tinbc tinbc

Chương 46: Điểm không lùi

Cánh sen thứ chín bung ra, và thế giới của Tần Mạc lặng đi một nhịp.

Không phải cái lặng của yên. Là cái lặng của một sợi dây đàn căng quá mức, thôi rung vì sắp đứt. Đóa sen trong đan điền cậu, lần đầu nở trọn chín cánh, phun ra một luồng lực đen kịt tràn khắp kinh mạch, và trong cái luồng ấy có một thứ cậu chưa từng cảm trọn vẹn: một tiếng nói. Không phải lời. Một ý muốn, cổ xưa, đói, và bình thản đến rợn người — cái ý muốn của chính Sát Đạo, cái mầm phong ấn trong cậu từ lúc sinh, giờ theo cánh thứ chín mà hiện trọn.

Nó không gào. Nó thì thầm, rõ ràng, ngay giữa tâm trí cậu: nuốt hết đi. Cả cái đài. Cả bọn chúng. Cả nàng. Nuốt hết, thì hết đau.

Trong nửa nhịp, Tần Mạc suýt nghe theo.

Chín cánh không giống tám cánh cộng thêm một. Nó là một bậc khác hẳn. Cả kinh mạch cậu như được thay bằng dòng khác; mắt cậu nhìn ra cả một thế giới mới — cậu thấy đạo hạnh của mọi sinh linh trên đài như những đốm lửa, đốm to đốm nhỏ, và mỗi đốm là một bữa. Cậu thấy đạo hạnh của Ôn Sứ, của Tang Cô, của cả trăm trưởng lão — và lần đầu, chúng không còn khiến cậu sợ. Chúng khiến cậu thèm. Cái luồng lực chín cánh mạnh tới mức mọi thứ khác — Tô Vãn, kế cờ, cái sợi người — đều bỗng nhẹ bẫng, xa xôi, chẳng đáng gì so với cơn khoái trá của việc vươn ra nuốt trọn từng đốm lửa kia cho tới khi cả đài chỉ còn mình cậu sáng.

Cậu hiểu ngay đây là cái chết thật sự mà cả đêm qua cậu sợ: không phải chết thân, mà chết cái muốn cứu, chỉ còn lại cái muốn ăn. Diệp Chẩn không cảnh báo cậu về cái chết. Huynh ấy cảnh báo về đúng cái khoảnh khắc này — cái khoảnh khắc chín cánh, khi kẻ mang sen thôi là người mang vũ khí, mà thành vũ khí mang một cái xác người.

Tiếng thì thầm cổ xưa dâng lên, ngọt, hợp lý tới đáng sợ: nàng cũng chỉ là một đốm lửa thôi. Nuốt nàng đi, thì nàng ở trong ngươi mãi mãi, không ai giật đi được. Chẳng phải đó mới là giữ nàng trọn vẹn nhất sao?

Đó là câu nguy hiểm nhất — vì nó đội lốt tình yêu.

Rồi cậu nhớ vị bánh nếp nguội trên đầu lưỡi. Nhớ cái dáng nàng gồng cái run mà bước thẳng. Nhớ nàng dặn: lo phần mạnh, để ta lo phần nhắc ngươi làm người. Nàng không có ở đây để nhắc — nàng đang bị xé trên phiến kia — nên cậu phải tự nhắc, bằng giọng nàng, trong đầu mình. Cậu bấu lấy ba cái đó — bánh nếp, dáng nàng, giọng nàng — ba cái mỏ neo cuối cùng, và cậu ghì cái ý muốn cổ xưa kia xuống, không phải bằng sức, mà bằng cách lặp trong đầu như một câu chú: giật nàng ra. Nàng không phải đốm lửa. Nàng là Tô Vãn. Giật nàng ra.


Cậu lao.

Với chín cánh, thân thể cậu nhanh tới mức cả cái đài hỗn loạn như đứng yên lại. Cậu vượt khoảng cách tới phiến trung tâm trong một chớp, luồn qua giữa hai luồng lực trắng-xám đang khóa nhau của Ôn Sứ và Tang Cô — luồn qua đúng cái kẽ mà cả hai, vì đang dồn hết vào nhau, để hở.

Cậu tới bên Tô Vãn.

Gần lại, cậu thấy nàng đã mờ tới mức gần như trong suốt — hơn nửa hồn đã bị rút. Nhưng cái vệt sương giá trên cổ tay nàng vẫn rực, và mắt nàng, nghe tiếng bước cậu, hé mở. Trong đôi mắt sắp tan ấy, khi thấy cậu — thấy cái đóa sen chín cánh đen kịt sau lưng cậu, thấy cái cậu vừa trở thành để tới được đây — không có sợ. Chỉ có một thứ cậu chưa hiểu hết: nhẹ nhõm.

“Tới rồi.” Môi nàng động, thều thào, gần như không thành tiếng. “Đúng lúc. Giỏi lắm.”

Hai chữ “giỏi lắm” ấy — nhẹ như hơi thở cuối — làm cái gì đó trong cậu nghẹn lại. Suốt mấy tháng cậu thành một kẻ mà cả tông phải dè, một kẻ giết người không gợn, một đóa sen chín cánh khiến hai bậc trưởng lão biến sắc. Không ai khen cậu “giỏi lắm” theo cái cách này nữa — cái cách của một người mừng cho cậu, chứ không sợ cậu. Chỉ còn nàng. Chỉ còn nàng, đang tan dần giữa sáu trụ, là còn nhìn cậu và thấy một đứa bé làm được việc khó, thay vì một con quái vật vừa lên đài.

Cậu siết cổ tay nàng chặt hơn, như thể siết đủ chặt thì giữ được cả cái nhìn ấy lại.

Tần Mạc đưa tay vào cái lồng linh quang — chín cánh cho cậu đủ lực chọc thủng nó — nắm lấy cổ tay nàng, cái cổ tay có vệt sương giá, và cậu dồn Câu Hồn ấn vào, tìm cách cắt những sợi cột nối hồn nàng với cột sáng, để giật cả người lẫn hồn nàng ra khỏi cỗ máy.

Và đúng khắc ấy, hai con thú trên đài nhận ra chúng đã bị chơi.


Ôn Sứ thấy trước. Từ khóe mắt, giữa lúc ghì lực với Tang Cô, ông ta thấy cái đóa sen “củi ngoan” của mình không nhắm vào ai, không dâng lửa lên cửa, mà đang thò tay vào phiến trung tâm giật cái chìa.

“NGƯƠI—”

Tiếng gầm của ông ta vỡ ra, kinh hoàng và giận dữ, và trong một tích tắc ông ta đứng trước lựa chọn chết người: buông Tang Cô để quay lại chặn Tần Mạc, hay giữ Tang Cô mà mặc Tần Mạc cướp chìa. Ông ta do dự đúng nửa nhịp — và nửa nhịp ấy, với một kẻ như Tần Mạc chín cánh, là đủ.

Tang Cô cũng hiểu ra, cùng lúc. Lão gào lên, không phải vì giận Tần Mạc, mà vì cái kế ba mươi năm của lão vừa sụp theo một kiểu lão không ngờ: thằng nhóc không cầm chân Ôn Sứ giúp lão, cũng không theo Ôn Sứ chống lão — nó phản cả hai, giật mất cái chìa mà cả hai đang giành. Không có chìa, dòng hồn lão bẻ được cũng thành vô dụng. “Thằng ranh! Ngươi làm cả hai chúng ta trắng tay!”

Đúng thế. Đó chính là điều Tần Mạc tính. Cậu không giúp bên nào thắng. Cậu làm cả hai bên cùng thua, và trong cái thua chung ấy, cậu giật lấy thứ duy nhất cậu cần.

Phản ứng của hai con thú tới cùng lúc, và cùng dữ dội.

Ôn Sứ buông Tang Cô — đành mất thế thượng phong với lão để cứu cái quan trọng hơn: cái chìa. Ông ta xoay ấn ngọc, một luồng lực trắng chém thẳng vào lưng Tần Mạc. Tang Cô, vừa được buông, không đuổi theo Ôn Sứ mà cũng quay sang Tần Mạc — vì với lão, giờ kẻ phá đám không còn là Ôn Sứ, mà là thằng nhóc đang ôm mất cái chìa. Luồng khí xám của lão cũng phóng tới. Hai kẻ vừa còn cắn nhau, trong một chớp, đã cùng chĩa đòn vào cùng một đích: cậu.

Tần Mạc, chín cánh, xoay người che cho Tô Vãn, và lần đầu trong đời cậu đỡ đòn của hai Nguyên Anh — không, hơn Nguyên Anh — cùng lúc, chính diện. Cái luồng lực đen từ chín cánh sen bùng ra sau lưng cậu, chặn được. Hai đòn đập vào lớp lực đen ấy, và cả ba dội ra, đài đá dưới chân cậu nứt toác thành hình sao. Xương vai trái cậu — cái vai từng gãy đi gãy lại — lại kêu một tiếng, nhưng chín cánh hàn nó ngay tức khắc. Cậu đứng vững. Cậu, một Kim Đan, vừa đỡ được đòn của hai kẻ ở tầng cao hơn hẳn — chỉ nhờ chín cánh sen.

Và trong nửa khắc cậu đứng vững ấy, cả Ôn Sứ lẫn Tang Cô đều biến sắc, vì cùng nhận ra một điều: cái đóa sen này, nở trọn chín cánh, đã mạnh hơn cả hai bọn họ tưởng. Con củi họ nuôi bấy lâu vừa cho họ thấy nó không còn là củi.

Nhưng “tính được”, “đỡ được”, vẫn không có nghĩa là “làm xong được”.


Cái cột sáng nối hồn Tô Vãn với cửa trời không chịu buông.

Tần Mạc dồn chín cánh, dồn Câu Hồn ấn, cắt được những sợi cột phía dưới — phần nối nàng với phiến đá. Nhưng phần trên, phần nối nàng với con mắt ở khe tối, thì khác. Khi ấn của cậu chạm vào những sợi ấy, cậu chạm phải cái áp lực của tầng trên — và nó không phải thứ chín cánh của cậu cắt nổi. Cắt sợi ấy như lấy dao rạch vào bầu trời: dao gãy, trời không xây xước.

Con mắt ở khe tối, nãy giờ dửng dưng nhìn đám dưới giành mồi, giờ khẽ chú ý.

Cái chú ý ấy, dù chỉ khẽ, đủ đè cả Trấn Hồn Đài xuống thêm một tầng. Ôn Sứ và Tang Cô, đang lao tới, đều khựng lại, rạp người theo bản năng. Áp lực dồn xuống, tập trung, lần đầu trong cả đêm, vào đúng một điểm: vào cậu, và vào bàn tay cậu đang nắm cổ tay Tô Vãn. Cái con mắt không giận. Nó chỉ ghi nhận — như người làm vườn ghi nhận một con sâu vừa bò lên đúng cái quả mình định hái, một phiền toái nhỏ cần gạt đi.

Và Tần Mạc, chín cánh, mạnh nhất cậu từng có, đứng trên đỉnh sức mạnh của cả đời mình — lần đầu chạm trực tiếp vào cái tầng trên cùng ấy — hiểu ra, lạnh toát giữa cơn khoái trá của Sát Đạo, một sự thật giản dị và tàn nhẫn:

Vẫn chưa đủ.

Cả đời cậu leo — từ một đứa quét bậc thang phế linh căn, qua chín cánh sen đổi bằng chín phần người — tới cái đỉnh mà đêm nay cậu ngỡ đủ để lật trời. Và ở đúng cái đỉnh ấy, chạm vào sợi nối nàng với con mắt, cậu mới thấy: chín cánh của cậu, với cái sợi ấy, vẫn như con sâu với bầu trời. Đủ để phản hai bậc thang ngay trên đầu — Ôn Sứ, Tang Cô. Không đủ để chạm tới cái đang nhìn xuống từ khe tối.

Cậu đã lật được bàn của Ôn Sứ. Lật được bàn của Tang Cô. Nhưng cái bàn thật sự, cái bàn của con mắt trên khe tối, thì ngay cả chín cánh cũng chưa với tới được mép. Cậu nắm cổ tay nàng, cắt được nửa dưới sợi dây, nhưng nửa trên — sợi nối nàng với trời — thì ghì lấy cậu, và bắt đầu kéo cả hai lên.

Nàng nhìn cậu. Cậu nhìn nàng. Cả hai cùng bị treo giữa cái kéo của trời, ở đúng cái điểm không còn đường lùi — sau lưng là Ôn Sứ và Tang Cô vừa hoàn hồn, đang lao tới; trên đầu là con mắt vừa xiết chặt; trong tay cậu là cổ tay nàng, ấm dần lên một cách kỳ lạ giữa tất cả những thứ lạnh.

“Tần Mạc.” Nàng nói, và lần này giọng nàng rõ hơn, như thể việc cậu nắm tay nàng trả lại cho nàng một chút gì đó. “Cắt đi. Cắt cái sợi trên. Ngươi biết cách mà. Ngươi luôn biết cách cắt.”

Cậu biết. Đó là cái đáng sợ nhất — cậu biết thật.

Cái sợi nối nàng với con mắt, cậu không cắt được từ ngoài; nó thuộc về tầng trên, dao chín cánh của cậu rạch vào là gãy. Nhưng có một cách khác. Câu Hồn ấn của cậu không chỉ cắt được cái nối ngoài — nó đọc và viết lại được kết cấu của thể chất cùng nguồn. Cái sợi ấy nối vào hồn Tô Vãn. Nếu cậu không cắt được sợi, cậu có thể cắt vào cái nó bám — cắt vào chính hồn nàng, tách phần hồn đang bị kéo lên khỏi phần hồn còn trong thân, như người ta chặt đứt một cành để cứu cái cây khỏi bị bật cả gốc.

Nghĩa là để giữ nàng lại, cậu phải tự tay xẻ hồn nàng làm đôi. Cứu được cái thân và một nửa hồn — hy sinh nửa hồn đang bị trời kéo. Cỗ máy định xé nàng thành nhiều mảnh rải khắp các tầng; cậu, để cứu nàng, sẽ phải tự tay làm cái việc xé ấy — chỉ khác là xé ít hơn, và xé để giữ, không phải để dâng.

Cắt sai một li, nàng chết. Cắt đúng, nàng sống — nhưng sống thiếu một mảnh hồn, mãi mãi.

Đó là lý do cậu sợ. Không phải sợ hụt tay. Mà sợ rằng cái người cậu giật ra khỏi đài đêm nay, cứu bằng chính đóa sen Sát Đạo, sẽ là một Tô Vãn khuyết — y như cậu đã thành một Tần Mạc khuyết. Sợ rằng để cứu nàng, cậu phải làm với nàng đúng cái điều cỗ máy đang làm, chỉ nhẹ tay hơn. Sợ rằng cứu, rốt cuộc, cũng là một kiểu xé.

Trên đầu, con mắt siết chặt thêm. Cái áp lực từ khe tối dồn xuống thành một sức nặng vật lý, đè lên vai cậu như cả một quả núi vô hình đặt lên gáy; đầu gối cậu lún xuống mặt đá, những đường nứt hình sao dưới chân toác thêm, và máu bắt đầu rịn ra hai lỗ tai cậu vì cái ép của một thứ ở tầng quá cao. Đóa sen chín cánh sau lưng cậu run lên, lần đầu không phải vì đói, mà vì khiếp — ngay cả nó, cái mầm do tầng trên gieo, cũng co rúm trước chủ cũ.

Sau lưng, Ôn Sứ và Tang Cô đã đứng dậy, lao tới lần nữa. Trong tay cậu, cổ tay nàng ấm dần. Không còn thời gian để sợ.

Cậu dồn Câu Hồn ấn vào, nhắm cái sợi hồn đang căng giữa nàng và trời, và cậu bắt đầu cắt — vừa cắt, vừa cầu, lần đầu sau bao đêm thề rằng không còn ai để cầu, rằng cái tay đã quen xé người này, chỉ lần này thôi, hãy xé cho khéo.