tinbc tinbc

Chương 27: Ba ngày

Ngày thứ nhất, Tần Mạc khắc ba vạch nhỏ lên vách gian đá của mình bằng đầu ngón tay tụ chân khí — ba ngày, tới lúc Chưởng môn và Huyền Sứ ngã giá xong, tới lúc Tô Vãn bị đưa đi. Mỗi đêm cậu sẽ xóa một vạch. Rồi cậu ra khỏi gian đá, đi tìm cánh cửa đen.

Cậu biết nó ở đâu — gian điện phụ nơi Huyền Sứ “chọn hàng”. Cậu đợi tới khuya, lần theo lối cũ, tim đập mạnh mỗi bước — nếu bị bắt gặp lảng vảng chỗ này lần nữa, cái vỏ “rác vô hại” sẽ vỡ tan. Nhưng lần này các trận pháp cách âm đã được thu, gian điện tối om và trống rỗng, chỉ còn mùi hương lạ thoang thoảng — cái mùi cậu ngửi thấy hôm Huyền Sứ ngồi đây, không giống bất cứ loại hương nào của ngũ tông. Cánh cửa đen không còn.

Cậu áp Câu Hồn ấn lên bức tường nơi cửa từng hiện, cố đọc chút dư văn còn sót. Nhưng tia ấn chạm vào chỉ trượt đi, như bàn tay quờ vào một mặt nước phẳng lì không đáy. Không có “nơi dẫn tới” nào để đọc. Cảm giác duy nhất cậu nhận được là một sự trống rỗng lạnh lẽo, cái cảm giác của kẻ đứng dưới chân một bức tường mà đỉnh của nó nằm ngoài bầu trời cậu biết.

Cậu thử thêm. Cậu lần khắp gian điện, tìm bất cứ dấu vết nào — một khe, một phù văn ẩn, một cơ quan. Cậu dùng cả cái mũi đã quen ngửi đạo tàn trong ngục để lần theo cái mùi hương lạ kia, hy vọng nó dẫn tới đâu. Nhưng mùi hương chỉ vơ vẩn trong không khí rồi tan, như thể chính nó cũng không thuộc về nơi này. Nửa đêm, cậu nghe tiếng chân tuần tra tới gần, phải nép vào sau một cột đá, nín thở, đợi họ qua — chỉ một chút sơ sẩy là lộ, là hỏng cả. Khi họ đi khuất, cậu biết mình đã hết đường ở đây.

Ngày thứ nhất khép lại với một sự thật lạnh lẽo: cậu không thể đi theo cánh cửa để cứu ai từ phía bên kia, vì phía bên kia không nằm trong tầm với của một tu sĩ Kim Đan. Cửa đó chỉ một chiều, và chiều ấy đi lên, tới nơi cậu chưa với tới nổi.

Cậu ngồi trong gian điện tối một lúc lâu, tay vẫn áp lên bức tường lạnh. Sáu cánh sen, một Kim Đan, một ấn quyết cổ — nghe thì oai, mà trước một cánh cửa dẫn lên tầng trời khác, cậu vẫn chỉ là một đứa trẻ đứng dưới chân một bức tường quá cao. Cậu đứng dậy, phủi tay, rời gian điện trước khi trời sáng.


Xóa một vạch. Ngày thứ hai, cậu đi tìm một kẽ hở trong chính cuộc mua bán.

Việc này cậu không làm một mình được — một đệ tử Chấp pháp đường bị loại đi hỏi han chuyện của giám lễ thì lộ ngay. Nên cậu dùng Chu Bình. Gã to xác vô hại, lại là Dược phong nên có cớ đi khắp nơi lo thuốc men cho khách năm tông, thành tai mắt hoàn hảo. Cậu dặn gã ba câu hỏi cần nghe ngóng, và gã — dù chẳng hiểu hết vì sao — cứ thế đi, mắt tai dỏng lên, mang về từng mẩu tin như con thú tha mồi về hang.

“Ta không biết ngươi tính gì,” Chu Bình nói khi dúi cho cậu mẩu tin cuối, giọng lo lắng, “nhưng dính tới cái vị giám lễ đó thì… ngươi cẩn thận. Ta thấy một trưởng lão Táng Kiếm hôm nọ chỉ lỡ hỏi ông ta một câu mà tái mét cả người. Ngươi mà lọt vào mắt ông ta lần nữa…”

“Ta biết.” Tần Mạc vỗ vai gã. “Nên ta để ngươi đi hỏi, còn ta ngồi trong bóng tối ghép lại. Cảm ơn.”

Từ các mẩu Chu Bình mang về, cậu chắp nối tin tức. Chưởng môn và Huyền Sứ đã gặp nhau hai lần. Lần đầu, Chưởng môn cố nài giữ Tô Vãn, viện cớ nàng là “quốc bảo tông môn”, xin đổi bằng đệ tử khác. Huyền Sứ từ chối. Lần hai, người ta thấy Chưởng môn ra khỏi phòng đàm với sắc mặt xám ngoét — dấu hiệu lão đã nhượng bộ. Cuộc ngã giá gần xong. Chỉ còn khâu cuối: Huyền Sứ muốn tự tay “kiểm tra hàng” — xác nhận băng thể của Tô Vãn là thật, hoàn chỉnh, trước khi trả giá cuối.

Và khâu “kiểm tra” ấy định vào ngày thứ ba — tức là chỉ còn đúng một ngày một đêm nữa.

Tần Mạc ngồi trong gian đá, ghép các mảnh tin lại, và thấy toàn cảnh cái bẫy khép: một khi Huyền Sứ đích thân kiểm tra và xác nhận băng thể Tô Vãn hoàn chỉnh, nàng sẽ bị đưa đi ngay, qua cánh cửa đen, lên cái tầng mà cậu không thể với. Không kịp cứu. Không có đường cứu.

Trừ một đường.

Trước khi về, cậu còn nghe được một mẩu tin từ Chu Bình khiến cậu lạnh gáy theo cách khác. Một đệ tử hầu trà nghe lỏm được, trong buổi đàm giữa Huyền Sứ và Chưởng môn, một cụm từ lạ: “kỳ hạn hợp Thiên”. Không ai hiểu nó nghĩa gì.

Tần Mạc cũng không hiểu. Nhưng cậu ghi nó vào lòng, đặt cạnh những mảnh khác cậu đã thấy — cửa đen dẫn lên tầng, Huyền Sứ gom cả một mùa thể chất, bích họa Vân Mộ vẽ những tầng mây xếp chồng — và cảm thấy chúng đang chỉ về một thứ gì đó lớn hơn nhiều so với Khai Thiên Tế của Tang Cô, một thứ cậu chưa ghép nổi thành hình. Cậu chưa hiểu hết. Cậu chỉ hiểu đủ để biết: cứu Tô Vãn đêm mai chỉ là gỡ nàng khỏi một bánh răng nhỏ của một cỗ máy cậu còn chưa nhìn thấy trọn.


Đêm thứ hai — chỉ còn một vạch chưa xóa trên vách — cậu gặp Tô Vãn ở kho thuốc cũ, nơi khuất nhất họ tìm được. Cậu không vòng vo.

“Ta đã tìm mọi cửa.” Cậu nói, giọng khản. “Cửa đen không đi theo được. Chưởng môn nhượng bộ rồi. Ngày mai Huyền Sứ kiểm tra băng thể của nàng — kiểm xong là đưa đi luôn. Ta không có cách nào cướp nàng khỏi tay ông ta bằng sức, cũng không có nơi nào chạy mà ông ta không tới được.” Cậu ngẩng lên nhìn nàng, và nói ra cái điều cả hai đã né suốt mấy hôm. “Chỉ còn cửa cuối. Cái nàng nói hôm trước. Làm băng thể của nàng… trông như đã hỏng. Để khi Huyền Sứ kiểm, ông ta thấy một băng thể tổn hại, mất giá — một món hàng lỗi. Và trả nàng lại cho Thương Lan.”

Tô Vãn im lặng rất lâu. Trong ánh lân đăng, gương mặt nàng không hoảng loạn — nàng đã nghĩ tới điều này từ trước cậu. Nhưng biết trước một cái giá và đứng ngay trước nó là hai chuyện khác nhau.

“Ngươi biết cái đó nghĩa là gì với ta.” Nàng nói khẽ. “Băng thể tế hồn không chỉ là ‘linh căn’ của ta. Nó là toàn bộ nền tảng tu luyện của ta, là lý do ta mười hai tuổi làm vỡ Trắc Linh Bi, là cả tương lai của ta trong đạo. Làm nó hỏng — thật sự hỏng để qua mắt được một kẻ như Huyền Sứ — thì ta không phải giả vờ yếu. Ta sẽ thật sự yếu. Có khi tu vi tụt về Trúc Cơ, có khi cả đời không tiến thêm được nữa. Ta sẽ từ ‘bảo vật ba trăm năm có một’ thành một tu sĩ tầm thường.”

“Ta biết.” Tần Mạc nói, và cổ họng cậu nghẹn. “Ta ghét phải đặt cái lựa chọn này trước nàng. Nếu có bất cứ cách nào khác—”

“Không có.” Tô Vãn cắt lời, dứt khoát. Rồi nàng làm điều khiến cậu bất ngờ: nàng cười — một nụ cười mệt mỏi mà nhẹ nhõm. “Ngươi biết không, Tần Mạc, cả đời ta bị cái băng thể này định đoạt. Nó khiến ta thành bảo vật, thành chìa, thành lễ vật. Chưa một ngày ta được là chính mình mà không phải nó. Nếu phá nó đi giải thoát ta khỏi bàn cân của Huyền Sứ, khỏi Khai Thiên Tế của Tang Cô — thì có khi, đó không phải mất mát. Có khi đó là lần đầu tiên ta được chọn trở thành một người bình thường.”

Cậu nhìn nàng, và trong lòng dâng lên một thứ vừa đau vừa kính phục. Nàng vừa nhìn thẳng vào việc tự tay hủy đi tất cả những gì thế gian coi là giá trị của mình — và thấy trong đó một sự tự do.

“Nàng không sợ à?” Cậu hỏi khẽ. “Cả đời tu luyện, cả tương lai trong đạo — mất hết. Nàng có thể sẽ mãi là một Trúc Cơ tầm thường, nhìn người ta bay lên còn mình dậm chân dưới đất.”

“Ta sợ chứ.” Tô Vãn đáp, và lần này nàng không giấu. “Ta sợ tới mất ngủ. Nhưng ta sợ cái kia hơn — sợ cái ngày qua cánh cửa đen, tới cái nơi mà thiếu niên Lôi Đình đã tới, và không ai trở về. Giữa làm một tu sĩ tầm thường được sống đời mình, và làm một bảo vật hoàn hảo bị đem đi làm nguyên liệu — ta chọn cái thứ nhất. Không do dự.” Nàng ngừng, rồi nói thêm, giọng nhỏ đi. “Với lại… ta không tin ta sẽ ‘tầm thường’. Ta có ngươi. Và ngươi thì đang đi một con đường mà cảnh giới cao thấp không quyết định được gì. Có khi, mất băng thể lại là cách duy nhất để ta thật sự thuộc về con đường của ngươi — con đường của những kẻ không chơi theo luật của bọn săn mồi nữa.”

Câu ấy đóng đinh vào lòng Tần Mạc. Nàng không chỉ chấp nhận mất tất cả để thoát Huyền Sứ. Nàng đang chọn buộc số phận mình vào cậu — vào một kẻ mang trong ngực một con quái vật đói, đi một con đường chắc chắn đầy máu. Đó vừa là món quà lớn nhất ai từng trao cậu, vừa là gánh nặng khủng khiếp nhất: giờ nàng không còn đường lui, không còn cái vốn liếng “bảo vật” để tự bảo vệ. Từ đêm nay, sống chết của nàng cột vào cậu.

“Được.” Cậu nói, và cậu nghe giọng mình vững lại dù tay vẫn run. “Vậy ta sẽ không để ngươi phí sự đánh đổi này. Ta sẽ luyện suốt ngày mai. Đêm mai, ta sẽ chạm vào băng thể của nàng bằng Câu Hồn ấn, làm nó tổn hại đúng mức — đủ để qua mắt Huyền Sứ, không đủ để giết nàng. Và ta thề, dù tay ta có run tới đâu, ta cũng sẽ không để lỡ một tơ.”

“Nhưng,” nàng nói tiếp, và ánh mắt nàng sắc lại, “làm băng thể hỏng mà trông tự nhiên, không lộ ra là cố ý — khó lắm. Huyền Sứ không phải kẻ dễ lừa. Băng thể tự tổn hại thường do tẩu hỏa, do một cú đả kích cực mạnh vào gốc rễ tu luyện. Ta không tự làm được — làm sai một chút là chết thật, chứ không phải hỏng. Ta cần một thứ có thể chạm vào tận gốc băng thể mà kiểm soát được mức độ.” Nàng nhìn cậu, nhìn vào ngực cậu, nơi có sáu cánh sen và một dấu triện. “Ta cần Câu Hồn ấn của ngươi.”

Tần Mạc lạnh cả người. Bởi cậu hiểu ngay nàng muốn gì — và hiểu nó nguy hiểm tới đâu. Câu Hồn ấn có thể chạm tới, khống chế những thứ thuộc “cùng nguồn”. Băng thể tế hồn, đóa sen, cái lò — tất cả đều là những mảnh thể chất dị biến mà ấn quyết này sinh ra để chi phối. Nếu có thứ gì trên đời “làm hỏng có kiểm soát” được băng thể của nàng, thì đúng là cái dấu triện trong tay cậu.

Nhưng cậu chưa thạo nó. Cậu mới chỉ điều được đóa sen ở mức thô, làm loạn dòng khí kẻ khác trong tích tắc. Dùng nó để chạm vào tận gốc băng thể của người cậu thương, điều chỉnh chính xác mức tổn hại — hỏng vừa đủ để mất giá, mà không giết nàng — đó là thứ tinh vi gấp trăm lần mọi thứ cậu từng làm. Sai một tơ, nàng chết dưới tay cậu.

“Ta chưa đủ giỏi.” Cậu nói thật, giọng run. “Ấn quyết trong tay ta còn vụng. Nếu ta làm hỏng… nếu ta lỡ tay…”

“Thì ta chết dưới tay ngươi.” Tô Vãn nói, bình thản tới mức đáng sợ. “Ta biết. Nhưng ngươi nghe đây: thà ta đặt mạng mình vào tay kẻ ta tin, còn hơn để nguyên vẹn mà bị Huyền Sứ mang đi làm lễ vật cho một thứ còn tệ hơn cái chết.” Nàng nắm lấy tay cậu, đặt lên cổ tay trái mình, đúng chỗ vệt sương giá. “Còn một ngày một đêm. Đêm mai, trước khi ông ta kiểm tra. Ngươi có một ngày để luyện ấn cho đủ vững. Ta tin ngươi làm được.”

Cậu nhìn bàn tay lạnh của nàng đặt trên tay mình, nhìn vệt sương giá đang khẽ phát sáng dưới da, và cảm nhận sức nặng của điều nàng vừa trao: không phải một nhiệm vụ, mà cả mạng sống và tương lai của nàng, đặt trọn vào cái dấu triện vụng về trong tay một kẻ mới học cầm cương con quái vật của chính mình.

Ba năm quét thang, một cái mộ nuốt người, sáu cánh sen — tất cả, hóa ra, chỉ để dẫn cậu tới đúng khoảnh khắc này: một ngày để học cách không giết người mình yêu, bằng chính thứ vũ khí sinh ra để hủy diệt.