tinbc tinbc

Chương 11: Mảnh ấn dang dở

Tần Mạc giữ mảnh ấn quyết ba đêm liền, giấu trong lớp áo lót sát da, và ba đêm liền cậu không sao ghép nổi nó thành hình.

Cậu đã chép lại từng nét Diệp Chẩn cào trên nền đá trước khi tắt thở — chép bằng máu ngón tay mình, lên một tấm da dê, sợ rằng chỉ cần một cơn gió lùa qua ngục cũng đủ xoá đi cái di vật cuối cùng của một con người. Nhưng khi trải tấm da ra dưới ánh lân đăng, cậu chỉ thấy một mớ nét đứt đoạn: chỗ này là một nửa vòng tròn, chỗ kia là ba vạch song song cụt lủn, ở giữa là một khoảng trống mà bàn tay khô của Diệp Chẩn đã không kịp lấp.

Một ấn quyết thiếu, cũng vô dụng như một chiếc chìa gãy — tra vào ổ khoá thì chỉ kẹt cứng, không mở nổi, mà rút ra cũng chẳng xong.

“Đây là Câu Hồn ấn.” Tô Vãn nói, khi cậu lén đưa cho nàng xem trong buổi hai người vờ cùng tra cứu ở Tàng Kinh các. Nàng đặt tấm da xuống mặt bàn đá, lấy một cây bút lông chấm nước, chậm rãi tô lại từng nét đứt đoạn của Diệp Chẩn cho rõ. Dưới ánh nến, những nét mực loang ra, nối vào nhau — nhưng tới đúng cái mắt giữa, bút nàng khựng lại, vì chẳng có gì để tô. Ngón tay nàng lướt trên khoảng trống ấy, mày khẽ nhíu. “Ta từng thấy một biến thể của nó trong quyển cổ tịch bị cấm — loại ấn dùng để khống chế thứ được trấn sau một cánh cửa phong ấn. Nhưng bản của ngươi thiếu phần lõi. Thiếu đúng cái mắt giữa — cái quyết định ấn này mở hay khoá.” Nàng ngẩng lên. “Diệp Chẩn cho ngươi cái khung. Nhưng cái hồn của ấn, huynh ấy chưa kịp trao. Hoặc chưa kịp học hết.”

Tần Mạc nhìn khoảng trống giữa tấm da, và trong khoảng trống ấy cậu như thấy lại đôi mắt cá chết của Diệp Chẩn trong hơi thở cuối — đôi mắt đã dùng chút tỉnh táo sau cùng không phải để oán, mà để cào lên đá một món quà dở dang cho kẻ đứng yên nhìn mình chết.

“Vậy ta cần phần còn thiếu.” Cậu nói khẽ. “Ở đâu?”

“Ta không biết.” Tô Vãn gấp tấm da lại, trả cậu. “Nhưng ta biết một điều: ấn này cùng một mạch với phù văn trên cửa Tế. Thứ gì dạy được Diệp Chẩn nửa ấn, thì cũng cất giữ nửa còn lại. Có thể trong chính Chấp pháp đường. Có thể ở một nơi khác mà Tang Cô không ngờ tới.” Nàng ngừng lại. “Cứ tìm. Nhưng đừng để lộ ngươi đang tìm. Kẻ nào biết ngươi giữ nửa ấn của Diệp Chẩn, kẻ đó sẽ hiểu ngươi định làm gì với cửa Tế — và sẽ giết ngươi trước khi ngươi kịp tới cửa.”

Cậu gật đầu, cất tấm da vào sát ngực, nơi đóa sen đập những nhịp âm thầm. Kỳ lạ thay, mỗi lần mảnh ấn áp gần đóa sen, cậu lại cảm thấy nó chú ý — không đói, không thèm, mà như một con thú nghểnh cổ nghe một âm thanh quen từ rất xa.

“Sư tỷ.” Cậu ngập ngừng, rồi hỏi cái điều đã gặm nhấm cậu suốt ba đêm. “Đêm đó, dưới ngục… ta đã đứng yên nhìn Tang Cô hái nốt Diệp Chẩn. Ta tự nhủ nếu ra tay thì cả ba chúng ta cùng chết, cái ấn cũng mất. Ta tự nhủ đứng yên là điều duy nhất khôn ngoan.” Cậu cúi đầu. “Nhưng ta vẫn thấy như chính mình đã giết huynh ấy. Nàng nói ta nghe — ta đúng, hay ta chỉ đang tìm một lý do đẹp để hèn?”

Tô Vãn im lặng một lúc. Nàng không vội an ủi, và chính điều đó khiến câu trả lời của nàng đáng tin. “Ngươi đúng. Ra tay đêm đó là chết cả ba, phí cả nửa ấn của huynh ấy.” Nàng nhìn cậu. “Nhưng ngươi cũng hèn. Cả hai đều thật. Đời không cho ngươi chọn giữa đúng và sai đâu, Tần Mạc — nó bắt ngươi chọn giữa hai điều đều để lại sẹo, rồi sống với cái sẹo ngươi chọn. Diệp Chẩn hiểu điều đó hơn ai hết. Huynh ấy không cào cái ấn ra để trách ngươi. Huynh ấy cào ra để cái chết của mình có nghĩa. Ngươi muốn trả ơn huynh ấy, thì đừng day dứt. Hãy dùng cái ấn.”

Từng lời của nàng như một bàn tay lạnh đặt lên vết bỏng — không xoa dịu, nhưng làm cậu tỉnh. Tần Mạc cúi xuống, cuộn tấm da lại thật cẩn thận, cất vào sát ngực. Rồi cậu thở ra — hơi thở đầy đầu tiên sau ba đêm không ngủ. Cậu không nói gì thêm. Nhưng khi cậu ngẩng lên, ánh mắt cậu đã khác: không còn cái nhìn của kẻ day dứt, mà của kẻ đã quyết sẽ biến món nợ thành việc phải làm.


Ba hôm sau, Tang Cô cho gọi cậu lên mật thất.

Lão không bày con mồi nào lần này. Lão chỉ ngồi trên ghế đá, chuỗi hạt trắng ngà lần chậm trong tay, và nhìn cậu bằng cái nhìn đo lường quen thuộc.

“Mười năm một lần,” lão mở lời, không rào đón, “tông môn mở Vân Mộ bí cảnh. Năm nay đúng kỳ. Ba hôm nữa cửa mở. Các phong đều cử đệ tử ưu tú vào lịch luyện, tranh cơ duyên.” Lão ngừng, để câu tiếp theo rơi xuống như một hòn đá. “Ngươi đi.”

Tần Mạc chớp mắt. Cậu đã chuẩn bị cho nhiều thứ, nhưng không phải điều này. “Đệ tử… là người của Chấp pháp đường. Chấp pháp đường xưa nay có cử người vào bí cảnh đâu.”

“Xưa nay không. Năm nay có.” Tang Cô đứng dậy, chậm rãi đi tới bên một giá đá, trên đó đặt một tấm ngọc bội khắc phù. Lão cầm lên, ném cho cậu. “Lệnh bài vào bí cảnh. Ngươi cầm lấy.”

Cậu bắt lấy tấm ngọc. Nó lạnh và nặng, mặt khắc phù văn cộm lên dưới ngón tay, và ngay khi chạm vào da cậu, đóa sen trong ngực khẽ giật một cái — như thể chính nó cũng nhận ra tấm lệnh bài này dẫn tới đâu. Cậu cụp mắt, giấu phản ứng ấy đi. Một con mồi được thợ săn nuôi trong lồng, đột nhiên được mở cửa lồng thả ra ngoài — chuyện đó không bao giờ vô cớ.

“Trưởng lão…” cậu dò xét, “vì sao?”

Tang Cô nhìn cậu, và lần đầu tiên, khoé miệng khô của lão nhếch lên thành một thứ gần như nụ cười. “Ngươi nghĩ ta thả ngươi ra. Không. Ta cho ngươi ăn.” Lão gõ chuỗi hạt lên mép giá đá. “Con giao long non hôm nọ chỉ là món khai vị. Đóa sen của ngươi cần thứ đậm hơn để nở tiếp. Và trong Vân Mộ, có một thứ — một mảnh đạo cổ ở tận lõi bí cảnh — hợp khẩu vị nó đến mức, nếu ngươi đoạt được, ngươi sẽ nhảy vọt một bậc lớn. Ta để ngươi vào lấy nó. Ngươi lớn nhanh, ta được lợi. Đơn giản vậy thôi.”

“Còn nếu đệ tử chết trong đó?”

“Thì ngươi chưa đủ tư cách.” Tang Cô đáp, thản nhiên như nói về thời tiết. “Một đóa sen chết trong bí cảnh thì cũng chỉ là một hạt giống lép. Ta không tiếc hạt lép.”

Lão lần chuỗi hạt, thản nhiên như nói về thời tiết. “Vân Mộ có trước tông môn. Mỗi kỳ ‘lịch luyện’ là một lần nó được cho ăn — ngươi tự hỏi mà xem, vì sao kỳ nào cũng có đệ tử ‘mất tích, không thấy xác’.” Lão nhếch mép. “Vào đó, ngươi hoặc thành miếng ăn của nó, hoặc đủ mạnh để đoạt lấy thứ nó đã nuốt. Mảnh đạo cổ ở lõi hợp khẩu vị đóa sen của ngươi lắm. Ta đặt cược ngươi thuộc loại thứ hai.”

Tần Mạc siết tấm ngọc bội. Cái làm cậu lạnh không phải lời hù dọa, mà là giọng lão — cái giọng bình thản của kẻ đã quen gọi con người là “miếng ăn”, “hạt lép”. Đúng cái giọng của thứ nằm trong ngực cậu mỗi khi nó nhìn một sinh mệnh.

“Ngươi… thú vị hơn tám đứa trước ngươi nhiều.” Tang Cô kết, xoay người, phất tay áo. “Đi đi. Đoạt lấy mảnh đạo ở lõi mộ. Rồi về đây, cho ta xem đóa sen của ngươi nở tới cánh thứ mấy.”

Tần Mạc lui khỏi mật thất, tấm ngọc bội nặng trong tay, và một sự thật lạnh lẽo dần sáng tỏ trong đầu cậu.

Tang Cô không hề mạo hiểm khi thả cậu ra. Lão biết chính xác cậu sẽ làm gì: cậu sẽ vào bí cảnh, sẽ đoạt mảnh đạo cổ, sẽ mạnh lên, sẽ nở thêm cánh sen — nghĩa là sẽ tự tay bước thêm một bước tới bàn tế. Cái lồng của Tang Cô không có song sắt. Nó là chính lòng tham sống, tham mạnh của con mồi. Lão không cần nhốt cậu. Lão chỉ cần bày thức ăn, và để cậu tự đi tới.

Nhưng — cậu siết chặt tấm ngọc bội — nếu Vân Mộ nuôi được đóa sen, thì nó cũng cùng nguồn với cửa Tế. Và thứ gì cùng nguồn với cửa Tế, biết đâu, lại cất giữ chính cái phần ấn quyết mà Diệp Chẩn còn thiếu.

Tang Cô muốn cậu vào Vân Mộ để lớn thành lễ vật ngon hơn.

Cậu sẽ vào Vân Mộ để tìm cách phá bàn tế mà lão đang dựng.


Đêm trước ngày mở bí cảnh, Tần Mạc tìm gặp Tô Vãn ở sau vườn thuốc, kể lại mọi lời Tang Cô.

Nàng nghe, im lặng hồi lâu, rồi nói một câu khiến tim cậu thắt lại: “Ta cũng được cử vào Vân Mộ. Lệnh của Chưởng môn, ban chiều nay.”

Cậu hiểu ngay. Không phải trùng hợp. Tang Cô cho đóa sen vào để vỗ béo; Chưởng môn — kẻ đồng loã, hoặc kẻ bị thao túng — cho cái chìa vào cùng lúc. Khoá và chìa, được thả vào chung một nơi, dưới danh nghĩa một cuộc lịch luyện bình thường.

“Chúng đang cho chúng ta quen nhau.” Tô Vãn nói, giọng lạnh đi. “Một đóa sen và một cái chìa, nếu tới ngày Khai Thiên Tế mà xa lạ thì khó dùng. Nhưng nếu quen nhau, thân nhau, thậm chí…” Nàng bỏ lửng, nhưng cả hai đều nghe thấy cái từ nàng không nói. “Chúng nghĩ chúng đang xếp đặt hai lễ vật cạnh nhau cho tiện tay.”

Tần Mạc nhìn nàng dưới ánh trăng, và trong lòng cậu dâng lên một thứ vừa cay đắng vừa ngang ngạnh. “Vậy thì chúng ta sẽ cho chúng thấy,” cậu nói khẽ, “hai lễ vật đặt cạnh nhau, đôi khi không hợp thành một mâm cỗ — mà hợp thành một con dao.”

Tô Vãn quay sang nhìn cậu. Và lần này, nụ cười của nàng không có bóng buồn — chỉ có một tia sáng sắc lạnh, đồng điệu, của một kẻ cũng đã chán làm bảo vật trong lồng son.

“Trong đó nguy hiểm.” Nàng nói, thu lại nụ cười. “Không chỉ vì yêu thú hay cơ quan. Vì đệ tử các phong đều tranh cơ duyên — mà nơi tranh đoạt, người còn đáng sợ hơn thú. Ngươi mang một bí mật ai thấy cũng thèm; ta mang một cổ tay ai biết cũng muốn đoạt. Vào trong ấy, che cho nhau.” Nàng chìa bàn tay lạnh ra. “Giao ước.”

Tần Mạc nắm lấy tay nàng. Băng khí lạnh buốt truyền sang, và đóa sen trong ngực cậu — như mọi lần chạm phải nàng — ngoan ngoãn lặn xuống. “Giao ước.”

Đó là lần thứ hai bàn tay ấy chạm vào cậu. Và cậu giữ tay nàng lâu hơn mức cần để trấn đóa sen — lâu hơn một nhịp, rồi hai. Nàng không rút tay. Cả hai đều không nói gì về cái nhịp thừa ấy. Nhưng cậu bước vào Vân Mộ hôm sau với một ý nghĩ mới mẻ và đáng sợ trong đầu: giờ cậu đã có một thứ để mất.

Ngày hôm sau, cửa Vân Mộ mở.

Trên một ngọn núi trọc phía tây Thanh Khâu, giữa vòng vây của các trưởng lão trấn giữ, một khoảng không gian đen kịt xé rách hư không, tỏa ra thứ hàn khí cổ xưa khiến cả trăm đệ tử đứng chờ phải rùng mình. Không ai để ý, giữa đám đông ấy, có một thiếu niên áo vải bạc màu khẽ ôm ngực — vì đóa sen bên trong cậu, ngay khi cửa mở, đã bồn chồn cựa quậy hệt như lúc nó đứng trước cửa Tế dưới lòng đất. Cùng một nỗi khát. Cùng một tiếng gọi.

“Tần Mạc! Ê, bên này!” Một khối thịt to bè chen qua đám đông — Chu Bình, cũng được Dược phong cử vào lấy linh dược, đang vẫy cậu rối rít, mặt hớn hở như đi trẩy hội chứ không phải sắp bước vào một cái mộ nuốt người. Gã ghé tai cậu: “Ta xin sư phụ cho vào cùng tổ với ngươi rồi. Ba đứa mình một tổ, có gì đỡ nhau. Yên tâm, ta khoẻ, ta đi trước đỡ đòn cho.” Gã vỗ ngực bồm bộp, chìa ra một nắm lương khô tự sao, dúi vào tay Tần Mạc và Tô Vãn mỗi người một phần, rồi cười hì hì như thể sắp đi hái thuốc dạo. Chẳng hay rằng chính cái nghĩa khí hồn nhiên ấy sẽ khiến gã suýt bỏ mạng trước khi ra khỏi Vân Mộ.

Và ba người — một đóa sen, một cái chìa, và một gã ngốc tốt bụng — tay nắm tay trong đám đông đệ tử, cùng bước vào cái nơi mà cả ba đều chưa biết. Nơi một trong họ sẽ giết kẻ đầu tiên bằng chính bàn tay mình, và sẽ nhận ra máu người, với đóa sen, ngọt tới nhường nào.