tinbc tinbc

Chương 26: Kẻ đáng ghét, kẻ đáng sợ

Đêm thứ hai sau trận thua, khi Tần Mạc ra sau lều y hứng gió cho dịu cái vai đang lành, một tiếng sấm khẽ lách tách sau lưng báo cho cậu biết mình không còn một mình.

Cậu quay lại, tay theo phản xạ đã sẵn sàng — dù với cái vai gãy này, sẵn sàng cũng chẳng để làm gì. Hai ngày qua, bị loại khỏi Đại Tỷ Thí, cậu đã thành đúng thứ cậu muốn: một kẻ thua cuộc vô hình, không ai buồn nhớ tới. Vậy mà giờ có người tìm tới tận đây, giữa đêm.

Là Lôi Vô Kỵ. Chính kẻ vừa hạ cậu trên đài hai ngày trước.

Gã đứng đó, không còn vẻ ngạo nghễ trên đài, chỉ có một sự căng thẳng của kẻ đang cố hiểu một chuyện làm gã mất ngủ. “Ta tra rồi. Tra kỹ.” Gã nói, không rào đón. “Cú đánh của ta hôm đó, tự nó không thể mạnh gấp đôi. Ta hỏi sư môn, hỏi cả trưởng lão — không ai giải thích được. Chỉ có một khả năng: có kẻ mượn chiêu của ta để giết ngươi. Và ngươi—” gã bước tới, mắt xoáy vào cậu, “—một Kim Đan sơ, đáng lẽ nát người, lại né được đúng chỗ chí mạng. Ta đấu với ngươi, ta biết: cái đó không phải may. Ngươi đọc được cú đánh của ta. Ngươi giấu thực lực.”

Tần Mạc giữ mặt bình thản, dù tim đập nhanh. Đây là mối nguy cậu đã lường: Lôi Vô Kỵ không tàn độc, nhưng chính vì có nguyên tắc, gã không chịu bỏ qua một chuyện vô lý. “Sư huynh nghĩ nhiều rồi.” Cậu đáp nhẹ. “Đệ tử chỉ may. Còn cú sấm mạnh bất thường — có lẽ sư huynh vô tình dồn lực quá tay mà không hay.”

“Đừng.” Lôi Vô Kỵ cắt lời, và giọng gã đanh lại. “Ta ghét bị coi là ngu. Ta biết chiêu của mình tới đâu. Có kẻ nhúng tay — và ta muốn biết là ai, vì kẻ đó biến ta thành con dao giết người mà ta không đồng ý.” Gã hạ giọng, và câu tiếp theo khiến Tần Mạc chú ý: “Ta nghi… vị giám lễ.”


Tần Mạc nhìn gã, cân nhắc. Lôi Vô Kỵ vừa tự mình đi tới cái kết luận nguy hiểm nhất, cái kết luận mà cả năm tông không ai dám nói thành lời. Một kẻ kiêu ngạo, nhưng thẳng và không sợ — đúng loại người vừa có thể thành đồng minh, vừa có thể chết vì cái miệng thẳng của mình.

“Sư huynh,” Tần Mạc nói, chọn từng chữ, “nếu quả thật là người đó — thì sư huynh nghĩ, một đệ tử như sư huynh, hay như đệ tử, nói ra điều đó thì sẽ thế nào?”

Lôi Vô Kỵ khựng lại. Cái ngạo khí trên mặt gã lần đầu vấp phải một bức tường nó không phá nổi bằng sấm: sự thật rằng có những kẻ mạnh tới mức, chỉ nghi ngờ họ thôi cũng đủ chết. Gã siết nắm đấm, sấm lách tách quanh tay, rồi tắt. “Ta không quen thứ này.” Gã thừa nhận, giọng ức chế. “Ở Lôi Đình, mạnh là thắng, yếu là thua, rõ ràng. Cái trò… có kẻ đứng trên cả tông môn, giật dây mà không ai dám ho he — ta ghét nó.”

“Đệ tử cũng ghét.” Tần Mạc nói khẽ, và lần này là thật lòng. “Nhưng ghét không đủ để sống. Sư huynh muốn giữ mạng, thì làm như đệ tử: coi như cú sấm đó là do sư huynh quá tay. Quên nó đi. Ít nhất tới ngày sư huynh đủ mạnh để hỏi thẳng người đó mà không phải quỳ.”

“Ngươi nói như một lão già.” Lôi Vô Kỵ nhíu mày, nửa khó chịu nửa tò mò. “Ngươi bao nhiêu tuổi? Mười sáu, mười bảy? Sao ngươi nói chuyện cứ như đã sống qua ba đời rồi vậy.”

Tần Mạc chỉ cười nhạt, không đáp thẳng. Cậu không thể nói với gã rằng ba năm quét thang dưới đáy, một cái mộ nuốt người, và một con quái vật trong ngực đã dạy cậu già đi nhanh thế nào. “Kẻ ở đáy học cách nhìn lên sớm hơn kẻ ở đỉnh, sư huynh à.” Cậu chỉ nói vậy, rồi thôi.

Lôi Vô Kỵ im lặng hồi lâu. Gã là kẻ tu lôi, quen với đường thẳng — mạnh thì đè, yếu thì bị đè. Nhưng gã không ngu, và chính vì không ngu, gã bắt đầu tự thấy: cái kẻ “phế vật” trước mặt không hoảng, không nịnh, không cầu xin gã giữ kín. Nó chỉ đứng đó, bình thản một cách kỳ lạ, như đã sống qua nhiều chuyện đáng sợ hơn một cú sấm nhiều. Và cái bình thản ấy khiến gã bất an hơn cả nếu cậu van xin.

“Ta không thích ngươi.” Cuối cùng gã nói, thẳng như tính gã. “Ngươi làm ta thấy cái thế giới ta biết nhỏ hơn ta tưởng. Ta ghét cảm giác đó.” Rồi gã nhếch mép, và lần đầu trong câu chuyện có chút gì đó gần với thiện chí: “Nhưng ta cũng không thích cái vị giám lễ biến tay ta thành dao. Kẻ thù của kẻ ta ghét… thì ít ra cũng đáng để ta nhớ mặt.”

Lôi Vô Kỵ nhìn cậu thật lâu — và trong cái nhìn ấy, sự khinh miệt của ngày đầu đã biến mất hoàn toàn, thay bằng một thứ khó gọi tên: sự tôn trọng miễn cưỡng của một kẻ mạnh dành cho một kẻ yếu hơn mình mà nhìn xa hơn mình. “Ta không biết ngươi là gì.” Gã nói cộc lốc. “Nhưng ngươi không phải phế vật. Nếu có ngày ngươi cần một nắm sấm đứng cùng phía, tìm Lôi Vô Kỵ.”

Nói xong gã quay đi. Nhưng đi được vài bước, gã dừng lại, không quay đầu, buông thêm một câu khiến Tần Mạc khựng người: “Con nhỏ đích truyền Thương Lan mà giám lễ ‘có hứng thú’ hôm bế mạc — ta thấy cách ngươi nhìn nó. Ngươi giấu giỏi thật, nhưng không giấu nổi cái đó.” Gã khịt mũi. “Nếu ngươi định làm chuyện dại vì nó, thì ít nhất đừng làm một mình mà chết ngu.” Và gã đi, để lại một lời hứa mà cả hai đều chưa biết sẽ đáng giá tới đâu — cùng một lời nhắc lạnh người rằng cái tình cảm cậu tưởng đã giấu kỹ, hóa ra vẫn có người nhìn ra.


Nhưng cái giá thật của Đại Tỷ Thí tới vào ngày bế mạc.

Khi nhà vô địch được xướng danh và các phần thưởng được trao, Huyền Sứ mới đứng dậy khỏi chiếc ghế ông ta ngồi suốt kỳ hội. Cả năm thung lũng nín thở. Ông ta bước tới mép khán đài, ánh mắt quét qua đám đệ tử — và dừng lại, không phải trên nhà vô địch, mà trên khu đích truyền Thương Lan.

Trên Tô Vãn. Cái khoảnh khắc ấy, cả một thung lũng đông nghịt người mà Tần Mạc chỉ nghe thấy tiếng tim mình đập.

“Vị đích truyền kia.” Huyền Sứ nói, ngón tay khẽ chỉ, giọng vẫn nhẹ mà vang rõ tới từng góc thung lũng. “Đích truyền Thương Lan. Ta có hứng thú. Chưởng môn Thương Lan — sau bế mạc, mời tới chỗ ta đàm đạo. Về tương lai của con bé.”

Chưởng môn Thương Lan — vị Nguyên Anh lão tổ đứng đầu cả tông môn — cúi mình, đáp “được đại nhân chiếu cố là phúc của tệ tông”, giọng cung kính. Nhưng Tần Mạc, quan sát kỹ, thấy bàn tay trong tay áo lão hơi run. Lão đã giấu băng thể của Tô Vãn khỏi Huyền Sứ suốt kỳ hội, nói dối rằng nàng chỉ là “ngũ hành tạp linh căn” — mà giờ ông ta vẫn chỉ đúng nàng. Lời nói dối của một Nguyên Anh, trước Huyền Sứ, mỏng như một tờ giấy.

Cả Diễn Võ trường xôn xao — được giám lễ “có hứng thú” là vinh dự tột bậc, ai cũng nghĩ vậy. Vài đích truyền các tông khác nhìn Tô Vãn bằng ánh mắt ghen tị. Chỉ Tần Mạc, đứng lẫn trong đám Chấp pháp đường, và chính Tô Vãn — đứng giữa khu đích truyền, buộc phải cúi mình tạ ơn “vinh dự” ấy với vẻ mặt phẳng lặng hoàn hảo trong khi bên trong hẳn đang gào thét — hiểu “đàm đạo về tương lai của con bé” thật ra nghĩa là gì: Huyền Sứ đã lật tới tấm ngọc giản của nàng. Ông ta sắp ngã giá.

Tô Vãn bước ra giữa trường, chắp tay, cúi mình đúng lễ, giọng vẫn trong và phẳng: “Đa tạ đại nhân chiếu cố.” Không một nét trên gương mặt nàng lộ ra điều gì khác ngoài sự đoan trang của một đích truyền được ban vinh dự. Chỉ có Tần Mạc, đứng lẫn trong đám Chấp pháp đường phía xa, thấy được cái mà cả năm tông không thấy: ngón tay nàng, giấu trong tà áo rộng, đang siết chặt tới trắng bệch — siết đúng chỗ cổ tay trái, chỗ vệt sương giá, chỗ cái băng thể vừa khiến nàng bị chọn.

Nàng cúi mình tạ ơn kẻ sắp mua mình, dáng vẫn thẳng, giọng vẫn trong, không một ai trong năm tông ngờ rằng đó là một con mồi đang cúi đầu trước thợ săn. Và cái cảnh ấy — người con gái cậu thương buộc phải mỉm cười cảm tạ trước kẻ sắp đặt nàng lên bàn cân — cắm vào cậu sâu hơn cả cú sấm đã làm gãy vai cậu.

Tần Mạc siết chặt hai tay dưới tay áo, cái vai gãy nhức lên theo nhịp tim đập dồn. Cậu đã chịu thua, chịu nhục, chịu gãy vai để giữ mình vô hình — và cậu đã thành công, ông ta thôi để ý cậu. Nhưng cái cậu không cản được, cái cậu bất lực đứng nhìn, là ông ta quay sang chọn người con gái cậu đã thề bảo vệ.

Cậu đã cứu được bí mật của mình. Cậu không cứu được nàng.


Đêm ấy, họ gặp nhau lần cuối trước khi mọi thứ đổi. Không phải sau vườn thuốc — chỗ đó giờ quá nguy. Tô Vãn tìm tới sát lều y nơi cậu dưỡng thương, giả như một đích truyền tới thăm hỏi đệ tử bị thương cho phải phép, nhưng khi màn trận cách âm khép lại, vẻ phẳng lặng của nàng vỡ ra.

“Ông ta chọn ta rồi.” Nàng nói, và lần đầu tiên Tần Mạc nghe thấy nỗi sợ trần trụi trong giọng nàng. “‘Đàm đạo về tương lai’ — ta biết nó là gì. Chưởng môn sẽ ngã giá. Thương Lan được đan dược, được bình yên, còn ta thì… qua một cánh cửa đen, như thiếu niên Lôi Đình ngươi kể.”

“Ta sẽ không để chuyện đó xảy ra.” Tần Mạc nói, nắm lấy tay nàng. Nhưng ngay cả khi nói, cậu biết lời mình mỏng tới đâu: cậu là một Kim Đan sơ vừa gãy vai, đối đầu một kẻ khiến Nguyên Anh phải quỳ.

“Bằng cách nào?” Tô Vãn hỏi, không phải để trách, mà để cùng cậu nhìn thẳng vào sự bất lực. “Ngươi không đấu lại ông ta. Ta không đấu lại ông ta. Bỏ trốn? Ông ta đi lại giữa các nơi như ta bước qua cửa — chạy tới chân trời cũng vô ích. Cầu cứu Tang Cô? Lão cũng sợ Huyền Sứ; lão thà mất ta còn hơn chọc vào chủ đất.”

Cả hai im lặng. Đó là cái im lặng của hai con mồi khôn ngoan, đã tính hết mọi cửa, và thấy cửa nào cũng khóa.

Rồi Tần Mạc nói, chậm rãi, một ý nghĩ vừa nhen: “Huyền Sứ mua nàng của Thương Lan. Nghĩa là với ông ta, nàng là một món hàng đáng giá — một băng thể tế hồn hoàn chỉnh. Món hàng đáng giá thì ông ta muốn nguyên vẹn. Nếu ta làm nàng trông như đã… hỏng — như một băng thể bị tổn hại, mất giá — thì có khi ông ta thôi hứng thú, trả nàng lại cho Thương Lan như trả một món đồ lỗi.”

Tô Vãn nhìn cậu, và trong mắt nàng thoáng qua vừa hy vọng vừa kinh hãi. “Ngươi biết cái đó nghĩa là gì không. Muốn trông như băng thể bị hỏng, ta phải thật sự làm tổn thương nó — tổn thương chính cái nền tảng tu luyện của ta. Có khi phế cả tu vi.”

“Ta biết.” Tần Mạc siết tay nàng chặt hơn. “Nên ta chưa làm ngay. Đó là cửa cuối. Còn ba hôm. Ta sẽ tìm cửa khác trước — cửa nào không bắt nàng phải tự phế mình. Nhưng nếu tới hạn mà không còn cửa nào… thì thà nàng thành một món đồ lỗi bị trả về, còn hơn một lễ vật hoàn hảo bị mang đi.”

Nàng không đáp ngay. Nàng chỉ tựa đầu vào vai lành của cậu — một cử chỉ nàng chưa từng làm, và có lẽ chỉ dám làm vì đây là lúc cả hai đều thấy rõ mình mong manh tới đâu. Cậu ngồi im, không dám cử động cái vai gãy, cũng không dám thở mạnh, sợ làm vỡ cái khoảnh khắc hiếm hoi này. Trong ngực cậu, đóa sen — như mọi lần ở gần hơi băng của nàng — nằm im re, ngoan như chưa từng là một con quái vật đói. Chỉ trong những khoảnh khắc như thế, cạnh nàng, cậu mới thấy mình còn nguyên vẹn là một con người.

Rồi nàng ngồi thẳng dậy, khoác lại vẻ phẳng lặng, vì nàng còn phải về khu đích truyền trước khi có người để ý. Hai con mồi lại tách ra, mỗi đứa về một lồng, cùng đếm ba ngày cuối trước khi chiếc búa gõ xuống.

Và trong lúc cả năm tông cúi đầu tán tụng cái “vinh dự” mà Huyền Sứ vừa ban cho Thương Lan, trong ngực Tần Mạc, dưới sáu cánh sen, một thứ cứng lại thành quyết tâm lạnh như băng: ba hôm. Ba hôm để tìm ra một cách kéo nàng ra khỏi bàn cân, trước khi cái búa của kẻ đứng trên cao kia gõ xuống.