Chương 47: Xẻ
Sợi Câu Hồn ấn của Tần Mạc chạm vào hồn Tô Vãn, và cả hai cùng rúng lên.
Cậu chưa từng cắt một thứ như thế này. Cắt băng thể, cắt đạo lệnh, cắt dây cột — những thứ ấy là vật. Đây là hồn. Đây là nàng. Khi tia ấn luồn vào tìm chỗ tách phần hồn đang bị kéo lên khỏi phần hồn còn trong thân, cậu cảm được, qua chính sợi ấn, tất cả những gì nàng đang cảm — cơn đau bị xé, nỗi sợ, và bên dưới cả hai, một sự tin tưởng tuyệt đối đặt vào bàn tay cậu, cái tin tưởng làm tay cậu suýt khựng.
“Đừng dừng.” Nàng thều thào, như đọc được cái khựng ấy. “Cắt. Ta chịu được. Cứ cắt — miễn là còn đường mà chịu.”
Câu ấy — nửa đùa, giữa lúc bị xé — làm cổ họng cậu nghẹn cứng. Nàng vẫn là nàng: ngay cả khi hồn đang bị bào từng mảnh, nàng vẫn tìm được một câu để cậu bớt run tay.
Cậu cắt.
Đường cắt đầu tiên chạm vào, và cả hai cùng nghẹn. Cậu thấy — không phải bằng mắt, mà bằng chính sợi ấn — cái ranh giới mờ giữa hai phần hồn nàng: phần đang bị trời kéo, và phần còn bám lấy thân. Ranh giới ấy không phải một đường thẳng để rạch; nó rối như rễ cây, phần này quấn vào phần kia, ký ức chồng lên ký ức, không có chỗ nào là “cắt ở đây thì sạch”. Cắt chỗ nào cũng đứt mất một cái gì đáng lẽ nên giữ.
Cậu chọn đường ít mất nhất — không phải đường không mất, vì không có đường ấy — và cậu đưa sợi ấn theo nó, chậm, như luồn kim qua một vết thương còn sống. Mỗi phân, một sợi hồn đứt; mỗi sợi đứt, Tô Vãn lại khẽ giật; mỗi cái giật, tay cậu lại phải ghì cho không lệch. Cậu đang vừa mổ vừa nghe bệnh nhân nín thở chịu đau, mà con dao thì là chính cái đóa sen đã quen xé người để nuôi mình.
Từ trên khe tối, con mắt kéo. Từ dưới, Tần Mạc giữ. Hồn Tô Vãn thành sợi dây trong một cuộc kéo co, mà mỗi lần giằng là một lần nàng bị xé thêm.
Con mắt không dùng sức thô. Nó chỉ kéo đều, kiên nhẫn, cái lực của một thứ chưa từng biết vội, và cái lực ấy lớn tới mức chín cánh sen của Tần Mạc dồn hết vào cũng chỉ ghì lại được, không giật về được. Cậu như một đứa trẻ nắm đầu dây bên này, đầu bên kia buộc vào một quả núi đang từ từ lăn xuống vực. Ghì được. Nhưng không kéo ngược nổi. Và tay đứa trẻ thì mỏi dần.
Mỗi nhịp giằng co, cậu lại thấy — qua sợi ấn nối vào hồn nàng — thêm một mảnh ký ức của nàng bị con mắt kéo tuột lên: một buổi chiều nàng còn nhỏ, tập viết dưới mắt phụ thân; cái lần đầu nàng thấy tuyết; gương mặt một người mẹ mà chính cậu chưa từng gặp. Những mảnh ấy trôi qua cậu, sáng lên một cái rồi mất vào khe tối, và cậu biết mỗi mảnh mất đi là một phần nàng sẽ không bao giờ còn nhớ, kể cả nếu cậu cứu được cái thân. Con mắt không giết nàng. Nó bào nàng, gom lấy từng lát, và mỗi lát là một năm đời nàng.
Cậu dồn thêm lực, ghì cái đà kéo chậm lại được nửa phần. Chỉ nửa phần. Đủ để mua thời gian cắt, không đủ để cứu tất cả. Cậu buộc phải chọn: những mảnh đã bị kéo qua khỏi tầm, cậu đành bỏ; cậu dồn hết vào giữ lại phần còn trong tầm với.
Và trong lúc chọn, cậu thấy — không tránh được, vì sợi ấn nối thẳng vào nàng — chính cái mảnh vừa trôi khỏi tầm tay: một buổi tối ở Vân Mộ, dưới trăng, khi nàng cười với cậu lần đầu, cái nụ cười đã kéo cậu qua bao nhiêu đêm. Nó sáng lên trong dòng hồn đang chảy ngược, ngay trước mắt cậu, rồi bị con mắt kéo tuột lên khe tối, mất. Cậu vươn tia ấn theo theo bản năng — và ghì lại kịp, vì đuổi theo nó là buông cả phần còn giữ được. Cậu phải để cái nụ cười ấy đi. Phải để mất chính cái ký ức đã khiến cậu leo tới tận đây, để giữ lại cái phần nàng còn cứu được.
Cứu cái cứu được. Buông cái đã mất. Cái phép tính lạnh lùng mà cậu quá quen — chỉ lần này, mỗi con số trong phép tính là một mẩu linh hồn người cậu thương, và có con số là chính cái nụ cười cậu từng đổi cả đời để giữ.
Cậu đổi cách. Thôi cố giật cả hồn nàng về — cái đó bất khả. Cậu dồn sợi ấn vào đúng chỗ nối, cắt, tách: để mặc con mắt kéo phần hồn nó đã bám, còn cậu cứu lấy phần còn trong thân. Xẻ nàng làm đôi, đúng cái điều cậu sợ. Đường cắt phải thật ngọt, thật đúng — lệch vào trong, cậu giết nàng; lệch ra ngoài, con mắt lấy sạch.
Tia ấn của cậu run. Không phải vì thiếu lực. Vì cậu đang rạch vào hồn người con gái mình yêu, và mỗi phân rạch, nàng lại nấc lên một tiếng cố nén.
Sau lưng, Ôn Sứ và Tang Cô lại lao tới.
Chúng không còn đánh nhau. Cái chìa sắp mất vào tay kẻ thứ ba khiến hai con thú tạm quên thù riêng — Ôn Sứ mất đuốc lẫn chìa, Tang Cô mất cả vụ cướp — và cả hai cùng dồn vào Tần Mạc, kẻ đang một tay giữ hồn Tô Vãn, một tay bận cắt, lưng bỏ trống.
Tần Mạc không quay lại được. Quay lại là hỏng đường cắt. Cậu chỉ có thể dồn thêm lực vào lớp vỏ chín cánh sau lưng và cầu nó chịu nổi.
Đòn của Tang Cô tới trước — luồng khí xám nhắm gáy cậu. Lớp vỏ đen chín cánh chặn được, nhưng lực chấn xuyên qua vỏ, dội vào thân cậu, và cả người cậu rung lên một cái. Chỉ một cái rung. Nhưng cậu đang cầm một sợi ấn luồn trong hồn người khác, và một cái rung của tay cầm dao là một vết rạch lệch trong thịt. Đường cắt trên hồn Tô Vãn chệch đi một li.
Nàng rú lên — tiếng rú đầu tiên nàng không nén được cả đêm, sắc và ngắn, cắt ngang cả tiếng ù của cỗ máy. Cậu vội kéo tia ấn về đúng đường, tim thắt lại. Suýt nữa. Suýt nữa cái chấn ấy đã khiến chính tay cậu — cái tay đang cố cứu — giết nàng. Cậu nhận ra, lạnh toát, rằng ở cái thế này, kẻ nguy hiểm nhất với Tô Vãn không phải con mắt, không phải Ôn Sứ, mà là chính cậu: một cú xao động của cậu giết nàng nhanh hơn mọi đòn của chúng.
“Ngươi không cắt nổi đâu!” Tang Cô gào, vừa đánh vừa nói, giọng lão đã mất hết cái điềm tĩnh thợ săn, chỉ còn sự cuồng của kẻ trắng tay. “Cái sợi trên là của bề trên! Ngươi cắt hồn con bé thì họa chăng cứu được cái xác — mà cái xác thiếu nửa hồn thì sống làm gì? Buông đi! Để ta bẻ dòng hồn, ít ra còn có kẻ được lợi!”
Tần Mạc không đáp. Lão nói đúng phần đầu — và chính vì đúng nên cậu không dám nghe phần sau. Cậu cắn răng, dồn nửa thần thức giữ lớp vỏ sau lưng, nửa còn lại nương theo đường cắt, và cậu tiếp tục — chậm, đau, từng phân.
Tang Cô đánh liên hồi. Không còn là những đòn tính toán của một thợ săn; là những đòn cuồng của kẻ thấy cả đời mình đổ sông đổ biển. Luồng khí xám đập vào lớp vỏ chín cánh, hết đợt này tới đợt khác, mỗi đợt lại làm cả người Tần Mạc chao một cái, mỗi cái chao lại buộc cậu dừng đường cắt nửa khắc để ghì tay cho khỏi lệch. Cậu không phản đòn — không thể, phản đòn là buông đường cắt. Cậu chỉ đứng đó, cắn răng chịu trận, thân trước che cho Tô Vãn, lưng hứng trọn cơn thịnh nộ của lão thợ săn, và tiếp tục xẻ hồn nàng bằng một tay run.
Máu rịn ra khóe miệng cậu. Lớp vỏ chín cánh bắt đầu mỏng đi ở chỗ hứng đòn. Cậu không biết mình chịu được bao nhiêu đợt nữa. Cậu chỉ biết đường cắt còn dở, và dừng lại giữa chừng thì tệ hơn cả không bắt đầu.
Đây là cái trớ trêu cuối cùng của cỗ máy này: nó không cần đánh bại cậu. Nó chỉ cần khiến cậu rung tay. Cậu càng mạnh, cậu càng nguy hiểm với chính nàng — vì cái tay đang cầm dao trong hồn nàng là tay cậu, và mọi cú đánh vào cậu đều truyền thẳng xuống lưỡi dao ấy. Chúng không phá được lớp vỏ chín cánh của cậu. Chúng không cần. Chúng chỉ cần lắc cho tay cậu run đúng một cái ở đúng một chỗ.
Rồi Ôn Sứ làm cái điều Tang Cô không làm.
Ông ta thôi đánh Tần Mạc. Ông ta hiểu ra đánh vào lớp vỏ chín cánh chỉ phí sức — và ông ta là kẻ tính nhanh nhất trên đài. Thay vào đó, ông ta nâng ấn ngọc, chĩa không phải vào Tần Mạc, mà vào Tô Vãn — vào phần hồn còn trong thân nàng, cái phần Tần Mạc đang cố cứu.
“Ngươi cứu cái xác.” Giọng Ôn Sứ trở lại điềm tĩnh, và cái điềm tĩnh ấy đáng sợ hơn cả cơn cuồng của Tang Cô. “Vậy ta lấy nốt cái xác. Không có gì cho ngươi cứu, thì ngươi cắt để làm gì?”
Ấn ngọc bùng sáng, một luồng lực trắng chĩa thẳng vào ngực Tô Vãn — nhắm rút nốt phần hồn Tần Mạc đang giữ, trước khi cậu kịp tách nó ra an toàn.
Đó là nước cờ tàn nhẫn và thông minh nhất đêm nay. Ôn Sứ không đấu sức với chín cánh — ông ta đấu với cái ràng buộc của cậu. Ông ta biết cậu sẽ không để luồng lực ấy chạm nàng, dù có phải buông đường cắt hay hở lưng. Ông ta biến chính tình cảm của cậu thành cái đòn bẩy, y như Tang Cô từng làm, y như cả cỗ máy này vẫn làm: lấy cái người ta thương ra làm dây trói.
Tần Mạc, trong một khoảnh khắc, đứng trước ba việc phải làm cùng lúc mà chỉ có hai tay: giữ đường cắt cho ngọt, chặn đòn Tang Cô sau lưng, và chặn luồng lực Ôn Sứ đang nhắm tim Tô Vãn.
Cậu chỉ làm được hai.
Buông đường cắt để chặn Ôn Sứ — thì cái tách hồn dở dang, con mắt kéo tuột cả phần còn lại, nàng tan. Buông lớp vỏ sau lưng để chặn Ôn Sứ — thì đòn Tang Cô vào gáy, cậu gục, cả hai cùng chết. Giữ cả cắt lẫn vỏ, mặc Ôn Sứ — thì luồng lực trắng rút nốt phần hồn cậu đang cố cứu, và cậu cắt được một cái xác rỗng.
Ba đường. Cả ba dẫn tới mất nàng. Lần đầu tiên từ khi lên đài, cái đầu tính toán lạnh lùng của cậu — cái đầu đã gỡ được ba con dao, đã lật được hai cái bàn — chạm phải một bài toán không có lời giải. Không có nước cờ thứ tư. Không có cái kẽ nào nữa. Cậu đã dùng hết mọi cái kẽ để tới được đây, và tới đây thì hết kẽ.
Trong nửa nhịp đứng chết ấy, cậu hiểu vì sao Diệp Chẩn nhìn cậu bằng ánh thương hại: không phải vì cậu sẽ chết, mà vì cậu sẽ tới đúng chỗ này — đủ mạnh để chạm vào, không đủ mạnh để giữ — và phải chọn giữa ba cách mất cùng một người.
Và đúng cái khoảnh khắc bất khả ấy — khi Tần Mạc buộc phải chọn buông một trong ba, khi tay cậu đã bắt đầu nhích khỏi đường cắt để cản luồng lực trắng nhắm tim nàng — từ phía nam chân đài, một bóng người to lớn lao lên các bậc thang.
Gã không có đóa sen. Gã không có Câu Hồn ấn. Gã chỉ là một đệ tử Dược phong Trúc Cơ, yếu hơn mọi kẻ đang đứng trên đài này bội phần. Nhưng gã lao lên, hai tay vung một thanh trường côn bằng gỗ — thứ vũ khí tập luyện gã tiện tay vớ được — và gã nhắm thẳng vào cái kẻ đang chĩa luồng lực trắng vào Tô Vãn.
Gã gào một cái tên. Không phải tên Ôn Sứ. Không phải tên Tô Vãn. Cái tên mà mấy tháng nay chỉ còn đúng một người trên đời gọi bằng giọng ấy — giọng của kẻ vẫn còn nhớ cái thằng chia nửa bát cháo:
“TẦN MẠC! CÚI XUỐNG!”
Chu Bình.
Gã không lên để đánh — gã biết gã đánh không lại ai ở đây. Gã lên để làm cái duy nhất gã giỏi: chắn. Gã lao vào giữa luồng lực trắng của Ôn Sứ và thân Tô Vãn, thanh côn gỗ giơ ngang, cái thân to lớn của gã dựng thành một tấm khiên thịt giữa đòn của một kẻ ở tầng Ôn Sứ và người con gái mà bạn gã đang liều tất để cứu.
Tần Mạc, trong nửa nhịp, thấy cả kế của mình vỡ ra và một cửa mới mở ra cùng lúc — Chu Bình vừa tự nguyện gánh cái việc thứ ba mà cậu không có tay để làm, giải cho cậu cái thế bất khả, bằng cách đặt chính mình vào chỗ luồng lực trắng sắp giáng xuống.
“KHÔNG—” Tần Mạc gào. Nhưng đã muộn.