tinbc tinbc

Chương 48: Không đủ

Luồng lực trắng của Ôn Sứ giáng xuống, và Chu Bình đỡ trọn bằng thanh côn gỗ và cả tấm thân.

Thanh côn vỡ tan trong chớp mắt. Luồng lực xuyên qua chỗ côn vừa gãy, đập vào ngực gã, và hất gã bay ngược khỏi phiến trung tâm, đập vào một trong sáu trụ đá. Tiếng va nghe khô khốc, dứt khoát, cái tiếng của xương gặp đá. Gã trượt xuống chân trụ, để lại trên mặt đá một vệt máu dài.

Nhưng gã đã chắn được. Cái luồng lực nhắm tim Tô Vãn, nhắm rút nốt phần hồn Tần Mạc đang giữ — nó đã tiêu vào thân Chu Bình thay vì vào nàng. Gã lấy thân mình mua cho bạn đúng cái nhịp mà bạn thiếu.

Cái nhịp ấy — cái việc thứ ba mà Tần Mạc không có tay để làm — vừa được một kẻ yếu nhất đài gánh hộ, bằng cách duy nhất kẻ ấy có: đặt xác mình vào chỗ đòn giáng. Cả đêm nay, giữa Ôn Sứ mưu sâu, Tang Cô kế hiểm, con mắt lạnh lùng, và chính Tần Mạc tính toán từng nước — chỉ có Chu Bình làm một việc không cần tính: lao vào chắn cho người mình thương, biết chắc mình sẽ gãy. Nó ngu. Nó vô vọng. Nó là thứ người nhất trên cả cái đài đầy những kẻ đã bán sạch tính người để leo.

“Chu Bình!” Tần Mạc gào, và tiếng gào ấy — thật, xé ruột, không tính toán — là tiếng người nhất thoát ra khỏi cậu suốt cả đêm.

Gã không đứng dậy. Một tay gã gập theo cái góc mà tay người không nên gập; ngực áo gã loang một mảng đỏ đang lan. Nhưng dưới chân trụ, cái lồng ngực to lớn ấy còn phập phồng — yếu, gấp, nhưng còn. Gã còn thở.

Gã ngẩng đầu lên được một chút, miệng ứa máu, và gã nhe răng ra với Tần Mạc — cái nhe răng mà gã vẫn dùng thay lời “ta không sao đâu” từ hồi hai đứa quét bậc thang, cái nhe răng đã theo cậu qua Vân Mộ, qua những đêm kiệt sức, qua cả cái đêm ở cấm địa khi gã nhìn cậu bằng ánh mắt dè chừng lần đầu. Dù lần này cả hai đều biết gã có sao. Sao lắm. Cái nhe răng ấy giờ méo đi vì đau, dính máu, nhưng nó vẫn là cái nhe răng ấy — vẫn cố nói với cậu rằng: đừng lo phần tao, lo phần mày đi.

“Cắt… đi…” Gã khạc ra, cùng máu. “Ta chắn… được một đòn… Ngươi phải… đáng cái đòn ấy.”


Cái nhe răng đầy máu ấy làm một cái gì trong Tần Mạc đứt phựt.

Suốt đêm cậu ghì con thú, ghì cái ý muốn nuốt, ghì cả nỗi đau — ghì bằng ba mỏ neo: bánh nếp, dáng Tô Vãn, giọng nàng. Giờ cái mỏ neo thứ tư, cái cậu không kịp tính tới, vừa đổ máu dưới chân trụ vì cậu. Và cơn giận trào lên — không phải cơn giận của người, mà cơn giận của đóa sen chín cánh được cho một cái cớ.

Sát Đạo trong cậu chớp lấy cái cớ ấy. Thấy chưa, nó thì thầm, ngọt và hợp lý. Chúng làm đau bạn ngươi. Nuốt chúng đi. Ngươi đủ mạnh mà. Nuốt Ôn Sứ, nuốt Tang Cô, cho chúng biết đụng vào người của ngươi là thế nào.

Trong một khoảnh khắc, luồng lực đen chín cánh sau lưng cậu bùng lên gấp đôi, đen kịt, phủ trùm cả phiến trung tâm, và cả Ôn Sứ lẫn Tang Cô đều khựng lại trước cái khí thế đột ngột ấy. Cậu quay đầu về phía Ôn Sứ với một ý muốn giết trần trụi chưa từng có — không phải cái lạnh tính toán của mấy tháng qua, mà một cơn nóng đỏ, cổ xưa, sung sướng. Cậu thấy rõ, trong cái nhìn của Sát Đạo, đạo hạnh của Ôn Sứ phơi ra như một con mồi béo, và cậu thèm xé nó tới mức nước miếng ứa ra trong miệng.

Tay cậu — cái tay đang cầm sợi ấn xẻ hồn Tô Vãn — run lên, chực buông đường cắt để vươn ra bóp lấy cổ Ôn Sứ. Chỉ nửa nhịp nữa thôi. Nửa nhịp nữa là cậu buông, là cậu lao vào Ôn Sứ, là cậu được cái khoái trá mà con thú hứa. Và cái đáng sợ là nửa nhịp ấy nghe có lý: Ôn Sứ hại Chu Bình, giết Ôn Sứ là công bằng, là nghĩa khí, là điều một người bạn tốt sẽ làm. Sát Đạo khôn tới mức nó không dụ cậu bằng cái ác — nó dụ cậu bằng cái nghe giống hệt điều thiện.

Buông đường cắt.

Cái ý nghĩ ấy, ngay khi thành hình, kéo cậu về. Buông đường cắt là giết Tô Vãn — chính cái cậu đang liều tất để cứu. Cơn giận của Sát Đạo muốn cậu trả thù cho Chu Bình bằng cách giết kẻ hại gã; nhưng làm thế thì cậu giết luôn nàng. Con thú không quan tâm. Con thú chỉ muốn nuốt. Chỉ có cậu — cái phần người mỏng còn lại — mới phân biệt được “trả thù” và “cứu” là hai việc, và đêm nay chỉ chọn được một.

Cậu ghì con thú xuống lần nữa, lần này khó hơn tất cả những lần trước cộng lại — vì lần này con thú có lý lẽ, có một người bạn đổ máu làm cớ, và cái lý lẽ ấy nghe giống hệt tình nghĩa. Ghì nó xuống, cậu có cảm giác như đang phản bội Chu Bình lần thứ hai: lần đầu bỏ gã ở lại, lần này không trả thù cho gã. Nhưng cậu biết — bằng cái phần người mỏng còn sót — rằng Chu Bình lao lên không phải để cậu trả thù. Gã lao lên để cậu cứu được nàng. Trả thù cho gã bằng cách để nàng chết là phản bội đúng cái điều gã vừa đổ máu vì nó.

Cậu quay về với đường cắt. Cậu để cơn giận trôi đi cùng máu Chu Bình. Cậu chọn cứu, không chọn trả thù. Cậu ghì con thú xuống, ép nó nhả cái cổ Ôn Sứ nó đang thèm, và dồn lại toàn bộ thần thức vào sợi ấn mảnh đang luồn trong hồn Tô Vãn — chọn cái khó, cái đúng, cái mà một khắc trước cậu suýt không chọn nổi.


Nhưng cái nửa nhịp cậu ngoảnh đi vì Chu Bình đã đủ để hỏng mọi thứ.

Con mắt trên khe tối, kiên nhẫn suốt đêm, chớp lấy đúng cái nửa nhịp thần thức Tần Mạc phân tán. Nó thôi kéo đều. Nó giật.

Một cú giật duy nhất, dứt khoát, cái lực của cả một tầng trời dồn vào một khoảnh khắc.

Nó không giống bất cứ đòn nào của Ôn Sứ hay Tang Cô. Không có gió, không có tiếng, không có ánh sáng. Chỉ là, trong một chớp, cái sợi hồn Tô Vãn mà Tần Mạc đang ghì bằng cả chín cánh sen bỗng nặng thêm gấp ngàn lần — như thể cậu đang nắm đầu một sợi chỉ, và đầu kia, cả một quả núi vừa rơi khỏi vách. Chín cánh của cậu, cái sức mạnh cậu ngỡ đủ để lật trời, bị kéo lê đi như một chiếc lá. Chân cậu trượt trên mặt đá. Sợi ấn trong tay cậu căng tới giới hạn, rồi —

Sợi hồn Tô Vãn bị giật tuột khỏi tay cậu.

Đường cắt dở dang của cậu, thay vì tách ngọt phần cứu được khỏi phần mất, bị cú giật xé toạc theo một đường khác — đường của con mắt, không phải đường của cậu. Cái cậu định làm nhẹ tay, giờ bị làm thô bạo. Hồn Tô Vãn không tách làm đôi gọn ghẽ như cậu tính. Nó bị xé.

“Không—” Tần Mạc dồn cả chín cánh, cả Câu Hồn ấn, cả tính mạng, giật lại.

Không đủ.

Cậu đã chạm vào cái sự thật ấy từ lúc sợi ấn đầu tiên đụng vào cái sợi nối trời, mà tới giờ, khi nó thành hình trước mắt, cậu vẫn không tin nổi. Chín cánh — cái đỉnh của cả đời cậu, cái cậu đổi bằng chín phần người, bằng Trương Lục, bằng cái sợi người cuối — vẫn như con sâu ghì lấy một sợi tơ mà đầu kia buộc vào bầu trời. Cậu ghì. Trời giật. Và giữa cậu với trời, có một người con gái đang bị căng ra tới điểm đứt.

Cậu dồn tất cả. Cậu mở cả chín cánh hết cỡ, để mặc Sát Đạo tràn khắp người, để mặc cái ý muốn nuốt gào lên — cậu không còn ghì nó nữa, cậu dùng nó, đổ tất cả vào một cú giật ngược lại con mắt. Đóa sen đen bùng lên phủ kín cả phiến trung tâm, và trong một khoảnh khắc, một khoảnh khắc rực rỡ và tuyệt vọng, sợi hồn Tô Vãn khựng lại giữa hai lực — con mắt kéo lên, Tần Mạc giật xuống — treo lơ lửng, giằng ngang.

Cậu tưởng mình giữ được. Trong một nhịp thở, cậu thật sự tưởng chín cánh đủ.

Rồi con mắt, không mảy may gắng sức, kéo mạnh thêm một phần rất nhỏ — cái phần mà với nó chẳng đáng gì, như người lớn nhấc thêm một ngón tay — và cả cái nỗ lực tối đa của Tần Mạc, cả chín cánh, cả Sát Đạo, cả tính mạng cậu đổ vào, bị đè bẹp không kèn không trống. Không phải một cuộc đấu cậu thua sát nút. Là một cuộc đấu mà đối thủ chưa từng coi là một cuộc đấu.

Đó mới là điều làm cậu vỡ vụn hơn cả thất bại: sự dửng dưng. Cậu đã đổ cả đời, cả linh hồn, cả người con gái này, để leo tới chỗ có thể chạm vào kẻ trên cùng — và kẻ ấy hạ cậu mà không cần nhìn kỹ, như phủi một hạt bụi bám trên món đồ nó sắp cất.

Và trong cái khoảnh khắc bị phủi ấy, một ý nghĩ lạnh lẽo len vào cậu: nếu chín cánh mà vẫn là hạt bụi, thì cái đích cậu định với tới xa hơn cậu tưởng vô cùng. Cái con mắt kia không phải kẻ thù cậu có thể căm — nó ở quá cao để mà căm, như người ta không căm được cơn lũ. Nó chỉ là cái đích. Và đêm nay nó vừa cho cậu đo, bằng chính máu mình, cái khoảng cách còn lại.

Trên phiến trung tâm, thân thể Tô Vãn — đã trong suốt như sương — bắt đầu rạn.

Không phải rạn thân. Rạn hồn. Cú giật của con mắt, cộng với đường cắt dở dang của Tần Mạc, đã làm cái việc tệ nhất trong mọi việc: thay vì tách nàng làm đôi gọn ghẽ như cậu tính, hay rút nàng đi trọn vẹn như cỗ máy tính, nó xé nàng theo hai hướng cùng lúc, nát. Từ cái vệt sương giá trên cổ tay nàng, những đường nứt sáng lan ra, chạy khắp cái hình hài đang mờ, như một tấm gương băng bị đóng đinh chính giữa. Mỗi đường nứt là một chỗ hồn nàng sắp tách rời — không phải làm đôi, mà làm chục, làm trăm mảnh.

Tần Mạc hiểu ra, muộn màng và kinh hoàng, rằng cái cậu vừa gây ra còn tệ hơn cả để mặc cỗ máy làm việc của nó. Cỗ máy định xé nàng thành những mảnh nguyên vẹn để rải làm bậc thang. Cú giằng của cậu với trời đã làm những mảnh ấy vỡ vụn thêm — vãi ra, không theo trật tự nào, khắp các tầng. Cậu tới để cứu nàng khỏi bị rải lên trời. Cậu lại vừa khiến nàng bị rải còn tan tác hơn.

Giữa những đường nứt lan khắp hình hài đang mờ ấy, có một chỗ chưa nứt: gương mặt nàng. Như thể cái gì đó — cỗ máy, hay con mắt, hay chính nàng gắng gượng — chừa gương mặt lại sau cùng, để nàng còn kịp nhìn cậu một lần trọn vẹn trước khi vỡ. Tần Mạc bò tới gần hơn, chân trượt trên máu của Chu Bình và những mảnh đá vỡ, một tay vẫn níu sợi hồn đang tan, một tay chống xuống phiến để lết lại phía nàng.

Nàng mở mắt. Nhìn cậu. Và cậu thấy trong đôi mắt ấy nàng đã biết — biết cậu không giữ được, biết cái giật của trời mạnh hơn cái ghì của cậu, biết đêm nay kết thúc không như cả hai đã liều để mong. Nhưng trong cái biết ấy không có oán, không có trách, không cả sợ. Chỉ có một sự dịu dàng mệt mỏi, cái dịu dàng của người đã đi hết đường mình chọn và bằng lòng với chỗ mình dừng — miễn là được dừng trong khi nhìn đúng người này.

Nhưng nàng không trách. Nàng nhìn cậu, giữa lúc hồn mình bắt đầu vỡ, và môi nàng động — không phải “đợi”, không phải “cắt”, mà bắt đầu một điều khác, một điều dài hơn, chậm hơn, như một lời nàng đã giữ từ lâu và giờ mới chịu nói.

Cậu ghì lấy sợi hồn đang tuột, dồn nốt chút lực cuối, cố giữ nàng lại đủ lâu để nghe cho hết cái lời ấy. Không phải để cứu — cậu đã biết cứu là bất khả. Chỉ để nghe. Cả một đêm liều tất, cả một canh bạc đổ sông, rút lại chỉ còn đúng cái nguyện vọng nhỏ nhoi cuối cùng ấy: được nghe hết câu nàng nói, trước khi trời lấy nàng đi.

Và cậu biết, lạnh toát, rằng ngay cả cái nguyện vọng bé mọn ấy cũng đang tuột — cậu đang ghì thua, từng phân một, những đường nứt trên hồn nàng lan nhanh hơn cậu níu, và cái lời nàng đang cố nói sẽ phải chạy đua với cái vỡ đang lan tới môi nàng. Cậu ghì chặt hơn, dù biết vô ích, chỉ để mua cho nàng thêm một hơi, thêm một chữ.