Chương 34: Nàng đẩy
Nửa đêm, Tần Mạc lẻn lên Dược phong.
Từ ngày Ôn Sứ tới, Tô Vãn bị dời khỏi cư xá đích truyền, đưa về một gian nhỏ sau vườn thuốc — danh nghĩa là “tĩnh dưỡng sau khi tẩu hỏa”, thực chất là để trong tầm mắt. Vườn thuốc về đêm sực mùi dược liệu ẩm, và trên mấy lối đá có thêm những bóng tuần canh mà nửa tháng trước chưa từng có. Không phải canh trộm. Canh nàng.
Cậu quen đường, nép theo hàng giá phơi thảo dược, đếm nhịp chân của hai lượt tuần canh rồi luồn qua đúng khoảng trống giữa chúng. Cái nghề trốn này cậu học từ hồi còn quét bậc thang, khi một bát cơm cũng phải giành bằng cách không để ai thấy mình giành. Giờ nó thành thứ giữ cậu sống. Có điều đêm nay, khi luồn qua khe tối giữa hai lượt canh, cậu chợt nhận ra mình luồn êm hơn trước nhiều — không phải vì khéo hơn, mà vì thân thể cậu, sau cái đêm trên đài, nhẹ và lạnh hơn, ít vướng bận hơn. Ngay cả cái nghề trốn cũng đang được nuôi lớn bởi chính thứ đang ăn dần cậu. Tới bên cửa sổ nàng, cậu dừng, nín thở.
Tô Vãn không ngủ. Nàng ngồi bên án, trước mặt là một chậu nước. Cổ tay trái nàng nhúng trong đó, và Tần Mạc thấy vệt sương giá dưới da nàng lúc mờ lúc tỏ — nàng đang thử xem cái băng thể “hỏng” của mình còn lại được bao nhiêu. Ánh sáng ấy yếu hơn cậu nhớ nhiều.
“Vào đi.” Nàng nói, không quay đầu. “Ngươi nín thở từ ngoài kia, ta nghe cả nãy giờ.”
Cậu vào, ngồi xuống đối diện nàng. Và cậu kể. Kể hết những gì Diệp Chẩn nói trong kho: cái tế cần ba thứ — đóa sen, cái chìa, và hồn người mang sen; kể cái kỳ hạn hợp Thiên treo trên trời chưa tới hai năm; kể rằng cái cậu làm để cứu nàng, trong mắt cỗ máy ấy, chỉ là đã “sơ chế” sẵn một cái chìa.
Cậu tưởng nàng sẽ sợ. Cậu chờ nàng khóc, hoặc run, hoặc như bao lần trước, cần cậu trấn an.
Tô Vãn nghe hết, rồi rút cổ tay khỏi chậu nước, lau khô, và nói bằng một giọng bình tĩnh đến mức làm cậu lạnh người:
“Vậy là phá băng thể cũng không cứu được ta.” Nàng gật gù, như đang tính một bài toán đã ra đáp số. “Ta cứ tưởng làm mình thành phế phẩm thì họ buông. Hóa ra trong cái sổ của họ, phế phẩm vẫn có dòng của phế phẩm.” Nàng ngẩng lên nhìn cậu. “Thế thì chỉ còn một đường, phải không? Không phải trốn cho khỏi bị hái. Là mạnh tới mức không ai hái nổi.”
“Ta đang tính thế.” Tần Mạc nói. “Nhưng để mạnh, ta phải nở tiếp. Mà mỗi lần nở…”
“Mỗi lần nở, ngươi mất thêm một mảnh người.” Tô Vãn nói nốt câu cậu bỏ dở. Nàng nói nó thản nhiên, như nói một sự thật thời tiết. “Ta biết. Ta thấy rồi. Cái đêm trên đài, lúc ngươi đỡ ta dậy, ta nhìn vào mắt ngươi và ta biết — cái phần ngươi từng nhìn ta bằng, nó vơi đi một ít.”
Tần Mạc không đáp được. Cậu đã sợ nhất giây phút này — giây phút nàng nói ra thành lời cái điều cậu vẫn giấu.
“Ngươi tưởng ta không nhận ra à.” Nàng cười, và nụ cười ấy vừa dịu vừa sắc. “Chiều ngươi về, ở ngã rẽ, ngươi định vén tóc cho ta. Bàn tay ngươi làm đúng động tác cũ. Nhưng nó nguội. Ta ở trong cái động tác ấy đủ lâu để biết khi nào nó ấm, khi nào nó chỉ là cái xác của thói quen.”
“Vãn…” Cậu mở lời, nhưng không biết nói gì. Xin lỗi thì vô nghĩa. Hứa sẽ không mất thêm thì là dối.
“Đừng.” Nàng cắt ngang, và lần đầu trong cả buổi, giọng nàng gằn xuống, cứng như băng. “Ta không gọi ngươi lên đây để nghe ngươi tiếc cái đang mất. Ta gọi để nói với ngươi một điều, và ta cần ngươi nghe cho kỹ, vì ta sẽ chỉ nói một lần.” Nàng nhìn thẳng vào cậu. “Cứ mất đi. Nở tiếp đi. Nếu cái giá để ngươi mạnh đủ phá cái tế đó là ngươi thôi yêu ta — thì trả đi. Ta cho phép.”
Cả gian nhà lặng đi. Ngoài kia, một con chim đêm kêu một tiếng rồi thôi.
“Ngươi nghe rõ ta nói gì chưa?” Tô Vãn nói tiếp, và giờ thì tay nàng, đặt trên án, đã run — cái bình tĩnh nãy giờ là thứ nàng gắng dựng lên, và nó đang nứt. “Ta thà ngươi thành một kẻ lạnh lùng còn sống, còn đứng đó, còn phá được cái đêm bảy sao chụm — hơn là ngươi cứ ấm áp, cứ yêu ta, rồi cả hai đứa cùng cháy làm đuốc với chìa cho một kẻ ta chưa từng thấy mặt bước lên. Nếu phải chọn giữa cái tình của ngươi và cái mạng của ngươi, ta chọn cái mạng. Lần nào ta cũng sẽ chọn cái mạng.”
Tần Mạc nhìn nàng, và trong lồng ngực cậu — cái lồng ngực đã khuyết một mảnh — có một cái gì đó cựa quậy, mơ hồ, xa xôi, như tiếng vọng của một cảm giác cậu từng có trọn vẹn. Cậu không gọi được tên nó nữa. Nhưng cậu biết, nếu còn đủ đầy như xưa, giờ này cậu đã ôm lấy nàng mà vỡ ra.
“Còn ngươi thì sao?” Cậu hỏi, khẽ. “Ta thôi yêu ngươi, ngươi chịu được không?”
Tô Vãn im lặng thật lâu. Rồi nàng chớp mắt, và một giọt nước mắt rơi xuống chậu, làm mặt nước gợn lên, làm vệt sương giá trên cổ tay nàng nhòe đi trong ánh phản chiếu.
“Không.” Nàng nói thật. “Nhưng ta chịu được cái đó dễ hơn chịu cảnh nhìn ngươi chết. Người ta chỉ chọn giữa hai cái đau, chứ có bao giờ được chọn cái không đau đâu.”
Tần Mạc cúi đầu. Cậu định để im đấy, nhưng rồi cậu nói ra cái điều cậu chưa từng nói với ai — cái điều đêm nào cũng ngồi trong bóng tối cùng cậu.
“Ngươi tưởng ta sợ nhất là mất ngươi.” Giọng cậu thấp. “Ta sợ. Nhưng có một thứ ta sợ hơn, Vãn. Lần trên đài, lúc đóa sen hút cạn gã Đồ Cửu… ta đứng đó, và ta không thấy ghê. Ngươi biết ta thấy gì không?” Cậu ngẩng lên, và lần đầu trong buổi tối, chính cậu là kẻ để lộ nỗi sợ. “Ta thấy đã. Cái cảm giác nuốt trọn đạo hạnh một kẻ mạnh hơn mình — nó ngọt. Ngọt tới mức tối đó về, ta không tởm nó, ta chỉ tiếc sao gã không mạnh hơn nữa để ta được nuốt nhiều hơn. Cái phần người trong ta mất đi, ta không chỉ bị lấy. Có lúc… ta thấy nhẹ cả người khi nó đi. Như trút được một gánh nặng.”
Tô Vãn nhìn cậu, không nói.
“Ngươi bảo ta cứ mất đi để mạnh lên.” Cậu nói tiếp, và tay cậu siết lại. “Ta sợ tới ngày mạnh đủ để phá cái tế đó, ta cũng chẳng còn nhớ vì sao mình muốn phá. Ta sợ cái kẻ ta đang trở thành, tới lúc ấy, sẽ nhìn cái đêm bảy sao chụm không phải như một cái bẫy phải phá — mà như một mâm cỗ. Ngươi cho phép ta thôi yêu ngươi. Nhưng ai cho phép ta, nếu tới lúc đó ta thôi cả muốn cứu ngươi?”
Gian nhà lại lặng. Câu hỏi ấy treo giữa hai người, không ai trả lời được, vì cả hai đều biết không có câu trả lời — chỉ có canh bạc.
“Thì ta sẽ nhắc ngươi.” Cuối cùng Tô Vãn nói, khẽ nhưng chắc. “Chừng nào ta còn sống, chừng nào còn đứng trước mặt ngươi được, thì mỗi lần ngươi quên vì sao mình leo, ta sẽ đứng đó nhắc. Đó là việc của ta. Ngươi lo phần mạnh, ta lo phần nhắc ngươi làm người. Được chưa?” Nàng chìa tay ra, không phải để cậu nắm, mà để giao kèo. “Nhưng nếu có ngày ta nhắc mà ngươi không nghe nữa — thì ngày đó ngươi tự lo lấy phần hồn ngươi. Ta chỉ hứa nhắc, ta không hứa cứu được cái đã mất.”
Cậu nhìn bàn tay chìa ra ấy — bàn tay có vệt sương giá — hồi lâu, rồi đặt tay mình lên. Tay nàng lạnh. Tay cậu, cậu chợt nhận ra, cũng đã lạnh gần bằng.
Nàng lau mặt, hít một hơi, và cái vẻ đích truyền lạnh lùng trở lại che lên gương mặt nàng như một tấm mặt nạ nàng đã đeo quá quen. “Nên đừng phí thời gian thương ta. Ngồi xuống đây. Ta biết một chỗ ngươi cần tới.”
Nàng kéo tấm bản đồ Thanh Khâu sơn trong trí nhớ ra, vẽ bằng ngón tay ướt lên mặt án.
“Ngươi bảo Ôn Sứ đứng canh mỗi lần ngươi nuốt, đọc xem ngươi chín tới đâu.” Nàng nói. “Vậy ngươi không nuốt trước mắt lão được. Nhưng ta nghĩ mãi rồi — lão đọc được cái đóa sen đang nở, cái đạo hạnh sống chảy vào ngươi. Thế còn đạo hạnh chết thì sao?”
Tần Mạc chững lại. “Đạo hạnh chết?”
“Sau núi Thanh Khâu, quá khu cấm địa, có một chỗ tông môn cấm ngặt đệ tử lui tới.” Nàng vẽ một vòng ở góc bản đồ. “Hồi còn được tự do đi lại, có lần ta trốn phụ thân đi hái linh chi, lạc vào đó. Một bãi đá trũng như lòng chảo, dựng đầy bia — nhưng không phải bia trấn hồn như ở Chấp pháp đường. Bia ở đó thấp, mòn, rêu phủ, và mỗi tấm khắc đúng một chữ: Tế.”
Nàng dừng lại, và Tần Mạc thấy nàng khẽ rùng mình khi nhớ lại — cái rùng mình không phải diễn.
“Ta không hiểu chữ ấy lúc đó. Ta chỉ nhớ cái cảm giác đứng giữa lòng chảo ấy. Giữa trưa nắng mà lạnh thấu xương — không phải cái lạnh của gió, mà cái lạnh bốc lên từ đá, từ đất. Chim không đậu. Cỏ mọc tới rìa bãi thì ngừng, không dám bò vào. Ta đứng đó chưa tới mười nhịp thở thì cổ tay này” — nàng đưa cổ tay trái có vệt sương giá — “buốt lên như bị dùi, băng thể trong ta nhảy loạn, sợ hãi. Ta bỏ chạy, không dám ngoái. Bao năm rồi ta cố quên nó đi.” Nàng ngẩng lên nhìn cậu. “Giờ ta mới hiểu ta sợ cái gì. Nếu Diệp Chẩn nói đúng, rằng tế này đã làm đi làm lại nhiều đời, thì cái lòng chảo ấy chính là nơi những lần tế trước đổ xác. Đạo hạnh của cả trăm người mang sen đi trước ngươi, cháy dở trên bàn tế rồi tan vào đá, đọng lại cả trăm năm, không siêu thoát, không ai dám đụng.”
Tần Mạc hiểu ra, và cái hiểu ấy làm cả sống lưng cậu dựng lên — vừa vì ghê, vừa vì một tia hy vọng lạnh lẽo. Đạo hạnh chết không “nở” như đạo hạnh sống; nuốt nó, đóa sen có thể dày lên trong âm thầm, mà không phát cái ánh chín để Ôn Sứ đọc. Cậu có thể lớn trong bóng tối, ngay dưới mũi kẻ đang canh cậu.
Rồi cái hy vọng ấy nguội đi, để lộ cái đáy của nó. “Ngươi có hiểu ta sẽ ăn cái gì ở đó không.” Cậu nói chậm, nhìn cái vòng nàng vừa vẽ. “Không phải yêu thú. Không phải đạo hạnh vô danh. Đó là những người như ta — những kẻ mang đóa sen, bị nuôi, bị hái, bị đốt làm đuốc trên chính cái bàn ta đang bị dắt tới. Diệp Chẩn nói ta là người thứ mười mấy. Vậy dưới cái lòng chảo ấy là mười mấy người đi trước ta. Ta lớn lên, sẽ là lớn bằng cách nuốt nốt cái phần sót lại của họ.” Cậu ngẩng lên. “Ta sẽ giẫm lên xác đồng loại mình để leo. Đúng cái cách kẻ trên cao định giẫm lên hồn ta.”
Tô Vãn im lặng một thoáng. Nàng không phủ nhận, không tô vẽ cho nhẹ đi. “Ừ.” Nàng nói. “Ngươi sẽ làm thế. Và ta nghĩ, nếu mấy người dưới lòng chảo ấy còn chút hồn để nghĩ, họ sẽ mừng. Đạo hạnh của họ nằm đó cả trăm năm để chờ bị một kẻ khác tế tiếp — hay được cho một kẻ có cơ hội phá cái bàn tế ấy mượn dùng, cái nào họ chọn?” Nàng nhìn cậu. “Ngươi không cướp của người chết đâu. Ngươi nhận lấy cái gậy họ chìa ra từ dưới mồ. Đừng để nỗi ghê của ngươi biến cái đó thành tội. Cái tội, để dành cho kẻ chôn họ ở đó.”
Cậu nhìn nàng, và cậu tự hỏi từ bao giờ người con gái từng đỏ mặt khi cậu vén tóc, lại là người ngồi đây dạy cậu cách yên lòng khi đi ăn xác kẻ khác.
“Nguy hiểm.” Cậu nói, cuối cùng. “Cấm địa có cấm chế. Và nếu Tang Cô hay Ôn Sứ biết ta mò tới đúng cái bãi tế cũ…”
“Thì ngươi phải khéo hơn họ.” Tô Vãn nói, gói gọn cả tấm bản đồ lại bằng một cái phẩy tay xóa nước trên mặt án. “Ngươi giỏi trốn mà. Ngươi sống được tới giờ là nhờ trốn giỏi. Giờ trốn thêm một lần nữa, nhưng lần này không phải để sống qua ngày — mà để nuôi cái thứ sẽ giết kẻ tới hái cả hai đứa mình.”
Cậu nhìn nàng — người con gái vừa khóc một giọt nước mắt xuống chậu, giờ đã ngồi thẳng, lạnh và sắc, đẩy cậu về phía cái bãi tha ma của những kẻ đi trước. Cậu nhận ra một điều còn đắng hơn mọi thứ Diệp Chẩn nói: kẻ yêu cậu nhất, để cứu cậu, đã trở thành người tự tay đặt vào lưng cậu cú đẩy đầu tiên trên con đường xuống chỗ tối — và nàng làm thế với đôi mắt mở to, biết rõ mình đang đẩy cậu đi đâu, chỉ vì với nàng, một cái xác biết đi trong bóng tối vẫn hơn hai cái xác cháy chung dưới ánh sao.