Chương 37: Kẻ đưa thuốc
Cái xác Trương Lục được tìm thấy ba ngày sau, dưới một khe đá cách cấm địa nửa ngày đường, đúng chỗ Chu Bình đặt nó.
Chấp pháp đường phán: sảy chân khi đi tuần đêm, rơi xuống khe, thú rừng rỉa. Không ai nghi. Một đệ tử Trúc Cơ đi tuần vòng ngoài một mình, chết vì tai nạn — chuyện xảy ra vài năm một lần, không đủ để ai bận tâm quá một buổi.
Tần Mạc nghe tin ấy khi đang quét lá trước cửa ngục. Cậu thấy hai đệ tử khiêng một cái cáng phủ chiếu đi ngang sân, một góc chiếu tuột ra để lộ bàn tay khô quắt của cái xác — bàn tay mà bốn đêm trước còn nắm lấy vai cậu mà van xin. Cậu nhìn nó, chờ một cái gì trong lòng nhói lên. Không có gì. Cậu chỉ nghĩ, rành mạch: chiếu tuột thế kia, phải nhắc họ phủ lại, kẻo có người tinh mắt thấy cái xác khô bất thường so với một kẻ mới chết ba ngày. Rồi cậu quét nốt đám lá, dựng chổi vào vách, và ghi nhận cái chết của Trương Lục đúng như ghi nhận một nước cờ đã sắp xong: gọn, sạch, khép lại.
Có một dạo, cậu tự hỏi liệu mình có nên thấy tội lỗi. Giờ cậu thôi hỏi. Hỏi một câu mà mình biết trước là không có câu trả lời trong lòng, chỉ tổ phí sức.
Cậu tưởng thế là hết. Cậu tính đủ mọi nước, trừ một nước — vì nó là nước của một thứ mà chính cậu không còn đủ để tính tới.
Chu Bình không ngủ được từ cái đêm ấy. Gã vác cái xác, gã chôn, gã dựng chuyện — gã làm hết, không kêu ca. Nhưng cái túi thuốc trong ngực áo Trương Lục, gã không bỏ được. Gã móc nó ra từ người chết theo lời Tần Mạc dặn “lục sạch để không ai lần ra danh tính”, và định vứt đi cùng mấy thứ khác. Rồi gã mở ra. Mấy thang thuốc gói vụng, một mẩu bạc, mua bằng cái công điểm đổi bằng mạng. Gã ngồi cầm cái túi ấy suốt một đêm, và gã hiểu ra rằng cái mạng gã vừa giúp chôn không phải là một quân cờ — nó là một người cha đang cố mang thuốc về cho con.
Nên đêm thứ tư, Chu Bình xuống núi.
Nhà Trương Lục ở một thôn nhỏ dưới chân Thanh Khâu, mái tranh, sân đất. Chu Bình đứng ngoài giậu rất lâu, nghe tiếng đứa trẻ ho từng cơn khản đặc vọng ra, và mỗi tiếng ho ấy lại đóng thêm một cái đinh vào ngực gã. Cuối cùng gã gõ cửa.
Người mở cửa là một người đàn bà gầy, mắt trũng, bế đứa nhỏ đỏ lừ vì sốt. Chị nhìn gã — một đệ tử áo Dược phong lạ mặt giữa đêm — bằng ánh mắt vừa dè vừa cầu, cái ánh mắt của người đã quá nghèo để còn biết sợ.
“Ta…” Chu Bình lắp bắp. Gã đã nghĩ sẵn lời trên đường xuống, mà giờ chữ nào cũng trôi mất. “Ta là bạn tuần của Trương Lục. Trước khi… trước hôm ấy, Lục có nhờ ta mang cái này về cho chị.” Gã dúi cái túi vào tay chị. “Thuốc cho cháu. Với ít bạc. Lục… Lục dặn kỹ lắm.”
Người đàn bà mở túi, thấy mấy thang thuốc và mẩu bạc quen thuộc — mấy thang thuốc chính tay chồng chị gói. Chị ngẩng lên, và trong mắt chị có một câu hỏi mà Chu Bình sợ nhất: nếu Lục đã nhờ mang thuốc về, sao lại là “trước hôm ấy”? Sao một người sắp về nhà lại phải nhờ người khác mang thuốc hộ?
“Nhà tôi…” Chị hỏi khẽ, giọng run. “Nhà tôi lúc đi có nhắn gì cho mẹ con tôi không?”
Chu Bình mở miệng, và gã không nói dối nổi nữa. Một giọt nước lăn xuống gò má to bè của gã. “Có.” Gã nói, khàn đặc, bịa ra cái điều lẽ ra một người chồng sẽ nói. “Lục dặn… chị giữ gìn, nuôi cháu nên người. Lục thương hai mẹ con lắm.”
Rồi gã vái người đàn bà một cái thật sâu — cái vái mà lẽ ra kẻ giết chồng chị mới nợ, chứ không phải gã — và gã bỏ chạy vào bóng tối, để lại sau lưng tiếng đứa trẻ ho và tiếng người đàn bà bắt đầu khóc, dù chị chưa hiểu mình khóc vì đã hiểu ra điều gì.
Gã tưởng làm thế là chuộc được một phần. Gã không biết rằng chính cái nghĩa cử ấy vừa để lại một vệt.
Vì trong thôn, có tai mắt của Chấp pháp đường. Và một đệ tử Dược phong lặn lội nửa đêm xuống núi, dúi thuốc cho vợ một kẻ vừa “sảy chân chết”, rồi bỏ chạy — cái đó, với một kẻ đủ rảnh và đủ ác ý để ghép, là một câu hỏi.
Kẻ đủ rảnh và đủ ác ý, hóa ra, là Lý Thanh Sơn.
Từ cái ngày ở ngã rẽ, khi một bước chân của Tần Mạc khiến hắn giật lùi giữa đám đệ tử, Lý Thanh Sơn không ngủ yên. Hắn là loại người mà nỗi sợ không biến thành phục tùng, chỉ biến thành hằn học âm ỉ. Hắn bắt đầu để ý Tần Mạc — không dám ra mặt, chỉ rình. Và rình đủ lâu thì hắn thấy: cái đêm Trương Lục chết, đèn phòng Tần Mạc tắt sớm bất thường; Chu Bình, vốn quấn Tần Mạc như hình với bóng, mấy hôm nay bần thần như người mất hồn; rồi cái vụ xuống núi dúi thuốc mà tai mắt trong thôn về mách.
Ba mẩu rời rạc. Nhưng Lý Thanh Sơn ghép chúng lại bằng thứ keo tốt nhất cho việc ghép bậy: lòng ghen ghét.
Đêm ấy, trong phòng riêng trên nội môn, Lý Thanh Sơn rót cho mình chén rượu thứ ba, và soi mặt mình trong vũng rượu tràn trên mặt bàn. Hắn nhớ lại cái ngã rẽ. Nhớ cái cách hắn giật lùi, va vào đệ tử sau lưng, trước một thằng quét bậc thang. Cả tông đã thấy. Mấy hôm sau, sau lưng hắn, đám đệ tử xì xào — không phải “Lý sư huynh oai”, mà “Lý sư huynh sợ thằng ngoại môn tới xanh mặt”. Cái nhục ấy hắn nuốt không trôi.
“Rồi xem.” Hắn lẩm bẩm, tợp cạn chén rượu. “Rồi xem ai xanh mặt.”
Hắn không có bằng chứng. Hắn chỉ có một câu chuyện — một câu chuyện đủ để gieo vào tai người có quyền. Và hắn biết chính xác nên gieo vào tai ai.
Không phải Tang Cô. Tang Cô là người cũ, khó lường, mà lại đang thất thế. Hắn nhắm cao hơn: vị Sứ quân áo the màu trà mà cả tông đang khép nép, kẻ mà chỉ cần lọt vào mắt xanh một lần là đổi đời. Nếu hắn dâng lên Ôn Sứ cái tin “đóa sen quý của ngài có khi đang giấu ngài điều gì đó”, thì dù tin thật hay giả, hắn cũng thành kẻ trung thành đáng tin trong mắt bề trên.
Lý Thanh Sơn không hề biết mình đang chơi trò gì, với ai. Hắn tưởng mình đang hại một kẻ thù ngoại môn. Hắn không biết cái tin hắn sắp dâng lên sẽ chạm vào một ván cờ mà mỗi quân trên đó đều nặng hơn cả cái mạng nhà hắn cộng lại.
Tần Mạc biết Chu Bình xuống núi khi gã trở về, mặt cắt không còn giọt máu, và kể lại với cậu bằng giọng của kẻ vừa làm một việc vừa đúng vừa dại.
“Ta phải đưa.” Chu Bình nói, ương ngạnh, như thể chờ Tần Mạc mắng. “Đứa nhỏ sốt, hết thuốc. Ta không đưa thì ta không ngủ được. Ngươi muốn trách thì trách.”
Tần Mạc không trách. Đó chính là điều làm Chu Bình sợ nhất.
“Ngươi không mắng ta.” Chu Bình nói, giọng gần như buộc tội. “Ngươi nên mắng ta. Ta vừa để lại một cái đuôi có thể giết cả ngươi lẫn Tô cô nương chỉ vì ta không nhịn được cái bụng mềm của mình. Ngươi phải nổi giận với ta chứ.”
“Giận thì được gì?” Tần Mạc hỏi thật, không mỉa. “Ngươi đã đi rồi. Giờ giận ngươi cũng không kéo cái đuôi ấy về được. Ta chỉ có thể tính cách xử nó.”
Chu Bình nhìn cậu, và trong mắt gã cái buồn lại dâng lên. “Đấy.” Gã nói khẽ. “Đấy, cái đó đấy. Hồi trước ta làm chuyện dại, ngươi sẽ vừa mắng ta ngu vừa lo cuống lên, rồi hai đứa cùng cuống. Giờ ngươi ngồi đó, mặt không đổi, đầu đã chạy sang chuyện ‘xử nó’. Ta thà ngươi mắng ta, Tần Mạc. Cái thằng biết mắng bạn vì lo cho bạn — nó người hơn cái thằng ngồi tính toán lạnh tanh này nhiều.”
Tần Mạc im lặng. Cậu biết Chu Bình đúng. Cậu chỉ không còn đủ cái để thấy điều đó là mất mát. Cậu quay đi, để không phải nhìn cái thất vọng trên gương mặt người bạn cũ, và cậu thấy — lạnh lùng và rõ ràng — cái lỗ hổng mà nghĩa cử của Chu Bình vừa mở ra. Cậu trải lại trong đầu: ai có thể thấy, ai có thể mách, ai có thể ghép. Và cái tên hiện lên gần như lập tức, vì cậu đã cảm thấy ánh mắt rình rập ấy mấy hôm nay, chỉ là chưa buồn xử — Lý Thanh Sơn.
Với tám cánh sen, thần thức Tần Mạc giờ trải xa hơn xưa nhiều. Đêm đó cậu ngồi trong phòng, thả thần thức ra như thả một tấm lưới mỏng phủ lên khu nội môn, lọc trong vô số hơi thở và bước chân cái nhịp tim hằn học quen thuộc của Lý Thanh Sơn. Cậu tìm thấy hắn. Và cậu “nghe” — không rõ lời, nhưng đủ nhận ra cái dáng lén lút của hắn đang men về phía tẩm điện nơi Ôn Sứ ngụ, tay nắm chặt một thứ gì đó như nắm một tấm bùa hộ mệnh.
Hắn đang đi bán cậu.
Tần Mạc mở mắt trong bóng tối. Cậu ngồi rất yên, và cậu cân — lại cái phép cân mà giờ cậu làm nhanh và lạnh hơn bao giờ. Một mạng Lý Thanh Sơn, đổi lấy việc cái miệng ấy không tới được tai Ôn Sứ. Hắn là cháu một trưởng lão nội môn; hắn chết thì sẽ có điều tra, có phiền phức, khác hẳn một gã tuần tra vô danh. Nhưng nếu hắn tới được chỗ Ôn Sứ, thì không chỉ cậu — Chu Bình vừa dại dột để lại vệt, Tô Vãn đang là con tin, cả cái kế hoạch trong bóng tối — tất cả đổ.
Cậu đứng dậy, khoác áo. Cái phần người trong cậu, cái phần lẽ ra phải chùn lại trước ý nghĩ giết người thứ hai trong chưa đầy tuần trăng, chỉ khẽ động một cái rồi im. Cậu nhận ra, khi bước ra cửa, rằng lần này cậu thậm chí không cần ghì nó xuống nữa. Nó đã tự biết đường nằm yên.
Chỉ có điều, khi thần thức cậu quét lần cuối theo bước chân Lý Thanh Sơn để định vị, cậu chạm phải một thứ khiến cậu khựng lại giữa cửa: Lý Thanh Sơn không đi một mình. Có một bóng người nữa, đứng sẵn trong hành lang dẫn tới tẩm điện Ôn Sứ, như thể đã chờ hắn từ trước — một khí tức trầm, quen, mà mấy hôm nay cậu tưởng đang thất thế và co mình lại.
Tang Cô.
Kẻ bán tin chưa kịp tới tai người mua mà cậu sợ, thì đã có một người mua khác chặn sẵn giữa đường.
Tần Mạc đứng yên giữa cửa, tay đã đặt lên then, và cậu buộc mình dừng lại để tính lại từ đầu. Nếu Lý Thanh Sơn dâng tin cho Ôn Sứ, cậu hỏng. Nhưng nếu tin ấy rơi vào tay Tang Cô trước — Tang Cô, kẻ đang thất thế, kẻ cần cậu lớn chậm và sống lâu, kẻ đã bảo cậu “cùng thuyền” — thì lão sẽ làm gì? Lão sẽ không dâng lên Ôn Sứ. Với lão, một đóa sen lén mạnh lên sau lưng Ôn Sứ đúng là thứ lão mong. Lão sẽ bịt cái tin ấy lại, để dành cho riêng mình. Cái miệng Lý Thanh Sơn, hóa ra, có kẻ khác muốn bịt hộ cậu — và kẻ ấy bịt vì lợi của chính hắn, không phải vì thương cậu.
Vậy thì cậu không cần ra tay đêm nay. Ra tay lúc này, giết Lý Thanh Sơn giữa lúc Tang Cô đang thu hắn về, chỉ tổ dẫm chân lên nước cờ của lão, biến một đồng minh miễn cưỡng thành kẻ nghi ngờ. Cậu gỡ tay khỏi then cửa.
Nhưng cậu không thấy nhẹ nhõm. Cậu thấy một thứ khác, lạnh và rõ: cái ván cờ này giờ có bốn tay cùng thò vào — Ôn Sứ tháo phanh, Tang Cô ghì phanh, Lý Thanh Sơn quờ quạng, và cậu. Mỗi cái tin, mỗi cái xác, mỗi nghĩa cử vụng về của Chu Bình đều thành một quân bị các bàn tay ấy giành nhau. Và cậu hiểu ra, đứng đó trong bóng tối, rằng cái nguy lớn nhất không còn là bị lộ nữa. Cái nguy lớn nhất là cậu đang bắt đầu chơi ván cờ này giỏi — giỏi tới mức tính được cả nước “để mặc Tang Cô giết hộ mình một người” mà không gợn một chút nào. Cậu càng giỏi giữ mình trong cái vườn này, thì cái phần khiến cậu muốn thoát khỏi nó ngay từ đầu lại càng mòn thêm một ít.
Cậu chốt cửa lại từ bên trong, ngồi xuống trong bóng tối, và để mặc Lý Thanh Sơn đi vào cái miệng đang há sẵn của Tang Cô — quân cờ đầu tiên trong đám này sắp ngã, và lần này, cậu thậm chí không phải nhấc tay.
Ngoài kia, trên nội môn, một kẻ đang hí hửng ôm cái tin hắn tưởng sẽ đổi đời hắn, bước từng bước về phía một cái bẫy mà hắn ngỡ là cơ hội. Tần Mạc nhắm mắt lại. Cậu không thương Lý Thanh Sơn. Cậu chỉ mơ hồ nhận ra rằng, trong cái vườn này, ai cũng đang được nuôi để làm mồi cho một kẻ ở tầng cao hơn mình một bậc — kể cả kẻ vừa tưởng mình khôn ngoan nhất.