Chương 14: Bốn thanh kiếm
Kiếm Kiếm phong nhanh, và bốn thanh cùng lúc thì như một tấm lưới thép giăng kín, không chừa một khe hở nào cho kẻ tay không.
Hoắc Liệt không đích thân ra tay trước — hắn để ba thủ hạ vây Tần Mạc, còn mình thì lượn vòng, mắt hẹp dán vào Tô Vãn, chờ khoảnh khắc cậu bị ghìm chân để ra tay bắt nàng. Đó là cách đánh của kẻ khôn: không tranh cái khó, chỉ chờ đoạt cái quý. Và nó cho thấy hắn đã tính toán từ trước — ba thủ hạ không nhắm giết nhanh, mà nhắm làm Tần Mạc kiệt sức, làm Tô Vãn phải lộ băng khí để cứu người, để hắn có cái hắn cần: bằng chứng, và một con mồi mệt lử không kịp chạy.
Tần Mạc lùi vào thế thủ, che trước Tô Vãn và Chu Bình. Ba thanh kiếm bổ tới từ ba hướng, mang theo kiếm khí sắc lạnh. Cậu không có kiếm. Cậu chỉ có một thân thể Trúc Cơ sơ kỳ, một nắm chân khí đen, và một con quái vật trong ngực đang gào đòi được thả.
Cậu chọn thân thể.
Cậu xoay người theo cái cách ba năm gánh nước quét thang đã dạy cậu — không hoa mỹ, chỉ tận dụng từng tấc trọng tâm, chỉ né vừa đủ để lưỡi kiếm sượt qua thay vì cắm vào.
Nhát kiếm thứ nhất sượt qua sườn, rạch áo, tóe máu. Cậu mặc kệ, dồn cả vai vào một thủ hạ, thúc cùi chỏ vào ngực hắn. Xương sườn hắn kêu rắc, hắn văng ra, ói máu. Nhưng bù lại, hai thanh kiếm còn lại đã tới từ hai bên — và cậu không thể né cả hai. Cậu chọn né cái nhắm vào cổ, chịu cái nhắm vào chân. Một nhát cắm vào bắp đùi cậu, sâu tới xương, ghim cậu xuống nền đất xám.
Đau. Và cơn đau, kỳ lạ thay, làm đóa sen trong ngực co rúm lại — như con thú sợ lửa. Cậu bấu lấy cơn đau ấy như bấu một sợi dây cương, ghìm nó xuống.
Tên thủ hạ vừa đâm chân cậu rút kiếm ra, chuẩn bị bồi nhát thứ hai vào cổ. Tần Mạc không rút được chân — vết thương quá sâu. Cậu làm điều duy nhất còn làm được: cậu chộp lấy chính lưỡi kiếm đang cắm gần đó bằng bàn tay trần, mặc nó cứa nát lòng bàn tay, giật mạnh, kéo tên kia mất đà chúi tới, rồi húc đầu vào mặt hắn. Sống mũi hắn vỡ. Máu hắn và máu cậu trộn vào nhau trên nền đất xám. Đó không phải kiếm pháp. Đó là cách đánh của một kẻ không có gì để mất, chỉ có một thân thể chai lì và một ý chí không chịu ngã — cách đánh của kẻ ba năm bị chà đạp mà vẫn sống.
Tên thủ hạ sống mũi vỡ lảo đảo lùi, nhưng tên thứ hai đã vòng tới, kiếm quét ngang bụng cậu. Tần Mạc không né kịp — cậu chỉ kịp ngả người ra sau, để lưỡi kiếm rạch một đường dài trên ngực thay vì mổ bụng. Máu nóng túa ra, thấm đẫm vạt áo vải bạc màu. Cậu đổ một gối xuống, chống tay lên nền đất xám, thở như kéo bễ.
Bên kia, Chu Bình vẫn ghì được tên của gã, nhưng lưng gã giờ ba vết kiếm, máu chảy thành vũng dưới thân. Gã gầm gừ, tay vẫn không buông, nhưng sức đã cạn — tên bị ghì bắt đầu vùng ra được. Tô Vãn thì bị hai tên còn lành lặn ép vào một cột đá, băng khí của nàng loang khắp nhưng không đủ nhanh để vừa thủ vừa cứu.
Cục diện lật ngược chỉ trong mấy hơi thở. Ba người, ba góc, đều đã kiệt. Và Hoắc Liệt — kẻ nãy giờ chưa tốn một giọt mồ hôi — giờ mới thong thả bước vào giữa.
Nhưng một thân thể, dù lì tới đâu, cũng có giới hạn. Cậu đã mất quá nhiều máu. Tầm nhìn bắt đầu nhòe.
“Tần Mạc!” Chu Bình lao vào, dùng chính tấm thân to bè làm khiên, đỡ cho cậu một nhát đáng lẽ bổ vào gáy. Lưỡi kiếm phập vào lưng gã, và gã rống lên — nhưng thay vì ngã, gã ôm cứng lấy tên thủ hạ đó, ghì xuống đất, lấy sức nặng đè nghiến. “Đi… lo thằng kia đi!” Gã gằn qua kẽ răng, máu chảy ròng. “Ta giữ được thằng này!”
Tần Mạc liếc thấy gã trong một tích tắc: một gã ngoại môn Dược phong, cảnh giới thấp nhất trong cả đám, vai đã một vết kiếm cũ chưa lành, lưng giờ thêm một vết mới — vậy mà gã không lùi một bước, không hề nghĩ tới chuyện bỏ chạy để giữ mạng. Gã ghì tên Kiếm phong dưới thân, hứng đòn thay bạn, chỉ vì cái lẽ đơn giản mà gã đã nói ở khảo hạch: bạn bè là để ở lại lúc khó. Cái nghĩa khí ngu ngốc, chói lọi ấy — thứ Tần Mạc vừa ghen vừa muốn bảo vệ — giờ đang chảy máu ngay trước mắt cậu, vì cậu.
Và đóa sen, khốn nạn thay, cũng ngửi thấy máu Chu Bình. Ngay cả lúc này, giữa sinh tử, nó vẫn không phân biệt: máu bạn, máu thù, với nó đều chỉ là bữa ăn dọn sẵn. Tần Mạc phải cắn răng ghìm nó lần nữa — cái ý nghĩ rằng con quái vật trong ngực mình có thể quay sang nuốt cả gã bạn đang đổ máu vì mình khiến cậu buồn nôn hơn cả vết thương ở chân.
Tô Vãn xuất thủ cùng lúc. Băng khí nàng phun ra, đông cứng chân một thủ hạ khác thành trụ băng. Nàng đẹp một cách đáng sợ khi ra tay — thân thanh y giữa làn hàn khí trắng xóa, như một đóa tuyết giữa mộ địa. Tên thủ hạ bị đông chân rú lên, cố chém vỡ lớp băng, nhưng mỗi nhát kiếm chỉ làm băng nứt rồi lại liền, lan thêm lên tới gối, rồi tới hông. Băng của nàng không tan; nó siết.
Trong một thoáng, cục diện tưởng như nghiêng về phía họ. Chu Bình ghì được một tên dưới đất. Tô Vãn đông được một tên. Tần Mạc, dù bị ghim chân, vẫn còn đứng. Ba chọi bốn, mà bốn kẻ Kiếm phong đã mất thế.
Nhưng đó chính là lúc sự chênh lệch cảnh giới lên tiếng. Tên bị Tần Mạc thúc gãy sườn lồm cồm bò dậy — Trúc Cơ hậu kỳ, thương thế ấy chưa đủ hạ hắn. Tên bị Tô Vãn đông chân dồn chân khí một hơi, làm nổ tung lớp băng, dù mất một mảng da chân. Và quan trọng nhất, cả ba thủ hạ đều hiểu ra ai là mắt xích yếu: không phải gã to xác lì đòn, không phải kẻ tạp dịch trọng thương, mà là thiếu nữ áo xanh — vì nàng chính là thứ Hoắc Liệt muốn bắt sống, nên không ai dám đánh nàng trọng thương, và nàng, vì phải vừa thủ vừa giữ mạng hai người kia, không thể dốc toàn lực.
Nhưng cứ mỗi lần một tên định vòng ra sau lưng Tần Mạc đang quỳ, hay bổ xuống Chu Bình đang ghì địch dưới đất, Tô Vãn lại phải ngừng đòn của mình để phóng băng che cho họ — và mỗi lần ngừng ấy, nàng để hở một khe cho địch ép nàng lùi thêm một bước. Bọn Kiếm phong đánh thả cửa vì chẳng phải giữ ai; nàng đánh nửa vời vì phải giữ hai người. Từng đợt, từng đợt, chúng dùng chính điều đó tách nàng dần khỏi hai người kia.
Nhưng chính khoảnh khắc nàng buộc phải lộ thân thủ, buộc phải dùng băng khí đủ mạnh để bọn chúng thấy rõ, Hoắc Liệt — kẻ nãy giờ chỉ đứng ngoài quan sát như một con kền kền chờ con mồi kiệt sức — đã có thứ hắn cần: bằng chứng tận mắt.
“Đó!” Hắn lao thẳng tới Tô Vãn, không phải để giết, mà để bắt. “Băng khí! Quả nhiên là băng thể! Ta biết mà —”
Tay hắn chộp tới cổ nàng.
Và một thứ trong Tần Mạc đứt phựt.
Không phải đóa sen bung ra. Chưa. Là một thứ khác — một nỗi hoảng loạn nguyên thủy, cái nỗi sợ mất đi người duy nhất từng nhìn cậu như một con người. Cậu không kịp nghĩ tới đóa sen, tới lời thề, tới Diệp Chẩn. Cậu chỉ thấy bàn tay Hoắc Liệt sắp chạm vào Tô Vãn, và cả thân thể cậu lao đi trước cả ý nghĩ.
Cậu lết cái chân bị đâm, dồn toàn bộ chân khí đen còn lại vào một quyền, và giáng vào lưng Hoắc Liệt.
Cú đấm hất hắn văng khỏi Tô Vãn, đập vào một cột đá. Nhưng Hoắc Liệt là Trúc Cơ hậu kỳ; cú đấm của một kẻ sơ kỳ đang trọng thương không đủ giết hắn. Hắn lồm cồm dậy, khóe miệng rỉ máu, và giờ thì nụ cười lịch thiệp đã biến mất hoàn toàn, chỉ còn lại sự tàn độc trần trụi.
“Được lắm.” Hắn nhổ một ngụm máu. “Ta định để ngươi chết nhanh. Giờ thì ta sẽ chặt chân tay ngươi trước, bắt con nhỏ băng thể nhìn ngươi chết từ từ, rồi mới mang nó đi.” Hắn nâng kiếm, kiếm khí lần này dày đặc hơn hẳn — hắn đã dùng thật lực. “Ngươi biết vì sao ngươi thua không, tạp dịch? Vì ngươi yếu. Trong cái thế giới này, kẻ yếu thì làm gì cũng vô nghĩa. Ngươi che cho nó, rồi cả hai cùng chết. Cảm động đấy. Nhưng vô dụng.”
Tần Mạc quỳ một gối, chân đầm đìa máu, tay run vì mất lực. Hắn nói đúng. Cậu yếu. Đánh sòng phẳng như một con người, cậu không thắng nổi. Cậu che cho Tô Vãn, và cả hai sắp cùng chết — hoặc tệ hơn cái chết.
Trong ngực cậu, đóa sen thì thầm, dịu dàng như một người bạn cũ, như một lối thoát duy nhất:
Ngươi thấy chưa? Làm người thì ngươi chết. Chỉ có ta mới cứu được nàng. Thả ta ra. Chỉ lần này. Nhìn hắn kìa — hắn định bắt nàng, hành hạ nàng, bán nàng. Hắn đáng chết gấp trăm lần con giao long. Giết hắn không phải là ác. Là công lý. Là bảo vệ. Thả ta ra, và ta cho ngươi sức mạnh để không ai còn dám chạm vào nàng nữa.
Giọng nó không gào, không ép. Nó thủ thỉ, ân cần, như một người bạn duy nhất còn lại chìa tay ra giữa lúc cậu chới với. Và đó mới là thứ đáng sợ nhất: nó không hiện ra như quỷ dữ, mà như lối thoát.
Từng lời của nó khớp hoàn hảo với từng thớ giận trong lòng cậu. Không có một chữ nào sai. Đó chính là điều khiến nó khủng khiếp: nó không dụ cậu làm điều ác. Nó dụ cậu làm điều đúng — bằng công cụ sẽ ăn mất cậu.
Trong một khoảnh khắc kéo dài như cả một đời, Tần Mạc thấy hai con đường trải ra trước mặt, rõ ràng đến tàn nhẫn.
Con đường thứ nhất: cậu giữ lời thề. Cậu không thả đóa sen. Cậu đánh tới cùng như một con người, và cậu thua, vì cậu yếu. Hoắc Liệt giết cậu, giết Chu Bình, bắt Tô Vãn đi. Cậu chết với linh hồn còn nguyên vẹn — và người cậu muốn giữ thì rơi vào tay kẻ sẽ bán nàng cho một cái chết còn tệ hơn. Linh hồn sạch, nhưng cái giá là tất cả những gì cậu muốn bảo vệ.
Con đường thứ hai: cậu thả đóa sen. Cậu để nó nuốt Hoắc Liệt. Cậu cứu được Tô Vãn, cứu Chu Bình, sống sót. Nhưng cậu bước qua cái lằn ranh Diệp Chẩn đã vạch — cậu nuốt một kẻ mình căm hận, và cậu sẽ thấy nó ngọt, và một phần con người trong cậu sẽ chết đi để đổi lấy mạng sống của những người cậu thương.
Không có con đường thứ ba.
Tần Mạc nhìn Tô Vãn. Nàng đã vùng dậy được, đang lao tới, nhưng cậu biết nàng không kịp; và cậu biết, nếu cậu chọn giữ linh hồn mình sạch mà để nàng chết, thì cái linh hồn sạch ấy phỏng có ý nghĩa gì. Một linh hồn nguyên vẹn trong một thế giới không còn nàng — với cậu — cũng chỉ là một cái vỏ sạch sẽ và rỗng không.
Nếu chỉ được giữ một thứ, cậu nghĩ, và ý nghĩ ấy bình thản đến đáng sợ, ta chọn giữ nàng. Ta có thể sống như một con quái vật. Ta không thể sống trong một thế giới không có nàng.
Đó là lần đầu tiên cậu đặt một con người lên trên chính linh hồn mình.
Tần Mạc nhìn Hoắc Liệt bước tới, kiếm giơ cao. Nhìn Tô Vãn đang vùng dậy nhưng không kịp. Nhìn Chu Bình bị ghì dưới đất, bất lực gào tên cậu. Và cậu nghĩ tới lời Diệp Chẩn: ngày ngươi nuốt một kẻ ngươi thật lòng căm hận, và thấy nó ngọt — ngày đó, ngươi mất rồi.
Cậu biết. Cậu biết rõ nếu thả đóa sen ra lúc này, để nó nuốt Hoắc Liệt — kẻ cậu căm tới tận xương — cậu sẽ thấy nó ngọt. Và cậu sẽ mất một phần mình, vĩnh viễn, không lấy lại được.
Hoắc Liệt tới trước mặt cậu, nhìn xuống kẻ tạp dịch quỳ trong vũng máu, và nâng kiếm cao quá đầu, nhắm vào vai cậu — nhát chặt để tàn phế, không phải để giết nhanh.
Kiếm của Hoắc Liệt bổ xuống.
Và Tần Mạc, giữa lằn ranh của cái chết và sự tha hóa, đưa ra lựa chọn đầu tiên trong chuỗi những lựa chọn sẽ biến cậu thành ma đế: cậu chọn Tô Vãn còn sống, hơn là chọn linh hồn mình còn nguyên vẹn.
Cậu buông tay khỏi sợi dây cương.
Cậu thả đóa sen ra.