Chương 19: Đường ra máu
Con đường vào lõi dài bao nhiêu, con đường ra cũng dài bấy nhiêu — chỉ khác là giờ mỗi bước đều phải giành bằng máu, và mỗi giọt máu ấy, đóa sen trong ngực Tần Mạc đều ngửi thấy, đều thèm.
Lúc vào, bầy thủ hộ linh lùa họ xuống, không vội, vì chúng biết con mồi đang tự đi về phía cái miệng. Giờ, khi con mồi quay đầu bỏ chạy khỏi cái miệng ấy, chúng mới thật sự trở thành sát thủ. Cái phễu vốn nuốt vào một chiều nay phải nhả ra ngược — và không cái phễu nào nhả mồi mà không cắn lại một miếng.
Hành lang lúc xuống có vẻ tối và dài; lúc lên, nó như dài gấp đôi, dốc ngược, và mỗi khúc quành đều có thể giấu một bầy lính canh mới dựng từ tường. Ánh dạ minh châu của Tô Vãn đã yếu đi — không phải vì hết linh lực của viên châu, mà vì tay nàng cầm nó đã run. Ba người bước vào con đường máu ấy với hành trang chẳng có gì ngoài một dấu triện cổ, một thân thể Kim Đan mới ngưng còn chưa quen, và cái quyết tâm không bỏ lại ai.
Bầy thủ hộ linh dồn kín hành lang, lớp lớp không dứt. Tần Mạc, với Kim Đan mới ngưng và sáu cánh sen, giờ mạnh hơn lúc vào gấp bội — cậu đấm vỡ ba con trong một chiêu, chân khí đen quét thành một vạt, mở đường. Cái sức mạnh mới này khiến chính cậu choáng: chỉ mấy canh giờ trước, cậu còn phải chật vật với một con thủ hộ linh; giờ cậu xé chúng như xé giấy. Đó là món quà của cái lò — và cũng là lời nhắc lạnh người rằng cậu vừa nuốt bao nhiêu để có nó.
Nhưng vấn đề chưa bao giờ là cậu. Là Chu Bình.
Gã kiệt sức. Ba vết kiếm cũ, một cú xúc tu, và giờ là một trận chạy dài không nghỉ — gã lê từng bước, dựa vào vai Tô Vãn, mỗi hơi thở là một tiếng khò khè. Thủ hộ linh không cần giết gã. Chúng chỉ cần gã ngã lại một nhịp, là cả ba mắc kẹt.
“Bỏ ta lại.” Chu Bình gằn, tới quãng hành lang hẹp nhất, nơi thủ hộ linh ép sát từ ba phía. Gã cố đẩy Tần Mạc ra, nhưng tay gã đã không còn sức, cú đẩy nhẹ như một cái vuốt. “Ta kéo chân hai đứa. Ngươi cõng Tô Vãn chạy nhanh hơn. Nương ta còn đợi con dâu… à không, đợi thuốc… ngươi mang thuốc về giùm… Bỏ ta—”
“Câm.” Tần Mạc cắt lời, không quay đầu, giọng không cho phép cãi. “Ngươi bảo ta đừng giành phần lo của ngươi. Giờ tới lượt ngươi — đừng giành phần quyết của ta. Ta không bỏ ai. Không phải hôm nay, không phải bao giờ.”
Nhưng nói thì dễ. Cậu chỉ có hai tay. Một tay mở đường, một tay đỡ Chu Bình, thì không còn tay nào che cho Tô Vãn — và ngược lại. Ba người, một lối thoát hẹp, một kẻ sắp gục. Đây chính là bài toán mà cả Vân Mộ, cả Tang Cô, cả cái thế giới xếp tầng này luôn đặt ra cho kẻ yếu: ngươi không đủ sức giữ tất cả những gì ngươi thương.
Trong ngực cậu, đóa sen thì thầm — và lần này, giọng nó nghe giống hệt cái lò: Ta giải được. Thả ta ra hết đi. Sáu cánh, cộng Kim Đan, cộng ấn quyết — ngươi có thể quét sạch cả hành lang này trong một hơi. Chỉ cần ngươi để ta ăn tất cả đạo tàn quanh đây, không giữ lại gì. Ngươi sẽ mạnh tới mức cõng cả hai người bay ra. Đổi lại, ngươi để ta ăn no. Chỉ một lần. Cứu cả hai. Món hời.
Và nó đúng. Đó mới là điều tàn nhẫn. Nếu Tần Mạc buông hết, để đóa sen nuốt trọn cái biển đạo tàn trong Vân Mộ, cậu sẽ mạnh khủng khiếp, đủ sức cứu cả hai dễ như trở bàn tay. Cái giá chỉ là: cậu sẽ nở gần đủ chín cánh ngay tại đây, và cậu không chắc mình còn quay lại làm người được sau một bữa tiệc lớn đến thế.
Cậu nhìn Chu Bình sắp gục. Nhìn Tô Vãn đang dốc kiệt băng khí, môi đã tái, mỗi lần phóng băng lại loạng choạng thêm một chút. Và cậu hiểu, cái lò không hề buông tha cậu khi cho cậu ra. Nó chỉ dời cái bàn tế tới đây — bắt cậu tự nguyện làm điều nó muốn, dưới danh nghĩa cứu bạn. Cái lò không cần cậu quay lại lõi. Nó chỉ cần gieo vào cậu một thói quen: mỗi khi bí, hãy buông cương, hãy ăn, hãy đổi. Chỉ cần cậu làm điều đó đủ nhiều lần, thì tới ngày chín cánh, cậu sẽ tự bước về lõi mà chẳng cần ai ép — đúng như nó đã hứa.
Đây mới là cái bẫy thật, cậu nghĩ, giữa tiếng gào của bầy thủ hộ linh. Không phải cái lõi. Là thói quen buông cương. Mỗi lần mình buông “chỉ một lần vì lý do chính đáng”, mình lại dạy tay mình quen buông hơn.
Và cậu quyết: không phải hôm nay. Không phải kiểu này.
Cậu chọn con đường mà cái lò khăng khăng là không tồn tại — con đường nằm giữa “làm người mà chết” và “làm quái vật mà sống”.
Cậu không buông hết đóa sen. Cậu cũng không cố gánh cả hai bằng hai tay người thường. Cậu làm cái việc mà chỉ một kẻ vừa nắm được Câu Hồn ấn mới làm được: cậu chỉ huy đóa sen, chính xác, có giới hạn — thả ra vừa đủ để đánh, ra lệnh nghiêm cấm nó ăn, siết nó lại ngay khi xong mỗi chiêu. Không phải buông cương. Không phải ghì cương tới kiệt sức. Mà cầm cương.
Tần Mạc dồn chân khí đen — có kiểm soát — quét một đường rộng, hất tung cả một lớp thủ hộ linh. Rồi cậu cúi xuống, xốc Chu Bình lên vai, và hét: “Tô Vãn, sau lưng ta! Băng khí dồn về phía trước, đông đường, đừng phí sức đánh!”
Ba người thành một mũi tên: Tần Mạc mở đường và cõng bạn, Tô Vãn đông cứng lối vừa mở để thủ hộ linh không tụ lại kịp. Không hoa mỹ. Không có bùng nổ sức mạnh vô song. Chỉ có ba kẻ kiệt sức phối hợp tới giọt cuối, giành giật từng thước hành lang.
Nửa đường, đóa sen lại thúc, mỗi lần một mạnh hơn, mỗi lần lời dụ một ngọt hơn. Cậu đấm vỡ một con thủ hộ linh, và trong khoảnh khắc chân khí chạm vào đạo tàn của nó, một luồng khoái cảm quen thuộc lướt qua — chỉ cần buông cương một chút, một chút thôi, là cả biển đạo tàn kia tuôn vào cậu. Cậu cảm thấy tay mình chực nới lỏng.
Rồi Chu Bình trên vai cậu rên một tiếng — cơn đau vô thức của kẻ bất tỉnh — và tiếng rên ấy kéo cậu về. Cậu siết cương. Không phải hôm nay. Không phải bằng cái giá này.
Tới một khúc quành, ba con thủ hộ linh phục sẵn lao ra cùng lúc, cắt ngang mũi tên của họ. Tô Vãn phóng băng đông một con, nhưng hai con còn lại đã tới quá gần — một con vung vũ khí về phía Chu Bình đang nằm bất lực trên vai Tần Mạc. Cậu không thể vừa cõng vừa đỡ. Trong một tích tắc, cậu buộc phải chọn: hạ Chu Bình xuống để rảnh tay chiến đấu (bỏ gã trần trụi giữa bầy thủ hộ linh), hay giữ gã trên vai và chịu đòn thay.
Cậu giữ gã. Cậu luôn chọn giữ — đó gần như là bản năng duy nhất còn nguyên vẹn trong cậu. Và cậu xoay lưng đón đòn — nhưng lần này Tô Vãn kịp: một bức tường băng dựng lên chắn giữa, vỡ tan dưới nhát đánh nhưng đủ chậm để cậu lách qua. “Đi!” nàng thét, máu mũi đã rỉ ra vì vắt kiệt băng khí. “Ta không giữ tường được lâu nữa — CHẠY!”
Càng gần cửa hành lang, thủ hộ linh càng thưa dần — như thể chúng biết con mồi sắp thoát khỏi lãnh địa và không buồn đuổi nữa. Ánh sáng tầng ngoài đã le lói phía trước. Chỉ vài chục bước nữa.
Nhưng Vân Mộ không bao giờ cho không ai một lối ra dễ dàng.
Tới cửa hành lang — nơi thủ hộ linh không được phép vượt qua — một con cuối cùng, to gấp đôi những con khác, thân thể ken đặc từ đạo tàn của không biết bao nhiêu người, lao tới từ điểm mù bên trái. Nó không nhắm Tần Mạc. Nó khôn hơn thế — nó nhắm thẳng lưng cậu đang cõng Chu Bình, đúng chỗ cậu không thể vừa xoay đỡ vừa giữ bạn trên vai. Một đòn ấy, hoặc cậu buông Chu Bình để né, hoặc cả hai cùng lãnh.
Thời gian như chậm lại. Buông Chu Bình, gã rơi vào bầy quái. Buông đóa sen hết cỡ để né, cậu mất mình ngay giữa mộ. Lấy thân chịu trọn, có khi chết cả hai. Ba đường, đường nào cũng cụt.
Nhưng giữa ba đường cụt ấy, một ý nghĩ khác lóe lên — thứ chỉ kẻ vừa nắm Câu Hồn ấn mới nghĩ tới.
Đóa sen gào: thả ta, ăn nó, xong ngay!
Cậu không thả đóa sen. Cậu xoay người che cho Chu Bình, đón cú đánh bằng vai — và cùng lúc, dồn toàn bộ ý chí vào dấu triện trong tay, vận Câu Hồn ấn. Nhưng không phải lên đóa sen. Lên chính con thủ hộ linh.
Bởi con thủ hộ linh cũng là đạo tàn của cái lõi — cùng một nguồn mà ấn quyết này sinh ra để khống chế. Sợi khí đen từ dấu triện không hút, không ăn; nó ra lệnh. Và con quái vật, giữa đòn, khựng lại như một con rối vừa bị cắt dây, đủ để vũ khí của nó chỉ xuyên nông qua vai cậu thay vì bổ nát cả bả vai.
Cậu nghiến răng, lết qua cửa hành lang, kéo Chu Bình theo, Tô Vãn bám sát sau. Cậu không nuốt một mạng nào lần này. Cậu chỉ ra lệnh. Và trong cơn đau xé vai, một khám phá lạnh người lóe lên: Câu Hồn ấn không chỉ trị được đóa sen trong ngực cậu — nó trị được cả cái thế giới quái vật mà cái lõi này sinh ra. Đó là một quyền năng cậu chưa lường hết, và sẽ còn dùng lại rất nhiều lần.
Ba người ngã lăn qua cửa hành lang, ra khỏi tầm thủ hộ linh, vào lại vùng sương xám tầng ngoài. Sau lưng, bầy lính canh dừng ở ranh giới, lặng lẽ tan trở về tường, chờ lứa con mồi tiếp theo. Cái ranh giới vô hình ấy — chỗ bầy quái dừng lại — với ba người lúc này quý hơn bất cứ kho báu nào trong mộ.
Chu Bình chợt tỉnh, mắt hé, giọng khào khào: “Ra… chưa?”
“Sắp.” Tần Mạc đặt gã xuống, kiểm vết thương. Máu đã thấm đen cả lớp băng, nhưng gã còn thở đều. “Nằm im. Ngươi mất máu nhiều lắm.”
“Ta… mơ thấy con thỏ tuyết.” Gã cười méo xệch, mắt lại lim dim. “Nó bảo ta về cho nó ăn… Ngươi nhớ… nhắc ta lấy Tuyết Tủy Thảo… cho nương…”
“Ta nhớ.” Cổ họng Tần Mạc nghẹn lại. “Ngươi giữ sức. Ra khỏi đây, ta đích thân đi tìm Tuyết Tủy Thảo cho ngươi, dù phải lật tung cả Vân Mộ. Nương ngươi sẽ có thuốc. Ngươi sẽ tự tay sắc cho bà. Nghe rõ chưa — nên ngươi không được chết ở đây.”
Gã ậm ừ, rồi thiếp đi lần nữa. Tô Vãn lết tới, dồn chút băng khí cuối cùng cầm máu cho gã, tay nàng run tới mức Tần Mạc phải giữ lấy. “Nàng cũng kiệt rồi.” Cậu nói khẽ.
“Ta còn trụ được.” Nàng đáp, dù giọng đã yếu. “Chúng ta không được dừng ở đây. Sương tầng ngoài vẫn có ảo ảnh, vẫn có thú. Phải ra tới cửa bí cảnh.” Nàng ngước nhìn cậu, và trong ánh mắt kiệt quệ ấy có một tia gì đó ấm áp. “Nhưng ngươi làm được rồi, Tần Mạc. Trong lõi. Ta thấy hết. Ngươi cầm được cương. Ngươi không thành kẻ trên tường.”
Câu ấy, từ nàng, làm cả cái mệt trong người cậu nhẹ đi một nửa.
Tần Mạc nằm ngửa trên nền đất xám, vai xuyên một lỗ, thở dốc, Chu Bình bất tỉnh bên cạnh nhưng còn thở, Tô Vãn quỳ giữa hai người, tay run rẩy vì cạn kiệt. Cả ba tả tơi. Nhưng cả ba còn sống. Và Tần Mạc, dù mang một lỗ thủng nơi vai, dù chỉ nở thêm đúng những cánh sen bắt buộc chứ không phải cả chín, thấy trong lòng một thứ lạ lẫm: không phải cơn say quyền lực, mà một niềm tự hào lặng lẽ.
Cậu vừa đi qua lõi của một cái mộ dụ người ta đánh đổi linh hồn lấy sức mạnh — và cậu bước ra với đúng thứ mình cần, không hơn, hai người bạn còn sống, và dây cương vẫn nằm trong tay cậu.
Cậu ngước nhìn vòm đá xám mờ của Vân Mộ, ôm chặt dấu triện trong lòng bàn tay rách, và để mình tin — dù chỉ một đêm — rằng một con người vẫn có thể cầm con quái vật mà không bị nó cầm lại.
Cậu chưa biết ván cờ này sẽ còn được đặt ra trước mặt cậu bao nhiêu lần nữa, mỗi lần một cái giá lớn hơn. Đêm nay, trong một cái mộ, cậu đã thắng nó. Và một đêm thắng, với một kẻ đi Sát Đạo, đã là nhiều hơn hầu hết những kẻ đi trước cậu từng có.