Chương 9: Trúc Cơ
Con giao long non chết trong lồng phù văn ba hôm trước đã để lại trong cậu một thứ chân khí đặc sánh, dồi dào tới mức thân thể cậu không chứa nổi, cứ chực trào. Cậu biết mình sắp phá cảnh — và cậu vừa mừng vừa sợ cái ngày ấy, bởi mỗi lần lên một cảnh giới, cậu lại thấy đóa sen bám sâu thêm vào mình một chút.
Đêm ấy, Tần Mạc phá cảnh.
Con giao long non hôm trước đã đẩy cậu tới sát ngưỡng; giờ, trong gian phòng đá dưới Chấp pháp đường, cậu ngồi xếp bằng, dẫn chân khí đen cuộn quanh đan điền, và cảm nhận cái màng mỏng ngăn giữa Luyện Khí và Trúc Cơ đang rung lên, chực vỡ.
Cậu không cần đan dược trợ phá. Cậu không cần trận pháp. Cái đóa sen trong ngực làm tất cả — nó nhả ra thứ chân khí đã tinh luyện từ đạo của con giao long, rót vào đan điền cậu như dầu vào lửa. Cái màng vỡ. Đan điền cậu mở rộng, chân khí hóa lỏng, ngưng tụ. Một luồng khí tinh thuần chạy khắp kinh mạch, và Tần Mạc mở mắt — Trúc Cơ.
Ba năm ở ngoại môn, cậu lẹt đẹt Luyện Khí tầng hai. Nửa tháng đi Sát Đạo, cậu đã là một tu sĩ Trúc Cơ — ngang hàng những đệ tử nội môn ưu tú luyện cả chục năm.
Sức mạnh dội qua người cậu, ngọt ngào và đáng sợ. Cậu đứng dậy, thử vươn tay, và một luồng chân khí đen theo ý niệm tụ lại nơi lòng bàn tay, đậm đặc tới mức có thể nghiền nát một tảng đá. Cậu nhìn nó, và trong khoảnh khắc ấy, cậu hiểu vì sao Diệp Chẩn nói cái sung sướng mới là thứ giết người. Bởi cảm giác quyền năng này — sau ba năm làm phế vật, làm cỏ dại, làm kẻ ai cũng chà đạp được — nó ngọt tới mức khiến người ta quên hỏi mình đã trả giá gì.
Cậu đã trả giá bằng một con giao long. Cậu tự nhủ vậy là đủ để nhớ. Nhưng đêm nay, khi đứng giữa sức mạnh mới, cậu nhận ra một điều còn đáng sợ hơn: cậu đã bắt đầu tính toán con mồi tiếp theo.
Cậu thử soi lại lòng mình như soi gương. Trước kia, ý nghĩ “ăn” một sinh mệnh khiến cậu buồn nôn. Giờ, cậu nghĩ tới nó như một thợ rèn nghĩ tới than: cần bao nhiêu để lên cảnh giới tiếp theo, loại nào cháy đượm nhất, lấy ở đâu mà ít rủi ro nhất. Sự lạnh lùng ấy len vào tự nhiên đến mức cậu không nhận ra nó tới lúc nào — và chính sự “không nhận ra” ấy mới là điều đáng sợ.
Cậu ngồi xuống, áp tay lên ngực, đếm lại những cánh sen như một kẻ keo kiệt đếm tiền. Hai cánh. Cậu tự hứa: cánh thứ ba, cậu sẽ không lấy từ một sinh mệnh vô tội. Nếu buộc phải ăn, cậu sẽ chỉ ăn kẻ đáng chết. Đó là ranh giới cậu tự vạch. Cậu chưa kịp nhận ra rằng chính cái ranh giới “chỉ ăn kẻ đáng chết” ấy — nghe thì đạo đức — lại đúng là con dốc trơn mà Diệp Chẩn đã trượt xuống. Bởi một khi đã cho phép mình ăn “kẻ đáng chết”, thì việc quyết định ai đáng chết, sớm muộn, cũng sẽ nằm trong tay kẻ đói.
Suốt đêm ấy, cậu ngồi thử nghiệm sức mạnh mới, và càng thử càng thấy đóa sen đã thay đổi cách nó tồn tại trong cậu. Trước kia nó như một vị khách lạ trong ngực, cậu phải gồng mình canh giữ. Giờ nó đã bắt rễ sâu hơn — chân khí đen của nó hòa vào kinh mạch cậu, thành một phần cơ thể, tới mức cậu không còn phân biệt được đâu là chân khí “của mình”, đâu là “của nó”. Diệp Chẩn nói đúng: không phải nó lớn lên trong cậu. Là cậu đang tan dần vào nó, chậm đến mức không thấy.
Cậu tự dặn: phải tìm cách tu luyện mà không cần “ăn” người. Nhưng quyển tâm pháp da đen của Tang Cô chỉ dạy một con đường duy nhất — đoạt đạo. Không có con đường thứ hai. Đó cũng là một phần của cái lồng: kẻ muốn giữ mình là người thì mãi yếu, kẻ chịu ăn thì mạnh lên mà mất dần mình. Tang Cô đã thiết kế con mồi của lão không có lối thoát nào ngoài lối lão muốn.
Sáng hôm sau, cậu lên nội môn — và gặp Lý Thanh Sơn.
Kẻ vừa chịu phạt bế quan lẽ ra phải đang diện bích. Nhưng Lý Thanh Sơn đã lẻn ra, chặn cậu ở đúng khúc quanh dưới rặng tùng hôm trước, lần này chỉ một mình, mắt vằn tia máu của kẻ vừa mất mặt lại mất cả linh thạch tống tiền.
“Ngươi hại ta bế quan.” Y rít, rút kiếm. Sau một tháng diện bích, ánh mắt y không còn vẻ ngạo mạn lười nhác thường ngày — chỉ còn lại nỗi hận của kẻ bị một “phế vật” làm cho bẽ mặt trước cả tông môn. “Ở đây không ai thấy. Ta chỉ đánh ngươi một trận, ngươi có giỏi thì đi mách. Lần này ta không tố cáo, không tống tiền. Ta chỉ muốn nhìn ngươi quỳ.”
Cậu lẽ ra nên tránh. Với thân thủ Trúc Cơ vừa phá cảnh, né một nhát kiếm của kẻ đang giận mất khôn không khó. Nhưng Lý Thanh Sơn đã rút kiếm quá nhanh, và quan trọng hơn — đóa sen, khi ngửi thấy kẻ thù, đã tự ý chồm lên trước cả khi lý trí Tần Mạc kịp ra lệnh cho đôi chân.
Kiếm quang lóe lên. Lý Thanh Sơn Trúc Cơ tầng ba, hơn cậu về tu vi lẫn kinh nghiệm chiến đấu. Nhát kiếm nhắm thẳng vai cậu — không định giết, chỉ định làm cậu tàn phế một cánh tay, đủ để hả giận mà không mang tội mạng.
Đóa sen trong ngực Tần Mạc bùng lên.
Và lần này — lần này khác hẳn con giao long, khác hẳn tù nhân xa lạ. Đây là kẻ đã tống tiền cậu, vu cáo cậu, kẻ cậu thật lòng căm ghét. Đóa sen ngửi thấy nỗi hận trong cậu, và nó phấn khích. Tơ đen bật ra, quấn lấy lưỡi kiếm đang lao tới, và theo phản xạ cậu chưa kịp ngăn, nó luồn theo thân kiếm, chạm vào cổ tay Lý Thanh Sơn — và hút.
Lý Thanh Sơn hự lên, kiếm chệch hướng, cắm xuống đất. Chân khí Trúc Cơ của y bị rút ra thành dòng, tuôn vào Tần Mạc. Và cái cảm giác ấy — nuốt đạo của một kẻ mình căm hận, nhìn gương mặt ngạo mạn kia méo đi vì kinh hoàng — nó không chỉ sướng.
Nó ngọt.
Ngọt hơn con giao long gấp trăm lần. Ngọt tới mức Tần Mạc nghe thấy chính mình thở ra một hơi khoái trá, thấy một nụ cười kéo lên khóe môi mình, thấy một phần trong mình reo lên: nữa đi, hút cạn nó đi, nó đáng lắm.
Lý Thanh Sơn quỳ sụp xuống, mặt xám ngoét, môi tím, ú ớ không thành tiếng, tay chới với. Đạo của y đang cạn dần. Chỉ vài hơi nữa, y sẽ như con giao long — tắt hẳn.
Và Tần Mạc, trong khoảnh khắc đó, muốn nhìn y tắt.
Không phải đóa sen muốn. Là cậu muốn. Cái phần con người trong cậu — cái phần đã nuốt ba năm tủi nhục, đã bị kẻ này gọi là cỏ dại, tống tiền, vu oan — cái phần ấy đang reo lên sung sướng khi thấy kẻ ngạo mạn kia quỳ dưới chân mình, run rẩy, van xin bằng ánh mắt. Đây không còn là cơn đói của một sinh vật lạ trong ngực cậu. Đây là lòng hận của chính cậu, được đóa sen khuếch đại lên thành khoái lạc. Và đó mới là điều kinh khủng nhất: ranh giới giữa “nó” và “cậu” đang tan biến. Cậu không thể đổ lỗi cho đóa sen nữa. Kẻ muốn giết Lý Thanh Sơn lúc này, một nửa là con quái vật — và một nửa là chính Tần Mạc.
Chính cái ham muốn ấy — trần trụi, ngọt ngào, không cần lý do — làm cậu kinh hoàng tỉnh lại. Lời Diệp Chẩn nổ tung trong đầu: Ngày ngươi nuốt một kẻ ngươi thật lòng căm hận, và thấy nó ngọt — ngày đó, ngươi mất rồi.
Hôm nay là ngày đó.
Tần Mạc gào lên trong lòng, cắn nát đầu lưỡi, máu tràn miệng, và cậu dùng toàn bộ ý chí — không phải sức, mà ý chí muốn-còn-là-người — để giật đứt mạng tơ đen. Cậu loạng choạng lùi lại, đập lưng vào thân tùng, thở dốc như vừa chạy trốn khỏi chính mình.
Lý Thanh Sơn đổ gục, còn thở, chân khí tổn hại nặng nhưng chưa mất mạng. Y nhìn Tần Mạc bằng ánh mắt của kẻ vừa thấy quỷ, lết dậy, rồi bò, rồi chạy, vứt cả thanh kiếm, vừa chạy vừa la không thành tiếng. Từ hôm ấy, Lý Thanh Sơn không bao giờ dám bén mảng tới gần cậu nữa — nhưng đó không phải chiến thắng khiến Tần Mạc vui. Bởi cái giá của nó là một khoảnh khắc cậu nhìn thấy rõ con quái vật trong mình, và biết rằng lần sau nó sẽ dễ trỗi dậy hơn.
Tần Mạc đứng một mình dưới rặng tùng, tay run bần bật. Cậu vừa dừng lại. Cậu vẫn còn là người — hôm nay. Nhưng cậu đã cảm nhận được vị ngọt ấy rồi. Và cậu biết, cái vị ấy sẽ không bao giờ quên. Lần sau, khi cơn giận tới, khi kẻ thù ở trước mặt, cậu sẽ nhớ nó ngọt thế nào — và việc dừng lại sẽ khó hơn.
“Ngươi thấy nó ngọt, phải không.”
Giọng nói khiến cậu giật bắn. Tô Vãn bước ra từ sau rặng tùng, và lần này, gương mặt nàng không có vẻ bình tĩnh thường ngày. Nàng đã thấy tất cả. Trong mắt nàng, lần đầu tiên, có một thứ khiến lòng Tần Mạc quặn thắt: không phải ghê tởm, mà là sợ hãi — và đau.
“Ta thấy khoảnh khắc ngươi cười.” Nàng nói khẽ, bước tới, băng khí lạnh lẽo tỏa ra như một lời an ủi và một lời cảnh cáo cùng lúc. “Nụ cười đó không phải của ngươi, Tần Mạc. Ta biết mặt ngươi khi ngươi cười thật — hiếm lắm, nhưng ta biết. Cái vừa rồi… là của nó.”
Tần Mạc nhìn nàng, và lần đầu tiên kể từ khi mất mẹ, cậu thấy mắt mình cay xè. “Ta không muốn thành như Diệp Chẩn.” Giọng cậu vỡ ra. “Nhưng ta vừa suýt giết một người, và ta thích điều đó. Sư tỷ… nếu một ngày ta không dừng được nữa, nếu cái nhìn ra khỏi mắt ta không còn là ta…”
Tô Vãn đặt bàn tay băng giá lên má cậu, chặn câu nói lại. Cái lạnh từ băng thể của nàng lan qua da cậu, và kỳ lạ thay, nó làm dịu đi cơn cuồng loạn còn sót của đóa sen — như một liều thuốc, như một cái neo.
“Nghe ta.” Nàng nói, giọng khẽ mà chắc. “Ta đã đọc về những kẻ tu Sát Đạo trong cổ tịch cấm. Không phải ai cũng thành Diệp Chẩn. Có kẻ giữ được mình rất lâu. Ngươi biết họ khác nhau ở đâu không? Không phải ở chỗ họ ăn ít hay nhiều. Mà ở chỗ họ có một thứ để bám vào — một người, một lời hứa, một lý do ngoài bản thân. Kẻ mất thứ đó, mới là kẻ chìm.”
Nàng nhìn thẳng vào mắt cậu. “Nương ngươi dặn ngươi sống như một con người. Đó là cái neo của ngươi. Giữ lấy nó. Và—” nàng ngập ngừng, rồi nói tiếp, như trút một gánh nặng, “—nếu ngươi cần thêm một cái neo nữa, thì ta ở đây. Ta không sợ thứ trong ngực ngươi. Băng thể của ta sinh ra để làm chìa cho bọn họ; nhưng ta thà dùng nó để làm dây kéo ngươi lại khỏi vực, còn hơn nằm ngoan trên bàn tế của Tang Cô.”
Rồi giọng nàng trầm hẳn xuống, và trong đó có một lời hứa nặng như núi: “Còn nếu một ngày ngươi chìm hẳn, ngăn không được nữa — thì ngày đó, ta sẽ là người ngăn ngươi. Bằng mọi giá. Ngươi nghe rõ chưa. Dù có phải tự tay ta.”
Tần Mạc nắm lấy bàn tay băng giá còn đặt trên má mình, giữ nó lại thêm một khắc. Đó là lần đầu tiên trong đời cậu chủ động chạm vào một người khác không phải để phòng thủ hay để đoạt lấy thứ gì — chỉ để bám víu. Cái lạnh của nàng, thứ khiến đóa sen co rúm, với cậu lại ấm hơn bất cứ điều gì cậu từng biết.
“Ta hứa.” Cậu nói, giọng đã bình tĩnh trở lại, nhưng mắt vẫn đỏ. “Ta sẽ giữ cái neo của mình. Cả hai cái neo. Và ta sẽ mạnh lên đủ để một ngày, không phải nàng ngăn ta — mà ta đứng giữa nàng và cái bàn tế của Tang Cô, và bảo lão rằng lễ vật của lão đã tự mọc răng.”
Tô Vãn nhìn cậu, và lần này nàng cười thật — nụ cười hiếm hoi mà cậu đã học được cách phân biệt. Nhưng ngay cả trong nụ cười ấy cũng đã lẩn khuất một nỗi lo mà nàng không giấu hết được: nỗi lo của người vừa nghe một lời thề đẹp đẽ, và biết rằng những lời thề đẹp nhất thường được trả bằng cái giá đắt nhất.
Gió lùa qua rặng tùng. Và không ai trong hai người biết rằng, ba trăm năm sau, chính lời hứa dịu dàng ấy sẽ trở thành nhát dao đâm sâu nhất — khi kẻ phải ngăn, và kẻ phải bị ngăn, đứng ở hai đầu của một đài tế nhuốm máu.