Chương 47: Cắt dây
Sợi Câu Hồn Ấn chạm vào thứ đang móc trên hồn Tô Vãn, và Tần Mạc lập tức hiểu mình suýt phạm sai.
Hắn lập tức ghìm tay lại.
Lòng bàn tay bị ấn nóng rát, nhưng đầu ngón tay hắn lạnh ngắt. Trong khoảnh khắc thần thức luồn qua ánh sáng trắng đang quấn quanh nàng, hắn thấy rõ: thứ giết nàng không nằm trong hồn nàng. Nó là một sợi dây khác, lạnh, mảnh, trong suốt, chui từ khe tối trên trời xuống, xuyên qua sáu trụ hồn, móc vào tên nàng như móc một chiếc chuông vào dây kéo.
Nếu hắn cắt nhầm vào nàng, nàng đau.
Nếu hắn cắt đúng vào dây kia, trời đau.
Tô Vãn nhìn thấy tay hắn run. Hình hài nàng mỏng như sương giữa phiến trung tâm Trấn Hồn Đài, thanh y đã thấm máu ở cổ tay, nhưng đôi mắt vẫn tỉnh. Tỉnh tới mức tàn nhẫn.
Nàng tự xoay cổ tay bị trói, để vết máu trên tay áo áp vào sợi dây kia. Động tác rất nhỏ, nhỏ tới mức nếu Tần Mạc không nhìn nàng bằng thần thức, hắn sẽ tưởng nàng chỉ run vì đau.
“Không phải ta.” Nàng nói, giọng khàn đi vì chịu ép cả đêm. “Cắt cái dây kia. Không phải cắt ta.”
Câu ấy kéo Tần Mạc trở lại khỏi mép vực. Hắn hít một hơi, dồn chín cánh sen đen xuống lòng bàn tay. Câu Hồn Ấn vốn sinh ra để bắt, để kéo, để rút thứ của người khác về mình. Lần đầu tiên, hắn bắt nó làm một việc ngược hẳn: luồn qua một hồn người mà không làm hồn ấy xước thêm một vệt nào.
Ôn Sứ và Tang Cô cùng khựng lại.
Trên các bậc ngoài, mấy đệ tử giữ trận vốn được dạy rằng Trấn Hồn Đài là nơi thanh tịnh nhất Thương Lan Tông, giờ mặt ai nấy đều tái như tro. Họ vẫn giữ pháp quyết, vì buông tay là chết theo lệnh, nhưng ngón tay đã run. Một người trẻ tuổi nhìn thấy máu trên tay áo Tô Vãn rơi xuống rãnh trận, môi mấp máy như muốn gọi “sư tỷ”, rồi lập tức nuốt lại hai chữ ấy.
Sáu trụ hồn quanh đài vẫn sáng đều, trên thân trụ khắc những dòng công đức đẹp đẽ: hộ đạo, độ nhân, thuận thiên. Máu chảy qua các nét khắc ấy, lấp vào chữ “độ” trước, rồi tới chữ “nhân”. Tần Mạc nhìn thấy rất rõ. Đêm nay, cái tông môn tự xưng độ người đang dùng nét chữ đẹp nhất để che việc ăn người.
Tô Vãn cũng thấy. Nàng không nhìn các trưởng lão. Nàng chỉ nhìn những đệ tử thấp hơn đang sợ tới không dám thở, như muốn nhớ mặt từng người trước khi mình bị rửa khỏi đời họ. Rồi nàng lại nhìn Tần Mạc, dùng chính cổ tay bị trói chỉ cho hắn thấy thứ phải cắt.
Hai kẻ ấy không nhìn nhau nữa. Tế nghiêng khỏi tay cả hai, và trên mặt chúng hiện cùng một nỗi sợ khác nhau: Ôn Sứ sợ bề trên biết nghi thức hỏng; Tang Cô sợ ba mươi năm chờ đợi hóa công cốc. Nhưng Tần Mạc không nhìn chúng. Hắn chỉ nhìn sợi dây thiên mệnh đang căng lên từng nhịp.
Mỗi khi nó kéo, Tô Vãn lặng đi một chút.
Không phải đau tới mức kêu. Là một kiểu mất tiếng đáng sợ hơn: như có ai đó đang rửa tên nàng khỏi thế gian, từ từ, đều tay, không vội.
Tần Mạc đưa Câu Hồn Ấn chạm vào dây.
Trong nháy mắt, mùi nước bùn lạnh tràn vào mũi hắn.
Trên Trấn Hồn Đài không có nước.
Nhưng hắn thấy một dòng nước tối.
Không phải cửa trời. Không phải con mắt. Không phải pháp trận. Đầu kia của sợi dây không nối vào bàn tay Ôn Sứ, cũng không nối vào bất kỳ lệnh bài nào của Thương Lan Tông. Nó đâm thẳng vào một dòng chảy rộng vô biên, tối đen, im lặng, nơi vô số bóng người không mặt trôi qua như lá rụng trong nước sâu.
Luân hồi.
Hai chữ ấy không giống một cái tên. Nó giống một cái hố sâu vừa mở dưới chân tất cả những chữ khác. Trước đây Tần Mạc cũng từng nghe người trong tông nói tới luân hồi, thường là khi tụng kinh siêu độ cho người chết hoặc khi trưởng lão giảng đạo rằng sinh tử có trật tự, thiên đạo có an bài. Khi đó, luân hồi là một khái niệm sạch sẽ, nằm trong sách, trong chuông, trong khói hương.
Thứ hắn thấy lúc này không sạch.
Dòng nước kia không có ánh sáng, nhưng trong nó có vô số vệt mờ trôi qua. Có người ôm một cái bát vỡ. Có đứa trẻ nắm tay áo mẹ đã tan mất nửa người. Có lão tu sĩ vẫn giữ tư thế kết ấn dù hai bàn tay chỉ còn là bóng. Không ai nhìn lên. Không ai kêu. Họ trôi theo một trật tự lạnh lùng tới mức tiếng kêu cũng như bị rửa sạch trước khi kịp thành lời. Mỗi bóng đi qua, tên trên người họ mờ dần, rồi những thứ từng làm họ là họ cũng rơi ra từng chút: một mùi cơm, một tiếng gọi, một vết sẹo, một nỗi sợ chó, một câu chưa nói xong.
Tần Mạc hiểu ra vì sao nó đáng sợ hơn cái chết.
Chết còn để lại xác, để lại mộ, để lại người khóc sai tên cũng vẫn còn có chỗ mà khóc. Còn dòng nước này không giết bằng một nhát. Nó rửa người ta thành có thể tái sinh, nghĩa là rửa tới khi những thứ người sống bám lấy không còn nhận ra được nữa. Nó không ác theo cách Ôn Sứ ác, không tham như Tang Cô tham. Nó làm việc của nó, bền bỉ, im lặng, đúng luật. Chính cái đúng luật ấy mới khiến lưng Tần Mạc lạnh toát.
Trong một nhịp, hắn nhìn thấy bóng của một người con gái mặc áo xanh bị kéo sát mép nước. Dòng nước chưa nuốt nàng, nhưng đã bắt đầu chạm vào tên nàng. Chữ “Tô” sáng lên rồi nhòe ở nét cuối. Chữ “Vãn” rung như một ngọn đèn bị gió lùa. Hắn dồn thần thức tới, muốn ôm lấy hai chữ ấy, nhưng thần thức vừa chạm vào đã bị nước lạnh cắt như dao mỏng.
Tô Vãn khẽ hít vào.
Nàng cũng thấy. Không nhiều bằng hắn, vì mắt nàng đang bị nghi thức che nửa, nhưng đủ để gương mặt nàng đổi sắc. Từ đầu đêm tới giờ nàng đã chịu đau, chịu kéo, chịu bị gọi là tế phẩm, mà vẫn giữ được một kiểu bình tĩnh tàn nhẫn. Vậy mà lúc nhìn thấy dòng nước rửa qua tên mình, nàng run thật sự.
“Đừng nhìn nhiều.” Nàng nói.
Tần Mạc ngẩng lên.
“Nó biết người nhìn.” Tô Vãn mím môi, như đang nuốt xuống một cơn đau từ sâu trong xương. “Ta không biết vì sao ta biết. Nhưng nó biết. Càng nhìn, nó càng nhớ đường về phía ngươi.”
Câu ấy làm Tần Mạc lập tức thu bớt thần thức. Nhưng muộn một chút rồi. Từ trong dòng nước tối, có một vệt lạnh rất mảnh lướt qua hắn, không chạm vào da thịt mà chạm vào ký ức. Nó lướt qua một buổi tối hắn ăn cháo với Chu Bình. Lướt qua lần Tô Vãn đặt thuốc ngoài cửa. Lướt qua cái tên mẹ hắn từng gọi hắn khi còn rất nhỏ, một cái tên đã lâu hắn không nghĩ tới.
Vệt lạnh ấy dừng lại ở tên Tô Vãn trong lòng hắn.
Tần Mạc nghiến răng, dùng chín cánh sen đen bọc lấy ký ức đó. Sen đen lập tức đói. Nó tưởng dòng nước là thứ có thể nuốt. Nó mở miệng trong hắn, thèm cái lạnh vô tận kia. Nhưng chỉ vừa chạm vào rìa luân hồi, cả đóa sen co rút lại, như con thú cắn phải lửa băng. Tần Mạc đau tới mức mắt tối sầm. Máu nóng trào lên cổ, bị hắn nuốt xuống.
Hắn hiểu thêm một chuyện: sức hắn bây giờ không chỉ không đủ kéo nàng về. Ngay cả nhìn rõ nơi nàng sắp tới cũng đã phải trả giá.
Hai chữ ấy không ai nói ra, nhưng Tần Mạc biết. Hắn biết bằng cái lạnh bò dọc xương sống, bằng tiếng sợi nhân quả trong ngực hắn bị kéo căng tới muốn đứt, bằng sắc mặt Tô Vãn khi nàng cũng nhìn thấy một phần dòng nước kia qua mắt hắn.
“Vãn…”
“Cắt.” Nàng nói. Lần này không còn dịu. “Ta còn ở đây.”
Hắn nghiến răng, dồn ấn xuống.
Sợi dây thiên mệnh rít lên.
Không có âm thanh nào trong tai, nhưng toàn bộ Trấn Hồn Đài rung một cái. Sáu trụ hồn bỗng sáng đỏ, những đường trận dưới chân nứt ra như da người bị kéo căng quá mức. Ôn Sứ biến sắc, nâng ấn ngọc quát điều gì đó, nhưng tiếng lão bị tiếng đá rạn nuốt mất.
Tần Mạc không nghe.
Hắn chỉ cắt.
Động tác cắt ấy, nếu người ngoài nhìn, gần như không thấy gì. Chỉ là bàn tay hắn áp vào khoảng không trước ngực Tô Vãn, các ngón tay hơi cong, móng tay bật máu. Nhưng trong thần thức, mỗi phân hắn đẩy Câu Hồn Ấn xuống là một lần cả người bị xé ngược. Sợi dây thiên mệnh không có hình thật, vậy mà cứng hơn tinh thiết. Câu Hồn Ấn vốn quen móc hồn người, gặp nó lại như lưỡi câu bằng tre chạm vào dây xích trời.
Hắn thử dùng lực.
Sợi dây không nhúc nhích. Ngược lại, lực phản chấn chạy vào kinh mạch hắn, làm một đoạn mạch trong cánh tay trái nứt ra. Máu rỉ dưới da thành những đường đen mảnh. Sen đen lập tức muốn bù bằng cách hút đạo hạnh quanh đài. Quanh hắn có quá nhiều nguồn: trưởng lão giữ trận, đệ tử giữ trận, tàn lực trong sáu trụ hồn, thậm chí cả những tàn hồn nhỏ còn mắc trong rãnh đá. Chỉ cần hắn cho phép, Câu Hồn Ấn sẽ biến cả Trấn Hồn Đài thành một cái ao cho hắn uống.
Nhưng nếu hắn uống, tay sẽ mạnh hơn, cũng thô hơn.
Tô Vãn đang nằm sát lưỡi dao ấy.
Hắn đổi cách. Không lấy lực đè lực. Hắn để thần thức mỏng xuống, mỏng tới mức gần như không còn là lưỡi mà là sợi chỉ. Hắn luồn nó quanh dây thiên mệnh, tìm chỗ sợi dây móc vào tên nàng. Không móc vào hồn. Không móc vào thân. Nó móc vào cái quyền được gọi nàng là Tô Vãn. Mỗi lần dây kéo, tên nàng bị kéo trước, hồn nàng mới bị kéo theo.
Phát hiện ấy làm Tần Mạc lạnh người.
Thảo nào Thương Lan nuôi nàng như Ngưng Đạo Thể mà ít gọi tên nàng. Thảo nào trưởng lão trong khu cấm luôn nói “thánh nữ”, “thể chất”, “người trong điện”, mà hiếm khi gọi “Tô Vãn”. Một người bị gọi bằng chức năng quá lâu, tới lúc đem tế, dây thiên mệnh sẽ dễ móc hơn. Họ không chỉ nuôi thân nàng làm tế phẩm. Họ đã tập cho thế gian quên tên nàng từ trước.
“Tô Vãn.” Hắn gọi.
Nàng khựng lại.
“Tô Vãn.” Hắn gọi lần nữa, giọng khàn đi vì máu trong cổ. “Nàng tên Tô Vãn.”
Sợi dây thiên mệnh rít lên, như bị một thứ rất nhỏ cào vào chỗ không nên cào. Các đường trận dưới chân đỏ thêm. Ôn Sứ biến sắc thật sự, bởi hắn nghe hiểu. Cắt dây bằng lực là chống nghi thức. Còn gọi tên nàng ngay lúc này là chống cách nghi thức định nghĩa nàng.
“Câm miệng!” Ôn Sứ quát.
Tần Mạc không câm.
“Nàng ghét thuốc đắng. Nàng từng nấu cháo cháy. Nàng thích chỗ có gió. Nàng từng kéo tạp dịch bị phạt đứng dậy. Nàng không phải Ngưng Đạo Thể.”
Mỗi câu nói ra, Câu Hồn Ấn lại luồn sâu thêm một chút. Không phải vì ký ức có thể thắng thiên đạo, mà vì ký ức làm rõ ranh giới. Hắn không cắt vào một khối mờ tên tế phẩm nữa. Hắn đang cắt quanh một người cụ thể, với thói quen cụ thể, với những điều nhỏ nhặt không sách thiên mệnh nào buồn ghi.
Tô Vãn nhìn hắn. Mắt nàng đỏ lên, nhưng không khóc. Có lẽ nàng không còn đủ nước mắt. Nàng chỉ dùng cổ tay nhuốm máu đè thêm vào sợi dây, giúp hắn xác định chỗ móc.
“Đúng.” Nàng nói rất khẽ. “Ta tên Tô Vãn.”
Không cắt nàng.
Cắt thứ đang gọi nàng là tế phẩm, đang kéo nàng khỏi chính tên mình, đang coi một người con gái từng ghét thuốc đắng, từng giấu nửa phần ăn cho kẻ bị phạt đói, từng bảo hắn đừng quỳ trước trời, thành một dòng chữ trong sổ thiên mệnh.
Lần đầu tiên trong đêm ấy, dây thiên mệnh lùi lại nửa tấc.
Tần Mạc chưa kịp mừng.
Khe tối trên trời mở rộng hơn.
Từ bên kia dòng nước đen, có thứ gì đó nhận ra hắn đang cắt dây. Nó không nổi giận. Nó chỉ kéo mạnh hơn, như người lớn thấy một đứa trẻ đang giữ vạt áo mình, bèn nhẹ nhàng giật lại.
Và chỉ một cái giật nhẹ ấy, cả chín cánh sen của Tần Mạc đồng loạt rung lên.
Một vệt nứt chạy từ cổ tay hắn lên tận khuỷu tay, không thấy bằng mắt thường nhưng đau như xương bị tách đôi. Tần Mạc biết nếu tiếp tục, cánh tay này có thể phế. Ý nghĩ ấy vừa hiện ra, hắn lại thấy nó buồn cười. Cánh tay phế còn có thể chữa. Một người bị rửa khỏi tên mình thì chữa bằng gì?
Tô Vãn nhìn vệt đau bò trên mặt hắn, môi mấp máy như muốn bảo hắn dừng. Nhưng nàng không nói. Nàng cũng biết dừng lúc này nghĩa là dây kéo thắng. Thế là hai người cùng im lặng, cùng làm một việc có thể vô ích, chỉ vì việc ngược lại chắc chắn là mất.
Sau lưng hắn, Ôn Sứ cười lạnh.
“Ngươi tưởng ngươi đang cứu nàng?”
Luồng sáng trắng từ ấn ngọc trong tay lão chĩa thẳng vào ngực Tô Vãn.
Tần Mạc không thể quay đầu.
Hắn đang giữ dây.
Hắn chỉ còn đúng một nhịp để chọn.