tinbc tinbc

Chương 21: Nửa năm

Nửa năm trôi qua kể từ khi cửa Vân Mộ khép lại sau lưng ba người. Và trong nửa năm ấy, Tần Mạc học được một điều: cầm cương một con thú đói khó hơn nhiều so với chỉ ghì nó.

Mỗi đêm, trong gian đá dưới Chấp pháp đường, cậu lại lôi dấu triện Câu Hồn ấn ra tập. Ban đầu cậu tưởng nắm được ấn là nắm được đóa sen — như nắm dây cương một con ngựa. Cậu lầm. Ấn quyết này không biến đóa sen thành ngựa. Nó chỉ cho cậu một sợi dây để giật, và mỗi lần giật, con thú trong ngực lại chống lại, thử xem lần này chủ nó có còn đủ ý chí hay không.

Cậu tập bằng cách khó nhất: cậu thả một tia chân khí đen ra, ra lệnh nó chạm vào một con chuột đá trong ngục nhưng không được ăn, rồi thu về. Chín lần đầu, đóa sen nuốt con chuột trước khi cậu kịp cản. Lần thứ mười, cậu giữ được. Lần thứ hai mươi, cậu giữ được mà không phải cắn lưỡi tới bật máu. Tiến bộ, nhưng chậm, và mỗi bước đều nhắc cậu rằng sợi dây cương này mỏng manh tới đâu.

Cậu vẫn chưa dám thử điều quan trọng nhất: dùng ấn để phá một phong ấn thật. Bởi để làm thế, cậu phải mở toang ấn quyết ra hết cỡ — và cậu không chắc, một khi mở hết, mình còn siết lại được không, hay đóa sen sẽ nhân khoảnh khắc ấy mà bung ra nuốt trọn cậu. Câu Hồn ấn là chìa khóa mở cửa Tế; nhưng nó cũng có thể là chìa mở luôn cái cũi nhốt con thú trong ngực cậu. Cậu chưa đủ mạnh để chắc mình sống sót sau lần thử ấy. Nên cậu đợi. Cậu luyện. Cậu kiên nhẫn — cái kiên nhẫn cậu học từ chính Tang Cô.

Một đêm, cậu liều thử xa hơn thường lệ: thay vì một con chuột đá, cậu thả tơ đen chạm vào một tấm bia trấn hồn — nơi một mảnh hồn phạm nhân đang bị nén. Cậu chỉ định chạm, để cảm cái phong ấn trên bia phản ứng thế nào với ấn quyết. Nhưng khoảnh khắc tơ đen chạm vào lớp phù văn, đóa sen bùng lên đòi nuốt cả mảnh hồn trong đá, mạnh tới mức kéo cả cánh tay cậu chúi về phía bia. Cậu phải dồn toàn bộ ý chí vào dấu triện, giật ngược lại — và trong một tích tắc kinh hoàng, cậu cảm thấy sợi dây cương căng tới sắp đứt. Nếu nó đứt, ngay giữa rừng bia đầy hồn phách này, cậu sẽ thành một cơn cuồng thực không ai cản nổi.

Cậu siết được. Vừa kịp. Rồi cậu ngồi thụp xuống, thở dốc, tay run, và ghi nhớ bài học: chưa tới lúc. Con dao trong tay áo cậu còn chưa đủ chắc để rút ra.

Về mặt cảnh giới, cậu giữ nguyên Kim Đan sơ trước mắt người ngoài, dù thực chất đã vững hơn nhiều. Cậu diễn tròn vai một đệ tử Chấp pháp đường bình thường, tiến bộ đều đặn nhưng không có gì đặc biệt. Chỉ Tang Cô biết cậu giấu gì — và chính vì lão biết, cậu càng phải diễn kỹ với tất cả những người khác.


Chu Bình thì đã hồi phục — thân thể gã lành nhanh nhờ Dược phong, ba vết kiếm Vân Mộ giờ chỉ còn ba đường sẹo trắng trên lưng. Gã đã mang được Tuyết Tủy Thảo về cho mẹ; lần gặp lại, gã khoe cái tin ấy trước cả khi chào cậu, cười ngoác miệng như đứa trẻ. Nhưng Tần Mạc để ý, cái cười ấy giờ có một khoảng lặng phía sau nó — thi thoảng, giữa câu chuyện, mắt gã lại xa xăm, và cậu biết gã đang nhớ tới những tấm lệnh bài vỡ trong sương, tới cái sự thật về tông môn mà Vân Mộ đã phơi ra trước mắt gã.

“Ta vẫn ở Dược phong.” Chu Bình nói, một hôm hai người ngồi ăn ở bậc thang cũ. “Vẫn chăm vườn, vẫn nuôi con thỏ tuyết. Nhưng ta không còn thờ tông môn như trước nữa. Ta ở lại vì vườn thuốc, vì mấy đứa sư đệ hiền, vì… vì ngươi với Tô cô nương cần có người ngoài cuộc đứng canh chừng.” Gã nhìn cậu, ánh mắt hiếm khi nghiêm. “Ngươi đang tính chuyện lớn. Ta không hỏi là chuyện gì. Nhưng ngươi cần một kẻ không dính dáng gì tới mấy trưởng lão, một kẻ chỉ trung với ngươi chứ không trung với tông — thì ta đây. Nhớ lấy.”

Tần Mạc nhìn gã, lòng vừa ấm vừa nhói. Chu Bình vừa tự đặt mình vào ván cờ nguy hiểm của cậu, bằng đúng cái nghĩa khí hồn nhiên đã khiến gã suýt chết trong Vân Mộ. Cậu muốn bảo gã tránh xa. Nhưng cậu nhớ lời gã ở Vân Mộ — đừng giành phần quyết của ta — nên cậu chỉ gật, và ghi thêm một cái tên vào danh sách những người cậu phải bảo vệ tới cùng.

Nửa năm ấy, cậu gặp Tô Vãn không nhiều — cả hai đều hiểu, gặp nhiều là cho người ta thấy một mối liên hệ mà cả hai cần giấu. Nhưng cứ vài đêm, nàng lại tìm cách gặp cậu ở sau vườn thuốc, mang theo những gì nàng tra được trong Tàng Kinh các về Câu Hồn ấn, về cửa Tế, về những mảnh sử vụn của cái thế lực đã dựng Vân Mộ.

Một đêm, nàng trải ra trước mặt cậu một tấm bản đồ cổ chép tay, chỉ vào bốn vị trí bị người ta cạo mực. “Địa chí cổ ta mượn lén. Bốn chỗ này từng có tên tông môn — bị cạo đi. Ta tra chéo: cả bốn đều ‘suy vong’ trong vòng một trăm năm, mỗi lần đúng vào một kỳ có bí cảnh lớn như Vân Mộ mở.” Ngón tay nàng dừng trên một cái tên mờ. “Ngũ tông bây giờ. Chín tông ngày xưa.”

Tần Mạc nhìn bốn vết cạo trên bản đồ, và không cần nàng nói hết. Bốn cái tên bị xóa. Bốn cái mộ như Vân Mộ. Cậu đưa tay chạm lên một vết cạo, thấy tay mình lạnh đi.

Cậu nhớ tới cái lò dưới lõi Vân Mộ, tới bích họa dòng sông người bị nuốt, tới hàng vạn hình khắc chảy về một cái miệng. Bốn vết cạo trên tấm bản đồ này, với cậu, không còn là bốn cái tên mất tích. Là bốn cái miệng đã ăn no, đã đóng lại.

“Vậy kẻ gặt là ai?” cậu hỏi, giọng khản. “Không phải Tang Cô. Lão không đủ tầm xóa bốn tông.”

“Đúng.” Tô Vãn gấp quyển sách, và dưới ánh nến, cậu thấy ngón tay nàng vô thức lần lên cổ tay trái — chỗ vệt sương giá — cái động tác nàng vẫn làm mỗi khi nói tới những kẻ coi thể chất của nàng là món hàng. “Trên Tang Cô còn có kẻ khác. Kẻ đủ tầm coi cả một tông môn nghìn năm chỉ là một luống rau. Kẻ mà Khai Thiên Tế của Tang Cô, có lẽ, cũng chỉ là một việc nhỏ được giao.” Nàng ngẩng lên. “Và ta có cảm giác — sắp tới, chúng ta sẽ gặp một trong số chúng. Ta không biết vì sao, nhưng từ khi nghe tin có ‘giám lễ’ tới, tim ta cứ lạnh. Băng thể của ta… nó sợ thứ gì đó sắp tới. Mà thứ khiến băng thể ta sợ, thì hiếm lắm, Tần Mạc à.”

Tần Mạc nắm lấy bàn tay đang lần cổ tay của nàng, giữ nó lại. “Dù kẻ đó là ai,” cậu nói khẽ, “hắn cũng phải bước qua ta trước khi chạm được vào nàng.”

Nàng nhìn cậu, và không rút tay ra. Nhưng trong mắt nàng có một nỗi lo mà lời hứa của cậu không xua được — nỗi lo của người biết rõ hơn cậu rằng, ở cái tầng nấc của những kẻ xóa được cả bốn tông, một lời thề của một tu sĩ Kim Đan sơ mỏng manh tới nhường nào.


Cảm giác của nàng đúng. Ba hôm sau, cả Thương Lan Tông xôn xao.

Tin truyền xuống tận Chấp pháp đường: mười năm một lần, năm tông Đông Vực tổ chức Đại Tỷ Thí ngũ tông — nơi đệ tử ưu tú các tông so tài, tranh danh, tranh tài nguyên. Năm nay, kỳ Đại Tỷ Thí được tổ chức tại Thương Lan Tông. Và năm nay, có một điều khác thường: một vị khách từ ngoài Đông Vực sẽ tới dự với tư cách “giám lễ” — một nhân vật mà đến Chưởng môn cũng phải thân chinh ra nghênh đón.

Người ta gọi ông ta là Huyền Sứ.

Cả Thanh Khâu sơn nửa tháng ấy biến thành một tổ kiến bị chọc. Đệ tử ngoại môn bị điều đi quét dọn, dựng đài, treo cờ ngũ tông. Nội môn thì luyện ngày luyện đêm để tranh suất ra đài. Các trưởng lão họp liên miên. Người ta lau chùi cả những gian điện mấy chục năm không mở, bày ra linh thạch, tiên hoa, đủ thứ để đón khách năm tông — và để đón riêng một vị “giám lễ”.

Không ai biết Huyền Sứ thuộc thế lực nào, tu vi bao nhiêu, tuổi tác ra sao. Chỉ biết khi cái tên ấy được xướng lên, các trưởng lão — kể cả Tang Cô — đều im bặt một cách khác thường. Có lời đồn ông ta tới từ một nơi “trên Đông Vực” — mà ngoài Đông Vực, với đám đệ tử quen coi năm tông là cả thế giới, là một khái niệm mơ hồ tới mức đáng sợ. Có lời đồn kỳ Đại Tỷ Thí nào có Huyền Sứ giám lễ, sau đó y như rằng vài đệ tử xuất sắc nhất các tông sẽ “được ông ta thu làm đồ đệ, đưa đi” — và không ai trong số đó từng trở về thăm sư môn. Và Tần Mạc, đứng trong hàng đệ tử Chấp pháp đường nghe truyền lệnh, để ý thấy một điều còn khác thường hơn: khi nghe tin Huyền Sứ tới, gương mặt khô như gỗ mục của Tang Cô — kẻ chưa từng sợ gì — thoáng qua một tia mà cậu chưa từng thấy ở lão.

Không phải sợ hãi. Là cảnh giác. Cái cảnh giác của một con thú săn khi ngửi thấy có con thú lớn hơn vừa bước vào lãnh địa của mình.

Đêm đó, Tang Cô cho gọi Tần Mạc.

“Đại Tỷ Thí, ngươi dự.” Lão nói, không rào đón. “Đấu cho khéo. Đừng thắng quá lộ, đừng thua quá nhục. Ta cần ngươi ở giữa — đủ giỏi để ta có cớ giữ ngươi bên mình, đủ tầm thường để không ai buồn dòm tới.” Lão ngừng, rồi thêm, giọng hạ xuống một bậc: “Và tránh xa Huyền Sứ. Đừng để ông ta chú ý tới ngươi. Dù có chuyện gì xảy ra trên đài, ngươi cũng phải đảm bảo một điều: cái thứ trong ngực ngươi, tuyệt đối không được để Huyền Sứ nhìn thấy.”

“Trưởng lão sợ ông ta.” Tần Mạc buột miệng, rồi lập tức biết mình vừa liều. Nhưng cậu cần biết.

Tang Cô không nổi giận. Lão chỉ dừng chuỗi hạt, nhìn cậu bằng ánh mắt xám lâu tới mức cậu tưởng lão sẽ không đáp. Rồi lão nói, giọng khô hơn thường: “Ta không sợ ông ta. Ta sợ thứ đứng sau ông ta. Có những kẻ, tiểu tử, mà ngay cả ta — kẻ nuôi sen suốt mấy chục năm — cũng chỉ là một tá điền cày thuê trên đất của họ. Huyền Sứ là người tới thu tô. Nếu ông ta biết ta có một đóa sen gần chín cánh như ngươi, ông ta sẽ không hỏi mượn. Ông ta sẽ lấy. Và ta thì…” lão nhếch mép, không giấu, “…chưa muốn dâng mùa màng của mình cho chủ đất sớm thế.”

Đó là lần đầu tiên Tang Cô thừa nhận có kẻ trên lão. Và chính sự thừa nhận ấy khiến Tần Mạc lạnh người hơn mọi lời đe dọa: nếu con thú săn kiên nhẫn, tàn nhẫn như Tang Cô mà còn phải cúi đầu, thì thứ đứng trên lão đáng sợ tới mức nào.

Tần Mạc cúi đầu vâng dạ, nhưng trong lòng cậu, trăm câu hỏi nổ ra. Tang Cô — kẻ nuôi cậu như nuôi một con dao, kẻ chẳng ngán gì — lại sợ một người để ý tới đóa sen của cậu. Nghĩa là Huyền Sứ, hoặc thế lực sau lưng ông ta, có thể đoạt con dao ấy khỏi tay Tang Cô. Con mồi của cậu, hóa ra, cũng là con mồi của kẻ khác; và những kẻ săn mồi lớn cũng đang rình nhau.

Cậu rời mật thất, ngước nhìn bầu trời đêm trên Thanh Khâu. Tang Cô sợ Huyền Sứ; Huyền Sứ hẳn cũng cúi đầu trước kẻ nào đó cao hơn — tầng tầng lớp lớp, đúng như bích họa Vân Mộ đã vẽ. Và cậu, ở tận đáy, chỉ là một quân cờ nhỏ mà mỗi kỳ thủ đều muốn nhặt lấy.

Nhưng một quân cờ nhỏ, nếu giấu trong tay áo một con dao không kỳ thủ nào ngờ tới, thì đến một ngày, có thể lật tung cả cái bàn.

Cậu về gian đá, lôi dấu triện ra, và luyện thêm một canh giờ nữa trước khi ngủ — lần này tập siết cương nhanh hơn, dứt khoát hơn. Bởi cậu biết, trong ba hôm tới, giữa một đấu trường đầy cao thủ năm tông và dưới ánh mắt của một kẻ có thể “lấy” cậu bất cứ lúc nào, cậu sẽ phải làm cái việc khó nhất: mạnh mà trông như yếu, giấu con dao mà vẫn phải dùng nó, ở gần Tô Vãn mà vờ như xa lạ. Một bước sảy chân, không chỉ cậu, mà cả nàng, cả Chu Bình, đều thành mồi cho một kẻ săn lớn hơn tất cả những kẻ họ từng gặp.

Còn ba hôm nữa, Đại Tỷ Thí khai mạc. Và Huyền Sứ sẽ tới.