Chương 48: Không đủ
Chu Bình lao lên trong đúng cái nhịp Tần Mạc không có.
Không ai bảo gã lên. Không ai kịp nhìn gã. Cả Trấn Hồn Đài đang bị khe tối nuốt ánh sáng, sáu trụ hồn rung lên như chuông vỡ, và giữa phiến trung tâm, mọi kẻ có tu vi cao hơn gã đều bận tính phần mình mất được gì.
Chỉ có Chu Bình không tính.
Nếu có thời gian tính, có lẽ gã sẽ không lao lên nổi. Gã chỉ là đệ tử Dược phong, tu vi thấp, xương cốt cứng nhờ gánh nước nhiều hơn nhờ luyện thể. Cây côn trong tay gã cũng không phải pháp khí, chỉ là thứ đệ tử mới dùng để tập đứng tấn, trên thân còn có mấy vết răng chó vì từng bị con chó già của Dược phong gặm mất một đầu. Chu Bình nhận ra nó trong lúc nhặt lên, thậm chí còn có một ý nghĩ rất không đúng lúc: nếu sống qua đêm nay, gã phải mắng tên nào đem đồ tập vứt lung tung.
Rồi gã nhìn thấy luồng sáng trắng chĩa vào Tô Vãn.
Mọi ý nghĩ khác biến mất.
Chu Bình không hiểu dây thiên mệnh. Không hiểu luân hồi. Không hiểu tại sao một người như Tô Vãn, người mà cả tông môn từng cúi đầu gọi là thánh nữ, giờ lại bị đặt giữa đài như đồ tế. Gã chỉ hiểu một việc rất nhỏ: Tần Mạc đang bận hai tay. Một tay giữ thứ gì đó gã không nhìn thấy, một tay cứu người gã thương. Luồng sáng kia bay tới, mà trên đời này không tự nhiên mọc ra cái tay thứ ba cho bạn mình.
Vậy thì gã làm cái tay thứ ba.
Khoảnh khắc lao đi, Chu Bình chợt nhớ tới lần đầu gặp Tần Mạc. Khi đó hai đứa còn nhỏ, cùng bị phạt quét bậc thang vì đánh nhau với đệ tử thế gia. Tần Mạc bị đánh nặng hơn, vẫn cắn răng không xin. Chu Bình chia nửa cái bánh khô, nói: “Ta không đánh giỏi, nhưng ta biết đứng cạnh người bị đánh.” Lời đó nói xong gã cũng quên. Nhưng thân thể có khi nhớ lời hứa tốt hơn đầu óc.
Gã cầm một cây côn gỗ không biết nhặt được ở đâu, thứ đồ dùng cho đệ tử Dược phong tập giãn gân cốt, lao thẳng vào luồng sáng trắng của Ôn Sứ.
“Tần Mạc! Đừng buông!”
Đó là toàn bộ mưu kế của gã.
Cây côn gãy trước. Rồi tới xương ngực.
Luồng sáng đập vào thân Chu Bình, hất gã bay ngược vào chân trụ. Tiếng va nghe khô và nặng. Máu phụt ra khỏi miệng gã, văng lên phiến đá, trộn với máu trận đã chảy từ trước. Nhưng luồng sáng ấy không chạm tới Tô Vãn.
Tô Vãn giật mạnh về phía Chu Bình.
Sợi dây thiên mệnh lập tức siết cổ tay nàng, kéo nàng khựng lại giữa không trung. Nàng không kêu. Chỉ có máu từ vết trói chảy ngược lên tay áo, đỏ đến chói mắt trong ánh trận trắng.
Tần Mạc nghe tiếng mình gào tên Chu Bình. Tiếng gào đó xé ra khỏi cổ hắn như một thứ lâu ngày bị nhốt.
Sát Đạo lập tức ngẩng đầu.
Nó không dụ bằng tiếng cười. Nó dụ bằng lẽ phải.
Bạn ngươi bị đánh. Kẻ đánh hắn còn sống. Nuốt hắn đi.
Tần Mạc thấy đạo hạnh của Ôn Sứ phơi ra trước mắt, sáng và béo như một khối mỡ treo trên lửa. Hắn thấy cổ lão trưởng lão ấy mong manh. Thấy chỉ cần một tay đưa ra, chỉ cần một cái kéo, hắn có thể rút sạch kẻ vừa đánh Chu Bình tới nỗi không còn xương để chôn.
Điều đó nghe đúng.
Đúng như tình nghĩa.
Đúng như công bằng.
Đúng tới mức đáng sợ.
Tay hắn lệch khỏi dây thiên mệnh nửa phân.
Nửa phân ấy đủ khiến cả Trấn Hồn Đài đổi màu.
Sợi dây trong tay hắn lập tức trượt. Không trượt nhiều, nhưng luân hồi không cần nhiều. Chỉ một chút, bóng của Tô Vãn đã mỏng đi thêm. Vạt thanh y nơi vai nàng bay lên như bị gió dưới nước thổi qua. Một vệt ký ức nhỏ rơi khỏi nàng, không thành hình rõ ràng, chỉ thoáng mùi lá thuốc phơi nắng và tiếng Chu Bình than cháo khê. Nó bị dòng nước đen phía sau hút đi nhanh tới mức Tần Mạc chỉ kịp nhận ra mình vừa mất một thứ nàng từng sống qua.
Hắn gần như phát điên.
Cơn điên đó có hai mặt. Một mặt muốn giật dây lại, giữ nàng. Mặt kia muốn quay lại xé Ôn Sứ thành từng mảnh để thế gian đỡ có thêm một bàn tay bẩn. Hai ý muốn cùng đúng, cùng nóng, cùng đòi hắn. Trong nửa nhịp, Tần Mạc hiểu vì sao Sát Đạo đáng sợ: nó không cần bịa ra ham muốn. Nó chỉ đợi những ham muốn thật nhất trong lòng người, rồi mở cho chúng một con đường dễ nhất.
Trên bậc ngoài, vài đệ tử giữ trận thấy Chu Bình bị đánh bay thì sợ hãi lùi lại. Một người muốn chạy xuống đỡ, nhưng bị sư huynh kéo cổ áo giữ lại. “Đứng yên,” kẻ kia thì thào, giọng vỡ. “Hình Đường đang nhìn.” Người muốn chạy cắn môi tới bật máu, cuối cùng vẫn đứng yên. Đêm ấy, không chỉ Tần Mạc học cái giá của lựa chọn. Những kẻ đứng xem cũng học cách tự ghét mình bằng im lặng.
Tô Vãn nhìn hắn. Không trách. Không cầu. Chỉ nhìn.
Ánh mắt ấy không giống ánh mắt một người chờ được cứu. Nó giống ánh mắt nàng từng dùng khi nhìn hắn luyện sai một thức kiếm ở Vân Mộ: thấy hắn sắp tự làm mình bị thương, nhưng vẫn để hắn tự hiểu, vì có những điều người khác nói hộ sẽ không thành của mình. Đêm đó, nàng đã nhặt cành cây gõ nhẹ lên cổ tay hắn, bảo: “Muốn chém người khác, trước hết đừng chém chính mình.”
Bây giờ nàng không còn cành cây, không còn thân thể chắc thật, chỉ còn một cái nhìn. Nhưng cái nhìn ấy vẫn là lời gõ vào cổ tay hắn. Đừng dùng tình nghĩa làm cớ cho cơn đói. Đừng để Chu Bình đổ máu thành lý do để hắn biến thành thứ mà cả hai người họ từng sợ.
Tần Mạc nghe tiếng Chu Bình thở rít dưới chân trụ, nghe máu nhỏ vào đá, nghe sen đen trong người kiên nhẫn đếm từng lý do để nuốt. Mỗi lý do đều đúng. Chính vì đúng nên hắn càng sợ.
Ánh mắt ấy làm nửa phân kia dừng lại.
Chu Bình lao lên không phải để hắn trả thù. Gã lao lên để hắn có thêm một nhịp cứu nàng. Nếu hắn dùng cái nhịp đó để giết Ôn Sứ, thì chính hắn mới là kẻ phản bội cú chắn vừa rồi.
Tần Mạc cắn rách lưỡi.
Máu tan trong miệng, đắng và nóng. Hắn nuốt xuống, kéo tay trở lại, ghì Sát Đạo xuống như ghì một con thú đang có lý.
“Không phải bây giờ.” Hắn nói, không biết nói với sen đen hay với chính mình.
Sợi dây thiên mệnh trong tay hắn bỗng nặng gấp ngàn lần.
Khe tối không còn kéo đều. Nó kéo như nước lũ mở cống. Cả phiến Trấn Hồn Đài nghiêng đi trong thần thức Tần Mạc. Hắn dồn hết chín cánh vào Câu Hồn Ấn, nhưng lực từ đầu kia không phải lực của một người. Nó là lực của một dòng sông đã chảy từ trước khi hắn sinh ra, từ trước khi Thương Lan Tông dựng sơn môn, từ trước khi bất cứ ai trên đài biết tên Tô Vãn.
Hắn giữ được.
Một nhịp.
Hai nhịp.
Tới nhịp thứ ba, móng tay hắn bật máu.
“Tần Mạc.” Tô Vãn gọi.
Hắn ngẩng lên.
Nàng vẫn đứng đó, nhưng phần bóng dưới chân đã mờ hẳn. Sau lưng nàng, trong khoảng không vừa bị khe tối mở ra, một vòng nước đen đang xoay chậm, không có bờ, không có đáy. Nó không như cửa. Cửa còn có bên này bên kia. Thứ đó giống một cái miệng không cần há rộng mà vẫn nuốt được mọi tên tuổi.
Tô Vãn cũng nhìn thấy nó.
Lần đầu tiên trong đêm, sự bình tĩnh của nàng rạn.
“Đừng để nó biến ngươi thành nó.” Nàng nói.
“Ta kéo nàng về.”
“Ngươi kéo không nổi.” Nàng đáp. Không tàn nhẫn, chỉ thật. “Nhưng ngươi có thể giữ mình.”
Tần Mạc muốn phản bác. Muốn nói hắn không cần giữ mình, chỉ cần giữ nàng. Nhưng lời ấy vừa dâng tới miệng, hắn đã thấy Tô Vãn khẽ lắc đầu.
“Ngươi nghĩ bỏ mình là yêu ta.” Nàng nói. Mỗi chữ đều bị dòng nước sau lưng kéo mỏng đi, nhưng nàng vẫn ép nó thành lời. “Không phải. Nếu ngươi bỏ hết, người đi tìm ta sau này sẽ chỉ còn là cơn đói mang tên Tần Mạc. Ta không muốn một cơn đói tìm ta.”
“Ta sẽ không…”
“Ngươi đã suýt.” Nàng nhìn tay hắn. “Vì Chu Bình. Vì ta. Vì đau. Sau này sẽ còn nhiều lý do đúng hơn nữa. Mỗi lý do đúng sẽ lấy của ngươi một chút. Đến khi gặp lại, nếu có ngày đó, ta cần nhận ra ngươi. Không phải nhận ra sức mạnh của ngươi.”
Lời ấy còn đau hơn dây thiên mệnh cứa tay. Tần Mạc bỗng nhớ tới những đêm hắn tự nhủ chỉ cần mạnh hơn một chút là đủ. Mạnh hơn để không bị giẫm. Mạnh hơn để bảo vệ Chu Bình. Mạnh hơn để đứng cạnh Tô Vãn. Mỗi lần đều có lý. Nhưng đêm nay, khi sức mạnh trong người hắn mở miệng đòi ăn kẻ vừa đánh bạn mình, hắn mới nhận ra “mạnh hơn” chưa từng là một con đường sạch. Nó giống một bậc thang dính máu; bước lên được, nhưng phải nhìn xem máu đó của ai.
Tô Vãn nhìn xuống Chu Bình. “Hắn chắn cho ngươi một đòn. Đừng dùng đòn đó để trở thành thứ hắn phải sợ.”
Ở chân trụ, Chu Bình như nghe được, hoặc chỉ vì đau quá mà rên một tiếng. Tiếng rên ấy kéo Tần Mạc về với thân thể thật của người bạn đang nằm đó: xương ngực gãy, máu trong miệng, côn gỗ vỡ bên tay. Một người sống. Không phải lý do để giết. Không phải cớ để nuốt. Một người sống đang cần hắn thắng cơn đói đủ lâu để có cơ hội cứu.
Tần Mạc lắc đầu. Hắn không muốn nghe câu ấy. Không muốn nghe bất cứ lời nào có vẻ như lời từ biệt.
Hắn dồn thêm lực.
Sợi dây thiên mệnh không đứt.
Nó chỉ trượt qua tay hắn, từng chút một, để lại những vết cháy trắng trong lòng bàn tay.
Mùi thịt cháy rất nhạt lan ra.
Tần Mạc từng ngửi mùi ấy trong lò luyện khí của ngoại môn, khi đệ tử mới sơ ý chạm tay vào khuôn đồng nóng. Khi đó hắn chỉ nhíu mày rồi đi tiếp. Bây giờ mùi ấy là từ chính tay hắn, từ chỗ sợi dây thiên mệnh lướt qua. Vết cháy không đen mà trắng, trắng như giấy cáo thị, trắng như áo Ôn Sứ, trắng như thứ ánh sáng vừa đánh Chu Bình gãy xương. Cái trắng ấy làm hắn ghê tởm hơn máu.
Một đệ tử giữ trận gần đó nhìn thấy tay hắn, mặt tái đi. Người ấy vô thức buông một ngón khỏi pháp quyết. Trận lập tức phản phệ, cắt vào cổ tay hắn. Máu bắn ra. Hắn vội cắn răng giữ lại. Không ai trên đài này còn nguyên vẹn, kể cả những kẻ chỉ đứng xem.
Ở chân trụ, Chu Bình cố gượng dậy. Gã ho ra máu, miệng vẫn lảm nhảm một câu không rõ. Tần Mạc chỉ nghe được mấy chữ vụn: “Đáng… cái đòn…”
Cái đó giữ hắn lại lần thứ hai.
Không trả thù.
Không buông.
Nhưng cũng không đủ.
Vòng nước đen phía sau Tô Vãn mở ra thêm một tấc. Gió trên đài bỗng tắt. Tiếng chuông tế đứt quãng rồi im hẳn. Trong cái im ấy, Tần Mạc nghe thấy một âm thanh rất xa, rất sâu, như nước chảy dưới đáy thế gian.
Miệng luân hồi bắt đầu gọi tên nàng.
Nó không gọi bằng tiếng người.
Không có ai trong dòng nước đen mở miệng đọc hai chữ Tô Vãn. Nhưng toàn bộ Trấn Hồn Đài đều nghe thấy một khoảng trống đúng bằng tên nàng. Những đệ tử giữ trận bỗng quên mất vì sao mình run. Tang Cô nhíu mày, như vừa đánh rơi một ý nghĩ quan trọng. Ôn Sứ cúi nhìn ấn ngọc trong tay, trong mắt có vẻ hoang mang rất ngắn: lão biết mình đang tế một thứ quý, nhưng trong nửa nhịp ấy, lão không nhớ thứ quý kia từng được gọi là gì.
Đó là cách luân hồi gọi tên.
Không phải hô lên. Mà là làm người khác quên mất tên ấy.
Tần Mạc hoảng hốt nhận ra mình cũng bị kéo. Trong đầu hắn, chữ “Tô” nhòe đi như mực gặp nước. Hắn lập tức cắn lưỡi mạnh hơn, đau tới mức nước mắt ứa ra. Máu tràn đầy miệng. Đau giữ hắn tỉnh. Hắn dùng cái đau ấy viết lại tên nàng trong lòng, từng nét một, như kẻ mù sờ chữ khắc trên đá.
Tô.
Vãn.
“Tô Vãn.” Hắn gọi thành tiếng.
Vòng nước đen khựng lại một nhịp rất nhỏ.
Không phải vì nó sợ. Vì có một người sống, trong phạm vi nó đang rửa tên, vẫn cố chấp gọi đúng. Một nhịp nhỏ ấy không cứu được nàng. Nhưng nó cho Tô Vãn đủ thời gian ngẩng lên nhìn hắn lần nữa.
Nàng cười.
Không phải nụ cười an ủi. Là nụ cười của người biết mình sợ, biết người kia cũng sợ, nhưng cả hai vẫn chưa buông đúng thứ không được buông.
“Nhớ kỹ.” Nàng nói.
Rồi dòng nước sau lưng nàng dâng lên tới vai.