Chương 49: Bên bờ
Tô Vãn nói, và nàng dồn vào từng chữ cái sức tàn cuối cùng, ghì cho cái vỡ đừng lan tới môi trước khi nàng nói xong.
Cậu đã tưởng, tới cái khắc này, nàng sẽ cầu cứu, hoặc khóc, hoặc trách cậu tới muộn, tới yếu. Nàng không làm gì trong số đó. Nàng làm cái điều nàng vẫn làm suốt từ bậc thang hôm ấy: nàng bình tĩnh hơn cậu, và nàng dùng cái bình tĩnh ấy để lo cho cậu, dù chính nàng mới là kẻ đang tan.
“Nghe ta.” Giọng nàng trong veo một cách lạ lùng, như thể càng gần tan, những thứ vướng bận càng rơi hết, chỉ còn lại cái cốt. “Ta không chết. Nghe rõ chưa. Ta tan, không phải chết. Có khác nhau.”
Tần Mạc bò sát lại, tai gần môi nàng, một tay vẫn níu sợi hồn đang tuột, hứng lấy từng chữ như hứng những giọt cuối của một cái giếng sắp cạn.
“Hồn ta bị xé thành mảnh, rải lên các tầng.” Nàng nói, nhanh, gấp, chạy đua với đường nứt. “Ngươi làm nó vỡ nhiều hơn — ta biết, ta thấy — nhưng nghe này, đừng tự trách: vỡ nhiều mảnh nghĩa là nhiều mảnh còn nguyên. Cái gì tan thành mảnh thì gom lại được. Cái gì cháy thành tro mới là hết. Cỗ máy định đốt ta thành đuốc — thành tro. Ngươi giằng với trời, làm ta vỡ thành mảnh thay vì cháy thành tro. Nghe thì ngươi làm hỏng, nhưng thật ra ngươi vừa đổi cho ta từ ‘hết’ sang ‘còn tìm được’. Ta không thành tro. Ta thành mảnh. Ngươi hiểu ta nói gì không?”
Cậu hiểu. Và cái hiểu ấy, giữa tất cả đổ nát, thắp lên trong cậu một thứ vừa là hy vọng vừa là bản án: nàng đang biến chính sự tan tác của mình thành một tấm bản đồ. Nàng đang giao cho cậu một nhiệm vụ, để cậu có cái mà sống tiếp thay vì gục xuống đây. Nàng biết cậu. Nàng biết nếu để cậu lại với một cái chết trọn vẹn của nàng, cậu sẽ gục, hoặc tệ hơn, sẽ buông tay cho Sát Đạo nuốt hết. Nên nàng không để lại cho cậu một cái chết. Nàng để lại một cuộc đi tìm — thứ duy nhất đủ sức giữ cậu đứng, và đứng như một con người còn có đích, chứ không phải một con thú chỉ còn cơn đói.
“Đừng khóc ta.” Nàng nói tiếp, và khóe môi nàng — chỗ chưa nứt — cong lên một chút. “Đi nhặt ta về. Từng mảnh. Dù phải trèo hết những cái tầng mà cái con mắt kia ngồi trên. Ngươi giỏi trèo mà. Ngươi giỏi nhặt những thứ người ta vứt đi mà nuôi thành sức mạnh. Giờ nhặt ta.”
Cậu gật, không nói nên lời, nước mắt lần đầu sau rất lâu chảy được thành dòng. Cậu đã tưởng mình khóc không được nữa — mấy tháng qua, cả những lúc đáng khóc nhất, mắt cậu vẫn khô như đá. Hóa ra vẫn còn — chỉ là phải tới lúc này, tới cái giá này, nó mới chịu về. Và cậu biết nàng thấy dòng nước mắt ấy, biết nó làm nàng yên lòng hơn mọi lời hứa, nên cậu để mặc nó chảy, không giấu.
“Còn một điều nữa.” Nàng gấp gáp hơn, vì cái nứt đã tới quai hàm. “Trèo thì trèo, nhưng đừng thành cái con mắt kia. Ta biết ngươi. Ngươi sẽ nghĩ: mạnh hơn nữa, lạnh hơn nữa, thì mới nhặt được ta. Rồi tới lúc ngươi đủ mạnh để nhặt, ngươi lại chẳng còn nhớ vì sao mình muốn nhặt. Đừng.” Mắt nàng ghim vào cậu, nghiêm tới mức làm cậu nghẹn. “Ta chia ngươi nửa cái bánh nếp — không, đó là Chu Bình. Nhưng ngươi hiểu ý ta. Cái phần trong ngươi biết bẻ đôi cái bánh, biết khóc lúc này — giữ nó. Ngươi nhặt ta về mà thành một cái con mắt khác, thì thà ngươi để ta tan còn hơn. Vì lúc đó ta về, ngươi cũng đâu còn là người để ta về với.”
Đó là lời dặn khó nhất nàng để lại: không phải “hãy mạnh lên”, mà “đừng đánh mất mình trên đường mạnh lên” — cái lời mà chính cậu, mấy tháng qua, đã cãi lại từng ngày bằng mỗi cánh sen.
Nhưng ngay cả nói, với nàng lúc này, cũng là một thứ xa xỉ đang cạn.
Đường nứt lan tới cổ nàng. Giọng nàng bắt đầu đứt quãng, méo đi, như tiếng vọng qua một tấm gương rạn.
Tần Mạc dồn nốt chín cánh vào sợi hồn, ghì, ghì tới mức bảy khiếu rỉ máu. Cậu không ghì để cứu nữa — cậu đã hiểu cứu là bất khả — cậu ghì để làm chậm, để mua cho nàng thêm vài chữ, thêm vài nhịp được là nàng. Mỗi phần lực cậu đổ vào chỉ đổi được một khoảnh khắc, và cậu đổ tất, đổi từng khoảnh khắc một, như một kẻ mua thời gian bằng máu.
Cậu thấy — qua sợi ấn — từng mảnh hồn nàng rời đi. Không phải trừu tượng. Cụ thể. Một mảnh mang theo tiếng cười của nàng, trôi lên, tắt. Một mảnh mang cái cách nàng nghiêng đầu khi suy nghĩ. Một mảnh mang giọng nàng gọi tên cậu. Cỗ máy và con mắt chia nhau nàng, mảnh này lên tầng này, mảnh kia lên tầng khác, rải nàng ra khắp một bầu trời mà cậu chưa từng trèo tới. Cậu ghì lại được vài mảnh gần nhất, ép chúng ở lại trong cái thân đang mờ — nhưng phần lớn, cậu chỉ có thể nhìn chúng đi, và ghi nhớ từng mảnh mang theo cái gì, như ghi một danh sách những thứ mình sẽ phải đi đòi lại.
Và cậu ghì thua. Cậu biết cậu ghì thua. Mỗi giây trôi là một mảnh nàng nữa trôi lên khe tối.
Sau lưng, Ôn Sứ và Tang Cô đã thôi đánh cậu. Chúng lùi lại — không phải vì thương, mà vì cả hai vừa nhận ra cái tế đã hỏng theo một cách không ai cứu vãn được: dòng hồn Tô Vãn không lên trọn cửa trời cho Ôn Sứ dâng, cũng không chảy về Tang Cô để lão cướp, mà vỡ vụn, vãi khắp các tầng, ngoài tầm với của cả hai.
Ôn Sứ đứng nhìn cái tế tan, và lần đầu tiên gương mặt nhã nhặn ấy mang một nỗi sợ thật — không phải sợ Tần Mạc, mà sợ cái con mắt trên khe tối. Ông ta là kẻ chủ trì; cái tế hỏng dưới tay ông ta; và cậu thấy ông ta ngước lên khe tối, khẽ run, như một viên quan làm đổ mâm cỗ dâng vua đang chờ xem mình bị xử thế nào. Cái kẻ khiến cả Chưởng môn đi lùi, giờ cũng chỉ là một tá điền vừa làm hỏng vụ, đứng chờ bề trên định tội.
Tang Cô thì khác. Lão không sợ. Lão đã hết cái để mất. Lão nhìn cái tế tan với ánh mắt trống rỗng của kẻ vừa thấy ba mươi năm đời mình thành công cốc, rồi lão quay sang Tần Mạc — không phải để đánh, mà chỉ để nói, giọng khàn đặc: “Ngươi làm cả ba chúng ta trắng tay, tiểu tử. Ta, lão Ôn, và ngươi. Con bé cũng chẳng cứu được. Ngươi phá cái tế, nhưng ngươi có được gì đâu.” Lão cười, một tiếng cười không còn chút sức. “Nghịch thiên. Rốt cuộc ngươi lật được cái bàn, mà thứ ngươi muốn cứu vẫn nát trên bàn. Đó là nghịch thiên của ngươi đấy.”
Cả hai con thú, cuối cùng, cùng trắng tay — đúng như Tần Mạc đã tính. Chỉ có điều cái giá của việc làm cả hai trắng tay, cậu mới là kẻ trả nặng nhất: chúng mất một vụ mùa; cậu mất nàng.
Trên khe tối, con mắt vẫn kéo, đều, dửng dưng, gom những mảnh hồn tươi nhất về cho cái bậc thang của nó. Nó không vội. Nó có cả vĩnh hằng. Với nó, một cái tế hỏng nửa chừng vẫn còn vớt được khối mảnh dùng được, và nó nhẩn nha vớt.
Tần Mạc quỳ giữa tất cả những cái đó — một người bạn thoi thóp dưới chân trụ, hai con thú lùi ra sau, một con mắt trên đầu, và trong tay cậu, người con gái đang tan thành từng mảnh trôi đi.
Cậu, kẻ cả đêm nay đã tính đúng mọi nước, đã gỡ ba con dao, đã lật hai cái bàn, đã leo tới đỉnh sức mạnh của cả đời — giờ không còn gì để tính nữa. Không có nước cờ. Không có cái kẽ. Không có mưu mẹo nào cứu được một cái đã vỡ.
Cả đời cậu, sống sót nghĩa là tìm cho ra cái kẽ — cái bát cơm giành được mà không ai thấy, cái đêm trốn ra lòng chảo mà Ôn Sứ không hay, cái nhịp thở mà ba con dao đều hở. Cậu giỏi kẽ hơn bất cứ ai, vì cậu đã phải sống bằng kẽ từ khi còn là đứa quét bậc thang. Nhưng cái vỡ trên hồn Tô Vãn không có kẽ. Nó là một cánh cửa đã sập, không phải một cánh cửa khép hờ. Và lần đầu tiên, cái tài tìm-kẽ của cậu đứng trước một thứ không có chỗ nào để luồn qua.
Cậu hoàn toàn bất lực. Cái bất lực ấy không phải vì cậu yếu — cậu đang mạnh nhất đời, chín cánh sen mở trọn, Sát Đạo tràn khắp người. Mà vì có những cái, mạnh tới đâu cũng không giữ được, khi kẻ giữ đứng thấp hơn kẻ giằng cả một cõi trời. Cậu đổi chín phần người lấy chín cánh sen, để rồi đứng đây học ra rằng chín cánh vẫn không mua nổi cái quyền giữ lại một người con gái mà trời đã chấm để rải làm bậc thang. Chín phần người, đổi lấy một bài học.
Dưới chân trụ, Chu Bình cố lết lại gần, một tay kéo lê cái thân gãy, để lại thêm một vệt máu trên đá. Gã không nói được nữa. Gã chỉ đưa mắt nhìn Tô Vãn đang tan, rồi nhìn Tần Mạc, và trong đôi mắt sắp lịm của gã có cùng một thứ nước mắt mà Tần Mạc đang chảy — vì gã cũng thương nàng, theo cái cách của một người bạn đã cùng nàng che chở thằng bạn chung suốt bao năm. Ba con người từng ngồi ăn với nhau ở Vân Mộ, đêm nay còn lại hai kẻ thoi thóp nhìn kẻ thứ ba tan vào trời.
“Vãn.” Cậu gọi, và giọng cậu — cái giọng mấy tháng nay phẳng lặng, tính toán, lạnh — vỡ ra, run, trẻ con, giọng của thằng bé quét bậc thang ngày nào. “Đừng đi. Ta chưa đủ mạnh. Ta xin lỗi. Ta tới đủ sớm mà ta không đủ mạnh. Cho ta thêm thời gian. Cho ta—”
Cậu không nói hết được. Cả một đêm, cậu là kẻ tính toán lạnh lùng nhất trên đài; giờ cậu chỉ còn là một đứa con trai đang van xin trời đừng lấy đi người con gái đầu tiên nhìn cậu như một con người. Van xin — dù đêm qua trên mỏm đá cậu đã thề rằng không có ai trên kia để van. Cậu van, vì tới đây thì cậu chẳng còn gì khác để làm ngoài van, và cái van vô vọng ấy, kỳ lạ thay, là điều người nhất cậu làm được cả mấy tháng qua.
“Hết giờ rồi, ngốc ạ.” Nàng nói, dịu, qua cái giọng đã gần vỡ hẳn. Và nàng nhìn cậu, gom nốt cái phần hồn chưa nứt vào ánh mắt ấy, để dành cho cậu trọn vẹn một lần cuối. “Nhưng ta mừng. Mừng vì phút cuối, ngươi lại nói bằng cái giọng này. Cái giọng ta thương. Không phải cái giọng lạnh mấy tháng nay — cái giọng của thằng bé bên bờ suối Vân Mộ, cái thằng còn biết run tay khi giết một con thú.” Một tia sáng, gần như tinh nghịch, lóe lên trong mắt nàng dù cả gương mặt đã rạn quanh nó. “Ngươi thấy chưa. Ngươi vẫn còn nó. Cái con mắt kia lấy được hồn ta, lấy được cái tế, lấy được cả trời — mà không lấy được cái giọng đó của ngươi. Nó tưởng nó thắng đêm nay. Nhưng ta, ta giữ được ngươi vẫn là ngươi, tới tận phút này. Vậy là ta thắng nó một keo. Keo quan trọng nhất.”
Cậu nhìn nàng, và cậu thấy nàng nói câu ấy thật lòng — với nàng, giữ được cậu-vẫn-là-người mới là cái keo nàng thật sự chơi đêm nay, hơn cả cái chìa, cái tế, hay chính mạng nàng.
Nghe câu ấy, Tần Mạc muốn cãi. Muốn nói rằng cậu chẳng thắng keo nào cả, rằng cậu thà thua cái con mắt kia mọi keo mà giữ được nàng, rằng cái “còn là người” nàng mua cho cậu bằng cái chết chẳng đáng gì so với việc mất nàng. Nhưng cậu không cãi. Vì cậu thấy, trong mắt nàng, rằng với nàng điều đó đáng — rằng nàng đi mà lòng nhẹ hơn vì tin cậu còn giữ được mình — và cãi lại niềm tin cuối cùng của một người sắp tan là tàn nhẫn hơn cả im lặng. Nên cậu nuốt câu cãi xuống, và cậu gật, cho nàng cái nàng cần: “Ừ. Ta còn nó. Ta hứa giữ nó.”
Đó là lời hứa thứ hai cậu cho một người sắp mất đêm nay — Chu Bình một lời, Tô Vãn một lời — và cả hai đều là lời hứa về cùng một thứ: giữ lấy cái phần người cuối cùng. Như thể cả hai người thương cậu nhất, ở phút cuối, đều chỉ xin cậu đúng một điều.
Đường nứt chạm tới môi nàng.
Và ở cái khoảnh khắc bên bờ ấy — khoảnh khắc trước khi cái vỡ nuốt nốt gương mặt nàng, trước khi nàng ngã khỏi sáu trụ — nàng làm cái điều mà cậu đã đổi cả một đời để giữ, và giờ sắp mất: giữa hồn đang tan, giữa máu và đổ nát, giữa cái đêm mất tất cả, nàng cười với cậu.