tinbc tinbc

Chương 15: Ngọt

Đóa sen ra khỏi lồng như nước vỡ đê — nhưng lần này, khác với đài khảo hạch, khác với con giao long, Tần Mạc không cắn lưỡi, không dựng lên bất cứ sợi dây cương nào. Cậu không cố ghìm nó lại.

Cả một mạng lưới tơ đen bung ra từ ngực cậu, dày và nhanh hơn bất cứ lần nào trước đây, như thể suốt bao tháng bị đè nén, nó đã chờ đúng khoảnh khắc này để được thả trọn vẹn. Tơ đen phóng qua khoảng không, xuyên qua sương xám, và cắm vào Hoắc Liệt — đúng lúc thanh kiếm của hắn còn chưa kịp chạm tới Tô Vãn.

Hoắc Liệt khựng lại giữa không trung, thanh kiếm dừng cách cổ Tô Vãn chưa đầy một gang tay.

Trong một khoảnh khắc, hắn không hiểu chuyện gì. Hắn chỉ thấy toàn thân đột nhiên nặng trịch, chân khí trong người khựng lại, rồi — bị rút. Hắn cúi nhìn xuống, thấy những sợi tơ đen mảnh như tóc cắm vào ngực mình, vào kinh mạch mình, và đang hút ra một dòng gì đó sáng lấp lánh — đạo của hắn, tu vi của hắn, sinh cơ của hắn, tất cả bị kéo thành một dòng chảy ngược về phía kẻ tạp dịch mà hắn vừa định giết.

“Ngươi—” Hắn há miệng, nhưng chỉ có máu trào ra thay vì tiếng.

Và Tần Mạc, quỳ trên nền đất xám, chân đầm đìa máu, cảm nhận dòng chảy ấy tràn vào mình.

Nó không giống con giao long.

Con giao long cho cậu linh lực thuần khiết, mát lành, như nước suối. Nhưng đạo của một con người — một kẻ tu tiên trưởng thành, mang đầy tham vọng, oán độc, ký ức — thì đậm đặc, phức tạp, và ngon theo một cách khiến cậu kinh hoàng. Cùng với tu vi của Hoắc Liệt, cậu cảm nhận được cả những mảnh vụn của hắn tuôn vào: sự ngạo mạn của kẻ con nhà thế gia, lòng tham khi hắn nghĩ tới việc bán Tô Vãn, cái khinh miệt hắn dành cho cậu và Chu Bình. Đóa sen nuốt tất cả, không phân biệt, và biến tất cả thành sức mạnh chảy trong huyết mạch cậu.

Và cậu — cậu thấy nó ngọt.

Không phải ngọt như đường. Ngọt như báo thù. Ngọt như khoảnh khắc kẻ đã khinh miệt ngươi, đã đe dọa người ngươi thương, đã coi ngươi như con chó — quỳ sụp xuống trước ngươi, mắt trợn trừng kinh hoàng, và tắt dần. Suốt ba năm bị chà đạp, suốt bao tháng cúi đầu làm mồi trong hang cọp, tất cả những uất ức bị nén lại giờ tìm thấy một lối thoát ngọt lịm: nhìn Hoắc Liệt chết dưới tay mình, và biết rằng chính cái chết ấy làm mình mạnh lên.

Một phần trong Tần Mạc — cái phần vẫn còn là cậu bé mười tuổi bên giường mẹ — gào lên kinh hãi: Dừng lại! Đây chính là điều Diệp Chẩn cảnh báo! Ngươi đang thấy nó NGỌT!

Nhưng một phần khác — cái phần đã lớn lên trong bóng tối Chấp pháp đường, cái phần đã học đếm cánh sen như đếm tiền — chỉ lặng lẽ thì thầm: Ừ. Ngọt thật. Sao ta lại kìm nó lâu đến thế?

Và cả hai giọng ấy đều là cậu. Không có con quái vật ngoại lai nào chiếm lấy cậu — chỉ có chính cậu, vừa phát hiện bên trong mình luôn có sẵn một kẻ sẵn lòng giết mà không hối tiếc. Đóa sen chỉ mở cửa cho kẻ ấy bước ra.

Ngay trong khoảnh khắc nuốt Hoắc Liệt, đóa sen khẽ rung một nhịp mãn nguyện, và một cánh hoa thứ ba chậm rãi nở ra trong ngực cậu. Cậu không cần cúi nhìn cũng biết. Ba cánh. Còn sáu.

Hoắc Liệt tan đi. Không thành khói như con giao long — mà khô quắt lại, da bọc xương, rồi đổ sụp thành một cái xác teo tóp, ngực lõm vào một cái hố có mép hình cánh hoa. Y hệt Diệp Chẩn. Y hệt cái tương lai mà chính Diệp Chẩn từng cảnh báo cậu sẽ trở thành — nhưng lần này, cái hố cánh hoa ấy không ở trên ngực cậu. Nó ở trên ngực kẻ cậu vừa ăn.

Cậu đã thành kẻ hái, chứ không còn là kẻ bị hái.

Và thân thể cậu đáp lại bữa tiệc ấy ngay lập tức. Tu vi Trúc Cơ hậu kỳ của Hoắc Liệt, thay vì tan biến như khi một tu sĩ chết bình thường, bị đóa sen tinh luyện lại và rót thẳng vào đan điền cậu. Cậu cảm thấy kinh mạch mình nở ra, chân khí đen cuộn lên thành từng dòng, và cái màng mỏng ngăn giữa Trúc Cơ sơ kỳ và trung kỳ — thứ mà lẽ ra cậu phải khổ luyện hàng năm mới chạm tới — vỡ ra chỉ trong một hơi thở. Rồi trung kỳ tới hậu kỳ. Chỉ một mạng người, cậu nhảy vọt gần hai tầng tiểu cảnh, đuổi kịp chính cái kẻ vừa chết dưới tay mình.

Cùng dòng chân khí ấy, cậu “thấy” thoáng qua mảnh đời Hoắc Liệt: một đứa trẻ con nhà thế gia, lớn lên được dạy rằng kẻ mạnh có quyền đoạt của kẻ yếu, chưa từng một lần bị dạy rằng người khác cũng biết đau. Rồi hắn chết — bị đoạt, bởi đúng một kẻ dưới mà hắn khinh. Tần Mạc nuốt trọn cả cái vòng tàn nhẫn ấy vào lòng, và không thấy ghê. Chỉ thấy no.

Cậu đưa tay quệt máu trên miệng — máu của chính cậu, từ đầu lưỡi cắn nát lúc ghìm đóa sen — và nhận ra tay mình không hề run. Trước con giao long, tay cậu từng run. Trước Vương Đại Xuyên trên đài khảo hạch, tay cậu từng run. Giờ, sau khi hút khô một mạng người, hai bàn tay cậu vững như đá. Cái vững ấy làm cậu sợ hơn bất cứ điều gì. Không phải vì cậu đã giết. Mà vì giết xong, cậu vẫn đứng đây, thở đều, đầu óc tính toán rành mạch — như thể chẳng có gì vừa vỡ ra trong cậu.


Ba tên thủ hạ, chứng kiến chủ nhân mình bị hút khô thành một cái xác trong chớp mắt, hoảng loạn. Một tên buông kiếm bỏ chạy vào sương — và bị chính Vân Mộ nuốt mất, tiếng gào tắt lịm giữa chừng. Hai tên còn lại quỳ sụp, run rẩy xin tha.

Tần Mạc từ từ đứng dậy. Chân cậu vẫn còn vết kiếm, nhưng tu vi vừa cướp được từ Hoắc Liệt đã tràn khắp thân thể, làm vết thương ngừng chảy máu, làm cậu đứng thẳng lần đầu sau cả trận đánh. Cậu nhìn hai tên thủ hạ đang quỳ, và trong ngực cậu, đóa sen — vừa được ăn một bữa thịnh soạn — vẫn chưa no. Nó nhìn hai sinh mệnh đang run rẩy kia, và nó thì thầm: hai bữa nữa. Chúng cũng có tội. Chúng theo Hoắc Liệt định bắt nàng. Ăn đi.

Và Tần Mạc đứng đó, một khoảnh khắc dài kinh khủng, thật sự cân nhắc.

Không phải cân nhắc có nên tha hay không. Mà cân nhắc chúng có ngon không.

Chính cái ý nghĩ ấy — cái ý nghĩ cân nhắc hai con người đang quỳ như cân nhắc hai món ăn — kéo cậu tỉnh lại, lạnh toát. Cậu vừa nghe thấy chính mình nghĩ như một con quái vật, tự nhiên như hít thở. Diệp Chẩn nói đúng đến rợn người: nó không ngoạm một miếng lớn. Nó gặm từng chút, và chỉ sau một lần thấy máu người ngọt, cậu đã đứng đây, tính xem có nên ăn thêm hai mạng nữa không.

“Cút.” Cậu nói, giọng khàn đặc, ép đóa sen lặn xuống. “Ra khỏi Vân Mộ. Kể lại chuyện này cho ai, ta tìm được các ngươi. Còn im miệng, thì sống.”

Hai tên thủ hạ dập đầu lia lịa, một tên còn tè cả ra quần vì sợ, rồi cả hai bò dậy, chạy biến vào sương. Chúng không dám ngoái lại — và cậu biết, dù chúng có kể hay không, thì cái tên “Tần Mạc” từ hôm nay đã khắc vào nỗi sợ của ai đó, lần đầu tiên trong đời. Kẻ quét bậc thang từng bị đám Kiếm phong xem như cỏ dại, giờ là thứ khiến chúng bò trong sương mà chạy. Lẽ ra cậu phải thấy hả hê. Cậu chỉ thấy lạnh.

Cậu tha chúng. Nhưng cậu biết — và đây là điều làm cậu buồn nôn nhất — cậu tha chúng không phải vì lòng nhân. Mà vì cậu vừa kịp sợ chính mình. Lần sau, nếu cậu không kịp sợ, thì sao?


Cậu quay lại, và thấy Tô Vãn đang nhìn cậu.

Nàng đứng đó, thanh y lấm lem sương và máu, tay vẫn còn tỏa hàn khí. Nàng đã thấy tất cả. Thấy tơ đen bung ra. Thấy Hoắc Liệt teo lại thành cái xác hình cánh hoa. Thấy cậu đứng cân nhắc hai mạng người như cân nhắc bữa ăn.

Và trên gương mặt nàng, Tần Mạc tìm kiếm cái điều cậu sợ nhất: sự ghê tởm. Cái nhìn mà cả đời cậu đã quen nhận — cái nhìn người ta dành cho một thứ khác thường, một con quái vật, một thứ nên bị nhổ đi.

Nhưng nó không có ở đó.

Trong mắt nàng chỉ có nỗi đau. Không phải đau vì sợ cậu. Đau thay cho cậu. Đau như người đứng nhìn một kẻ mình quý bước qua một cánh cửa mà cả hai đều biết không thể quay lại.

“Ngươi thấy nó ngọt.” Nàng nói khẽ. Không phải câu hỏi.

Tần Mạc muốn chối. Cậu muốn nói không, cậu chỉ làm vì bắt buộc, vì cứu nàng. Nhưng đứng trước ánh mắt ấy, cậu không nói dối được. “Ừ.” Cậu đáp, và giọng cậu vỡ ra. “Ta thấy nó ngọt. Ta giết hắn để cứu nàng — điều đó thật. Nhưng ta cũng… thích. Và ta không biết cái nào nhiều hơn.” Cậu nhìn hai bàn tay dính máu của mình, bàn tay vừa hái một mạng người. “Diệp Chẩn bảo, ngày ta thấy nó ngọt là ngày ta mất. Vậy… ta mất rồi phải không, sư tỷ? Ngay hôm nay?”

Tô Vãn bước tới. Nàng không lùi, không ghê tởm. Nàng đưa bàn tay lạnh như băng, đặt lên má cậu — như nàng đã làm dưới rặng tùng, ngày cậu suýt hút chết Lý Thanh Sơn. Và cái lạnh ấy, thứ duy nhất trên đời khắc chế được đóa sen, lan qua cậu, làm dịu con quái vật vừa được ăn no.

“Chưa.” Nàng nói, mắt không rời cậu. “Ngày ngươi thấy nó ngọt mà không còn thấy buồn nôn nữa — ngày đó ngươi mới mất. Hôm nay ngươi thấy cả hai. Ngươi vừa ăn một mạng người và thấy ngọt — nhưng ngươi cũng vừa tha hai mạng vì kịp sợ chính mình. Chừng nào ngươi còn buồn nôn, Tần Mạc, chừng đó ngươi còn là người.” Ngón tay nàng siết nhẹ. “Nghe ta. Ta sẽ nhớ giúp ngươi cái buồn nôn ấy. Ngày nào ngươi quên, ta sẽ nhắc. Đó là việc của ta, từ hôm nay.”

“Vì sao?” Cậu hỏi, giọng nghẹn. “Vì sao nàng làm vậy cho ta? Ta là thứ nàng nên tránh xa nhất.”

Tô Vãn im lặng một thoáng. Rồi nàng đáp, và câu trả lời không phải một lời tỏ tình, mà là thứ sâu hơn thế. “Vì ta cũng là thứ người ta nên tránh xa. Một cái chìa, sinh ra để mở cánh cửa không nên mở. Cả đời ta bị nhìn như một món đồ quý — nâng niu, cất kỹ, chờ ngày dùng. Chưa ai từng hỏi ta muốn gì.” Nàng ngước lên. “Rồi ta gặp một kẻ quét bậc thang cũng bị nuôi để dùng, mà vẫn cắn lưỡi để tha một mạng người. Ta đứng cạnh ngươi không phải vì ta không sợ thứ trong ngực ngươi. Mà vì ngươi là người đầu tiên nhìn ta như một con người — nên ta muốn là người giữ cho ngươi vẫn là người.”

Tần Mạc nhìn nàng, và giữa cái mộ nuốt người, giữa cái xác hình cánh hoa còn nằm đó, giữa máu và sương, cậu cảm thấy một thứ vừa ấm áp vừa tan nát dâng lên. Nàng không cứu cậu khỏi con quái vật. Nàng không thể. Nhưng nàng chọn đứng cạnh cậu và con quái vật ấy, làm sợi dây cương khi cậu không còn tự ghìm được mình. Và cậu hiểu, trong khoảnh khắc ấy, rằng cậu vừa có một thứ để mất — thứ quý hơn cả linh hồn cậu.

Cậu không biết — không thể biết — rằng ba trăm năm sau, khi sợi dây cương này bị giật đứt trên một đài tế nhuốm máu, sẽ không còn ai nhắc cậu cái buồn nôn nữa. Và một con quái vật không còn biết buồn nôn, thì không có gì trong tam giới ngăn được nó.

Nhưng đó là chuyện của sau này. Còn bây giờ, dưới bàn tay băng giá của nàng, cậu chỉ cúi đầu, và lần đầu tiên kể từ khi nương mất, cậu để mình khóc — khóc cho một phần con người mình vừa chết đi, và cho một phần khác, nhờ nàng, vẫn còn sống.

Cách đó vài bước, cái xác teo tóp của Hoắc Liệt — kẻ vừa nãy còn cười ngạo nghễ, còn giơ kiếm định chặt tay cậu — nằm im trên nền đất xám, cái hố hình cánh hoa trên ngực hắn ngửa lên vòm đá lạnh. Không ai chôn hắn. Vân Mộ sẽ làm việc đó — chậm rãi, lặng lẽ, như nó đã nuốt nghìn năm những kẻ bước vào và không bước ra. Và Tần Mạc, khi cuối cùng ngẩng đầu lên khỏi bàn tay Tô Vãn, nhìn cái xác ấy một lần cuối, rồi quay đi. Cậu không nhìn lại. Kẻ hái không nhìn lại thứ mình vừa hái — đó là bài học đầu tiên của con đường mà cậu vừa chính thức đặt chân lên.