tinbc tinbc

Chương 30: Bản lề

Tiếng tù và rúc ba hồi dài trên quảng trường đá xám của Vô Câu tông, gọi bốn người cuối cùng của Đại Tỷ Thí ngũ tông lên đài.

Tần Mạc bước qua bậc thứ nhất. Vai trái bó chặt dưới lớp áo trong, mỗi nhịp thở kéo một sợi đau nhọn chạy dọc xương bả. Cậu để nó ở đó, không nén — cơn đau giữ đầu óc cậu tỉnh, mà đêm qua cậu chưa chợp mắt lấy một khắc.

Dưới chân đài, lẫn trong hàng đệ tử áo xanh Thương Lan, Tô Vãn đứng thẳng như một cây sậy bị rút hết lõi. Tu vi tụt xuống Trúc Cơ khiến khí tức nàng mỏng tới mức cậu suýt không tìm ra nàng trong đám đông — cái ngọn lửa băng từng khiến cả một mật thất phải hạ giọng, giờ chỉ còn là một đốm sáng lạnh, run rẩy. Nàng nhìn cậu. Cậu chỉ dám để mắt mình chạm mắt nàng một nhịp rồi kéo đi. Nhìn lâu hơn, cậu sợ tay mình sẽ lộ ra là đang run.

Trên hàng ghế cao nhất — nơi trưởng lão năm tông ngồi thành một dãy — có một chiếc ghế trống hai bên. Không ai dám ngồi sát nó. Người trong ghế mặc thường phục xám, không phù hiệu tông môn, tay áo buông thõng, gương mặt bình thản đến mức gần như không có gì để nhớ. Vậy mà cả một hàng lão giả Nguyên Anh — những kẻ mà một cái nhíu mày của họ đủ khiến đệ tử quỳ rạp — đều ngồi nhích ra xa hắn nửa thân người, và chính họ không hay mình đang làm thế.

Huyền Sứ.

Ba ngày trước hắn tới để soi một thứ. Đêm qua, thứ ấy đã hỏng trong tay Tần Mạc. Sáng nay hắn vẫn ngồi đó, tay đặt trên đầu gối, mắt lướt qua bốn thí sinh trên đài chậm rãi như người ta lướt mắt trên một dãy hàng đã trả tiền. Khi ánh mắt ấy quét qua Tần Mạc, nó dừng lại lâu hơn một nhịp so với ba người kia.

Ở mép đài, khuất trong bóng cột, Tang Cô đứng chắp tay sau lưng. Lão không nhìn Tần Mạc. Lão nhìn Tô Vãn dưới kia — cái nhìn của một người kiểm kê lại món hàng vừa vỡ, tính xem còn vớt được bao nhiêu. Đêm qua lão đã nói rõ: cái chìa hỏng rồi, giờ nó chỉ còn là sợi dây buộc cổ. Tần Mạc hiểu ánh mắt ấy nghĩa là gì. Chừng nào cậu còn ở trên đài này, Tô Vãn ở dưới kia vẫn là con dao gí sau gáy cậu.

Trọng tài xướng cặp đấu. Ba cái tên trước cậu chưa kịp nghe rõ. Cái tên thứ tư, đối thủ của cậu, là một đệ tử Nguyên Anh sơ của tông Huyết Sát — một gã cao lớn, tên Đồ Cửu, mà suốt sáu vòng trước Tần Mạc chưa từng thấy ra sân lấy một trận.

Một kẻ Nguyên Anh, giấu mình đến vòng chung kết, để rồi bốc trúng cậu.

Tần Mạc liếc lên hàng ghế cao. Huyền Sứ đang nhìn cậu, và lần này khóe môi hắn nhếch lên một chút — nhẹ đến mức nếu không phải đang căng như dây đàn thì cậu đã bỏ lỡ. Cậu hiểu ra, lạnh sống lưng: cặp đấu này không phải bốc thăm. Mất mẫu vật băng thể, hắn dựng một cái bẫy khác. Hắn muốn xem con đóa sen cậu giấu trong người sẽ giãy ra sao khi bị dồn tới lằn ranh sống chết.

“Bắt đầu.”

Đồ Cửu không rào trước. Nguyên Anh sơ so với Kim Đan sơ là một trời một vực — như người lớn đánh trẻ con. Một quyền huyết khí đỏ ối phang tới, xé gió rít lên. Tần Mạc lăn người tránh, vai trái chạm sàn đá, đau đến hoa mắt. Cậu chưa kịp đứng dậy, quyền thứ hai đã bổ xuống chỗ cậu vừa nằm, làm nứt cả một mảng đá đài.

Cậu chạy. Không có gì phải xấu hổ khi chạy — cậu đã sống bằng cách chạy suốt mười mấy năm. Cậu vòng quanh mép đài, dùng khoảng cách mua thời gian, tay phải bấm dấu triện, gọi Câu Hồn ấn lên từng chút một, luồn một sợi lực mảnh như tơ vào cổ chân Đồ Cửu để hắn hụt bước. Gã loạng choạng một nhịp, gầm lên, rồi huyết khí quanh người bùng dày thêm một lớp — hắn đã nhận ra có kẻ đang thọc gậy, và hắn thôi chơi.

Tần Mạc thả thêm một sợi tơ thứ hai, nhắm cổ tay gã lúc gã vung quyền. Nhưng huyết khí giờ dày đến mức sợi tơ chạm vào là tan như sương gặp lửa. Cậu hiểu ngay: khoảng cách giữa Kim Đan và Nguyên Anh không phải thứ mấy sợi tơ khôn khéo lấp được. Cậu đổi hướng, không thọc nữa mà lùi, mượn cột đá làm chắn — nhưng Đồ Cửu đã học xong bài. Gã không đuổi theo đường vòng của cậu; gã đấm thẳng vào cái cột.

Một chưởng huyết khí quét ngang. Tần Mạc giơ tay phải đỡ, kình lực xuyên qua kẽ tay, hất cậu bay ngược, lưng đập vào cột đá ở rìa đài. Xương vai trái, chỗ vừa lành tạm, gãy lại. Lần này cậu nghe rõ tiếng “rắc” trong chính thân mình.

Dưới đài, một tiếng nấc bật ra. Tô Vãn. Nàng đã bước lên hai bậc thang đài mà không biết mình bước, tay bấu vào lan can đá, cả người chồm về phía cậu.

Và đúng khoảnh khắc đó — khoảnh khắc cậu thấy nàng, thấy nàng liều bước lên vì cậu dù chỉ còn là một Trúc Cơ chẳng đỡ nổi một chiêu — đóa sen trong đan điền cậu động.

Không phải cậu ra lệnh. Sáu lần trước cậu đều phải mở cửa cho nó, phải cắn răng cho phép nó ăn. Lần này nó tự mở. Nó ngửi thấy cái chết đang tới gần chủ nó, và như một con thú đói đã quá lâu bị xích, nó giật đứt xích.

Chỉ có điều nó không vươn ra ngoài, về phía Đồ Cửu. Nó quay vào trong.

Tần Mạc cảm thấy một bàn tay vô hình luồn qua lồng ngực mình, sờ soạng, rồi nắm lấy một thứ gì đó và rứt đi. Không đau ở da thịt. Đau ở chỗ sâu hơn — chỗ mà đến chính cậu cũng không có tên để gọi. Trong một chớp mắt, cậu thấy lại gương mặt Tô Vãn dưới ánh trăng đêm nào ở Vân Mộ, thấy cái cách tim cậu từng thắt lại khi nàng cười — thấy nó, rồi thấy nó bị kéo tuột khỏi tay mình, mờ đi, xa đi, như một vật rơi xuống giếng.

Cánh sen thứ bảy bung ra.

Một luồng lực từ đan điền dâng lên, quét sạch cơn đau, hàn tạm chỗ xương gãy, đổ vào tứ chi cậu một sức mạnh lạnh và trong đến rợn người. Cậu đứng thẳng dậy giữa lúc chưởng thứ ba của Đồ Cửu đang tới. Cậu không né. Cậu đưa tay phải ra, bấm một dấu triện cậu chưa từng bấm trọn vẹn bao giờ — và lần này nó trọn vẹn. Sợi tơ Câu Hồn không còn mảnh như trước; nó dày lên, cắm phập vào giữa dòng huyết khí của Đồ Cửu, và thay vì làm hắn hụt bước, nó ngoạm lấy dòng khí ấy mà nuốt.

Đồ Cửu chững lại giữa không trung. Gương mặt gã, đang đỏ gay vì huyết khí, tái đi từng mảng như vôi tường bong. Gã nhìn xuống hai bàn tay mình — huyết khí đang chảy ngược ra khỏi người gã, chui vào sợi tơ vô hình, biến mất. Gã há miệng, không kêu ra tiếng, rồi đổ sụp xuống sàn đài như một cái bao rỗng.

Cả quảng trường chết lặng.

Tần Mạc đứng đó, tay phải còn giơ, hơi thở đều đến kỳ lạ. Vai không đau. Đầu không loạn. Cậu cúi nhìn Đồ Cửu — một Nguyên Anh sơ vừa bị một Kim Đan sơ hút cạn nửa thân tu vi trong ba hơi thở — và trong lòng cậu không có gì cả. Không sợ. Không thắng. Không cả cái ghê tởm quen thuộc từng cào cấu cậu mỗi lần đóa sen ăn no.

Cậu ngẩng lên, tìm Tô Vãn.

Nàng vẫn đứng ở bậc thang đài, tay bấu lan can, nhìn cậu bằng đôi mắt mở to. Và Tần Mạc chờ — chờ cái cảm giác cũ, cái nhịp thắt trong lồng ngực mỗi khi cậu nhìn nàng, cái thứ đã kéo cậu qua Vân Mộ, qua mật thất, qua đêm qua.

Nó không tới.

Cậu vẫn biết nàng quan trọng. Cậu vẫn nhớ mình từng liều mạng vì nàng, biết mình sẽ còn liều nữa. Nhưng cái nhịp thắt ấy — cái phần biết mà không cần nghĩ — đã bị lấy đi mất một mảnh. Cậu nhìn nàng như nhìn một bức tranh mình biết là đẹp, mà không còn thấy nó đẹp bằng chính con mắt mình.

Tô Vãn nhận ra. Nàng luôn nhận ra. Cậu thấy điều đó chạy qua mặt nàng — một cái gì vỡ ra rất khẽ, không thành tiếng — và nàng lùi lại một bước, gót chân trượt khỏi mép bậc thang, chới với.

Nhiều năm sau, cũng bên một cái đài như thế, cũng cái dáng chới với ấy, Tần Mạc sẽ không kịp đưa tay ra nữa. Nhưng lần này cậu kịp. Cậu lao xuống, tay phải chộp lấy cổ tay nàng — cổ tay có vệt sương giá cũ — kéo nàng lại. Nàng ngã vào cậu, nhẹ bẫng, lạnh ngắt.

“Đứng vững.” Cậu nói, khẽ. Giọng cậu bình thản đến mức chính cậu nghe cũng thấy lạ. “Chưa tới lúc ngã đâu.”

Nàng ngẩng lên nhìn cậu, và cậu thấy trong mắt nàng, bên dưới nỗi sợ, có một câu hỏi mà nàng không dám hỏi thành lời: Người vừa đỡ ta còn là cậu không?

Cậu không có câu trả lời cho nàng.

Trên hàng ghế cao, Huyền Sứ đã đứng dậy.

Hắn không vỗ tay, không xướng lời. Hắn chỉ chắp tay sau lưng, đi xuống từng bậc thang khán đài, chậm rãi, và cả một hàng trưởng lão Nguyên Anh dạt sang hai bên nhường lối mà không ai bảo ai. Hắn dừng lại ở chân đài, ngước nhìn Tần Mạc, và lần đầu tiên gương mặt bình thản đến vô vị của hắn có một biểu cảm — một sự chú ý sắc như mũi kim.

“Bảy cánh.” Hắn nói, giọng nhẹ, gần như hài lòng. “Tang trưởng lão, lão nuôi giỏi hơn ta tưởng.”

Tang Cô, không biết đã bước tới từ lúc nào, đứng ở rìa đài, mặt gỗ mục không đọc được. “Sứ giả quá khen. Còn hai cánh nữa mới tới kỳ.”

“Hai cánh.” Huyền Sứ lặp lại, mắt vẫn không rời Tần Mạc. “Lão tưởng cái này là của lão à?” Hắn khẽ lắc đầu, như nghe một đứa trẻ khoe món đồ chơi nó nhặt được ngoài đường. “Đóa sen chín cánh không phải để mở một cái Khai Thiên Tế con con của một tông môn hạng ba ở Đông Vực. Ba mươi năm nay lão gieo hạt hộ người khác mà cứ tưởng vườn là của mình.”

Lần này thì đến Tang Cô cũng biến sắc. Chỉ một thoáng, rồi lão thu lại — nhưng Tần Mạc, đứng gần, đã kịp thấy: cái kẻ ba mươi năm ngồi trên đỉnh nỗi sợ của cậu, hóa ra cũng có một cái đỉnh cao hơn hắn phải ngước nhìn.

Huyền Sứ quay lưng. Đi được vài bước, hắn dừng lại, nói mà không ngoảnh đầu, giọng vẫn nhẹ như đang bàn chuyện thời tiết:

“Ta sẽ tâu về trên. Từ hôm nay, cái vườn này có người canh mới.” Hắn ngừng một nhịp. “Bảo trọng đóa sen, Tang trưởng lão. Hái non thì phí — điều đó lão nói đúng. Nhưng hái muộn thì mất. Và bên trên ta, có những vị không quen chờ.”

Hắn đi khuất sau vòm cổng đá. Quảng trường vẫn lặng ngắt, hàng nghìn người mà không một tiếng động, như thể tất cả vừa cùng nhận ra sân khấu họ đứng chỉ là một góc rất nhỏ của một sân khấu lớn hơn nhiều, mà tấm màn của nó vừa hé ra một khe.

Từ dưới đám đông, một bóng người chen lên bậc thang, thở dốc — Chu Bình, mặt còn hằn vệt tê dại của huyệt đạo mới được giải, một bên má sưng vì ngã sấp đêm qua. Gã lao tới định đỡ Tần Mạc, rồi khựng lại khi mắt gã rơi xuống Đồ Cửu nằm co quắp, da xám như tro. Gã ngước lên nhìn bạn mình, và trong một khắc, Tần Mạc thấy trong mắt Chu Bình cái nhìn cậu chưa từng thấy gã dành cho mình: không phải lo, mà là dè.

“Mạc…” Chu Bình mở miệng, rồi nuốt lại lời định nói. Gã đổi giọng, gượng gạo. “Đệ… không sao chứ?”

“Ta không sao.” Tần Mạc đáp. Cậu nghe giọng mình bình thản. Lạ thật. Ba tháng trước, sau lần đầu đóa sen ăn no, cậu đã nôn thốc tháo sau một gốc cây, run tới sáng. Hôm nay cậu vừa hút cạn nửa thân một Nguyên Anh và cậu đứng đây, hỏi lại bạn có sao không, bằng giọng của người vừa dọn xong một bữa. Cậu thấy Chu Bình lùi nửa bước — một cái lùi rất nhỏ, mà cả hai đều biết là gì.

Tần Mạc đứng giữa đài, một tay vẫn giữ cổ tay lạnh giá của Tô Vãn, một tay buông thõng còn vương khí tức của kẻ vừa gục dưới chân. Cậu vừa thắng trận đấu định đoạt Đại Tỷ Thí ngũ tông. Cậu vừa nở cánh sen thứ bảy, đứng cách kỳ Khai Thiên Tế chỉ còn hai cánh. Và cậu vừa hiểu ra một điều còn lạnh hơn tất cả những điều đó.

Suốt mười mấy năm, cậu tưởng nghịch thiên là leo lên khỏi bàn tay đang bóp lấy mình. Hôm nay, đứng trên đài, nhìn cái bàn tay ấy — Tang Cô — cũng đang bị một bàn tay lớn hơn bóp lấy gáy, cậu mới hiểu: cái thiên mà cậu ngỡ mình đang leo, chỉ là tầng thấp nhất; phá được nó, phía trên còn một tầng nữa, và một tầng nữa, cao đến mức chính kẻ vừa dọa giết cậu đêm qua cũng chỉ là một tá điền gieo hạt thuê.

Cậu cúi xuống nhìn bàn tay đang giữ cổ tay Tô Vãn — bàn tay vừa đổi lấy một cánh sen bằng một mảnh trong chính lòng mình — và lần đầu tiên, cậu không còn chắc, khi leo hết những tầng trời kia, kẻ đứng trên đỉnh sẽ còn là ai.