tinbc tinbc

Chương 28: Lặng trước bão

Cả ngày cuối, Tần Mạc luyện Câu Hồn ấn tới kiệt sức. Cái vai gãy sau trận với Lôi Vô Kỵ vẫn chưa lành hẳn, mỗi lần vận khí lại nhức lên tận óc — nhưng cậu không cho phép mình nghỉ. Chỉ còn một đêm nữa. Mỗi khắc cậu không luyện là một khắc tay cậu bớt vững, mà tay cậu càng bớt vững thì cơ hội Tô Vãn sống sót càng mỏng.

Cậu không luyện trên chuột đá hay tù nhân nữa. Cậu cần thứ gần với băng thể — nên cậu luyện trên chính đóa sen của mình, thứ “cùng nguồn” nhất. Cậu tập điều khiển tia ấn tới độ tinh vi mà trước nay chưa từng: không phải bung ra rồi siết lại, mà rót một dòng khí mảnh như sợi tơ vào tận lõi đóa sen, chạm đúng một cánh, tác động đúng một mức, rồi rút ra sạch sẽ. Chín lần đầu, cậu làm đóa sen chao đảo, suýt mất kiểm soát. Tới trưa, cậu chạm được một cánh mà không kích động cả bông. Tới chiều, cậu điều được cường độ — mạnh hơn một chút, nhẹ hơn một chút — theo ý.

Đây chính là kỹ năng cậu cần cho đêm nay: chạm vào tận gốc một thể chất dị biến, và điều chỉnh mức tổn hại chính xác tới từng phân. Sai một phân, Tô Vãn chết.

Và giữa buổi luyện ấy, cậu vấp một ngưỡng mới. Khi cậu rót tia ấn vào lõi đóa sen tới lần thứ mấy chục, đột nhiên cậu “hiểu” nó theo một cách khác — không phải điều khiển đóa sen từ bên ngoài như trước, mà cảm được kết cấu bên trong nó: những sợi đạo đan vào nhau, chỗ nào là gốc, chỗ nào là cành, chỗ nào chạm vào thì rung cả bông, chỗ nào cắt được mà không đổ. Câu Hồn ấn, cậu nhận ra, không chỉ để “ra lệnh”. Nó là một thứ ngôn ngữ để đọcviết lại chính cái kết cấu của những thể chất cùng nguồn. Trước nay cậu dùng nó như một sợi dây thừng thô; giờ, lần đầu, cậu cầm nó như một cây kim khâu.

Với hiểu biết mới ấy, cậu thử điều chưa từng dám: rót tia ấn làm tổn thương nhẹ một cánh sen của chính mình — rồi lập tức chữa lành nó lại. Đau điếng, nhưng cậu làm được. Tổn thương có kiểm soát, rồi phục hồi có kiểm soát. Nếu cậu làm được trên đóa sen của mình, cậu có cơ hội làm được trên băng thể của Tô Vãn — làm nó “hỏng” theo cách trông như tẩu hỏa tự nhiên, mà không cắt đứt cái gốc khiến nàng chết.

Cậu luyện tới khi mười ngón tay tê dại, tới khi mồ hôi ướt đẫm lưng áo, tới khi cậu chắc — hoặc gần chắc — rằng tay mình sẽ không run vào khoảnh khắc quan trọng nhất. Nhưng “gần chắc” không phải “chắc”. Và cái khoảng cách giữa hai chữ ấy, đêm mai, là khoảng cách giữa sống và chết của người cậu thương.


Nhưng buổi luyện bị cắt ngang. Chiều muộn, khi cậu vừa nghỉ tay, một ngục tốt xuống truyền: Tang Cô cho gọi. Tim cậu thắt lại — lão gọi đúng ngày trước kế hoạch, có phải lão đã ngửi thấy gì không? Cậu cất dấu triện, lau mồ hôi, ép mặt về vẻ ngoan ngoãn thường ngày, rồi lên mật thất, mỗi bước một cảnh giác.

Lão thợ săn ngồi đó, chuỗi hạt trắng ngà lần chậm, và câu đầu tiên lão nói khiến máu Tần Mạc đông lại.

“Ngươi với con bé băng thể.” Tang Cô nói, không ngẩng đầu. “Ta biết.”

Tần Mạc giữ mặt bất động, nhưng tim đập dồn. “Trưởng lão nói gì, đệ tử không hiểu.”

“Đừng diễn với ta.” Tang Cô ngẩng lên, ánh mắt xám không giận, thậm chí có phần… hài lòng. “Ta nuôi ngươi mấy năm, ngươi tưởng ta không thấy ngươi lén gặp nó? Ta thấy hết. Và ta không cấm. Ngược lại.” Lão nhếch mép. “Ngươi có biết vì sao ta không cấm không? Vì nó tốt cho ta. Khai Thiên Tế cần một đóa sen chín cánh và một cái chìa băng thể, dùng cùng lúc. Hai lễ vật xa lạ thì khó điều khiển trên bàn tế. Nhưng hai lễ vật quấn lấy nhau, sẵn sàng chết vì nhau — thì dễ dùng vô cùng. Ta chỉ cần khống chế một đứa, đứa kia tự nguyện theo. Tình cảm của các ngươi, tiểu tử, là thứ ta vun vén, không phải thứ ta ngăn.”

Từng lời của lão dội vào Tần Mạc, từng tiếng một, như đá lăn xuống một cái giếng cạn không đáy. Cái mối tình cậu và Tô Vãn tưởng là góc duy nhất thuộc về hai người — hóa ra đã nằm sẵn trong sổ tính của lão thợ săn.

Nhưng trong cái lạnh ấy, Tần Mạc cũng nhận ra một điều Tang Cô vừa vô tình để lộ: lão cần Tô Vãn nguyên vẹn, cần cái chìa băng thể còn tốt. Nghĩa là nếu đêm nay cậu làm hỏng băng thể của nàng để thoát Huyền Sứ — cậu cũng đồng thời phá luôn Khai Thiên Tế của Tang Cô. Lão sẽ không chỉ mất một lễ vật. Lão sẽ thành kẻ thù.

Hai con thú săn, Tang Cô và Huyền Sứ, đều muốn Tô Vãn nguyên vẹn. Kế hoạch đêm nay của cậu chống lại cả hai cùng lúc.

“Trưởng lão không sợ Huyền Sứ lấy mất con bé sao?” Tần Mạc dò, cố lấy thêm tin. “Nếu ông ta mua nàng khỏi Thương Lan…”

Lần đầu, một tia gì đó tối sầm lướt qua mặt Tang Cô — cái mà ở lão gần nhất với cơn giận. “Đó là chuyện của ta.” Lão gằn. “Chưởng môn nhu nhược, ngã giá với Huyền Sứ để đổi lấy bình yên cho tông. Lão ngu. Con bé băng thể ấy đáng giá hơn cả trăm năm bình yên. Nhưng ta chưa tới lượt được lên tiếng.” Lão lần chuỗi hạt, chậm lại. “Ta có cách của ta. Ngươi không cần biết. Ngươi chỉ cần làm đúng phần ngươi: lớn cho nhanh, giữ con bé cho thân, và đừng để cả hai lọt vào mắt Huyền Sứ trước khi ta xong việc.”

Tần Mạc cúi đầu, nhưng trong lòng ghi nhận từng chữ. “Ta có cách của ta” — nghĩa là Tang Cô cũng đang mưu tính gì đó để giữ Tô Vãn khỏi Huyền Sứ, chỉ khác cậu ở mục đích: lão giữ nàng để làm chìa, cậu giữ nàng để nàng được sống. Trong một đêm, ba thế lực — Huyền Sứ, Tang Cô, và cậu — cùng chĩa về một người con gái, ba toan tính khác nhau, và không ai biết hết bài của ai. Cậu chỉ biết một điều chắc chắn: kế của cậu — phá băng thể — là kế duy nhất trong ba, coi Tô Vãn là một con người có quyền được hỏng, chứ không phải một món hàng phải giữ nguyên.

“Đệ tử hiểu rồi.” Cậu cúi đầu, giấu đi cái nhận thức vừa lóe. “Đa tạ trưởng lão không trách.”

“Ngoan.” Tang Cô phất tay. “Cứ gần con bé đi. Càng thân càng tốt. Tới ngày, ta cảm ơn cả hai đứa.” Lão cười khô khốc, và tiễn cậu ra bằng một câu mà lão tưởng là ân huệ, còn với Tần Mạc là lời tuyên chiến ngầm: “Giữ nó cẩn thận giùm ta. Nó quý lắm. Đừng để nó… sứt mẻ.”


Trước khi tới chỗ hẹn, cậu ghé tìm Chu Bình. Kế đêm mai cần một người canh chừng — một người ở ngoài, không dính tông, đủ tin để giao tính mạng. Cậu không kể hết; cậu chỉ nói vừa đủ.

“Đêm mai, ta cần ngươi canh cho ta ở kho thuốc cũ.” Cậu nói. “Ta và một người sẽ làm một chuyện nguy hiểm trong đó. Ngươi đứng ngoài, thấy ai tới — trưởng lão, người của giám lễ, bất cứ ai — thì báo hiệu. Chỉ vậy. Đừng vào. Đừng can. Nếu có biến, ngươi chạy, đừng vì ta mà ở lại.”

Chu Bình nhìn cậu hồi lâu, gương mặt to bè hiếm khi nghiêm tới thế. “Cái ‘người’ đó là Tô cô nương.” Gã nói, không phải câu hỏi. “Và cái ‘chuyện nguy hiểm’ đó… liên quan tới cái giám lễ chọn nàng hôm bế mạc.” Gã thở dài. “Ta ngu, nhưng không mù, Tần Mạc. Được. Ta canh. Ta không hỏi thêm.” Rồi gã nắm vai cậu, siết mạnh. “Nhưng nghe ta: bất kể ngươi định làm gì trong đó, đừng để nó giết ngươi hay giết nàng. Ta thà thấy hai đứa chạy trốn cả đời còn hơn thấy một trong hai nằm xuống. Nhớ đấy.”

Cái nghĩa khí ấy, lần thứ không biết bao nhiêu, làm Tần Mạc nghẹn. Cậu gật, rồi đi — mang theo một người canh cửa mà cậu vừa lại kéo sâu thêm vào ván cờ chết người của mình.

Đêm ấy, đêm cuối trước ngày kiểm tra, họ gặp nhau lần cuối trong tư cách những kẻ còn nguyên vẹn.

Tần Mạc kể cho nàng nghe về Tang Cô — rằng lão biết, rằng lão vun vén, rằng làm hỏng băng thể sẽ biến lão thành kẻ thù. Tô Vãn nghe, và nàng không hề nao núng. “Vậy là tốt.” Nàng nói, giọng lạnh mà sắc. “Ta chán làm bảo vật cho cả Huyền Sứ lẫn Tang Cô rồi. Đêm nay ta hỏng đi, thì cả hai lão cùng mất ta. Một mũi tên, hai kẻ săn.” Nàng nhìn cậu. “Ngươi luyện ấn xong chưa?”

“Xong. Gần chắc.” Cậu đáp thật. “Ta sẽ cố hết sức.”

Nàng gật, rồi ngồi xuống cạnh cậu, và trong khoảnh khắc ấy, cả hai đều biết đây có thể là đêm cuối cùng nàng còn là “Tô Vãn của ba trăm năm có một” — đêm cuối trước khi nàng tự tay (qua tay cậu) trở thành một tu sĩ tầm thường, hoặc chết. Nàng không khóc. Nàng chỉ tựa vào vai cậu, như đã tựa trong Vân Mộ, và nói khẽ, giọng bình thản lạ lùng: “Nếu đêm mai tay ngươi lỡ… nếu ta không qua khỏi… thì ta muốn ngươi biết: ta không hối hận đã chọn đứng cạnh ngươi. Cả đời ta bị người ta định giá. Ngươi là người đầu tiên, và duy nhất, khiến ta thấy mình là một con người, không phải một món hàng. Chừng đó, với ta, đủ rồi.”

Tần Mạc siết chặt tay nàng, cổ họng nghẹn tới không nói nổi. Cậu muốn hứa nàng sẽ không sao. Nhưng cậu không dám hứa điều mình không chắc — cậu đã học, từ cái chết của Diệp Chẩn, rằng hứa điều mình không giữ nổi là một kiểu tàn nhẫn.

“Ngươi biết điều buồn cười nhất không.” Tô Vãn nói khẽ, mắt nhìn ngọn lân đăng. “Cả tông môn ghen tị với ta vì hôm nay được giám lễ chọn. Họ nghĩ ta sắp bay lên chỗ vinh hoa nào đó. Không ai biết đêm mai ta sẽ tự tay phá bỏ tất cả những gì họ ghen tị, chỉ để được làm một kẻ tầm thường mà họ khinh.” Nàng cười, một tiếng cười vừa cay vừa nhẹ. “Ta chưa bao giờ mong được tầm thường đến thế.”

“Tầm thường bên ta có khi còn nguy hơn.” Tần Mạc đáp, cố pha chút đùa để giấu cái nghẹn. “Con đường ta đi không êm đâu.”

“Ta biết.” Nàng tựa sát hơn. “Nhưng ít nhất, trên con đường ấy, ta đi vì ta chọn, chứ không phải bị người ta khiêng đi. Chừng đó khác nhau cả một trời.”

Cậu không đáp. Cậu chỉ vòng cánh tay lành ôm lấy nàng, và hai người ngồi im như thế rất lâu trong ánh lân đăng, hai con mồi trong đêm cuối còn nguyên vẹn, cùng nghe tiếng đồng hồ vô hình đếm ngược. Rồi cậu nói, khẽ tới mức gần như chỉ mình cậu nghe: “Dù đêm mai thế nào, ta cũng sẽ không bao giờ để nàng phải một mình đối mặt điều gì nữa. Sống hay chết, ta ở cạnh nàng.”

Trước khi chia tay, Tô Vãn tháo một sợi dây tết bằng tơ băng đeo ở cổ tay — vật nàng đeo từ nhỏ, dùng để che bớt vệt sương giá — và buộc nó vào cổ tay cậu. “Để ngươi nhớ,” nàng nói, “rằng đêm mai, thứ ngươi chạm vào không phải một ‘băng thể’ hay một ‘lễ vật’. Là ta. Là người tin ngươi hơn tin chính mình. Tay ngươi run vì sợ làm ta đau — thì hãy để cái này nhắc ngươi: ta thà đau dưới tay ngươi còn hơn nguyên vẹn trong tay bất kỳ ai khác.” Cậu siết sợi dây trong lòng bàn tay — nó lạnh, mảnh, và mang chút hơi băng của nàng, thứ mà cả đóa sen trong ngực cậu cũng phải kiêng dè. Cậu không nói được lời nào, chỉ gật, rồi buộc nó quanh cổ tay mình, thắt chặt, như thắt một lời thề vào da thịt.

Ngoài kia, đêm cuối của kỳ Đại Tỷ Thí trôi qua lặng lẽ. Trong các gian điện, người ta vẫn yến tiệc mừng nhà vô địch, mừng “vinh dự” Thương Lan được giám lễ chiếu cố. Không ai biết, trong một kho thuốc cũ, hai con mồi đang chuẩn bị làm cái điều điên rồ nhất: tự tay đập vỡ chính thứ khiến chúng đáng giá, để giành lại quyền được là những kẻ tầm thường, tự do.

Cậu về gian đá, đặt sợi dây tơ băng của nàng lên bàn, ngồi luyện thêm tới tận khuya, cho tới khi mười ngón tay không còn cảm giác. Luyện thêm nữa chỉ tổ kiệt sức phản tác dụng. Cậu buông dấu triện xuống, nắm sợi dây của nàng trong tay, và tự nhủ điều duy nhất còn lại để tự nhủ: ta thà đau dưới tay ngươi.

Ngày mai, khi mặt trời lặn, cái búa sẽ gõ xuống. Và trước khi nó gõ, Tần Mạc phải chạm vào tận gốc linh hồn người mình yêu bằng một con dao cổ — và cầu cho tay mình đừng run.