Chương 13: Sương ăn người
Vân Mộ có một luật ngầm mà không tấm bảng nào ghi ra: càng đi gần lõi, mọi thứ càng thật hơn — và càng chết chóc hơn.
Qua ngày thứ hai trong bí cảnh, ba người đã học được cách đọc sương. Sương mỏng, đất bằng, là nơi an toàn. Sương đặc quánh, cuộn xoáy chậm như có ý thức, là nơi có thứ đang chờ. Và có những vùng sương mang màu — ánh xám pha đỏ nhạt — thì tuyệt đối tránh, vì đó là nơi Vân Mộ “đói” nhất, nơi nền đất lún xuống dưới bước chân như miệng một sinh vật khép lại.
Họ cũng học được rằng thời gian trong đây không đáng tin: có lúc đi cả buổi mà vòm đá xám không đổi, có lúc chợp mắt một cái đã thấy ánh sáng lụi hẳn. Đói thì ăn lương khô mang theo, khát thì hứng thứ nước rỉ ra từ đá — thứ nước lạnh buốt, không mùi, mà uống vào lại thấy trong đầu vẳng lên những giọng nói không phải của mình. Sau lần đầu, Tô Vãn cấm cả hai uống nước Vân Mộ. “Nó cho ngươi nước,” nàng nói, “để rót giọng của nó vào ngươi. Thà khát.”
“Nghìn năm nó nuốt người,” Tô Vãn nói, khi cả ba men theo rìa một vùng sương đỏ, “nên nó học được hình dạng của nỗi sợ. Đừng tin mắt mình trong này. Nó sẽ vẽ ra thứ ngươi muốn thấy, hoặc thứ ngươi sợ thấy, để dụ ngươi bước sai một bước.”
Để chứng minh, nàng nhặt một mảnh đá vụn, ném vào giữa vùng sương đỏ trước mặt. Mảnh đá rơi xuống nền đất trông có vẻ vững chãi — và nền đất ấy chảy ra, nuốt mảnh đá không một tiếng động, để lại một gợn sóng lăn tăn như mặt hồ. Nơi đáng lẽ là đất, thực ra là miệng. Chu Bình rùng mình, vô thức lùi lại nửa bước.
“Mỗi bước trong Vân Mộ,” Tô Vãn nói tiếp, dẫn cả ba vòng qua, “ngươi phải tự hỏi: cái ta đang thấy, là thật, hay là thứ nó muốn ta thấy? Kẻ nào ngừng hỏi câu đó, kẻ đó thành một tấm lệnh bài vỡ trong sương.” Nàng liếc Tần Mạc. “Và ngươi, kẻ mang một thứ cũng biết thì thầm dối trá trong ngực — ngươi phải hỏi câu đó nhiều hơn tất cả. Bởi cái nguy nhất trong đây, với ngươi, không phải sương. Là cái giọng bảo ngươi rằng thả nó ra chỉ lần này thôi cũng chẳng sao.”
Nàng nói đúng, và Vân Mộ chứng minh điều đó ngay trong buổi sáng.
Lối đi dẫn họ vào một khu phế tích dày đặc cột đá, và giữa những cột đá ấy, sương bắt đầu giăng ra những hình thù. Với Chu Bình, sương vẽ nên một mâm cơm nóng và bóng dáng một người mẹ già còng lưng — gã khựng lại, mắt đỏ hoe, suýt bước theo, cho tới khi Tần Mạc kéo gã lại. Với Tô Vãn, sương vẽ ra thứ gì đó khiến nàng — người lúc nào cũng phẳng lặng — phải nghiến răng, mặt trắng bệch, và quay mặt đi không nhìn; nàng không nói đó là gì, và cậu không hỏi. Mỗi người một nỗi khát, một vết thương, và Vân Mộ liếm vào từng vết một, kiên nhẫn, như nếm thử xem ai mềm lòng trước.
Chiều hôm ấy, tới lượt cậu. Họ đi qua một khoảng trống, và Tần Mạc trông thấy — rõ ràng như thật — một người phụ nữ đứng trong sương, lưng quay lại, mặc chiếc áo vá mà cậu không thể nào quên. Nương cậu. Bà quay đầu, mỉm cười, đưa tay vẫy cậu lại.
Chân cậu đã bước tới hai bước trước khi một bàn tay lạnh như băng siết chặt cổ tay cậu.
“Không phải bà ấy.” Giọng Tô Vãn, sắc và khẽ. “Nhìn dưới chân ‘bà ấy’ kìa.”
Tần Mạc cúi xuống. Dưới chân cái bóng nương cậu, sương đang chuyển sang màu đỏ nhạt — đúng cái màu đỏ đã nuốt mảnh đá của Tô Vãn lúc sáng. Cái bẫy không giấu giếm; nó bày ngay ra đó, chỉ chờ cậu quá muốn tin mà bước vào. Nếu cậu bước thêm ba bước nữa, cậu sẽ đứng ngay giữa cái miệng đang há của Vân Mộ.
Cái bóng “nương” thấy cậu dừng lại, liền tan ra — không phải tan như khói, mà rữa ra, gương mặt hiền từ chảy xuống thành một cái miệng đen ngoác đầy răng, rồi biến mất trong sương đỏ. Tiếng nó rút đi nghe như một hơi thở dài thất vọng, tiếng của kẻ đi săn vừa hụt mất con mồi đã cắn câu. Tần Mạc đứng chôn chân, mồ hôi lạnh túa ra, tim đập thình thịch. Không phải vì suýt chết. Mà vì trong khoảnh khắc ấy, cậu đã muốn tin. Đã muốn bước tới. Cái nhớ nương trong cậu lớn tới mức, chỉ cần một cái bóng vẽ đúng chiếc áo vá, là cậu sẵn sàng bước vào miệng tử thần.
“Cảm ơn.” Cậu nói khẽ, giọng còn run.
Tô Vãn không buông tay cậu ngay. “Nó dùng nương ngươi.” Nàng nói, mắt nhìn thẳng. “Nghĩa là nó đọc được thứ ngươi khao khát nhất. Cẩn thận, Tần Mạc — càng vào sâu, nó càng biết rõ ngươi. Và thứ nó biết rõ nhất về ngươi… chưa chắc là nương ngươi. Có thể là đóa sen. Có thể là ta.”
Không phải chỉ Vân Mộ săn họ. Đệ tử các phong cũng vậy.
Đêm thứ hai — dù trong bí cảnh không có đêm thật, chỉ có vòm đá xám tối dần — họ nghe tiếng gào từ phía một tổ khác vọng lại trong sương, rồi im bặt. Sáng ra, đi ngang chỗ đó, họ thấy vệt máu khô và một tấm lệnh bài vỡ. Không thấy xác. Vân Mộ đã dọn sạch.
“Ba người.” Chu Bình lẩm bẩm, đếm những tấm lệnh bài vỡ họ gặp trên đường. “Mới hai ngày mà đã ba tổ mất người. Cái ‘lịch luyện’ quái gì thế này? Tông môn biết trong đây chết chóc vậy mà vẫn thả đệ tử vào?”
“Tông môn biết.” Tần Mạc đáp, và cậu không giấu nữa — ít nhất là với hai người này. “Biết rõ. Vân Mộ nuốt kẻ yếu, giữ lại chút đạo của họ ở lõi. Mỗi mười năm thả một lứa đệ tử vào, cũng là mỗi mười năm cho nó ăn một lứa. Cái gọi là ‘tranh cơ duyên’ chỉ là mỹ từ. Chúng ta là thức ăn được thả vào chuồng, và ai sống sót bước ra thì tông môn gọi là ‘kẻ có cơ duyên’.”
Chu Bình há hốc miệng. Gã đơn giản, nhưng không ngu; gã hiểu ngay, và cái hiểu ấy khiến gương mặt to bè của gã lần đầu tiên hiện lên nét gì đó không phải sợ, mà là phẫn nộ. “Vậy… bao nhiêu năm nay, những sư huynh sư tỷ ‘mất tích trong bí cảnh’… đều bị cái tông môn mình thờ phụng đem cho cái mộ này ăn?”
“Ừ.”
Gã im lặng một lúc lâu. Rồi gã nói, giọng khàn đi: “Ta vào đây để lấy linh dược cho nương ta. Bà ấy đau lưng, ta muốn kiếm cây Tuyết Tủy Thảo về sắc cho bà.” Gã siết nắm đấm. “Ta cứ tưởng tông môn là chỗ tốt đẹp. Tưởng cứ chăm chỉ, hiền lành, thì được đối tốt. Hóa ra với họ, ta cũng chỉ là… một miếng ăn dự phòng.”
Tần Mạc nhìn gã bạn, và trong lòng dâng lên một thứ cậu không ngờ: không phải thương hại, mà là một sự đồng cảm cay đắng. Chu Bình vừa nếm, lần đầu, cái vị mà cậu đã nuốt suốt ba năm — cái vị của kẻ nhận ra mình chưa bao giờ là người, chỉ là nguyên liệu. Cậu đặt tay lên vai lành của gã. “Ra khỏi đây, ngươi mang Tuyết Tủy Thảo về cho nương. Ta hứa sẽ giúp ngươi ra. Còn cái tông môn này…” cậu ngừng, “…một ngày nào đó, sẽ có kẻ bắt nó trả giá cho từng miếng ăn nó đã nuốt.”
Cậu không nói kẻ đó là ai. Nhưng cả ba đều nghe ra, trong giọng cậu, một lời thề.
Tô Vãn nhìn cậu khi cậu nói câu ấy. Nàng không phụ họa, cũng không can. Nhưng khi cả ba lại lên đường, nàng bước sát cậu hơn một chút, và khẽ nói, đủ để chỉ mình cậu nghe: “Cẩn thận với lời thề, Tần Mạc. Lời thề trả thù là thứ đóa sen thích nhất. Nó không cần ngươi ghét một con người — chỉ cần ngươi ghét một thứ đủ lớn, như cả một tông môn, cả một tầng trời. Ghét càng lớn, nó ăn càng ngon. Ngươi thề bắt tông môn trả giá — ta hiểu. Nhưng đừng để cái thề ấy thành cái cớ để ngươi cho nó ăn mọi thứ trên đường đi.”
Cậu im lặng. Bởi nàng lại đúng, và cái đúng của nàng lạnh như băng.
“Ta sẽ nhớ.” Cậu đáp. Và cậu thật lòng muốn nhớ. Chỉ là, ngay khi cậu vừa dứt lời thề bắt tông môn trả giá, sâu trong ngực, đóa sen khẽ cựa một cái — chậm rãi, thỏa thuê, như một con thú vừa nghe chủ hứa cho nó ăn.
Hoắc Liệt xuất hiện lần thứ hai vào buổi chiều, và lần này hắn không đi ngang.
Hắn chờ họ, ngồi trên một phiến đá giữa lối đi hẹp mà họ buộc phải qua, ba thủ hạ đứng sau. Nụ cười của hắn vẫn lịch thiệp, nhưng ánh mắt thì đã bỏ hẳn cái vỏ khách sáo.
“Tô sư muội.” Hắn đứng dậy, phủi kiếm bào. “Ta suy nghĩ lại rồi. Bí cảnh này quá nguy hiểm cho một đóa hoa quý như muội đi cùng một tên tạp dịch Chấp pháp đường và một gã thô kệch Dược phong. Ta mời muội — lần này, ta e là ta phải nài.” Hắn chìa tay. “Nhập tổ Kiếm phong. Đi cùng ta.”
“Ta đã nói—” Tô Vãn bắt đầu.
“Ta biết muội nói gì.” Hoắc Liệt cắt lời, và nụ cười của hắn nhọn hẳn ra. “Nhưng ta cũng biết một thứ khác. Ba hôm trước, khi muội che cổ tay, ta đã tự hỏi muội giấu gì. Tối qua ta hỏi thăm vài người. Đích truyền của Chưởng môn, mười hai tuổi làm vỡ Trắc Linh Bi, thể chất được đồn là trăm năm hiếm có… mà chưa ai từng thấy rõ linh căn của muội thuộc loại nào. Bí ẩn thế cơ mà.” Hắn bước tới một bước. “Muội đang giấu một thể chất đặc thù, phải không, Tô sư muội? Loại thể chất mà nếu ta dâng lên trưởng lão Kiếm phong, hoặc… một vài thế lực bên ngoài trả giá cao hơn, thì Hoắc mỗ ta sẽ đổi đời.”
Không khí đông cứng. Chu Bình chưa hiểu hết, nhưng đã kịp dịch lên chắn nửa người trước Tô Vãn. Còn nàng thì tay áo trái siết lại — cái động tác nhỏ mà Tần Mạc đã quá quen, động tác của người suốt đời phải giấu một thứ trên cổ tay.
Tần Mạc bước lên trước Tô Vãn, và trong ngực cậu, đóa sen — lần đầu tiên kể từ khi vào bí cảnh — thức dậy hẳn. Nó ngửi thấy bốn sinh mệnh. Nó ngửi thấy lòng cậu bắt đầu sôi. Và nó vui.
“Hoắc sư huynh nhận nhầm người rồi.” Cậu nói, giọng bình thản một cách nguy hiểm, tay đã âm thầm nắm lại. “Sư tỷ ta không có thể chất gì đặc biệt. Còn nếu sư huynh cứ khăng khăng — thì e rằng, trong Vân Mộ này, người biến mất không tìm thấy xác, đâu chỉ có kẻ yếu.”
Trong ngực cậu, đóa sen gào lên. Bốn sinh mệnh. Bốn kẻ đang chĩa kiếm vào cậu và vào nàng. Bốn bữa ăn ngon nhất từ trước tới nay — vì lần này, con mồi không phải một con thú vô tội hay một tù nhân xa lạ, mà là những kẻ cậu có mọi lý do để căm. Nó thì thầm trong máu cậu: thả ta ra. Chỉ một lần. Ngươi có lý do chính đáng mà — chúng định bắt nàng, định bán nàng. Giết chúng là đúng. Là nghĩa. Thả ta ra, ta lo hết.
Và đó chính là cái bẫy. Lời Diệp Chẩn vang lên lạnh buốt: mỗi lần ngươi tìm được một lý do, việc lần sau lại dễ hơn. Cậu có một lý do hoàn hảo ngay đây. Quá hoàn hảo. Chính vì nó hoàn hảo mà nó nguy hiểm.
Cậu cắn nhẹ đầu lưỡi, mượn cơn đau ghìm đóa sen xuống. Cậu sẽ đánh. Nhưng cậu sẽ đánh như một người, bằng chân khí và nắm đấm, không phải bằng cái miệng đói trong ngực. Chưa. Cậu tự hứa: chưa phải hôm nay, chưa phải như thế này.
Hoắc Liệt nhìn cậu, lần đầu thực sự đánh giá kẻ tạp dịch cậu tưởng là vô hại — và có lẽ hắn thấy điều gì đó trong ánh mắt Tần Mạc, một thứ khiến nụ cười hắn cứng lại nửa phần. Nhưng hắn có bốn người, có cảnh giới Trúc Cơ hậu kỳ hơn cậu hẳn hai tầng, và có lòng tham đủ lớn để bỏ qua trực giác. Hắn cười lớn, xua đi cái ớn lạnh thoáng qua. “Hay. Một con chó giữ nhà biết sủa.” Hắn rút kiếm, ba thủ hạ cũng rút theo, tản ra bao vây. “Vậy ta giết con chó trước, rồi mới nói chuyện với chủ. Yên tâm — trong Vân Mộ, ta không cần giấu xác. Cái mộ này dọn giúp ta.”
Chu Bình gầm lên, lảo đảo đứng chắn trước Tô Vãn dù vai còn quấn băng. Tô Vãn đã kết ấn băng, hàn khí tỏa ra làm sương quanh nàng đông thành những mũi kim trắng. Bốn thanh kiếm Kiếm phong tản ra, khép lại thành một vòng vây quanh ba người, ánh thép sáng lạnh trong sương xám.
Tần Mạc bước lên phía trước, tay không, chân đã hơi trùng xuống thế thủ. Trong ngực cậu, đóa sen thức dậy hẳn, và lần này — trước bốn kẻ vừa đe dọa nàng, bốn kẻ cậu có mọi lý do để căm — nó không chỉ đói. Nó reo.