Chương 25: Cái bẫy trên đài
Vòng trong, lá thăm ghép Tần Mạc với Lôi Vô Kỵ.
Tần Mạc nhìn cái tên hiện trên bảng thăm, và một ý nghĩ lạnh chạy qua: quá trùng hợp. Trong cả trăm đệ tử vòng trong, lá thăm lại ghép đúng cậu — kẻ Huyền Sứ đã để mắt — với đối thủ mạnh nhất giải. Cậu không tin vào trùng hợp nữa, không phải sau nửa năm nhìn thấy cách những kẻ trên cao xếp đặt mọi thứ. Ai đó đã sắp cái thăm này. Và cậu chỉ nghĩ ra một kẻ đủ quyền để làm thế mà không ai dám hé răng.
Cả Diễn Võ trường cười. Một đệ tử Chấp pháp đường thắng nhọc nhằn mấy trận nhờ lì đòn, giờ đụng thiên tài lôi tu Kim Đan trung kỳ của Lôi Đình tông — kết quả ai cũng đoán được. Vài đệ tử Chấp pháp đường vốn khinh cậu giờ còn quay đi, không buồn xem, coi như trận này đã xong. Chỉ có Chu Bình, bên khu Dược phong, đứng bật dậy, mặt lo lắng ra mặt. Lôi Vô Kỵ bước lên đài, cười ngạo nghễ: “Tiểu quét-thang. Ta đã bảo ngươi nhận thua sớm cho đỡ đau. Giờ hối chưa?”
Tần Mạc nhìn gã, và trong khoảnh khắc ấy, cậu ra một quyết định mà kẻ Tần Mạc của ba năm trước — kẻ khao khát được ngẩng đầu, được chứng minh mình không phải phế vật — hẳn sẽ thấy khó nuốt: cậu sẽ thua. Thua sạch sẽ, thua trước khi buộc phải dùng tới đóa sen.
Với hầu hết đệ tử trên đài này, thua Đại Tỷ Thí là nỗi nhục theo họ cả đời. Với Tần Mạc, một trận thua công khai chẳng là gì so với thứ cậu phải giữ. Người ta sẽ cười cậu vài hôm rồi quên. Còn nếu cậu để lộ đóa sen chỉ để thắng một trận đấu, cái giá là cả mạng cậu, mạng Tô Vãn, và mọi thứ cậu đang âm thầm xây. Kiêu hãnh, cậu đã học cách nuốt từ những ngày quét chín trăm bậc thang dưới ánh mắt khinh miệt của đám nội môn. Nuốt thêm một lần nữa, trước cả năm tông, cũng chỉ là nuốt.
“Đệ tử xin lĩnh giáo.” Cậu chắp tay, thủ thế hờ hững — cố ý để hở, cố ý chậm, để trận đấu kết thúc nhanh trong danh dự vừa đủ. Cậu tính sẵn: đỡ hờ chiêu đầu cho có, rồi mượn đà ngã ra ngoài vòng, xuất đài, thua sạch. Ba nhịp là xong. Không ai chết, không ai nghi, cậu về lều liếm vết thương và cái danh dự sứt mẻ — cái giá rẻ nhất có thể cho một ngày ở giữa hang cọp.
Lôi Vô Kỵ ra chiêu, không thèm dùng hết sức với một “phế vật”. Sấm tụ nơi nắm đấm, một quyền giáng xuống mang theo cả tiếng nổ — ba phần lực, đủ để hạ đài một kẻ yếu mà không giết. Tần Mạc định đỡ hờ một cái rồi ngã ra ngoài đài, kết thúc gọn.
Nhưng cú sấm ấy, giữa không trung, đột nhiên mạnh gấp đôi.
Tần Mạc cảm nhận được ngay: có một bàn tay vô hình vừa rót thêm lực vào chiêu của Lôi Vô Kỵ. Cái lực thêm vào ấy không mang khí vị lôi của Lôi Đình tông — nó lạnh, trơn, không nguồn, giống hệt cái áp lực tỏa ra từ khán đài chủ, giống cái “quét” đã lướt qua ngực cậu đêm hôm trước. Đóa sen trong ngực cậu, vốn co rúm khi Huyền Sứ nhìn, giờ lại co rúm đúng cái kiểu ấy. Không cần nghĩ, cậu biết bàn tay ấy là của ai.
Không phải Lôi Vô Kỵ — gã cũng sững người, mắt mở lớn khi thấy sấm trong tay mình bùng lên ngoài ý muốn, như một kẻ vừa vung dao dọa người mà con dao bỗng tự dài ra thành kiếm. Gã hoảng thật. Kẻ nhúng tay không phải gã. Là một kẻ khác, từ trên cao, lặng lẽ can thiệp, mượn nắm đấm của một thiếu niên kiêu ngạo làm con dao thử — thử xem con cá “rác” dưới đài có thật là cá chết hay không. Và Tần Mạc, giữa khoảnh khắc sinh tử, hiểu ra tất cả: đây là cái bẫy Tô Vãn đã tiên đoán. Huyền Sứ đang ép cậu vào cửa chết — một đòn đủ mạnh để giết một Kim Đan sơ tầm thường. Nếu cậu là rác thật, cậu sẽ chết ở đây, và Huyền Sứ có câu trả lời. Nếu cậu bung đóa sen ra để sống, Huyền Sứ cũng có câu trả lời — câu trả lời ông ta muốn.
Chết, hoặc lộ. Đúng như nàng nói: cái bẫy không cho cửa thứ ba.
Trong một tích tắc dài như vô tận, đóa sen trong ngực cậu gào lên đòi được thả — nó có thể nuốt cả cú sấm ấy, biến nó thành lực cho cậu. Dễ. Nhanh. Sống chắc. Chỉ cần buông cương.
Và cái giọng của nó, lần này, khôn hơn mọi lần: Đây đâu phải ngươi tham. Đây là tự vệ. Ngươi không thả ta thì ngươi chết, rồi Tô Vãn một mình đối mặt Huyền Sứ. Thả ta ra là cứu cả nàng. Ai trách được ngươi?
Đó lại là cái bẫy quen thuộc — lời dụ khoác áo chính đáng. Nhưng nửa năm trong Vân Mộ, trong rừng bia, đã dạy cậu nhận ra nó. Nếu cậu bung đóa sen ở đây, trước mắt Huyền Sứ — kẻ mang cùng nguồn với cái lò, kẻ chỉ liếc một cái là biết — thì cậu không cứu được Tô Vãn. Cậu chỉ đổi việc chết vì cú sấm lấy việc cả hai cùng bị Huyền Sứ “lấy”. Sống bằng cách lộ, với cậu lúc này, còn tệ hơn chết.
Cậu không buông.
Thay vào đó, cậu làm cái điều mà cả nửa năm luyện Câu Hồn ấn dồn lại cho khoảnh khắc này.
Cậu không dùng đóa sen để ăn cú sấm. Cậu dùng thân thể. Trong tích tắc cú sấm ập tới, cậu đọc đường đi của nó như đã đọc trăm nhát kiếm ở vòng loại — thấy tâm của luồng lôi, thấy chỗ nào là lõi chí mạng, chỗ nào là biên tản. Rồi cậu xoay nửa người, không phải để né (né sạch là bất khả), mà để đổi chỗ trúng: đưa vai trái ra hứng cái lõi, kéo ngực và tim ra khỏi đường đi. Một sự đánh đổi lạnh lùng — vai lấy mạng.
Cùng khoảnh khắc va chạm, cậu lén bung một tia Câu Hồn ấn mảnh hơn sợi tóc. Không hút, không ăn — chỉ chạm vào dòng lôi đúng một điểm, làm loạn cái trật tự của nó, khiến sáu phần sấm tản thành nhiều tia nhỏ thay vì dồn một khối vào người cậu. Với người ngoài, đó chỉ là cú sấm “đánh không gọn”. Với cậu, đó là khác biệt giữa nát vai và nát cả người.
Cú nổ vẫn kinh khủng. Nó hất cậu bay khỏi đài như một con rối đứt dây, xương vai trái gãy nghe rõ tiếng, lôi khí chạy khắp người làm da cháy sém, máu trào ra miệng. Cậu đập xuống đất ngoài vòng đài, mắt hoa, tai ù đặc. Đau tới mức cậu suýt ngất. Nhưng qua màn đau, một ý nghĩ tỉnh táo lạnh lẽo vẫn chạy: ngã ra ngoài đài rồi. Xuất đài. Thua rồi. Tốt. Cậu đã giữ được cái cần giữ.
“Xuất đài. Lôi Đình thắng.” Khảo quan xướng, giọng có phần ngập ngừng, vì ai cũng thấy cú đánh vừa rồi mạnh bất thường.
Tần Mạc nằm ngoài đài, ôm cái vai gãy, thở như kéo bễ, và trong cơn đau xé, cậu để mặt mình hiện đúng vẻ một kẻ yếu vừa suýt chết vì xui xẻo gặp một cú đánh quá tay. Cậu thua. Cậu thảm hại. Cậu máu me. Và đó chính xác là thứ cậu cần Huyền Sứ thấy.
Bởi cậu đã không bung đóa sen. Tia ấn quyết cậu dùng nhỏ tới mức, lẫn trong cơn hỗn loạn của cú sấm, không ai — cậu cầu là kể cả Huyền Sứ — phân biệt nổi nó với một phản ứng chân khí tuyệt vọng của kẻ sắp chết. Cậu đã đi qua cửa hẹp nhất: sống, mà vẫn giữ vẻ rác.
Lôi Vô Kỵ nhảy xuống đài, và điều gã làm khiến Tần Mạc ngạc nhiên. Gã không cười đắc thắng. Gã tới bên cậu, mặt tái, giọng hạ thấp chỉ đủ hai người nghe: “Cú đó không phải của ta. Ta ra ba phần lực. Tới giữa chừng nó thành sáu phần. Có kẻ nhúng tay.” Gã nhìn cậu, ánh mắt kiêu ngạo lần đầu pha một nét gì đó như áy náy — và cảnh giác. “Ngươi… đáng lẽ chết. Sao ngươi né được đúng cái phần chí mạng?”
Tần Mạc ho ra máu, cười méo: “May thôi. Sư huynh… đánh nhẹ tay… đệ tử cảm kích.” Cậu chìa cho gã đúng cái lời một kẻ yếu biết ơn nên nói, che đi câu hỏi nguy hiểm gã vừa đặt ra.
Lôi Vô Kỵ nhìn cậu thêm một lúc. Cái nhìn của một kẻ tu lôi cả đời tin vào sức mạnh trực diện, giờ lần đầu chạm phải một thứ nó không hiểu: một “phế vật” đáng lẽ đã chết mà không chết, và một chiêu của chính mình bị bàn tay nào đó bẻ cong. Rồi gã đứng dậy, không hỏi nữa — nhưng cậu thấy gã liếc lên khán đài chủ một cái, ngắn thôi, và trong cái liếc ấy có một tia gì đó Tần Mạc không ngờ ở một kẻ kiêu ngạo: nghi ngờ chính cái “cao nhân” mà cả năm tông đang cúi đầu.
Khi gã quay đi, Tần Mạc biết cậu vừa có thêm một người để ý tới mình — lần này không phải kẻ thù, mà một kẻ kiêu ngạo có nguyên tắc, vừa nhận ra có gì đó không ổn ở “phế vật” này, và ở cả cái cú sấm bị ai đó động tay. Một đồng minh tiềm tàng? Hay chỉ thêm một đôi mắt nữa cậu phải dè chừng? Cậu chưa biết. Trong ván cờ này, ranh giới giữa hai thứ đó mỏng như một hơi thở.
Trên khán đài chủ, Huyền Sứ ngồi bất động, nhấp một ngụm trà, như thể cú sấm suýt giết người vừa rồi chỉ là một màn kịch nhạt. Không ai trong năm tông dám bàn tán về việc cú đánh của Lôi Vô Kỵ tự dưng mạnh gấp đôi; có lẽ nhiều người còn chẳng nhận ra. Chỉ vài kẻ đủ tinh — Lôi Vô Kỵ, và có lẽ một hai trưởng lão — thoáng cau mày, rồi cũng nuốt nghi vấn xuống, vì không ai dám nghi ngờ một “giám lễ” mà Chưởng môn phải cúi đầu.
Tần Mạc, nằm dưới đất máu me, cảm thấy cái nhìn của Huyền Sứ lướt qua mình một lần cuối — chậm rãi, đo lường — rồi rời đi, thờ ơ, như một người vừa thả một mồi câu và thấy con cá không cắn. Ông ta đã có câu trả lời ông ta muốn: cái đứa áo xám kia đúng là rác, một kẻ hàn vi lì lợm gặp may, không đáng để một vị như ông ta bận tâm thêm.
Cậu đã qua bài kiểm tra. Bằng cách trông như một con cá chết.
Chu Bình giành lấy một đầu cáng, gạt phăng đệ tử Dược phong khác ra, tự tay khiêng cậu về lều y. Suốt đường đi, gã lầm bầm chửi — chửi Lôi Đình tông, chửi cái cú sấm “quá tay”, chửi cả cái Đại Tỷ Thí — nhưng tay gã đặt cáng nhẹ hết mức, sợ làm động cái vai gãy của cậu. Vào lều, gã tự tay nắn xương, rịt thuốc, cái nghề Dược phong của gã giờ thành hữu dụng. “Ngươi ngu lắm,” gã gằn, mắt đỏ hoe, “ta thấy hết. Ngươi cố ý thua. Ngươi thừa sức đỡ cú đầu mà ngươi buông tay. Vì cái gì? Vì cái bí mật chết tiệt của ngươi hả?” Gã siết nắm đấm. “Đáng lẽ ta nhảy lên đài đấm cho tên Lôi Vô Kỵ một trận.”
“Đừng.” Tần Mạc nắm cổ tay gã, dù cử động ấy làm cả người cậu đau nhói. “Cú sấm không phải lỗi Lôi Vô Kỵ. Có kẻ khác nhúng tay — kẻ trên khán đài chủ. Ngươi mà nhảy lên gây chuyện, ngươi chết, mà còn kéo cả ta lẫn Tô Vãn vào tầm mắt hắn. Nghe ta: chuyện hôm nay, ngươi thấy gì cũng chôn trong bụng. Coi như ta thua vì xui. Được không?”
Chu Bình nhìn cậu hồi lâu, cơn giận trong mắt gã từ từ nhường chỗ cho một nỗi bất lực. Gã hiểu. Gã ghét cái sự hiểu ấy, nhưng gã hiểu. “Một ngày nào đó,” gã nói khẽ, tay vẫn rịt thuốc cho cậu, “ngươi phải kể ta nghe hết. Ta chán làm thằng ngốc đứng ngoài lo hộ rồi. Nhưng… được. Hôm nay ngươi thua vì xui. Ta chôn.”
Cái nghĩa khí ấy, cái lòng trung không cần hiểu hết vẫn chọn tin, làm cổ họng Tần Mạc nghẹn lại giữa cơn đau. Cậu lại thêm một món nợ với gã bạn to xác này — món nợ mà cậu bắt đầu sợ rằng mình sẽ không bao giờ trả nổi.
Nhưng khi cơn thuốc bắt đầu ngấm và cậu lơ mơ thiếp đi, qua khóe mắt, cậu thấy Tô Vãn đứng lẫn trong đám đích truyền phía xa, tay siết chặt tà áo, mặt trắng bệch vì vừa nhìn người mình thương suýt chết mà không được phép chạy tới. Và cậu hiểu, cái giá của việc “qua bài kiểm tra” hôm nay, không chỉ là một cái vai gãy. Là bắt nàng đứng nhìn cậu đổ máu, mà phải vờ như không quen.
Đó, có lẽ, mới là đòn tàn nhẫn nhất của những kẻ đứng trên cao: chúng không chỉ săn con mồi. Chúng bắt con mồi tự nguyện diễn trò làm mồi, và bắt những kẻ yêu nó đứng nhìn.