tinbc tinbc

Chương 18: Cái lò

Cuối hành lang, sau bao lớp thủ hộ linh và một dốc đá dài hun hút, cái lò chờ họ.

Nó không giống cái gì Tần Mạc từng tưởng tượng. Không phải một cỗ máy, không phải một bàn thờ. Nó là một khối cầu đen kịt lơ lửng giữa một gian sảnh tròn, to bằng cả một tòa điện, bề mặt cuộn chảy chậm chạp như mực sống. Từ nó tỏa ra cái tiếng gọi mà Tần Mạc đã nghe suốt bao ngày — giờ không còn là tiếng thì thầm, mà là một sức hút vật lý, kéo đóa sen trong ngực cậu căng ra như muốn xé lồng ngực mà bay về.

Và quanh khối cầu, treo lơ lửng trong không trung, là hàng nghìn đốm sáng nhỏ — đạo tàn của những kẻ đã bị nuốt, chưa tan hẳn, xoay quanh cái lò như thiêu thân quanh lửa. Mỗi đốm sáng, khi Tần Mạc nhìn kỹ, lại thoáng mang một hình dạng người: một khuôn mặt đang há miệng gào, một bàn tay với ra, một dáng người co quắp. Không phải linh hồn còn nguyên. Chỉ là những mẩu vụn cuối cùng của những kẻ từng sống, bị giữ lại ở đây, xoay mãi, không tan được, không siêu thoát được — bị cầm tù trong khoảnh khắc chết của chính mình, đời đời.

Đó là số phận của kẻ bị cái lò nuốt: không phải chết, mà là chết mãi.

Tần Mạc nhìn những đốm sáng ấy, và trong ngực cậu, đóa sen reo lên thèm thuồng — nó muốn về, muốn hòa vào cái biển đạo tàn kia. Nhưng phần con người trong cậu thì thấy một điều khác: cậu thấy Diệp Chẩn trong từng đốm sáng đó. Thấy chín người mất tích. Thấy chính mình, nếu một ngày thất bại. Đây không phải kho báu. Đây là một nhà tù cho linh hồn, và cái “mảnh đạo cổ” mà Tang Cô thèm khát chẳng qua là xương thịt nghiền nát của vô số người từng sống.

“Nó… đẹp.” Chu Bình thốt lên, giọng lạc đi, rồi rùng mình vì chính từ mình vừa dùng. “Sao một thứ ăn người lại đẹp thế được chứ.”

“Thứ gì càng đói càng biết cách trông đẹp.” Tô Vãn kéo cả hai lùi lại mép sảnh. “Đừng nhìn lâu.”

Tần Mạc gần như không nghe thấy nàng. Cậu đang chống chọi. Sức hút của cái lò dội vào đóa sen, và qua đóa sen, dội vào chính ý chí cậu. Mỗi bước cậu tiến vào sảnh, tiếng gọi lại rõ hơn, ngọt hơn — và giờ nó không chỉ gọi, nó hứa.

Ta là mẹ của thứ trong ngực ngươi, cái lò nói, bằng cái giọng vang thẳng trong hộp sọ cậu. Về với ta, và ta cho ngươi tất cả. Không phải chín cánh sen. Cả nghìn cánh. Ngươi sẽ mạnh hơn Tang Cô, mạnh hơn cả cái thiên đình mà lão thờ. Ngươi sẽ không bao giờ phải cúi đầu, không bao giờ phải nhìn kẻ mình thương bị đặt lên bàn tế. Chỉ cần… cho ta ăn. Cho ta một thứ. Thứ ngươi quý nhất.

Và Tần Mạc, kinh hoàng, nhận ra ánh mắt mình vừa vô thức liếc sang Tô Vãn.


Cậu giật mình quay đi, cắn nát đầu lưỡi, dội cơn đau lên để cắt cái ý nghĩ vừa nhen. Nhưng cái lò đã thấy. Nó cười — một tiếng cười không âm thanh, chỉ là một gợn khoái trá lan khắp gian sảnh.

A. Cái chìa băng thể. Đúng rồi. Nàng quý nhất. Hiến nàng cho ta, và ta trả ngươi sức mạnh để phá tan mọi bàn tế trên đời. Ngươi vẫn cứu được vô số người khác — chỉ trừ nàng. Một đổi vạn. Món hời, phải không?

“Câm đi.” Tần Mạc gằn qua kẽ răng, hai tay ôm đầu.

Kẻ trên tường cũng từng nói “câm đi”, cái lò thủ thỉ. Rồi hắn hiến cả dân tộc mình cho ta, từng người một, mỗi lần vì một “lý do chính đáng”. Ngươi và hắn giống nhau. Các ngươi đều nghĩ mình chỉ đổi “vừa đủ”. Ta thì kiên nhẫn. Ta đợi được.

Để đánh gục cậu, cái lò không dọa. Nó cho cậu thấy.

Trước mắt Tần Mạc, gian sảnh biến mất, thay vào là một cảnh sống động như thật: cậu, cao lớn, khí độ đằng đằng, đứng trên đỉnh một tòa cung điện, dưới chân là muôn dân quỳ lạy. Không còn ai gọi cậu là phế vật. Tang Cô quỳ dưới bệ, đầu cúi rạp. Và bên cạnh cậu, Tô Vãn, sống, cười, an toàn, mặc phượng bào thay vì thanh y bạc màu. Cả một cuộc đời mà cậu chưa từng dám mơ, cái lò trải ra trước mặt cậu, gần tới mức cậu ngửi được mùi hương trên tóc nàng.

Chỉ cần cho ta ăn, cái lò dịu dàng. Không phải nàng. Đùa ngươi đấy. Cho ta ăn gã Dược phong kia thôi. Một mạng đổi cả thiên hạ này. Gã cũng sắp chết vì vết thương rồi — phí phạm. Để ta dùng gã cho có ích.

Và Tần Mạc, kinh hoàng, thấy mình cân nhắc. Chỉ nửa giây. Nhưng cậu đã cân nhắc — cân nhắc mạng Chu Bình như cân một món hàng. Đúng cái cách cậu từng cân hai tên thủ hạ trong Vân Mộ. Đúng cái cách kẻ trên tường từng cân từng người dân của hắn.

Cậu cắn lưỡi tới bật máu, và cảnh mộng vỡ tan. Cậu lại thấy gian sảnh, cái lò đen, và Chu Bình — gã ngốc thật đang lảo đảo đứng canh, máu vẫn rỉ qua lớp băng, chẳng hề biết mình vừa suýt bị người bạn duy nhất đem ra mặc cả.

Tô Vãn tới bên cậu, áp bàn tay băng lên gáy cậu, và hàn khí dội vào làm tiếng gọi loãng đi. “Nó nói gì với ngươi?” nàng hỏi, mắt sắc. “Nói ta nghe. Đừng giữ một mình.”

Tần Mạc nhìn nàng, và cậu suýt nói dối để nàng an lòng. Nhưng cậu nhớ lời Chu Bình — đừng giành phần lo của người khác — và cậu nói thật: “Nó bảo nếu ta hiến nàng cho nó, nó cho ta sức mạnh phá mọi bàn tế. Một đổi vạn.”

Tô Vãn không hề chớp mắt. “Vậy ngươi định thế nào?”

“Ta định,” Tần Mạc nói, và giọng cậu vững lại, “lấy đúng thứ ta cần, và không cho nó một mảnh nào của nàng. Kể cả một sợi tóc.”


Cái ấn quyết hoàn chỉnh — thứ Câu Hồn ấn mà cậu thấy trong khải tượng — nằm ngay trong lòng cái lò, hiện ra như một dấu triện sáng lơ lửng giữa khối cầu đen, chỗ những đạo tàn xoay quanh dày nhất. Để lấy nó, cậu phải bước vào tầm hút mạnh nhất của cái lò — nơi tiếng gọi có thể nuốt trọn ý chí cậu.

“Ta sẽ vào lấy ấn.” Cậu nói. “Tô Vãn, nàng đứng ngoài vòng, giữ dây. Ta buộc mình bằng băng khí của nàng — nếu ta bị cái lò kéo đi, nếu ta bắt đầu ‘cho nó ăn’, nàng kéo ta ra. Bằng mọi giá. Kể cả đánh gãy chân ta.”

“Còn ta?” Chu Bình hỏi.

“Ngươi giữ Tô Vãn. Nếu bầy thủ hộ linh tràn vào, ngươi chắn. Đừng để ai chạm được nàng — nàng là dây cương của ta.” Tần Mạc nhìn gã. “Việc này ta không đùa được, Chu Bình. Nàng ngã, ta mất. Ta mất, thì cái thứ trong ngực ta sẽ ăn cả hai người. Nghe rõ chưa?”

Chu Bình gật, lần đầu không cười cợt.

Tần Mạc hít sâu, để Tô Vãn quấn một dải hàn khí quanh cổ tay cậu — sợi dây cương hữu hình — rồi bước vào lòng cái lò.

Sức hút ập lên cậu như thác. Đóa sen trong ngực gào lên sung sướng, muốn hòa về với mẹ nó. Cái lò rót vào cậu hình ảnh: cậu, mạnh mẽ, đứng trên vạn người, Tô Vãn an toàn bên cạnh — chỉ cần cho nó ăn một lần. Ngọt tới mức cậu suýt tin.

Cậu bước tiếp, tay vươn về phía dấu triện. Mỗi bước, một phần ý chí cậu bị bào mòn. Đạo tàn của những kẻ chết xoáy quanh cậu, thì thầm bằng nghìn giọng: chúng ta cũng từng nghĩ mình khác… chúng ta cũng từng chỉ định lấy vừa đủ…

Ngón tay cậu chạm vào dấu triện.

Và cái lò ra giá thật của nó — không phải bằng lời dụ nữa, mà bằng vũ lực. Nó siết. Nó đòi. Nó cố giật lấy thứ quý nhất của cậu ngay cả khi cậu không đồng ý — vì với một kẻ đã bước vào lòng nó, nó không cần sự đồng ý nữa. Một xúc tu đen phóng ra từ khối cầu, không nhắm cậu, mà nhắm ra ngoài vòng — nhắm thẳng Tô Vãn.

“Tô Vãn!” Tần Mạc gào, giật mạnh dấu triện.

Sợi dây hàn khí trên cổ tay cậu căng lên. Và ở hai đầu sợi dây ấy, hai con người — một đang bị cái lò kéo vào, một đang bị xúc tu đen lao tới — cùng hiểu ra, trong một khoảnh khắc kinh hoàng, rằng cái giá của lõi không phải thứ ngươi tự nguyện đưa. Là thứ nó tự lấy, ngay khi ngươi đủ gần để nó với tới.

Chu Bình lao tới trước Tô Vãn, dang tay. Nhưng xúc tu đen không phải thịt để gã ghì; nó xuyên thẳng qua vai gã như qua sương, hất gã sang một bên, và tiếp tục lao tới nàng.

Tần Mạc không kịp nghĩ. Cậu bóp chặt dấu triện trong tay, và bằng tất cả những gì khải tượng đã rót vào đầu cậu, cậu vận Câu Hồn ấn — không phải để phá, mà để ra lệnh. Ấn quyết này vốn sinh ra để khống chế thứ nằm ở lõi, và đóa sen trong ngực cậu là một mảnh của thứ ấy. Lần đầu tiên, thay vì ghìm đóa sen bằng cơn đau, cậu chỉ huy nó — và cậu chỉ huy nó làm đúng cái điều nó luôn khao khát: ăn. Nhưng không phải ăn Tô Vãn. Ăn chính cái xúc tu của mẹ nó.

Tơ đen từ ngực cậu bung ra, không cuộn về phía cái lò như nó khao khát, mà quặt ngược lại, cắm vào cái xúc tu đang lao tới Tô Vãn, và hút. Cái lò rú lên — lần đầu tiên, cái giọng mãn nguyện ấy vỡ thành một tiếng gì đó giống đau đớn, giống kinh ngạc. Nó không ngờ một mảnh của chính nó lại quay ra cắn nó, dưới sự điều khiển của ấn quyết mà kẻ phản loạn tiền nhiệm từng dùng.

Xúc tu đen tan ra cách cổ Tô Vãn nửa gang tay, để lại một vệt sương lạnh vờn trên da nàng. Nàng loạng choạng lùi, mắt mở lớn nhìn cậu — không phải nhìn kẻ vừa cứu mình, mà nhìn kẻ vừa lần đầu tiên bắt con quái vật trong ngực quay lại cắn chính mẹ nó.

Và dòng đạo cậu vừa hút từ cái lò — đậm đặc, cổ xưa, mạnh gấp trăm lần Hoắc Liệt — tràn vào cậu. Kinh mạch cậu gào thét, đan điền nở rộng, và cái màng ngăn giữa Trúc Cơ và Kim Đan — thứ cậu tưởng phải mất chục năm mới chạm — vỡ tan trong một tiếng nổ trầm. Kim Đan. Cậu ngưng tụ Kim Đan ngay trong lòng kẻ thù, bằng chính đạo của kẻ thù.

Nhưng cùng lúc, đóa sen trong ngực cậu nở bung — không phải một cánh. Ba cánh cùng lúc. Từ ba lên sáu. Chỉ một lần chạm vào lõi, cậu nhảy nửa chặng đường tới cái ngày bàn tế.

Thấy chưa, cái lò thì thầm, đau đớn nhưng vẫn khoái trá. Ngươi bảo chỉ lấy vừa đủ. Mà ngươi vừa nuốt của ta nhiều hơn ngươi định. Sáu cánh rồi, tiểu tử. Ngươi càng chống ta, ngươi càng thành ta.

“Tần Mạc! Ra ngay!” Tô Vãn giật mạnh sợi dây hàn khí, giọng nàng xé qua tiếng gào của cái lò. “Ngươi có ấn rồi! Đủ rồi! RA!”

Tiếng nàng — và cái lạnh của sợi dây — kéo cậu tỉnh khỏi cơn say quyền lực đang dâng. Cậu nắm chặt dấu triện đã thu vào lòng bàn tay, quay lưng lại cái lò, và lao ra khỏi tầm hút, về phía nàng. Mỗi bước là một cuộc giằng co với chính đóa sen đang muốn quay lại ăn nữa. Nhưng cậu ra được. Cậu ra được, tay nắm chặt ấn quyết hoàn chỉnh, người mang Kim Đan mới ngưng, và một nỗi lạnh trong lòng khi nhận ra cái lò nói đúng: cậu đã lấy nhiều hơn “vừa đủ”.

Sau lưng cậu, cái lò không đuổi. Nó không cần. Nó chỉ cười, cái tiếng cười theo cậu suốt đường lên: Đi đi. Mang sáu cánh sen của ta ra ngoài kia mà lớn. Rồi có ngày, ngươi sẽ tự mang cả chín cánh về cho ta — không phải vì bị ép, mà vì chính ngươi muốn. Ta đợi được.

Cậu tới bên Tô Vãn và Chu Bình ở mép sảnh, thở như kéo bễ, tay nắm chặt dấu triện tới mức nó hằn vào da. “Được rồi.” Cậu nói, dù chẳng có gì “được rồi” trong giọng cậu. “Có ấn. Đi thôi. Ra khỏi cái mộ này.”

Nhưng khi ba người quay về phía hành lang, họ khựng lại.

Bầy thủ hộ linh — thứ nãy giờ chỉ lùa họ từ phía sau — giờ đã dồn kín cả lối ra, đứng thành nhiều lớp, dày hơn, đông hơn bao giờ hết. Tiếng gào của cái lò khi bị Tần Mạc cắn dường như đã đánh thức tất cả. Con đường vào lõi là một chiều; giờ muốn ra, họ phải bơi ngược qua cả một biển những kẻ giữ mộ không bao giờ chết.

Và Chu Bình — gã đã kiệt, ba vết kiếm trên lưng lại rỉ máu sau cú xúc tu hất — lảo đảo, mặt trắng bệch. Gã sẽ không trụ nổi một trận nữa.

Tần Mạc nhìn con đường máu phía trước, nhìn gã bạn sắp gục, và biết rằng cái giá thật của chuyến vào lõi vẫn chưa trả xong. Nó chỉ mới bắt đầu.