Chương 8: Bẫy trong bẫy
Sự nhẫn nhịn của Tần Mạc, hóa ra, chỉ khiến Lý Thanh Sơn thèm hơn.
Kẻ đã moi được một túi linh thạch từ con mồi ngoan ngoãn thì sẽ muốn moi cả hai. Con mồi càng cúi đầu, kẻ bắt nạt càng tin nó vô hại — và càng dấn tới. Đó là quy luật Tần Mạc đã thuộc lòng suốt ba năm ngoại môn: nhượng bộ một kẻ như Lý Thanh Sơn không mua được bình yên, chỉ mua được một cái hẹn cho lần đòi tiếp theo. Cậu biết điều đó khi chìa túi linh thạch ra dưới rặng tùng. Cậu vẫn chìa, vì lúc ấy chưa phải lúc. Nhưng cậu đã đoán trước sẽ có hôm nay.
Chỉ là cậu không đoán được hôm nay lại lớn đến thế. Nửa tháng sau, khi Tần Mạc lên nội môn lĩnh bổng lần nữa, cậu phát hiện mình vừa bước vào một cái bẫy được giăng công phu hơn nhiều.
Ở Diễn Võ trường, giữa đông đảo đệ tử, Lý Thanh Sơn đứng chờ sẵn — bên cạnh là một trưởng lão Giới Luật đường áo tím, mặt lạnh như sương. Ngay khi thấy bố cục ấy, Tần Mạc đã biết đây không phải một cuộc chạm mặt tình cờ. Có kẻ đã chuẩn bị. Có kẻ đã chọn địa điểm là nơi đông người nhất, chọn nhân chứng là một vị trưởng lão đủ nặng ký để cậu không thể chối. Đây là một vở kịch, và cậu vừa bị đẩy lên sân khấu mà không được đọc trước kịch bản.
“Trưởng lão!” Lý Thanh Sơn chỉ thẳng vào Tần Mạc, giọng đầy phẫn nộ chính nghĩa. “Chính hắn! Đệ tử đã nói rồi — hắn tu tà công hút chân khí người khác. Hôm khảo hạch hắn dùng nó hại Vương Đại Xuyên tổn thương kinh mạch tới giờ chưa hồi. Đệ tử nghi hắn tư thông ma đạo, xin trưởng lão minh xét!”
Tần Mạc thấy lạnh gáy. Lời tố cáo thì cậu còn chối được — nhưng chỉ cần Giới Luật đường mở một cuộc điều tra, dù thật dù vu, họ sẽ lần ra đóa sen. Và kẻ hưởng lợi cuối cùng không phải Lý Thanh Sơn.
Và điều nguy hiểm nhất: nếu Giới Luật đường điều tra, họ sẽ tra ra đóa sen. Khi đó, tin sẽ tới tai Tang Cô. Và Tang Cô sẽ có cớ hoàn hảo để “thu” cậu về Chấp pháp đường như một tội đồ ma đạo — không ai thắc mắc, không ai điều tra thêm. Cậu sẽ biến mất khỏi ánh sáng, thành cái tên thứ mười trên bia đá, sớm hơn dự tính rất nhiều.
Trưởng lão áo tím quét mắt qua Tần Mạc. “Có chuyện này? Ngươi nói đi.”
Cả Diễn Võ trường im phăng phắc. Đám đệ tử vây quanh, ánh mắt tò mò và hả hê — một kẻ ngoại môn leo cao rồi ngã đau luôn là màn giải trí ưa thích.
Đóa sen trong ngực cậu thúc lên, đòi giải quyết theo cách của nó — sáu kẻ Kiếm phong quanh đây, hút cạn là xong. Cậu ép nó im, và trong lúc cúi đầu tỏ vẻ sợ hãi, cậu quan sát. Gương mặt trưởng lão áo tím lạnh, nhưng khoé miệng mím lại một nét khó chịu — nét của người vừa bị lôi ra làm công cụ cho chuyện thị phi của kẻ khác. Ánh mắt Lý Thanh Sơn thì quá đắc thắng, quá vội.
Một kẻ yếu không đấu sức. Kẻ yếu đấu vào chỗ dối trá của kẻ mạnh. Và cậu vừa ngửi thấy chỗ dối ấy.
Tần Mạc biết cậu không thể chối suông. Lời của một đệ tử Kiếm phong con cháu trưởng lão nặng hơn lời một ngoại môn lên. Cũng không thể để họ kiểm tra kinh mạch — đóa sen sẽ lộ. Cậu cần một lối thoát mà không dùng tới sức mạnh, không dùng tới đóa sen. Cậu cần dùng chính cái vũ khí mà ba năm cúi đầu đã mài cho cậu: cái đầu.
“Bẩm trưởng lão.” Cậu chắp tay, giọng run vừa phải, đúng kiểu một kẻ yếu bị oan. “Đệ tử đúng là có kỳ ngộ khiến chân khí có phần đặc biệt. Nhưng nói đệ tử tư thông ma đạo thì oan quá. Đệ tử xin hỏi Lý sư huynh một câu trước mặt trưởng lão được không?”
Trưởng lão gật.
Tần Mạc quay sang Lý Thanh Sơn, vẫn cúi đầu, nhưng câu hỏi thì sắc như dao: “Lý sư huynh nói đệ tử hại Vương sư huynh tổn thương kinh mạch từ hôm khảo hạch tới giờ chưa hồi. Vậy sao nửa tháng nay, đệ tử thấy Vương sư huynh vẫn ngày ngày luyện kiếm ở Kiếm phong, hôm kia còn thắng một trận tỉ thí nội bộ? Kinh mạch tổn thương nặng tới mức phải bẩm lên Giới Luật đường, mà vẫn tỉ thí thắng được — là công pháp Kiếm phong thần kỳ, hay là lời sư huynh có chỗ không thật?”
Sắc mặt Lý Thanh Sơn biến đổi. Y không ngờ cái kẻ luôn cúi đầu này lại dám vặn, và vặn trúng chỗ yếu nhất trong màn kịch dựng vội của y.
“Ngươi—” y nghẹn. “Vương sư đệ hồi phục nhanh là nhờ đan dược Kiếm phong, chuyện đó… đâu liên quan!”
“Nhờ đan dược mà từ tổn thương kinh mạch nặng, nửa tháng đã tỉ thí thắng?” Tần Mạc ngẩng nhẹ đầu, giọng vẫn êm. “Vậy thì loại đan dược ấy quý lắm. Đệ tử xin trưởng lão cho hỏi Đan các, xem nửa tháng qua có phát cho Vương sư huynh loại đan trị thương kinh mạch nào không. Sổ Đan các ghi rõ từng viên. Một câu hỏi là ra.”
Đám đông bắt đầu xì xào. Vài đệ tử Kiếm phong đứng cạnh Vương Đại Xuyên bất giác lùi nửa bước, tránh xa cái tên đang bị nhắc. Bởi ai cũng biết Đan các ghi sổ chặt đến đâu — và nếu tra ra không có viên đan nào, thì “tổn thương kinh mạch” kia là bịa từ đầu, mà bịa để kéo cả Giới Luật đường vào cuộc thì không còn là chuyện đùa.
“Còn nữa.” Tần Mạc tiếp, giọng vẫn nhũn nhặn nhưng không dừng. “Nếu trưởng lão muốn, xin cứ gọi Vương sư huynh tới, kiểm tra kinh mạch huynh ấy ngay bây giờ. Nếu quả thật tổn thương, đệ tử chịu tội. Nhưng nếu kinh mạch huynh ấy lành lặn…” Cậu để lửng, ngẩng lên nhìn trưởng lão áo tím, “…thì kẻ vu cáo đồng môn, dựng chứng cứ giả để hãm hại, theo tông quy xử thế nào, đệ tử không dám nói.”
Trưởng lão áo tím nhíu mày, quay sang Lý Thanh Sơn. “Gọi Vương Đại Xuyên tới.”
Lý Thanh Sơn trắng bệch mặt. Bởi Vương Đại Xuyên, đương nhiên, kinh mạch hoàn toàn bình thường — cái “tổn thương” kia chỉ là lời y dặn Vương khai. Một khi kiểm tra, màn kịch vỡ, và tội vu cáo hãm hại đồng môn sẽ đổ lên đầu chính y.
“Trưởng lão, việc này… có lẽ đệ tử nhớ nhầm ngày.” Y vội chữa, mồ hôi rịn ra. “Vương sư đệ hồi phục nhanh, có lẽ nhờ đan dược… Chuyện tà công thì đệ tử chỉ nghi, chưa dám chắc…”
“Trưởng lão!” Lý Thanh Sơn cuống, vội tung con bài cuối. “Nhưng chân khí của hắn thật sự có vấn đề! Xin trưởng lão kiểm tra kinh mạch của chính hắn, sẽ rõ!”
Đây mới là mũi dao thật. Tần Mạc biết, chỉ cần trưởng lão đồng ý kiểm tra kinh mạch cậu, đóa sen sẽ lộ. Cả màn gỡ bẫy khéo léo vừa rồi sẽ thành công cốc.
Nhưng cậu đã lường trước cả nước này. Cậu ngẩng lên, giọng vẫn nhũn nhặn nhưng lần này pha một chút uất ức vừa phải: “Bẩm trưởng lão, đệ tử có kỳ ngộ nên chân khí đặc biệt, điều đó đệ tử không giấu, sư phụ Tang Cô trưởng lão biết rõ, chính người thu đệ tử cũng vì lẽ đó. Nếu Lý sư huynh nói chân khí đặc biệt là tà công, thì chẳng phải đang nói sư phụ Tang Cô trưởng lão thu nhận đồ đệ tu tà công hay sao? Việc này, e rằng phải mời Tang Cô trưởng lão ra đối chứng mới phải phép.”
Cả trường lặng đi. Cái tên Tang Cô như một gáo nước lạnh. Trưởng lão áo tím sắc mặt thay đổi — không ai ở Thương Lan Tông muốn dây vào Chấp pháp đường, và càng không ai muốn ám chỉ Tang Cô dung túng tà công. Tần Mạc đã khéo léo núp sau chính cái bóng đang săn mình, biến kẻ thợ săn thành tấm khiên.
“Đủ rồi.” Trưởng lão áo tím phất tay, giọng đã có phần bực dọc vì thấy mình bị kéo vào chỗ rắc rối. “Chuyện chân khí kỳ ngộ, đã có Tang Cô trưởng lão bảo chứng thì không cần bàn. Còn ngươi—”
“Nghi mà dám kéo cả Giới Luật đường ra giữa Diễn Võ trường?” Lão quay sang Lý Thanh Sơn, lạnh giọng. “Lý Thanh Sơn, ngươi ỷ thân phận, náo loạn khảo hạch, vu cáo đồng môn không bằng cớ, lại kéo cả danh một vị trưởng lão vào chuyện thị phi. Phạt bế quan diện bích một tháng, chép tông quy trăm lần. Giải tán!”
Đám đông xì xào tản đi, ánh mắt nhìn Tần Mạc đã đổi khác — kinh ngạc, dè chừng. Kẻ quét-thang không chỉ có sức lạ, mà còn có cái lưỡi và cái đầu khiến một đệ tử Kiếm phong con cháu trưởng lão phải chịu phạt.
Trong đám đông, Chu Bình chen tới, mặt đỏ gay vì vừa lo vừa hả hê, đấm vai cậu thùm thụp. “Ngươi… ngươi vừa làm gì thế? Ta tưởng phen này ngươi tiêu rồi! Vậy mà ngươi nói mấy câu, cái lão trưởng lão áo tím lạnh te quay ra phạt Lý Thanh Sơn! Ngươi học ăn nói kiểu đó ở đâu ra vậy hả?”
Tần Mạc chỉ cười nhạt, không đáp. Có những thứ ba năm cúi đầu nghe kẻ mạnh khạc nhổ đã dạy cậu, mà cậu chẳng buồn nói ra — kể cả với gã bạn duy nhất của mình.
“Ta chỉ nói sự thật thôi.” Cậu đáp, vỗ vai gã. “Về nghỉ đi. Cảm ơn ngươi đã báo ta chuyện Lý Thanh Sơn hôm trước.”
Chu Bình cười toe, nhưng rồi lại nhìn cậu bằng cái ánh mắt hồ nghi vụng về quen thuộc — cái ánh mắt như cảm thấy có gì đó ở người bạn này càng ngày càng khó gọi tên. Gã mở miệng định nói gì đó, rồi lại thôi, chỉ gãi đầu bỏ đi. Tần Mạc nhìn theo, và tự hỏi còn bao lâu nữa thì cái linh cảm khờ khạo của gã sẽ thành sự thật.
Tần Mạc cúi đầu tạ trưởng lão, lòng chưa kịp nhẹ đi thì một cảm giác lạnh gáy quen thuộc đã bò lên.
Cậu ngẩng lên. Ở rìa Diễn Võ trường, dưới bóng một cột đá, Tang Cô đứng đó tự bao giờ, chuỗi hạt trắng ngà lần chậm trong tay, đôi mắt xám dõi theo cậu.
Lão đã chứng kiến tất cả.
Và khi ánh mắt hai người chạm nhau, Tang Cô khẽ gật đầu — một cái gật hài lòng, gần như tán thưởng. Rồi lão xoay người đi, để lại trong đầu Tần Mạc một nhận thức còn lạnh hơn cả lời vu cáo vừa rồi:
Tang Cô không hề định để Giới Luật đường điều tra cậu. Nếu lão muốn, lão đã ra tay từ lâu. Việc lão đứng đó, im lặng nhìn cậu tự gỡ bẫy — là lão đang kiểm tra hàng. Kiểm tra xem con mồi của lão, ngoài đóa sen ra, còn có đủ mưu trí để sống sót, để lớn, để đáng “dùng” hay không.
Và có lẽ, Tần Mạc lạnh người nghĩ, cái bẫy của Lý Thanh Sơn hôm nay cũng không hoàn toàn ngẫu nhiên. Một đệ tử Kiếm phong tầm thường làm sao mời được cả trưởng lão Giới Luật đường ra giữa Diễn Võ trường chỉ bằng một lời tố cáo? Ai đó đã bật đèn xanh. Ai đó muốn xem con mồi giãy trong lưới. Cậu không có bằng chứng, nhưng chuỗi hạt trắng ngà trong tay lão thợ săn kia, và cái gật đầu hài lòng vừa rồi, đã nói đủ.
Cả Lý Thanh Sơn — kẻ tưởng mình là thợ săn — hóa ra cũng chỉ là một quân cờ, một cái que Tang Cô dùng để chọc vào lồng, xem con thú bên trong phản ứng ra sao.
Cậu vừa vượt qua một bài kiểm tra mà cậu thậm chí không biết mình đang bị chấm điểm. Và phần thưởng cho việc vượt qua, mỉa mai thay, là được nuôi thêm một thời gian nữa — cho tới ngày đủ chín cánh.
Vậy thì cậu sẽ diễn tròn vai kẻ được nuôi — ngoan, lớn đều, đúng kế hoạch của lão. Còn dưới lớp vỏ ấy, cậu sẽ học nốt cái ấn quyết từ Diệp Chẩn, sẽ tìm ra ngày giờ của Khai Thiên Tế. Lão dạy cậu sự kiên nhẫn mà không hay. Cậu là một học trò giỏi.
Tần Mạc đứng giữa Diễn Võ trường đang vãn người, nắm chặt túi linh thạch. Cậu vừa thắng. Nhưng cậu chưa bao giờ thấy rõ hơn rằng, trong cái tông môn này, mọi chiến thắng của cậu đều chỉ đang vẽ cậu vào sâu hơn trong bức tranh của một người khác.
Cậu ngước nhìn bầu trời chiều trên đỉnh Thanh Khâu, nơi mây trắng trôi thản nhiên trên chín trăm bậc thang cậu từng quét. Ở đâu đó rất cao trên kia là Thiên Đình mà cả tông môn thờ phụng. Và giờ, sau những gì Diệp Chẩn hé lộ, cậu bắt đầu tự hỏi: liệu cái bầu trời tưởng như tối cao ấy, có phải cũng chỉ là một bậc thang trong một cầu thang dài vô tận mà cậu chưa nhìn thấy đỉnh — nơi mỗi bậc đều có một kẻ như Tang Cô, đứng nhìn xuống đám người bên dưới như nhìn nguyên liệu?