Chương 16: Đổi một nụ cười
Họ tìm được một hốc đá kín gió để dừng chân và băng bó.
Vết thương của cả ba đều cần xử lý. Chân Tần Mạc bị đâm sâu, ngực một đường kiếm dài; nhưng tu vi vừa cướp được từ Hoắc Liệt đã tự khâu phần lớn, chỉ để lại cơn đau âm ỉ và một nỗi ghê tởm cứ dâng lên mỗi khi cậu nhớ mình chữa lành bằng cái gì. Tô Vãn gần như không hề hấn — nàng đủ nhanh để không dính đòn nặng — nhưng thần sắc kiệt quệ vì dùng băng khí quá độ.
Chu Bình bị nặng nhất — ba vết kiếm trên lưng, một vết sâu gần tới xương bả vai. Gã nằm sấp trên nền đá, cắn một khúc cây để khỏi rên, trong khi Tô Vãn dùng băng khí cầm máu rồi rịt lên đó thứ cao thuốc gã mang theo trong tay nải. “Ơ, cái cao này ta định để dành đổi Tuyết Tủy Thảo,” gã lầm bầm qua kẽ răng, “giờ trét hết lên lưng mình rồi. Lỗ to.” Tần Mạc giữ vai gã, và mỗi lần Chu Bình co giật vì đau, cậu lại thấy trong ngực mình cái thứ kia khẽ động — thèm cái sinh cơ đang rỉ ra từ bạn mình.
Cậu nhích ra, ngồi xa hơn một chút. Đủ xa để đóa sen không với tới.
“Ngươi lại nhích ra.” Chu Bình nói, giọng nghèn nghẹn vì khúc cây trong miệng, mắt vẫn tinh. “Từ lúc vào Vân Mộ, cứ mỗi lần ta chảy máu là ngươi nhích ra xa. Ngươi tưởng ta không để ý à.”
Tần Mạc khựng lại. Cậu tưởng cử động ấy đủ kín. “Ta chỉ… nhường chỗ cho sư tỷ băng bó.”
“Nói dối dở lắm.” Chu Bình nhổ khúc cây ra, xoay đầu nhìn cậu, và trong ánh mắt gã không có nghi kỵ, chỉ có một sự điềm tĩnh lạ lùng của kẻ ngốc đôi khi nhìn thấu hơn kẻ khôn. “Ta không biết trong người ngươi có cái gì. Ta không hỏi. Nhưng ta biết nó nguy hiểm, và ta biết ngươi sợ nó làm hại ta. Đó là lý do ngươi nhích ra, phải không?”
Tần Mạc không đáp. Sự im lặng của cậu là câu trả lời.
Chu Bình cười khà, rồi nhăn mặt vì cái cười kéo vết thương. “Ngốc. Ngươi mới là đứa ngốc, không phải ta.” Gã với tay, đấm nhẹ vào đầu gối cậu. “Ngươi cứ lo cái thứ trong người ngươi hại ta. Nhưng ngươi quên mất: hôm nay ta bị thương là vì ta chọn nhảy vào đỡ đòn cho ngươi. Ta chọn. Cái thứ trong ngực ngươi không ép ta. Ngươi cũng không ép ta. Ta tự chọn. Nên nếu một ngày nó có hại ta thật, thì đó cũng là chuyện của ta với nó, không phải lỗi của ngươi.” Gã ngả đầu xuống, thở ra. “Bạn bè là vậy. Ngươi lo phần ngươi, ta lo phần ta. Đừng giành phần lo của ta.”
“Ngươi biết gì mà nói.” Tần Mạc đáp, giọng khàn. “Ngươi còn chẳng biết cái ‘thứ’ trong người ta là gì.”
“Cần gì biết.” Chu Bình nhún vai, cái nhún làm gã lại nhăn mặt. “Ta biết ngươi. Ba năm ngoại môn, ta thấy ngươi quét thang, gánh nước, bị đám Kiếm phong nhổ nước bọt, mà chưa một lần ngươi trút giận lên đứa yếu hơn. Một thằng như thế, trong người có nuôi con gì đi nữa, thì cũng vẫn là thằng đó.” Gã ngáp. “Ta cược vào cái thằng đó. Còn cái con trong ngực ngươi — kệ nó. Ngày nào nó thắng được cái thằng Tần Mạc ta biết, ngày đó ta mới lo. Giờ thì ta ngủ đã, đau muốn xỉu.”
Gã nhắm mắt, và chỉ một lúc sau đã ngáy khò khò, vô tư như đang nằm trên giường nhà chứ không phải trong bụng một cái mộ nghìn năm. Tần Mạc nhìn gã, và thấy lòng mình vừa ấm vừa nhói. Chu Bình vừa trao cho cậu một thứ chưa ai từng trao: lòng tin vô điều kiện, không cần biết bí mật, không cần đảm bảo. Và cậu thầm cầu, lần đầu tiên trong đời cầu một điều cho người khác chứ không phải cho mình, rằng cái ngày “con trong ngực” thắng được cậu — cái ngày Chu Bình bảo sẽ lo — đừng bao giờ tới.
Tần Mạc ngồi lặng rất lâu sau câu ấy. Cậu đã quen gánh mọi thứ một mình — gánh đóa sen, gánh bí mật, gánh cả nỗi sợ làm hại người khác. Chưa ai từng bảo cậu rằng cậu được phép để người khác tự chọn chịu rủi ro vì mình. Cái ý niệm đơn giản ấy, từ miệng một gã Dược phong quê mùa, làm mắt cậu cay xè.
Trong lúc chờ thuốc ngấm, cậu đứng dậy, đi một vòng quanh hốc đá cho giãn cái chân bị thương. Và tay cậu, khi lướt trên vách đá phía sâu nhất, chạm phải một chỗ gồ ghề bất thường.
Cậu chong dạ minh châu lại gần. Trên vách, dưới lớp bụi nghìn năm, là những nét cào — không phải phù văn tông môn, mà là chữ được cào vội bằng móng tay, hoặc bằng một mảnh xương. Nét chữ nguệch ngoạc, đứt quãng, của một kẻ đang hấp hối cố để lại điều gì đó trước khi tắt.
Tần Mạc lạnh người. Cậu đã thấy loại chữ này một lần — trên nền đá gian ngục Diệp Chẩn.
Cậu lau bụi, đọc. Phần lớn đã mờ, nhưng vài mảnh còn rõ: “…đừng xuống lõi… nó không cho, nó đổi… nó ăn thứ ngươi quý nhất để trả cái ngươi muốn…” Và ở cuối, một cái tên bị cào mạnh tới rách cả đá, như thể người viết muốn thế gian nhớ mình đã tồn tại: một cái tên lạ, không thuộc Thương Lan Tông.
“Tô Vãn.” Cậu gọi khẽ. Nàng tới, đọc, và mặt nàng đanh lại.
“Một kẻ vào Vân Mộ trước chúng ta. Rất lâu trước.” Nàng lần ngón tay trên dòng chữ. “‘Nó không cho, nó đổi.’ Cái lõi mà Tang Cô bảo ngươi đoạt… không phải cứ tới là lấy được. Nó ra giá. Và giá của nó là ‘thứ ngươi quý nhất’.” Nàng ngẩng lên nhìn cậu, và cả hai cùng im lặng — bởi cả hai vừa nghĩ tới cùng một điều: nếu cái lõi đòi thứ quý nhất, thì với Tần Mạc bây giờ, thứ ấy không còn là tu vi hay tính mạng nữa.
Là nàng.
“Vậy chúng ta không xuống lõi.” Tần Mạc nói ngay, dứt khoát. “Tang Cô muốn ta đoạt mảnh đạo để nở thêm cánh sen. Ta không cần nó tới mức đánh đổi nàng. Chúng ta tìm cây Tuyết Tủy Thảo cho Chu Bình, rồi ra khỏi đây.”
Nhưng Tô Vãn không đáp ngay. Nàng nhìn dòng chữ trên vách hồi lâu, rồi nói, chậm rãi: “Ngươi quên một chuyện. Mảnh ấn quyết của Diệp Chẩn — thứ duy nhất có thể phá cửa Tế, phá cả Khai Thiên Tế — vẫn còn thiếu phần lõi. Và ta càng nghĩ càng chắc: thứ dạy Diệp Chẩn nửa ấn, chính là mạch đạo cổ cùng nguồn với cái lõi Vân Mộ này. Nếu ở đâu trên đời có phần ấn còn thiếu, thì khả năng cao nhất là ở đúng cái lõi mà kẻ hấp hối kia dặn ta đừng xuống.”
Tần Mạc lặng đi. Cậu hiểu ý nàng. Xuống lõi là nguy hiểm — nó “đổi thứ quý nhất”. Nhưng không xuống lõi, thì cậu mãi cầm một chiếc chìa gãy, và tới ngày Khai Thiên Tế, cậu sẽ bất lực nhìn nàng bị đặt lên bàn tế mà không có cách gì phá.
“Vậy là,” cậu nói khẽ, “để có thứ cứu nàng khỏi bàn tế, ta phải xuống một cái lõi có thể đòi lấy chính nàng làm giá.”
“Ừ.” Tô Vãn gật. “Vân Mộ, cửa Tế, Tang Cô — chúng đều chơi cùng một trò: bắt ngươi chọn giữa thứ ngươi cần và thứ ngươi yêu, rồi cười nhìn ngươi chọn. Nhưng lần này ta ở đây. Chúng ta xuống cùng nhau. Và nếu cái lõi ra giá, chúng ta sẽ tìm cách trả bằng thứ khác — hoặc không trả, mà cướp.” Nàng nhìn cậu, ánh mắt sắc lại. “Ta chán làm con mồi ngoan rồi. Ngươi cũng vậy. Vậy thì thay vì né cái bẫy, chúng ta bước vào và đập vỡ nó từ bên trong.”
Đó không phải một quyết định khôn ngoan. Nhưng nó là quyết định của hai kẻ đã quyết không sống theo luật của người khác nữa.
Đêm đó — hay cái mà trong Vân Mộ tạm gọi là đêm — Chu Bình ngủ vì kiệt sức, còn Tần Mạc và Tô Vãn ngồi canh, lưng tựa vào hai bên vách hốc đá.
Hồi lâu, Tô Vãn lên tiếng, giọng nhỏ trong bóng tối: “Ban chiều, lúc ngươi giết Hoắc Liệt… ta sợ.”
“Ta biết.” Tần Mạc cúi đầu. “Ta cũng sợ chính ta.”
“Không.” Nàng lắc đầu. “Ngươi hiểu nhầm. Ta không sợ ngươi. Ta sợ… ta thấy nhẹ nhõm. Khi hắn chết, khi hắn không còn chạm được vào ta nữa — ta thấy nhẹ nhõm. Và ta nhận ra: ta cũng vừa nhúng tay vào cái chết ấy. Ngươi giết hắn để cứu ta. Máu hắn, một phần, ở trên tay ta.” Nàng ôm lấy đầu gối, và lần đầu tiên kể từ khi cậu gặp nàng, thiếu nữ lúc nào cũng phẳng lặng ấy trông thật nhỏ bé. “Cả đời ta được dạy phải sạch sẽ, phải hoàn hảo, phải xứng làm một cái chìa quý. Hôm nay ta mới hiểu, đứng cạnh ngươi, tay ta sẽ không bao giờ sạch nữa. Và ta… ta không muốn rút tay lại. Đó mới là điều làm ta sợ.”
Nàng chợt để ý vệt máu mới rỉ qua lớp áo ngực cậu — vết kiếm dài lúc chiều, tu vi Hoắc Liệt khâu chưa kín, giờ nứt lại vì cậu giữ vai Chu Bình quá lâu. Nàng nhích lại, không hỏi, đặt lòng bàn tay lên chỗ ấy. Hàn khí thấm qua vải, làm máu đông lại, và làm đóa sen trong ngực cậu — vốn đang cựa vì mùi máu của chính cậu — lập tức co rúm, ngoan ngoãn.
Bàn tay nàng nấn ná trên ngực cậu lâu hơn mức cần để cầm máu. Cả hai đều biết. Không ai rút ra. Trong cái mộ tối đen nuốt cả âm thanh này, hơi ấm duy nhất lại đến từ một bàn tay lạnh như băng — và cái nghịch lý ấy, chẳng hiểu sao, khiến cả hai thấy bớt cô đơn hơn cả một đời trước đó cộng lại.
“Cái này,” nàng nói khẽ, ý chỉ băng khí đang trấn đóa sen dưới tay mình, “chỉ ta làm được. Trên đời chỉ mình ta trấn được thứ trong ngực ngươi. Ngươi có bao giờ nghĩ, vì sao lại đúng là ta không?”
“Ta nghĩ nhiều rồi.” Tần Mạc đáp. “Băng thể khắc Sát Đạo. Chìa và khoá. Tang Cô ghép chúng ta vì thế.” Cậu ngừng. “Nhưng ta không muốn tin cái duyên giữa ta với nàng chỉ là một phép tính của lão. Ta muốn tin nó là của chúng ta.”
“Vậy thì cứ tin thế.” Nàng rút tay lại, chậm rãi. “Kể cả nếu ban đầu chúng ta được xếp cạnh nhau như hai quân cờ — thì việc chúng ta chọn nhau, chọn tin nhau, là thứ Tang Cô không tính được. Đó là phần duy nhất trong ván cờ này thuộc về chúng ta.”
Tần Mạc quay sang nhìn nàng. Trong bóng tối Vân Mộ, gương mặt nàng chỉ là một mảng sáng mờ, nhưng cậu thấy rõ nỗi cô đơn trên đó — cùng một nỗi cô đơn cậu mang suốt mười sáu năm. Hai kẻ khác thường, hai món đồ được nuôi để dùng, ngồi cạnh nhau trong một cái mộ, và lần đầu tiên trong đời, cả hai đều không phải giả vờ mình là thứ khác.
“Vậy thì đừng rút.” Cậu nói khẽ.
Nàng ngẩng lên nhìn cậu.
“Ta cả đời chưa từng có gì để giữ.” Cậu tiếp, và cậu ngạc nhiên vì giọng mình không run. “Nương mất, ta chẳng còn ai. Ta sống bằng cách không dám thương ai, không dám giữ gì, vì thứ trong ngực ta ăn được cả những thứ ta thương. Nhưng nàng… nàng là thứ duy nhất nó không dám chạm. Nàng khiến nó co lại. Với ta, nàng không chỉ là người ta muốn giữ. Nàng là bằng chứng rằng ta vẫn còn giữ được một thứ mà không hủy hoại nó.” Cậu ngừng. “Nên nếu nàng không muốn rút tay lại, thì ta cũng vậy. Dù cái giá là gì.”
Tô Vãn nhìn cậu thật lâu trong bóng tối. Rồi khoé môi nàng cong lên — và lần này, nụ cười ấy không có băng giá, không có nỗi buồn báo trước, không có gì ngoài chính nó: một nụ cười ấm, thật, dành trọn cho một người.
Chỉ một nụ cười.
Nhưng với Tần Mạc — kẻ suốt mười sáu năm chưa từng được ai cười với mình như thế — một nụ cười ấy đáng giá hơn cả tu vi của Hoắc Liệt, hơn cả mảnh đạo cổ ở lõi mộ, hơn cả tất cả những gì cậu có thể đoạt bằng đóa sen. Trong khoảnh khắc ấy, cậu hiểu ra một điều mà về sau sẽ định đoạt cả số phận cậu: cậu có thể đánh đổi bất cứ thứ gì trên đời — sức mạnh, đạo tâm, cả linh hồn — chỉ để giữ được nụ cười này thêm một ngày.
Cậu chưa biết cái giá thật của nó. Cậu chỉ biết, đêm ấy, giữa một cái mộ nuốt người, lần đầu tiên trong đời cậu thấy mình có một thứ để sống vì — chứ không chỉ để sống sót.
Và ở một góc tối trong ngực cậu, đóa sen lặng im. Không đói. Không thèm. Nó chỉ quan sát nụ cười ấy, như một con thú quan sát ngọn lửa nó không thể nuốt — và ghi nhớ rằng, một ngày nào đó, nếu muốn khiến kẻ mang nó gục ngã hoàn toàn, chỉ cần lấy đi đúng ngọn lửa này.