tinbc tinbc

Chương 49: Nếu ta quên ngươi

Tô Vãn đưa tay lên trước khi Tần Mạc kịp nói gì.

Không phải để hắn kéo.

Trước đó, nàng đã nhìn xuống tay hắn rất lâu.

Bàn tay ấy đầy máu, có máu của hắn, máu của Chu Bình, máu của trận pháp, và cả thứ ánh đen của Câu Hồn Ấn đang bị ép tới méo mó. Nó là bàn tay từng vụng về nhận bát thuốc nàng đưa, từng giấu bánh nếp vào tay áo Chu Bình, từng nắm kiếm đến bật da trong những đêm luyện muộn. Cũng là bàn tay vừa suýt vươn về phía Ôn Sứ để nuốt. Tô Vãn nhìn nó, và trong khoảnh khắc rất ngắn, nàng hiểu rằng nếu mình chỉ cầu hắn cứu, hắn sẽ tự biến thành dao.

Nàng không muốn được một con dao cứu.

Dòng nước sau lưng đã lên tới vai. Nó lạnh, nhưng cái lạnh không đơn giản là nhiệt độ. Nó chạm vào nàng bằng cách rửa bớt những điều nàng chắc chắn. Nàng vẫn nhớ mình tên Tô Vãn. Vẫn nhớ Tần Mạc. Vẫn nhớ Chu Bình từng cãi nhau với nàng vì bỏ hành vào cháo. Nhưng ở rìa những ký ức ấy, nước đã bắt đầu làm mềm đường viền. Một vài thứ nhỏ bị lỏng ra trước: màu chiếc chén thuốc nàng ghét nhất, mùi giấy ở Vân Mộ, tên một tạp dịch nàng từng kéo đứng dậy. Nàng biết nếu cứ để mặc, những thứ nhỏ sẽ đi trước, rồi tới những thứ lớn.

Chính vì vậy nàng phải nói khi còn nói được.

Nàng đặt những ngón tay đã trong suốt lên mu bàn tay hắn, ép bàn tay đang run của hắn nằm yên trên sợi dây thiên mệnh.

“Đừng kéo ta bằng đau.” Nàng nói.

Tần Mạc ngơ ra một nhịp.

“Ta không kéo bằng đau.”

Tô Vãn nhìn hắn. Ánh mắt nàng mệt lắm, nhưng vẫn sáng. “Ngươi sắp làm vậy. Ngươi sắp nghĩ chỉ cần mình chịu đau hơn, ta sẽ về. Không phải thứ gì cũng trả bằng đau được.”

Dòng nước đen sau lưng nàng xoay chậm. Mỗi vòng xoay, một lớp tên trên người nàng nhạt đi. Tần Mạc nhìn thấy rõ điều đó trong thần thức: Tô Vãn, Ngưng Đạo Thể, thánh nữ, tế phẩm, A Vãn trong miệng vài người cũ, cái tên nàng tự viết lên mảnh giấy ở Vân Mộ, tất cả bị nước rửa qua, mờ dần như mực chưa khô gặp mưa.

Hắn hoảng.

Không phải hoảng vì nàng chết. Cái chết còn có hình dạng để ghét. Thứ trước mắt hắn tệ hơn: nàng sẽ sống tiếp đâu đó, qua một kiếp nào đó, nhưng có thể không còn nhớ mình từng là nàng. Có thể nàng sẽ đi qua một khu chợ, cười với người khác, ghét thuốc đắng như xưa mà không biết vì sao. Có thể hắn tìm thấy nàng, gọi tên nàng, và nàng sẽ nhìn hắn như nhìn một kẻ lạ.

“Nếu có kiếp sau…” Tô Vãn nói, rồi dừng lại.

Nàng vốn không thích nói những câu nghe như chuyện kể của người phàm. Nàng từng bảo “kiếp sau” là chữ của người còn không biết kiếp này có sống qua mùa đông không. Nhưng giờ luân hồi ở sau lưng nàng, chữ ấy không còn xa.

“Nếu có kiếp sau, đừng nhận nhầm ta.”

Tần Mạc lắc đầu. “Ta nhận ra nàng.”

“Không.” Nàng siết tay hắn. “Ngươi nhận ra thứ ngươi nhớ. Chưa chắc thứ đó là ta.”

Câu ấy đâm thẳng vào chỗ sâu nhất trong hắn.

Hắn từng nghĩ nhớ là đủ. Nhớ giọng nàng, nhớ dáng nàng nghiêng đầu khi nghe người khác nói dối, nhớ cách nàng vuốt mép tay áo ba lần trước khi quyết định một chuyện khó. Nhưng Tô Vãn nói đúng: những thứ đó là phần hắn giữ lại trong lòng mình, không phải toàn bộ nàng. Một người không thể bị đóng khung bằng ký ức của kẻ yêu mình, dù ký ức ấy có đau tới đâu.

Nếu một ngày hắn tìm thấy một cô gái ghét thuốc đắng, thích gió, vô thức đứng dậy khi thấy người yếu bị đánh, liệu đó là nàng hay chỉ là những mảnh thói quen luân hồi vô tình để lại? Nếu cô gái ấy có một đời mới, có người thân mới, có những điều sợ và điều thương mà hắn không biết, hắn có quyền gọi nàng bằng cái tên cũ rồi kéo nàng khỏi đời ấy không?

Câu hỏi đó làm hắn lạnh hơn cả dòng nước sau lưng nàng. Vì lần đầu tiên trong đêm, cứu nàng không còn là một việc đơn giản mang tên kéo về. Cứu nàng còn có thể là học cách nhận ra nàng ngay cả khi nàng không thuộc về hắn nữa.

Tô Vãn nói tiếp rất chậm, như sợ mỗi chữ nói nhanh sẽ vỡ trong miệng. “Nếu ta đã có một đời khác, có nhà khác, có người gọi ta bằng tên khác, ngươi phải nhìn cho rõ. Đừng kéo chỉ vì đau. Đừng bảo tình yêu của ngươi lớn hơn đời sống của ta.”

“Ta chỉ muốn nàng còn.”

“Ta cũng muốn ta còn.” Nàng cười, yếu tới mức nụ cười gần như tan trong ánh nước đen. “Nhưng còn không nhất định là về bên ngươi ngay lúc ngươi muốn.”

Tần Mạc như bị ai đó bóp cổ.

Hắn chưa từng nghĩ tình yêu cũng có thể ích kỷ theo cách nghe rất đau lòng. Hắn muốn nàng về, muốn nàng còn nhớ, muốn nàng vẫn là người đã cùng hắn đi qua Vân Mộ và đêm mưa. Những điều đó sai sao? Không sai. Nhưng nếu nàng đang bị đẩy vào luân hồi, nếu phía trước thật sự là một đời khác, một khả năng sống khác, thì mong muốn của hắn không thể thay nàng quyết định mọi thứ. Hắn có thể nghịch thiên để tìm. Nhưng tìm thấy rồi, hắn vẫn phải hỏi.

Hỏi.

Chữ ấy quá xa lạ với hắn trong cơn tuyệt vọng. Từ lúc Trấn Hồn Đài mở ra, tất cả mọi thứ đều ép hắn cướp: cướp thời gian từ Ôn Sứ, cướp nhịp thở từ thiên mệnh, cướp nàng khỏi dòng nước. Nhưng Tô Vãn đang dạy hắn một điều còn khó hơn cướp: nếu có ngày gặp lại, đừng lấy đau của mình làm lệnh cho đời nàng.

“Nếu ta hỏi,” hắn nói, giọng khàn tới gần như không ra tiếng, “mà nàng không muốn về thì sao?”

Tô Vãn im lặng một nhịp.

Dòng nước sau lưng nàng cuộn lên. Câu hỏi ấy rõ ràng cũng làm nàng đau. Nàng không phải thần minh có thể thanh thản ban cho hắn một chân lý. Nàng là người đang bị kéo khỏi người mình yêu, và một phần rất thật trong nàng muốn nói: vậy thì cứ kéo ta về, mặc kệ hết. Nhưng nếu nói thế, nàng sẽ đặt lên hắn một sợi xích khác, chỉ mềm hơn sợi thiên mệnh một chút.

“Vậy ngươi phải giận.” Nàng đáp.

Tần Mạc ngẩng phắt lên.

“Ngươi được phép giận, được phép đau, được phép không cam.” Nàng nhìn hắn, mắt đỏ mà giọng vẫn cố giữ vững. “Nhưng không được biến cái không cam đó thành lệnh trói ta. Ta cũng vậy. Nếu một ngày ta nhớ lại mà ngươi đã có đường khác, ta không được lấy kiếp này ép ngươi quay đầu.”

Nói xong câu ấy, chính nàng bật cười rất khẽ, cười đến khóe môi run. “Nghe rất rộng lượng, đúng không? Thật ra ta không rộng lượng chút nào. Ta nghĩ tới đã thấy đau.”

Tần Mạc muốn chạm vào mặt nàng.

Tay hắn vừa nhúc nhích, dòng nước lập tức kéo mạnh. Hắn dừng lại. Ngay cả một cái chạm cũng phải tính giá. Đêm nay đã tàn nhẫn tới mức đó.

Trên đài, Ôn Sứ run tay. Lão nhìn vòng nước đen với sắc mặt người vừa nhận ra thứ lão thờ không hề bảo vệ lão. Tang Cô ngồi bệt xuống cạnh một rãnh trận, hai mắt trống rỗng. Nhưng Tần Mạc không còn nhìn bọn chúng.

Tất cả trời đất rút lại chỉ còn gương mặt Tô Vãn.

Gió kéo qua thanh y nàng, làm vạt áo xanh phất nhẹ. Nàng cúi nhìn nó, như chợt nhớ ra một chuyện rất nhỏ.

“Ta từng nói nếu được đi xa, ta muốn xem chợ đêm phàm nhân.”

Tần Mạc nghẹn lại.

Nàng từng nói thật. Một đêm ở Vân Mộ, lúc Chu Bình ngủ ngáy bên bếp, nàng ngồi cạnh hắn bó thuốc, bảo tiên sơn đẹp thì đẹp thật, nhưng chợ đêm mới có mùi người sống. Hắn khi ấy chỉ cười, nói sau này đưa nàng đi. Một lời hứa nhỏ tới mức hắn suýt quên.

Nàng thì không.

“Nếu ngươi còn nhớ ta, nhớ cả những cái nhỏ đó.” Tô Vãn nói. “Đừng chỉ nhớ ta chết thế nào.”

Nàng cố nhấc tay áo. Mép tay áo đã trong suốt, nhưng thói quen cũ vẫn còn. Ngón tay nàng vuốt mép áo một lần, hai lần, tới lần thứ ba thì khựng vì nước đã ngập qua khuỷu tay. Tần Mạc nhìn động tác ấy mà tim đau như bị bóp nát. Đây là dấu hiệu nàng sắp quyết định nói điều khó. Hắn từng thấy nó trước khi nàng nhận lỗi thay một tạp dịch, trước khi nàng bảo hắn đừng quỳ, trước khi nàng nói nàng không muốn làm thánh nữ nếu cái giá là không được làm người.

“Có một chuyện ta chưa nói.” Nàng nói.

“Đừng nói như để lại di ngôn.”

“Vậy nghe như ta đang mắng ngươi.” Nàng mệt mỏi cong môi. “Dễ nghe hơn không?”

Hắn cắn răng. “Nàng mắng đi.”

“Ngươi luôn nghĩ im lặng là chịu được.” Nàng nói. “Bị đánh cũng im, bị oan cũng im, đau cũng im. Ta từng thấy ngươi coi im lặng như một loại kiêu ngạo. Nhưng sau này nếu đau quá, đừng chỉ im rồi để sen đen nói thay. Tìm người mà nói. Chu Bình còn sống thì nói với hắn. Hắn phiền, nhưng nghe được.”

Ở chân trụ, Chu Bình như rất đúng lúc ho một tiếng máu.

Tô Vãn nhìn qua, khóe môi run lên. “Thấy chưa. Phiền thật.”

Tần Mạc gần như không chịu nổi câu đùa ấy. Nàng đang bị luân hồi ngập tới cổ, vẫn cố để hắn nhớ cách sống sau khi nàng đi: không được biến im lặng thành hang cho cơn đói trú.

“Nếu có ngày ngươi đứng trước một người giống ta, đừng dùng nàng để đỡ đau. Người đó không nợ chúng ta. Nếu nàng là ta, nàng sẽ tự có cách nói với ngươi. Nếu nàng không phải, ngươi nhìn nhầm sẽ hại nàng.”

Tần Mạc nhớ tới vô số truyện dân gian về người chờ vợ qua kiếp, nhận ra nhau bằng một nốt ruồi, một câu hát, một vật cũ. Những chuyện ấy từng đẹp vì người kể bỏ qua phần đáng sợ: nếu nhận nhầm thì sao? Nếu người bị nhận nhầm chỉ là một cô gái vô can, bị kéo vào nỗi đau của kẻ khác thì sao? Tô Vãn đang ở bờ luân hồi mà vẫn nghĩ tới người xa lạ ấy. Điều đó làm hắn vừa yêu nàng hơn, vừa đau hơn, vì nó nhắc hắn rằng nàng chưa bao giờ chỉ là người trong lòng hắn. Nàng có đạo lý riêng, mềm nhưng không yếu.

“Ta sẽ nhìn kỹ.” Hắn nói.

“Không đủ.” Nàng lắc đầu. “Ngươi còn phải để nàng nói không.”

Dòng nước kéo lên tới cổ nàng.

Tần Mạc gần như không thở được.

Dòng nước đen chạm vào lưng nàng.

Tần Mạc cảm thấy sợi dây thiên mệnh trong tay mình bỗng nhẹ đi. Không phải vì hắn thắng. Vì thứ ở đầu kia thôi kéo bằng dây.

Nó bắt đầu nuốt trực tiếp.

Tô Vãn hít một hơi. Hơi ấy run. Nàng cũng sợ. Nỗi sợ ấy làm nàng thật hơn mọi lời bình tĩnh trước đó.

“Tần Mạc.”

“Ta đây.”

“Nếu ta quên ngươi, đừng hận ta.”

Lần này hắn không gật được.

Hắn không hứa nổi, vì hứa quá dễ sẽ thành dối. Nếu nàng quên hắn, hắn sẽ đau. Sẽ hận trời, hận luân hồi, hận chính mình, có thể trong một khoảnh khắc còn hận cả nàng vì đã đi tiếp mà bỏ hắn lại trong ký ức cũ. Tần Mạc biết mình không phải người sạch tới mức có thể mỉm cười chúc nàng an ổn ngay khi bị quên. Hắn không muốn dùng lời đẹp lừa nàng trong giây cuối.

Vì vậy hắn nói thật.

“Ta sẽ hận.” Hắn khàn giọng. “Nhưng ta sẽ không để cái hận đó chạm vào nàng.”

Tô Vãn nhìn hắn rất lâu.

Rồi nàng gật đầu.

“Vậy được.”

Hai chữ ấy nhẹ mà nặng. Không phải tha thứ. Không phải giao phó. Chỉ là nàng nhận một lời hứa không hoàn hảo từ một người không hoàn hảo, và có lẽ chính vì không hoàn hảo nên nó thật.

Ở chân trụ, Chu Bình lại ho. Tiếng ho kéo máu ra khỏi ngực gã. Tô Vãn quay đầu nhìn, ánh mắt thoáng đau.

“Cứu hắn.” Nàng nói.

“Ta cứu nàng trước.”

“Ngươi không cứu được ta bằng cách bỏ mặc người còn cứu được.” Lần này giọng nàng nghiêm hẳn. “Tần Mạc, nhìn ta.”

Hắn nhìn.

“Ta đang đi vào luân hồi. Hắn đang chết trên đài. Cái nào ngươi có thể làm ngay, làm cái đó. Đừng lấy việc không làm được để trốn việc làm được.”

Câu ấy như một cái tát. Tần Mạc bỗng hiểu vì sao nàng bảo hắn đừng chỉ nhớ nàng chết thế nào. Nếu hắn biến giây phút này thành lý do bỏ mặc tất cả người sống, thì tình yêu của hắn sẽ trở thành một cái hố, kéo mọi thứ quanh nó xuống theo.

“Ta sẽ cứu hắn.” Hắn nói.

Tô Vãn nhắm mắt một nhịp, như cuối cùng buông được một nỗi lo rất nhỏ giữa nỗi sợ lớn.

Hắn chỉ đưa tay còn lại lên, chạm vào cổ tay nàng. Trong một nhịp rất ngắn, hắn chạm được. Lạnh. Nhẹ. Vẫn là nàng.

Rồi thứ dưới tay hắn không còn là cổ tay nữa.

Nó là nước.