận vẫn đứng thành từng bóng người cứng đờ quanh đài. Chu Bình vẫn thoi thóp dưới chân trụ, máu chảy thành vệt đen bên khóe miệng.

Nhưng tất cả bỗng nhẹ như tro.

Một trưởng lão phụ trách nghi lễ lùi lại nửa bước, giẫm lên mảnh ngọc vỡ mà chính lão vừa dùng để ghi công đức. Tiếng ngọc nứt rất nhỏ, vậy mà trong tai Tần Mạc nghe rõ lạ thường. Ở rìa đài, một đệ tử giữ trận nôn khan, bị sư huynh bên cạnh bịt miệng kéo xuống, sợ tiếng nôn ấy trở thành chứng cứ rằng nơi này từng có chuyện không sạch.

Huyền Thanh Tử không bước tới đỡ Tô Vãn, cũng không bước tới xem Chu Bình còn sống không. Điều đầu tiên ông ta làm là nhìn về kho hồ sơ bên dưới đài, như thể trong khoảnh khắc trời vừa khép, việc quan trọng nhất không phải người chết hay người sống, mà là còn kịp sửa bao nhiêu dòng chữ. Chính cái nhìn đó khiến nỗi đau trong Tần Mạc đông lại thành một thứ khác: hắn hiểu tông môn này sẽ giết nàng lần nữa, bằng mực đen trên giấy trắng.

Tô Vãn vừa bị luân hồi cuốn đi. Nhưng tên nàng vẫn còn trong tay người sống. Và người sống, đôi khi, tàn nhẫn hơn nước luân hồi.

Thương Lan Tông, danh chính đạo, thiên mệnh, quán quân, Sát Đạo, tu vi, mạng sống của chính hắn, tất cả đồng loạt mất trọng lượng. Chỉ còn tấm áo trong tay là nặng. Nặng tới mức hắn không thở nổi.

Ở phía xa, Huyền Thanh Tử cuối cùng cũng bước lên một bước. Không phải về phía Tần Mạc. Ông ta cúi xuống nhặt một mảnh ngọc lệnh vỡ, lau vết máu trên đó bằng khăn trắng. Động tác chậm, chắc, như một người đang thu dọn đồ quý sau tiệc. Trên khăn trắng, máu kéo thành một vệt đỏ rồi bị gấp vào trong. Tần Mạc nhìn thấy và bỗng hiểu: đối với chưởng môn của Thương Lan, biến cố này trước hết là một hiện trường cần kiểm soát.

“Khóa đài.” Huyền Thanh Tử nói.

Giọng ông ta không lớn, nhưng người quanh đài lập tức động. Đệ tử giữ trận đóng các mạch phụ. Chấp sự chạy xuống lối hầm. Có người kéo vải phủ lên những chỗ đá nứt. Có người dùng bột trắng rải quanh phiến trung tâm để hút máu. Mọi thứ diễn ra quá thuần thục, như một bài tập đã diễn nhiều lần. Không ai hỏi Tô Vãn ở đâu. Không ai hỏi Chu Bình có cứu được không. Họ hỏi nhau lối nào khóa trước, hồ sơ nào thu trước, người nào có mặt cần tách ra.

Tần Mạc nghe từng câu.

“Đệ tử tạp dịch sáng nay chưa được lên đài.”

“Đổi ca giữ cổng, không để người ngoài thấy.”

“Báo Hình Đường chuẩn bị lệnh phản đồ.”

“Tên Tô Vãn dùng thế nào?”

Câu cuối cùng làm hắn ngẩng đầu.

Người hỏi là một chấp sự áo xanh, tay cầm bút và thẻ ngọc. Hắn hỏi rất khẽ, nhưng trong cái tai vừa mất người yêu, tiếng đó sắc hơn chuông. Huyền Thanh Tử nhìn phiến trung tâm trống rỗng, rồi nhìn Tần Mạc.

“Ghi là bị ma tu sát hại trong lúc hộ tông.” Ông ta nói.

Vậy là xong.

Một người vừa sống, vừa sợ, vừa yêu, vừa bị dâng lên luân hồi, trong miệng họ biến thành một dòng có ích. Hộ tông. Bị sát hại. Ma tu. Ba cái nhãn đủ sạch để ai đọc cũng biết nên căm ai, khóc ai, và không hỏi gì thêm.

Tần Mạc muốn cười.

Hắn cười không nổi.

Hắn muốn giết Ôn Sứ.

Muốn giết Tang Cô.

Muốn giết hết những kẻ còn thở trên đài này để tiếng im lặng quanh hắn có lý do.

Sen đen trong người hắn ngửi thấy ý muốn ấy, khẽ mở ra. Nó dịu dàng hơn bao giờ hết. Nó không thúc. Nó chỉ đưa cho hắn một con đường dễ hiểu: ăn đi. Ăn những kẻ hại nàng. Ăn sạch. Mạnh lên. Đuổi theo.

Tần Mạc đặt tay lên chuôi Câu Hồn Ấn.

Rồi Chu Bình ho một tiếng.

Tiếng ho ấy rất nhỏ, rất đời thường, lẫn máu và đờm. Nó phá vỡ cái hư vô trong mắt Tần Mạc bằng một cách thô vụng tới buồn cười. Một người còn sống cần được băng bó. Không phải một kẻ thù cần bị nuốt. Không phải trời cao cần bị hỏi tội. Một người bạn đang chảy máu ngay bên cạnh hắn.

Tần Mạc nhìn sang.

Chu Bình hé mắt. Trong đôi mắt gần lịm ấy không có câu hỏi “nàng đâu”. Gã đã thấy. Cũng không có lời an ủi. Gã không giỏi thứ đó. Chỉ có một nỗi sợ rất thật: sợ Tần Mạc đứng dậy khỏi đống tro này không còn là Tần Mạc.

Nỗi sợ đó không giống sợ ma tu. Chu Bình đã thấy hắn giết người, thấy sen đen mở ra, thấy những thứ trong người hắn không nên thuộc về một đệ tử bình thường. Gã sợ, nhưng chưa từng bỏ chạy. Lúc này, thứ trong mắt gã khác hơn: gã sợ Tần Mạc không còn cần ai kéo lại nữa. Sợ một khi hắn đứng lên, tất cả người sống sẽ chỉ là củi cho cơn đau của hắn.

Tần Mạc nhìn người bạn nằm dưới chân trụ, chợt nhớ tới vô số chuyện vụn vặt đến buồn cười. Chu Bình từng giấu linh thạch trong vớ vì nghĩ không ai kiểm chỗ đó. Từng khoe mình nấu cháo ngon hơn Dược phong nấu thuốc. Từng nói nếu sau này Tần Mạc thành đại tu sĩ, gã sẽ mở quán ăn dưới chân núi, treo bảng “bạn cũ của đại tu sĩ nấu”. Những chuyện ấy nhỏ, thô, không đẹp. Nhưng chúng là đời sống. Và đời sống ấy đang trào máu khỏi ngực gã ngay trước mắt.

Tô Vãn đã dặn hắn cứu người còn cứu được.

Hắn cúi xuống.

Tần Mạc xé vạt áo mình, ép lên ngực gã. Tay hắn vụng về, run tới mức băng ba lần vẫn lệch. Hắn biết cách rút đạo hạnh khỏi một người hơn biết cách cứu một người. Cái nhận ra ấy đau như một cái tát.

“Đừng ngủ.” Hắn nói.

Chu Bình môi mấp máy. “Cháo…”

“Cái gì?”

“Về…” Gã thở khò khè. “Ăn cháo… đừng bỏ hành…”

Tần Mạc cúi đầu rất thấp.

Lần đầu sau khi Tô Vãn bị luân hồi nuốt, hắn bật ra một tiếng gần như cười, rồi tiếng ấy vỡ thành khóc.

Hắn ôm thanh y sát ngực bằng một tay, tay kia giữ máu Chu Bình. Trên trời, khe tối khép hẳn. Dưới đài, tiếng bước người bắt đầu hỗn loạn. Ai đó quát dọn trận. Ai đó quát khóa sơn môn. Ai đó gọi tên người chết như gọi vật hỏng.

Tần Mạc không ngẩng lên.

Hắn chỉ nói rất khẽ với tấm áo xanh:

“Ta sẽ hỏi luân hồi.”

Không thề sẽ kéo nàng về.

Không thề sẽ giết trời.

Đêm nay, hắn chưa đủ sức thề lớn. Hắn chỉ còn sức giữ một người sống khỏi chết và giữ một tấm áo khỏi rơi xuống nền đá bẩn.

Đó là một việc rất nhỏ so với thiên đạo.

Nhỏ tới mức nếu có ai đứng trên trời nhìn xuống, có lẽ sẽ không buồn ghi. Một thanh niên đầy máu ôm áo người yêu, một tay bịt vết thương cho bạn, quỳ giữa đài đá bẩn. Không có khí thế lật trời. Không có ma đế xuất thế. Chỉ có một người sắp vỡ, cố dùng cả thân mình để giữ hai thứ còn lại khỏi rơi.

Nhưng chính cái nhỏ ấy giữ hắn ở lại.

Nếu hắn đứng dậy giết hết, hắn sẽ mạnh hơn ngay lập tức. Nếu hắn nuốt Ôn Sứ, nuốt Tang Cô, nuốt cả tàn trận, có lẽ hắn sẽ đủ sức phá vòng vây, đủ sức khiến Thương Lan nhớ đêm nay bằng máu. Nhưng Chu Bình sẽ chết trong lúc hắn mạnh lên. Thanh y có thể rơi xuống rãnh trận. Tô Vãn, nếu còn một phần nào cảm được, sẽ nhìn thấy người nàng dặn giữ mình đã chọn cơn giận thay cho người sống.

Tần Mạc không cho phép điều đó.

Hắn bế Chu Bình lên. Xương vai đau nhói. Tấm thanh y dưới áo áp vào vết thương trên ngực hắn, lạnh và ẩm. Sau lưng, tiếng người bắt đầu gần hơn. Có kẻ quát bắt hắn. Có kẻ quát thu hồi vật cấm. Có kẻ quát đừng để máu chảy xuống mạch phụ. Không ai quát cứu Chu Bình.

Vậy thì hắn cứu.

Để bế Chu Bình dậy, hắn phải đặt thanh y vào trong áo trước. Động tác ấy làm hắn sợ đến buồn cười. Một tấm áo không còn người mặc, vậy mà hắn đặt như đặt một đứa trẻ bị thương, sợ gấp sai một nếp sẽ làm nàng đau. Hắn buộc nó bằng mảnh dây vải sát ngực, ngay trên tim, rồi mới luồn tay dưới vai Chu Bình.

Chu Bình nặng tới mức Tần Mạc lảo đảo. Máu gã chảy xuống lưng hắn, nóng hơn thanh y rất nhiều. Một bên là di vật lạnh của người bị luân hồi cuốn, một bên là thân thể nóng của người còn sống. Tần Mạc bị kẹp giữa hai loại đau, và chính sự kẹp ấy giữ hắn không ngả hẳn về hư vô. Hắn không được phép chỉ ôm người đã mất. Người còn sống sẽ rơi.

Khi hắn bước xuống khỏi phiến trung tâm, một chấp sự trẻ chắn đường, kiếm rút nửa vỏ rồi dừng. Người ấy nhìn Chu Bình trên lưng hắn, nhìn thanh y phồng dưới áo hắn, mặt trắng bệch. Tần Mạc có thể giết. Nhưng chấp sự trẻ tự lùi một bước trước. Có lẽ vì sợ. Có lẽ vì vẫn còn nhớ Tô Vãn từng đứng trên đài này. Tần Mạc không hỏi lý do. Hắn chỉ đi qua.

Nhưng sợi nhân quả trong ngực hắn, cái thứ vừa lịm sâu như tóc chìm dưới nước, lạnh lên một nhịp.

Tần Mạc dừng lại rất khẽ.

Không phải hy vọng. Hắn không dám gọi đó là hy vọng. Hy vọng lúc này quá sắc, cầm lên dễ tự cắt tay. Nhưng cái lạnh ấy chứng minh một điều nhỏ: phía bên kia chưa hoàn toàn câm. Sợi dây còn đó, yếu tới mức gần như không tồn tại, nhưng còn. Hắn ôm Chu Bình chặt hơn, như sợ chỉ cần mình buông một người sống, sợi dây kia cũng sẽ khinh hắn mà đứt.

Rồi tắt.