tinbc tinbc

Chương 12: Vào Vân Mộ

Cảm giác đầu tiên khi bước qua cửa Vân Mộ là rơi.

Không phải rơi bằng thân xác — chân Tần Mạc vẫn chạm đất — mà là một cú rơi trong tâm thức, như thể có ai đó lộn ngược cả bầu trời trong đầu cậu. Rồi mọi thứ định lại, và cậu thấy mình đứng giữa một vùng đất xám.

Đó là một thế giới không có mặt trời. Bầu trời trên đầu là một vòm đá xám mờ, phát ra thứ ánh sáng lạnh không rõ nguồn, đủ để nhìn mà không đủ để ấm. Trước mặt trải ra một bình nguyên toàn sương mù trắng đục, lấp ló những cấu trúc đổ nát: cột đá gãy, tường thành sụp, những pho tượng khổng lồ cụt đầu đứng chơ vơ như chứng nhân của một nền văn minh đã chết từ lâu. Xa xa, mờ trong sương, là bóng một tòa kiến trúc đen sẫm — cao, nhọn, giống một ngôi mộ hơn là một cung điện. Dù cách rất xa, nó vẫn tỏa ra một áp lực vô hình đè lên ngực, khiến người ta chỉ nhìn thôi đã muốn cúi đầu, và cùng lúc, muốn bước tới.

Lõi bí cảnh. Nơi Tang Cô muốn cậu tới.

Không khí ở đây đặc và lạnh, mang một thứ mùi cậu phải mất một lúc mới nhận ra: mùi của thời gian chết. Không phải mùi tử thi — tử thi thì thối rữa, còn nơi này khô khốc, ướp lạnh, như một gian phòng đã đóng kín nghìn năm mà chưa ai mở. Mỗi bước chân trên nền đất xám đều vọng lên một tiếng động khẽ, rồi tắt ngay, như thể chính bầu không khí cũng nuốt mất âm thanh, không cho nó vang xa. Ở đây, cả tiếng động cũng bị chôn.

“Đây… là chỗ tông môn cho đệ tử lịch luyện?” Chu Bình đứng cạnh cậu, giọng mất hẳn vẻ hớn hở. Gã to xác nhìn quanh, bất giác hạ giọng như sợ đánh thức thứ gì. “Sao ta thấy nó giống nghĩa địa hơn?”

“Vì nó đúng là nghĩa địa.” Tô Vãn đáp khẽ, mắt quét khắp bình nguyên. Nàng cũng vừa qua cửa cùng họ — cả tổ ba người được đưa vào chung một điểm, các tổ khác rải rác nơi khác trong bí cảnh. “Vân Mộ. Mộ của mây, hay mộ trong mây. Đây là di tích của một thế lực đã diệt vong. Và những thứ chết ở đây… chưa chắc đã chịu nằm yên.”

Lời nàng vừa dứt, đóa sen trong ngực Tần Mạc động đậy.

Không phải cơn đói quen thuộc. Là một sự bồn chồn — thứ cảm giác y hệt lúc nó đứng trước cửa Tế dưới lòng Chấp pháp đường. Cậu áp tay lên ngực, và trong đầu vang lên, rất mơ hồ, cái tiếng gọi trầm sâu ấy: từ phía tòa kiến trúc đen trong sương, một nhịp đập cổ xưa đang lặng lẽ vọng ra, và đóa sen của cậu đáp lại nó như con nghe tiếng mẹ.

Cùng một nguồn. Cậu nghĩ, và một mảnh của bức tranh lớn lại khớp vào. Cửa Tế, đóa sen, Vân Mộ — tất cả nối với nhau bằng cùng một sợi chỉ đen mà cậu vẫn chưa nhìn ra đầu mối.

“Cẩn thận.” Tô Vãn nắm cổ tay cậu, băng khí truyền sang làm đóa sen dịu lại. “Càng gần lõi, nó càng kéo ngươi. Đừng để nó dẫn ngươi đi trước khi đầu ngươi kịp nghĩ.”


Họ đi trong sương gần một canh giờ trước khi gặp sinh vật đầu tiên.

Ban đầu chỉ là tiếng động — tiếng lệt xệt trong sương mù, như thứ gì đó nặng nề kéo lê. Rồi từ màn trắng, một cái bóng hiện ra: một con thú cao bằng đầu người, thân hình như con báo nhưng da xám xịt, không có mắt, chỗ đáng lẽ là mắt chỉ có hai hốc rỗng. Nó “nhìn” bằng cách khác — mũi nó phập phồng, và nó xoay đầu về phía ba người chính xác như thể ngửi thấy.

“Yêu thú Vân Mộ.” Tô Vãn thấp giọng, tay đã kết một ấn băng. “Mù, nhưng đánh hơi sinh cơ cực nhạy. Đừng chạy — chạy là kích nó.”

Con thú xám gầm một tiếng khàn đục và lao tới, nhanh hơn nhiều so với cái dáng nặng nề của nó. Nó nhắm thẳng Chu Bình — kẻ có sinh cơ dồi dào nhất, thân thể to lớn nhất.

Chu Bình không né. Gã gầm lại một tiếng còn to hơn cả con thú, dang hai tay đón đòn — đúng cái kiểu ngu ngốc và lì lợm mà gã đã thắng trong khảo hạch. Nhưng đây không phải một nữ đệ tử cầm kiếm. Móng vuốt con thú xé toạc vai gã, máu phun ra, và cú va khiến cả tấm thân to bè của gã văng ngược lại, đập vào một cột đá gãy.

“Chu Bình!” Tần Mạc lao tới.

Con thú đã quay đầu, lần này nhắm cậu. Và đóa sen trong ngực cậu reo lên — một con thú, một bữa ăn, không phải người, không phạm lời thề. Cậu có thể thả nó ra.

Nhưng cậu ghìm lại. Ở đây, giữa bí cảnh đầy đệ tử các phong, để lộ tơ đen hút đạo là tự sát — chẳng khác gì treo biển “ta tu ma đạo” trước mặt cả tông môn. Cậu không thể dùng đóa sen công khai.

Nên cậu làm điều khó hơn: cậu đánh như một tu sĩ Trúc Cơ bình thường.

Chân khí đen — thứ chân khí đóa sen luyện ra, nhưng khi không bung tơ hút đạo thì trông chẳng khác chân khí thường mấy — dồn xuống nắm đấm. Cậu né cú vồ, xoay người, giáng một quyền vào sườn con thú. Xương kêu răng rắc. Con thú rú lên, quật đuôi hất cậu ngã, nhưng cậu đã lăn dậy, và trong khoảnh khắc ấy, một luồng hàn khí trắng xóa từ phía sau lướt qua vai cậu —

Tô Vãn xuất thủ. Băng khí của nàng đông cứng cả một mảng sương, và con thú xám, đang lao dở, bị một lớp băng bọc lấy hai chân sau, khựng lại. Chỉ một khoảnh khắc đó là đủ. Tần Mạc lao vào, dồn toàn lực một quyền vào cái hốc mắt rỗng của nó. Con thú giãy một cái rồi đổ sụp, tan dần thành một làn khói xám bị sương nuốt mất.

Cả ba thở dốc. Chu Bình lồm cồm bò dậy, ôm cái vai bê bết máu, nhăn nhó nhưng vẫn cười được: “Thấy chưa… ta đỡ đòn đầu cho, hai đứa dọn phần sau. Phối hợp ăn ý ghê.”

Tô Vãn đã tới bên gã, áp tay lên vết thương. Hàn khí của nàng làm máu đông lại, cầm vết rách. “Ngươi mà cứ ‘đỡ đòn đầu’ kiểu này thì chưa tới lõi đã hết máu.” Nàng trách, nhưng giọng không có ác ý. “Lần sau để Tần Mạc ra trước. Nó… chịu đòn tốt hơn ngươi tưởng.”

Tần Mạc bắt gặp ánh mắt nàng khi nàng nói câu ấy. Nàng biết. Nàng biết cậu vừa ghìm đóa sen lại, biết cậu đã chọn đánh chật vật như người thường thay vì thả con quái vật ra cho nhanh. Và trong ánh mắt nàng có một thứ ấm áp lặng lẽ — không phải vì cậu mạnh, mà vì cậu đã kìm.

Nhưng chỉ mình cậu biết điều cậu không nói ra: lúc nãy, khi Chu Bình đổ máu trước mặt, đóa sen trong ngực cậu đã động. Không phải với con thú — với chính máu của Chu Bình. Cái sinh cơ ấm nóng phun ra từ vai gã bạn, với đóa sen, cũng chỉ là một bữa ăn như bao bữa khác. Trong một tích tắc kinh hoàng, cậu đã phải ghìm nó lại khỏi chính người bạn duy nhất của mình.

Cậu không kể cho ai. Cậu chỉ lặng lẽ nhích ra xa Chu Bình nửa bước — xa khỏi tầm với của thứ trong ngực mình — rồi ngồi xuống, quay mặt đi, nhìn Tô Vãn băng bó cho gã. Một cử động nhỏ, không ai để ý. Nhưng với cậu, nó nặng như một lời thú tội.

Ý nghĩ ấy khiến cậu lạnh hơn cả sương Vân Mộ.


Đi thêm một quãng, sương thưa dần, và họ tới trước một bức tường thành đổ còn sót lại một mảng lớn. Trên mặt đá, dưới lớp rêu xám nghìn năm, là một bức bích họa cổ đã mờ quá nửa.

Tần Mạc dừng lại, bất giác. Bởi đóa sen trong ngực cậu, khi cậu tới gần bức họa, lại khẽ động.

Bích họa vẽ gì đó như một cái thang khổng lồ — không, không phải thang, mà là những tầng mây xếp chồng lên nhau, mỗi tầng là một thế giới nhỏ, và giữa các tầng là những hình người tí hon đang leo. Ở tầng thấp nhất, người đông như kiến. Càng lên cao, người càng thưa. Và ở một tầng gần đỉnh, có một hình người lớn hơn hẳn, tay cầm một thanh kiếm, đang chém vào chính cái tầng mây bên trên mình — như thể muốn phá vỡ trần trời để leo tiếp. Quanh hình người ấy, đá đã nứt, như thể chính bức họa cũng không chịu nổi cái ý niệm nó vẽ ra.

“Đây là…” Tô Vãn ghé lại, ngón tay lướt trên nét vẽ mờ, giọng nàng chùng xuống. “Tầng tầng thế giới. Giống hệt điều Diệp Chẩn nói — mỗi tầng nuôi tầng dưới. Và kẻ này…” nàng chỉ vào hình người cầm kiếm chém trần trời, “…đang nghịch nó. Đang cố phá trần để leo lên bằng sức mình, thay vì hiến tế để được ban.”

“Rồi hắn thành công không?” Tần Mạc hỏi, mắt không rời hình người.

Tô Vãn lần theo bức họa về phía cuối, nơi đá đã sụp mất một mảng. “Ta không biết. Phần kết vỡ rồi.” Nàng khẽ nói. “Nhưng bức họa này ở đây, trong một di tích đã diệt vong, giữa một cái mộ nuốt người… ta đoán câu trả lời không đẹp. Kẻ dám chém trần trời để leo lên — có lẽ chính là kẻ đã khiến cả thế giới này biến thành một nấm mồ.”

Tần Mạc nhìn hình người cầm kiếm chém vào tầng mây bên trên, và một cảm giác kỳ lạ dâng lên — không phải sợ, mà là một sự đồng vọng, như thể qua nghìn năm, hình người trên đá kia đang nhìn thẳng vào cậu. Đã từng có kẻ đi con đường này trước ta. Ý nghĩ ấy vừa an ủi vừa đáng sợ: an ủi vì cậu không phải kẻ đầu tiên dám nghĩ tới việc nghịch cả tầng trời; đáng sợ vì kẻ đi trước ấy, rốt cuộc, chỉ còn là một nét vẽ mờ trong một nấm mồ.

Cậu ghi nhớ bức họa, rồi quay đi. Đây chưa phải lúc để hiểu hết. Nhưng cậu biết mình vừa nhìn thấy một mảnh của sự thật lớn — và một ngày, cậu sẽ phải quay lại với nó.


Họ nghỉ chân trong lòng một pho tượng cụt đầu, nơi khuất gió và sương.

Chính ở đó, lần đầu tiên, Tần Mạc trông thấy Hoắc Liệt.

Một tổ khác đi ngang — bốn đệ tử Kiếm phong, dẫn đầu là một thanh niên cao gầy, mặc kiếm bào thêu chỉ bạc, gương mặt tuấn tú nhưng đôi mắt hẹp và lạnh. Hắn dừng lại khi thấy nhóm Tần Mạc, ánh mắt lướt qua Chu Bình đầy máu với vẻ khinh miệt, lướt qua Tần Mạc với vẻ dò xét — rồi dừng lại trên Tô Vãn, và nán ở đó lâu hơn hẳn.

“Tô sư muội.” Hắn chắp tay, giọng lịch thiệp mà nhơn nhớt. “Không ngờ đích truyền của Chưởng môn cũng vào Vân Mộ. Lại đi cùng… hai vị này.” Ánh mắt hắn quét Tần Mạc lần nữa, ghi nhớ. “Bí cảnh nguy hiểm, sư muội nếu cần, cứ nhập tổ với Hoắc mỗ. Kiếm phong chúng ta hộ sư muội chu toàn hơn.”

“Đa tạ hảo ý của Hoắc sư huynh.” Tô Vãn đáp, phẳng lặng, tay áo trái khẽ buông thấp thêm một phân che kín cổ tay. “Nhưng ta có tổ rồi. Ba người, vừa đủ.”

Hoắc Liệt liếc cái động tác nhỏ ấy — chỉ một thoáng, nhưng đủ để một tia gì đó lóe lên trong đôi mắt hẹp của hắn. Kẻ săn đồ quý bao giờ cũng nhạy với những thứ người ta cố giấu. Hắn không nói thêm, chỉ chắp tay cáo từ, dẫn tổ mình đi. Nhưng bước chân hắn chậm lại một nhịp khi ngang qua Tô Vãn, mũi khẽ hếch lên — như đang ghi nhớ một mùi hương.

Hoắc Liệt cười, không ép, chắp tay cáo từ. Nhưng khi hắn dẫn tổ đi khuất vào sương, Tần Mạc thấy đóa sen trong ngực mình không hề động — và chính sự bất động ấy khiến cậu cảnh giác. Đóa sen đói trước sinh mệnh; nó lặng, chỉ khi cậu chưa coi ai là mối đe dọa. Nhưng lý trí cậu thì đã ghi nhớ cái ánh mắt Hoắc Liệt nán lại trên cổ tay Tô Vãn — nơi, dưới ống tay áo, có một thứ mà bất cứ kẻ nào trong giới tu tiên nhìn thấy cũng sẽ đánh đổi cả tính mạng để đoạt.

“Hắn nhìn nàng lâu quá.” Tần Mạc nói khẽ, khi tổ Hoắc Liệt đã đi xa.

“Ta biết.” Tô Vãn buông tay áo xuống thêm một chút, che kín cổ tay. “Hắn chưa thấy gì. Nhưng loại người đó có mũi thính với những thứ đáng giá. Ta phải cẩn thận hơn.” Nàng ngẩng nhìn về phía tòa mộ đen trong sương. “Đi thôi. Càng sớm tới lõi, càng sớm ra.”

Tần Mạc gật đầu, dìu Chu Bình đứng dậy. Cậu ngoái nhìn theo hướng tổ Hoắc Liệt vừa khuất — chỉ thấy sương xám cuộn lại nơi chúng vừa đi qua, lặng lẽ khép lại như nước liền sau một hòn đá chìm. Nhưng đóa sen trong ngực cậu, lần này, không lặng. Nó đã đánh dấu cái ánh mắt hẹp kia. Và nó, khác với cậu, chẳng bao giờ quên một con mồi nó đã ngửi thấy.