tinbc tinbc

Chương 10: Kẻ chưa dùng

Sau vụ dưới rặng tùng, Tần Mạc tránh mọi con mồi.

Cậu không lên nội môn lĩnh bổng nữa, nhờ Chu Bình lĩnh hộ. Cậu từ chối khéo mỗi lần Tang Cô gọi lên mật thất “thử”. Cậu viện cớ đang củng cố Trúc Cơ cảnh, cần thời gian ổn định. Tang Cô nhìn cậu bằng ánh mắt biết-tỏng, nhưng không ép — lão có cả một sự kiên nhẫn của kẻ đã đợi ba năm cho một Diệp Chẩn, mười mấy năm cho một Tần Mạc. Vài tháng con mồi tự kiêng ăn, với lão, chẳng là gì.

Nhưng Tần Mạc không ngồi yên. Mỗi đêm, sau ca canh ngục, cậu lại lần xuống gian giam sâu nhất, tới bên song sắt của Diệp Chẩn. Cậu không cho đóa sen ăn. Cậu tới để hỏi. Và Diệp Chẩn — kẻ đã bị hái tới mức chẳng còn gì để mất — kể cho cậu, từng mảnh vụn ký ức một, về những gì hắn nghe được từ Tang Cô suốt ba năm bị “vắt”.

Từ những mảnh vụn ấy, Tần Mạc dần ghép được một bức tranh. Và bức tranh ấy lớn hơn, đen tối hơn tất cả những gì cậu tưởng.

“Cái ngày đó có tên.” Đêm nay, Diệp Chẩn thều thào, mắt cá chết dán lên trần ngục như đọc chữ trên đó. “Lão gọi là Khai Thiên Tế. Không phải nghi thức của Thương Lan Tông. Nó cổ hơn tông môn nhiều. Tông môn chỉ là… cái vỏ. Người ta dựng cả một tông môn tu tiên nghìn năm, thu nhận đệ tử, chọn lọc — chỉ để, thi thoảng, gạn ra một hai đứa có ‘nguyên liệu’ hiếm. Như đãi cát tìm vàng. Cả Thương Lan Tông, tiểu tử ạ, là một cái sàng.”

Tần Mạc thấy lạnh dọc sống lưng. “Sàng để làm gì? Tế cái gì? Tế cho ai?”

“Cho thứ ở trên.” Diệp Chẩn chỉ ngón tay khô lên trần. “Lão bảo, thế giới này không phải cùng trời cuối đất. Bên trên tầng trời chúng ta thấy, còn tầng trời khác. Và những kẻ ở tầng trên… nuôi tầng dưới, như ta nuôi tằm. Khai Thiên Tế là cách mở một lối lên — để một kẻ ở tầng dưới, nếu hiến đủ lễ vật, được ‘lên trên’, được ban cho cái mà lão gọi là tiên vị chân chính.”

Tần Mạc thấy trời đất như quay. Cả đời cậu, cả đời mọi người trong tông môn, đều tin Thiên Đình trên kia là tối cao, là nơi các tiên nhân đắc đạo bay về. Vậy mà giờ, một kẻ khô quắt trong ngục lại bảo cậu rằng Thiên Đình ấy cũng chỉ là một tầng — và bên trên nó, còn những kẻ nhìn xuống toàn bộ thế giới tu tiên như người ta nhìn một nong tằm.

“Nếu có tầng trên nữa,” cậu hỏi khẽ, “thì bên trên tầng đó nữa, có tầng nào không?”

Diệp Chẩn nhìn cậu, tia sáng trong mắt hắn lóe lên một nét gần như thán phục — thán phục vì một kẻ đang đứng dưới đáy ngục lại hỏi đúng cái câu hỏi khiến chính hắn ba năm nay không ngủ được. “Ta không biết. Lão cũng không biết. Nhưng có một đêm, lão lỡ lời. Lão bảo, kẻ ban cho lão bí thuật Khai Thiên Tế — kẻ ở tầng trên — cũng đang muốn ‘lên’ một tầng nữa. Nghĩa là…” Hắn rùng mình. “Nghĩa là lão Tang Cô, kẻ mà cả tông môn khiếp sợ, cũng chỉ là một con tằm đang nhả tơ cho một kẻ ở trên. Và kẻ ở trên ấy, có lẽ, cũng là tằm cho một kẻ cao hơn nữa. Cứ thế. Không ai biết trên cùng là gì. Hoặc có gì trên cùng không.”

Cả hành lang ngục như lạnh thêm mấy độ. Tần Mạc lặng người trước cái ý niệm khổng lồ, tàn nhẫn ấy: một thế giới xếp tầng, mỗi tầng nuôi tầng dưới, mỗi kẻ đứng đầu một tầng đều chỉ là gia súc của tầng trên. Và ở tận đáy cùng, dưới đáy của đáy, là những đứa trẻ như cậu, như Diệp Chẩn — sinh ra mang một “nguyên liệu” hiếm, để rồi bị đãi lọc, vỗ béo, và hiến lên như một món lễ.

“Lão Tang Cô không hầu hạ Thương Lan Tông.” Diệp Chẩn tiếp, giọng khô khốc. “Lão không hầu hạ ai ở đây cả. Lão đang gom lễ vật để tự mình leo lên một tầng. Đóa sen chín cánh để mở khoá. Băng thể tế hồn làm chìa. Và chín — không, giờ là mười — ‘nguyên liệu’ phụ trong ngục này, để lót đường.”

Trong đầu Tần Mạc, mọi thứ ráp lại thành một khối kinh hoàng. Cánh cửa khắc chữ Tế dưới lòng đất. Nhịp đập của thứ đang ngủ sau nó. Tô Vãn được vỗ béo trên ghế cao. Đóa sen của chính cậu, đang đếm ngược từng cánh. Và giờ là cái tên: Khai Thiên Tế — một nghi thức để một người leo lên tầng trời cao hơn, xây trên xác của bao nhiêu kẻ khác thường bị coi là nguyên liệu.

“Bao giờ?” cậu hỏi, giọng khản. “Bao giờ lão làm lễ?”

“Ta không biết ngày. Nhưng ta biết dấu hiệu.” Diệp Chẩn rướn sát song sắt, và lần đầu tiên trong giọng hắn có một tia gì đó khẩn thiết đến tuyệt vọng. “Khi đóa sen nở đủ chín cánh. Khi cái chìa tới tuổi. Lão đợi hai thứ chín cùng lúc. Đóa sen của ngươi… ngươi bảo ngươi đã nở mấy cánh rồi?”

Tần Mạc im lặng. Hai cánh. Rồi cậu chợt hiểu vì sao mấy tháng nay mình kiêng “ăn”: bản năng cậu đã biết, mỗi cánh sen nở là một bước tới gần cái ngày Tô Vãn — và cậu — nằm trên bàn tế. Kiêng ăn là cách duy nhất cậu níu thời gian lại.

Nhưng kiêng ăn cũng nghĩa là không mạnh lên. Mà không mạnh lên, thì tới ngày đó, cậu vẫn chỉ là con mồi bất lực, y như hôm nay.

Đó là cái bẫy hoàn hảo của Tang Cô: nuôi thì chết, không nuôi cũng chết. Con mồi càng vùng vẫy, sợi dây càng siết.

“Diệp Chẩn.” Tần Mạc thấp giọng, một ý nghĩ vừa lóe lên. “Ngươi bảo ngươi là ‘nguyên liệu phụ’, để lót đường. Nghĩa là tới ngày Khai Thiên Tế, ngươi cũng sẽ bị dùng. Ngươi… ngươi có biết lão giữ ngươi ở đâu trong nghi thức không? Ngươi có thấy gì, nghe gì về cách lão bố trí không?”

Diệp Chẩn không đáp ngay. Hắn nhìn Tần Mạc thật lâu, đôi mắt đục dần dần sáng lên một tia sắc bén mà cậu chưa từng thấy — tia sáng của một kẻ, dù nát tới đâu, vẫn còn giữ lại một mảnh mưu trí cuối cùng.

“Ngươi không hỏi để cứu ta.” Hắn nói khẽ. “Ngươi hỏi để phá cái tế. Tốt. Rất tốt. Cuối cùng cũng có một đứa xuống đây không chỉ để sợ, mà để tính đường lật lại.” Hắn ho một tràng khô khốc, rồi hạ giọng xuống mức thầm thì. “Nghe kỹ, vì ta không biết mình còn tỉnh táo được bao lâu. Có một thứ lão không biết ta biết. Ba năm qua, mỗi lần lão hái một cánh sen của ta, lão phải mở phong ấn trên ngực ta — và mỗi lần mở, ta lén ghi nhớ một nét trong cái ấn quyết ấy. Ta ghép được gần đủ rồi. Cái ấn quyết đó… là thứ khống chế cả cánh cửa khắc chữ Tế.”

Tần Mạc nín thở.

“Nếu ngươi học được nó,” Diệp Chẩn thều thào, “ngươi không chỉ phá được tế. Ngươi có thể mở cánh cửa đó — trước lão. Nhưng tiểu tử, nghe ta cho hết: thứ sau cánh cửa, thứ mà đóa sen của ngươi khao khát, thứ mà cả Khai Thiên Tế chỉ nhằm đánh thức… nó không phải một cái thang hiền lành đâu. Lão Tang Cô tưởng lão dùng nó để leo lên. Ta thì nghĩ…” Hắn rùng mình, giọng tắt dần. “Ta nghĩ chính nó mới là kẻ đang dùng lão. Dùng tất cả chúng ta. Cả cái tông môn này, cái sàng này, chín tầng—”

Đúng lúc ấy, từ đầu hành lang, tiếng bước chân khô khốc vang lên. Sớm hơn thường lệ. Nhanh hơn thường lệ.

Diệp Chẩn tắt lịm giữa câu, co rúm vào góc tối. Nhưng lần này, tiếng bước chân của Tang Cô không dừng ở ba nhịp thở như mọi khi. Nó tiến thẳng về phía gian ngục, dứt khoát, không do dự — dáng đi của một người nông dân đã quyết định: hôm nay là ngày gặt.

Và trong tay lão, lần đầu tiên, Tần Mạc thấy lão cầm một cái hộp ngọc — thứ hộp mà, bằng linh cảm của đóa sen đang gào thét trong ngực, cậu biết là dùng để đựng một cánh hoa vừa hái.

Tang Cô không tới để kiểm tra mùa màng.

Lão tới để hái nốt Diệp Chẩn.

Tần Mạc nép trong bóng tối, tim đập như trống trận, và trong khoảnh khắc ấy, cậu buộc phải đối mặt với lựa chọn mà Diệp Chẩn đã báo trước ngay từ đêm đầu: sẽ có một ngày ngươi phải chọn — hoặc ta, hoặc chính ngươi.

Nếu cậu ra mặt cứu Diệp Chẩn, cậu lộ, và cả cậu lẫn Tô Vãn cùng chết. Nếu cậu đứng yên nhìn, Tang Cô sẽ hái nốt Diệp Chẩn — và cái ấn quyết mở cửa, thứ hy vọng duy nhất để phá Khai Thiên Tế, sẽ tan biến cùng chút trí nhớ cuối cùng của kẻ sắp chết.

Trừ khi.

Trừ khi Tần Mạc làm đúng cái điều Diệp Chẩn đã cầu xin cậu ngay từ đầu — cái điều mà tới giờ cậu mới hiểu vì sao lại là một ân huệ.

Trong bóng tối, những ngón tay Tần Mạc từ từ duỗi ra. Và lần đầu tiên, cậu chủ động gọi đóa sen dậy — không phải để tự vệ, không phải vì bị ép, mà vì một quyết định lạnh lùng của chính con người cậu.

Nếu đằng nào Diệp Chẩn cũng sẽ bị Tang Cô lấy đi tất cả, thì thà để huynh ấy chết dưới tay một kẻ còn coi huynh ấy là người — và mang theo cái ấn quyết ấy sang cho kẻ đó, thay vì tan trong hộp ngọc của lão thợ săn.

Chết dưới tay ta, huynh sẽ không phí. Tần Mạc nghĩ, và cảm thấy một phần trong mình vừa nứt ra, vĩnh viễn. Huynh sẽ là cánh sen đầu tiên ta tự chọn để hái. Và ta thề, ta sẽ dùng nó để chôn cả cái tế này.

Nhưng ngay khoảnh khắc đóa sen bừng dậy, một bàn tay lạnh như băng nắm lấy cổ tay cậu trong bóng tối.

Tô Vãn. Nàng đã theo cậu xuống, lặng lẽ như mọi lần. Nàng không nói, chỉ lắc đầu, mắt ánh lên trong tối. Thông điệp rõ ràng: Không phải bây giờ. Không phải thế này.

Và nàng đúng. Tần Mạc ép mình nghĩ lạnh lại. Nếu cậu ra tay lúc này — dù để cứu, dù để “cho Diệp Chẩn một cái chết tử tế” — thì cậu vẫn lộ trước Tang Cô, và cả cậu lẫn nàng cùng chết, cái ấn quyết cũng mất. Lòng trắc ẩn, ngay lúc này, là một thứ xa xỉ có thể giết cả ba người.

Cậu ép đóa sen lặn xuống, ép bàn tay đang duỗi ra co lại. Cậu đứng chết trong bóng tối, và làm cái việc khó nhất đời mình: cậu không làm gì cả.

Bên kia song sắt, tiếng Tang Cô vang lên, khô khốc và dịu dàng một cách ghê tởm, như người ru một đứa trẻ. “Ngoan nào. Cánh cuối rồi. Ta biết đau. Nhưng ngươi lót đường cho một thứ lớn lao lắm — ngươi nên tự hào.”

Rồi là tiếng phong ấn mở. Một tiếng rên. Rất khẽ. Rồi im.

Trong bóng tối, Tô Vãn siết chặt tay Tần Mạc, và cậu cảm thấy nàng đang run — không phải vì sợ, mà vì cùng một thứ đang gào lên trong cậu: sự bất lực. Họ vừa đứng yên nghe một con người bị hái nốt cánh cuối, chỉ cách vài bước chân, và không thể làm gì.

Khi tiếng bước chân khô khốc của Tang Cô đã xa hẳn, mang theo cái hộp ngọc, Tần Mạc mới lảo đảo tới bên song sắt. Diệp Chẩn vẫn còn đó — cái vỏ khô quắt, giờ trống rỗng hoàn toàn, đôi mắt cá chết mở trừng nhìn trần ngục. Nhưng những ngón tay hắn, trong hơi thở cuối, đã cào lên nền đá bụi một thứ: mấy nét nguệch ngoạc, dang dở, của một ấn quyết.

Hắn đã dùng khoảnh khắc cuối cùng của đời mình, không để van xin, không để nguyền rủa, mà để lại cho cậu mảnh chìa khóa mà hắn hứa. Một phần. Chỉ một phần. Nhưng là một phần được trả bằng hơi thở cuối của một con người.

Tần Mạc quỳ xuống bên song sắt, nhìn những nét ấn quyết dang dở, và một thứ trong lồng ngực cậu nứt ra — không phải đóa sen, mà là chính cậu. Cậu đã đứng yên. Cậu đã để một người chết để giữ mình an toàn, để giữ một kế hoạch. Cậu tự nhủ đó là điều đúng đắn, điều khôn ngoan, điều duy nhất có thể làm.

Và đó, cậu chợt hiểu, đúng là cách nó bắt đầu. Không phải bằng một tội ác. Bằng một sự đúng đắn. Bằng một lý do hợp lý để không làm gì.

“Ta xin lỗi.” Cậu thì thầm với cái vỏ khô sau song sắt, với cái tên mà chính hắn cuối cùng cũng không nhớ nổi. “Ta hứa. Cái ngươi để lại, ta sẽ không phí. Cái tế này, ta sẽ chôn nó. Dù có phải trở thành thứ mà ngươi từng cảnh báo ta đừng trở thành.”

Ngoài kia, đâu đó rất sâu dưới lòng đất, sau cánh cửa khắc chữ Tế, một nhịp đập khẽ vọng lên — chậm rãi, mãn nguyện, như thể thứ đang ngủ vừa nếm được, từ xa, mùi của cánh sen thứ mười vừa bị hái. Và trong ngực Tần Mạc, đóa sen của chính cậu khẽ đáp lại, đói khát và hân hoan, đếm thầm: còn bảy cánh nữa.