tinbc tinbc

Chương 24: Bàn tay cao hơn

Đêm thứ ba của kỳ Đại Tỷ Thí, khi các trận đấu ban ngày đã tan và cả tông chìm vào tĩnh lặng, Tần Mạc vô tình nhìn thấy cách Huyền Sứ “chọn hàng”.

Cậu không định thấy. Cậu chỉ đi tìm nước ở khu sau nhà khách, tránh giờ đông người, thì thấy một chuyện nhỏ khiến cậu chú ý: một gian điện phụ, vốn phải đóng kín và tối om như mọi gian bỏ không khác, lại có ánh lân đăng hắt ra qua khe cửa — và quanh nó, các trận pháp cách âm được bố trí dày bất thường, dày tới mức một kẻ tinh mắt như cậu mới nhận ra là có người cố tình che giấu điều gì bên trong.

Bản năng của kẻ ba năm sống dưới đáy — luôn muốn biết mối nguy trước khi nó tới, luôn để ý chỗ nào người ta cố giấu — kéo cậu lại gần. Cậu ép chân khí xuống thấp nhất, đi vòng theo góc khuất trận pháp, nép sau một cột đá nơi khe hở giữa hai lớp trận cho phép cậu nhìn vào mà không bị phát giác. Lẽ ra cậu nên đi. Một đệ tử khôn ngoan sẽ đi. Nhưng cậu cần biết.

Bên trong, dưới ánh lân đăng, Huyền Sứ đang ngồi. Trước mặt ông ta, quỳ một đệ tử Lôi Đình tông — không phải Lôi Vô Kỵ, mà một thiếu niên trẻ hơn, mặt tái mét. Bên cạnh là trưởng lão Lôi Đình, cúi đầu, tay dâng một tấm ngọc giản.

“Lôi Cửu Tiêu.” Huyền Sứ đọc cái tên trên ngọc giản, giọng vẫn nhẹ và đều, như đọc tên một món hàng trong sổ. “Thiên lôi thể. Trăm năm một gặp ở Lôi Đình. Tốt.” Ông ta ngẩng lên nhìn thiếu niên đang quỳ. “Ngươi được chọn. Theo ta, ngươi sẽ có thứ mà cả đời tu ở cái tông nhỏ bé này cũng không mơ tới.”

Thiếu niên run rẩy, mắt long lanh nước, ngoái nhìn vị trưởng lão như cầu cứu. Nhưng vị trưởng lão — người đáng lẽ phải che chở học trò — chỉ tránh ánh mắt ấy, tay siết chặt hộp đan dược mới nhận. “Nhưng… sư môn của con… con còn muốn ở lại Lôi Đình…” thiếu niên lắp bắp, giọng vỡ ra.

“Sư môn ngươi đã đồng ý. Đã ký, đã nhận đan rồi.” Huyền Sứ nói, và trưởng lão Lôi Đình cúi thấp hơn nữa, không dám nhìn học trò mình. “Đổi lại, Lôi Đình được ba viên Trúc Cơ đan thượng phẩm và mười năm bình yên. Một cái giá hời cho tông môn. Ngươi nên mừng vì mình đáng giá.”

Bên cạnh Huyền Sứ, trên một cái bàn thấp, Tần Mạc thấy một chồng ngọc giản — không phải một hai tấm, mà cả một chồng. Mỗi tấm, khi Huyền Sứ chạm vào, lại hiện lên một quầng sáng nhỏ khắc tên và một dòng chữ đỏ — hẳn là “phân loại” thể chất, giống hệt những dòng ghi chú Tần Mạc từng thấy trong sổ ngục Chấp pháp đường. Ông ta cầm tấm tiếp theo lên, lướt mắt, đọc khẽ như đang điểm danh một danh mục hàng: “Huyền Băng cung, một băng thể sơ cấp — thứ phẩm, bỏ. Táng Kiếm sơn trang, một kiếm cốt thiên thành — lấy. Vạn Dược cốc, một cửu chuyển linh đồng thể — lấy, ưu tiên.” Đọc xong tấm nào, ông ta gảy nó sang một bên như gảy một hạt thóc lép, tấm rơi xuống bàn kêu một tiếng “cạch” khô khốc — và mỗi tiếng “cạch” ấy là một số phận vừa được định đoạt xong.

Tần Mạc nép sau cột đá, nhìn chồng ngọc giản dày như một quyển sổ nợ bên tay Huyền Sứ, nhìn vị trưởng lão Lôi Đình ôm đan dược mà cúi mặt, và thấy lạnh tới tận xương. Cái mà cả Đông Vực gọi là ngày hội tranh tài, thì ra chỉ là một buổi kiểm hàng. Năm tông không mang đệ tử tới để tranh vinh quang. Họ mang tới để bán. Và cái “vinh dự được cao nhân thu nhận” mà bao đệ tử khao khát — chẳng qua là dấu triện đóng lên một món hàng đã có người trả giá.

Khai Thiên Tế của Tang Cô, hóa ra, chỉ là một nhánh nhỏ. Tang Cô nuôi một đóa sen để tự mình leo một tầng. Còn Huyền Sứ thì gom cả một mùa thể chất dị biến khắp Đông Vực — cho một kế hoạch lớn hơn nhiều, của một kẻ đứng cao hơn nhiều.


Trưởng lão Lôi Đình đặt tay lên vai học trò, đẩy nhẹ về phía một cánh cửa bên — một cánh cửa mà lúc nãy Tần Mạc dám chắc không hề có ở bức tường ấy. Nó vừa xuất hiện, đen kịt, không dẫn tới gian phòng nào, chỉ dẫn tới một khoảng tối không đáy. Thiếu niên Lôi Đình ngoái lại nhìn sư trưởng một lần cuối — ánh mắt của một đứa trẻ vừa hiểu ra mình bị bán, mà không dám khóc — rồi bước qua ngưỡng.

Và biến mất. Không phải đi khuất. Biến mất, như bị cánh cửa nuốt gọn. Cánh cửa đen khép lại, tan vào tường, như chưa từng có. Trưởng lão Lôi Đình đứng lặng một thoáng trước bức tường trống, vai sụp xuống, rồi lặng lẽ ôm chồng đan dược vừa nhận mà lui ra, không dám ngoảnh lại.

Tần Mạc chưa từng thấy loại thần thông ấy. Nó không giống bất cứ công pháp dịch chuyển nào của ngũ tông — không trận, không phù, không linh quang. Nó giống hệt cái cách Huyền Sứ xuất hiện trên khán đài mà không qua cửa: thứ “đi lại giữa các nơi” của một kẻ mà với hắn, cái khoảng cách cả ngũ tông coi là bất khả vượt qua, chỉ mỏng như một tờ giấy. Thứ pháp thuật của một tầng cao hơn hẳn cái thế giới Tần Mạc đang đứng.

Cậu định lui, nhưng đúng khoảnh khắc ấy, Huyền Sứ — vẫn ngồi quay lưng lại phía cậu — cất tiếng, nhẹ nhàng, thong thả:

“Đứng sau cột đá đủ lâu rồi đấy. Ra đây.”

Tim Tần Mạc như ngừng đập. Ông ta biết. Ông ta đã biết từ đầu. Chối là vô ích. Cậu bước ra, cúi đầu thật thấp, khoác trọn vẻ một đệ tử quèn vô tình lạc chỗ, tim đập loạn nhưng mặt cố giữ ngây ngô. Trong ngực, cậu ép đóa sen nép sâu nhất có thể, cầu cho nó đừng phát ra một tia khí nào.

“Đệ tử… đi tìm nước, lỡ đường, xin Huyền Sứ đại nhân thứ tội.” Cậu quỳ xuống, giọng run thật (cậu không cần diễn cái run).

Huyền Sứ quay lại, nhìn cậu. Cái nhìn ấy — Tần Mạc cảm thấy nó lướt trên người mình như một bàn tay vô hình sờ nắn, tìm kiếm. Không phải nhìn bằng mắt. Là một thứ quét qua tận kinh mạch, tận đan điền, tận cái chỗ sâu nhất trong ngực nơi đóa sen ẩn nấp.

Đóa sen co rúm tới mức đau, nép sau lớp lớp chân khí như con thú nhỏ rúc vào hang tránh bóng đại bàng. Và Tần Mạc làm cái điều liều lĩnh nhất đời: thay vì cố che giấu chân khí đen (che là lộ ra có gì để che), cậu thả lỏng — để Huyền Sứ “quét” thấy đúng cái mà một đệ tử hàn vi nên có: một đan điền Kim Đan sơ tầm thường, chân khí xám xịt vì công pháp Chấp pháp đường thô kệch, không có gì tinh khiết, không có gì dị biến. Cậu giấu đóa sen sâu hơn cả tầng chân khí ấy, cầu cho cái nhìn của Huyền Sứ dừng lại ở lớp vỏ tầm thường mà không xuyên thêm một tấc.

Ba năm quét thang đã dạy cậu điều này: kẻ mạnh khi soi kẻ yếu thường chỉ soi tới chỗ chúng dự đoán, rồi thôi. Chúng thấy cái chúng chờ được thấy. Huyền Sứ chờ thấy một hạt cát — nên nếu cậu chìa ra đúng một hạt cát, có lẽ ông ta sẽ không đào xuống lớp dưới.

Một khoảnh khắc dài như một đời trôi qua. Cái nhìn của Huyền Sứ dừng ở lớp chân khí xám. Do dự. Rồi — Tần Mạc cảm thấy nó rút đi, như mũi kim vừa chạm đáy nông của một cái giếng và cho rằng đó là đáy thật.

“Đệ tử Chấp pháp đường.” Cuối cùng Huyền Sứ nói, giọng vẫn đều, không rõ đang nghĩ gì. “Cái đứa thắng hai trận bằng cách chịu đòn. Ta có để ý ngươi. Ngươi giấu giỏi đấy.” Tần Mạc thấy máu mình đông lại — cho tới khi Huyền Sứ nói hết câu: “…giấu cái sự tầm thường của mình sau vẻ lì lợm. Tưởng ta không nhận ra à? Một kẻ hàn vi, không linh căn tốt, chỉ có chút gan và chút mưu, cố đấm ăn xôi ở Đại Tỷ Thí để đổi đời. Đông Vực đầy loại như ngươi.”

Ông ta phất tay, giọng chán chường ra mặt: “Cút đi. Lần sau còn lạc đường vào chỗ của ta, ta sẽ không tha đâu.”

Tần Mạc dập đầu lia lịa, lồm cồm lui ra, chân bước xiêu vẹo đúng kiểu một kẻ vừa sợ vãi mật (cậu không cần diễn cái xiêu vẹo ấy — chân cậu thật sự run). Chỉ khi khuất khỏi gian điện, khuất khỏi cái nhìn ấy, đi thêm một quãng xa nữa cho chắc, cậu mới dám dừng, tựa vào một thân cây, và thở — hơi thở đầu tiên kể từ lúc Huyền Sứ cất tiếng gọi cậu ra. Lưng áo đã ướt đẫm, lạnh ngắt. Cậu vừa đứng cách cái chết, hoặc cách một số phận còn tệ hơn cái chết, đúng bằng một tấc — bằng cái độ sâu mà cái nhìn của Huyền Sứ đã dừng lại trước lớp chân khí giả.

Kế của Tô Vãn đã cứu cậu. Cái vỏ “hàn vi lắm mưu, không có gì đáng lấy” đã khiến Huyền Sứ — kẻ chỉ tìm thể chất dị biến — xếp cậu vào loại rác, thôi để mắt. Cậu đã đúng: giấu bằng một sự thật tầm thường, an toàn hơn giấu bằng sự bí ẩn.

Nhưng cậu cũng vừa thấy thứ khiến cả kế hoạch trở nên khẩn cấp gấp bội. Huyền Sứ không chỉ nhắm Tô Vãn. Ông ta đang gom cả một mùa. Và nếu ông ta gom đủ — nếu cái kế hoạch của kẻ đứng trên ông ta chín — thì Khai Thiên Tế của Tang Cô, cửa Tế, đóa sen của cậu, băng thể của Tô Vãn, tất cả sẽ chỉ là những hạt cát trong một cơn lở núi lớn hơn tất cả.

Cậu cần mạnh hơn. Nhanh hơn. Và cậu cần biết: kẻ đứng trên Huyền Sứ là ai, muốn gì, và cái “mùa” mà hắn đang gom sẽ được “gặt” vào ngày nào.

Đêm đó, lần đầu tiên, Tần Mạc thấy sáu cánh sen trong ngực mình không còn chỉ là một cái đồng hồ đếm ngược cái chết của riêng cậu và Tô Vãn. Nó là một mảnh của một cỗ máy lớn hơn nhiều — cỗ máy mà cậu vừa hé thấy một bánh răng đêm nay, và không tài nào rũ khỏi đầu.


Cậu tìm Tô Vãn ngay khi có thể — lần này ở một góc kho thuốc cũ ít người qua, đủ khuất để nói chuyện — kể lại tất cả: thiếu niên Lôi Đình, chồng ngọc giản như sổ nợ, những tiếng “cạch” định đoạt số phận, cánh cửa đen nuốt người.

Nàng nghe, mặt mỗi lúc một tái. Khi cậu kể tới đoạn “sư môn ngươi đã đồng ý”, nàng khẽ nhắm mắt, như thể lời ấy chạm vào một vết thương của chính nàng. “Vậy là thật.” Nàng nói khẽ. “Ta vẫn nghĩ Chưởng môn giữ ta là để dành cho Khai Thiên Tế của riêng Thương Lan. Nhưng nếu Huyền Sứ đi mua thể chất khắp ngũ tông, thì… có khi Chưởng môn đang giấu ta không phải để giữ cho mình, mà vì chưa ngã giá xong với Huyền Sứ. Ta không phải bảo vật họ nâng niu. Ta là món hàng họ đang mặc cả.”

Tần Mạc nắm tay nàng. Cái lạnh băng thể quen thuộc, và như mọi lần, đóa sen trong ngực cậu dịu lại dưới nó. “Ta sẽ không để họ ngã giá xong.” Cậu nói. “Nhưng ta cần biết nhiều hơn. Thiếu niên Lôi Đình bị đưa qua một cánh cửa — không phải cửa dịch chuyển thường. Nó nuốt người, giống cách Huyền Sứ xuất hiện. Nếu ta tìm được nơi cánh cửa ấy dẫn tới, ta tìm được nơi ‘mùa màng’ được cất giữ. Và nơi cất giữ, thì cũng là nơi có thể phá.”

“Nguy hiểm.” Tô Vãn nhìn cậu. “Huyền Sứ đã để ý ngươi một lần. Ngươi lảng vảng quanh chỗ của ông ta lần nữa, cái vỏ ‘hàn vi vô hại’ sẽ vỡ. Ông ta tha ngươi vì tưởng ngươi là rác. Rác mà đi rình cửa cấm thì thành đáng ngờ ngay.”

“Ta biết.” Cậu đáp. “Nên ta sẽ không rình. Ta sẽ đợi. Đại Tỷ Thí còn nhiều ngày. Huyền Sứ sẽ còn ‘chọn hàng’ nữa — và mỗi lần chọn, ông ta lại mở cánh cửa ấy. Ta chỉ cần một lần nhìn thấy nó mở đủ lâu để đọc được phù văn trên đó. Câu Hồn ấn trong tay ta… biết đâu đọc được thứ cùng nguồn với nó.”

Tô Vãn im lặng nhìn cậu hồi lâu. Rồi nàng nói, giọng nhỏ: “Ngươi đang đi từ kẻ trốn chạy thành kẻ đi săn ngược. Ta không biết nên mừng hay nên sợ cho ngươi.” Nàng siết tay cậu. “Chỉ cần nhớ: mỗi bước ngươi tiến gần cái cửa ấy, là một bước ngươi tiến gần thứ đã sinh ra đóa sen trong ngực ngươi. Đừng để lúc tìm ra cách phá cái cửa, thì chính ngươi đã thành thứ cần bước qua nó.”

Câu ấy đọng lại, lạnh và thật. Bởi cả hai đều biết: con đường phá bàn tế và con đường trở thành lễ vật, với Tần Mạc, chạy song song tới mức đôi khi không phân biệt nổi.