Chương 29: Tay không được run
Đêm ngày thứ ba. Kho thuốc cũ. Chu Bình canh ngoài cửa. Bên trong, chỉ còn Tần Mạc, Tô Vãn, một ngọn lân đăng, và một quyết định không thể rút lại.
Họ chọn kho thuốc vì ba lẽ: khuất, có sẵn dược liệu phòng khi biến, và mùi thuốc nồng đủ át chút hàn khí có thể rò ra trong lúc phá băng thể. Tần Mạc đã bày sẵn: mấy bình chỉ huyết đan, một tấm nệm cỏ cho Tô Vãn nằm nếu ngất, và ở góc, giấu dưới đống thảo dược, là một túi hành lý nhỏ — phòng khi mọi thứ hỏng và họ phải chạy ngay trong đêm. Cậu đã học, từ Vân Mộ, rằng luôn phải chuẩn bị cho cái cửa xấu nhất.
Buổi kiểm tra của Huyền Sứ định vào sáng mai. Nghĩa là băng thể phải “hỏng” trước lúc bình minh, và phải trông như đã hỏng từ lâu chứ không phải vừa mới — thêm một lớp khó nữa cho cái việc vốn đã khó tới nghẹt thở.
Tô Vãn ngồi xếp bằng, cởi lớp áo ngoài ở cổ tay trái, để lộ trọn vệt sương giá — cái băng thể tế hồn đang khẽ phát sáng dưới da, đẹp và lạnh. “Ta sẵn sàng rồi.” Nàng nói, giọng bình thản tới mức làm tim cậu đau. “Nhớ: hỏng vừa đủ để mất giá, đừng cắt cái gốc. Nếu tay ngươi bắt đầu run, dừng lại, thở, rồi làm tiếp. Ta chịu đau được. Ta chỉ không chịu được nếu ngươi vì sợ mà làm vội.”
Tần Mạc quỳ trước nàng, dấu triện Câu Hồn ấn trong tay, sợi dây tơ băng nàng tặng buộc trên cổ tay cậu. Cậu hít một hơi thật sâu, đặt tay lên cổ tay nàng, ngay trên vệt sương giá. Rồi cậu rót một tia ấn — mảnh như sợi tóc — vào tận gốc băng thể.
Và cậu “thấy” nó.
Đúng như luyện trên đóa sen, cậu cảm được kết cấu bên trong băng thể tế hồn của nàng: những sợi hàn khí đan vào nhau tinh xảo như một đóa tuyết pha lê, mỗi sợi là một mạch tu luyện, tất cả tụ về một lõi sáng lạnh ở trung tâm — cái gốc, thứ nếu chạm vào sẽ giết nàng. Cậu tránh cái lõi. Cậu nhắm vào các sợi ngoài, những mạch quyết định “phẩm chất” mà Huyền Sứ sẽ kiểm — và bắt đầu, từng sợi một, làm chúng tổn thương: bẻ cong, làm đục, khiến chúng trông như đã tẩu hỏa từ lâu.
Tô Vãn nghiến răng. Mồ hôi lạnh túa ra trán nàng. Cắt mỗi sợi là một cơn đau xé tận xương tủy — nàng đang cảm thấy chính nền tảng tu luyện cả đời mình bị phá đi, từng mạch một, như một người tự nhìn tay mình tháo rời chính mình. Nhưng nàng không kêu, không giật, chỉ ngồi im, tin tưởng, để mặc con dao cổ trong tay cậu làm cái việc khủng khiếp ấy.
Tần Mạc làm chậm, chậm tới mức tàn nhẫn với chính mình. Mỗi sợi hàn khí, cậu chạm vào, cảm nhận nó, rồi mới bẻ — đủ để nó “hỏng” trước mắt một chuyên gia, không đủ để nó vỡ hẳn thành vết thương chết người. Cậu phải nghĩ như Huyền Sứ nghĩ: một băng thể tẩu hỏa thật thì các mạch ngoài rối loạn, đục mờ, nhưng lõi vẫn còn — vì nếu lõi vỡ thì người đã chết, không còn hàng để kiểm. Nên cậu phá đúng cái mô hình ấy: làm hỏng cái vỏ, chừa cái lõi, tạo ra một “món hàng lỗi” hoàn hảo tới mức không kẻ nào ngờ nó là cố ý.
Đây là thứ tinh vi nhất cậu từng làm với Câu Hồn ấn. Không phải hủy diệt — mà là ngụy tạo một sự hủy diệt. Con dao sinh ra để giết, trong tay cậu đêm nay, đang làm cái việc ngược lại: giả vờ giết, để cứu.
Nửa chừng, tay cậu bắt đầu run.
Không phải vì mệt. Vì cậu vừa chạm tới một sợi nằm quá gần cái lõi. Lệch một tơ, cậu cắt trúng gốc, nàng chết. Mồ hôi chảy vào mắt cậu. Cả người cậu căng như dây đàn. Trong ngực, đóa sen — ngửi thấy băng thể cùng nguồn ngay dưới tay — cựa quậy, đòi được “ăn”, làm loạn thêm sự tập trung của cậu.
Cậu suýt dừng. Cái sợi nằm sát lõi ấy, chỉ cần tia ấn lệch đi một tơ về bên phải, là cắt trúng gốc, là nàng tắt thở ngay trên tay cậu, giữa một kho thuốc, không ai cứu kịp. Trong một khoảnh khắc, nỗi sợ dâng lên nuốt trọn cậu — nỗi sợ trở thành kẻ giết chính người mình thề bảo vệ.
Rồi cậu nhìn sợi dây tơ băng trên cổ tay mình, nghe lại lời nàng: ta thà đau dưới tay ngươi. Và cậu làm điều nàng dặn — cậu dừng hẳn tia ấn lại, rút ra một chút cho an toàn, nhắm mắt, thở ba hơi thật sâu, ép đóa sen đang cựa quậy im xuống bằng đúng cái băng khí đang tỏa ra từ cổ tay nàng dưới tay cậu. Khi tim cậu đã đập chậm lại, khi tay đã thôi run, cậu mới rót tia ấn vào lần nữa. Chậm. Chắc. Từng sợi một, như một người thợ kim hoàn gỡ từng mắt xích trong bóng tối. Cậu vòng qua cái lõi sáng lạnh, chừa nó lại nguyên vẹn — cái gốc để nàng sống, để một ngày, biết đâu, băng thể có thể phục hồi — và chỉ phá đi lớp vỏ bên ngoài.
Tô Vãn, suốt lúc ấy, không nhúc nhích. Nàng biết cậu đang ở sát lằn ranh sinh tử của nàng, và nàng biết điều duy nhất giúp cậu là sự tĩnh lặng — nên nàng nén cả cơn đau xé xương, giữ hơi thở đều, cho cậu một cái nền vững để đặt bàn tay run rẩy lên. Hai người, trong khoảnh khắc ấy, tin nhau tới mức đặt trọn mạng sống vào tay nhau — nàng vào sự chính xác của cậu, cậu vào sự bất động của nàng.
Tới sợi cuối, cậu rút tia ấn ra, sạch sẽ.
Tới sợi cuối, dưới tay cậu, cả vệt sương giá trên cổ tay nàng khẽ rùng một cái, rồi tối sầm đi như một ngọn đèn vừa bị hạ bấc. Hơi lạnh tỏa ra từ nó — thứ hàn khí sắc và thuần cậu đã quen — đột nhiên loãng ra, run rẩy, hỗn độn.
Xong. Băng thể của Tô Vãn giờ trông như một đóa tuyết bị bàn tay thô bạo của thời gian vò nát: vệt sương giá trên cổ tay nàng mờ đi, xỉn lại, hàn khí tỏa ra yếu ớt và hỗn loạn — dấu hiệu kinh điển của một thể chất quý bị tẩu hỏa, hỏng. Với con mắt Huyền Sứ, đây sẽ là một món hàng lỗi, không đáng mang đi. Nàng đã mất phần lớn tu vi — từ một đích truyền Kim Đan sáng giá tụt về Trúc Cơ lảo đảo. Nhưng nàng còn sống. Cái lõi còn nguyên.
Tô Vãn mở mắt, mặt trắng bệch, môi không còn giọt máu, nhưng nàng cười — nụ cười mệt lử mà nhẹ nhõm chưa từng thấy. “Xong rồi.” Nàng thều thào. “Ta… tự do rồi. Ta không còn là bảo vật của ai nữa.”
Tần Mạc ôm lấy nàng, cả người run lên vì nhẹ nhõm, vì cậu vừa đi qua khoảnh khắc kinh khủng nhất đời — chạm vào tận gốc linh hồn người mình yêu bằng một con dao, và không giết nàng.
Đúng khoảnh khắc ấy, từ ngoài cửa, tiếng Chu Bình rít lên, gấp gáp và kinh hoàng: “Có người tới! Tần Mạc, chạy—”
Tiếng gã tắt lịm giữa chừng. Không phải tắt vì gã im. Tắt như một ngọn nến bị bàn tay bịt — cái kiểu “tắt” mà Tần Mạc đã nghe một lần, ở giọng một tù nhân dưới ngục Chấp pháp đường. Cậu chồm dậy, tim đóng băng: kẻ tới đã hạ Chu Bình gọn tới mức gã không kịp kêu hết một câu. Không phải người thường. Và túi hành lý phòng thân giấu ở góc kia, giờ xa vô vọng.
Cánh cửa kho thuốc bật mở, hàn khí đêm ùa vào cùng một bóng người.
Nhưng không phải Huyền Sứ. Cũng không phải người của giám lễ.
Đứng đó, là Tang Cô.
Lão đứng ở ngưỡng cửa, chuỗi hạt trắng ngà ngừng lăn trong tay, đôi mắt xám quét qua cảnh tượng trước mặt: Tô Vãn tái mét, băng thể xỉn màu tỏa hàn khí hỗn loạn; Tần Mạc quỳ bên nàng, tay còn cầm dấu triện Câu Hồn ấn đang phát sáng. Lão hiểu ra mọi thứ trong một tích tắc — cái chìa quý giá mà lão nuôi bao năm cho Khai Thiên Tế, cái chìa lão vừa dặn Tần Mạc “giữ cẩn thận, đừng để sứt mẻ”… vừa bị chính tay cậu đập vỡ, ngay trước mắt lão.
Và lần đầu tiên trong suốt những năm Tần Mạc biết lão, gương mặt khô như gỗ mục của Tang Cô nứt ra một biểu cảm thật — không phải cảnh giác, không phải hài lòng, mà là cơn thịnh nộ lạnh lẽo của một kẻ săn vừa thấy con mồi quý nhất đời mình bị hủy hoại.
“Ngươi…” Giọng lão, lần đầu, mất đi cái thản nhiên gỗ mục. “Ngươi biết ngươi vừa phá cái gì không, tiểu tử?”
Lão bước vào, và mỗi bước chân khô khốc ấy giờ mang theo một áp lực Tần Mạc chưa từng cảm thấy ở lão — bấy lâu Tang Cô luôn thong thả, kiên nhẫn, vì lão nắm chắc mọi quân cờ. Giờ một quân cờ vừa tự lật, và cái thong thả ấy tan biến. “Ba mươi năm.” Lão nói, giọng trầm và lạnh như từ đáy mồ. “Ba mươi năm ta gom góp, đãi lọc, nuôi từng đóa sen, chờ từng cái chìa. Tám đứa sen thất bại. Rồi tới ngươi — đóa sen thật, cái chìa băng thể hoàn chỉnh, cả hai trong tầm tay. Ta chỉ còn chờ ngươi đủ chín cánh. Và đêm nay, ngươi phá cái chìa. Ngươi phá luôn ba mươi năm của ta.”
Mỗi chữ lão nói, Tần Mạc càng hiểu rõ mình vừa châm ngòi cái gì. Cậu không chỉ cứu Tô Vãn khỏi Huyền Sứ. Cậu vừa cướp đi khỏi tay Tang Cô cái đích đến của cả đời lão. Với một kẻ săn kiên nhẫn ba mươi năm, không có tội nào lớn hơn.
“Còn đóa sen của ngươi,” Tang Cô tiếp, ánh mắt xám dán vào ngực cậu, và giọng lão hạ xuống thành một thứ gì đó gần như thì thầm, “sáu cánh. Vẫn còn nguyên. Ta mất cái chìa, nhưng ta còn ngươi. Có lẽ… ta không cần con bé nữa. Có lẽ, tới lúc ta thôi nuôi, mà bắt đầu hái sớm.”
Tần Mạc từ từ đứng dậy, chắn trước Tô Vãn đang kiệt sức, tay siết dấu triện. Cậu biết. Cậu biết chính xác cậu vừa phá cái gì — không chỉ băng thể của Tô Vãn, mà cả Khai Thiên Tế của Tang Cô, cả cái kế hoạch mấy chục năm của lão. Cậu vừa biến người nuôi mình từ một kẻ chủ mưu kiên nhẫn thành một kẻ thù mất trắng.
Ngoài cửa, Chu Bình nằm gục, bất tỉnh — Tang Cô đã điểm huyệt hạ gã khi vào, gọn tới mức gã chỉ kịp kêu nửa câu. Nhìn tấm thân to bè của gã bạn nằm bất động nơi ngưỡng cửa, một cơn giận nóng dâng lên trong Tần Mạc, và đóa sen trong ngực lập tức reo theo — nó ngửi thấy cơn giận, ngửi thấy một sinh mệnh mạnh (Tang Cô) trước mặt, và nó thì thầm cái điều nó luôn thì thầm: thả ta ra. Nhưng cậu ghìm nó. Trước một trưởng lão Chấp pháp đường, bung đóa sen ra là tự sát — Tang Cô hiểu đóa sen còn rõ hơn chính cậu.
Còn trong kho thuốc, một tu sĩ Kim Đan sơ vừa gãy vai, một thiếu nữ vừa mất gần hết tu vi, một gã bạn bất tỉnh ngoài cửa — đứng trước một trưởng lão Chấp pháp đường lần đầu thật sự nổi giận sau ba mươi năm kiên nhẫn.
“Trưởng lão định hái sáu cánh sen non?” Tần Mạc nói, và cậu ngạc nhiên vì giọng mình không run. Cậu chắn kỹ hơn trước Tô Vãn, tay siết dấu triện. “Diệp Chẩn cũng là đóa sen bị hái non. Trưởng lão nhớ huynh ấy nở mấy cánh không? Non thì thu được bao nhiêu?”
Tang Cô khựng một nhịp — cậu đã điểm trúng. Hái một đóa sen sáu cánh chưa chín thì phí; lão mất cả chục năm mới có một đóa thật, không dễ gì phá bỏ chỉ vì giận. Đó là quân bài duy nhất Tần Mạc có: giá trị của chính cậu với lão. Chừng nào đóa sen chưa chín, Tang Cô vẫn cần cậu sống, cần cậu lớn. Cơn giận của lão thật, nhưng lòng tham của lão còn lớn hơn cơn giận.
“Ngươi khôn.” Tang Cô nói, chậm rãi nén cơn thịnh nộ xuống dưới lớp gỗ mục quen thuộc. Nhưng ánh mắt lão, khi quét qua Tô Vãn kiệt sức, đã đổi hẳn: cái chìa với lão giờ là phế phẩm, và phế phẩm thì… “Con bé thì khác. Nó hỏng rồi. Với ta, giờ nó chỉ còn là một điểm yếu của ngươi — một thứ ta có thể dùng để bắt ngươi ngoan tới ngày chín cánh.” Lão nhếch mép. “Ngươi phá cái chìa của ta. Được. Vậy từ nay, chính nó sẽ là sợi dây ta buộc cổ ngươi.”
Tần Mạc siết chặt dấu triện tới mức khớp tay trắng bệch. Ván cờ không kết thúc — nó chỉ đổi kẻ nắm dây, và đổi cách con dây siết.
Kế hoạch đã thành nửa vời: Tô Vãn thoát khỏi cánh cửa đen của Huyền Sứ. Nhưng cả ba người họ giờ đứng trong một kho thuốc, một kẻ bất tỉnh ngoài cửa, một kẻ kiệt sức, một kẻ gãy vai — trước một con thú săn vừa mất mùa màng, đang tính lại từ đầu xem nên siết con mồi còn lại của mình chặt tới đâu.