Chương 20: Ra khỏi mộ
Cửa Vân Mộ nhả ba người ra vào một buổi chiều tà trên ngọn núi trọc phía tây Thanh Khâu, đúng chỗ họ đã bước vào — nhưng không còn là ba con người của lúc bước vào nữa.
Trong số hàng trăm đệ tử vào bí cảnh, chỉ hơn một nửa bước ra. Số còn lại thành những cái tên sẽ được ghi “mất tích trong lịch luyện” — thành thức ăn cho cái phễu dưới kia. Các trưởng lão trấn cửa điểm danh, phát đan dược trị thương, ghi công người mang được cơ duyên ra. Không ai hỏi những kẻ không trở về đã đi đâu. Cả tông môn đã quen với cái giá ấy suốt nghìn năm, quen tới mức không còn coi nó là cái giá.
Tần Mạc đứng giữa đám đông hỗn loạn ấy, nhìn cảnh tượng bằng đôi mắt mới. Trước kia, cậu sẽ chỉ thấy một buổi điểm danh. Giờ cậu thấy một cuộc thu hoạch. Một nữ đệ tử trẻ ngồi khóc bên mép núi, gọi tên một người không bước ra — và một trưởng lão chỉ liếc qua, phất tay cho người dẫn cô ta đi, giọng bực bội vì tiếng khóc làm phiền. Không một ai coi kẻ mất tích là một con người vừa chết. Họ chỉ là một dòng gạch xóa trong sổ, một hạt lép đã sàng đi. Y hệt Diệp Chẩn. Y hệt chín người. Y hệt cách cả cái thế giới xếp tầng này nhìn xuống những kẻ ở đáy.
Cậu cụp mắt, giấu đi cái ý nghĩ đang nhen: rằng cái tông môn cậu từng khao khát được thuộc về, cái nơi cậu từng mơ được ngẩng đầu, chẳng qua chỉ là một cái sàng đặt trên miệng một cái mộ — và mọi vinh quang nó ban cho chỉ là mồi nhử để đám con mồi tự nguyện leo lên bàn cân.
Tần Mạc cõng Chu Bình tới chỗ đệ tử Dược phong, giao gã cho họ chữa trị — không quên dúi vào tay gã một nắm Tuyết Tủy Thảo cậu hái vội ở tầng ngoài trên đường ra, đúng thứ gã vào đây để tìm. Chu Bình, nửa mê nửa tỉnh, nắm chặt nắm cỏ, cười ngây ngô: “Nương ta… sẽ hết đau lưng…” rồi lịm đi, tay vẫn không buông.
Tần Mạc đứng nhìn đám Dược phong khiêng gã đi. Vết thương trên lưng gã sẽ lành — đệ tử Dược phong đủ sức chữa. Nhưng cậu biết, một phần nào đó, cái ngày trong Vân Mộ này đã đổi Chu Bình. Gã đã thấy sự thật về tông môn, thấy cái mộ nuốt người, thấy thứ trong ngực bạn mình. Một gã ngốc hồn nhiên bước vào bí cảnh để hái thuốc cho mẹ; kẻ được khiêng ra hôm nay đã bớt hồn nhiên đi một chút. Và cậu tự hỏi, với một nỗi sợ mơ hồ, rằng cái tình bạn ngây ngô mà gã dành cho cậu — thứ khiến gã nhảy vào đỡ đòn không cần nghĩ — rồi sẽ dẫn gã tới đâu, khi đi cạnh một kẻ mà con đường phía trước chỉ toàn máu.
Cậu gạt ý nghĩ ấy đi. Không phải hôm nay. Hôm nay Chu Bình còn sống, còn nắm cỏ thuốc trong tay, còn mơ về con thỏ tuyết và cái lưng đỡ đau của mẹ. Chừng đó, hôm nay, là đủ.
Tô Vãn được đám đích truyền vây lấy, hỏi han. Nàng khoác lại vẻ phẳng lặng của một bảo vật tông môn, che kín cổ tay, không ai đoán được nàng vừa đi qua lõi của một cái mộ và trở về với máu người trên tay. Nhìn nàng đứng giữa đám đệ tử ăn mặc gấm vóc, cười nói khách sáo, Tần Mạc chợt thấy một nỗi xót xa: cả hai người họ đều đang diễn. Cậu diễn con mồi ngoan của Chấp pháp đường; nàng diễn bảo vật hoàn hảo của Chưởng môn. Chỉ khi ở cạnh nhau, trong bóng tối một cái mộ nuốt người, họ mới được là chính mình. Cái thế giới này chỉ cho hai kẻ khác thường được thành thật với nhau ở những nơi không ai nhìn thấy.
Trước khi bị kéo đi, nàng ngoái lại, liếc Tần Mạc một cái — một cái liếc ngắn, nhưng chứa trọn cái đêm trong Vân Mộ, cái giao ước, và nụ cười ấy. Rồi, kín đáo, nàng đưa tay chạm nhẹ lên cổ tay trái mình — chỗ có vệt sương giá — rồi khép bàn tay lại, như nắm lấy một lời hứa. Cậu hiểu ý: chúng ta còn cái ngày đó phải phá. Đừng quên. Đừng gục. Cậu khẽ gật. Và nàng khuất vào đám đông gấm vóc, để lại cậu với một quyết tâm vừa cứng thêm một bậc.
Rồi cậu nghe tiếng bước chân khô khốc quen thuộc sau lưng.
Tang Cô không xuống núi đón đám đệ tử như các trưởng lão khác. Lão đứng riêng, dưới bóng một tảng đá, và khi Tần Mạc tới, lão chỉ cần liếc một cái là biết.
“Kim Đan.” Lão nói, giọng khô như gỗ mục, nhưng có một tia gì đó gần như hài lòng. “Vào Trúc Cơ, ra Kim Đan. Và…” ánh mắt xám của lão dán vào ngực cậu, đếm, “…sáu cánh. Ngươi nở ba cánh chỉ trong một chuyến. Ta không nhìn lầm ngươi.”
Tần Mạc cúi đầu, đóng trọn vai con mồi ngoan được ban ơn. “Nhờ trưởng lão chỉ đường. Đệ tử đoạt được chút cơ duyên ở lõi.”
“Chút cơ duyên.” Tang Cô lặp lại, và lão cười — cái cười làm đóa sen trong ngực cậu lạnh toát. “Ngươi giấu ta. Không sao. Con mồi biết giấu là con mồi khôn, mà ta thích con mồi khôn — chúng lớn nhanh hơn.” Lão lần chuỗi hạt trắng ngà. “Ngươi nghĩ ta không biết ngươi lấy được thứ gì khác ngoài mảnh đạo à? Ta biết trong lõi Vân Mộ có gì. Ta để ngươi vào chính vì ngươi đủ đặc biệt để lấy được nó mà không chết. Cái ngươi giấu trong tay áo — cứ giữ đi. Nó không cứu được ngươi khỏi ta đâu. Nó chỉ làm ngươi đáng giá hơn thôi.”
Máu Tần Mạc đông lại. Lão biết về ấn quyết. Hoặc ít nhất, biết cậu lấy được một thứ. Cả chuyến đi cậu tưởng mình khôn ngoan hơn thợ săn — hóa ra thợ săn đã tính cả việc con mồi sẽ tưởng mình khôn ngoan.
“Trưởng lão biết trong lõi có gì,” cậu nói, dò từng chữ, cố giữ giọng bình thản, “vậy sao người không tự vào mà lấy? Người mạnh hơn đệ tử vạn lần.”
Tang Cô cười khẽ, cái cười của kẻ được hỏi đúng câu mình chờ. “Vì cái lõi đó không cho ta. Nó chỉ cho những kẻ mang mảnh của nó — những đóa sen như ngươi. Ta mà bước vào, nó nuốt ta luôn, chẳng buồn mặc cả. Còn ngươi, ngươi là con của nó; nó nói chuyện với ngươi, mặc cả với ngươi, cho ngươi mang đồ ra.” Lão nhìn cậu, ánh mắt xám lấp lánh một thứ đói khát kiên nhẫn. “Ngươi có biết vì sao ta gom đóa sen suốt mấy chục năm, hết đứa này tới đứa khác không? Vì ta cần một cái ống hút. Một kẻ đủ ‘con’ của cái lõi để thò tay vào đó lấy đồ cho ta, mà đủ mạnh để không chết giữa chừng. Tám đứa trước ngươi đều gãy. Ngươi là đứa đầu tiên ra được, mang cả cơ duyên lẫn Kim Đan. Ngươi vô giá với ta, tiểu tử. Nên ngươi cứ giấu con dao trong tay áo đi. Con dao càng sắc, con mồi càng đáng nuôi.”
Từng lời của lão vén lên một tầng sự thật mới, còn lạnh hơn tầng trước: cậu không chỉ là lễ vật cho Khai Thiên Tế. Cậu còn là công cụ để Tang Cô vét sạch cái lõi Vân Mộ — một cái muỗng sống múc từ nồi cháo linh hồn. Và mỗi lần cậu vào lõi lấy đồ cho lão, cậu lại nở thêm cánh, lại gần bàn tế hơn. Lão nuôi cậu bằng chính công cụ cậu dùng để mạnh lên.
Nhưng lão nói đúng một điều, và chính điều đó cho Tần Mạc chút bình tĩnh: lão muốn cậu giữ ấn quyết. Lão coi nó là thứ làm con mồi béo hơn, không phải vũ khí có thể giết mình. Lão không biết — không thể biết — rằng thứ Diệp Chẩn để lại, thứ cậu vừa ghép hoàn chỉnh trong lõi Vân Mộ, chính là thứ duy nhất có thể khống chế đóa sen, phá cửa Tế, và một ngày, chặn đứng Khai Thiên Tế của lão.
Con mồi vừa giấu được con dao trong tay áo, mà thợ săn lại tưởng đó là mỡ đang lên.
Nhưng ngay cả trong nỗi lạnh ấy, Tần Mạc buộc mình nghĩ như một kẻ đi săn ngược. Tang Cô cần cậu — cần cậu sống, cần cậu lớn, cần cậu vào lõi lấy đồ. Nghĩa là chừng nào chưa đủ chín cánh, chừng đó lão sẽ không giết cậu, không giết Tô Vãn. Cái ngày Khai Thiên Tế vừa là hạn tử, vừa là lá chắn: trước ngày đó, hai người họ an toàn một cách mỉa mai, vì họ quá quý để bị làm hại sớm. Cậu có thời gian. Không nhiều — ba cánh sen — nhưng có.
Và trong khoảng thời gian ấy, cậu sẽ làm cái điều thợ săn không ngờ: cậu sẽ học cách biến chính con dao lão tưởng là mỡ thành thứ cắt đứt cổ họng lão, ngay trên bàn tế lão đang dựng. Cậu chỉ cần một điều Tang Cô có thừa mà cậu thì thiếu: sự kiên nhẫn. Lão đã dạy cậu bài học ấy. Cậu sẽ trả lại lão, đúng vào ngày lão ít ngờ nhất.
“Về đi.” Tang Cô phất tay áo, quay lưng. “Củng cố Kim Đan cho vững. Nửa năm nữa có Đại Tỷ Thí ngũ tông, ta cần ngươi tới lúc đó phải mạnh hơn nữa.” Lão dừng một nhịp, rồi buông một câu, thản nhiên như nói chuyện mùa màng, mà khiến cả người Tần Mạc hóa đá:
“À. Sáu cánh rồi. Chỉ còn ba. Cái ngày đó — gần hơn ngươi tưởng đấy, tiểu tử. Cố lên.”
Rồi lão đi, tiếng bước chân khô khốc xa dần, để lại Tần Mạc đứng một mình dưới bóng đá, tay siết chặt dấu triện trong tay áo.
Cái ngày đó. Khai Thiên Tế. Cái ngày đóa sen nở đủ chín cánh và Tô Vãn bị đặt lên bàn tế. Sáu cánh rồi. Cậu vào Vân Mộ để tìm cách phá cái ngày ấy — và ra khỏi Vân Mộ, cậu mạnh hơn, có ấn quyết trong tay, nhưng cũng gần cái ngày ấy hơn ba cánh sen. Cứu và trả giá, luôn cùng một nhịp. Đó là luật của con đường cậu đi, luật mà cậu bắt đầu ngờ rằng không bao giờ đổi.
Cậu nhẩm lại thứ mình mang ra khỏi mộ: một Kim Đan mới ngưng, sáu cánh sen đen, và một Câu Hồn ấn hoàn chỉnh — thứ mà nếu học được cách dùng, có thể khống chế đóa sen và phá cả cửa Tế. Đổi lại, cậu vẫn thiếu thời gian, và vẫn chưa biết cách phá Khai Thiên Tế mà không phải nở đủ chín cánh — bởi nở đủ chín cánh thì chính cậu đã thành lễ vật hoàn chỉnh. Bài toán nghiệt như cũ. Nhưng lần đầu tiên, trong tay cậu có một quân cờ mà thợ săn không lường hết giá trị thật. Không phải chiến thắng. Là một khởi đầu.
Đứng dưới bóng đá chiều hôm ấy, cậu tự hứa với mình. Cậu sẽ học cho bằng được cách dùng Câu Hồn ấn, trước khi cánh sen thứ chín kịp nở. Và cậu sẽ không bao giờ, không một lần nào nữa, để cái lò — hay Tang Cô, hay bất cứ ai — dụ cậu buông cương “chỉ một lần”. Bởi Vân Mộ đã dạy cậu điều cốt tử: con đường thành quái vật không lát bằng tội ác, mà lát bằng những lần buông cương có lý do chính đáng.
Cậu ngước nhìn bầu trời chiều trên đỉnh Thanh Khâu, nơi Thiên Đình mà cả tông môn thờ phụng được cho là ngự trị. Sau tất cả những gì Vân Mộ cho cậu thấy — dòng sông người bị nuốt, kẻ phản loạn tan thành cái lõi, những tầng mây xếp chồng lên nhau trên bích họa — cậu nhìn cái bầu trời ấy bằng một đôi mắt khác. Nó không còn là nơi linh thiêng để thờ. Nó chỉ là một tầng. Một bậc thang. Phía trên nó còn tầng khác, và trên nữa, tầng khác nữa, mỗi tầng một kẻ như Tang Cô, như cái lò, nhìn xuống đám bên dưới mà gọi họ là nguyên liệu.
Và ở tận đáy cùng, dưới đáy của đáy, là một kẻ quét bậc thang mười sáu tuổi, mang sáu cánh sen đen trong ngực, một con dao cổ trong tay áo, một người con gái để mất trong tim — đang lần đầu tiên ngẩng đầu nhìn thẳng vào cả cái cầu thang tàn nhẫn ấy, và nghĩ, rất khẽ, một ý nghĩ mà ba trăm năm sau sẽ vang thành tiếng gầm chấn động chín tầng trời:
Một ngày nào đó, ta sẽ lật đổ tất cả các ngươi.
Đóa sen trong ngực cậu, nghe thấy ý nghĩ ấy, khẽ nở ra — không thêm cánh, mà chỉ rung lên một nhịp thỏa thuê, như một con thú vừa nghe chủ nó cuối cùng cũng nói ra điều nó đã chờ từ lâu.
Cậu cúi nhìn ngực mình, nơi sáu cánh hoa đen nằm im dưới lớp áo, và lần đầu tiên cậu không vội đè nó xuống. Cậu chỉ đặt tay lên đó, khẽ, như đặt tay lên một con thú dữ mình đang tập thuần — biết rõ rằng giữa cậu và nó, cuộc giằng co mới chỉ vừa bắt đầu, và cả hai đều đang kiên nhẫn chờ xem, tới cánh thứ chín, ai mới thật sự là kẻ cầm cương.
Gió chiều thổi qua đỉnh Thanh Khâu, cuốn theo mùi máu và sương lạnh của Vân Mộ còn vương trên áo cậu. Kẻ quét bậc thang khép vạt áo lại, giấu con dao cổ và sáu cánh sen vào trong, rồi lặng lẽ theo dòng đệ tử xuống núi — trông chẳng khác gì một ngoại môn may mắn sống sót, mà chẳng ai ngờ vừa mang từ trong lòng một cái mộ ra thứ sẽ, một ngày kia, làm rung chuyển cả cái cầu thang trời.