Chương 17: Ruột của mộ
Càng gần tòa kiến trúc đen, sương càng loãng, nhưng thứ thay thế nó còn tệ hơn: một sự tĩnh lặng đặc quánh, như đứng trong lồng ngực một sinh vật khổng lồ đang nín thở, chờ đúng khoảnh khắc để khép miệng lại.
Ba người đi qua một cổng đá đổ, và cảnh vật đổi hẳn. Không còn bình nguyên sương mù. Nhiệt độ tụt xuống, hơi thở đọng thành khói trắng trước mặt, và mỗi bước chân xuống dốc lại như bước sâu thêm vào lòng đất — dù ánh sáng lạnh vẫn từ đâu đó rọi tới, không tỏ nguồn. Trước mặt là một hành lang dốc xuống, hai bên là những bức tường khắc chi chít — không phải phù văn, mà là hình người. Hàng vạn hình người tí hon, khắc thành từng lớp chồng lên nhau, tất cả đều trong tư thế bị hút về một điểm ở cuối hành lang, nơi tòa kiến trúc đen tọa lạc. Như thể cả bức tường là một dòng sông người đang chảy vào miệng một cái gì đó.
“Đây không phải mộ của một người.” Tô Vãn nói, giọng nàng bị sự tĩnh lặng nuốt gần hết. “Đây là mộ của cả một dân tộc. Nhìn xem — họ không bị giết. Họ bị hút.”
Tần Mạc đưa tay chạm vào một hình người trên tường. Và ngay khoảnh khắc ấy, đóa sen trong ngực cậu bùng lên dữ dội chưa từng thấy, kéo cả người cậu chúi về phía cuối hành lang. Cậu phải bấu vào tường mới đứng vững. Trong đầu cậu, cái tiếng gọi trầm sâu mà cậu nghe từ cửa Tế, từ ngày đầu vào Vân Mộ, giờ vang lên rõ mồn một — không còn là tiếng gọi mơ hồ, mà gần như một giọng nói:
Về đi. Ngươi là của ta. Đóa sen trong ngươi vốn nở ra từ ta.
“Tần Mạc!” Tô Vãn nắm tay cậu, băng khí dội vào, cắt đứt cái tiếng gọi. Cậu loạng choạng, thở dốc, mồ hôi lạnh túa ra.
“Nó… gọi ta.” Cậu nói khản đặc. “Cái thứ ở lõi. Nó bảo đóa sen của ta nở ra từ nó. Bảo ta là ‘của nó’.”
Lời cậu vừa dứt, những hình người trên tường động đậy.
Không phải ảo giác. Từ mảng tường gần nhất, một hình khắc tách khỏi đá, lồi ra thành hình khối, rồi rơi xuống nền hành lang thành một thân thể xám xịt — trong suốt như sương đông cứng, mặt mũi chỉ là những nét khắc mờ, nhưng tay thì cầm một thứ vũ khí cổ. Rồi hình thứ hai. Thứ ba. Cả một mảng tường bong ra, dựng dậy thành một hàng những kẻ giữ mộ, lặng lẽ tiến về phía ba người.
“Thủ hộ linh.” Tô Vãn lùi lại, kéo Tần Mạc theo. “Đạo tàn của dân tộc bị nuốt, bị lõi luyện thành lính canh. Chúng không có sinh cơ để ngươi hút đâu — đừng phí đóa sen. Chỉ có thể đập tan, mà đập tan cũng chỉ tạm.”
Chu Bình gầm lên, lảo đảo bước tới chắn đầu — rồi khựng lại khi một thủ hộ linh vung vũ khí, nhanh gấp đôi con thú xám hôm trước. Tần Mạc kéo gã ra, đỡ lấy nhát đó bằng cánh tay quấn chân khí đen; cú va làm cả cánh tay cậu tê dại, xương như muốn gãy. Những thứ này mạnh hơn hẳn yêu thú tầng ngoài.
Ba người dạt vào một góc, lưng tựa nhau. Tô Vãn phóng băng, đông cứng hai thủ hộ linh thành tượng; nhưng băng của nàng, thứ siết chặt yêu thú sống, lại chỉ làm chậm được những thứ vốn đã là đạo-tàn-đông-cứng này. Chúng nứt lớp băng, tiến tiếp. Chu Bình vung nắm đấm to như búa tạ, đập vỡ đầu một con — nó tan thành khói xám, rồi khói ấy lại từ từ tụ về phía lõi, như bị hút.
“Chúng không chết!” Chu Bình gào. “Đập tan rồi nó lại bay về đằng kia!”
“Vì lõi tái luyện chúng.” Tần Mạc hiểu ra, và cùng lúc hiểu một điều lạnh người: càng gần lõi, chúng càng nhiều, càng mạnh, và càng không thể diệt tận. Đây không phải trận đánh để thắng. Đây là một dòng nước ngược, mà đi tới lõi nghĩa là bơi ngược mãi. “Không diệt được chúng. Chỉ mở đường mà chạy. Bám sát ta!”
Cậu dồn chân khí đen, không phải để hút — mà để đánh, mạnh và tàn, mở một lối giữa hàng thủ hộ linh. Nắm đấm quấn chân khí của cậu đập vỡ ngực một con, hất văng hai con khác; nhưng cậu biết rõ, sau lưng cậu, khói xám của chúng lại đang tụ về, dựng lại. Ba người lao qua khe hở ấy, xuống sâu hơn trong hành lang, tiếng những kẻ giữ mộ lệt xệt đuổi theo sau lưng — không nhanh, nhưng không bao giờ ngừng, một dòng nước ngược lặng lẽ đẩy họ về phía nơi duy nhất chúng chừa ra: cái lò ở đáy.
Tần Mạc chợt hiểu vì sao bầy thủ hộ linh không giết họ, chỉ lùa. Chúng không phải để ngăn kẻ xâm nhập. Chúng để dồn kẻ xâm nhập xuống lõi — nơi cái lò đói đang chờ được cho ăn. Cả Vân Mộ, từ sương ảo ảnh tầng ngoài tới bầy lính canh này, đều chỉ là một cái phễu khổng lồ, kiên nhẫn rót con mồi vào một cái miệng.
Tô Vãn nhìn cậu, rồi nhìn dòng sông người khắc trên tường, và nàng nói ra cái điều mà cả hai đã lờ mờ đoán từ lâu, giờ mới dám thành lời: “Vậy thì đóa sen không phải một loại linh căn. Không phải một công pháp. Nó là một mảnh của thứ nằm ở lõi này — hoặc một hạt giống của nó, gieo vào người ngươi từ khi ngươi lọt lòng. Nương ngươi giấu ngươi cả đời, không phải vì ngươi mang một tà công. Mà vì ngươi mang một mảnh của thứ đã nuốt cả một dân tộc.”
Chạy được một quãng, tới chỗ hành lang phình rộng thành một gian sảnh, bầy thủ hộ linh phía sau chững lại ở ranh giới — như thể chúng chỉ được phép canh hành lang, không được vào đây. Ba người tạm thở. Và chính trong gian sảnh này, trên một mảng tường lớn hơn cả, bức khắc không còn là dòng người vô danh, mà kể một câu chuyện.
Tô Vãn đọc, lần theo từng lớp hình. “Đây… là sử. Sử của thế lực đã dựng nên Vân Mộ.” Ngón tay nàng di chuyển. “Một nền văn minh tu hành cổ. Họ mạnh — mạnh tới mức phát hiện ra sự thật về thế giới: rằng bên trên trời của họ còn có trời khác, tầng tầng lớp lớp, kẻ trên nuốt kẻ dưới. Và họ không cam chịu làm gia súc. Họ tìm cách nghịch lại.”
Tần Mạc nhìn theo tay nàng, tới một hình khắc lớn ở trung tâm: một người cầm kiếm, đứng trên đỉnh dòng sông người, chém vào tầng trời bên trên. Cùng một hình cậu đã thấy trên bích họa lúc mới vào Vân Mộ — nhưng lần này rõ hơn, đầy đủ hơn.
“Kẻ này.” Tô Vãn dừng lại. “Người dẫn đầu. Hắn tìm ra cách: gom đạo của cả dân tộc mình lại, nén thành một thứ vũ khí, để chém thủng trần trời mà leo lên. Đây—” nàng chỉ tòa kiến trúc đen ở cuối hành lang, “—không phải mộ. Là cái lò hắn dùng để nén đạo của muôn dân. Và mảnh đạo cổ ở lõi mà Tang Cô thèm, chính là thứ còn sót lại của cái lò ấy.”
Ngay khi Tô Vãn nói tới “cái lò”, mảnh ấn quyết trong tay áo Tần Mạc nóng ran lên. Cậu rút nó ra — tấm da dê chép lại nét cào của Diệp Chẩn — và dưới ánh dạ minh châu, những nét mực đứt đoạn ấy đang phát sáng, cộng hưởng với thứ gì đó tỏa ra từ bức tường. Cậu đưa tấm da lại gần mảng khắc, và ba nét trên da bỗng khớp vào ba nét trên tường như hai nửa của một dấu ấn tìm về nhau.
Trong một chớp mắt, một hình ảnh ập vào đầu cậu — không phải ký ức của cậu: một người đàn ông quỳ trước cái lò đen, hai tay nâng một ấn quyết hoàn chỉnh, miệng lẩm nhẩm khẩu quyết, cố dùng nó để khống chế cái lò thay vì bị nó nuốt. Rồi hình ảnh vụt tắt, để lại Tần Mạc thở dốc.
“Ta vừa thấy…” cậu nói khản, tay vẫn run vì dư chấn của khải tượng, “…kẻ trên tường. Hắn có một ấn quyết hoàn chỉnh — chính là Câu Hồn ấn, cùng loại với mảnh của Diệp Chẩn. Hắn dùng nó để khống chế cái lò. Ấn quyết này không phải để phá cửa Tế, Tô Vãn. Hay không chỉ để phá cửa. Nó vốn là thứ dùng để trị chính cái thứ nằm ở lõi — cái thứ mà đóa sen của ta là một mảnh.”
Tô Vãn hít vào một hơi. “Nghĩa là phần ấn còn thiếu…”
“…ở dưới kia. Với cái lò.” Tần Mạc gật, tim đập mạnh. “Kẻ hấp hối trong hốc đá dặn ta đừng xuống. Nhưng nếu ấn quyết hoàn chỉnh nằm dưới đó, thì đó không chỉ là thứ Tang Cô muốn ta lấy — đó là thứ duy nhất có thể khống chế đóa sen trong ngực ta, và phá được cả Khai Thiên Tế. Ta phải xuống.”
“Rồi hắn thành công chứ?” — câu hỏi bật ra, dù cậu đã đoán được câu trả lời từ chính sự tồn tại của nơi này.
Tô Vãn lần tới phần cuối bức khắc — và ở đó, hình người cầm kiếm không còn đứng trên đỉnh. Hắn bị chính dòng sông người mình từng thống lĩnh nuốt lấy, kéo xuống, hòa tan. Phía trên, tầng trời hắn định chém vẫn nguyên vẹn, lạnh lùng, không một vết nứt.
“Không.” Nàng nói khẽ. “Hắn nén đạo của cả dân tộc thành vũ khí để chém trời. Nhưng cái thứ hắn tạo ra — cái ‘đạo gom lại’ ấy — quá đói, quá mạnh, và nó quay lại nuốt chính hắn, nuốt cả dân tộc hắn. Hắn không phá được trời. Hắn chỉ biến quê hương mình thành một cái mộ, và biến chính mình thành thứ nằm ở lõi, đói mãi, gọi mãi những kẻ mang mảnh của nó — như ngươi.”
Cả hành lang chợt lạnh thêm mấy độ. Tần Mạc nhìn hình người cầm kiếm bị chính vũ khí của mình nuốt, và một nỗi rợn dâng lên tận gáy. Bởi cậu đang đi đúng con đường ấy: dùng một thứ đói khát để chống lại một hệ thống tàn nhẫn, tin rằng mình điều khiển được nó. Kẻ trên tường kia cũng từng tin thế. Và giờ hắn là cái lõi.
“Đây là kẻ phản loạn tiền nhiệm.” Cậu nói, gần như với chính mình. “Kẻ đầu tiên dám nghịch tầng trời. Và đây là kết cục của hắn: không phải bị trời giết, mà bị chính sức mạnh mình dùng để nghịch trời nuốt mất.”
“Một lời cảnh báo.” Tô Vãn nhìn cậu, ánh mắt nặng trĩu. “Khắc trên đường vào lõi, cho mọi kẻ mang mảnh sen đi tới. Bằng chính hàng vạn xác dân của hắn. Đừng thành như ta.”
Chu Bình, nãy giờ im lặng nghe hai người, chợt lên tiếng, giọng gã hiếm khi nghiêm túc đến thế: “Vậy thì mình quay ra thôi. Cái lõi đó nuốt cả một dân tộc, nuốt cả cái thằng tạo ra nó. Ba đứa mình xuống đó thì khác gì nai vào miệng cọp.”
Tần Mạc không đáp ngay. Cậu biết Chu Bình đúng. Cậu biết bức tường này là một lời cảnh báo hét vào mặt cậu bằng hàng vạn hình người chết. Lý trí bảo cậu quay ra.
Nhưng đóa sen trong ngực cậu vẫn đang kéo, dịu dàng và không ngừng, về phía cái lò đen ở cuối hành lang. Và trong tay áo cậu, mảnh ấn quyết dang dở của Diệp Chẩn — thứ duy nhất có thể phá Khai Thiên Tế, cứu Tô Vãn khỏi bàn tế — dường như cũng đang ấm lên, cộng hưởng với tiếng gọi từ lõi, như thể phần còn thiếu của nó đang nằm chờ ngay dưới kia.
“Ta không xuống để nén đạo chém trời như hắn.” Cậu nói, chậm rãi, mắt vẫn dán vào hình người bị chính vũ khí mình nuốt. “Ta xuống để lấy phần ấn quyết còn thiếu. Chỉ lấy một thứ, rồi ra. Ta không tham cả cái lõi. Đó là khác biệt giữa ta và hắn.”
“Hắn cũng từng nghĩ mình chỉ lấy vừa đủ.” Tô Vãn nói khẽ. Không phải để cản, mà để cậu nhớ.
“Ta biết.” Tần Mạc siết tay. “Nên ta cần nàng đi cùng. Nếu ta bắt đầu tham, nếu tiếng gọi kia thắng — nàng kéo ta lại. Bằng băng khí. Bằng bất cứ giá nào. Kể cả đánh ngất ta mà lôi ra.”
Tô Vãn nhìn cậu một lúc, rồi gật. “Được. Ta hứa.” Nàng nói, và trong giọng nàng có cái sắc lạnh của một lời thề thật — thứ lời thề mà cả hai đều chưa lường hết được sức nặng.
Phía sau, tiếng lệt xệt của bầy thủ hộ linh lại gần. Không còn thời gian chần chừ. Ba người quay mặt về phía cái lò đen ở cuối hành lang — nơi tiếng gọi phát ra, nơi có thể cất giấu mảnh ấn cứu Tô Vãn, và cũng là nơi một kẻ mạnh hơn cậu vạn lần đã tan thành cái lõi vì bước vào.
Tần Mạc bước tới trước. Cậu đứng giữa hành lang của một dân tộc đã chết, kẹp giữa một lời cảnh báo khắc bằng hàng vạn hình người và một tiếng gọi rót thẳng vào máu, và biết rằng bước tiếp theo của mình sẽ định đoạt cậu là kẻ học được từ sai lầm của người đi trước — hay kẻ lặp lại nó.